Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1546: Vũ Điệu Nước Gió: Nét Bút Chân Thiện Mỹ Giữa An Bình

Ánh trăng vẫn sáng tỏ, rải bạc xuống sân đình đã vãn người. Tạ Trần khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ ẩn hiện trên môi, tựa hồ vừa chứng kiến một hạt mầm mới nhú lên từ lòng đất khô cằn. Hắn biết, việc cộng đồng dần chấp nhận Sương và khả năng của cô bé cho thấy "Nhân Đạo" có thể dung nạp và thậm chí tôn vinh sự khác biệt, miễn là nó được sử dụng cho mục đích tốt đẹp, báo hiệu một xã hội cởi mở hơn. Sương đã tìm thấy sự tự tin và mục đích cho khả năng của mình, có thể sẽ trở thành một nghệ sĩ hoặc người chữa lành độc đáo trong tương lai, minh họa sự phát triển của "Nhân Đạo" theo hướng nghệ thuật và nhân văn. Sự kiện này là một bước nhỏ nhưng quan trọng trong việc định hình lại quan niệm về "sức mạnh" và "tài năng" trong kỷ nguyên mới, nơi giá trị không còn nằm ở sức mạnh phi thường mà ở cách nó phục vụ con người. Hắn nhìn lên bầu trời đêm, nơi vầng trăng vẫn sáng tỏ, như một lời nhắc nhở về sự "luân hồi" của vạn vật, về những thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng "phá cục," tìm kiếm một "nhân gian" đích thực, nơi mỗi con người đều có thể "sống một đời bình thường," trọn vẹn và an nhiên. Hắn nán lại thêm một lát, để những thanh âm cuối cùng của tiếng vỗ tay, tiếng cười nói và cả sự hân hoan còn vương vấn trong không khí thấm đẫm vào tâm hồn, tựa hồ đang lưu giữ lại một khoảnh khắc vô giá của "nhân gian" đang hồi sinh.

Vài ngày sau buổi trình diễn tại đình làng, cuộc sống ở Thị Trấn An Bình vẫn tiếp diễn nhịp điệu vốn có, nhưng một làn gió mới, nhẹ nhàng mà đầy hứng khởi, đã thổi qua từng ngóc ngách. Đặc biệt là ở Quán Trà Vọng Giang, nơi dòng sông An Bình uốn lượn qua thị trấn, một khung cảnh nên thơ, tĩnh mịch. Kiến trúc của quán trà thật giản dị, mộc mạc, với những bức tường gỗ đã ngả màu thời gian và mái ngói rêu phong. Từng chiếc bàn, chiếc ghế đều được làm từ gỗ tự nhiên, không chạm trổ cầu kỳ nhưng toát lên vẻ vững chãi, gần gũi. Ban công nhỏ hướng ra sông là nơi lý tưởng để ngắm nhìn dòng nước lững lờ trôi, lắng nghe tiếng nước chảy róc rách không ngừng nghỉ, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh mướt ven bờ. Mùi trà thơm thoang thoảng, thanh thoát, quyện cùng mùi nước sông mát lành và hương hoa cỏ dại ven bờ, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ thường. Không khí trong lành và mát mẻ, đặc biệt là vào những buổi chiều tà, khi ánh nắng đã dịu đi, chỉ còn những tia sáng vàng óng vương trên mặt nước.

Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, tay cầm một quyển sách cũ đã sờn gáy, những dòng chữ cổ xưa như đang thì thầm những câu chuyện của quá khứ. Đôi mắt hắn, sâu thẳm và tĩnh lặng như đ��y giếng cổ, ẩn sau trang giấy, thỉnh thoảng lại liếc nhìn ra bờ sông. Hắn không hẳn là đọc sách, mà dường như đang thả hồn mình theo từng con chữ, từng câu chuyện, để rồi từ đó suy ngẫm về những điều đang diễn ra trong cái thế giới "nhân gian" mà hắn chọn lựa.

Dưới bờ sông, cách quán trà không xa, ba bóng hình nhỏ bé đang tạo nên một cảnh tượng đầy sức sống. Đó là Sương, Mai và Linh. Sương, giờ đây đã không còn vẻ rụt rè, e sợ như trước kia. Sự tự tin, niềm vui và cả một chút kiêu hãnh đã được vun đắp từ buổi trình diễn trước, giờ đây hiển hiện rõ trên gương mặt thanh tú, đôi mắt trong veo của cô bé. Nàng nhẹ nhàng điều khiển nước và gió, không phải bằng sức mạnh áp đảo, mà bằng sự tinh tế, uyển chuyển của một nghệ nhân. Những giọt nước trong vắt từ sông An Bình như được nàng ban cho sinh mệnh, chúng xoay tròn, uốn lượn, rồi kết thành hình những con vật nhỏ bé, tinh xảo: một chú cá vàng đang vẫy đuôi, một con chim sẻ đang dang cánh, hay một bông hoa sen đang hé nở, lấp lánh dưới ánh nắng chiều tà. Không khí quanh Sương như rung động theo từng chuyển động của nàng, những làn gió nhẹ nhàng nâng đỡ, vuốt ve, khiến những hình ảnh bằng nước ấy như có thể sống động bay lượn trong không trung, rồi lại nhẹ nhàng tan vào không khí, để lại những vệt sáng li ti tựa như bụi tiên.

