Nhân gian bất tu tiên - Chương 1554: Cổ Tích Về Sự Ban Tặng: Lão Gát Thấu Hiểu Nhân Quả
Trong không gian tĩnh mịch của quán sách, câu hỏi cuối cùng của Tạ Trần vẫn còn vương vấn, như một làn khói trầm hương lảng bảng mãi không tan: “Vậy thì, điều gì mới là vô thường, và điều gì mới là vĩnh cửu?” Câu hỏi ấy không chỉ đơn thuần là một câu hỏi, mà tựa như một luồng chân khí vô hình, xuyên thẳng vào tâm can Lão Gát, khiến ông chìm sâu vào dòng suy tư miên man, dù ánh đèn dầu đã tắt, dù vầng trăng đã khuất sau những mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình. Đêm ấy, Lão Gát không ngủ, từng lời của Tạ Trần cứ quanh quẩn trong tâm trí ông, giằng xé giữa cái vỏ bọc giàu sang phú quý mà ông đã dày công xây đắp, và nỗi trống rỗng đến tận cùng mà giờ đây ông mới dám đối diện.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè mơn trớn trên cành l��, và sương sớm vẫn còn đọng lại trên những mái hiên, Lão Gát đã lại xuất hiện trước quán sách của Tạ Trần. Dáng vẻ của ông vẫn là một thương gia giàu có, với bộ y phục lụa là được thêu dệt tinh xảo, nhưng gương mặt lại hằn rõ vẻ mệt mỏi, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Nét ưu tư còn nặng trĩu hơn cả ngày hôm qua, như thể đêm dài đã không mang lại cho ông chút bình yên nào, mà trái lại, còn khoét sâu thêm vào nỗi bối rối trong lòng. Bước chân ông không còn vẻ oai vệ của một thương nhân thành đạt, mà có phần nặng nề, dò dẫm, như một người lạc lối đang tìm kiếm con đường.
Âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm là tiếng lật sách xào xạc đều đặn từ bên trong, cùng tiếng chim hót líu lo từ ngoài cửa sổ, như những khúc nhạc giao duyên của đất trời. Mùi giấy cũ, mùi mực tàu quyện lẫn với hương trà thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí thanh bình, cổ kính, và tràn ngập một thứ tri thức vô hình, khác hẳn với mùi tiền bạc và sự huyên náo mà Lão Gát đã quen thuộc. Tạ Trần, vẫn trong bộ áo vải bố cũ kỹ, gầy gò thanh thoát, đang ngồi sau bàn, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư, đang lật dở một cuốn cổ thư đã ố vàng. Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt thông minh, đang cần mẫn lau dọn những kệ sách cao ngất, bụi trần như bị xua tan dưới bàn tay nhỏ bé của cậu.
Thấy Lão Gát đứng trước cửa, Tạ Trần ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản, không chút bất ngờ. Hắn khẽ gật đầu, ra hiệu mời khách vào. Lão Gát bước vào, khẽ cúi chào Tạ Trần, giọng nói của ông lộ rõ sự bối rối và một niềm mong cầu yếu ớt.
“Tiên sinh Tạ Trần,” ông nói, âm sắc khàn đặc, như thể đã dằn vặt suốt cả đêm dài. “Những lời ngài nói hôm trước… đã khiến lão phu trằn trọc không yên. Cả đêm qua, lão phu không tài nào chợp mắt được. Ta cứ nghĩ mãi về ‘vô thường’ và ‘vĩnh cửu’, về cái ‘trọn vẹn’ mà ngài nhắc đến. Càng nghĩ, càng cảm thấy tâm loạn, càng thấy những thứ mình đã từng coi là quý giá, giờ đây lại chẳng khác nào gông xiềng trói buộc.”
Ông dừng lại, đôi mắt mệt mỏi nhìn thẳng vào Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp, một sự cứu rỗi. “Lão phu vẫn chưa thể lý giải được. Cái ‘trọn vẹn’ đó rốt cuộc là gì, và làm sao để đạt được nó? Suốt cuộc đời bôn ba, ta cứ nghĩ tích lũy càng nhiều, càng có thể an tâm. Nhưng giờ đây, tài sản càng lớn, nỗi bất an lại càng sâu sắc, như một hố đen nuốt chửng cả tâm hồn ta.” Lão Gát thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo bao nhiêu gánh nặng của tuổi tác và nỗi muộn phiền. Ông biết, trước mặt Tạ Trần, mọi sự che giấu đều vô ích, và ông cũng không còn muốn che giấu nữa.
