Nhân gian bất tu tiên - Chương 1547: Phép Màu Giữa Đời Thường: Sự Ngưỡng Mộ Nảy Mầm
Đêm khuya buông xuống, ánh trăng rải bạc khắp Thị Trấn An Bình, Tạ Trần trở về quán sách của mình. Con đường vắng lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua những tán cây và tiếng côn trùng rả rích, tạo nên một bản hòa tấu trầm mặc của nhân gian. Quán sách chìm trong tĩnh mịch, mùi giấy cũ và gỗ đàn hương thoang thoảng trong không khí, mang đến một cảm giác vừa cổ kính vừa an yên, như một ốc đảo của tri thức giữa dòng đời vạn biến. Anh ngồi trước bàn sách quen thuộc, không thắp đèn, chỉ để ánh trăng xuyên qua khung cửa sổ, rải một vệt sáng trắng lên mặt bàn và những quyển sách chất chồng, tạo nên một bức tranh huyền ảo của sự chiêm nghiệm. Một tách trà nguội lạnh trên bàn, hơi ấm đã tan biến từ lâu, như một dấu hiệu của thời gian đã trôi qua trong sự suy tư miên man.
Tạ Trần không vội đọc sách. Anh chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi con đường vắng lặng dưới ánh trăng. Hình ảnh Sương rạng rỡ, Mai và Linh vui vẻ, cùng sự hoan hỉ thuần túy của người dân lại hiện lên trong tâm trí hắn, rõ nét như vừa mới diễn ra. Hắn vuốt ve bìa một quyển sách cũ, cảm nhận từng thớ giấy sờn cũ dưới đầu ngón tay, một cảm giác quen thuộc như vuốt ve dòng chảy vô thường của thời gian. Lòng hắn thầm nhủ: "Tài năng vốn không có tội. Nó là một món quà, một biểu hiện của sự độc đáo mà tạo hóa ban tặng cho mỗi cá thể. Nhưng lòng người, lại khó lường, tựa như một dòng sông chảy xiết, có lúc êm đềm, có lúc cuộn trào, và đôi khi lại ẩn chứa những vực sâu không thể dò. Ánh sáng càng rực rỡ, bóng tối càng dễ sinh sôi... Một kỷ nguyên mới, những vấn đề cũ. Chỉ là, chúng được thể hiện bằng cách khác mà thôi."
Hắn nhắm mắt lại, cảm giác làn gió đêm se lạnh lướt qua mặt, mang theo hương đất và lá khô thoang thoảng, gợi lên sự tĩnh lặng của vạn vật sau một ngày ồn ào. Hắn thở dài nhẹ, nhận ra rằng con đường của "Nhân Đạo" không chỉ là xây dựng cái mới, vun đắp cái đẹp, mà còn là đối mặt với những góc khuất muôn thuở của lòng người. Sương đã trở thành một biểu tượng, một điểm sáng trong cái thế giới "phàm nhân" không còn "tiên đạo" này. Tài năng của cô bé, được cộng đồng chấp nhận và tôn vinh, chắc chắn sẽ là nguồn cảm hứng cho nhiều người, nhưng đồng thời cũng sẽ là một thử thách. Những ánh mắt đố kỵ, những suy tính vụ lợi mà hắn thoáng thấy trong đám đông hôm nay, dù chỉ là những hạt mầm bé nhỏ, cũng đủ để gieo rắc những lo lắng thầm kín trong lòng hắn. Chúng báo hiệu rằng, những xung đột về tham vọng cá nhân hoặc sự ghen tị sẽ sớm xuất hiện, và rồi sẽ có những câu chuyện, những vấn đề mới cần được giải quyết. Tạ Trần biết, đó là một phần không thể tránh khỏi của "vô thường," của vòng "nhân quả" mà hắn đã nhìn thấu. Nhiệm vụ của hắn, không phải là ngăn chặn những điều đó, mà là giữ vững "chấp niệm" của mình, tiếp tục quan sát, suy ngẫm, và định hướng cho "nhân gian" đi đúng con đường mà hắn hằng mong muốn: một con đường mà mỗi "phàm nhân" đều có thể "sống một đời bình thường," trọn vẹn và an nhiên, dẫu cho cuộc đời có muôn vàn thử thách và cạm bẫy. Anh mở mắt, ánh trăng vẫn chiếu rọi, soi sáng từng hạt bụi nhỏ lơ lửng trong không gian quán sách, tựa như những mảnh vỡ của thời gian, của những câu chuyện đã và đang tiếp diễn.