Mai, với mái tóc tết gọn gàng và nụ cười tươi tắn thường trực, hào hứng reo lên: "Sương, cậu thử làm một con bướm bay lượn trên bông hoa sen nước xem! Chắc chắn sẽ đẹp lắm!" Giọng Mai lanh lảnh, tràn đầy sự phấn khích và ngưỡng mộ dành cho người bạn của mình.

Linh, cô bé lanh lợi với đôi mắt sáng ngời, cũng không ngừng vỗ tay, đôi chân nhỏ bé nhảy nhót xung quanh: "Chị Sương, chị làm đẹp quá! Mọi người đều thích mê!" Linh ngước nhìn Sương, ánh mắt lấp lánh niềm vui và sự ngưỡng mộ thuần túy của một đứa trẻ.

Sương mỉm cười rạng rỡ, nụ cười ấy giờ đây đã chân thành và tự nhiên hơn rất nhiều. "Được thôi! Nhưng phải thật nhẹ nhàng, không được làm vỡ hình ảnh đâu!" Nàng nói, giọng trong trẻo, ánh mắt tập trung cao độ vào dòng nước. Ngón tay thon thả của Sương khẽ khàng lướt nhẹ trong không khí, như đang vẽ một bức tranh vô hình. Dòng nước bên dưới, tuân theo ý nàng, từ từ uốn lượn, kết nối thành hình một bông sen đang nở rộ, từng cánh hoa mềm mại, trong suốt. Rồi, một làn gió nhẹ nhàng như hơi thở của nàng, nâng những giọt nước li ti lên, tạo thành hình một cánh bướm mỏng manh, lấp lánh sắc màu cầu vồng khi ánh nắng chiếu qua. Cánh bướm nước nhẹ nhàng bay lượn quanh bông sen, tạo nên một vũ điệu của sự sống và nghệ thuật.

Những người khách trong Quán Trà Vọng Giang, ban đầu chỉ là những ánh mắt tò mò, giờ đây đều đã dừng lại, ngắm nhìn cảnh tượng kỳ diệu ấy. Những tiếng trầm trồ, xuýt xoa khẽ vang lên. Một vài người dân ven sông cũng ngừng công việc, đứng tựa vào gốc cây, hay ngồi xuống những bậc đá, lặng lẽ theo dõi, trên môi nở những nụ cười hiền lành, ngạc nhiên. Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự mãn nguyện. Ánh mắt hắn lướt qua Sương, qua Mai, qua Linh, rồi bao quát cả những khuôn mặt rạng rỡ của người dân. Hắn nhìn thấy trong đó không phải là sự sợ hãi hay nghi ngờ, mà là sự chấp nhận, sự ngưỡng mộ và niềm vui. Đây chính là "nhân quả" mà hắn đã gieo trồng: khi tài năng được sử dụng vì cái đẹp, vì niềm vui chung, nó sẽ nở hoa trong lòng người, không phải gieo rắc sự lo lắng hay bất an. Hắn thấu hiểu rằng, Sương đang trở thành biểu tượng cho việc tài năng đặc biệt, nếu được sử dụng bằng lòng nhân ái và vì cộng đồng, có thể được tích hợp và tôn vinh trong kỷ nguyên "Nhân Gian," định hình lại quan niệm về sức mạnh và giá trị, không còn là những thứ xa vời, mà là những điều gần gũi, hữu ích cho cuộc sống "bình thường" mà mỗi người đều khao khát.

Chiều dần buông, ánh hoàng hôn đỏ rực nhuộm một màu vàng cam lên mặt sông và những mái nhà. Thị Trấn An Bình bắt đầu lên đèn, những ngọn đèn lồng giấy, đèn dầu le lói thắp sáng các con đường. Không khí buổi tối tại quảng trường trung tâm của thị trấn nhộn nhịp hơn hẳn. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, tất cả đều được thắp sáng, tạo nên một khung cảnh ấm cúng, thân thuộc. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của những người bán hàng rong, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá, tiếng bước chân hối hả nhưng không hề vội vã, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Mùi thức ăn từ các quán ăn nghi ngút khói, mùi gỗ từ những cửa hàng mộc, mùi đất ẩm sau một ngày nắng, và cả mùi mồ hôi của những người lao động, tất cả đều góp phần tạo nên một bầu không khí vừa ồn ào vừa thân thiện, giữ được vẻ yên bình đặc trưng của một thị trấn nhỏ.

