Nhân gian bất tu tiên - Chương 1553: Thương Gia Lạc Lõng: Tiền Tài và Tiếng Gọi Nội Tâm
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng khuất dạng, màn đêm buông xuống, nhưng trong quán sách của Tạ Trần, một ánh sáng ấm áp từ ngọn đèn dầu vẫn bập bùng, soi rọi lên khuôn mặt mãn nguyện của hắn và vẻ mặt đầy suy tư của Tiểu An. Một hạt mầm thiện lương nữa đã nảy mầm, một câu chuyện nữa được viết nên trong cuốn sách vô tận của “nhân quả”. Tạ Trần biết rằng, hành trình “Bình Thường Vĩnh Cửu” sẽ không ngừng tiếp diễn, với những thế hệ kế tiếp không ngừng khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những thử thách mới, không đến từ Thiên Đạo tàn lụi, mà đến từ ch��nh bản tính con người, sẽ không ngừng xuất hiện, định hình nên một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn từ bên trong, không cần thành tiên. Và hắn, vẫn sẽ là một người quan sát thầm lặng, một "điểm neo triết lý", để chứng kiến sự chuyển mình vĩ đại của Nhân Gian.
***
Tại Phố Thương Mại Kim Long, trái tim phồn hoa của Thành Vô Song, ánh chiều tà hắt những vệt vàng cam lên những mái ngói cong vút, chạm khắc lên những bức tường rồng phượng uốn lượn, lộng lẫy và cổ kính. Tiếng rao hàng lanh lảnh hòa cùng tiếng mặc cả ồn ào, tiếng nhạc từ các quán rượu vẳng xa, tạo nên một bản giao hưởng đô thị náo nhiệt, sầm uất. Mùi hương liệu quý giá, mùi thức ăn ngào ngạt, mùi vải vóc tơ lụa và cả mùi kim loại từ các xưởng thủ công mỹ nghệ quyện vào nhau, tạo nên một không khí xa hoa, trù phú, tựa như một bức tranh sống động về sự thịnh vượng của thế gian.
Trong một dinh thự tráng lệ tọa lạc giữa khu phố ấy, nơi những bức tường chạm trổ tinh xảo, những cột gỗ lim được đánh bóng đến mức phản chiếu ánh sáng lấp lánh, Lão Gát ngồi cô độc giữa trùng điệp tài sản mà ông đã mất cả đời để tích lũy. Ông là một thương gia giàu có, dáng người đĩnh đạc, bộ đồ lụa là sang trọng khẽ lay động theo từng cử chỉ. Song, trái ngược với vẻ ngoài phú quý ấy, thần thái của ông lại lộ rõ sự u sầu, một nỗi mệt mỏi hằn sâu trong ánh mắt, như thể gánh nặng của cả thế gian đang đè nén lên đôi vai. Ánh nắng chiều xuyên qua khung cửa sổ rộng lớn, tô điểm thêm vẻ lộng lẫy cho những món đồ quý giá, từ bình phong khảm ngọc, tủ gấm chạm vàng cho đến những bức tranh cổ thư họa danh gia, nhưng lại chẳng thể xua đi bóng tối thăm thẳm đang bao trùm tâm hồn ông.
Lão Gát khẽ đưa tay vuốt nhẹ chén trà ngọc bích, hương trà Phổ Nhĩ thượng hạng thơm nồng nhưng dường như không thể làm dịu đi sự bất an đang cồn cào trong lòng. Ông đặt chén trà xuống, một tiếng va chạm nhẹ vang lên trong căn phòng rộng lớn, càng khiến sự tĩnh lặng trở nên nặng nề hơn. Ông đã có tất cả: tiền tài chất chồng như núi, quyền lực đủ để lay chuyển một nửa Thành Vô Song, danh vọng khiến người người phải kính nể. Nhưng tại sao, ông vẫn không tìm thấy bình yên? Tại sao, mỗi đêm về, sự trống rỗng lại bủa vây, lạnh lẽo hơn bất kỳ cơn gió đông nào?
