Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1557: Ánh Sáng Bình Phàm: Lòng Dũng Cảm Của Tiểu Minh

Mặt trời đã khuất sau dãy núi phía tây, để lại những vệt sáng cuối cùng trên nền trời tím biếc. Tiểu Minh đứng lặng yên một lúc, ngắm nhìn khung cảnh thị trấn thân thuộc. Trong lòng cậu bé không còn là sự khao khát hão huyền về một sức mạnh siêu phàm, mà là một niềm tin vững chắc vào giá trị của những hành động bình dị. Cậu bé hiểu rằng, anh hùng không phải là một danh xưng, mà là một lối sống. Và cậu, một đứa trẻ bình thường, hoàn toàn có thể trở thành một anh hùng theo cách của riêng mình, ngay trong thế gian này. Cậu bé quay bước về nhà, trong lòng tràn đầy sự ấm áp và một quyết tâm mới, như thể vừa tìm thấy một kho báu quý giá hơn bất kỳ thanh kiếm thần nào trong truyện cổ tích.

Sáng hôm sau, ánh nắng vàng óng như mật rót tràn xuống Phố Thương Mại Kim Long, một trong những con phố sầm uất và phồn thịnh nhất của Thành Vô Song. Nơi đây, các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút, được trang trí bằng những họa tiết chạm trổ tinh xảo, san sát nhau tạo thành một dải lụa rực rỡ dưới nền trời xanh ngắt. Các biển hiệu lớn, đủ màu sắc, treo nghiêng mình trước mỗi cửa hàng, còn những chiếc đèn lồng đỏ thắm, dù chưa đến đêm nhưng vẫn lấp lánh như những đốm lửa nhỏ, chờ đợi màn đêm buông xuống để khoe sắc.

Phố Thương Mại Kim Long luôn sống động, náo nhiệt. Tiếng rao hàng của những người bán rong vang vọng không ngớt, hòa cùng tiếng mặc cả của khách mua, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng đầy sức sống. Tiếng nói chuyện rì rầm, tiếng cười đùa giòn tan, tiếng nhạc từ các quán rượu vọng ra với giai điệu lanh lảnh của đàn tranh, sáo trúc, tất cả quyện vào nhau, vẽ nên bức tranh của một thế giới phàm trần đầy đủ hương vị. Mùi hương liệu từ các tiệm thuốc bắc, mùi thức ăn thơm lừng từ các quán hàng rong – nào là bánh bao nóng hổi, nào là phở cuốn đậm đà, nào là chè ngọt thanh mát – mùi vải vóc mới tinh từ các cửa tiệm lụa là, và cả mùi kim loại đặc trưng từ các xưởng rèn, tất cả đều len lỏi vào từng ngóc ngách không khí, kích thích mọi giác quan của người qua đường. Bầu không khí nơi đây luôn tràn ngập sự sôi động, một cảm giác xa hoa, sung túc len lỏi trong từng bước chân, từng hơi thở.

Giữa dòng người hối hả, Tiểu Minh và Thư Đồng Tiểu An đang bước đi. Tiểu Minh vẫn giữ vẻ năng động thường thấy, đôi mắt tinh nhanh đảo qua khắp lượt, nhưng giờ đây, trong ánh mắt ấy không còn chút vẻ thất vọng nào của những ngày trước, mà thay vào đó là sự tinh anh, sự tò mò không ngừng về cuộc sống xung quanh. Tiểu An, vẫn gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, im lặng theo sau, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn người bạn của mình. Hôm nay, hai cậu bé được Tạ Trần tiên sinh giao cho nhiệm vụ đi mua vài loại giấy bút đặc biệt mà ở Thị Trấn An Bình không có, nên mới có dịp ghé thăm Thành Vô Song phồn hoa này.