Tiểu An, đang đứng trên chiếc ghế đẩu nhỏ, với tay lau chùi góc kệ sách cao nhất, nghe thấy lời Lão Gát, lại tò mò quay đầu lại nhìn. Đôi mắt cậu bé to tròn, lấp lánh sự hiếu kỳ, nhìn chằm chằm vào Lão Gát, rồi lại liếc sang Tạ Trần, như muốn ghi nhớ từng biểu cảm, từng lời nói. Tạ Trần khẽ đưa mắt về phía Tiểu An, một cái ra hiệu nhẹ nhàng nhưng đầy uy lực. Tiểu An hiểu ý, lại cúi xuống tiếp tục công việc của mình, mặc dù đôi tai nhỏ bé vẫn vểnh lên, cố gắng không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào của cuộc đối thoại.
Tạ Trần đặt cuốn sách đang đọc xuống bàn, động tác chậm rãi, thong dong. Hắn rót một chén trà mới, hương trà thanh khiết tức thì lan tỏa, xua đi phần nào sự nặng nề trong không khí. Hắn đưa chén trà cho Lão Gát, ánh mắt vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng.
“Lão gia không cần quá sốt ruột,” Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm bổng, như một dòng suối mát lành len lỏi qua khe đá. “Chuyện nhân sinh vốn dĩ không có đáp án duy nhất, chỉ có con đường tìm kiếm của mỗi người. Đôi khi, những điều ta tìm kiếm lại không nằm ở phía trước, mà ở những nơi ta đã bỏ quên trên hành trình.” Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, rồi tiếp lời, ánh mắt xa xăm như thể đang nhìn về một cõi xa xăm nào đó. “Lão gia liệu có muốn nghe một câu chuyện cũ? Một câu chuyện có thể giúp lão gia nhìn rõ hơn về con đường của chính mình?”
Lão Gát nghe vậy, ánh mắt chợt bừng lên một tia hy vọng mới, dù vẫn còn chút băn khoăn. Ông gật đầu lia lịa, gần như không kịp đợi Tạ Trần nói hết câu. “Cảm tạ tiên sinh. Lão phu nguyện ý lắng nghe.” Ông ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện Tạ Trần, dáng vẻ cung kính, đôi tay đặt trên đầu gối, ánh mắt đầy mong chờ. Dù đã là một thương gia từng trải, quen biết bao nhiêu nhân vật quyền quý, nhưng trước Tạ Trần, ông lại cảm thấy mình như một học trò nhỏ, khao khát được khai mở trí tuệ. Bầu không khí trong quán sách trở nên lắng đọng hơn, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua khung cửa sổ, tiếng lá cây xào xạc bên ngoài, và hương trà thơm lan tỏa, cùng mùi gỗ cổ kính của những kệ sách cổ thụ. Lão Gát hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh tâm trí, chuẩn bị đón nhận những lời lẽ trí tuệ từ vị thư sinh phi phàm này. Ông cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một niềm tin rằng, câu chuyện mà Tạ Trần sắp kể có thể chính là chìa khóa để ông tìm thấy sự bình yên mà ông đã tìm kiếm bấy lâu nay.
***
Từng tia nắng trưa vàng ươm xuyên qua ô cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên sàn gỗ cũ kỹ, chiếu rọi lên những cuốn sách đã bạc màu thời gian. Không gian quán sách trở nên ấm áp và yên bình lạ thường, chỉ có tiếng gió nhẹ lướt qua, tiếng lá cây xào xạc bên ngoài và hương trà thanh khiết vấn vít trong không khí. Lão Gát ngồi đối diện Tạ Trần, vẻ mặt vẫn còn chút căng thẳng và mong đợi, nhưng đã bớt đi phần nào nỗi bối rối của buổi sáng. Tiểu An, sau khi hoàn tất việc lau dọn, đã tìm một góc khuất, ngồi thu lu trên một chiếc ghế thấp, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn Tạ Trần, sẵn sàng lắng nghe.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, sau đó đặt chén xuống, không vội vã. Hắn nhìn Lão Gát, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, rồi bắt đầu cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối róc rách giữa núi rừng vắng lặng, nhẹ nhàng dẫn dắt người nghe vào một thế giới khác.