“Tiền bạc, quyền lực… ta có tất cả, nhưng tại sao ta vẫn không tìm thấy bình yên?” Lão Gát độc thoại, giọng nói khàn đặc, thốt ra như một tiếng thở dài nặng trĩu. Ông nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những ý nghĩ hỗn loạn, nhưng vô ích. Cuộc đời ông là một chuỗi những cuộc chinh phục, từ một thương lái nhỏ bé với hai bàn tay trắng, ông đã vươn lên trở thành một trong những người giàu có nhất vùng. Ông đã mua được những mảnh đất màu mỡ nhất, xây nên những cửa hiệu lớn nhất, sở hữu những con thuyền buôn lớn nhất, rong ruổi khắp bốn phương. Mỗi khi đạt được một mục tiêu, ông lại đặt ra một mục tiêu cao hơn, lớn hơn, tin rằng hạnh phúc nằm ở đỉnh cao của sự tích lũy. Nhưng mỗi lần chạm tới một đỉnh cao mới, niềm vui chỉ kéo dài thoáng chốc, rồi lại nhường chỗ cho sự mệt mỏi, cho một cảm giác vô vị đến ghê ngư���i. Đó là một vòng luẩn quẩn không lối thoát, một vòng xoáy của khao khát và thất vọng.
Ông với tay lấy một cuốn sách kinh doanh dày cộp, những trang giấy cũ kỹ đã sờn rách vì được đọc đi đọc lại nhiều lần. Ông cố gắng tập trung vào những con số, những chiến lược, những bài học về cách làm giàu. Nhưng tâm trí ông cứ lơ lửng, không thể bám víu vào bất kỳ câu chữ nào. Những con số từng là niềm đam mê, là mục tiêu sống của ông, giờ đây chỉ còn là những ký hiệu vô tri, không mang lại bất kỳ cảm xúc nào. Ông đặt mạnh cuốn sách xuống bàn, tiếng động vang dội như một tiếng gầm gừ giận dữ của chính ông với bản thân.
Lão Gát đứng dậy, đôi chân vẫn còn vững chãi của một người đàn ông trung niên, bước đi nặng nề trong căn phòng mênh mông. Ông chạm vào những món đồ quý giá, những bình gốm sứ đời Minh, những chiếc trâm cài tóc đính ngọc của các vương phi cổ đại, những bộ chén trà men lam tinh xảo. Mỗi vật phẩm đều là một câu chuyện về sự giàu có, về tài năng của những người đã tạo ra chúng, và về sức mạnh tài chính của ông. Nhưng khi chạm vào chúng, ông chỉ cảm thấy một sự lạnh lẽo, một khoảng cách vô hình. Chúng giống như những tấm màn che đậy sự thật trần trụi về tâm hồn ông: trống rỗng và cô độc.
Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi phố phường vẫn ồn ào, tấp nập. Những người dân lao động, những tiểu thương nhỏ lẻ, họ có lẽ không sở hữu bằng một phần mười tài sản của ông, nhưng dường như họ lại có một thứ mà ông mãi mãi tìm kiếm: sự bình yên trong ánh mắt, nụ cười hồn nhiên trên môi khi họ mặc cả một mớ rau hay chia sẻ một câu chuyện vặt vãnh. Điều đó khiến ông suy nghĩ. Cái giá của sự giàu có, phải chăng, là sự đánh đổi một phần nào đó của bản ngã, của nhân tính? Phải chăng, tu hành càng cao, con người càng dễ "mất người", còn tích lũy càng nhiều, tâm hồn lại càng héo hon? Những suy nghĩ đó cứ xoáy sâu vào tâm trí ông, như những mũi kim châm vào trái tim đang khao khát một điều gì đó vượt lên trên vật chất.
Đã nhiều đêm, ông trằn trọc không ngủ. Ông đã thử tìm đến các vị đạo sĩ, các thiền sư danh tiếng, thậm chí là những người được cho là còn giữ lại chút linh tính từ thời tiên môn chưa suy kiệt. Họ đều đưa ra những lời khuyên cao siêu, về sự buông bỏ, về việc tìm kiếm bản ngã trong thiền định. Ông đã thử, nhưng những lời nói đó chỉ như nước đổ lá khoai, không thể gột rửa được nỗi bất an cố hữu. Có lẽ, những lời khuyên đó chỉ dành cho những người đã sẵn sàng từ bỏ tất cả, còn ông, ông vẫn còn quá nhiều vướng bận, quá nhiều chấp niệm với những gì mình đã gây dựng. Ông cần một lời giải đáp khác, một con đường khác, không phải là con đường của sự từ bỏ hoàn toàn, mà là con đường của sự hòa hợp.
