Nhân gian bất tu tiên - Chương 1560: Thanh Hằng và Lời Hứa Phù Du Của Phồn Hoa
Dòng suối Vân Sơn, sau những ngày trầm lắng vì tranh chấp, giờ đây đã lại reo ca một khúc hát mới, trong trẻo và dạt dào hơn bao giờ hết. Âm vang của sự hợp tác và thấu hiểu vẫn còn vương vấn trong không khí, như một minh chứng sống động cho triết lý "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã gieo trồng. Thế nhưng, giữa cái thanh bình mới mẻ ấy, không phải ai cũng tìm thấy sự an yên. Dưới lớp vỏ của một cuộc sống tưởng chừng trọn vẹn, những hạt mầm khát vọng khác lại âm thầm nảy nở, chờ ngày vươn mình ra ánh sáng, hoặc chìm vào hư vô.
***
Bình minh vừa ló dạng, những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rải vàng trên mái nhà tranh lợp rơm của Thôn Vân Sơn, v�� nên một bức tranh thôn dã an lành. Không khí trong lành, mát mẻ mơn man da thịt, mang theo mùi đất ẩm sau sương đêm, mùi cỏ cây dại đẫm hơi nước và thoang thoảng cả mùi khói bếp vương vấn từ những ngôi nhà đã thức giấc sớm. Tiếng chim hót líu lo trên cành, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách từ con suối vừa được khơi thông, tạo thành một bản giao hưởng êm ái của buổi sớm mai. Đâu đó, tiếng gà gáy vang vọng, xua tan màn đêm tĩnh mịch, và tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng từ xa vọng lại, báo hiệu một ngày mới đã thực sự bắt đầu.
Trong căn nhà nhỏ nằm nép mình bên sườn đồi, Thanh Hằng thức dậy sớm hơn mọi khi. Đôi mắt nàng mở to, không chút ngái ngủ, mà tràn ngập một sự bồn chồn khó tả. Nàng khẽ khàng rời khỏi giường, động tác nhẹ nhàng như sợ đánh thức những giấc mơ còn đang vương trên mái tranh. Nàng lén lút thu dọn một chiếc túi vải nhỏ, bên trong chỉ có vài bộ y phục cũ kỹ, một ít bạc lẻ tích cóp từ những ngày làm đồng, và một chiếc lược gỗ đơn sơ. Đôi bàn tay vốn quen với việc đồng áng, nay run run vuốt ve chiếc t��i, cảm nhận sự thô ráp của từng sợi vải, nhưng ánh mắt nàng lại lấp lánh một thứ ánh sáng khác, không phải của sự mệt nhọc, mà của khát vọng.
Nàng bước đến bên cửa sổ, nơi cảnh làng quê hiện ra như một bức tranh thủy mặc. Những mái nhà tranh nằm san sát, khói bếp lững lờ bay lên, những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài đến tận chân trời, và con suối Vân Sơn uốn lượn, lấp lánh như một dải lụa bạc dưới ánh nắng ban mai. Một cảnh tượng bình yên đến lạ, nhưng trong tâm trí Thanh Hằng, nó lại gợi lên một cảm giác tù túng, ngột ngạt.
"Cứ mãi ở đây, ta sẽ chẳng là gì cả..." Nàng thì thầm, giọng khẽ đến mức chỉ có bản thân nàng mới nghe thấy, như một lời tự thú, một lời hứa với chính mình. "Thành Vô Song, nơi ấy mới có tương lai, có danh tiếng. Chốn phồn hoa đô hội, nơi ấy mới là bến đỗ cho những kẻ có chí lớn."
Ánh mắt nàng xa xăm, vượt qua những mái nhà, những cánh đồng, hướng về phía con đường mòn dẫn ra khỏi làng, con đường mà nàng tin rằng sẽ dẫn nàng đến một cuộc đời khác, rực rỡ và đáng sống hơn. Nàng nhớ lại những câu chuyện vãn bối truyền tai nhau về Thành Vô Song, về những cơ hội đổi đời, về những con người từ tay trắng mà làm nên nghiệp lớn. Nàng khao khát được là một trong số họ, khao khát được thoát ly khỏi cái vòng luẩn quẩn của việc "một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống" như cha nàng vẫn thường than thở. Cái gọi là "bình thường vĩnh cửu" mà người ta vẫn nói, trong mắt nàng, chẳng qua là sự an phận, là cái chết của mọi khát vọng.
