Nhân gian bất tu tiên - Chương 1538: Tiên Cảnh Trong Lòng Phàm Trần
Đêm đã buông xuống hoàn toàn, bao trùm lên thị trấn An Bình một màn sương mờ ảo, nhưng trong quán sách nhỏ, ánh đèn dầu vẫn leo lét, ấm áp. Tiếng côn trùng kêu đêm rả rích từ khu vườn sau nhà, tiếng gió lùa qua cửa sổ mang theo hơi sương se lạnh, nhưng trong không gian ấy, một sự tĩnh lặng sâu sắc và ấm áp lan tỏa. Linh ngồi đó, lặng lẽ nhìn Tạ Trần, ánh mắt nàng dần từ sự bối rối ban đầu chuyển sang một sự suy tư, rồi cuối cùng là một thoáng chấp nhận. Nàng không hoàn toàn hiểu hết mọi tầng ý nghĩa trong lời nói của Tạ Trần, nhưng nàng cảm nhận được sự chân thành, sự kiên định và một thứ bình yên sâu sắc toát ra từ con người hắn. Nó không phải là sự bình yên của kẻ trốn tránh, mà là sự bình yên của người đã tìm thấy chân lý của riêng mình.
Nàng cúi đầu, bàn tay khẽ nắm chặt chén trà đã nguội, cảm nhận sự lạnh lẽo của gốm sứ. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng nàng, một sự kết hợp giữa sự ngưỡng mộ và một chút ghen tị. Ngưỡng mộ sự kiên định của Tạ Trần, và ghen tị với sự bình yên mà hắn đã tìm thấy. Nàng nhận ra rằng, có lẽ, có những giá trị vượt trên những gì nàng từng được dạy dỗ, vượt trên những quyền năng và danh vọng mà thế giới tu tiên đã v��� ra. Những lời của Tạ Trần như những hạt mầm triết lý được gieo vào tâm hồn nàng, nhẹ nhàng nhưng đầy sức sống, khiến nàng phải tự vấn về con đường mà mình đang đi, về những điều mà nàng đang theo đuổi.
"Có lẽ... ta đã hiểu một chút, Tạ huynh," Linh khẽ thì thầm, giọng nàng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, như một lời tự nói với chính mình. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng đã không còn sự lo lắng hay hoài nghi như trước, mà thay vào đó là một sự trầm tĩnh hiếm có. "Ta... ta sẽ suy nghĩ về những gì ngươi nói." Nàng đứng dậy, một động tác chậm rãi, đầy cung kính. Nàng cúi đầu chào Tạ Trần, một cử chỉ không chỉ là sự tôn trọng đối với một người bạn cũ, mà còn là sự tôn trọng đối với một triết lý sống mà nàng chưa từng nghĩ tới.
"Đa tạ, Tạ huynh." Nàng nói thêm, giọng nàng mang theo một sự chân thành. Sau đó, nàng quay người, nhẹ nhàng bước ra khỏi quán sách, tiếng chuông gió lại khẽ leng keng một lần nữa, như một lời tiễn biệt. Bóng dáng nàng khuất dần vào màn đêm, mang theo những hạt mầm suy tư mới.
Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên bàn trà, ánh đèn dầu leo lét hắt bóng hắn lên tường. Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười mãn nguyện ấy không chỉ vì Linh đã phần nào thấu hiểu, mà còn vì hắn biết, mỗi một cuộc trò chuyện như thế này, mỗi một hạt mầm triết lý được gieo xuống, đều đang góp phần xây dựng nên 'Thiên Đạo' mới. Hắn không cần quyền năng để thay đổi thế giới, hắn chỉ cần kiên định với lựa chọn của mình, sống một đời bình thường, giữ trọn vẹn nhân tính của mình, và để nhân quả tự vận hành. Hắn cầm lấy quyển sách, khẽ mở ra, tiếp tục đọc, như thể không có gì thay đổi. Nhưng trong sâu thẳm, hắn biết, sự lựa chọn của hắn, tưởng chừng như nhỏ bé và vô vi, lại đang là nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên vĩ đại sắp tới, kỷ nguyên của 'Bình Thường Vĩnh Cửu', nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và hắn, Tạ Trần, sẽ là điểm neo bền vững cho hành trình ấy.