Bỗng nhiên, một cái tên hiện lên trong tâm trí ông: Tạ Trần. Một thư sinh bình thường, không hề tu luyện, nhưng lại có danh tiếng kỳ lạ về sự thấu hiểu nhân tâm, về khả năng nhìn thấy mối liên hệ sâu xa giữa mọi hành động và hệ quả, về cái gọi là "nhân quả". Những lời đồn đại về quán sách nhỏ bé của hắn ở Thị Trấn An Bình đã lan truyền đến tai ông từ lâu. Lúc đầu, ông chỉ xem đó là những câu chuyện vặt vãnh, vô căn cứ của những kẻ phàm phu tục tử. Một kẻ không có chút linh lực nào, lại dám bàn luận về những đạo lý sâu xa hơn cả những vị tiên nhân? Thật nực cười! Nhưng càng về sau, những câu chuyện về sự chuyển hóa của những người từng tìm đến Tạ Trần càng nhiều, càng cụ thể. Từ những nghệ nhân ganh đua, những tiểu thương lừa lọc, cho đến những kẻ mang đầy chấp niệm, tất cả đều tìm thấy một lối thoát, một sự bình yên sau khi trò chuyện với thư sinh ấy. Câu chuyện về An Phong và Sương gần đây nhất, về lòng thiện lương được đền đáp, về sự thấu hiểu và hòa hợp, đã khiến Lão Gát phải suy nghĩ nghiêm túc. Phải chăng, có một thứ triết lý nào đó vượt lên trên cả tu luyện, vượt lên trên cả quyền năng, mà hắn chưa từng biết đến?
Một tia hy vọng le lói trong tâm hồn ông, mong manh như ánh nến trước gió, nhưng đủ để thắp sáng con đường mờ mịt. Ông không còn lựa chọn nào khác. Ông đã thử mọi cách, nhưng tất cả đều thất bại. Có lẽ, chỉ một kẻ "phàm nhân" như Tạ Trần mới có thể nhìn thấy những điều mà những kẻ "siêu phàm" đã bỏ qua, bởi vì họ đã quá quen với việc nhìn thế giới qua lăng kính của sức mạnh và quyền năng, mà quên mất đi bản chất của "nhân tính".
Ông thở dài một hơi thật dài, như trút bỏ một phần gánh nặng vô hình. Ông quay lại, ánh mắt kiên định hơn đôi chút. “Người đâu!” Lão Gát cất tiếng gọi, giọng nói tuy khàn nhưng đã có phần nào đó quyết đoán. Một gia nhân nhanh chóng xuất hiện, cúi đầu cung kính. “Chuẩn bị xe ngựa. Ta muốn đến Thị Trấn An Bình ngay lập tức.” Lão Gát ra lệnh, rồi quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng đêm đã bắt đầu buông xuống, nuốt chửng những ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn. Trong bóng tối ấy, ông hy vọng sẽ tìm thấy một ánh sáng dẫn lối cho tâm hồn mình.
***
Đoàn xe ngựa của Lão Gát, tuy không quá phô trương nhưng vẫn thể hiện rõ sự sang trọng với những đường nét chạm khắc tinh xảo và ánh đèn lồng lụa đỏ, từ từ tiến vào Thị Trấn An Bình khi hoàng hôn đang dần buông. Khác xa với sự xa hoa, ồn ào của Thành Vô Song, An Bình hiện lên như một bức tranh thủy mặc giản dị mà thanh bình. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, mái ngói xám bạc nằm san sát nhau, dọc theo những con đường lát đá cổ kính. Các quán trọ với biển hiệu mộc mạc, những cửa hàng nhỏ bày bán đủ thứ vật phẩm đời thường, từ vải vóc, đồ gốm cho đến rau củ quả tươi ngon, tất cả đều mang một vẻ đẹp chân chất, không chút giả tạo.
Tiếng nói chuyện rì rầm của người dân, tiếng rao hàng đều đều của các tiểu thương, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc trên đường đá, và cả tiếng bước chân vội vã của những người đang trở về nhà sau một ngày làm việc, tất cả quyện vào nhau tạo nên một âm thanh ồn ào vừa phải, mang đậm hơi thở của cuộc sống đời thường. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mục từ những ngôi nhà cổ kính, mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều thoang thoảng, xen lẫn chút mùi mồ hôi của những người lao động, tạo nên một bầu không khí thân thiện, ấm cúng đến lạ. Nơi đây, không có sự xa hoa đến choáng ngợp, cũng không có sự vội vã đến nghẹt thở. Mọi thứ đều diễn ra với một nhịp điệu chậm rãi, an yên, như chính cái tên An Bình của thị trấn vậy.