“Xưa kia, tại một vương quốc nọ, ẩn mình giữa những dãy núi trùng điệp và dòng sông uốn lượn, có một vị vua giàu có nhất thiên hạ,” Tạ Trần bắt đầu, câu chuyện không giống như những lời răn dạy hay kinh sách, mà như một lời kể chuyện cổ tích, khiến cả Lão Gát và Tiểu An đều bị cuốn hút ngay tức thì. “Kho vàng bạc chất cao như núi, châu báu ngập tràn, ngọc ngà sáng chói đến mức có thể làm lóa mắt bất kỳ ai. Vị vua ấy sở hữu những cung điện nguy nga tráng lệ, được xây bằng đá cẩm thạch quý hiếm, với những mái ngói mạ vàng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Vườn thượng uyển của ngài rộng lớn đến mức, một người cưỡi ngựa giỏi cũng phải mất cả ngày trời mới đi hết một vòng, với đủ loại kỳ hoa dị thảo từ khắp bốn phương tám hướng cống nạp về.”
Tạ Trần ngừng lại một chút, để những hình ảnh về sự giàu sang tột đỉnh thấm vào tâm trí người nghe. Lão Gát khẽ gật đầu, trong tâm trí ông hiện lên hình ảnh những kho báu của chính mình, những món đồ cổ quý giá, những mảnh đất mênh mông, những thương thuyền tấp nập. Ông đã từng tin rằng, đó chính là đỉnh cao của sự thành công, là biểu tượng của một cuộc đời viên mãn.
“Nhưng mỗi đêm,” Tạ Trần tiếp tục, giọng điệu chuyển trầm hơn một chút, “vị vua ấy lại nằm thao thức trên chiếc long sàng dát vàng, gấm vóc lụa là, cảm th���y một nỗi trống rỗng vô biên xâm chiếm tâm hồn. Ngài có tất cả những gì thế gian có thể ban tặng, từ quyền lực tối thượng, đến sự giàu có không ai sánh bằng, từ những mỹ nhân tuyệt sắc đến những món ăn sơn hào hải vị. Nhưng trong sâu thẳm, ngài lại khao khát một thứ mà tiền bạc và quyền lực không thể mua được: đó là sự bình yên.”
Lão Gát giật mình, như có một lưỡi dao vô hình chạm vào vết thương lòng. Ông nhận ra chính mình trong hình ảnh vị vua ấy. Bao đêm trằn trọc, bao nỗi lo sợ vô cớ, bao cảm giác bất an khi nhìn vào núi tài sản. Tiền bạc mà ông đã dành cả đời để tích lũy, giờ đây lại chẳng khác nào những xiềng xích vô hình, trói buộc tâm hồn ông vào nỗi lo mất mát. Ông đã ‘mất người’ trong chính cuộc đua tranh ấy, mất đi cảm xúc, mất đi niềm vui giản dị, chỉ còn lại sự ám ảnh về ‘sở hữu’.
“Vị vua ấy luôn lo sợ,” Tạ Trần kể tiếp, ánh mắt nhìn thẳng vào Lão Gát, như thể đang nói lên chính nỗi lòng của ông. “Sợ một ngày nào đó kho báu của mình sẽ bị cướp đoạt, sợ quyền lực sẽ bị lung lay, sợ rằng sẽ có người khác giàu hơn, mạnh hơn mình. Ngài không tin tưởng bất kỳ ai, luôn nhìn mọi người bằng ánh mắt dò xét, nghi ngờ. Ngài không bao giờ thực sự nếm được hương vị của hạnh phúc, bởi vì tâm trí ngài luôn bị bao phủ bởi sự ‘chấp niệm’ vào những thứ vật chất, những thứ vô thường ấy.”
Lão Gát cúi gằm mặt, một cảm giác xấu hổ dâng lên trong lòng. Ông đã từng là vị vua ấy, luôn lo sợ, luôn nghi ngờ, luôn muốn tích lũy nhiều hơn nữa, nhiều hơn nữa, như thể không bao giờ là đủ. Chấp niệm về tiền tài đã khiến ông đánh mất đi sự chân thật trong chính mình, đánh mất đi khả năng cảm nhận niềm vui giản dị của cuộc sống.
