Nhân gian bất tu tiên - Chương 1544: Thiên Phú Vô Tội: Lời Giải Từ Quán Sách An Bình
Ánh nắng buổi sớm đã vươn mình qua khung cửa sổ quán sách, nhuộm vàng những chồng sách cũ kỹ, đậu trên những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Hương giấy cổ kính, mực tàu và một chút hương trầm thoang thoảng từ bàn Tạ Trần vẫn còn vương vấn, quyện cùng mùi hoa thoảng nhẹ từ bên ngoài, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc vừa lạ lẫm, một sự giao thoa tinh tế giữa cái cũ và cái mới.
Trong một góc quán, nơi ánh sáng ban mai dịu dàng nhất, ba bóng hình nhỏ bé đang quây quần bên một đống đá cuội đủ màu sắc, được Tạ Trần cho phép bày biện trên chiếc chiếu cũ kỹ. Sương vẫn còn đó, vẻ rụt r�� vẫn chưa hoàn toàn tan biến, nhưng đã không còn co rúm hay né tránh như trước. Đôi mắt cô bé tuy vẫn thường cúi gằm, nhưng thi thoảng lại ngước lên nhìn Mai và Linh, những người bạn nhỏ đang say sưa với trò xếp hình. Linh, với vẻ ngoài hiền lành, đang cẩn thận chọn từng viên đá, còn Mai, năng động hơn, thì liên tục xoay xoay, đặt đặt, tạo hình đủ mọi thứ. Bầu không khí tĩnh lặng của quán sách được điểm xuyết bởi những tiếng xì xào nho nhỏ, tiếng va chạm lách cách của những viên đá cuội và đôi khi là tiếng cười khúc khích như chuông bạc của Mai và Linh.
Sương đang cầm một viên đá cuội màu xanh ngọc, hình dáng khá tròn trịa. Cô bé khẽ vuốt ve bề mặt nhẵn nhụi của nó, tâm trí lơ đãng theo những suy nghĩ miên man. Nỗi sợ hãi sau lời đồn đại vẫn ẩn hiện đâu đó trong sâu thẳm tâm hồn, nhưng sự ấm áp từ những người bạn mới và cái gật đầu đầy thấu hiểu của Tạ Trần đêm qua đã gieo một mầm hy vọng nhỏ bé. Cô bé cảm thấy một dòng năng lượng kỳ lạ chảy qua đầu ngón tay, một cảm giác quen thuộc nhưng cũng đầy bí ẩn. Viên đá trong tay cô bé chợt nhẹ bẫng, rồi khẽ nhích lên khỏi lòng bàn tay một phân, lơ lửng trong không trung chừng một khắc trước khi lại rơi nhẹ xuống chiếu, không gây ra bất kỳ tiếng động nào đáng kể. Đó là một khoảnh khắc vô thức, một phản xạ tự nhiên của cái "thiên phú" đang dần thức tỉnh trong cô bé, một hiện tượng nhỏ đến mức nếu không chú ý sẽ dễ dàng bỏ qua.
"Sương, cậu xem, viên đá này giống một chú chim nhỏ không?" Mai reo lên, chỉ vào một viên đá dẹt, có hai mấu nhỏ nhô ra như đôi cánh. Cô bé đặt nó cạnh viên đá tròn của Sương, như thể chú chim đang đậu trên một tảng đá.
Sương khẽ gật đầu, môi mấp máy muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Cô bé vẫn chưa quen với việc cất lời, nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ thích thú, một tia sáng hiếm hoi.
"Hay là chúng mình vẽ thêm mắt cho nó nhé?" Linh đề nghị, giọng dịu dàng. Cô bé luôn có những ý tưởng nhẹ nhàng, đáng yêu như vậy. "Có bút lông và mực ở quầy của tiên sinh đấy."
Sương nhìn hai người bạn, một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong lòng. Từ khi bị mọi người xa lánh, cô bé đã quên mất cảm giác được chơi đùa, được chia sẻ đơn giản như thế này. Có lẽ, đây chính là "bình thường" mà Tạ Trần từng nói đến.
Từ quầy sách, Tạ Trần khẽ lật một trang sách cũ. Ánh mắt hắn, dù tập trung vào những dòng chữ Hán Việt cổ kính, nhưng vẫn không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào đang diễn ra ở góc quán. Hắn thấy khoảnh khắc viên đá của Sương lơ lửng, thấy ánh mắt kinh ngạc thoáng qua của Thư Đồng Tiểu An đang đứng phía sau quầy. Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và sự tò mò, đã chớp mắt một cái, rồi vội vàng cúi xuống lau bàn, giả vờ như không thấy gì, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên một nụ cười tinh quái. Cậu nhóc đã chứng kiến không ít những điều kỳ lạ từ Sương trong những ngày qua, và dường như đã dần quen với chúng, thậm chí còn xem đó là một phần thú vị của quán sách.
