Nhân gian bất tu tiên - Chương 1539: Mầm Chồi Thiên Phú: Thiếu Nữ Sương và Tiếng Gọi Nguyên Tố
Khi nắng chiều bắt đầu ngả vàng, rải một lớp bụi vàng óng ả lên mọi vật, Tiểu Đường và Tiểu An, sau khi đã vui vẻ và thấu hiểu hơn, ríu rít tạm biệt Tạ Trần rồi cùng nhau rời khỏi quán sách. Tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng trên con phố, hòa vào không khí êm đềm của buổi chiều tà. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên khung cửa sổ quen thuộc, ánh đèn dầu trong quán đã được thắp lên, leo lét hắt bóng hắn lên tường, nhưng bên ngoài, ánh sáng tự nhiên vẫn còn vương vấn, nhuộm cả con phố một màu huyền ảo.
Hắn khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tĩnh lặng đang bao trùm lấy mình sau những cuộc trò chuyện. Rồi hắn chậm rãi mở mắt, ánh mắt sâu thẳm ấy hướng ra con phố An Bình đang dần chìm vào hoàng hôn. Hắn nhìn thấy những người dân đang tất bật với cuộc sống thường ngày của họ – người bán hàng đang thu dọn gian hàng, người thợ rèn đang dập tắt lò lửa, những đứa trẻ còn nán lại chơi đùa trước khi về nhà, những cặp đôi già nắm tay nhau tản bộ trên con đường lát đá. Mỗi người, mỗi phận, đều có một câu chuyện riêng, một "nhân quả" riêng, nhưng tất cả đều hòa vào một b��c tranh chung của cuộc sống.
Tạ Trần nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của Tiểu Đường khi cô bé hiểu ra vấn đề, không còn chấp niệm vào nỗi buồn bực nhỏ bé của mình. Hắn thấy ánh mắt hiếu học của Tiểu An, cái cách cậu bé say mê với từng con chữ, từng đạo lý. Hắn nhớ đến nụ cười hiền hậu của Bà Lão Bán Hoa, với những bó hoa tươi thắm mang hương sắc cho đời. Hắn cũng nhớ đến ánh mắt suy tư của Linh đêm qua, nàng đã bắt đầu tự vấn về con đường mà mình đang đi. Tất cả, đều là những mảnh ghép của "nhân gian" mà Tạ Trần đã chọn để bảo vệ, để sống trọn vẹn trong đó.
Trong khoảnh khắc ấy, một nụ cười mãn nguyện, một nụ cười không hề gượng ép mà đến từ sâu thẳm tâm hồn, nở trên môi Tạ Trần. Đó không phải là nụ cười của kẻ chiến thắng, cũng không phải nụ cười của người đạt được quyền năng tối thượng. Đó là nụ cười của sự an lạc, của sự thấu hiểu, của người đã tìm thấy chân lý của riêng mình. Hắn khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm gần như hòa vào tiếng gió xào xạc bên ngoài, như một lời tự nói với chính mình, một lời khẳng định cho con đường mà hắn đã chọn.
"Không cần pháp tắc cao siêu, không cần linh khí cuồn cuộn, không cần những trận chiến long trời lở đất... Đây, chính là tiên cảnh." Hắn khẽ nói, ánh mắt hắn lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao. "Tiên cảnh của riêng ta, trong lòng phàm trần này."
Hắn nhấp một ngụm trà đã nguội, hương vị vẫn còn đọng lại trên đầu lưỡi, chát nhẹ nhưng thanh tao. "Cuộc sống này, với tất cả những điều bình dị... những mối quan hệ chân thành, những bài học nhân quả nhỏ bé, những nỗi lo toan thường nhật, và cả những niềm vui vặt vãnh... chính là 'tiên cảnh' của ta." Hắn đã từ bỏ con đường "thành tiên" mà biết bao người khao khát, không phải vì hắn không đủ khả năng, mà vì hắn không muốn "mất người". Hắn đã chọn "sống một đời bình thường", giữ trọn vẹn nhân tính của mình, và chính trong sự bình thường ấy, hắn đã tìm thấy một loại "Thiên Đạo" vĩ đại hơn bất kỳ pháp tắc nào của thế giới tu tiên.
