Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1543: Nụ Cười Đầu Tiên: Mầm Hy Vọng Từ Thế Hệ Mới

Buổi sớm an lành vươn mình qua từng kẽ lá, rải những hạt nắng vàng như bột mịn lên mái ngói cổ kính của Thị Trấn An Bình, đánh thức vạn vật sau một đêm dài tĩnh mịch. Trong quán sách của Tạ Trần, không khí vẫn còn vương vấn chút hơi sương đêm, hòa quyện với mùi giấy cũ, mực và hương trà thanh khiết vừa được pha. Tiếng chim hót líu lo từ khu vườn nhỏ phía sau như một bản nhạc dịu êm, điểm xuyết vào sự tĩnh lặng triết lý vốn có của nơi đây.

Sương ngồi ở một góc khuất, sát bên giá sách phủ đầy những cuốn cổ thư đã ngả màu thời gian. Trong tay cô bé là một cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo', bìa sách đã sờn cũ, từng nét chữ Hán Việt cổ kính uốn lượn như rồng bay phượng múa. Nhưng đôi mắt của Sương lại vô định, không thực sự đọc mà chỉ lướt qua những trang giấy. Ánh mắt cô bé vẫn còn đọng lại nét sợ hãi và buồn bã từ đêm qua, một nỗi cô độc sâu thẳm hằn in trên khuôn mặt nhỏ nhắn. Dù những lời của Tạ Trần đã gieo vào lòng cô bé một hạt giống hy vọng, nhưng cái lạnh giá của sự xa lánh và nghi kỵ vẫn chưa thể tan biến hoàn toàn. Cô bé khẽ thở dài, tựa lưng vào bức tường gỗ lạnh lẽo, mái tóc đen dài rủ xuống che đi gần hết khuôn mặt, như muốn ẩn mình vào bóng tối, tránh né mọi ánh nhìn.

Thư Đồng Tiểu An, ngồi ở một bàn nhỏ gần đó, đang cẩn thận mài mực, đặt bút xuống tập viết từng nét chữ vuông vắn. Tiếng bút sột soạt trên giấy, dù nhỏ, lại vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh, hòa cùng tiếng lật sách nhẹ nhàng của Tạ Trần. Tiểu An thỉnh thoảng lại ngước mắt lên nhìn Sương, đôi mắt toát lên vẻ thông minh pha lẫn chút tò mò, nhưng cậu bé giữ im lặng, không dám quấy rầy. Cậu biết tiên sinh đã nói chuyện với chị Sương rất lâu vào đêm qua, và giờ đây, Sương cần một không gian riêng để chiêm nghiệm.

Tạ Trần, ngồi sau quầy sách bằng gỗ lim đã bóng loáng, tay nâng chén trà sứ men ngọc, khẽ nhấp một ngụm. Hơi trà ấm nóng bốc lên, làm mờ đi một phần khuôn mặt thanh tú, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo và thấu hiểu. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Sương. Trong lòng hắn, những suy tư triết lý về Nhân Đạo, về Thiên Đạo, về số phận của những "mầm chồi thiên phú" cứ thế cuộn trào. Hắn biết, lời khuyên của hắn chỉ là khởi đầu, con đường phía trước của Sương vẫn còn chông gai. "Mỗi hạt giống mới nảy mầm đều mang theo hy vọng, nhưng cũng không tránh khỏi bão giông của định kiến cũ," Tạ Trần thầm nhủ. "Cái giá của sự khác biệt, của 'thiên phú' trong một thế giới đang tìm kiếm sự bình thường, là sự cô độc, là nỗi sợ hãi từ chính đồng loại." Hắn thở dài rất khẽ, một hơi thở mang nặng nỗi bi tráng của một kỷ nguyên đang chuyển mình, một hơi thở thấu hiểu những chấp niệm cố hữu của nhân gian.

Bên ngoài cánh cửa gỗ đã hé mở, thấp thoáng hai bóng hình nhỏ nhắn. Đó là Mai và Linh. Hai đứa trẻ đã lén lút nhìn Sương từ phía cửa một lúc lâu, ánh mắt chúng đ���y tò mò và lo lắng. Mai, cô bé khoảng tám, chín tuổi với mái tóc tết hai bím gọn gàng và đôi mắt sáng, khẽ thì thầm với Linh, cậu bé đi cùng, trông hiền lành và có phần nhút nhát.

