Nhân gian bất tu tiên - Chương 1536: Minh Chứng Nhân Gian: Thiên Đạo Trong Lòng Người
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, hương thơm lan tỏa trong vòm miệng, ấm áp và dễ chịu. Hắn nhìn ra khung cảnh sống động bên ngoài, nơi mỗi người, mỗi vật đều đang tìm thấy giá trị của riêng mình, đóng góp vào một bức tranh chung đầy màu sắc. Một cảm giác bình yên sâu sắc và mãn nguyện lan tỏa trong lòng hắn, như thể dòng chảy của nhân quả đã tìm thấy điểm tựa mới, một sự cân bằng tinh tế mà bấy lâu nay Thiên Đạo đã đánh mất. Những hạt mầm "Nhân Đạo" mà hắn đã vô tình gieo trồng đã nảy nở mạnh mẽ, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống, một kỷ nguyên nơi con người tự thân định đoạt vận mệnh mà không cần đến sức mạnh tiên đạo. Hắn đặt chén trà xuống, tiếng sứ chạm nhẹ vào mặt gỗ. Ánh mắt hắn vẫn dõi theo những hoạt động bình dị nhưng đầy sức sống của con người, những con người đang dệt nên tấm thảm của kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên của ‘Bình Thường Vĩnh Cửu’. Dù Thiên Đạo có suy tàn đến đâu, dù tiên môn có biến mất, thì sự sống vẫn sẽ tiếp diễn, với một hình hài mới, một ý nghĩa mới. Hắn, một thư sinh không tu tiên, chỉ là một người quan sát, một người gieo hạt, cảm thấy cuộc đời mình đã trọn vẹn. Cuộc sống này, chính là một bài thơ, một bức họa, một bản giao hưởng không ngừng nghỉ, n��i sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến bất kỳ sự can thiệp siêu nhiên nào.
***
Cùng lúc đó, trên Thiên Đỉnh Cung, nơi mây trắng bồng bềnh ôm trọn những ngọn núi thiêng, nơi linh khí ngưng đọng tạo thành sương mù vĩnh cửu, một buổi sáng sớm tĩnh lặng đến vô cùng. Các cung điện trắng muốt, mái ngói vàng óng, được xây dựng từ ngọc thạch và đá mây, lấp lánh dưới ánh bình minh vừa hé. Những cây cầu đá treo lơ lửng, nối liền các tòa tháp cao vút, như những sợi tơ vắt ngang hư không. Trên sân thượng rộng lớn nhìn ra biển mây cuồn cuộn, tiếng gió thổi qua vòm đá tạo nên những âm thanh vi vút, hòa cùng tiếng chuông gió leng keng từ một hiên đình cổ kính. Đôi khi, tiếng chim hót líu lo vang vọng trong sự im lặng tuyệt đối, càng khiến không gian nơi đây trở nên thanh tịnh, siêu thoát. Mùi mây ẩm ướt, mùi hương hoa thanh khiết từ các vườn thượng uyển được chăm sóc cẩn thận, và mùi linh khí thuần khiết đến mức gần như vô vị, bao trùm lấy mọi giác quan. Một cảm giác bình yên đến lạ lùng, nhưng cũng ẩn chứa sự cô lập, xa rời thế tục.
Trong một chính điện, Dương Quân, trong bộ đạo bào lam nhạt đã sờn cũ, đứng thẳng tắp. Gương mặt tuấn tú của y nay không còn vẻ băn khoăn dằn vặt như những ngày trước, mà thay vào đó là một sự kiên định lạ thường, như thể y đã trải qua một đêm dài suy tư và cuối cùng đã tìm thấy câu trả lời. Đôi mắt y sáng rực, tràn đầy nhiệt huyết và một lý tưởng mới mẻ, mặc dù ẩn chứa chút mệt mỏi chưa tan hết. Đối diện y, Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết, bạch y tinh khiết không vương bụi trần. Nàng ngồi trên đài sen ngọc, đôi mắt phượng sắc bén ánh lên tia nhìn sắc sảo, dường như có thể xuyên thấu tâm can người đối diện. Nàng không nói, chỉ lặng lẽ chờ đợi, nhưng khí tức uy nghiêm toát ra từ nàng đủ khiến vạn vật phải cung kính.