Đang đi, bỗng Tiểu Minh khẽ khựng lại. Ánh mắt cậu bé dừng lại ở một góc phố vắng vẻ hơn một chút, ngay bên cạnh một cửa hàng bán đồ gốm. Nơi đó, một chú chó con nhỏ bé, lông xù màu nâu đất, đang co ro thân mình lại, nép sát vào bức tường lạnh lẽo. Một bên chân của nó bị thương, có lẽ do va chạm với xe ngựa hoặc một vật sắc nhọn nào đó, máu đã khô lại thành một vệt đen sẫm trên bộ lông. Chú chó cứ thế nằm im, thỉnh thoảng lại khẽ rên lên một tiếng yếu ớt, ánh mắt long lanh như đang cầu xin sự giúp đỡ.

Xung quanh, dòng người vẫn hối hả qua lại. Những thương nhân vội vã với gánh hàng trên vai, những tiểu thư khuê các kiêu sa lướt qua với tà áo lụa là, những thư sinh ôm sách vội vã tới trường, không ai trong số họ dừng lại. Họ chỉ lướt qua, ánh mắt vô tình lướt qua chú chó đáng thương, rồi lại tiếp tục hành trình của mình, như thể không hề nhìn thấy, hoặc có thấy thì cũng chỉ là một sự vật vô tri vô giác không đáng để bận tâm. Sự thờ ơ ấy, lạnh lẽo đến mức khiến không khí xung quanh chú chó dường như đặc quánh lại, càng làm nổi bật vẻ cô độc và đáng thương của nó.

Tiểu An nhìn thấy cảnh tượng đó, gương mặt cậu bé lập tức lộ vẻ xót xa. Cậu khẽ kéo tay Tiểu Minh, giọng nói nhỏ nhẹ mang theo sự thương cảm: "Anh Minh, nhìn kìa, tội nghiệp quá! Chú chó con bị thương rồi."

Tiểu Minh không nói gì, nhưng ánh mắt cậu bé dừng lại trên chú chó, rồi lại lướt qua những gương mặt thờ ơ của đám đông. Trong khoảnh khắc ấy, những lời của Tạ Trần tiên sinh lại vang vọng trong tâm trí cậu, rõ ràng như tiếng chuông chùa giữa buổi sớm mai: *“Anh hùng không cần phi kiếm, không cần hô phong hoán vũ, không cần diệt trừ yêu ma. Chỉ cần lòng tốt, sự giúp đỡ, sự quan tâm đến người khác… Đó cũng là anh hùng.”* Cậu nhớ lại hình ảnh ông chủ tiệm bánh tặng bánh cho đứa trẻ nghèo, chị bán hoa giúp bà lão hàng xóm khiêng đồ nặng. Những hình ảnh đó, giờ đây, không còn là những câu chuyện xa vời, mà là những thước phim sống động, thôi thúc cậu hành động.

Tuy nhiên, một chút do dự vẫn còn len lỏi trong lòng Tiểu Minh. Cậu là một đứa trẻ phàm nhân, không có sức mạnh tu vi. Cậu sợ bẩn, sợ chú chó có thể cắn mình, sợ những ánh mắt dò xét của đám đông. Ai sẽ quan tâm đến một đứa trẻ đang giúp một con vật bị thương giữa chốn phồn hoa này? Ai sẽ ghi nhận hành động nhỏ bé này? Nhưng rồi, ánh mắt cậu lại chạm vào ánh mắt cầu xin của chú chó con, và mọi sự do dự tan biến như sương mai trước nắng. "Anh Tạ Trần nói," Tiểu Minh tự nhủ, giọng nói tuy thầm thì nhưng đầy kiên quyết, "lòng tốt không cần sức mạnh phi phàm..."

Cậu bé hít một hơi thật sâu, gạt bỏ mọi nỗi sợ hãi và sự e dè. Tiểu Minh quỳ xuống bên chú chó, động tác nhẹ nhàng, cẩn trọng như sợ làm nó thêm đau. Cậu khẽ đưa tay ra, chạm nhẹ vào bộ lông xù của chú chó. Bộ lông vừa mềm mại vừa ẩm ướt, mang theo hơi ấm yếu ớt của sự sống đang vật lộn. Chú chó khẽ rên lên một tiếng nữa, rồi dụi đầu vào lòng bàn tay ấm áp của cậu bé, như tìm thấy một chút an ủi, một chút hy vọng trong thế giới lạnh lẽo này.