“Cũng trong vương quốc ấy,” Tạ Trần chuyển giọng, nhẹ nhàng hơn, như một tia nắng xua tan mây mù. “Có một lão nông sống trong căn nhà tranh vách đất, nằm nép mình bên một dòng suối nhỏ, dưới chân đồi. Căn nhà của ông đơn sơ đến mức gió lùa qua vách lá, nhưng luôn ấm cúng và thơm mùi đất, mùi rơm. Cả đời ông chỉ trồng trọt, thu hoạch đủ ăn, không có vàng bạc, không có châu báu, không có cung điện nguy nga. Nhưng ông lại có một thứ mà vị vua kia khao khát đến cháy lòng: đó là sự bình yên trong tâm hồn.”
Tiểu An khẽ chớp mắt, đôi môi nhỏ nhắn nở một nụ cười mỉm. Cậu bé hình dung ra hình ảnh lão nông hiền lành, giản dị. Lão Gát cũng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy tò mò.
“Lão nông ấy, d�� nghèo khó, nhưng luôn miệng ca hát khi làm việc trên cánh đồng. Nụ cười của ông rạng rỡ như nắng mai, ấm áp như ngọn lửa hồng trong đêm đông. Ông không tích lũy của cải. Mỗi khi vụ mùa bội thu, thay vì cất giữ cho riêng mình, ông lại chia sẻ những hạt lúa vàng óng cho những người hàng xóm khó khăn hơn, những người neo đơn, những kẻ lữ hành đói khát. Ông tin rằng, hạt lúa gieo đi sẽ nảy mầm, không chỉ trên đất, mà còn trong lòng người.”
Tạ Trần kể tiếp, từng lời, từng chữ đều khắc sâu vào tâm trí Lão Gát. “Một ngày nọ, một trận lũ quét bất ngờ ập đến, cuốn trôi đi cánh đồng lúa của lão nông, mang theo cả ngôi nhà tranh đơn sơ của ông. Mọi thứ mà ông có đều mất trắng. Vị vua kia nghe tin, cười thầm trong lòng, nghĩ rằng lão nông ấy chắc chắn sẽ gục ngã, sẽ than khóc, sẽ tuyệt vọng. Nhưng khi phái quân lính đến xem xét, họ lại thấy lão nông đang ngồi bên đống đổ nát, vẫn mỉm cười thanh thản, và đặc biệt hơn, những người hàng xóm mà ông từng giúp đỡ, giờ đây lại mang lương thực, mang vật liệu đến, chung tay dựng lại nhà cho ông, chia sẻ từng hạt gạo, từng tấm áo. Họ nói, ‘Ngày trước lão đã giúp chúng tôi, giờ là lúc chúng tôi trả ơn.’”
Tạ Trần dừng lại, để câu chuyện lắng đọng. Tiếng gió bên ngoài dường như cũng ngừng thổi, cả không gian như nín thở chờ đợi. Lão Gát cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Ông đã từng chứng kiến cảnh những người giàu có, khi gặp hoạn nạn, lại bị người đời xa lánh, thậm chí là hắt hủi, bởi vì họ chỉ biết tích lũy cho mình, không gieo trồng ‘nhân quả’ thiện lành.
“Vị vua ấy nghe về cảnh tượng đó, ban đầu không tin. Ngài đã quen với việc dùng tiền bạc để sai khiến, dùng quyền lực để trấn áp. Ngài không thể hiểu nổi tại sao một lão nông không có gì trong tay, lại có thể nhận được sự giúp đỡ chân thành từ bao nhiêu người. Ngài tự hỏi, liệu vàng bạc châu báu của mình có mua được những tấm lòng như vậy không?” Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một triết lý sâu xa. “Và rồi, vị vua chợt nhận ra. Những thứ ông tích lũy, dù nhiều đến đâu, cũng chỉ là của riêng ông, chỉ mang lại cho ông nỗi lo sợ mất mát. Còn những thứ lão nông ban tặng, dù nhỏ bé, lại trở về với ông gấp bội khi ông cần. Cái ‘trọn vẹn’ mà lão nông có, không phải là sự đầy đủ vật chất, mà là sự đầy đủ trong tình người, trong sự kết nối, trong ‘nhân quả’ thiện lành. Đó là một dòng chảy không ngừng nghỉ, càng cho đi, càng nhận lại, càng chảy xiết, càng tràn đầy.”