Dương Quân hít một hơi thật sâu, giọng nói trầm ổn, dứt khoát vang vọng trong đại điện: “Tiên Tử, ta đã quyết định. Ta sẽ không trở lại tiên môn nữa.”
Một làn gió nhẹ lướt qua, khiến chuông gió ngoài hiên khẽ rung lên. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn bất động như tượng đá, nhưng ánh mắt nàng khẽ dao động. “Ngươi định vứt bỏ đạo đồ mà mình đã theo đuổi bấy lâu, bỏ quên thiên phú bẩm sinh, chỉ vì một chút rung động phàm trần sao, Dương Quân?” Giọng nàng trong trẻo, lạnh lùng, không chút cảm xúc, nhưng ẩn chứa một sự chất vấn sâu sắc. “Thiên Đạo suy kiệt, chính là lúc cần những người như ngươi đứng ra, gánh vác trách nhiệm bảo vệ chúng sinh, duy trì trật tự. Ngươi đã quên lời thề khi nhập môn sao?”
Dương Quân ngẩng cao đầu, ánh mắt y không hề né tránh ánh nhìn sắc bén của nàng. “Ta không vứt bỏ, Tiên Tử. Ta không quên lời thề. Nhưng con đường mà tiên môn đã đi, con đường của quyền năng và cảnh giới, ta e rằng đã không còn phù hợp với mục đích ban đầu.” Y ngừng một chút, như đang gom góp những suy nghĩ đã định hình trong tâm trí. “Ta đang tìm một con đường khác, một con đường có thể thực sự cứu vớt chúng sinh, từ chính bên trong họ, không phải từ quyền năng trên cao, không phải bằng cách áp đặt trật tự từ bên ngoài.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhíu mày, khóe môi khẽ cong lên một cách gần như vô hình, biểu lộ sự khinh miệt. “Ngươi quá ngây thơ. Phàm nhân yếu ớt, hữu hạn về sinh mệnh, trí tuệ cũng hữu hạn, sao có thể tự mình định đoạt vận mệnh của cả một thế giới? Sức mạnh của tiên gia là để che chở họ khỏi tai ương, khỏi sự vô thường của tự nhiên. Ngươi đã thấy sức mạnh của phàm nhân, nhưng đó chỉ là những đốm lửa nhỏ nhoi, dễ dàng bị dập tắt trước phong ba bão táp.” Nàng nói, giọng điệu mang sự chắc chắn của một người đã chứng kiến vô số thăng trầm của thế gian, của một kẻ đã ‘mất người’ và chỉ còn tin vào sức mạnh tuyệt đối. “Ngươi đã quên rằng phàm nhân có thể vì một chút tư lợi mà tàn sát lẫn nhau sao? Không có Thiên Đạo, không có tiên môn trấn áp, thế gian sẽ hỗn loạn đến mức nào?”
“Và không có Thiên Đạo suy tàn, không có sự ‘mất người’ của tiên gia, thì phàm nhân đâu cần đến sự che chở đó?” Dương Quân đáp lại, lời lẽ tuy không gay gắt nhưng lại mang sức nặng ngàn cân, chạm đến tận sâu thẳm niềm tin của Lăng Nguyệt Tiên Tử. “Linh khí suy kiệt, Thiên Đạo rạn nứt, đó là một sự thật không thể chối cãi. Tiên môn cố gắng vá trời, nhưng liệu chúng ta có đang vá một cái lỗ mà bản thân chúng ta đã tạo ra, bằng chính sự truy cầu sức mạnh vô hạn đến mức đánh mất nhân tính?” Y nhìn thẳng vào mắt nàng, ánh mắt kiên định không chút nao núng. “Những gì ta chứng kiến ở An Bình không phải là đốm lửa nhỏ nhoi, Tiên Tử. Đó là một dòng sông đang cuộn chảy, là sức mạnh của sự đoàn kết, của trí tuệ chung, của lòng trắc ẩn và sự tự cường. Họ không cần chúng ta 'cứu vớt' hay 'che chở' theo cách cũ. Họ cần được tự do kiến tạo tương lai của chính mình.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử im lặng. Nàng không thể phủ nhận sự suy tàn của Thiên Đạo, cũng không thể phủ nhận sự thật về hiện tượng “mất người” trong giới tu tiên. Những lời của Dương Quân, tuy nàng cố gắng gạt bỏ, nhưng lại cứ văng vẳng bên tai, gieo vào tâm trí nàng những hạt mầm hoài nghi. Nàng từng thấy rất nhiều tu sĩ tài năng, vì truy cầu cảnh giới cao hơn mà dần đánh mất cảm xúc, ký ức, thậm chí là nhân tính. Nàng tự hỏi, liệu bản thân mình có đang đi trên con đường đó không? Liệu sự lạnh lùng, vô cảm của nàng có phải là cái giá phải trả cho sự trường sinh và sức mạnh? Nhưng nàng vẫn không biểu lộ ra ngoài, chỉ cố giữ vẻ điềm tĩnh. “Ngươi đã từng là một trong những kỳ tài hiếm có của tiên môn. Sức mạnh của ngươi, lẽ ra có thể tạo ra kỳ tích. Ngươi đang phụ lòng kỳ vọng của bao người.”