***
Bình minh hé rạng, xua tan màn sương mỏng còn vương trên những mái nhà cổ kính của Thị Trấn An Bình. Ánh nắng ban mai như những sợi tơ vàng mảnh, xuyên qua kẽ lá, đậu trên những viên ngói rêu phong, rồi nhẹ nhàng rọi vào trong quán sách nhỏ của Tạ Trần. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn sau, hòa cùng tiếng gà gáy từ xa và tiếng bước chân lạo xạo của những người dân dậy sớm, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của sự sống. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố màu xám nhã nhặn, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, chậm rãi vươn tay đẩy cánh cửa gỗ cũ kỹ. Tiếng kẽo kẹt quen thuộc vang lên, như một lời chào đón ngày mới. Làn gió mát lành ùa vào, mang theo chút hơi sương còn vương vấn và mùi đất ẩm sau một đêm dài. Hắn hít hà luồng khí trong lành ấy, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo và bình yên.
Tiếng nước sôi reo nhẹ trong ấm trà bằng gốm sứ. Hắn thành thục pha một ấm trà mạn, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa khắp không gian, hòa quyện với mùi giấy cũ đặc trưng của quán sách. Đối với Tạ Trần, nghi thức pha trà mỗi sớm không chỉ là một thói quen, mà còn là một khoảnh khắc thiền định, một cách để hắn kết nối với sự tĩnh tại bên trong và với thế giới xung quanh. Hắn ngồi xuống chiếc bàn gỗ đã ngả màu thời gian, lật mở một cuốn sách cũ, trang giấy ngả vàng sờn cũ dưới đầu ngón tay hắn. Từng dòng chữ cổ kính như những mạch ngầm triết lý, chảy xuyên qua tâm trí hắn, làm phong phú thêm cõi nội tâm vốn đã sâu sắc.
Trong lúc đó, Thư Đồng Tiểu An, một cậu bé gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh lanh lợi, đã đến sớm. Tiểu An mặc một chiếc áo vải thô cũ, nhưng được giặt giũ sạch sẽ, gọn gàng. Cậu bé cung kính cúi chào Tạ Trần, rồi bắt đầu công việc quen thuộc của mình: cẩn thận lau dọn từng kệ sách, xếp lại những cuốn sách lộn xộn. Thỉnh thoảng, Tiểu An lại liếc nhìn Tạ Trần, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ và khao khát tri thức. Cậu bé hiểu rằng, tiên sinh của mình không phải là một tu sĩ nắm giữ pháp thuật cao siêu, nhưng những lời nói và cách sống của hắn lại ẩn chứa một thứ đạo lý sâu xa hơn bất kỳ pháp môn nào.
"Sáng rồi, Tiểu An. Hôm nay con muốn đọc gì?" Giọng Tạ Trần trầm, điềm tĩnh, vang lên trong không gian tĩnh lặng, không hề phá vỡ sự yên bình mà ngược lại, còn làm nó trở nên ấm áp hơn. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sự quan tâm hướng về cậu học trò nhỏ.
Tiểu An ngừng tay, khuôn mặt cậu bé hăm hở hẳn lên. "Thưa tiên sinh, con đang tìm cuốn 'Luận Ngữ' mà người đã nhắc đến hôm qua. Con muốn hiểu thêm về đạo làm người, về cách đối nhân xử thế." Giọng cậu bé rõ ràng, đầy nhiệt huyết, như muốn khẳng định sự quyết tâm của mình. "Tiên sinh nói, tu dưỡng bản thân là gốc rễ của mọi sự, con muốn biết cái gốc rễ ấy là gì, và làm sao để vun trồng nó."
Tạ Trần mỉm cười nhẹ. "Luận Ngữ là một khởi đầu tốt. Nó không chỉ dạy con về đạo làm người, mà còn mở ra cánh cửa đến với sự thấu hiểu về 'nhân quả' trong từng hành động nhỏ nhất. Mỗi lời nói, mỗi việc làm của chúng ta, đều là một hạt mầm được gieo xuống, và sẽ đơm hoa kết trái theo cách riêng của nó." Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, hương thơm thoang thoảng dịu dàng. "Nhưng con cần nhớ, sách vở chỉ là những dòng chữ ghi lại kinh nghiệm của người đi trước. Chân lý không nằm trọn vẹn trong trang sách, mà nằm trong sự chiêm nghiệm của chính con, trong từng trải nghiệm sống, trong cách con tương tác với nhân gian này."