"Chị ấy... trông buồn quá, phải không Linh?" Mai khẽ nói, giọng thì thầm nhưng vẫn đủ để Tạ Trần và Tiểu An nghe thấy, dù họ giả vờ không để ý. "Hơn cả lần trước nữa."

Linh gật đầu khe khẽ, ánh mắt dao động giữa Sương và Tạ Trần. "Vâng... mọi người nói chị ấy... đáng sợ... nhưng em thấy chị ấy chỉ cô đơn thôi." Giọng cậu bé vẫn còn chút ngập ngừng, như đang đấu tranh với những lời bàn tán đã nghe được từ người lớn.

Sương, dường như cảm nhận được ánh mắt của hai đứa trẻ, khẽ ngẩng đầu lên. Cô bé khép cuốn sách lại, một tiếng 'cạch' nhẹ vang lên, rồi cô bé khẽ thở dài, tựa lưng vào tường như một cành cây khô héo. Ánh mắt cô bé lướt qua Mai và Linh, thoáng qua một vẻ đề phòng, một phản xạ tự nhiên của một người đã quá quen với sự xa lánh. Mai và Linh giật mình, lùi lại sau cánh cửa, như những con chim non sợ hãi. Tạ Trần, nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua ba đứa trẻ với một tia sáng khó hiểu, một tia sáng của sự mong chờ và hy vọng. Hắn biết, đây là một khởi đầu, một "điểm neo nhân quả" mới, một cơ hội để nhân gian tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, chỉ cần sống trọn vẹn với nhân tính của mình. Hắn không can thiệp, mà để dòng chảy tự nhiên của nhân quả dẫn lối.

Buổi sáng trôi qua thật nhanh. Khi mặt trời đã lên cao, những tia nắng trở nên rực rỡ hơn, xua tan đi hoàn toàn hơi sương cuối cùng của đêm. Thị Trấn An Bình bắt đầu nhộn nhịp hẳn lên. Tiếng rao hàng của Bà Lão Bán Hoa từ đầu phố vọng lại, tiếng bước chân hối hả của người đi chợ, tiếng xe ngựa lộc cộc từ xa, tất cả tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của cuộc sống phàm trần. Mùi hoa tươi từ gánh hàng của Bà Lão, mùi bánh trái thơm lừng từ các hàng quán ven đường, mùi đất ẩm sau sương đêm, tất cả hòa quyện vào nhau, vẽ nên một bức tranh sinh động và yên bình.

Mai và Linh rời quán sách, đi dạo một vòng quanh thị trấn. Dù đã cố gắng bỏ ngoài tai, nhưng những lời bàn tán của người lớn về Sương vẫn lọt vào tai hai đứa trẻ.

Bà Lão Bán Hoa, lưng còng tóc bạc, vẫn nở nụ cười phúc hậu khi rao hàng hoa tươi, nhưng khi quay sang nói chuyện với một người hàng xóm đang mua hoa cúc, giọng bà lại thấp hẳn xuống, đầy vẻ thận trọng. "Cái con bé ấy... cứ lẩn quẩn ở quán Tạ Trần... không biết có mang lại tai họa gì không... Thiên phú gì mà khiến người ta sợ hãi thế..." Bà lão khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy vẻ nghi kỵ, nỗi sợ hãi về những điều phi phàm, về cái bóng ma của "tiên đạo" vẫn còn hằn sâu trong tâm trí những người đã trải qua kỷ nguyên cũ.

Những lời bàn tán tương tự cũng vẳng đến tai Mai và Linh từ những góc phố khác, từ những người bán hàng, từ những bà nội trợ đi chợ. "Con bé đó nhìn lạ lắm, cứ lầm lì... không biết có phải là điềm gở không?" "Nghe nói nó có khả năng đặc biệt, như những người tu tiên ngày xưa ấy..." "Thật đáng sợ, những thứ phi phàm đó chưa bao giờ mang lại điều tốt lành." Điều này không làm Mai và Linh sợ hãi mà ngược lại, những lời lẽ đầy nghi kỵ và xa lánh ấy càng củng cố quyết tâm trong lòng hai đứa trẻ. Chúng dừng lại bên một gốc cây cổ thụ lớn, tán lá sum suê che rợp cả một góc phố, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua kẽ lá, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên mặt đất. Mai, với vẻ mặt nghiêm túc hiếm thấy, nắm chặt tay Linh, giải thích.