"Lại nữa rồi..." Thư Đồng Tiểu An thầm thì, giọng nhỏ đến mức chỉ có cậu nhóc và có lẽ là cả Tạ Trần mới nghe thấy. Cậu nhóc liếc nhìn Sương một lần nữa, trong mắt không có chút sợ hãi nào, chỉ có sự hiếu kỳ và một chút thán phục. Cậu vẫn nhớ lời tiên sinh đã nói: "Mỗi người đều có những điều đặc biệt riêng, Tiểu An. Điều quan trọng không phải là nó đặc biệt đến mức nào, mà là cách chúng ta đối diện với nó."
Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà thảo mộc. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Những "mầm chồi" như Sương, với những khả năng khác thường, sẽ còn xuất hiện nhiều nữa trong kỷ nguyên mới. Và việc cộng đồng đón nhận chúng như thế nào, sẽ định đoạt tương lai của Nhân Gian. Quán sách của hắn, lúc này, không chỉ là nơi lưu giữ tri thức, mà còn là một điểm neo, một nơi để những mầm chồi đó tìm thấy sự thấu hiểu và định hướng. Ánh mắt hắn lướt qua ba đứa trẻ, nơi những viên đá cuội đang dần xếp thành một ngôi nhà nhỏ, biểu tượng của sự kết nối và bình yên.
***
Tiếng leng keng của chiếc chuông gió treo trên cửa quán sách khẽ vang lên, báo hiệu có khách. Bà Lão Bán Hoa, với gánh hoa tươi trên tay, bước vào. Mùi hoa nhài, hoa cúc, và m��t chút hương sen thoang thoảng theo bà vào quán, xua đi phần nào mùi giấy cũ, tạo nên một sự hòa quyện lạ kỳ. Lưng bà lão hơi còng, mái tóc bạc trắng được búi gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu luôn nở nụ cười hiền từ. Bà thường ghé quán Tạ Trần để mua một cuốn lịch mới, hoặc đôi khi chỉ để trò chuyện đôi ba câu với "Thư sinh Tạ" mà bà luôn kính trọng.
"Chào tiên sinh! Sáng nay hoa nhà tôi nở rộ quá, có muốn mua một bó để bàn cho thơm không?" Bà Lão cất giọng chào, đôi mắt hiền từ lướt qua những kệ sách.
Tạ Trần khẽ gật đầu, mỉm cười đáp: "Bà Lão cứ tự nhiên. Hôm nay quán có vẻ rộn ràng hơn thường lệ." Hắn chỉ về phía góc quán nơi ba đứa trẻ đang chơi đùa.
Bà Lão mỉm cười, tiến về phía quầy, nhưng ánh mắt bà chợt dừng lại ở chậu lan hồ điệp đặt trên bệ cửa sổ gần chỗ Sương đang ngồi. Bình thường, đóa lan này chỉ hé nở vài cánh, nhưng trong khoảnh khắc Bà Lão nhìn thấy, một cánh hoa còn đang e ấp bỗng bung nở hoàn toàn, như thể có một bàn tay vô hình nào đó khẽ kéo cánh hoa ra. Cùng lúc đó, m��t chiếc lông chim nhỏ, vốn đang nằm yên trên mặt đất, bỗng khẽ bay lượn lên cao một chút, rồi lại nhẹ nhàng đáp xuống. Đó là một chuỗi sự kiện rất nhỏ, rất nhanh, nhưng Bà Lão, với đôi mắt tinh tường của người già và một trái tim đã trải qua bao thăng trầm của thời đại cũ, đã nắm bắt được.
Khuôn mặt phúc hậu của bà lão chợt biến sắc. Nụ cười trên môi bà cứng lại, ánh mắt từ hiền từ chuyển sang kinh hãi, rồi nhanh chóng là sự nghi ngờ sâu sắc. Bà lùi lại một bước, gánh hoa trên vai khẽ rung lên. Những ký ức về thời kỳ Thiên Đạo suy yếu, về những tu sĩ "mất người" với những năng lực kỳ lạ nhưng ẩn chứa tai họa, về những lời đồn đại về "dị nhân" xuất hiện ở khắp nơi, bỗng ùa về trong tâm trí bà. Nỗi sợ hãi đã ngủ yên bấy lâu nay bỗng trỗi dậy mạnh mẽ.
"Trời ơi! Đây... đây là yêu ma sao? Lại là dị đoan... giống như tiên đạo ngày trước..." Bà Lão Bán Hoa thốt lên, giọng run rẩy, những lời thì thầm đầy ám ảnh thoát ra từ miệng bà, tựa như lời nguyền rủa từ một quá khứ đầy bi kịch. Bà nhìn chằm chằm vào Sương, ánh mắt đầy sợ hãi và lên án.