Lão Gát, ngồi trong xe ngựa, qua khung cửa sổ nhỏ, lặng lẽ quan sát cảnh tượng trước mắt. Một sự tương phản quá lớn với thế giới mà ông đã quen thuộc. Nơi ông sống là những tòa nhà cao ngất trời, là những con đường rộng lớn được lát đá cẩm thạch, là những tiếng nhạc du dương từ các ca quán sang trọng. Còn nơi đây, mọi thứ đều nhỏ bé, giản dị, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ. Ông nhìn thấy những đứa trẻ hồn nhiên nô đùa trên quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn, những người già ngồi đánh cờ dưới gốc cây đa cổ thụ, những cặp vợ chồng trẻ tay trong tay đi dạo. Trên khuôn mặt họ, ông không thấy sự mệt mỏi hay áp lực của việc phải chạy theo tiền tài, danh vọng, mà chỉ có sự bình yên, sự mãn nguyện với những gì mình đang có.
“Một thư sinh… có thể làm được gì?” Lão Gát thầm nhủ, giọng điệu vẫn còn chút hoài nghi. Ông là một người thực tế, tin vào sức mạnh của đồng tiền, vào những gì có thể cân đo đong đếm được. Vậy mà giờ đây, ông lại đang đi tìm lời khuyên từ một người được đồn đại là chỉ có trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm, không hề có chút tài sản hay quyền lực nào. Điều này đối với ông thật khó chấp nhận. Sự ngờ vực ấy như một bức tường vô hình ngăn cách ông với thế giới giản dị này. Ông tự hỏi, liệu mình có đang phí thời gian không? Liệu một người đã quen với việc giải quyết mọi vấn đề bằng tiền bạc và quyền lực như ông, có thể tìm thấy lời giải đáp cho nỗi trống rỗng của mình từ một thư sinh bình thường?
Tuy nhiên, sự tuyệt vọng và khao khát tìm kiếm ý nghĩa đã vượt lên trên mọi hoài nghi. Nỗi bất an trong lòng ông đã quá lớn, lớn đến mức ông sẵn sàng thử bất cứ điều gì, bất cứ ai, miễn là có thể tìm thấy một chút ánh sáng cho tâm hồn mình. Những câu chuyện về Tạ Trần không phải là những câu chuyện về phép thuật hay quyền năng, mà là những câu chuyện về sự chuyển hóa nội tâm, về cách con người tìm thấy ý nghĩa trong cuộc sống bình dị. Điều đó, đối với Lão Gát, lại là thứ mà ông đang thiếu thốn nhất.
Khi xe ngựa dừng lại bên một quán trọ nhỏ ở rìa thị trấn, Lão Gát hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đất và cây cỏ khác hẳn với mùi hương liệu xa xỉ ở Thành Vô Song. Ông xuống xe, bộ y phục lụa là có phần nổi bật giữa những bộ quần áo vải thô của người dân thị trấn. Ông dặn dò gia nhân đợi ở quán trọ, vẻ mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt vẫn ánh lên một sự lưỡng lự khó tả. Ông muốn tự mình đi bộ, tự mình cảm nhận, để gạt bỏ đi cái vỏ bọc của một thương gia giàu có, để trở thành một người bình thường đang tìm kiếm.
Ông bước đi trên con đường lát đá, tiếng giày da vang vọng nhẹ nhàng. Ông quan sát những người dân đang trò chuyện, cười đùa. Một bà lão bán trầu cau ngồi bên vỉa hè, khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt hiền từ, đang kể chuyện cho một nhóm trẻ con. Một người thợ rèn đang miệt mài gõ búa, tiếng keng keng vui tai hòa cùng tiếng cười của người khách đang chờ đợi. Những cảnh tượng ấy, tuy đơn giản, lại chạm đến một phần sâu thẳm trong tâm hồn Lão Gát mà ông đã đánh mất từ lâu: sự kết nối giữa người với người, sự hài lòng với những công việc bình dị, những niềm vui nhỏ bé mà ông đã bỏ qua trong cuộc đua tranh giành tài sản.