***
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng vàng nhạt đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, rải những đốm sáng lung linh trên những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. Không khí buổi sớm trong lành, mát rượi, mang theo mùi đất ẩm sau sương đêm và thoang thoảng hương hoa dại từ những khu vườn nhỏ. Đường phố đã bắt đầu rộn ràng tiếng bước chân, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng cười nói xôn xao của những người dân đang bắt đầu một ngày mới. Tiếng lạch cạch của xe ngựa chở hàng từ các làng lân cận, tiếng loảng xoảng của những chiếc chén đĩa va vào nhau từ các quán ăn sáng, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống phàm trần.
Tuy nhiên, hôm nay, có một chủ đề đặc biệt nổi bật hơn tất thảy, lấn át cả những câu chuyện phiếm thường ngày. Đó chính là màn trình diễn "Vũ Điệu Nước Gió" của Sương đêm qua. Ở mỗi góc phố, mỗi quán trà, hay bên mỗi gánh hàng rong, người ta đều bàn tán xôn xao, gương mặt ai nấy đều ánh lên vẻ ngạc nhiên, thích thú và cả sự ngưỡng mộ khó tả.
"Này c��c vị, nghe ta kể chuyện đây!" Người Kể Chuyện, dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, tay phe phẩy chiếc quạt giấy đã sờn cũ, đứng giữa một đám đông đang vây quanh. Y cất giọng sang sảng, cố ý thu hút sự chú ý. "Đêm qua, nước cuộn thành rồng, gió vẽ thành phượng! Đẹp đến nao lòng! Cô nương Sương ấy, quả là một kỳ tài của nhân gian! Ta đã sống ngần ấy năm, từng nghe bao chuyện kỳ lạ, nhưng chưa bao giờ được chứng kiến điều gì mỹ diệu đến vậy!"
Bà Lão Bán Hoa, lưng còng, tóc bạc trắng như sương, gương mặt phúc hậu với những nếp nhăn hằn sâu dấu vết thời gian, đang sắp xếp những bó hoa tươi thắm trên gánh hàng của mình. Bà mỉm cười, ánh mắt lấp lánh sự kinh ngạc lẫn vui mừng. "Ta cứ tưởng... cứ tưởng là tà thuật gì đó, ai dè lại đẹp đến vậy. Con bé Sương đúng là có tài! Lúc đầu ta còn e ngại, thấy nó điều khiển nước, gió mà lòng cứ bất an. Nhưng đêm qua, nhìn nó vẽ nên những đóa hoa sen bằng nước, những cánh chim bằng gió, ta mới hiểu... đó không phải là tà thuật, đó là một món quà mà Thượng Đế ban tặng cho nhân gian này. Hoa tươi đây! Mua một bó để lòng thêm vui!" Bà vừa rao, vừa nhìn về phía con đường, như muốn tìm kiếm bóng dáng cô bé Sương.
Xa xa, Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt thông minh, đang phụ giúp quán sách của Tạ Trần, mang những quyển sách mới ra sắp xếp. Cậu bé hào hứng kể lại cho một vài khách hàng lớn tuổi đang dừng chân trước quán. "Tiên sinh Tạ Trần nói đúng, vẻ đẹp có thể đến từ bất cứ đâu. Con muốn xem Sương tỷ tỷ biểu diễn nữa! Tiên sinh bảo, đó là tài năng bẩm sinh, không phải thứ sức mạnh hung hãn như những lời đồn đại trước kia. Sương tỷ tỷ dùng nó để vẽ, để tạo ra cái đẹp, chứ không phải để hại người." Lời của Tiểu An, mang theo sự ngây thơ nhưng cũng đầy tin tưởng, càng củng cố thêm niềm tin trong lòng những người xung quanh.