Dương Quân khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhõm và thanh thoát. “Kỳ tích không chỉ đến từ quyền năng, Tiên Tử. Kỳ tích có thể đến từ những điều bình dị nhất. Ta tin rằng, giá trị của một sinh mệnh không nằm ở cảnh giới tu vi hay tuổi thọ dài lâu, mà nằm ở ý nghĩa của từng khoảnh khắc sống, ở những gì ta đóng góp cho cuộc đời, cho những người xung quanh.” Y cúi đầu thật sâu, một sự tôn kính cuối cùng dành cho người đã từng là sư trưởng của mình. “Ta ra đi không phải để phản bội tiên môn, mà là để tìm kiếm một chân lý khác, một con đường mà ta tin rằng sẽ dẫn đến sự trường tồn thực sự cho Nhân Gian, không phải chỉ là sự trường tồn của một số ít kẻ mạnh.”
Lăng Nguyệt Tiên Tử nhắm mắt lại. Nàng cảm nhận được sự kiên quyết trong lời nói của Dương Quân, một sự kiên quyết mà ngay cả nàng, một người tu hành lâu năm, cũng hiếm khi thấy được ở một đệ tử trẻ tuổi. Nàng biết, lời khuyên răn của nàng sẽ không còn tác dụng. “Nếu đó là lựa chọn của ngươi, Dương Quân… thì hãy tự chịu trách nhiệm với đạo đồ mà ngươi đã chọn. Tiên môn sẽ không bao giờ dung thứ cho kẻ từ bỏ con đường tu đạo giữa chừng.” Giọng nàng vẫn lạnh lùng, nhưng trong thâm tâm, nàng cảm thấy một sự bất an mơ hồ. Một hạt mầm nghi ngờ đã được gieo. Điều gì đang thực sự xảy ra ở thế giới phàm trần? Sức mạnh mà Dương Quân nhắc đến, rốt cuộc là gì?
Dương Quân không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ quay người, bước ra khỏi chính điện. Tiếng bước chân y vang vọng trên nền ngọc lạnh lẽo, rồi dần tắt hẳn khi y khuất dạng sau những cây cột rồng chạm khắc tinh xảo. Tiếng gió và tiếng chuông gió lại trở về, lấp đầy không gian tĩnh mịch. Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn ngồi đó, đôi mắt khép hờ, nhưng tâm trí nàng lại đang xao động dữ dội. Trong đầu nàng, hình ảnh những phàm nhân miệt mài bên dòng sông An Bình, những con người không có chút tu vi nào nhưng lại có thể cùng nhau dời núi lấp biển, hiện lên rõ nét. Những lời của Tạ Trần, những suy nghĩ của Dương Quân, đang dần dần phá vỡ bức tường kiên cố của niềm tin mà nàng đã xây dựng suốt ngàn năm tu luyện.