Ông cảm thấy một sự xa lạ, một khoảng cách vô hình giữa mình và những con người này. Ông là một người ngoài cuộc, một kẻ đến từ một thế giới khác, nơi mà giá trị của con người được đo đếm bằng vàng bạc, châu báu. Nhưng đồng thời, ông cũng cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ. Một khao khát được hòa mình vào sự bình yên ấy, một ước muốn được hiểu thấu những niềm vui đơn giản mà ông đã đánh mất.
Khi ánh hoàng hôn dần tắt, những ngọn đèn dầu bắt đầu thắp sáng khắp thị trấn. Và rồi, ánh mắt ông dừng lại ở một quán sách nhỏ, nằm khiêm tốn giữa những ngôi nhà khác. Ánh đèn dầu từ bên trong hắt ra một thứ ánh sáng vàng ấm áp, dịu dàng, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm, mời gọi những tâm hồn lạc lối. Không có sự phô trương, không có sự lộng lẫy, chỉ có một ánh sáng bình dị, nhưng lại có sức mạnh xoa dịu đến lạ. Đó là Quán Sách Vô Thường, nơi thư sinh Tạ Trần đang ngồi. Lão Gát biết, đây chính là nơi ông cần đến. Bước chân ông chậm lại, rồi sau đó, ông bước đi kiên định hơn, hướng về phía ánh sáng ấm áp ấy, mang theo tất cả những hoài nghi, những trống rỗng, và một tia hy vọng mong manh.
***
Lão Gát hít thở sâu, đẩy nhẹ cánh cửa gỗ cũ kỹ của Quán Sách Vô Thường. Một tiếng kẽo kẹt khe khẽ vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm căn phòng. Ngay khi bước vào, một mùi hương đặc trưng bao trùm lấy ông: mùi giấy cũ sờn, mùi mực thanh đạm, mùi gỗ mục lâu năm và thoang thoảng hương trà thanh khiết. Đó là một mùi hương của tri thức và thời gian, khác hẳn với mùi tiền bạc và xa hoa mà Lão Gát đã quen thuộc.
Bên trong quán sách, ánh đèn dầu bập bùng trên chiếc bàn gỗ đơn sơ, rọi sáng một góc nhỏ. Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, đang ngồi sau quầy, chăm chú đọc một cuốn sách cũ, bìa đã phai màu theo năm tháng. Làn da hắn trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản. Khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự trên đời. Trang phục của hắn chỉ là một bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương, hoàn toàn đối lập với bộ lụa là sang trọng của Lão Gát.
Ở một góc phòng, Thư Đồng Tiểu An đang ngồi trên một chiếc ghế gỗ thấp, đôi mắt to tr��n toát lên vẻ thông minh, chăm chú viết chữ lên một tấm thẻ tre. Cậu bé mặc áo vải thô cũ, thân hình gầy gò, nhưng lại toát ra vẻ hiếu học và tinh anh. Cậu ngước nhìn Lão Gát với ánh mắt tò mò, rồi lại cúi xuống tiếp tục công việc của mình, dường như đã quen với những vị khách ghé thăm quán sách vào ban đêm.
Lão Gát cảm thấy một sự ngượng nghịu ban đầu. Ông là một người quyền cao chức trọng, quen với việc người khác phải cúi đầu trước mình. Nhưng ở đây, trong sự giản dị đến lạ thường này, ông lại cảm thấy mình nhỏ bé, lạc lõng. Sự giàu có và quyền lực của ông dường như không có giá trị gì trong không gian này. Tạ Trần vẫn chưa ngẩng đầu lên, nhưng Lão Gát có cảm giác như mọi hành động, mọi suy nghĩ của mình đều đã nằm trong tầm nhìn của hắn.
“Mời khách quan an tọa,” Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, không hề ngạc nhiên hay vồn vã, như thể hắn đã chờ đợi Lão Gát từ lâu. Hắn khẽ đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Lão Gát. Ánh mắt ấy không mang theo sự phán xét, cũng không có sự tò mò quá mức, chỉ có một sự thấu hiểu bình lặng, như thể đã nhìn thấy mọi nỗi niềm ẩn sâu trong lòng ông.