Sự lựa chọn của Tạ Trần, tưởng chừng như là một sự từ bỏ, nhưng kỳ thực, lại là một sự khẳng định mạnh mẽ nhất về giá trị của nhân tính, về sức mạnh của lòng người. Hắn là một phàm nhân, không tu hành, nhưng hắn lại là "điểm neo nhân quả", là người đang lặng lẽ gieo những hạt mầm triết lý cho một kỷ nguyên mới. Những hạt mầm ấy, tuy nhỏ bé, nhưng sẽ dần dần nảy nở, lan tỏa, tạo nên một "Thiên Đạo" mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi "bình thường" chính là "vĩnh cửu", và "nhân gian" chính là "tiên cảnh". Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và Tạ Trần, với sự bình yên và mãn nguyện của mình, sẽ là nền móng vững chắc, là người chỉ đường cho hành trình ấy.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai đầu tiên còn e ấp xuyên qua từng kẽ lá, rọi xuống con phố An Bình, Tạ Trần đã ngồi sau quầy sách quen thuộc của mình. Ánh sáng vàng nhạt nhảy múa trên những kệ sách cao ngất, làm nổi bật lên lớp bụi thời gian bám trên gáy những cuốn sách cổ. Hắn khẽ lật giở một quyển "Cổ Kim Tạp Chí", trang giấy đã ngả màu úa vàng, phát ra tiếng xào xạc nhẹ nhàng như hơi thở của quá khứ. Đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua từng dòng chữ Hán Việt cổ kính, không phải để tìm kiếm tri thức cao siêu, mà để cảm nhận sự vận động của thế gian qua những ghi chép của tiền nhân. Hương giấy cũ, mùi mực nhàn nhạt và thoang thoảng hương gỗ đàn hương từ chiếc bàn đã ngấm màu thời gian tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, tri thức và bình yên đến lạ thường. Từ ngoài cửa sổ, tiếng chim hót líu lo như reo vui chào ngày mới, hòa cùng tiếng gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương của cây cỏ và sương sớm.
Không xa, Thư Đồng Tiểu An ngồi ở một góc phòng, cặm cụi luyện viết từng nét chữ trên giấy. Cậu bé gầy gò, đôi mắt sáng toát lên vẻ thông minh và sự hiếu học. Tiểu An chăm chú đến mức quên cả thời gian, cái đầu nhỏ cúi sát mặt bàn, đôi lúc lại chau mày suy nghĩ, thỉnh thoảng liếc nhìn Tạ Trần với vẻ ngưỡng mộ không che giấu. Cậu bé đang chép lại một đoạn trong "Nhân Quả Lục", một cuốn sách do chính Tạ Trần biên soạn, tổng hợp những triết lý về nhân quả qua các câu chuyện đời thường. Tạ Trần nhẹ nhàng pha một ấm trà sen thơm ngát, khói trắng lượn lờ bay lên, mang theo hương vị thanh khiết lan tỏa khắp căn phòng. Hắn đặt chén trà trước mặt mình, hơi ấm từ chén trà phả vào lòng bàn tay, mang đến một cảm giác thư thái.
"Tiên sinh," Tiểu An chợt lên tiếng, giọng nói trong trẻo phá vỡ sự tĩnh lặng, "Bài này con vẫn chưa hiểu rõ lắm." Cậu bé chỉ vào một dòng chữ trên trang sách, "Cái gọi là 'vô thường', sao lại có thể là 'vĩnh cửu' được ạ? Con tưởng 'vô thường' có nghĩa là luôn thay đổi, không tồn tại mãi mãi?"
Tạ Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt hiền hòa nhìn Tiểu An. "Tiểu An, con hỏi rất hay. Phần lớn người đời đều hiểu 'vô thường' là sự biến đổi, sự tan biến. Nhưng con có bao giờ nghĩ, sự thay đổi liên tục đó, bản thân nó, chẳng phải là một trạng thái vĩnh cửu sao?" Hắn ngừng lại một chút, để lời nói thấm vào tâm trí non trẻ của cậu học trò. "Giống như dòng sông chảy mãi, nước trong sông luôn thay đổi, không một giọt nước nào đứng yên. Nhưng bản thân dòng chảy đó, sự vận động không ngừng nghỉ đó, lại là bản chất vĩnh hằng của dòng sông. Thiên Đạo cũng vậy, nó không phải là một pháp tắc cố định, bất biến. Thiên Đạo chân chính là sự luân hồi, là dòng chảy không ngừng của vạn vật, là sự biến đổi không ngừng nghỉ. Và chính trong sự biến đổi không ngừng đó, con người mới tìm thấy ý nghĩa của sự tồn tại, của việc 'sống một đời bình thường'."