Đúng lúc đó, một giọng rao hàng quen thuộc vang lên từ ngoài phố. "Hoa tươi đây! Hoa cúc vàng, hoa nhài trắng, hoa hồng đỏ thắm đây!" Đó là Bà Lão Bán Hoa, lưng còng, mái tóc bạc trắng như cước, nhưng khuôn mặt lúc nào cũng phúc hậu và tươi cười. Bà lão đẩy chiếc xe nhỏ chất đầy những bó hoa tươi thắm, đi ngang qua quán sách. Thấy Tạ Trần, bà lão dừng lại, nụ cười càng tươi hơn. "Chào cậu Tạ Trần! Lại một ngày mới an lành ở quán sách của cậu rồi!"
"Chào bà lão. Hôm nay hoa của bà lại tươi thắm quá." Tạ Trần đáp lại, ánh mắt hắn dịu dàng nhìn những đóa hoa rực rỡ, như nhìn thấy một phần của sự sống bình dị nhưng đầy ý nghĩa. "Hương hoa của bà làm cho con phố thêm phần sinh động."
Bà Lão Bán Hoa xởi lởi, chất phác. "Sách của cậu Tạ Trần lúc nào cũng thơm hương tri thức. Hoa của tôi cũng thơm hương cuộc đời. Cả hai đều làm lòng người nhẹ nhõm, phải không cậu?" Bà lão nói, rồi lại tiếp tục đẩy xe hoa đi, tiếng rao hàng xa dần, mang theo một chút vui vẻ, an nhiên.
Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. "Đúng vậy, bà ạ. Cả hai đều cần sự vun trồng. Sách vun trồng tâm hồn, hoa vun trồng vẻ đẹp, và cả hai đều là một phần không thể thiếu của cuộc sống. Chúng ta, những phàm nhân này, chính là người vun trồng ấy." Hắn nhìn Tiểu An, người đang chăm chú lắng nghe. "Con thấy không, Tiểu An? Ngay cả việc bán hoa, đọc sách, hay lau dọn bàn ghế, nếu làm bằng cả tấm lòng, bằng sự thấu hiểu, thì đó cũng là một loại 'tu hành'. Đó là tu dưỡng cái 'nhân' trong con người chúng ta." Lời nói của Tạ Trần không chỉ là một lời dạy, mà còn là một sự nhắc nhở về giá trị của những điều bình dị, những giá trị mà hắn đã chọn để theo đuổi, thay vì con đường thành tiên đầy quyền năng nhưng dễ làm con người "mất người". Cậu bé Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực như đã hiểu ra điều gì đó vô cùng quan trọng, một hạt mầm "Nhân Đạo" nữa đã được gieo vào tâm hồn non trẻ.
***
Giữa buổi sáng, nắng đã lên cao, rải một màu vàng óng ả lên con phố An Bình. Gió vẫn nhẹ, mang theo chút hơi ấm và mùi hương tổng hòa của cuộc sống: mùi bánh mì mới nướng từ tiệm bánh gần đó, mùi đất, và thoang thoảng mùi hoa dại. Linh đi ngang qua quán sách, ánh mắt nàng vô thức dừng lại. Từ đêm qua, những lời của Tạ Trần cứ quanh quẩn trong tâm trí nàng, như những sợi tơ vướng mắc, lúc ẩn lúc hiện. Nàng đã trải qua một đêm không ngủ trọn vẹn, suy tư về những gì hắn đã nói, về cái gọi là "Vô Vi Chi Đạo", về sự "sống một đời bình thường" mà hắn xem là chân lý. Vẻ bình yên của Tạ Trần, sự giản dị trong cuộc sống của hắn, và đặc biệt là ánh mắt thấu suốt như nhìn thấu nhân tâm của hắn, khiến nàng không thể ngừng nghĩ.