Tiểu An đứng cạnh, ánh mắt lo lắng nhìn xung quanh. "Anh Minh, có cần tìm ai giúp không? Chú chó bị thương nặng quá." Cậu bé lo ngại rằng mình và Tiểu Minh không thể tự mình làm gì được, và cũng sợ hãi ánh mắt thờ ơ của những người xung quanh. Nhưng Tiểu Minh chỉ lắc đầu nhẹ, đôi mắt vẫn không rời khỏi chú chó con. Trong khoảnh khắc đó, cậu bé không còn nghĩ đến việc mình có đủ sức mạnh hay không, mà chỉ đơn thuần là muốn giúp đỡ. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong tim cậu, một sự an yên khi biết rằng mình đang làm điều đúng đắn.

Cậu bé cởi chiếc khăn tay sạch sẽ mà mẹ đã chuẩn bị cho mình, cẩn thận lau đi vệt máu khô trên chân chú chó, rồi nhẹ nhàng băng bó tạm thời. Dù chỉ là một hành động nhỏ, nhưng nó chứa đựng tất cả sự quan tâm, sự dịu dàng mà một đứa trẻ có thể dành cho một sinh linh yếu ớt. Chú chó con dường như cảm nhận được, nó khẽ liếm vào tay Tiểu Minh, như một lời cảm ơn vô ngôn. Nắng chiều vẫn vàng óng, nhưng giờ đây, trong mắt Tiểu Minh, nó như một vầng hào quang bao phủ lấy hành động nhỏ bé của cậu, khiến cả khu phố sầm uất dường như cũng trở nên ấm áp hơn.

Chợt, một tiếng kêu thảm thiết vang lên, cắt ngang bầu không khí yên bình mà Tiểu Minh và Tiểu An đang tạo ra. "Ối! Cướp! Cướp của tôi!"

Tiểu Minh và Tiểu An giật mình ngẩng đầu. Cách đó không xa, ngay giữa dòng người vẫn đang hối hả, một cảnh tượng hỗn loạn khác đang diễn ra. Một bóng người nhỏ bé, lanh lợi, mặc trên mình bộ đồ cũ nát, đôi mắt tinh ranh láo liên như thể luôn tìm kiếm cơ hội. Đó chính là Kẻ Trộm Vặt, một kẻ chuyên lợi dụng sự hỗn loạn của đám đông để kiếm chác. Hắn vừa giật phăng chiếc túi tiền từ tay một Bà Lão Bán Nước đang lưng còng, tóc bạc trắng như cước, vẻ mặt hiền từ thường trực nụ cười. Cú giật mạnh bất ngờ khiến bà lão mất thăng bằng, ngã khuỵu xuống nền đất lạnh lẽo, những gánh hàng nước mát của bà văng tung tóe, bình gốm vỡ tan tành, nước trà vương vãi khắp nơi, tạo thành một vũng nước nhỏ phản chiếu ánh nắng chiều.

Đám đông xung quanh ngỡ ngàng. Họ dừng lại, ánh mắt kinh ngạc dõi theo, nhưng không ai kịp phản ứng. Sự việc diễn ra quá nhanh, chỉ trong tích tắc. Tiếng kêu của bà lão vẫn còn văng vẳng trong không khí, nhưng Kẻ Trộm Vặt đã nhanh chóng bỏ chạy, len lỏi qua dòng người đông đúc như một con lươn, mong thoát thân. Hắn ta vừa chạy vừa ngoái lại nhìn, đôi mắt tinh ranh ánh lên vẻ đắc thắng, dường như đã lường trước được rằng sẽ không ai dám đuổi theo mình giữa chốn đông người này. "Thứ gì không phải của ta, thì ta lấy!" Một câu nói thô tục vang lên, như một lời thách thức.

Tiểu Minh đứng bật dậy, ánh mắt lóe lên sự kiên quyết. Cảm giác ấm áp từ việc giúp đỡ chú chó con vẫn còn vương vấn, nhưng giờ đây, nó được thay thế bằng một ngọn lửa giận dữ, một sự phẫn nộ trước sự bất công ngay trước mắt. Cậu bé nhìn Bà Lão Bán Nước đang nằm đó, tay ôm lấy túi tiền đã mất, gương mặt nhăn nheo đầy vẻ sợ hãi và tuyệt vọng. Cái dáng vẻ lưng còng, mái tóc bạc phơ của bà lão, cùng với tiếng kêu thảm thiết, đã chạm đến tận sâu thẳm trong trái tim non nớt của Tiểu Minh.