Dưới hiên nhà, Lão Nông, cha của Thanh Hằng, đang ngồi tẩu thuốc. Lưng ông đã còng xuống theo năm tháng, làn da đen sạm vì nắng gió, đôi tay chai sạn hằn sâu những vết hằn của cuộc đời. Ông lẳng lặng dõi theo bóng dáng con gái qua khung cửa sổ, ánh mắt chất chứa một vẻ lo lắng không thể giấu diếm. Làn khói thuốc vấn vít bay lên, hòa vào sương sớm, cũng như nỗi lòng ông đang rối bời, không biết phải bày tỏ cùng ai.
"Hằng Nhi, con sao vậy?" Lão Nông khẽ khàng lên tiếng, giọng nói nhuốm màu thời gian và sự mệt mỏi. "Dạo này cứ bồn chồn không yên, ăn không ngon, ngủ không yên. Có phải con lại nghĩ ngợi gì không?"
Thanh Hằng giật mình quay lại, vội vàng giấu chiếc túi vải ra sau lưng. Nàng nở một nụ cười gượng gạo: "Đâu có cha, con chỉ là... hơi khó ngủ thôi ạ." Nhưng ánh mắt nàng lại không thể che giấu được sự lảng tránh.
Lão Nông thở dài, tiếng thở dài như kéo theo cả gánh nặng của cuộc đời. "Cha biết con có chí lớn. Nhưng... con phải hiểu, cuộc sống ở làng tuy vất vả, nhưng cũng có cái yên bình của nó. Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Bao nhiêu đời nay, chúng ta đã sống như vậy. Cha chỉ mong con được an ổn, không phải chịu nhiều khổ cực." Ông nói, ánh mắt xa xăm, gợi lại những ký ức về một thời đã xa, khi cuộc sống còn khó khăn hơn nhiều, khi những ảo vọng về tiên đạo, về sức mạnh siêu nhiên vẫn còn ám ảnh nhân gian. Nhưng giờ đây, những điều đó đã lùi vào dĩ vãng, chỉ còn lại cuộc sống trần trụi, bình dị.
Vừa lúc đó, Bà Lão Bán Nước, lưng đã còng, mái tóc bạc trắng như cước, gánh trên vai đôi thùng nước tre nặng trĩu, đi ngang qua. Bà là hàng xóm lâu năm của Lão Nông, tính tình hiền từ, hay nói, và luôn quan tâm đến chuyện làng xóm. Đôi mắt tinh tường của bà liếc nhanh về phía Thanh Hằng, rồi lại quay sang Lão Nông, hạ giọng thì thầm: "Con bé Thanh Hằng dạo này lạ lắm, Lão Nông ạ. Hay ngắm mây trời, cứ như muốn bay đi vậy. Ai cũng nói con bé có chí lớn, nhưng... làng quê này cũng đâu có tệ. Yên bình thế này, còn muốn đi đâu nữa chứ?"
Bà Lão Bán Nước lắc đầu nhẹ, một nụ cười hiền từ nhưng cũng ẩn chứa chút lo lắng trên gương mặt nhăn nheo. Bà tiếp tục bước đi, tiếng gánh nước kẽo kẹt dần xa, nhưng những lời nói của bà lại như gieo thêm một hạt mầm băn khoăn vào lòng Lão Nông. Ông nhìn Thanh Hằng, rồi lại nhìn ra con đường mòn. Phải chăng, cái yên bình mà ông hằng quý trọng, trong mắt con gái ông, lại là một sự trói buộc vô hình? Phải chăng, cái gọi là "bình thường vĩnh cửu" lại chỉ là một lời nguyền đối với những tâm hồn khao khát được bay cao, bay xa hơn?