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi nắng đã lên cao hơn một chút, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền đất. "Cái 'đạo' mà con người xưa kia tìm kiếm trong linh khí, trong những phép thuật thần thông, kỳ thực lại ẩn chứa trong những điều bình dị nhất, trong chính sự 'vô thường' của cuộc sống. Sự sinh lão bệnh tử, hỉ nộ ái ố, những điều đó không phải là sự giới hạn, mà là bản chất của 'nhân tính'. Và khi con người chấp nhận 'vô thường', chấp nhận sự thay đổi, thì họ mới thực sự sống trọn vẹn, không còn chấp niệm vào việc 'thành tiên' hay 'bất tử' nữa. Đó chính là 'tiên cảnh' mà ta nói đến, Tiểu An. Một 'tiên cảnh' không cần tìm kiếm ở đâu xa, mà ở ngay trong lòng phàm trần này, trong chính sự 'bình thường' mà chúng ta đang sống."
Tiểu An ngẩng đầu, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ suy tư. Cậu bé vẫn chưa thể thấu hiểu hoàn toàn, nhưng những lời của Tạ Trần đã gieo vào lòng cậu những hạt mầm triết lý sâu sắc, khác hẳn với những kinh điển tu tiên mà cậu từng nghe nói. Tạ Trần nhìn cậu bé, trong lòng hắn dấy lên một niềm hy vọng. Những hạt mầm ấy, tuy nhỏ bé, nhưng sẽ dần dần nảy nở, lan tỏa, tạo nên một "Thiên Đạo" mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi "bình thường" chính là "vĩnh cửu", và "nhân gian" chính là "tiên cảnh". Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và Tạ Trần, với sự bình yên và mãn nguyện của mình, sẽ là nền móng vững chắc, là người chỉ đường cho hành trình ấy.
***
Khi đồng hồ điểm giữa trưa, thị trấn An Bình bỗng trở nên nhộn nhịp hơn bao giờ hết. Quảng trường trung tâm, nơi những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản san sát, các quán trọ và cửa hàng chen chúc nhau, tràn ngập âm thanh của cuộc sống. Tiếng nói chuyện rôm rả, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường lát đá, và cả tiếng bước chân vội vã của những người đi chợ, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng đời thường, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của một thị trấn nhỏ. Mùi thức ăn từ các quán ăn bốc lên thơm lừng, quyện với mùi gỗ mới, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và cả mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một không khí thân thiện, ấm cúng.
Bà Lão Bán Hoa, lưng đã còng, mái tóc bạc trắng như sương, đang cẩn thận sắp xếp lại gánh hoa của mình. Vẻ mặt phúc hậu của bà luôn tươi cười khi khách qua đường ngắm nhìn những bó hoa tươi thắm đầy màu sắc. Hôm nay, gánh hoa của bà đặc biệt rực rỡ, với những đóa hồng nhung đỏ thắm, cúc vàng tươi tắn và hoa nhài trắng muốt ngát hương. Bà khẽ hát một câu dân ca cũ, bàn tay run run đặt từng bó hoa vào vị trí đẹp nhất.
Đột nhiên, một cơn gió bất ngờ thổi mạnh ập đến, không phải là cơn gió nhẹ nhàng thường thấy, mà là một luồng khí lạnh lẽo, dữ dội, cuốn theo bụi bặm và lá khô. Gánh hoa của Bà Lão, vốn đã chất đầy ắp, bỗng chao đảo dữ dội. Những bó hoa rơi lả tả, những chiếc bình gốm đựng nước lung lay, suýt chút nữa thì đổ ập xuống đất. Bà Lão Bán Hoa hốt hoảng kêu lên một tiếng, cố gắng níu giữ gánh hàng đã xiêu vẹo, nhưng sức lực của bà không đủ để chống lại sức gió. Đám đông xung quanh cũng bị bất ngờ, mọi người vội vàng né tránh, không ai kịp phản ứng để giúp đỡ.