Người dân tụ tập từng nhóm nhỏ, vừa mua bán vừa say sưa kể lại những gì đã chứng kiến đêm qua. Họ khoa tay múa chân mô phỏng lại những dòng nước uốn lượn, những cánh gió bay bổng, mỗi người một vẻ nhưng đều toát lên sự phấn khích tột độ. Không còn những ánh mắt e dè, sợ hãi như những ngày đầu Sương mới đến. Thay vào đó là sự tò mò chân thành, sự ngưỡng mộ thuần túy và một niềm vui giản dị khi được chứng kiến một điều kỳ diệu giữa cuộc sống đời thường.
Giữa lúc ấy, Sương, Mai và Linh cùng nhau đi ngang qua con phố. Sương vẫn mặc bộ y phục giản dị, mái tóc đen mượt được tết gọn gàng, gương mặt thanh tú, ánh mắt trong sáng. Tuy nhiên, hôm nay, ánh mắt ấy đã không còn vẻ lo âu, e dè như trước, mà thay vào đó là sự rạng rỡ, tự tin hiếm thấy. Mai và Linh, hai cô bé với đôi mắt sáng, tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, đi cạnh Sương, vui vẻ trò chuyện.
Khi họ đi qua, những lời chào hỏi, những nụ cười thân thiện, và cả những lời khen ngợi chân thành liên tục vang lên.
"Sương cô nương, đêm qua cô biểu diễn đẹp quá!"
"Phép màu nhân gian là đây chứ đâu!"
"Thật là một tài năng hiếm có!"
"Mai, Linh, hai đứa thật tốt khi đã giúp Sương cô nương thể hiện tài năng của mình!"
Sương khẽ cúi đầu đáp lễ, gương mặt ửng hồng vì những lời khen. Cô bé cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa trong lòng, một cảm giác được chấp nhận, được trân trọng mà bấy lâu nay cô hằng khao khát. Mai và Linh thì cười tít mắt, tự hào về người bạn của mình. Họ là những hạt mầm đầu tiên của một thế hệ mới, không bị gò bó bởi những định kiến cũ kỹ về "tiên" hay "phàm", mà chỉ nhìn nhận giá trị qua sự chân thiện mỹ của mỗi hành động.
Tạ Trần, ẩn mình trong bóng râm dưới mái hiên quán sách, lặng lẽ quan sát tất cả. Hắn thấy rõ sự thay đổi trong ánh mắt của người dân, từ e dè sang thân thiện, từ nghi ngại sang ngưỡng mộ. Hắn cảm nhận được "nhân khí" của Thị Trấn An Bình đang trở nên mạnh mẽ hơn, hòa hợp hơn, không còn những luồng khí hỗn loạn của sự sợ hãi và ngờ vực. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi hắn, một nụ cười của sự mãn nguyện khi chứng kiến mầm mống "Nhân Đạo" mà hắn hằng ấp ủ đang dần bén rễ sâu trong lòng người dân.