Nàng thấy Tạ Trần đang ngồi bên bàn gỗ quen thuộc, ánh sáng dịu nhẹ của buổi sáng làm nổi bật khuôn mặt thanh tú và vẻ tĩnh tại của hắn. Bên cạnh hắn, Tiểu An đang chăm chú viết chữ, thỉnh thoảng lại ngước lên hỏi han. Từ xa, nàng còn thấy Bà Lão Bán Hoa vẫn đang chậm rãi đẩy xe hoa, miệng lẩm bẩm những câu ca dao cũ. Cảnh tượng ấy, bình dị đến lạ lùng, nhưng lại ẩn chứa một sức hút khó cưỡng đối với Linh, một người từng quen với thế giới tu tiên đầy rẫy phép tắc, tranh đoạt và quyền năng. Cái "hạt mầm suy tư" mà Tạ Trần đã gieo vào nàng đêm qua, giờ đây đã nảy mầm, tuy còn yếu ớt nhưng đã đủ sức làm lay động tâm hồn nàng.
Linh tiến lại gần hơn, từng bước chân nhẹ nhàng, như không muốn phá vỡ không khí yên bình nơi đây. Nàng không còn vẻ bối rối hay hoài nghi gay gắt như đêm qua, thay vào đó là một sự trầm tĩnh, một chút băn khoăn nhẹ nhàng. Nàng đứng cách quán sách một khoảng, lắng nghe cuộc trò chuyện giữa Tạ Trần và Bà Lão Bán Hoa mà nàng đã bỏ lỡ lúc trước. Tiếng cười xởi lởi của bà lão, và giọng nói trầm ấm của Tạ Trần, như những dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn nàng. Nàng nhìn những đóa hoa tươi thắm trên xe của bà lão, rồi lại nhìn vào quán sách, vào những cuốn sách cũ kỹ.
"Sách của cậu Tạ Trần lúc nào cũng thơm hương tri thức. Hoa của tôi cũng thơm hương cuộc đời. Cả hai đều làm lòng người nhẹ nhõm, phải không cậu?" Giọng Bà Lão Bán Hoa vang lên rõ ràng, chất phác nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc về lẽ đời. Bà lão mỉm cười hiền hậu, ánh mắt lấp lánh niềm vui.
Tạ Trần mỉm cười đáp lại, ánh mắt hắn dịu dàng. "Đúng vậy, bà ạ. Cả hai đều cần sự vun trồng, bà ạ. Sách vun trồng tâm hồn, hoa vun trồng vẻ đẹp, và cả hai đều là một phần của cuộc sống, một phần của 'nhân gian' này." Hắn nói, lời lẽ giản dị nhưng chứa đựng đạo lý, một triết lý mà hắn đã kiên định theo đuổi suốt bao năm qua. "Chúng ta không cần những phép tắc cao siêu, những thần thông quảng đại để cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống, để vun trồng những giá trị chân thực. Chỉ cần một tâm hồn rộng mở và trái tim biết yêu thương, biết trân trọng những điều nhỏ bé."
Nghe những lời ấy, Linh khẽ thở dài, trong lòng dấy lên một cảm giác vừa chua xót vừa được an ủi. Nàng chợt nhận ra rằng, trong thế giới tu tiên mà nàng đã từng sống, người ta chỉ lo vun trồng linh khí, vun trồng cảnh giới, vun trồng quyền năng, mà quên mất đi việc vun trồng tâm hồn, vun trồng tình cảm, vun trồng sự "người" trong chính mình. Những tu sĩ càng tu luyện cao siêu, lại càng dễ "mất người", đánh mất cảm xúc, ký ức, và nhân tính. Đó là cái giá phải trả cho sự trường sinh, cho quyền năng, cho cái gọi là "thành tiên".