***
Rời khỏi Thiên Đỉnh Cung, Dương Quân không quay về bất kỳ tiên môn nào. Y cảm thấy như trút được một gánh nặng khổng lồ trên vai, một gánh nặng của sự kỳ vọng, của danh tiếng, của trách nhiệm mà y đã vác trên lưng suốt bao năm tháng. Dù tương lai còn mờ mịt, y không còn cảm thấy hoang mang hay sợ hãi. Thay vào đó là một tia hy vọng và quyết tâm mãnh liệt, một sự khao khát được dấn thân vào một con đường mới. Y không bay vút trên những luồng sáng tiên pháp như trước, mà chậm rãi bước đi trên con đường đá, từng bước rời xa vẻ siêu thoát của tiên giới, tiến về phía nhân gian.
Khi y dần xuống thấp hơn, không khí trở nên ấm áp và ẩm ướt hơn. Mùi linh khí thanh khiết dần nhường chỗ cho mùi đất, mùi cây cỏ, mùi hương hoa dại ven đường. Tiếng gió rít qua tai thay bằng tiếng lá cây xào xạc, tiếng côn trùng rả rích. Dương Quân dừng lại bên một con suối nhỏ, rửa mặt bằng dòng nước mát lạnh. Y nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trên mặt nước, một khuôn mặt tuấn tú nhưng có chút phong trần, không còn vẻ thanh cao, thoát tục của một tiên nhân. Y khẽ cười, một nụ cười tự do tự tại. "Đây mới là ta," y thầm nghĩ. "Một Dương Quân không cần tiên pháp, không cần cảnh giới."
Con đường dẫn y đi xuyên qua những khu rừng già, những cánh đồng lúa xanh mướt, những làng mạc nhỏ yên bình. Y quan sát cuộc sống của phàm nhân, những con người mà trước đây y từng coi là yếu ớt, hữu hạn. Y thấy những người nông dân miệt mài trên ruộng lúa, những người thợ rèn hăng say bên lò lửa, những người phụ nữ ngồi dệt vải bên khung cửi. Mỗi người đều có công việc của riêng mình, mỗi người đều đóng góp vào sự vận hành của cuộc sống. Y thấy trẻ con nô đùa trên bãi cỏ, tiếng cười trong trẻo vang vọng cả một vùng. Y thấy những người già ngồi kể chuyện bên bếp lửa, ánh mắt hiền từ và mãn nguyện.
Dương Quân nhận ra, sức sống của nhân gian không nằm ở sự hùng vĩ hay quyền năng, mà nằm ở sự liên tục, ở sự kế thừa, ở sự bền bỉ. Mặc dù Thiên Đạo suy kiệt, mặc dù linh khí mỏng manh, nhưng cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn, một cách mạnh mẽ và kiên cường. Những gì Tạ Trần đã nói, những gì y đã chứng kiến ở An Bình, không phải là một hiện tượng đơn lẻ. Đó là bản chất của nhân loại, một bản chất mà giới tu tiên đã vô tình lãng quên trong hành trình truy cầu sức mạnh.
"Phàm nhân yếu ớt sao?" Y tự hỏi, nhớ lại lời của Lăng Nguyệt Tiên Tử. "Có lẽ là về thể chất. Nhưng về tinh thần, về ý chí, về sự gắn kết... họ mạnh mẽ hơn bất kỳ tiên nhân nào mà ta từng biết." Y nghĩ về cách người dân An Bình đã cùng nhau khơi thông dòng sông, không cần phép thuật, không cần thần thông, chỉ bằng sức lao động và trí tuệ tập thể. Y nghĩ về bà mối Mai, về Lạc Phong, về Linh, về Minh, về Thư Đồng Tiểu An... Mỗi người là một cá thể độc lập, nhưng khi họ hợp lại, họ tạo ra một sức mạnh phi thường, một sức mạnh có thể thay đổi cả thiên địa. Đó không phải là phép thuật, đó là 'nhân quả' được dệt nên từ những hành động nhỏ bé, từ những tấm lòng chân thành.
Mặt trời dần lên cao, nắng ấm trải dài trên những con đường đất. Y đi qua một thị trấn nhỏ, nơi tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa, tiếng bước chân hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ven đường, mùi gỗ mới từ xưởng mộc, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, và cả mùi mồ hôi của những người lao động, tất cả tạo nên một không khí thân thiện, gần gũi. Y cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm đến lạ thường, như thể mọi gánh nặng đã được trút bỏ. Con đường phía trước có thể không trải hoa hồng, nhưng đó là con đường mà y đã tự tay chọn lấy, một con đường của ý nghĩa và sự cống hiến.