Sương giật mình, cả người cô bé co rúm lại. Cái cảm giác bị xa lánh, bị coi là quái vật mà cô bé tưởng chừng đã dần phai nhạt, nay lại ập đến mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đôi mắt cô bé ầng ậc nước, một nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trên khuôn mặt non nớt. Cô bé vô thức lùi lại, va vào Mai và Linh.
Mai, với bản tính năng động và lòng dũng cảm của mình, lập tức đứng chắn trước Sương. Cô bé nhìn Bà Lão Bán Hoa với vẻ không hiểu, rồi đến sự phẫn nộ non nớt. "Bà ơi, Sương không phải yêu ma! Bà đừng nói vậy!" Giọng Mai trong trẻo nhưng đầy kiên định, vang lên giữa không gian đang căng thẳng.
Linh, dù hiền lành hơn, cũng đứng cạnh Mai, đôi tay nhỏ nắm chặt vạt áo Sương. "Sương là bạn của cháu!" Cô bé nói, giọng tuy hơi run rẩy nhưng ánh mắt lại kiên quyết lạ thường. Hai cô bé, dù chưa hiểu rõ ý nghĩa sâu xa của những lời Bà Lão nói, nhưng bản năng đã mách bảo họ phải bảo vệ bạn mình.
Cả quán sách chìm vào sự im lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng tim Sương đập thình thịch trong lồng ngực và tiếng thở dốc của Bà Lão Bán Hoa. Tạ Trần, người đã lặng lẽ theo dõi toàn bộ sự việc, khẽ khép cuốn sách đang đọc dở lại. Tiếng bìa sách cũ khẽ "cạch" một tiếng, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một tín hiệu kết thúc cho sự im lặng và bắt đầu cho một cuộc đối thoại quan trọng. Ánh mắt hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu thẳm ẩn chứa một sự thấu hiểu vô hạn cho cả nỗi sợ hãi của Bà Lão lẫn nỗi đau của Sương.
"Bà Lão, có chuyện gì vậy?" Giọng Tạ Trần trầm tĩnh vang lên, phá tan sự căng thẳng đang bao trùm. Hắn bước ra khỏi quầy, tiến về phía ba đứa trẻ và Bà Lão Bán Hoa, mỗi bước đi đều chậm rãi và vững vàng, như thể hắn đang bước đi trên chính dòng chảy của nhân quả, không hề vội vã, không hề nao núng.
***
Tạ Trần bước ra từ quầy sách, thân hình gầy gò của hắn dường như trở nên cao lớn hơn trong khoảnh khắc đó. Hắn đứng giữa Bà Lão Bán Hoa đang run rẩy vì sợ hãi và ba đứa trẻ đang ôm chặt lấy nhau, tạo thành một điểm tựa vững chắc giữa dòng chảy hỗn loạn của cảm xúc. Ánh mắt hắn điềm tĩnh nhìn Bà Lão, rồi lướt qua Sương với đôi mắt ầng ậc nước, Mai và Linh đang kiên quyết bảo vệ bạn. Hắn không hề quở trách Bà Lão, bởi hắn hiểu, nỗi sợ hãi kia không phải là sự độc ác, mà là một vết sẹo sâu sắc của một kỷ nguyên đã qua, một nỗi ám ảnh về những tu sĩ đã "mất người" và sự suy tàn của Thiên Đạo.
"Bà Lão," Tạ Trần cất giọng, chậm rãi và rõ ràng, mỗi lời nói như được đong đếm cẩn thận, "một con dao, bà dùng nó để cắt rau nấu bữa cho gia đình, hay dùng nó để làm hại người khác? Con dao có tội sao? Hay là lòng người cầm dao?" Hắn không nhìn Bà Lão trực tiếp, mà ánh mắt lướt qua gánh hoa tươi của bà, rồi dừng lại trên bàn tay gầy guộc đang run rẩy. Hắn đang dẫn dắt bà lão, không phải bằng sự ép buộc, mà bằng những hình ảnh quen thuộc nhất trong đời sống thường nhật.
Bà Lão Bán Hoa vẫn còn e dè, nhưng những lời nói của Tạ Trần đã làm bà suy ngẫm. "Nhưng... nhưng cái này khác... nó... nó là phép thuật của tiên nhân..." Bà thì thầm, nỗi sợ hãi vẫn còn hiện hữu trong giọng nói. Đối với bà, những gì vượt quá lẽ thường đều gắn liền với tiên đạo, với những thứ đã từng mang lại cả vinh quang lẫn tai ương cho nhân gian.