Tạ Trần kết thúc câu chuyện, ánh mắt hắn như một dòng suối sâu thẳm, phản chiếu lại nỗi lòng của Lão Gát. Câu chuyện không có một lời giáo huấn trực tiếp, nhưng lại là một tấm gương sáng rõ, phản ánh hai con đường, hai số phận, hai cách sống hoàn toàn đối lập. Lão Gát ngồi im như pho tượng, tâm trí ông như đang bị lay động mạnh mẽ, không chỉ bởi câu chuyện, mà còn bởi sự tương phản đến đau lòng giữa vị vua và lão nông, giữa cuộc đời ông và con đường mà Tạ Trần đã gợi mở. Bầu không khí trong quán sách trở nên trầm lắng hơn bao giờ hết, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua, không gian tĩnh tại đến mức người ta có th��� nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ quay trong cõi hư vô.
***
Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía Tây, hắt những vệt nắng đỏ rực qua khung cửa sổ, in hình những kệ sách cao vút lên nền tường cũ kỹ. Ánh sáng vàng cam pha lẫn đỏ thẫm chiếu vào quán sách, tạo nên một không gian huyền ảo, tĩnh lặng đến lạ thường. Hương trà đã phai nhạt, chỉ còn mùi hương trầm thoang thoảng, vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự thanh tịnh và thiền định. Lão Gát vẫn ngồi im như tượng, đôi mắt nhìn xa xăm, không chớp, như thể tâm hồn ông đang du ngoạn trong một cõi vô định, chiêm nghiệm lại cả cuộc đời mình, từng hành động, từng lựa chọn, từng nỗi lo toan.
Từng lời của Tạ Trần, từng hình ảnh trong câu chuyện về vị vua và lão nông, cứ luân phiên hiện lên trong tâm trí Lão Gát. Ông thấy mình trong hình bóng vị vua tham lam, chỉ biết tích lũy, chỉ biết lo sợ mất mát, và trong giây phút ấy, nỗi trống rỗng mà ông cảm thấy bấy lâu nay trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết, như một vực thẳm không đáy đang nuốt chửng linh hồn ông. Ông đã dành cả đời để xây dựng một đế chế vật chất, nhưng lại đánh mất đi cái cốt lõi của sự “sống”, đánh mất đi “nhân tính” và “sự trọn vẹn” mà Tạ Trần đã nhắc đến. Ông đã “mất người” trong chính hành trình đó.
Một lúc sau, một tia sáng bừng lên trong đôi mắt mệt mỏi của ông. Tia sáng ấy không phải là sự lóe lên của một ý tưởng thoáng qua, mà là sự khai sáng từ tận sâu thẳm tâm can, một sự giác ngộ đến từ những trải nghiệm và chiêm nghiệm đã được tích lũy. Ông thở dài một hơi thật nhẹ nhõm, như trút bỏ được gánh nặng bao năm, gánh nặng của sự chấp niệm, của những lo toan vô nghĩa. Hơi thở ấy không còn nặng nề mà thanh thoát, tự tại. Khuôn mặt ông, vốn dĩ hằn rõ nét ưu tư, giờ đây giãn ra, hiện lên một vẻ bình yên hiếm có.
Tiểu An, vẫn ngồi im lặng ở góc phòng, cũng có vẻ hiểu ra điều gì đó. Đôi mắt cậu bé không còn vẻ hiếu kỳ đơn thuần, mà ánh lên sự thấu hiểu, như một hạt mầm tri thức đã được gieo vào mảnh đất tâm hồn non nớt của cậu. Cậu bé nhìn Lão Gát, rồi lại nhìn Tạ Trần, như muốn khắc ghi khoảnh khắc chuyển hóa này.
“Ta… ta đã hiểu,” Lão Gát cất tiếng, giọng nói của ông không còn khàn đặc mà trở nên nhẹ nhàng, thanh thoát hơn rất nhiều, như tiếng suối róc rách sau một cơn mưa rào. Ông ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ biết ơn nhìn Tạ Trần. “Bấy lâu nay ta cứ mãi chạy theo sự tích lũy, cứ mãi nắm chặt những thứ vô thường, mà quên mất rằng, chỉ khi dòng chảy được khơi thông, mới có thể tràn đầy. Chỉ khi ban tặng, mới thực sự nhận lại.” Ông ngừng lại, như để những lời này thấm sâu vào chính mình, rồi tiếp tục, giọng nói chứa đựng sự hối hận nhưng cũng tràn đầy hy vọng. “Một cuộc đời chỉ biết giữ riêng cho mình, dù có bao nhiêu cũng chỉ là một cái giếng cạn, rồi sẽ khô cạn vì không có nguồn nước đổ vào, cũng chẳng có lối ra. Còn lão nông kia, dù không có gì, nhưng lòng ông lại là một dòng sông, luôn chảy, luôn tràn đầy, vì ông biết cách sẻ chia, biết cách gieo trồng ‘nhân quả’.”