"Chị Sương không đáng sợ!" Giọng Mai vang lên đầy quyết đoán, dù vẫn còn nhỏ tuổi, nhưng sự kiên định trong lời nói của cô bé lại mạnh mẽ đến lạ. "Chị ấy chỉ buồn thôi. Người lớn họ không hiểu. Họ cứ nghĩ đến những chuyện xưa cũ, những 'mất người' đáng sợ. Nhưng chị Sương đâu có như vậy. Chị ấy cần một người bạn, Linh à! Chúng ta phải làm gì đó!" Mai nhìn Linh, ánh mắt tràn đầy sự thấu cảm và lòng trắc ẩn, không bị vẩn đục bởi những định kiến.

Linh, đôi mắt vẫn còn chút do dự, nhìn quanh một lượt, như sợ có ai đó nghe thấy. "Nhưng... người lớn nói... chúng ta không nên đến gần..." Cậu bé vẫn còn e dè trước những lời răn đe của người lớn, trước những "taboo" đã ăn sâu v��o tiềm thức của cộng đồng phàm nhân.

Mai không nói gì, cô bé cúi xuống, nhặt một cành cây nhỏ, rồi bắt đầu vẽ một hình mặt cười trên nền đất ẩm. Nét vẽ tuy nguệch ngoạc nhưng tràn đầy sự hồn nhiên và hy vọng. "Một nụ cười có thể xua tan mọi nỗi sợ hãi," Mai nói, ngẩng đầu nhìn Linh, ánh mắt kiên định. "Chúng ta không cần phải mạnh mẽ như những tiên nhân trong truyện cổ, chúng ta chỉ cần trái tim ấm áp. Chị Sương đã khóc, Linh. Em thấy nước mắt chị ấy lăn dài trên má."

Linh nhìn nụ cười được vẽ trên đất, rồi nhìn ánh mắt kiên định của Mai. Trong lòng cậu bé, sự hiền lành và lòng tốt đã bắt đầu chiến thắng nỗi sợ hãi. "Vậy... chúng ta làm gì bây giờ?" Linh khẽ hỏi, giọng nói đã bớt đi phần nào sự do dự.

Mai mỉm cười rạng rỡ, một nụ cười lạc quan và dũng cảm. "Chúng ta sẽ làm bạn với chị Sương! Chúng ta sẽ cho chị ấy biết, không phải ai cũng sợ chị ấy. Chúng ta sẽ bắt đầu bằng một điều nhỏ bé thôi." Hai đứa trẻ cùng nhau nghĩ ra một kế hoạch đơn giản, một kế hoạch non nớt nhưng chứa đựng cả tấm lòng của thế hệ mới, một thế hệ không bị gánh nặng bởi định kiến cũ, mà chỉ thuần túy đi theo tiếng gọi của lòng nhân ái.

Khi mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rải những tia nắng gắt nhất xuống nhân gian, quán sách của Tạ Trần vẫn giữ được vẻ mát mẻ và yên tĩnh nhờ những bức tường dày và tán cây cổ thụ sum suê bao quanh. Tiếng lật sách của Tạ Trần vẫn đều đặn, tiếng gió xào xạc lá cây bên ngoài như một khúc ca du dương. Không khí xung quanh Sương vẫn tĩnh lặng, nhưng có một sự căng thẳng nhẹ khi Mai và Linh, lần này không lén lút, mà bước thẳng đến chỗ cô bé. Mùi giấy, trà, và một thoáng hương hoa từ bên ngoài quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc vừa lạ lẫm.

Sương đang cầm một cuốn sách khác, lần này là "Bách Gia Chư Tử", nhưng ánh mắt cô bé vẫn còn mông lung. Cô bé ngước lên khi thấy hai bóng hình nhỏ bé tiến đến. Ánh mắt cô bé đầy đề phòng, sẵn sàng thu mình lại, như một con thú nhỏ bị thương. Tạ Trần, từ quầy sách, khẽ ngẩng đầu lên. Hắn lặng lẽ quan sát, ánh mắt tập trung vào tương tác sắp diễn ra, như một nhà hiền triết đang dõi theo bước đi đầu tiên của một triết lý mới. Hắn không can thiệp, mà để mọi chuyện diễn ra tự nhiên, để "nhân quả" tự định đoạt.

Mai hít một hơi thật sâu, cô bé chìa chiếc kẹo mạch nha hình con cá ra về phía Sương. Chiếc kẹo được làm thủ công, màu vàng óng, ánh lên dưới ánh sáng lờ mờ của quán sách. Hai đứa trẻ đã tiết kiệm tiền ăn vặt để mua nó. Nụ cười trên môi Mai là một nụ cười chân thành, không chút giả dối hay sợ hãi.