Tại quảng trường trung tâm, một không gian nhỏ được dọn dẹp gọn gàng. Những ngọn nến được thắp sáng, tạo nên một ánh sáng lung linh huyền ảo. Đám đông bắt đầu tụ tập đông nghịt, mọi người háo hức chờ đợi. Sương, giờ đây đã đứng giữa quảng trường, nét mặt nàng vừa tập trung vừa hân hoan. Lần này, cô bé không chỉ tạo ra những hình ảnh nhỏ bé, mà là một 'bức tranh' lớn hơn, hùng vĩ hơn. Nàng nhắm mắt lại, rồi từ từ mở ra, đôi mắt trong veo lấp lánh như chứa đựng cả tinh hoa của nước và gió. Những cột nước từ một chiếc ao nhỏ được chuẩn bị sẵn, xoáy lên cao, tuân theo ý niệm của nàng, không ngừng biến hóa. Chúng từ từ tạo thành hình ảnh của một tòa thành cổ kính, hùng vĩ, từng bức tường thành, từng ngọn tháp, từng mái cong đều được khắc họa rõ nét bằng nước, trong suốt và lấp lánh dưới ánh nến. Rồi, một làn gió nhẹ nhàng cuốn những cánh hoa đang được rải sẵn xung quanh, tung bay lên không trung, lượn lờ quanh tòa thành nước, tạo nên một cảnh sắc như trong mơ, đẹp đến nao lòng. Đám đông nín thở, ánh mắt ngưỡng mộ dõi theo từng cử động của Sương, từng biến hóa của nước và gió.

Bà Lão Bán Hoa, lưng còng, tóc bạc, vẻ mặt phúc hậu, giờ đây đôi mắt bà đã rưng rưng. "Đẹp quá, đẹp quá! Đây là tiên cảnh giữa nhân gian chứ đâu!" Bà Lão thốt lên, giọng nói run run vì xúc động, hai bàn tay nhăn nheo siết chặt vào nhau. Nỗi e dè, sợ hãi về "dị đoan" hay "tà ma" đã hoàn toàn biến mất, nhường chỗ cho sự kinh ngạc và niềm vui thuần túy.

Người Kể Chuyện, dáng người gầy gò nhưng khuôn mặt hóm hỉnh, tay cầm chiếc quạt giấy phe phẩy, giọng nói sang sảng, vang vọng khắp quảng trường: "Này các vị! Đây chính là tài năng, là nghệ thuật, là cái đẹp mà tạo hóa ban tặng cho nhân gian ta đây! Không phải phép thuật mê hoặc, mà là sự chân thiện mỹ của lòng người!" Hắn ta nhấn mạnh, như muốn khẳng định một chân lý mới cho những người còn vướng bận định kiến cũ. Tiếng hoan hô, vỗ tay lại vang lên không ngớt.

Bà Chủ Quán Trà, vẻ mặt hiền từ, phúc hậu, gật gù tán thành. "Con bé Sương này, nó đã tìm được con đường cho mình rồi. Thật đáng quý!" Bà thì thầm, ánh mắt ấm áp nhìn về phía Sương, như nhìn thấy một tương lai tươi sáng đang mở ra cho cô bé.

Sương say sưa tạo nên những hình ảnh sống động, ánh mắt cô bé lấp lánh niềm vui, không còn chút e dè hay sợ hãi nào. Mỗi động tác của nàng đều chứa đựng sự tự do, sự sáng tạo và tình yêu dành cho cái đẹp. Đám đông vỗ tay tán thưởng không ngớt, những tiếng reo hò, trầm trồ vang vọng khắp quảng trường, hòa vào tiếng gió, tiếng nước, tạo nên một bản nhạc của sự hân hoan. Tất cả mọi người đều chìm đắm trong vẻ đẹp mà Sương tạo ra, quên đi những lo toan đời thường, chỉ còn lại sự ngưỡng mộ và hạnh phúc.