Lão Gát ngập ngừng một lát, rồi chậm rãi bước đến chiếc bàn gỗ đối diện Tạ Trần, kéo ghế ngồi xuống. Ghế gỗ cứng và lạnh, khác hẳn với những chiếc ghế bọc đệm êm ái trong dinh thự của ông. Ông cảm thấy một cảm giác xa lạ, nhưng đồng thời cũng là một sự chân thực đến không ngờ. Tiếng ồn ào xa xăm của Thị Trấn An Bình dường như bị nuốt chửng bởi sự yên tĩnh của quán sách, chỉ còn lại tiếng lật sách khẽ khàng của Tiểu An và tiếng nước trà chảy nhẹ nhàng khi Tạ Trần rót thêm trà vào chiếc chén ngọc bích của mình.
“Tại hạ là Gát,” Lão Gát khẽ nói, giọng vẫn còn chút ngượng nghịu. “Nghe danh tiên sinh đã lâu, nay mới có dịp diện kiến.”
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, không nói gì, chỉ đưa chén trà mời ông. “Khách quan đến đây, chắc hẳn có điều muốn hỏi?” Giọng hắn vẫn điềm đạm, không chút thúc giục.
Lão Gát nhận lấy chén trà, cảm giác ấm áp từ men sứ truyền vào lòng bàn tay. Ông hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể. Ban đầu, ông cố gắng trình bày vấn đề của mình một cách khéo léo, dùng những từ ngữ hoa mỹ, che giấu đi sự thật trần trụi về nỗi bất an của mình. Ông kể về những thành công trong kinh doanh, về những tài sản ông đã gây dựng, về những danh vọng ông đã đạt được. Ông tự hào về những điều đó, nhưng mỗi khi nhắc đến, lòng ông lại càng trống rỗng hơn.
Tạ Trần lắng nghe không ngắt lời, ánh mắt sâu thẳm không rời khỏi Lão Gát. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, động tác chậm rãi và đầy suy tư. Sự im lặng của Tạ Trần, không phải là sự thờ ơ, mà là một sự lắng nghe thấu đáo, một sự chấp nhận không điều kiện. Chính sự im lặng ấy đã khuyến khích Lão Gát, khiến ông cảm thấy an tâm để bộc bạch những điều sâu kín nhất.
Dần dần, sự tuyệt vọng đã lấn át mọi sự ngượng nghịu. Giọng Lão Gát trở nên run rẩy hơn, những lời nói hoa mỹ dần biến mất, nhường chỗ cho những lời thật lòng, thốt ra từ tận đáy lòng.
“Tiên sinh… ta đã có tất cả. Tiền bạc, địa vị, danh vọng… Ta đã mất cả đời để theo đuổi chúng, tin rằng chúng sẽ mang lại hạnh phúc. Nhưng bây giờ, khi đã có được tất cả, ta lại cảm thấy… trống rỗng. Một sự trống rỗng đến ghê người, như thể ta đang sống một cuộc đời vô vị, không có ý nghĩa.” Ông nói, đôi tay đặt trên bàn khẽ run lên. “Mỗi đêm, ta không ngủ được. Ta nhìn vào đống tài sản, nhìn vào những thứ ta đã tích lũy, nhưng chúng không mang lại cho ta chút bình yên nào. Ta cảm thấy bất an, luôn lo sợ điều gì đó sẽ mất đi, hoặc ta sẽ bỏ lỡ điều gì đó.”
Lão Gát ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ cầu xin nhìn Tạ Trần. “Ta đã tìm đến các đạo sĩ, các thiền sư. Họ nói ta phải buông bỏ, phải từ bỏ thế tục. Nhưng ta không làm được. Ta đã dành cả đời cho việc gây dựng. Làm sao ta có thể buông bỏ tất cả?” Một giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo của ông, nhưng ông không hề che giấu, bởi lẽ trước Tạ Trần, mọi sự giả dối đều trở nên vô nghĩa.
Tiểu An, đang chăm chú viết chữ, nghe thấy tiếng Lão Gát thổ lộ, tò mò ngước nhìn lên, đôi mắt to tròn chớp chớp. Cậu bé nhìn Lão Gát, rồi lại nhìn Tạ Trần, như đang cố gắng hiểu được nỗi khổ tâm của vị khách giàu có này. Nhưng Tạ Trần chỉ khẽ đưa mắt ra hiệu, và Tiểu An hiểu ý, lại cúi xuống tiếp tục công việc của mình, mặc dù sự tò mò vẫn không hề giảm.
