Nhân gian bất tu tiên - Chương 1542: Mầm Chồi Lạc Lõng: Tiếng Lòng Sương Giữa Đêm Tĩnh Lặng
Ánh đèn dầu trong quán sách vẫn ấm áp, nhưng bên ngoài, màn đêm cùng với nỗi sợ hãi đang bao trùm Thị Trấn An Bình, chờ đợi những biến động tiếp theo. Gió đêm rì rào luồn qua những khe cửa sổ gỗ cũ kỹ, mang theo hơi lạnh ẩm và tiếng lá cây xào xạc như những lời thì thầm không dứt. Thị trấn đã chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng chó sủa vọng lại từ xa, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch của đêm.
Tại quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh sáng vàng yếu ớt từ ngọn đèn dầu lay lắt hắt lên những giá sách cao ngất, phủ một bóng mờ lên những chồng sách cổ đã ngả màu thời gian. Không gian bên trong ấm cúng lạ thường, mùi giấy cũ, mực và gỗ quyện vào nhau, phảng phất chút hương trầm nhẹ, tạo nên một bầu không khí an yên, gần như tách biệt hoàn toàn với sự xao động bên ngoài. Tạ Trần vẫn ngồi đó, thân hình gầy gò thư sinh của hắn tựa vào lưng ghế, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ tỉnh táo và suy tư. Hắn không đọc sách mà chỉ đơn thuần nhìn vào một trang giấy đã cũ mòn, dường như đang lắng nghe một âm thanh vô hình, một lời thì thầm của số phận.
Bên ngoài ngưỡng cửa gỗ nặng nề, một thân hình nhỏ bé, run rẩy đứng chần chừ. Đó là Sương. Mái tóc đen dài của cô bé giờ đây rối bời, dính đầy bụi đất và lá khô, khuôn mặt lấm lem nước mắt và bùn đất, đôi mắt ánh lên vẻ tuyệt vọng đến cùng cực. Chiếc áo vải thô cũ kỹ đã sờn rách vài chỗ, không đủ sức che chắn cho cô bé khỏi cái lạnh tê tái của đêm khuya. Từng làn gió thổi qua khiến thân thể Sương run lên bần bật, không chỉ vì lạnh mà còn vì nỗi sợ hãi và tủi thân đang bủa vây. Cô bé ngước nhìn nguồn sáng ấm áp duy nhất giữa màn đêm thăm thẳm, đó là quán sách của Tạ Trần, nơi duy nhất mà cô bé cảm thấy có thể tìm thấy một chút bình yên. Sương do dự, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lại, rồi lại buông ra, không dám gõ cửa. Nỗi sợ bị xa lánh, bị coi là dị đoan, vẫn còn in hằn trong tâm trí cô bé, khiến mỗi cử động đều trở nên nặng nề.
Tiểu An, thư đồng gầy gò, đang ngủ gật trên bàn sách gần đó, đầu gục xuống giữa một chồng sách giáo khoa. Tiếng gió đêm cùng với một âm thanh khẽ khàng tựa như tiếng bước chân nhẹ nhàng đã khiến cậu bé bất chợt tỉnh giấc. Đôi mắt toát lên vẻ thông minh, nhưng lúc này còn ngái ngủ, cậu bé ngẩng đầu lên, dụi dụi mắt. "Ai đó?" Tiểu An khẽ hỏi, giọng nói còn vương chút ngái ngủ, nhưng đã mang theo một chút cảnh giác non nớt. Cậu bé nhẹ nhàng đứng dậy, thân hình nhỏ bé rón rén bước về phía cửa, nơi có một cái bóng mờ ảo đang đứng im lìm.
Khi Tiểu An nhẹ nhàng kéo chốt cửa gỗ, tiếng kẽo kẹt nhỏ vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng. Ánh đèn dầu hắt ra ngoài, soi rõ khuôn mặt lấm lem của Sương. Cô bé lùi lại một bước, như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng, sợ hãi trước ánh sáng bất ngờ. "Là... là con... Sương..." cô bé thì thầm, giọng nói run rẩy, kh��n đặc vì khóc và vì lạnh. Nước mắt lại chực trào ra nơi khóe mắt.