Giữa lúc hỗn loạn ấy, một bóng dáng nhỏ nhắn đang đi ngang qua chợ bỗng dừng lại. Đó là Sương, một thiếu nữ trẻ tuổi với khuôn mặt thanh tú, đôi mắt trong veo ẩn chứa sự tò mò và một chút hoang mang về thế giới xung quanh. Mái tóc đen dài của cô thường tết gọn gàng, trang phục đơn giản bằng vải thô màu xanh nhạt, không chút điểm tô, toát lên vẻ mộc mạc, gần gũi với thiên nhiên. Dáng người cô nhỏ nhắn, linh hoạt, nhưng trong khoảnh khắc đó, cô bỗng đứng yên như một bức tượng.
Sương khẽ nhấc bàn tay phải lên, một cử động vô cùng nhẹ nhàng, gần như vô thức. Ngay lập tức, một luồng gió nhẹ nhàng, vô hình nhưng mạnh mẽ, bỗng xuất hiện, như một bàn tay vô hình nâng đỡ gánh hoa của Bà Lão. Luồng gió ấy không dữ dội như cơn gió ban nãy, mà mềm mại, uyển chuyển, từ từ ổn định gánh hàng đang nghiêng ngả. Những bó hoa đang rơi bỗng như bị giữ lại giữa không trung, rồi nhẹ nhàng được đặt trở lại vị trí cũ. Chiếc bình gốm lung lay cũng được một lực vô hình nhẹ nhàng đẩy thẳng lên.
Cơn gió lạ lùng đó chỉ kéo dài trong chớp mắt, rồi tan biến vào không khí. Gánh hoa của Bà Lão Bán Hoa bỗng đứng vững trở lại, không một đóa hoa nào bị rơi, không một chiếc bình nào bị vỡ. Bà Lão ngơ ngác nhìn quanh, rồi nhìn Sương với ánh mắt vừa mừng rỡ vừa hoang mang. "Trời ạ... Tiểu cô nương, con... con đã làm gì vậy?"
Đám đông xung quanh cũng bắt đầu xì xào ngạc nhiên. "Cái gì vừa xảy ra vậy?" "Gánh hoa tự nhiên đứng vững lại rồi!" "Là ai làm vậy? Có phải là tiên nhân nào đi ngang qua không?" Những ánh mắt tò mò và nghi hoặc đổ dồn về phía Sương. Cô bé bối rối, đôi mắt mở to nhìn luồng gió mà mình vừa vô thức điều khiển. Cô không hề có cảm giác linh khí, không hề có bất kỳ dấu hiệu tu luyện nào, chỉ là một cử động tự nhiên, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, và gió đã nghe lời. Cảm giác kết nối với tự nhiên này không phải là lần đầu, nhưng nó chưa bao giờ rõ ràng và mạnh mẽ đến thế.
Sương lùi lại nhanh chóng, cúi đầu né tránh ánh mắt mọi người. Một cảm giác sợ hãi và cô lập chợt dâng lên trong lòng cô. Cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình. Đây là một điều tốt hay một điều đáng sợ? Bà Lão Bán Hoa, dù còn ngạc nhiên, nhưng cũng đã kịp hoàn hồn. Bà vội vàng nắm lấy tay Sương, giọng nói run run: "Cảm ơn con, tiểu cô nương. Nếu không có con, gánh hoa của lão bà đã đổ mất rồi."
Sương khẽ lắc đầu, không nói nên lời. Cô cảm thấy như có một bức tường vô hình đang ngăn cách mình với thế giới xung quanh. Những lời bàn tán xôn xao của người dân, những ánh mắt tò mò, tất cả đều khiến cô cảm thấy bất an. Một vài người dân bắt đầu bàn tán về sự việc kỳ lạ này, cố gắng tìm một lời giải thích hợp lý, nhưng không ai có thể hiểu được. Có người thì thầm về những câu chuyện cổ tích về các vị thần gió, có người lại cho rằng đó là một điềm lành. Nhưng Sương chỉ muốn trốn đi, trốn khỏi những ánh mắt và những lời thì thầm ấy, trốn khỏi cái khả năng kỳ lạ mà cô không tài nào lý giải được. Cô không muốn mình trở nên khác biệt. Cô chỉ muốn "sống một đời bình thường", như bao người khác.