Dương Quân bước nhanh hơn, ánh mắt y đã thay đổi, không còn sự băn khoăn hay dằn vặt, mà thay vào đó là một tia hy vọng và quyết tâm rõ ràng. Y biết mình sẽ đi đâu. Y biết mình cần phải tìm ai để chia sẻ những suy nghĩ này, để tìm kiếm sự thấu hiểu và định hướng. Không phải tiên nhân, không phải sư trưởng, mà là một thư sinh phàm trần với trí tuệ sâu sắc, người đã gieo hạt mầm triết lý vào tâm hồn y. Cuối cùng, y dừng lại trước một quán sách nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh của Thị Trấn An Bình.
***
Chiều tà, ánh nắng dịu nhẹ của buổi hoàng hôn xuyên qua kẽ lá, rải những vệt sáng vàng cam lên nền đất trước cửa quán sách. Quán vẫn yên bình như mọi khi, với mùi giấy cũ, mùi mực và mùi trà thanh nhã thoang thoảng trong không khí. Bên trong, Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy sách cũ kỹ, tay cầm một quyển sách đã ố vàng, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng dòng chữ. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt thông minh, đang tươi cười chỉ cho một đứa trẻ khác cách đọc một câu chữ đơn giản, giọng nói trong trẻo của Tiểu An và tiếng bập bẹ của đứa trẻ con vang lên khe khẽ, tạo nên một không khí ấm cúng.
Dương Quân bước vào, tiếng chuông gió nhỏ treo trên cửa khẽ leng keng. Tạ Trần ngẩng đầu, ánh mắt không chút ngạc nhiên, như thể hắn đã sớm biết y sẽ đến. Dương Quân tiến lại gần, ngồi xuống chiếc ghế đối diện, một chiếc ghế gỗ đã sờn màu. Y thở ra một hơi dài, như trút bỏ mọi gánh nặng còn sót lại.
“Tạ huynh,” Dương Quân cất tiếng, giọng y vẫn nhẹ nhõm nhưng cũng đầy suy tư. “Ta đã làm một quyết định... có lẽ là lớn nhất đời ta.” Y kể lại cuộc gặp gỡ với Lăng Nguyệt Tiên Tử, về những lời chất vấn và sự kiên định của mình. Y kể về quyết định từ bỏ con đường tu tiên truyền thống, bỏ lại phía sau danh vọng và quyền năng. Tạ Trần chỉ im lặng lắng nghe, đôi khi khẽ gật đầu, ánh mắt bình thản, không chứa sự phán xét, mà là sự thấu hiểu sâu sắc.
“Họ nói ta nông nổi, Tạ huynh,” Dương Quân nói tiếp, giọng có chút chua chát. “Nói ta bỏ phí thiên phú, bỏ phí đạo đồ đã theo đuổi bấy lâu. Nhưng ta không thể... không thể nhắm mắt làm ngơ trước những gì ta đã thấy ở An Bình. Sức mạnh của phàm nhân, tình người, trí tuệ... đó mới là chân đạo mà ta tìm kiếm.” Y nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy hy vọng và một chút tìm kiếm sự đồng điệu. “Ta tin rằng, đó mới là con đường để thực sự cứu vãn Nhân Gian, không phải là sự vá víu một Thiên Đạo đã mục ruỗng.”
Khi Dương Quân nói xong, Tạ Trần không lập tức đáp lời. Hắn chỉ khẽ đặt quyển sách xuống mặt bàn gỗ, tiếng giấy cũ sột soạt. Sau đó, hắn rót cho Dương Quân một chén trà nóng, hơi nước bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm dịu nhẹ. Hắn đẩy chén trà về phía Dương Quân, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ thu.