“Tiền tài vật chất… liệu có phải là tất cả?” Lão Gát lại hỏi, câu hỏi ấy không phải dành cho Tạ Trần, mà là dành cho chính ông, một câu hỏi đã dằn vặt ông bấy lâu nay. “Ta đã nghĩ rằng chúng là tất cả. Nhưng giờ đây, ta cảm thấy mình đang ‘mất người’, mất đi chính bản thân mình trong cuộc đua tranh không ngừng nghỉ ấy. Ta khao khát một điều gì đó khác, một sự trọn vẹn, một ý nghĩa thực sự của sự ‘sống’.”
Tạ Trần vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, ánh mắt hắn như một dòng suối sâu thẳm, phản chiếu lại nỗi lòng của Lão Gát. Hắn đặt chén trà xuống, khẽ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ. “Lão Gát,” hắn cất tiếng, giọng nói trầm bổng, như một tiếng chuông chùa giữa ��êm khuya tĩnh mịch, “có những thứ, càng nắm chặt, lại càng trôi tuột. Có những thứ, càng theo đuổi, lại càng xa rời bản chất. Con người ta, vốn dĩ sinh ra không mang theo gì, chết đi cũng chẳng mang theo gì. Vậy thì, điều gì mới là vô thường, và điều gì mới là vĩnh cửu?”
Hắn không đưa ra lời khuyên trực tiếp, mà chỉ đặt ra một câu hỏi, một câu hỏi triết lý sâu sắc, buộc Lão Gát phải tự mình suy ngẫm, tự mình tìm kiếm câu trả lời. Ánh mắt Tạ Trần vẫn nhìn thẳng vào Lão Gát, không chút lay động, như thể đang nhìn thấu vào tận cùng chấp niệm của ông. Cuốn cổ thư "Vô Vi Chi Đạo" nằm trên bàn, cạnh chén trà, dường như cũng đang tỏa ra một năng lượng tĩnh lặng, gợi ý về một con đường khác, một con đường của sự tự tại và bình yên.
Lão Gát lắng nghe, tâm trí ông như đang bị lay động mạnh mẽ. Câu hỏi của Tạ Trần như một lưỡi dao sắc bén, cắt xuyên qua những lớp vỏ bọc mà ông đã dày công tạo dựng. Đúng vậy, điều gì là vô thường, và điều gì là vĩnh cửu? Cuộc đời ông đã dành để theo đuổi những thứ vô thường, và giờ đây, ông đang cảm thấy trống rỗng vì điều đó. Ông cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được khám phá ý nghĩa thực sự của cuộc sống, không phải qua những phép thuật siêu phàm hay những cuộc chiến tiên giới, mà qua những hành động bình dị, những lựa chọn nhân văn, những giá trị mà chính Tạ Trần đã và đang gieo trồng trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu" này.
Việc Lão Gát tìm đến Tạ Trần đã cho thấy một sự thay đổi trong cách con người tìm kiếm giải pháp cho các vấn đề nội tâm, không còn dựa vào tiên đạo hay quyền lực, mà vào trí tuệ và sự thấu hiểu nhân sinh. Điều đó báo hiệu rằng triết lý "Nhân Đạo" và "Vô Vi Chi Đạo" của Tạ Trần sẽ không chỉ ảnh hưởng đến những người bình thường, mà còn lan tỏa đến cả giới thượng lưu, những người đã đạt đến đỉnh cao vật chất nhưng vẫn thiếu thốn tinh thần. Tạ Trần đã đưa ra những gợi mở đầu tiên cho Lão Gát, không phải lời khuyên trực tiếp mà là những câu hỏi mở, báo hiệu rằng quá trình chuyển hóa của Lão Gát sẽ là một hành trình t�� thân khám phá, được Tạ Trần dẫn lối một cách tinh tế. Lão Gát nhìn vào Tạ Trần, ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt thư sinh của hắn, và trong khoảnh khắc ấy, ông cảm thấy một tia hy vọng mới, một con đường mới đang mở ra trước mắt. Đó là con đường dẫn đến sự bình yên, thứ mà ông đã tìm kiếm bấy lâu nay.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.