Nàng khẽ lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức chỉ có bản thân nàng nghe thấy, như một lời tự vấn, một câu hỏi còn vương vấn trong lòng. "Vun trồng... liệu có phải là điều con đã bỏ lỡ?" Ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần đầy suy tư, như muốn tìm kiếm thêm câu trả lời từ con người ấy. Những lời của hắn đêm qua, cùng với cảnh tượng bình dị này, đã mở ra trong lòng nàng một cánh cửa mới, một con đường mới để nàng chiêm nghiệm về ý nghĩa của sự tồn tại, về giá trị của cuộc sống. Nàng bắt đầu hiểu rằng, cái gọi là "vô thường" không chỉ là sự thay đổi của vạn vật, mà còn là sự thay đổi trong nhận thức, trong lựa chọn của mỗi con người. Và Tạ Trần, với sự kiên định của mình, đã chỉ ra một lối đi, một cách "phá cục" khỏi những chấp niệm cũ kỹ của tu tiên giới. Dù chưa hoàn toàn thấu hiểu, nhưng nàng đã không còn hoài nghi. Thay vào đó là một sự chấp nhận, một sự khao khát được tìm hiểu sâu hơn về "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đang gieo mầm.
***
Buổi trưa, không khí trong quán sách trở nên ấm áp và yên tĩnh hơn. Ánh nắng dịu nhẹ xuyên qua khung cửa sổ, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Mùi trà thoang thoảng vẫn còn vương vấn, quyện cùng mùi mực và giấy cũ, tạo nên một không gian học vấn trầm mặc. Tiểu An vẫn đang cặm cụi với cuốn 'Luận Ngữ', thỉnh thoảng lại ngẩng đầu lên suy nghĩ, rồi lại ghi chép cẩn thận vào tập vở của mình. Tạ Trần ngồi đối diện, nhẹ nhàng lật dở từng trang sách của riêng mình, nhưng tâm trí hắn lại luôn mở rộng để cảm nhận nhịp đập của nhân gian.
Đột nhiên, cánh cửa quán sách bật mở, phá vỡ sự yên tĩnh. Tiểu Đường, với khuôn mặt tròn trịa, mập mạp và đôi má phúng phính, chạy ào vào, ánh mắt long lanh đầy nước, miệng rấm rứt như sắp khóc. Nàng bé, vốn dĩ luôn vui vẻ, hồn nhiên, giờ đây lại mang vẻ tủi thân khó tả. Trên tay cô bé là một chiếc bánh kẹo đã bị cắn dở, nhưng rõ ràng là không còn hứng thú ăn nữa. "Anh Tạ Trần ơi! Anh Tạ Trần!" Giọng nói trẻ con, đầy tủi thân của cô bé vang lên, làm đứt đoạn hoàn toàn sự yên bình trong quán.
Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh, không chút khó chịu trước sự gián đoạn. Hắn khẽ mỉm cười, ánh mắt như có thể nhìn thấu nỗi lòng của cô bé. "Tiểu Đường, sao thế con? Có chuyện gì mà lại buồn bã thế này?" Hắn nhẹ nhàng hỏi, giọng nói ấm áp như xua đi một phần ưu phiền trong lòng cô bé.
Tiểu Đường bước đến gần bàn, đặt chiếc bánh kẹo xuống, đôi môi chúm chím. "Anh Tạ Trần ơi, bạn con bảo con là đồ ích kỷ... nhưng con đâu có muốn thế!" Nàng bé bắt đầu kể lể, giọng nói trẻ con đầy uất ức. "Sáng nay con mang bánh kẹo mẹ làm đến trường, con định chia cho các bạn. Nhưng bạn Hoa lại bảo con chỉ chia cho những đứa con thích thôi, còn bạn ấy thì con không cho. Con đã giải thích rồi, nhưng bạn ấy không nghe, bạn ấy còn giật lấy cái bánh của con rồi bỏ đi mất!" Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Tiểu Đường, cô bé cảm thấy vô cùng oan ức. "Con không ích kỷ mà! Con chỉ muốn giữ lại một cái bánh đẹp nhất để tặng cho anh Tạ Trần thôi mà!"
Tạ Trần lắng nghe chăm chú, không vội vàng phán xét hay đưa ra lời khuyên trực tiếp. Hắn không hề nổi giận trước hành động của cô bé Hoa kia, cũng không vỗ về Tiểu Đường một cách mù quáng. Hắn nhẹ nhàng pha thêm một ấm trà mới, hương thơm lan tỏa khắp phòng, như làm dịu đi không khí căng thẳng. Từng động tác của hắn chậm rãi, khoan thai, như đang thể hiện một bài học về sự kiên nhẫn. Tiểu An ngồi bên cạnh, cũng im lặng lắng nghe, đôi mắt sáng lên vẻ tò mò, học hỏi.