***
Khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả con phố An Bình, Sương đứng lặng trước quán sách của Tạ Trần. Cô đã đi lang thang khắp thị trấn, cố gắng xua đi những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, nhưng hình ảnh gánh hoa lung lay và luồng gió vô hình vẫn ám ảnh tâm trí cô. Cảm giác bối rối, sợ hãi và một chút cô lập vẫn đeo bám. Cô bé ngập ngừng một lúc, đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm vào tấm biển gỗ đã bạc màu, trên đó khắc ba chữ "Tạ Thị Thư Quán" bằng nét chữ thư pháp cổ kính. Nàng nghe nói ở đây có một tiên sinh, người có thể nhìn thấu vạn vật, hiểu rõ nhân tâm.
Lấy hết can đảm, Sương khẽ đẩy cánh cửa gỗ, phát ra tiếng kẽo kẹt nhè nhẹ. Âm thanh ấy như một lời mời gọi vào một thế giới khác, một thế giới tĩnh lặng và đầy tri thức, đối lập hoàn toàn với sự ồn ào và hoang mang mà cô vừa trải qua. Bên trong quán, ánh sáng đã yếu dần, chỉ còn lại ánh đèn dầu leo lét và ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài hắt vào. Mùi sách cũ, mùi trà thanh khiết và một chút hương trầm thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng, suy tư, có chút huyền bí khi ánh chiều tà chiếu vào.
Tạ Trần đang ngồi sau quầy, vẫn với dáng vẻ trầm tĩnh quen thuộc, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm triết lý. Hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt không chút ngạc nhiên, như thể đã chờ đợi cô từ lâu. "Mời vào, cô nương," giọng hắn trầm ấm, bình thản, "Trà vẫn còn ấm."
Sương khẽ giật mình. Cô bé không ngờ Tạ Trần lại biết cô sẽ đến, và càng bất ngờ hơn khi hắn không hề hỏi về lý do cô đến đây. Cô bước vào, đôi mắt tò mò nhìn quanh những kệ sách cao ngất, rồi dừng lại ở Tạ Trần. Cô bé cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ toát ra từ con người này, một sự bình yên mà cô khao khát lúc này.
"Tiên sinh... có phải người biết mọi chuyện không?" Sương lắp bắp, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu. "Con... con không biết mình đã làm gì. Con... con cảm thấy sợ hãi." Nàng run rẩy kể lại chuyện ở chợ, về cơn gió kỳ lạ, về bàn tay vô hình đã cứu gánh hoa của Bà Lão Bán Hoa. Vẻ mặt nàng lộ rõ sự bối rối, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại.
Tạ Trần không nói gì, chỉ nhẹ nhàng rót cho cô một chén trà, hương sen thoang thoảng bay lên. "Mời cô nương dùng trà. Trong cái chén này, cô nương có thấy gì không?"
Sương cầm chén trà ấm nóng trong tay, nhìn vào mặt nước trà trong vắt. "Con thấy... con thấy hình ảnh của mình, và cả ánh đèn dầu đang phản chiếu."
Tạ Trần khẽ gật đầu. "Đúng vậy. Mỗi sự vật, mỗi hiện tượng đều có bản chất của riêng nó, và chúng ta thường chỉ nhìn thấy những gì chúng ta muốn thấy, hoặc những gì quen thuộc. Cô nương thấy gió, thấy sức mạnh của gió. Nhưng gió, bản thân nó, không có thiện ác, không có đúng sai. Nó chỉ là gió mà thôi. Cũng như con người, mỗi người đều có một sức mạnh riêng, một kết nối riêng với vạn vật, không nhất thiết phải là linh khí như những câu chuyện cũ, cũng chẳng cần phải là pháp thuật."
Hắn ngừng lại, nhìn sâu vào đôi mắt Sương. "Cái gọi là 'tu tiên', là cố gắng chế ngự tự nhiên, thu nạp linh khí để đạt được quyền năng. Nhưng cô nương thử nghĩ xem, nếu bản thân cô nương đã là một phần của tự nhiên, đã có sẵn sự kết nối ấy, thì liệu có cần phải 'tu' nữa không? Liệu có cần phải cố gắng trở thành một thứ gì đó khác biệt so với bản chất của mình không?"
Sương cúi đầu, ngón tay khẽ vuốt ve miệng chén trà. "Nhưng... nhưng con cảm thấy nó thật khác biệt. Mọi người đều nhìn con với ánh mắt lạ lùng. Con sợ mình sẽ bị coi là yêu quái, hoặc bị lợi dụng." Nàng cảm thấy sự cô lập càng lúc càng rõ rệt, một cảm giác bị đẩy ra khỏi "sống một đời bình thường" mà nàng hằng mong muốn.