"Anh Minh!" Tiểu An kêu lên, ánh mắt đầy lo lắng. Cậu bé hiểu rằng đuổi theo một kẻ trộm là việc nguy hiểm, không phải là điều mà một đứa trẻ phàm nhân nên làm. Hơn nữa, chú chó con vẫn đang nằm đó, cần sự giúp đỡ.

Nhưng Tiểu Minh không ngần ngại. Cái khoảnh khắc do dự khi giúp chú chó đã qua đi. Giờ đây, cậu bé đã được Tạ Trần tiên sinh khai sáng về ý nghĩa thực sự của anh hùng. Anh hùng không chỉ là giúp đỡ những người yếu đuối, mà còn là đối mặt với cái ác, bất kể sức mạnh của bản thân có lớn đến đâu. Đó là sức mạnh của lòng nhân ái, của sự dũng cảm, của ý chí không chịu khuất phục trước bất công.

"Tiểu An, em giữ chú chó ở đây!" Tiểu Minh vội vàng nói, giọng nói nhanh và dứt khoát, không còn chút do dự nào. Cậu bé cẩn thận đặt chú chó con đã được băng bó tạm thời vào lòng Tiểu An, rồi nhanh như cắt, lao mình vào dòng người, đuổi theo Kẻ Trộm Vặt. "Anh sẽ đuổi theo!"

Tiểu An ôm lấy chú chó, đôi mắt toát lên vẻ ngạc nhiên và ngưỡng mộ khi nhìn theo bóng lưng dũng cảm của người bạn. Chú chó con khẽ cựa quậy trong lòng cậu bé, ánh mắt yếu ớt như cũng đang dõi theo "người anh hùng" của mình. Dòng người vẫn tiếp tục hối hả, nhưng giờ đây, đã có một sự chú ý nhất định đổ dồn về phía Tiểu Minh, về cái bóng nhỏ bé đang dũng cảm lao vào nguy hiểm. Những người dân xung quanh, ban đầu chỉ là sự ngạc nhiên, giờ đây bắt đầu xì xào bàn tán, một số người còn khẽ hô hoán theo, nhưng không ai thực sự hành động như Tiểu Minh.

Tiểu Minh lao đi như một mũi tên. Cậu bé dùng sự nhanh nhẹn và nhỏ bé của mình, len lỏi qua từng khe hở trong đám đông. Tiếng bước chân dồn dập của cậu hòa cùng tiếng hô hoán của Bà Lão Bán Nước và một vài người dân xung quanh, tạo thành một chuỗi âm thanh căng thẳng, dồn dập. Kẻ Trộm Vặt vốn tưởng rằng mình đã thoát được, hắn ta chạy một mạch qua vài con phố nhỏ, rồi chuẩn bị rẽ vào một con hẻm tối tăm để biến mất.

Nhưng Tiểu Minh, với ánh mắt tinh nhanh và sự quyết tâm cháy bỏng, đã không cho phép hắn ta thực hiện ý đồ. Cậu bé dùng hết sức bình sinh, lao tới một ngã tư đường, nơi Kẻ Trộm Vặt vừa chạy qua. Bằng một cú huých vai bất ngờ, mạnh mẽ hơn nhiều so với vóc dáng nhỏ bé của mình, cậu bé lao thẳng vào tên trộm. Cú va chạm bất ngờ khiến tên trộm mất thăng bằng, loạng choạng và cuối cùng là ngã dúi dụi xuống nền đất, làm rơi chiếc túi tiền vừa cướp được. Chiếc túi lăn lông lốc trên mặt đất, những đồng tiền xu văng ra lách cách, ánh lên dưới nắng chiều.