Tuy nhiên, ánh mắt thâm thúy của hắn vẫn không bỏ qua một vài chi tiết nhỏ. Ở một góc chợ, một tiểu thương trẻ tuổi, gương mặt có vẻ hơi cau có, lén lút nhìn Sương bằng ánh mắt phức tạp, vừa có vẻ ngưỡng mộ, vừa như ẩn chứa một chút ganh tị. Hay một vài lời thì thầm nhỏ to của hai ba người phụ nữ, tuy không nói thẳng ra sự đố kỵ, nhưng lại mang một hàm ý so sánh, đánh giá, như thể tài năng của Sương là một cái gì đó cần phải được đặt lên bàn cân với những giá trị khác. Những chi tiết nhỏ nhặt ấy, như những gợn sóng li ti trên mặt hồ phẳng lặng, không đủ để phá vỡ sự yên bình chung, nhưng lại không thoát khỏi cái nhìn tinh tường của Tạ Trần. Hắn biết, lòng người vốn là một biển rộng, dù có bình yên đến mấy cũng không tránh khỏi những dòng chảy ngầm, những xoáy nước tiềm ẩn. Sự chấp nhận hôm nay là một bước tiến lớn, nhưng hành trình để "Nhân Đạo" thực sự vững bền vẫn còn dài, và sẽ luôn có những thử thách đến từ chính những góc khuất trong tâm hồn con người.
***
Dưới ánh nắng chiều tà, khoảng sân rộng trước đình làng lại đông đúc người dân. Không khí không còn vẻ ồn ào, gấp gáp như buổi sáng, mà thay vào đó là sự yên bình, thanh tịnh của một buổi chiều muộn. Gió nhẹ nhàng lướt qua những tán cây cổ thụ quanh đình, tạo nên tiếng xào xạc dịu êm, như một bản nhạc nền cho khung cảnh thanh bình. Tiếng trẻ con nô đùa ríu rít từ xa vọng lại, tiếng nước chảy róc rách từ một con suối nhỏ gần đó, tất cả tạo nên một bức tranh sống động của cuộc sống nhân gian. Mùi đất ẩm, mùi hoa dại thoang thoảng trong không khí, mang đến cảm giác dễ chịu.
Hôm nay, người dân đến đây không còn e dè, tò mò như lần đầu, mà đến với sự mong chờ, háo hức rõ rệt. Họ ngồi thành từng nhóm nhỏ trên bãi cỏ, trên những bậc đá của đình, ánh mắt đều hướng về khoảng trống trung tâm, nơi Sương đang đứng cùng Mai và Linh. Sương, tự tin hơn rất nhiều, mặc một bộ váy lụa màu xanh nhạt, mái tóc buông xõa bay nhẹ trong gió. Cô bé không còn cúi gằm mặt, mà ngẩng cao đầu, ánh mắt trong veo nhìn về phía đám đông, trong đó không còn thấy chút sợ hãi hay lo âu nào. Mai và Linh đứng cạnh, gương mặt rạng rỡ, ánh mắt tràn đầy sự khích lệ và tự hào.
Mai mỉm cười rạng rỡ, giọng nói trong trẻo vang vọng trong không gian tĩnh lặng: "Sương, đừng ngại! Mọi người yêu thích tài năng của cậu mà! Hôm nay chúng ta sẽ vẽ một bức tranh thủy mặc thật đẹp nhé!"
Sương khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ. Cô bé hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lành vuốt ve gương mặt. Đôi tay thanh mảnh của cô bé từ từ đưa lên, nhẹ nhàng điều khiển một dòng nước nhỏ bay lượn trước mặt. Dòng nước, trong suốt như pha lê, uốn lượn như một dải lụa mềm mại, tạo thành những hình ảnh sống động và diệu kỳ.
Ban đầu, đó chỉ là một cánh chim đang vút bay giữa không trung, từng đường nét lông vũ được khắc họa tinh xảo bằng nước. Rồi dòng nước lại biến đổi, cuộn mình thành một đóa hoa sen đang từ từ nở rộ, từng cánh hoa mỏng manh, trong suốt, lung linh dưới ánh nắng chiều. Gió nhẹ nhàng nâng đỡ, xoay tròn đóa sen, tạo thêm hiệu ứng kỳ ảo, khiến người xem như lạc vào cõi mộng. Những tiếng "Ồ!" và "À!" trầm trồ vang lên không ngớt trong đám đông.