Thanh Hằng vẫn đứng đó, ngón tay vuốt ve chiếc túi vải, ánh mắt đầy khao khát, một sự khao khát mà không một lời nói nào của cha hay của bà hàng xóm có thể dập tắt. Trong tâm trí nàng, Thành Vô Song không chỉ là một cái tên, mà là một lời hứa, một ánh sáng rực rỡ nơi cuối con đường, một cơ hội để nàng thoát khỏi cái bóng của chính mình, của cái tên "con gái Lão Nông" trong Thôn Vân Sơn bé nhỏ này. Nàng tin rằng, ở nơi đó, nàng sẽ tìm thấy một ý nghĩa khác cho cuộc đời mình, một ý nghĩa không chỉ gói gọn trong những luống cày, những vụ mùa, hay tiếng suối reo quen thuộc. Nàng không sợ cái giá phải trả, nàng chỉ sợ không có cơ hội để thử, để vươn tới cái giới hạn mà nàng hằng mơ ước.
***
Buổi chiều tà, nắng vàng nhạt xuyên qua kẽ lá, đổ những vệt bóng dài lên con đường đất quen thuộc dẫn vào Thị Trấn An Bình. Không khí trong thị trấn vẫn giữ được một sự nhộn nhịp vừa phải, không quá ồn ào như những đô thị lớn, nhưng cũng không hoàn toàn tĩnh lặng như làng quê. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những người qua lại, tiếng rao hàng xa xa từ khu chợ, tiếng bước chân hối hả của những lữ khách vãng lai, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh sống động nhưng không mất đi vẻ bình yên.
Thanh Hằng, sau một ngày dài suy nghĩ và đấu tranh nội tâm, cuối cùng cũng quyết định đi vào thị trấn. Nàng bước đi trên con đường lát đá, đôi chân đã mỏi mệt nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định. Nàng tìm đến một con hẻm nhỏ, nơi có một quán sách nằm khuất mình, tránh xa sự ồn ào của phố thị. Tiếng chuông gió khẽ leng keng khi nàng đẩy cánh cửa gỗ bước vào, âm thanh ấy như một lời chào đón, nhưng cũng như một lời nhắc nhở về sự tĩnh lặng mà nàng sắp sửa bước vào.
Bên trong quán, không khí thân thiện và ấm cúng bao trùm. Mùi giấy cũ, mùi mực in và mùi gỗ thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của tri thức và thời gian. Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, vẫn ngồi yên vị dưới ánh đèn dầu mờ ảo, đôi mắt sâu thẳm ẩn dưới hàng mi dài, chăm chú lật từng trang sách. Mái tóc đen dài của hắn được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, và bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, càng làm nổi bật vẻ thanh thoát của hắn. Hắn không ngước mắt lên, nhưng dường như đã cảm nhận được sự hiện diện của một vị khách mới, một sự bồn chồn và khát khao đang len lỏi trong không gian tĩnh lặng của quán.
Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cặm cụi sắp xếp lại các kệ sách. Cậu bé ngẩng đầu lên, thấy Thanh Hằng, vội vàng cúi người lễ phép chào: "Thanh Hằng tỷ đến chơi ạ?"
Thanh Hằng hơi giật mình, có vẻ ngần ngại. Đôi mắt nàng lướt nhanh qua Tạ Trần, người vẫn đang đọc sách, rồi vội vàng dán vào những kệ sách cao ngất, chứa đầy tri thức của nhân gian. Nàng không tìm kiếm những cuốn sách về nông nghiệp, về kỹ thuật canh tác, hay những bài ca dao tục ngữ quen thuộc của làng. Thay vào đó, nàng tìm kiếm những cuốn sách về Thành Vô Song, về những câu chuyện thành công, những tấm gương đã "đổi đời" nơi phồn hoa đô hội. Nàng muốn tìm một lời khẳng định, một sự khích lệ cho quyết định táo bạo của mình.
Sau một hồi lúng túng, nàng lấy hết can đảm, khẽ hỏi, giọng còn vương chút run rẩy: "Tiên sinh... quán mình có sách nào kể về Thành Vô Song không ạ? Về những người đã thành danh ở đó, những con đường dẫn tới vinh hoa phú quý?" Nàng nói, đôi mắt vẫn không rời khỏi những tựa sách, như thể đang cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một lời giải đáp cho những băn khoăn đang giày vò tâm trí nàng.