"Đứng lại! Trả lại tiền cho bà!" Tiểu Minh hét lên, giọng nói tuy còn non nớt nhưng đầy kiên quyết, vang vọng khắp ngã tư. Trong đôi mắt cậu bé, không còn chút sợ hãi nào, chỉ còn là ngọn lửa của chính nghĩa.

Lúc này, những người dân xung quanh mới kịp phản ứng. Họ kinh ngạc nhìn cảnh tượng vừa xảy ra, rồi đồng loạt xúm lại. Vài người đàn ông vạm vỡ, ban đầu còn ngần ngại, giờ đây thấy tên trộm đã ngã, lập tức lao tới giữ chặt hắn ta lại. Kẻ Trộm Vặt, từ vẻ mặt đắc thắng ban đầu, giờ đây tái mét đi vì sợ hãi, hắn ta cố gắng giãy giụa nhưng vô ích. Đôi mắt tinh ranh của hắn ta giờ đây chỉ còn là sự hoảng loạn.

Tiểu Minh không để ý đến tên trộm đang bị giữ. Cậu bé nhanh chóng nhặt chiếc túi tiền và những đồng xu vương vãi trên mặt đất, cẩn thận gom lại tất cả. Trong lòng cậu bé tràn ngập một cảm giác chiến thắng, không phải là chiến thắng của sức mạnh thể chất, mà là chiến thắng của lòng dũng cảm và ý chí. Cậu bé quay đầu, chạy vội về phía Bà Lão Bán Nước.

Bà lão vẫn còn đang run rẩy ngồi dưới đất, cố gắng nhặt nhạnh những mảnh vỡ của bình nước, đôi mắt nhăn nheo mờ đục nhìn quanh đầy tuyệt vọng. Khi thấy Tiểu Minh chạy tới, trên tay là chiếc túi tiền của mình, bà lão như không tin vào mắt mình. "Tiểu tử... tiền của ta..." Bà thều thào, giọng nói lạc đi vì xúc động.

Tiểu Minh đưa trả chiếc túi tiền cho bà lão, đôi mắt cậu bé lấp lánh niềm vui. "Bà ơi, tiền của bà đây! Kẻ trộm đã bị bắt rồi!"

Bà Lão Bán Nước đón lấy túi tiền, đôi tay run rẩy ôm chặt lấy nó. Nước mắt bà lão bắt đầu lăn dài trên gò má nhăn nheo. Bà không nói được lời nào, chỉ có thể ôm lấy Tiểu Minh, cái ôm chặt đến nghẹt thở, như thể cậu bé là đứa cháu trai mà bà đã mất từ lâu. "Cảm ơn con... cảm ơn con nhiều lắm, tiểu tử..." Bà lão khẽ khàng nói, giọng nghẹn ngào. "Con là... con là ân nhân của bà..."

Đám đông người dân xung quanh, những người ban đầu thờ ơ, giờ đây đã hoàn toàn bị chinh phục. Họ bắt đầu xì xào, rồi tiếng vỗ tay vang lên, ban đầu lác đác, rồi dần dần lan ra, trở thành một tràng vỗ tay rầm rộ, vang dội khắp con phố. Họ tung hô Tiểu Minh, khen ngợi lòng dũng cảm của cậu bé. Những ánh mắt trước đây còn thờ ơ, giờ đây chứa đầy sự ngưỡng mộ và tôn trọng. Họ nhìn Tiểu Minh không phải như một đứa trẻ bình thường, mà như một vị anh hùng thực sự, một người đã dám đứng lên vì lẽ phải.

Tiểu An lúc này cũng chạy tới, trên tay vẫn ôm chú chó con đã được băng bó cẩn thận. Chú chó dường như cũng cảm nhận được không khí vui mừng, nó khẽ vẫy đuôi yếu ớt. Tiểu An nhìn Tiểu Minh, trong mắt cậu bé là sự tự hào không nói nên lời. "Anh Minh, anh giỏi quá!"

Tiểu Minh nở một nụ cười rạng rỡ, nụ cười của sự mãn nguyện và tự hào. Cậu bé cảm thấy một sức mạnh đang trỗi dậy trong mình, không phải là sức mạnh của tu vi, mà là sức mạnh của lòng nhân ái, của sự dũng cảm khi đứng lên bảo vệ kẻ yếu. Cậu bé đã không cần đến phi kiếm hay phép thuật, mà vẫn có thể làm được điều mà một "anh hùng" nên làm.