Sau đó, Sương bắt đầu tạo ra một bức tranh thủy mặc di động. Những dòng nước mảnh như tơ, mang theo chút sắc xanh của lá cây, chút nâu của đất, vẽ nên một phong cảnh sơn thủy hữu tình. Những ngọn núi trùng điệp hiện lên mờ ảo, những dòng sông uốn lượn hiền hòa, và cả những đám mây bồng bềnh trôi trên nền trời chiều. Mỗi nét vẽ bằng nước đều mềm mại, uyển chuyển, tạo nên một vẻ đẹp thanh thoát, thoát tục, khiến người xem quên đi đây chỉ là những giọt nước vô tri.
Linh, với giọng nói đầy nhiệt tình, hướng dẫn khán giả: "Các bác, các chú, đó là "Phép Họa Thủy" của Sương đó! Đẹp không ạ? Sương dùng tài năng của mình để vẽ ra những cảnh đẹp của nhân gian mình!"
Một người dân, mắt sáng rực, không kìm được sự phấn khích, hô to: "Sương cô nương, hãy cho chúng tôi xem 'họa thủy' của cô đi! Vẽ thêm một con rồng bằng nước đi! Đêm qua ta chỉ thấy thoáng qua, chưa kịp nhìn kỹ!"
Sương mỉm cười, đôi tay tiếp tục uyển chuyển. Dòng nước cuộn xoáy, từ từ tạo hình, và quả nhiên, một con rồng nước hùng vĩ hiện ra, uốn lượn giữa không trung, vảy rồng lấp lánh dưới nắng chiều, đôi mắt rồng như có thần. Cả đám đông như nín thở, rồi vỡ òa trong tiếng vỗ tay tán thưởng không ngớt. "Hay quá!", "Đẹp quá!", "Tuyệt vời!" – những lời khen ngợi chân thành vang vọng khắp khoảng sân.
Lão Tiệm Cầm, dáng người gầy gò, mắt cận thị, ngón tay dài và khéo léo, thường ngày chỉ chú tâm vào những cây đàn cổ kính, nay cũng không thể rời mắt khỏi màn trình diễn. Ông gật gù liên tục, miệng lẩm bẩm: "Mỗi cây đàn là một câu chuyện... nhưng mỗi dòng nước này cũng là một câu chuyện, một câu chuyện đẹp đến nao lòng." Ánh mắt ông tràn đầy sự hài lòng và trầm trồ trước vẻ đẹp của màn trình diễn, như thể đang nghe một bản nhạc tuyệt mỹ không lời.
Thầy Giáo Làng, gầy gò, đeo kính, vẻ mặt hiền từ, vẫn giữ phong thái trầm ngâm thường ngày, nhưng ánh mắt ông lại ánh lên sự tán thưởng sâu sắc. "Tri thức là ngọn đèn soi sáng cuộc đời! Nhưng cái đẹp, cái tài năng thuần khiết như thế này, cũng là một thứ ánh sáng, một thứ tri thức về tâm hồn. Sương cô nương đã dùng tài năng của mình để thắp sáng một góc nhân gian." Ông mỉm cười, cảm thấy một sự thanh thản khi chứng kiến một tài năng đặc biệt được cộng đồng đón nhận một cách chân thành.
Tạ Trần, vẫn đứng từ xa, nép mình trong bóng râm của một gốc cây cổ thụ lớn, như một người quan sát vô hình. Hắn dõi theo Sương, dõi theo những "tuyệt tác" bằng nước và gió, và cả những khuôn mặt rạng rỡ, hân hoan của người dân. Hắn cảm nhận được niềm hạnh phúc thuần túy lan tỏa trong không khí, niềm hạnh phúc của một cộng đồng đang học cách chấp nhận và tôn vinh sự khác biệt, của một kỷ nguyên "Nhân Đạo" đang dần định hình rõ nét hơn. Sương đã vượt qua nỗi sợ hãi, tự ti của bản thân, chấp nhận rằng tài năng của mình không phải là một gánh nặng hay một lời nguyền, mà là một món quà, một công cụ để mang lại niềm vui và vẻ đẹp cho cuộc đời. Cộng đồng cũng đã vượt qua những định kiến, những e dè ban đầu, nhận ra rằng "sức mạnh" không nhất thiết phải đáng sợ, mà có thể là một nguồn cảm hứng, một nét chấm phá diệu kỳ giữa đời thường.