Tạ Trần, người vẫn ngồi yên lặng bên bàn, khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt hắn không có chút ngạc nhiên, như thể hắn đã biết Sương sẽ đến, như thể hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, âm thanh sột soạt của giấy cổ vang lên như một tiếng thở dài. Hắn nhìn Sương, ánh mắt không phán xét, không thương hại, mà chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc, như thể nhìn thấu được mọi nỗi sợ hãi, mọi tổn thương đang giày vò tâm hồn cô bé. Trong ánh mắt hắn, Sương không phải là "dị đoan", không phải là "tà thuật", mà chỉ là một "mầm chồi thiên phú" đang lạc lối giữa một thế giới đầy định kiến và sợ hãi. Hắn biết, nỗi sợ hãi của Sương không chỉ là nỗi sợ hãi của một cá nhân, mà còn là nỗi sợ hãi của một kỷ nguyên mới, khi những giá trị cũ và mới đang va chạm, và con người đang tìm cách định nghĩa lại "sống bình thường" là gì. Hắn đã cảm nhận được luồng khí tuyệt vọng và lạnh lẽo kia từ lâu, như một làn gió báo hiệu sự xuất hiện của một tâm hồn đang tìm kiếm ánh sáng giữa màn đêm.
***
Bên trong quán sách, Sương ngồi co ro trên một chiếc ghế nhỏ bằng gỗ đối diện với bàn sách của Tạ Trần. Chiếc ghế cũ kỹ, hơi xộc xệch, nhưng hơi ấm từ lò sưởi nhỏ gần đó đã xua đi phần nào cái lạnh giá thấm vào xương tủy cô bé. Tạ Trần đã đưa cho Sương một chén trà nóng hổi, hơi khói nghi ngút bốc lên, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của thảo mộc. Sương ôm lấy chén trà bằng cả hai tay, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay lạnh buốt, nhưng trái tim cô bé vẫn nặng trĩu.
Nỗi sợ hãi và tủi thân tích tụ suốt cả ngày, từ khi bị Liễu Thanh Phong buộc tội, bị những ánh mắt nghi kỵ của người dân Thị Trấn An Bình truy đuổi, giờ đây vỡ òa thành tiếng nức nở. Ban đầu là những tiếng thút thít khe khẽ, rồi dần dần chuyển thành tiếng khóc nức nở nghẹn ngào, run rẩy. Những giọt nước mắt nóng hổi chảy dài trên khuôn mặt lấm lem, hòa cùng bụi đất và nước mắt cũ, tạo thành những vệt bùn. Cô bé không cố kìm nén, để mặc cho những cảm xúc ti��u cực tuôn trào như một con đê vỡ. Tiếng than khóc của Sương vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, hòa cùng tiếng gió đêm vẫn còn luồn qua khe cửa, tạo nên một bản hòa âm bi thương.
"Con... con không muốn thế..." Sương nức nở, giọng nói đứt quãng, từng lời như bị xé ra từ sâu thẳm tâm can. "Con chỉ muốn giúp Bà Lão Bán Hoa... quầy hàng của bà ấy bị gió tạt đổ hết... Con chỉ muốn giúp thôi mà... Sao mọi người lại sợ con? Họ nói con là... dị đoan... tà thuật..." Cô bé ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe, ánh mắt đầy van nài nhìn Tạ Trần. "Con có phải là quái vật không, tiên sinh? Tại sao con lại khác biệt như vậy? Tại sao con lại có thể làm những điều mà không ai làm được?"
Tạ Trần, với đôi mắt sâu thẳm, lặng lẽ lắng nghe. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị chát dịu nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi. Hắn để Sương trút hết những nỗi lòng, những uất ức đang đè nặng lên tâm hồn non nớt của cô bé. Hắn hiểu rằng, những lời buộc tội "dị đoan", "tà thuật" không chỉ là sự phán xét mà còn là những mũi dao đâm vào niềm tin, vào sự trong sáng của một đứa trẻ. Hắn cũng hiểu nỗi sợ hãi của người dân, nỗi sợ hãi về những bi kịch "mất người" của kỷ nguyên Tiên Đạo đã qua, nỗi sợ hãi về quyền năng có thể tha hóa con người. Nỗi sợ hãi đó đã biến một hành động giúp đỡ vô tư của Sương thành một mối đe dọa.
Tiểu An đứng nép một bên, ánh mắt lo lắng nhìn Sương, rồi lại nhìn Tạ Trần. Cậu bé gầy gò cũng cảm nhận được sự đau khổ của Sương, nhưng không biết phải làm gì. Cậu bé chỉ có thể lặng lẽ mang thêm củi khô vào lò sưởi, mong rằng hơi ấm của lửa có thể xoa dịu phần nào nỗi lạnh lẽo trong lòng Sương. Mùi trà nóng và mùi gỗ cũ thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ từ quần áo của Sương sau khi chạy trốn trong rừng.