"Chị Sương... chị ăn kẹo không?" Giọng Mai trong trẻo vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng. "Ngon lắm ạ. Em và Linh chia cho chị."

Sương không nói gì, ánh mắt cô bé dao động giữa chiếc kẹo mạch nha, khuôn mặt tươi tắn của Mai, vẻ hơi nhút nhát nhưng đầy thiện ý của Linh, và cuối cùng, ánh mắt cô bé dừng lại ở Tạ Trần, như tìm kiếm một sự an ủi và định hướng. Cô bé khẽ rụt tay lại, một hành động vô thức của một người đã quá quen với sự từ chối. Nỗi sợ hãi bị từ chối, bị tổn thương lại dâng lên trong lòng cô bé.

Linh, thấy Sương do dự, khẽ nói, giọng hơi run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ vững. "Chị Sương... chị đừng buồn nữa. Chúng em... muốn làm bạn với chị." Những lời nói đơn giản, mộc mạc ấy, lại như một dòng nước ấm áp chảy vào trái tim đang đóng băng của Sương.

Tạ Trần, thấy ánh mắt cầu cứu của Sương, khẽ gật đầu, một nụ cười rất nhẹ thoáng qua môi anh, một nụ cười động viên, một nụ cười thấu hiểu. Hắn không cần nói thành lời, chỉ một cái gật đầu đó thôi cũng đủ để Sương cảm nhận được sự chấp thuận, sự an toàn. Hắn biết, đây không chỉ là một chiếc kẹo, mà là một chiếc cầu nối, một cánh cửa mở ra một thế giới mới cho Sương.

Được sự động viên thầm lặng từ Tạ Trần, Sương từ từ đưa tay ra. Những ngón tay nhỏ nhắn, gầy gò của cô bé khẽ chạm vào chiếc kẹo. Chiếc kẹo dính dính, ngọt ngào, khác hẳn với vị đắng của sự cô độc mà cô bé đã nếm trải bấy lâu nay. Cô bé nhận lấy chiếc kẹo, vẫn không nói gì, nhưng khóe môi cô bé khẽ cong lên. Một nụ cười rất nhỏ, rất yếu ớt, lần đầu tiên hé nở trên môi Sương, như một bông hoa vừa chớm nở sau cơn mưa, trong cái nắng gắt của buổi trưa. Nụ cười ấy mong manh, nhưng lại rạng rỡ lạ thường, xua tan đi phần nào u ám trên khuôn mặt cô bé, mang theo một tia hy vọng mới.

Hành động của Mai và Linh, những đứa trẻ thuần khiết và đầy lòng trắc ẩn, báo hiệu rằng thế hệ mới sẽ là chìa khóa để xây dựng một kỷ nguyên 'Nhân Đạo' thực sự, nơi lòng nhân ái và sự thấu hiểu vượt lên trên nỗi sợ hãi và định kiến. Nụ cười đầu tiên của Sương cho thấy cô bé có thể vượt qua nỗi đau và phát triển khả năng của mình một cách tích cực dưới sự hướng dẫn gián tiếp của Tạ Trần và sự chấp nhận của những người xung quanh, khác biệt với con đường 'mất người' của tiên đạo. Quán sách của Tạ Trần sẽ tiếp tục là nơi những 'mầm chồi' mới tìm thấy sự an ủi và định hướng, trở thành trung tâm cho sự phát triển của 'Nhân Đạo' và là điểm hội tụ cho những cá nhân đặc biệt. Sự kiện này là một ví dụ rõ nét về cách 'xung đột nhỏ, mang tính nội t��m hoặc đời thường' sẽ được giải quyết bằng 'trí tuệ và lòng nhân ái' của Tạ Trần và cộng đồng, không cần đến sức mạnh phi thường.

Ánh nắng vẫn tiếp tục chiếu qua khung cửa sổ, hắt lên chiếc kẹo mạch nha hình con cá trên tay Sương, hắt lên nụ cười yếu ớt của cô bé, và hắt lên ánh mắt sâu thẳm của Tạ Trần. Kỷ nguyên của những "mầm chồi thiên phú" đang dần hé mở, không phải bằng sự tranh giành quyền lực hay tu luyện phi phàm, mà bằng sự chấp nhận, thấu hiểu và lòng nhân ái, để vạn vật luân hồi, để các thế hệ kế tiếp tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần thành tiên, chỉ cần sống trọn vẹn với nhân tính của mình.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free