“Đạo... vốn không có hình hài cố định, Dương Quân.” Tạ Trần trầm giọng, điềm tĩnh nói. “Nó không phải là một con đường đã định sẵn, cũng không phải là một cảnh giới phải đạt tới. Đạo là sự vận hành của vạn vật, là dòng chảy của nhân quả, là sự thể hiện của chân lý. Khi Thiên Đạo cũ suy kiệt, khi con người ‘mất người’ vì truy cầu quyền năng, thì Đạo ấy đã không còn là chân Đạo nữa. Ngươi tìm một con đường khác, đó là ngươi đang tìm lại Đạo, tìm lại chính mình.”
Dương Quân nhấp một ngụm trà, hơi ấm lan tỏa trong vòm họng, xua đi cái lạnh lẽo còn vương vấn từ Thiên Đỉnh Cung. Y cảm thấy một sự nhẹ nhõm sâu sắc, như thể những lời của Tạ Trần đã xác nhận tất cả những gì y đã suy tư, đã tin tưởng. “Ta vẫn còn nhiều hoang mang, Tạ huynh. Con đường phía trước, ta không biết sẽ đi về đâu.”
Tạ Trần quay đầu nhìn ra cửa sổ, nơi Thư Đồng Tiểu An đang tươi cười chỉ cho đứa trẻ khác cách đọc một câu chữ đơn giản. Ánh hoàng hôn nhuộm vàng mái tóc đen của Tiểu An, tạo nên một khung cảnh bình dị mà ấm áp. Hắn nói, giọng trầm bổng như tiếng nước chảy: “Con đường không cần phải biết trước sẽ đi về đâu, Dương Quân. Chỉ cần mỗi bước đi đều thuận theo lòng mình, thuận theo nhân quả thiện lương, thì đó chính là Đạo. Những gì ngươi đã chứng kiến ở An Bình, những gì đang diễn ra ở nơi đây, chính là minh chứng hùng hồn nhất.”
Hắn nhìn lại Dương Quân, ánh mắt hắn như chứa đựng cả một vũ trụ triết lý. “Thiên Đạo cũ đã suy tàn, nhưng một ‘Thiên Đạo’ mới đang được thiết lập, không phải bằng quyền năng của tiên nhân, không phải bằng phép thuật dời núi lấp biển, mà bằng nhân tính, bằng sự thấu hiểu, bằng lòng trắc ẩn và sự đoàn kết của phàm nhân. Mỗi hành động thiện lương, mỗi sự sẻ chia, mỗi nỗ lực kiến tạo... đều là một viên gạch xây nên ‘Thiên Đạo’ ấy. Ngươi, Dương Quân, đã chọn đứng về phía ‘Thiên Đạo’ này. Ngươi đã chọn ‘sống một đời bình thường’, nhưng đó lại là một lựa chọn dũng cảm và vĩ đại hơn bất kỳ hành trình thành tiên nào.”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy mãn nguyện. Hắn nhìn ra bên ngoài, nơi bóng đêm đang dần buông xuống, nhưng ánh đèn lồng đã bắt đầu thắp sáng, những tiếng cười nói vẫn vang vọng. Hắn biết, Dương Quân sẽ trở thành một nhân vật quan trọng trong việc xây dựng và lan tỏa ‘Nhân Đạo’, có thể là một cầu nối hoặc một người lãnh đạo trong kỷ nguyên mới này. Sự xao động trong Lăng Nguyệt Tiên Tử cũng cho thấy, ngay cả những người đã ‘mất người’ cũng có thể bị ảnh hưởng bởi ‘Nhân Đạo’, mở ra khả năng chuyển hóa cho các nhân vật cũ. Và hắn, Tạ Trần, một phàm nhân chỉ muốn sống một đời bình thường, đã nhận ra rằng sự xuất hiện của ‘Nhân Đạo’ không chỉ là một hiện tượng cục bộ, mà chính là sự khởi đầu của một ‘Thiên Đạo’ mới cho toàn bộ thế giới, đặt nền móng cho những thay đổi sâu rộng, tinh tế mà không kém phần vĩ đại. Kỷ nguyên của ‘Bình Thường Vĩnh Cửu’ đã thực sự bắt đầu, không phải bằng tiếng sấm sét của thần linh, mà bằng những tiếng cười, những giọt mồ hôi, và những trái tim nhân ái của con người.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.