"Con cô đơn lắm, tiên sinh," Sương tiếp tục, giọng nói nhỏ dần, đầy tuyệt vọng. "Không ai hiểu con cả. Cha mẹ con cũng nhìn con bằng ánh mắt lạ lùng. Họ không nói, nhưng con biết họ sợ. Bạn bè con cũng tránh xa con. Con chỉ có một mình thôi..." Cô bé cúi gằm mặt, hai vai run rẩy, như một chiếc lá nhỏ đang chống chọi với cơn bão lớn của cuộc đời. "Con có phải là quái vật không?" câu hỏi ấy lại vang lên, lần này yếu ớt hơn, như một lời tự vấn đau đớn.
Tạ Trần đặt chén trà xuống, âm thanh của gốm chạm gỗ khẽ vang lên. Hắn nhìn ngọn đèn dầu lay lắt, ánh lửa nhảy múa trên bức tường phủ đầy sách. "Mỗi dòng sông đều có con đường riêng của nó, Sương," hắn bắt đầu nói, giọng trầm ấm và bình thản, không một chút vội vã. "Có dòng chảy êm đềm, có dòng thác dữ dội, có dòng uốn lượn qua đồng bằng, có dòng len lỏi qua núi đá hiểm trở. Con đường của con, có lẽ, chỉ là khác biệt mà thôi." Hắn không trực tiếp trả lời câu hỏi "có phải quái vật không", bởi hắn biết, câu trả lời không nằm ở lời nói của hắn, mà nằm ở sự thấu hiểu và chấp nhận của chính Sương. Hắn muốn gieo vào lòng cô bé một hạt giống của sự tự chấp nhận, một triết lý về sự đa dạng của vạn vật, rằng khác biệt không có nghĩa là sai trái, không có nghĩa là đáng sợ. Khả năng của Sương không phải là điều đáng s���, điều đáng sợ chính là sự thiếu vắng thấu hiểu và lòng bao dung trong tâm hồn con người. Thiên Đạo suy kiệt, tiên môn không còn, nhưng nỗi sợ hãi về quyền năng, về sự tha hóa của con người vẫn còn đó, sâu sắc hơn cả những gì ta tưởng, tạo nên một "chấp niệm" khó phai trong lòng phàm nhân. Hắn biết, con đường phía trước của Sương, và cả những "mầm chồi thiên phú" khác, sẽ đầy chông gai, nhưng chỉ khi họ tin vào chính mình, họ mới có thể tìm thấy con đường của Nhân Đạo.
***
Đêm dần về khuya, không gian quán sách dịu lại, hơi ấm từ lò sưởi đã xua tan đi phần lớn cái lạnh giá bên ngoài. Tiếng gió đêm đã dịu đi, chỉ còn thoảng qua những khe cửa sổ, như một bản nhạc nền trầm lắng cho câu chuyện đang diễn ra. Sương, sau khi trút hết nỗi lòng, đã ngừng khóc. Cô bé vẫn ngồi co ro trên chiếc ghế nhỏ, nhưng ánh mắt đã bớt đi vẻ tuyệt vọng mà thay vào đó là sự suy tư, dù vẫn còn chút bối rối. Chén trà nóng trong tay cô bé đã nguội bớt, nhưng hơi ấm của nó dường như đã lan tỏa vào sâu thẳm tâm hồn, xoa dịu những vết thương lòng. Mùi trà đã phai nhạt, nhường chỗ cho mùi sách cũ quen thuộc, như một lời nhắc nhở về sự tĩnh tại và tri thức vĩnh cửu.
Tạ Trần không vội vàng an ủi hay bác bỏ những lời Sương nói một cách trực tiếp. Hắn chỉ im lặng, để cô bé tự mình cảm nhận, tự mình suy ngẫm. Hắn biết, một lời an ủi sáo rỗng sẽ không thể chữa lành được nỗi đau của sự cô lập và hiểu lầm. Điều Sương cần, không phải là một câu trả lời đơn thuần, mà là một cách nhìn mới, một triết lý để đối mặt với sự khác biệt của chính mình.
Hắn khẽ khàng đặt chén trà đã cạn xuống bàn, âm thanh nhỏ nhẹ vang lên trong không gian tĩnh lặng. "Bông hoa hồng nở rộ không giống bông bách hợp, nhưng cả hai đều đẹp theo cách riêng, Sương," Tạ Trần nói, giọng vẫn bình thản, chậm rãi, nhưng mỗi lời đều như gieo một hạt giống vào tâm trí cô bé. Hắn nhìn vào ngọn đèn dầu, ánh lửa vẫn kiên nhẫn soi sáng, như ánh sáng của tri thức soi rọi bóng tối vô minh. "Con người cũng vậy. Có người sinh ra với trái tim mạnh mẽ, có người với trí tuệ sắc sảo, có người với đôi tay khéo léo, và có người với những khả năng mà thế nhân chưa từng thấy."