Tạ Trần khẽ lắc đầu, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng triết lý. "Phép thuật cũng chỉ là một dạng năng lực, Bà Lão. Giống như nước. Nước có thể tưới tiêu cho cây cối, mang lại sự sống cho vạn vật, nhưng cũng có thể gây lụt lội, nhấn chìm tất cả. Điều cốt yếu không nằm ở bản thân nước, mà ở cách chúng ta dẫn dắt nó, ở ý niệm của người sử dụng." Hắn dừng lại một chút, để những lời nói thấm sâu vào tâm trí Bà Lão. "Nếu Sương dùng khả năng của mình để giúp đỡ, để làm điều thiện, để mang lại phước lành cho mọi người, thì đó là phước lành, không phải tai họa." Hắn khẽ đặt tay lên vai Sương, một cái chạm nhẹ nhàng nhưng truyền đi sự ấm áp và an ủi. Sương ngước nhìn hắn, đôi mắt vẫn còn đọng nước nhưng đã ánh lên một tia hy vọng.
"Tài năng, hay những gì bà gọi là 'dị đoan'," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói trở nên sâu lắng hơn, "bản thân nó không có tội. Tội lỗi nằm ở cách con người sử dụng nó, ở lòng tham lam hay sự độc ác trong ý niệm. Thiên Đạo suy yếu, nhưng Nhân Đạo lại đang trỗi dậy. Chúng ta không còn phải sợ hãi những điều phi phàm, mà phải học cách thấu hiểu và dẫn dắt chúng." Hắn nhìn sang Mai và Linh, hai cô bé đang chăm chú lắng nghe, như thể đang hấp thụ từng lời nói của hắn. "Trách nhiệm của thế hệ mới, không phải là sợ hãi những điều khác biệt, mà là dùng trái tim và trí tuệ để phân định thiện ác, để nhìn nhận mọi việc bằng lòng nhân ái, chứ không phải bằng nỗi sợ hãi hay định kiến cũ."
Mai, với đôi mắt sáng ngời, lập tức hiểu ra. "Cháu hiểu rồi, tiên sinh! Sương sẽ không bao giờ làm điều xấu đâu!" Cô bé khẳng định một cách chắc nịch, giọng nói non nớt nhưng tràn đầy niềm tin.
"Đúng vậy! Sương rất tốt bụng!" Linh cũng tiếp lời, nắm chặt tay Sương như muốn truyền thêm sức mạnh cho bạn mình.
Bà Lão Bán Hoa từ từ thả lỏng cơ thể. Nỗi sợ hãi trong bà dần tan biến, nhường chỗ cho sự suy ngẫm. Những lời của Tạ Trần, không phải là những giáo điều khô khan, mà là những chân lý đơn giản, đời thường, chạm đến tận sâu thẳm tâm can bà. Bà nhìn Sương, nhìn Mai và Linh, nhìn ánh mắt điềm tĩnh của Tạ Trần. Có lẽ, hắn nói đúng. Một bông hoa nở rộ hay một viên đá lơ lửng, bản thân chúng không có tội. Tội lỗi, nếu có, là ở lòng người.
"Tôi... tôi đã lầm rồi..." Bà Lão khẽ nói, giọng vẫn còn chút nghẹn ngào. Bà không còn nhìn Sương bằng ánh mắt sợ hãi, mà bằng sự áy náy và một chút tò mò. "Thật xin lỗi, Sương."
Sương vẫn không nói gì, nhưng khóe môi cô bé khẽ cong lên một lần nữa, một nụ cười yếu ớt nhưng chứa đựng sự tha thứ và biết ơn. Cô bé không còn co rúm, mà khẽ siết chặt tay Mai và Linh, cảm nhận sự ấm áp từ tình bạn. Ánh nắng từ khung cửa sổ vẫn tiếp tục chiếu vào quán, hắt lên mái tóc đen của Sương, lên nụ cười của ba đứa trẻ, và lên ánh mắt sâu thẳm của Tạ Trần.
Lời giải thích của Tạ Trần về tài năng và ý chí sẽ là nền tảng cho cách các 'mầm chồi' có khả năng đặc biệt khác được tiếp nhận và phát triển trong kỷ nguyên Nhân Gian mới. Sự chấp nhận và bảo vệ của Mai và Linh đối với Sương báo hiệu thế hệ mới sẽ xây dựng một xã hội dựa trên lòng nhân ái và sự thấu hiểu hơn là sợ hãi và định kiến. Quán sách của Tạ Trần tiếp tục trở thành trung tâm của những cuộc trò chuyện triết lý, định hình tư tưởng cho sự phát triển của 'Nhân Đạo'.
Tạ Trần khẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những đám mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh biếc. Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn dài, và những thử thách vẫn sẽ không ngừng xuất hiện. Nhưng hắn tin tưởng, một thế giới mà tài năng được nhìn nhận đúng đắn, nơi lòng người thiện lương dẫn lối, và nơi "nhân quả" được thấu hiểu, sẽ là một thế giới đáng sống. Một thế giới không cần thành tiên, chỉ cần sống trọn vẹn với nhân tính của mình.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.