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một góc trời. Trong Quán Trà Vọng Giang, nơi kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế với ban công nhìn ra sông, Tạ Trần lặng lẽ nhấp một chén trà thơm. Các bàn ghế mộc mạc được sắp xếp gọn gàng, tạo nên một không gian yên bình, thư thái. Từ vị trí của mình, anh có thể quan sát một phần khu phố sầm uất phía xa, nơi những ánh đèn lồng đã bắt đầu được thắp sáng, vẽ nên những đốm lửa ấm áp giữa màn đêm đang buông.

Tiếng nước sông chảy rì rào dưới chân cầu, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven sông, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài vị khách quen trong quán, cùng tiếng pha trà lách cách của cô chủ quán, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc êm đềm, an lành. Mùi trà thơm dịu nhẹ, mùi nước sông mát lạnh và mùi hoa cỏ thoang thoảng từ khu vườn nhỏ cạnh quán, len lỏi vào từng hơi thở, mang đến một cảm giác trong lành và dễ chịu. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố giản dị, đôi mắt sâu thẳm vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, nhưng giờ đây có thêm một tia ấm áp.

Anh khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy không phải là sự tự mãn, mà là sự thấu hiểu, sự mãn nguyện khi chứng kiến hạt giống mình gieo đã nảy mầm. Từ vị trí của mình, anh có thể nhìn thấy Tiểu Minh được người dân tung hô, gương mặt rạng rỡ. Bên cạnh cậu bé là Tiểu An, cẩn thận ôm chú chó con đã được băng bó. Hình ảnh đó, đối với Tạ Trần, còn ý nghĩa hơn bất kỳ phép thuật hay tu vi nào.

"Anh hùng... không cần áo choàng hay kiếm báu," Tạ Trần thầm nhủ trong lòng, giọng nói trầm tĩnh, như đang tự nói với chính mình, hoặc với cả thế gian này. Anh đặt chén trà xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời, nơi ánh nắng cuối ngày đang dần tắt, vẽ nên một bức tranh bình yên và hy vọng. Cái chết của Thiên Đạo có lẽ là điều tất yếu, nhưng sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những giá trị nhân văn mà anh đã truyền bá sẽ trở thành nền móng vững chắc cho một kỷ nguyên mới.

Hành động của Tiểu Minh ngày hôm nay, không phải là một sự kiện vĩ đại trong mắt những kẻ tu tiên, nhưng nó là minh chứng hùng hồn cho sự lan tỏa của triết lý 'Nhân Đạo' do Tạ Trần truyền bá. Nó cho thấy thế hệ trẻ đang dần định nghĩa lại giá trị của lòng dũng cảm và lòng trắc ẩn, không cần đến sức mạnh phi phàm. Sự kiện này gieo mầm cho ý tưởng rằng những hành động 'anh hùng' nhỏ bé, bình dị sẽ trở thành nền tảng xây dựng một xã hội bền vững và nhân văn trong kỷ nguyên 'Nhân Gian Bất Tu Tiên'. Tiểu Minh và Tiểu An, với những trải nghiệm này, có thể sẽ trở thành những đại diện tiêu biểu cho thế hệ mới, những người sẽ tiếp tục phát triển và duy trì những giá trị này trong tương lai.

Đêm đã về. Những ánh đèn lồng lung linh khắp phố Thương Mại Kim Long, phản chiếu xuống mặt sông Vọng Giang lấp lánh. Tạ Trần ngồi đó, giữa không gian yên bình của quán trà, cảm nhận dòng chảy của cuộc sống, của con người. Anh biết rằng, thế giới này không cần những vị tiên nhân xa vời để được cứu rỗi. Nó cần những con người bình thường, với trái tim ấm áp, với lòng dũng cảm bình dị, để tạo nên những điều phi thường. Và đó chính là khởi đầu của một kỷ nguyên mới, nơi mỗi phàm nhân đều có thể là một anh hùng, theo cách của riêng mình.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free