Tuy nhiên, giữa những ánh mắt ngưỡng mộ và hân hoan ấy, Tạ Trần cũng không bỏ qua một vài ánh mắt khác trong đám đông, dù chúng chỉ là thoáng qua và mờ nhạt hơn rất nhiều so với buổi tối hôm trước. Một ánh nhìn có vẻ suy tính từ một người phụ nữ lớn tuổi ở rìa đám đông, dường như đang cân nhắc liệu tài năng của Sương có thể mang lại lợi ích gì cho bản thân hay gia đình bà ta. Một vài thanh niên, ban đầu có vẻ hào hứng, giờ lại ánh lên một chút bâng khuâng, như thể đang tự hỏi liệu họ có thể đạt được sự chú ý và ngưỡng mộ tương tự hay không. Chúng như những đốm lửa nhỏ, ẩn mình dưới lớp tro tàn, không bùng cháy nhưng vẫn âm ỉ. Tạ Trần thở dài nhẹ, nhận ra rằng, dù "Thiên Đạo" có suy tàn, dù "tiên môn" có không còn, thì lòng người vẫn là một mê cung phức tạp, luôn ẩn chứa những góc khuất muôn thuở. Những ánh mắt ấy, dù chỉ là thoáng qua, đã gieo vào lòng hắn một dự cảm. Sự chấp nhận và tôn vinh tài năng nghệ thuật của Sương bởi cộng đồng sẽ đặt cô bé vào vị trí được chú ý, có thể dẫn đến những thử thách mới về lòng người, đặc biệt là sự đối mặt với lòng ghen tị hoặc tham vọng của người khác.
***
Khi đêm đã khuya, ánh trăng vằng vặc chiếu sáng khắp Thị Trấn An Bình, nhuộm bạc từng mái nhà, từng con ngõ. Sau một ngày tràn ngập những lời ca ngợi và tiếng cười rộn rã, thị trấn giờ đây chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió đêm rì rào, tạo nên một bản nhạc ru êm đềm cho vạn vật. Trong quán sách nhỏ của mình, Tạ Trần vẫn ngồi đó, ánh nến lung linh trên bàn, soi rọi những trang sách cổ cũ kỹ, lớp bụi thời gian bám hờ hững. Mùi giấy cũ, mực, và mùi linh khí thanh khiết thoang thoảng trong không khí, mang đến một cảm giác vừa cổ kính vừa an yên, như thể thời gian đã ngưng đọng lại trong không gian này.
Anh không đọc sách. Ánh mắt sâu thẳm của hắn hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng rải bạc khắp con đường vắng vẻ. Trong tâm trí anh, hình ảnh Sương tự tin biểu diễn với những dòng nước uốn lượn, những cánh gió bay bổng, cùng những gương mặt rạng rỡ, tràn đầy niềm vui của người dân vẫn còn hiện rõ mồn một. Hắn cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc, một niềm vui lặng lẽ khi chứng kiến những giá trị của "Nhân Đạo" dần được chấp nhận, được vun đắp từ những điều giản dị nhất, từ chính lòng người.