Ông đứng dậy, dáng người không còn khom lưng mệt mỏi mà thẳng thắn hơn, như một cây cổ thụ vừa được tưới tắm. Ông cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một cái cúi đầu chân thành, không phải vì địa vị hay quyền lực, mà vì sự tôn kính đối với trí tuệ và sự khai sáng. “Cảm tạ tiên sinh đã khai sáng cho lão phu. Một câu chuyện… còn quý hơn vạn lời kinh sách, còn giá trị hơn tất thảy vàng bạc châu báu mà lão phu đã tích lũy. Ngài đã chỉ cho lão phu thấy con đường đến sự ‘sống một đời bình thường’ nhưng ‘trọn vẹn’, thứ mà lão phu đã đánh mất từ lâu.”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy thấu hiểu, đôi mắt hắn ánh lên vẻ bình yên. Hắn không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu. “Thiện tai. Mọi câu chuyện đều là gương soi. Điều quan trọng là nhìn thấy gì trong đó, và làm thế nào để biến những điều đã thấy thành hành động, thành ‘nhân quả’ thiện lành cho chính mình và cho thế gian.”
Lão Gát ngẩng đầu lên, ánh mắt ông không còn vẻ ưu tư, mà thay vào đó là một niềm tin mới, một sự quyết tâm mãnh liệt. Ông cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, không phải để tích lũy thêm, mà để “phá cục” của chính mình, để thay đổi con đường đã đi. Ông quay lưng bước ra khỏi quán sách. Dáng đi của ông không còn nặng nề, dò dẫm như khi mới đến, mà trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều, như một người lữ hành vừa tìm thấy đúng con đường trở về nhà sau một chuyến đi dài. Ánh hoàng hôn vẫn còn vương trên vai áo lụa là của ông, nhưng giờ đây, nó không còn là biểu tượng của sự xa hoa trống rỗng, mà như một vầng hào quang của sự giác ngộ.
Tạ Trần nhìn theo bóng Lão Gát khuất dần sau cánh cửa, khẽ nhấp một ngụm trà nguội. Hắn biết, hạt giống triết lý “Nhân Đạo” và “Vô Vi Chi Đạo” đã được gieo vào mảnh đất màu mỡ của một tâm hồn đang khao khát sự trọn vẹn. Sự thay đổi của Lão Gát sẽ không chỉ dừng lại ở bản thân ông, mà sẽ lan tỏa ra xung quanh, trở thành một ví dụ điển hình cho những người khác, đặc biệt là giới thương gia – những người vốn dĩ dễ bị cuốn vào vòng xoáy của vật chất. Những hành động thiện nguyện, những đóng góp cho cộng đồng từ khối tài sản khổng lồ của Lão Gát, có lẽ sẽ là những “nhân quả” tốt lành, góp phần xây dựng nên một kỷ nguyên mới, nơi giá trị con người không nằm ở sự tu tiên hay quyền lực, mà ở lòng nhân ái và sự sẻ chia.
Tiểu An khẽ lay nhẹ tay Tạ Trần, đôi mắt vẫn còn đọng lại vẻ suy tư. “Thưa tiên sinh,” cậu bé hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, “vậy thì lão nông ấy… ông ấy có thực sự hạnh phúc không?”
Tạ Trần khẽ xoa đầu Tiểu An, ánh mắt đầy trìu mến. “Hạnh phúc, Tiểu An, không phải là thứ có thể đong đếm bằng vàng bạc, mà là sự bình yên trong tâm hồn, là sự trọn vẹn khi ta biết mình đã sống một cuộc đời có ý nghĩa, biết cách gieo trồng những hạt giống thiện lành. Lão nông ấy, chính là minh chứng cho điều đó.”
Tạ Trần nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Trong bóng tối sắp bao trùm, một tia hy vọng mới vẫn len lỏi, một kỷ nguyên mới đang dần hình thành, nơi con người tìm thấy ý nghĩa cuộc sống không cần đến tiên đạo, mà qua những giá trị bình dị của “nhân gian”. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những hạt giống triết lý mà Tạ Trần đang gieo trồng, sẽ tiếp tục nảy mầm và đơm hoa kết trái trong những tâm hồn như Tiểu An, như Lão Gát, và trong toàn bộ Thị Trấn An Bình này.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.