Sau khi đặt chén trà nóng xuống bàn, Tạ Trần mới quay sang nhìn Tiểu Đường, ánh mắt hắn vẫn hiền từ nhưng ẩn chứa sự sâu sắc. "Mỗi hành động đều có nguyên nhân, Tiểu Đường. Và mỗi nguyên nhân đều dẫn đến một kết quả. Đó gọi là 'nhân quả'." Hắn khẽ nói, lời nói gợi mở, không phán xét. "Con nghĩ xem, tại sao bạn Hoa lại nói con ích kỷ? Và con đã làm gì, dù vô tình, để bạn nghĩ vậy?"
Tiểu Đường nín khóc, đôi mắt tròn xoe nhìn Tạ Trần. Cô bé bắt đầu suy nghĩ, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ băn khoăn. Tạ Trần kiên nhẫn chờ đợi, không thúc giục. Hắn tin rằng, chân lý cần được tự mình khám phá, chứ không phải được áp đặt. Sau một lúc im lặng, Tiểu Đường khẽ cúi đầu, đôi tay nhỏ bé mân mê vạt áo. "Con... con đã khoe chiếc bánh đẹp nhất trước mặt bạn Hoa... và nói là con sẽ tặng nó cho anh Tạ Trần. Lúc đó, bạn Hoa cũng đang đói bụng..."
Ánh mắt Tạ Trần dịu đi. "Vậy con đã nhận ra chưa? Dù ý định của con là tốt đẹp, là muốn giữ cái bánh ngon nhất cho người con quý mến, nhưng cách con thể hiện lại có thể khiến người khác hiểu lầm. Bạn Hoa lúc đó đang đói, lại thấy con khoe chiếc bánh đẹp nhất mà không chia cho bạn ấy, nên mới nghĩ con ích kỷ. Đó chính là cái 'quả' từ cái 'nhân' mà con đã gieo, dù vô tình." Hắn ngừng lại, để Tiểu Đường tự chiêm nghiệm. "Vậy bây giờ, con muốn làm gì để cái 'quả' tiếp theo sẽ là một điều tốt đẹp?"
Tiểu Đường ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt cô bé chợt sáng lên, như một vầng trăng rằm đột ngột ló dạng sau màn mây. "À... con hiểu rồi!" Nàng bé reo lên, nỗi buồn bực ban nãy dường như tan biến. "Con sẽ làm thêm một chiếc bánh thật ngon, rồi mang đến xin lỗi bạn Hoa, và chia sẻ với tất cả các bạn. Như vậy, bạn Hoa sẽ không còn nghĩ con ích kỷ nữa, và chúng con lại có thể chơi cùng nhau!"
Tạ Trần mỉm cười mãn nguyện. "Đúng vậy. Đó chính là cách chúng ta 'phá cục', không phải bằng sức mạnh hay tranh giành, mà bằng sự thấu hiểu và lòng nhân ái. Cái 'nhân quả' không phải là định mệnh cứng nhắc, mà là những mắt xích liên tục mà chúng ta có thể thay đổi bằng mỗi lựa chọn của mình." Hắn vỗ nhẹ lên đầu Tiểu Đường. Tiểu An ngồi bên cạnh, cũng gật gù, ánh mắt tỏ vẻ đã học được một bài học quý giá về cách đối nhân xử thế, về sự vận hành của "nhân quả" trong đời sống phàm trần. Tạ Trần biết, những bài học nhỏ bé này, được gieo vào tâm hồn trẻ thơ, chính là những hạt mầm quan trọng nhất cho một "Thiên Đạo" mới, một kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu".
***
Khi nắng chiều bắt đầu ngả vàng, rải một lớp bụi vàng óng ả lên mọi vật, Tiểu Đường và Tiểu An, sau khi đã vui vẻ và thấu hiểu hơn, ríu rít tạm biệt Tạ Trần rồi cùng nhau rời khỏi quán sách. Tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng trên con phố, hòa vào không khí êm đềm của buổi chiều tà. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên khung cửa sổ quen thuộc, ánh đèn dầu trong quán đã được thắp lên, leo lét hắt bóng hắn lên tường, nhưng bên ngoài, ánh sáng tự nhiên vẫn còn vương vấn, nhuộm cả con phố một màu huyền ảo.