"Một mầm mống đã nảy nở," Tạ Trần thầm nói với chính mình, giọng nói trầm tĩnh, hòa vào sự tĩnh mịch của màn đêm. "Con người, bản chất vẫn là hướng thiện. Dù trải qua bao nhiêu biến cố, dù Thiên Đạo có suy tàn, thì khao khát về cái đẹp, về sự kết nối, về một cuộc sống bình yên vẫn luôn tiềm ẩn sâu thẳm trong mỗi tâm hồn." Hắn nhớ lại những ngày đầu, khi Sương còn e dè, sợ hãi, giấu giếm tài năng của mình. Giờ đây, cô bé đã tự tin đứng giữa đám đông, dùng khả năng đặc biệt của mình để vẽ nên những "phép màu" giữa đời thường, mang lại niềm vui và sự ngạc nhiên cho mọi người. Đó không phải là sức mạnh để thăng cấp, để tranh giành, mà là sức mạnh của nghệ thuật, của sự sẻ chia, của lòng nhân ái. Sương đã trở thành một biểu tượng của "phép màu đời thường" trong kỷ nguyên Nhân Gian, cho thấy tài năng đặc biệt có thể được sử dụng để làm phong phú cuộc sống con người, không nhất thiết phải tu luyện hay chiến đấu. Sự kiện này củng cố thông điệp rằng "Nhân Đạo" không phủ nhận tài năng hay sự khác biệt, mà là cách con người đối xử với chúng, hướng chúng đến giá trị nhân văn.
Tạ Trần khẽ thở dài nhẹ, ánh mắt thoáng qua một vẻ ưu tư khó nắm bắt. "Nhưng lòng người... vẫn còn nhiều thử thách." Hắn biết, sự chấp nhận và ngưỡng mộ hôm nay chỉ là một phần của câu chuyện. Những ánh mắt ghen tị, những lời thì thầm to nhỏ, những suy tính vụ lợi mà hắn vô tình bắt gặp trong ngày, dù nhỏ bé, vẫn là những mầm mống của sự phức tạp, của những "chấp niệm" cố hữu trong mỗi con người. Đó là bản chất của "nhân quả," không ngừng vận hành, không ngừng tạo ra những thử thách mới. Dù không còn "tiên môn" hay "Thiên Đạo" ngự trị, thì những xung đột nội tâm, những cuộc đấu tranh giữa thiện và ác, giữa lý trí và dục vọng, vẫn sẽ tồn tại.
Anh khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận sự bình yên của màn đêm bao trùm. Hắn cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc khi thấy những giá trị của "Nhân Đạo" dần được chấp nhận, được vun đắp từ những điều giản dị nhất. Tuy nhiên, hắn cũng không bỏ qua những ánh mắt, những lời thì thầm mà anh vô tình nghe được, nơi chứa đựng những mầm mống của sự đố kỵ, sự tính toán. Đó là bản chất của con người, không thể xóa bỏ hoàn toàn, chỉ có thể dẫn dắt. Anh biết, hành trình "Bình Thường Vĩnh Cửu" vẫn còn dài, và những câu chuyện về lòng người sẽ không dừng lại ở đây. Việc Tạ Trần nhận ra 'những ánh mắt ghen tị hoặc suy tính còn sót lại' sau màn trình diễn của Sương gieo mầm cho câu chuyện chính của Chương 1550, nơi một cá nhân sẽ phải đối mặt với tham vọng cá nhân hoặc sự ghen tị.
Tạ Trần mở mắt, nhìn ra bầu trời đêm đầy sao. Những vì sao xa xăm lấp lánh, tựa như những linh hồn vĩnh cửu, chứng kiến sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Anh biết, dù thế giới có thay đổi đến đâu, dù con đường phía trước có gập ghềnh ra sao, hắn vẫn sẽ giữ vững "chấp niệm" của mình, tiếp tục quan sát, suy ngẫm, và định hướng cho "nhân gian" đi đúng con đường mà hắn hằng mong muốn: một con đường mà mỗi "phàm nhân" đều có thể "sống một đời bình thường," trọn vẹn và an nhiên, dẫu cho cuộc đời có muôn vàn thử thách và cạm bẫy. Bởi lẽ, cái đẹp thực sự không nằm ở quyền năng siêu phàm hay sự trường sinh bất lão, mà nằm ở chính những khoảnh khắc đời thường, ở sự kết nối giữa người với người, và ở khả năng giữ trọn vẹn nhân tính của mình, giữa vòng xoáy "vô thường" của tạo hóa.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.