Tạ Trần vẫn đứng từ xa, nép mình trong bóng tối một góc khuất của quảng trường, tựa như một người quan sát vô hình. Ánh mắt hắn dõi theo Sương, dõi theo những "tuyệt tác" bằng nước và gió, và cả những khuôn mặt rạng rỡ của người dân. Hắn cảm nhận được niềm hạnh phúc thuần túy lan tỏa trong không khí, niềm hạnh phúc của một cộng đồng đang học cách chấp nhận và tôn vinh sự khác biệt, của một kỷ nguyên "Nhân Đạo" đang dần định hình. Tuy nhiên, giữa những ánh mắt ngưỡng mộ và hân hoan ấy, Tạ Trần cũng không bỏ qua một vài ánh mắt khác trong đám đông. Đó là những ánh mắt lướt qua nhanh chóng, ẩn chứa một chút đố kỵ, một chút suy tính, một chút tham vọng khó nắm bắt. Chúng như những đốm lửa nhỏ, lóe lên rồi vụt tắt trong bóng tối, nhưng lại không thoát khỏi cái nhìn tinh tường của Tạ Trần. Hắn thở dài nhẹ, nhận ra rằng, dù "Thiên Đạo" có suy tàn, dù "tiên môn" có không còn, thì lòng người vẫn là một mê cung phức tạp, luôn ẩn chứa những góc khuất muôn thuở. Những ánh mắt ấy, dù chỉ là thoáng qua, đã gieo vào lòng hắn một dự cảm. Sự chấp nhận và tôn vinh tài năng nghệ thuật của Sương bởi cộng đồng sẽ đặt cô bé vào vị trí được chú ý, có thể dẫn đến những thử thách mới về lòng người, đặc biệt là sự đối mặt với lòng ghen tị hoặc tham vọng của người khác.

Khi đêm đã khuya, ánh trăng rải bạc khắp Thị Trấn An Bình, Tạ Trần trở về quán sách của mình. Con đường vắng lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua những tán cây và tiếng côn trùng rả rích. Quán sách chìm trong tĩnh mịch, mùi giấy cũ và gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí, mang đến một cảm giác vừa cổ kính vừa an yên. Anh ngồi trước bàn sách quen thuộc, không thắp đèn, chỉ để ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ, rải một vệt sáng trắng lên mặt bàn và những quyển sách chất chồng. Một tách trà nguội lạnh trên bàn, hơi ấm đã tan biến từ lâu, như một dấu hiệu của thời gian đã trôi qua trong sự chiêm nghiệm.

Tạ Trần không vội đọc sách. Anh chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi con đường vắng lặng dưới ánh trăng. Hình ảnh Sương rạng rỡ, Mai và Linh vui vẻ, cùng sự hoan hỉ của người dân lại hiện lên trong tâm trí hắn. Hắn vuốt ve bìa một quyển sách cũ, cảm nhận từng thớ giấy sờn cũ dưới đầu ngón tay. Lòng hắn thầm nhủ: "Tài năng vốn không có tội. Nó là một món quà, một biểu hiện của sự độc đáo mà tạo hóa ban tặng cho mỗi cá thể. Nhưng lòng người, lại khó lường, tựa như một dòng sông chảy xiết, có lúc êm đềm, có lúc cuộn trào, và đôi khi lại ẩn chứa những vực sâu không thể dò. Ánh sáng càng rực rỡ, bóng tối càng dễ sinh sôi... Một kỷ nguyên mới, những vấn đề cũ. Chỉ là, chúng được thể hiện bằng cách khác mà thôi."

Hắn nhắm mắt lại, cảm giác làn gió đêm se lạnh lướt qua mặt, mang theo hương đất và lá khô. Hắn thở dài nhẹ, nhận ra rằng con đường của "Nhân Đạo" không chỉ là xây dựng cái mới, vun đắp cái đẹp, mà còn là đối mặt với những góc khuất muôn thuở của lòng người. Sương đã trở thành một biểu tượng, một điểm sáng trong cái thế giới "phàm nhân" không còn "tiên đạo" này. Tài năng của cô bé, được cộng đồng chấp nhận và tôn vinh, chắc chắn sẽ là nguồn cảm hứng cho nhiều người, nhưng đồng thời cũng sẽ là một thử thách. Những ánh mắt đố kỵ, những suy tính vụ lợi mà hắn thoáng thấy trong đám đông hôm nay, dù chỉ là những hạt mầm bé nhỏ, cũng đủ để gieo rắc những lo lắng thầm kín trong lòng hắn. Chúng báo hiệu rằng, những xung đột về tham vọng cá nhân hoặc sự ghen tị sẽ sớm xuất hiện, và rồi sẽ có những câu chuyện, những vấn đề mới cần được giải quyết. Tạ Trần biết, đó là một phần không thể tránh khỏi của "vô thường," của vòng "nhân quả" mà hắn đã nhìn thấu. Nhiệm vụ của hắn, không phải là ngăn chặn những điều đó, mà là giữ vững "chấp niệm" của mình, tiếp tục quan sát, suy ngẫm, và định hướng cho "nhân gian" đi đúng con đường mà hắn hằng mong muốn: một con đường mà mỗi "phàm nhân" đều có thể "sống một đời bình thường," trọn vẹn và an nhiên, dẫu cho cuộc đời có muôn vàn thử thách và cạm bẫy.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free