Tạ Trần khẽ thở dài, nhưng trong ánh mắt hắn không hề có sự thương hại, mà là sự thấu hiểu sâu sắc. "Mỗi hạt mầm đều khác biệt, nhưng tất cả đều lớn lên thành cây. Mỗi con suối đều khác biệt, nhưng tất cả đều đổ ra biển lớn. Sự khác biệt không phải là điều đáng sợ, mà là bản chất của sự sống. Cái đáng sợ là khi con người không chấp nhận sự khác biệt đó, không hiểu được nó, và vì thế mà sinh ra sợ hãi, sinh ra thù ghét."
"Khả năng của cô nương không phải là một lời nguyền, cũng không phải là một điều để sợ hãi. Nó là một tài phú mà Thiên Đạo đã ban tặng cho cô, một cách để cô nương kết nối với thế giới này theo một cách riêng. Nó không phải là con đường để 'thành tiên', để đạt được quyền năng tối thượng, mà là một cách để cô nương sống trọn vẹn hơn với chính bản thân mình, để hiểu được sự 'vô thường' của vạn vật và để tìm thấy 'tiên cảnh' trong chính cuộc sống bình dị."
Tạ Trần đứng dậy, đi đến giá sách, rút ra một cuốn sách đã cũ. "Cuốn sách này ghi chép về những câu chuyện dân gian xưa, nơi con người từng có những kết nối kỳ lạ với tự nhiên, không cần linh khí. Họ gọi đó là 'Thiên Nhân Hợp Nhất', là sự hòa hợp giữa con người và trời đất. Có người sinh ra đã có thể nói chuyện với chim muông, có người có thể xua đuổi bão tố bằng một bài ca, có người lại có thể làm cây cối đâm chồi nảy lộc chỉ bằng một hơi thở. Đó không phải là tu tiên, mà là một phần của 'nhân tính' đã bị lãng quên."
Hắn đặt cuốn sách trước mặt Sương. "Cô nương hãy đọc nó. Có thể, cô nương sẽ tìm thấy câu trả lời cho chính mình, không phải trong những lời ta nói, mà trong chính những câu chuyện của tiền nhân, và quan trọng nhất, trong chính lòng mình." Tạ Trần quay trở lại chỗ ngồi, tiếp tục nhấp trà, ánh mắt vẫn bình thản. Hắn không hề cố gắng ép buộc Sương, cũng không tìm cách khai thác khả năng của nàng. Hắn chỉ gieo những hạt mầm triết lý, để nàng tự mình suy ngẫm, tự mình tìm ra con đường.
Sương khẽ nhíu mày, cố gắng nắm bắt những lời nói ẩn ý của Tạ Trần. Nàng bắt đầu cảm thấy ít sợ hãi hơn, và một tia hy vọng nhỏ bé bắt đầu nhen nhóm trong lòng. Có lẽ, nàng không phải là một kẻ quái dị, mà chỉ là một người khác biệt, một người có một "tài phú" đặc biệt. Nàng nhìn cuốn sách cũ kỹ, rồi nhìn Tạ Trần, người vẫn ngồi đó, bình yên như một pho tượng.
Tạ Trần biết, Sương chính là một trong những mầm chồi đầu tiên của kỷ nguyên mới, một minh chứng sống cho "Thiên Đạo" đang chuyển mình. Khả năng điều khiển nguyên tố tự nhiên của nàng, không cần linh khí, báo hiệu sự xuất hiện của một thế hệ mới với những tài năng bẩm sinh, khác biệt hoàn toàn với con đường tu tiên truyền thống. Phản ứng bình tĩnh và lời khuyên ẩn ý của Tạ Trần cho thấy anh sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc định hình nhận thức và con đường của những người có khả năng đặc biệt này, hướng họ tới "Nhân Đạo". Sự kiện này là một trong những "câu chuyện nhỏ, episodic" đầu tiên, minh chứng cho sự thay đổi dần dần của thế giới, nơi "tiên đạo" đang mờ nhạt và "nhân tính" đang tìm kiếm những hình thái biểu hiện mới. Hắn tin rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những người như Sương, dưới sự hướng dẫn tinh tế của những tư tưởng như hắn, sẽ là nền móng vững chắc cho kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu", nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi "nhân gian" chính là "tiên cảnh".
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.