Hắn dừng lại một chút, để Sương tự mình ngẫm nghĩ về những lời hắn nói. Tiểu An, sau khi đã thêm củi vào lò sưởi nhỏ, đã ngồi xuống một góc, đôi mắt thông minh theo dõi từng cử chỉ, từng lời nói của tiên sinh. Cậu bé cũng đang học, không phải từ sách vở, mà từ chính cuộc đời, từ cách Tạ Trần đối diện với những biến động của nhân gian.
"Điều đáng sợ không phải là sự khác biệt, Sương," Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt hắn hướng về Sương, chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. "Mà là sự thiếu vắng thấu hiểu. Là khi con người không thể nhìn thấy vẻ đẹp trong sự đa dạng, không thể chấp nhận những gì nằm ngoài khuôn mẫu quen thuộc của họ. Rồi sẽ có lúc, những dòng chảy khác biệt sẽ tìm thấy nhau, sẽ hòa quyện vào một dòng sông lớn hơn, mạnh mẽ hơn." Hắn không nói về một tương lai xa vời, mà là một khả năng, một hy vọng, một con đường mà Nhân Đạo đang cố gắng đi tới. Hắn đang gieo vào lòng Sương niềm tin r��ng cô bé không đơn độc, rằng sự khác biệt của cô bé không phải là một lời nguyền, mà là một phần của bức tranh rộng lớn hơn.
Sương ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt bớt đi vẻ tuyệt vọng mà thay vào đó là một tia hy vọng mong manh. Nỗi cô đơn vẫn còn đó, nhưng không còn quá nặng nề. Cô bé cảm thấy như một dòng suối mát lành đang vỗ về tâm hồn mình, làm dịu đi những vết thương hằn sâu. "Vậy... con phải làm gì, tiên sinh?" cô bé khẽ hỏi, giọng nói vẫn còn yếu ớt, nhưng đã không còn run rẩy như trước. Đó không phải là một câu hỏi cầu xin sự chỉ dẫn, mà là một câu hỏi mở ra một con đường, một sự tìm kiếm.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng và thấu hiểu. "Hãy lắng nghe tiếng lòng mình, Sương, và quan sát thế giới xung quanh. Con đường sẽ tự hiện ra." Hắn không đưa ra một mệnh lệnh, không chỉ dẫn một lối đi cụ thể. Bởi lẽ, hắn biết, trong kỷ nguyên Nhân Đạo này, mỗi cá nhân phải tự tìm lấy con đường của riêng mình, không phải bằng cách tu luyện sức mạnh phi phàm, mà bằng cách thấu hiểu nh��n tính, chấp nhận bản thân và sống trọn vẹn. Lời khuyên của hắn là một hạt giống triết lý, để Sương tự mình nuôi dưỡng, tự mình tìm thấy ánh sáng dẫn lối.
Ánh đèn dầu vẫn kiên nhẫn soi sáng, hắt bóng lên khuôn mặt suy tư của Sương và ánh mắt sâu thẳm của Tạ Trần. Bên ngoài, màn đêm đã dần nhường chỗ cho những vệt sáng đầu tiên của bình minh. Cái lạnh giá của đêm khuya đã dịu đi, nhường chỗ cho hơi sương mỏng manh của buổi sớm. Sương vẫn còn sợ hãi, vẫn còn bối rối, nhưng trong lòng cô bé, một hạt giống của sự chấp nhận và tự tin đã được gieo. Quán sách của Tạ Trần, nơi ẩn mình giữa lòng Thị Trấn An Bình, không chỉ là nơi lưu giữ tri thức, mà còn là một điểm neo nhân quả, một nơi trú ẩn cho những tâm hồn lạc lối, một điểm hội tụ cho những "mầm chồi thiên phú" đang tìm kiếm con đường của riêng mình trong kỷ nguyên Nhân Đạo. Tạ Trần biết, sự chấp nhận và thấu hiểu của hắn sẽ là nền tảng quan trọng giúp Sương vượt qua khó khăn và phát triển khả năng của mình theo hướng tích cực, phù hợp với "Nhân Đạo". Và đó, chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, nơi sự luân hồi của vạn vật sẽ tiếp tục, và các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần thành tiên, chỉ cần sống trọn vẹn với nhân tính của mình.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.