Hắn khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng đang bao trùm lấy mình sau những cuộc trò chuyện. Rồi hắn chậm rãi mở mắt, ánh mắt sâu thẳm ấy hướng ra con phố An Bình đang dần chìm vào hoàng hôn. Hắn nhìn thấy những người dân đang tất bật với cuộc sống thường ngày của họ – người bán hàng đang thu dọn gian hàng, người thợ rèn đang dập tắt lò lửa, những đứa trẻ còn nán lại chơi đùa trước khi về nhà, những cặp đôi già nắm tay nhau tản bộ trên con đường lát đá. Mỗi người, mỗi phận, đều có một câu chuyện riêng, một "nhân quả" riêng, nhưng tất cả đều hòa vào một bức tranh chung của cuộc sống.
Tạ Trần nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Tiểu Đường khi cô bé hiểu ra vấn đề, không còn chấp niệm vào nỗi buồn bực nhỏ bé của mình. Hắn thấy ánh mắt hiếu học của Tiểu An, cái cách cậu bé say mê với từng con chữ, từng đạo lý. Hắn nhớ đến nụ cười hiền hậu của Bà Lão Bán Hoa, với những bó hoa tươi thắm mang hương sắc cho đời. Hắn cũng nhớ đến ánh mắt suy tư của Linh đêm qua, nàng đã bắt đầu tự vấn về con đường mà mình đang đi. Tất cả, đều là những mảnh ghép của "nhân gian" mà Tạ Trần đã chọn để bảo vệ, để sống trọn vẹn trong đó.
Trong khoảnh khắc ấy, một nụ cười mãn nguyện, một nụ cười không hề gượng ép mà đến từ sâu thẳm tâm hồn, nở trên môi Tạ Trần. Đó không phải là nụ cười của kẻ chiến thắng, cũng không phải nụ cười của người đạt được quyền năng tối thượng. Đó là nụ cười của sự an lạc, của sự thấu hiểu, của người đã tìm thấy chân lý của riêng mình. Hắn khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm gần như hòa vào tiếng gió xào xạc bên ngoài, như một lời tự nói với chính mình, một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn.
"Không cần pháp tắc cao siêu, không cần linh khí cuồn cuộn, không cần những trận chiến long trời lở đất... Đây, chính là tiên cảnh." Hắn khẽ nói, ánh mắt hắn lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao. "Tiên cảnh của riêng ta, trong lòng phàm trần này."
Hắn nhấp một ngụm trà đã nguội, hương vị vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi, chát nhẹ nhưng thanh tao. "Cuộc sống này, với tất cả những điều bình dị... những mối quan hệ chân thành, những bài học nhân quả nhỏ bé, những nỗi lo toan thường nhật, và cả những niềm vui vặt vãnh... chính là 'tiên cảnh' của ta." Hắn đã từ bỏ con đường "thành tiên" mà biết bao người khao khát, không phải vì hắn không đủ khả năng, mà vì hắn không muốn "mất người". Hắn đã chọn "sống một đời bình thường", giữ trọn vẹn nhân tính của mình, và chính trong sự bình thường ấy, hắn đã tìm thấy một loại "Thiên Đạo" vĩ đại hơn bất kỳ pháp tắc nào của thế giới tu tiên.
Sự lựa chọn của Tạ Trần, tưởng chừng như là một sự từ bỏ, nhưng kỳ thực, lại là một sự khẳng định mạnh mẽ nhất về giá trị của nhân tính, về sức mạnh của lòng người. Hắn là một phàm nhân, không tu hành, nhưng hắn lại là "điểm neo nhân quả", là người đang lặng lẽ gieo những hạt mầm triết lý cho một kỷ nguyên mới. Những hạt mầm ấy, tuy nhỏ bé, nhưng sẽ dần dần nảy nở, lan tỏa, tạo nên một "Thiên Đạo" mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi "bình thường" chính là "vĩnh cửu", và "nhân gian" chính là "tiên cảnh". Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và Tạ Trần, với sự bình yên và mãn nguyện của mình, sẽ là nền móng vững chắc, là người chỉ đường cho hành trình ấy.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.