Tạ Trần không ngước lên ngay. Hắn vẫn trầm tĩnh lật một trang sách, như thể câu hỏi của Thanh Hằng không làm gián đoạn dòng suy nghĩ của hắn. Hắn thở ra một hơi thật khẽ, rồi mới cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, không chút vội vã: "Thành Vô Song... Một nơi rộng lớn, tập trung tinh hoa của nhân gian." Hắn dừng lại một chút, như đang chiêm nghiệm. "Nhưng danh vọng, phồn hoa... đôi khi, chỉ là ánh sáng phản chiếu từ một điều khác, một điều mà người ta thường khó nhìn thấu."
Hắn vẫn chưa nhìn Thanh Hằng, nhưng những lời nói của hắn lại mang một sức nặng kỳ lạ, như thể hắn đã nhìn thấu tận đáy lòng nàng, nhìn thấu cái khát vọng đang bùng cháy trong đôi mắt ấy. Hắn không phủ nhận sự tồn tại của danh vọng hay phồn hoa, nhưng hắn lại đặt ra một câu hỏi khác, một câu hỏi về bản chất của những thứ đó, về cái giá thực sự mà người ta phải trả để có được chúng.
Tiểu An, đứng cạnh Thanh Hằng, tò mò quay sang nàng. Đôi mắt trong trẻo của cậu bé nhìn Thanh Hằng với vẻ ngây thơ, chưa hiểu hết những phức tạp trong lời nói của Tạ Trần: "Thanh Hằng tỷ muốn đến thành phố lớn sao? Ở đó có đẹp như lời ��ồn không ạ?" Câu hỏi của Tiểu An như một lời nhắc nhở, kéo Thanh Hằng trở về với thực tại, với cái khát vọng cháy bỏng mà nàng đang che giấu.
Thanh Hằng không trả lời Tiểu An. Nàng lướt ngón tay trên gáy sách, tìm thấy một cuốn có tựa đề "Chuyện Kể Về Các Đại Gia Tộc Thành Vô Song". Trái tim nàng đập mạnh, như thể cuốn sách ấy đang nắm giữ chìa khóa cho tương lai mà nàng hằng mơ ước. Nàng đưa tay định rút cuốn sách ra, nhưng rồi lại ngập ngừng. Lời nói của Tạ Trần vẫn còn văng vẳng bên tai nàng, gieo vào lòng nàng một hạt mầm băn khoăn, một sự nghi hoặc. Có lẽ, những gì nàng đang tìm kiếm không chỉ đơn giản nằm trong những trang sách này.
Cuối cùng, Tạ Trần khẽ đóng cuốn sách của mình lại, đặt nó xuống bàn một cách nhẹ nhàng. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm của hắn lần đầu tiên chạm vào ánh mắt của Thanh Hằng. Trong khoảnh khắc đó, Thanh Hằng cảm thấy như mọi suy nghĩ, mọi khát vọng thầm kín trong lòng nàng đều bị nhìn thấu, không chút che giấu. Nhưng ánh mắt của Tạ Trần không hề phán xét, mà chỉ l�� một sự thấu hiểu sâu sắc, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời phía tây. Ánh sáng vàng cam cuối cùng cũng yếu ớt dần, nhường chỗ cho màn đêm đang từ từ bao trùm cảnh vật. Trong quán sách của Tạ Trần, không gian trở nên yên tĩnh hơn bao giờ hết, chỉ còn tiếng lật sách khẽ khàng và tiếng gió nhẹ lùa qua ô cửa sổ, mang theo hơi lạnh của đêm. Ánh đèn dầu đã được thắp sáng, hắt lên những bóng hình đổ dài trên tường, tạo nên một không khí ấm cúng nhưng cũng đầy suy tư, như thể mỗi ngọn lửa nhỏ bé ấy đang soi rọi vào những góc khuất trong tâm hồn con người. Mùi giấy cũ và hương trà thoang thoảng hòa quyện vào nhau, như một lời mời gọi cho những cuộc trò chuyện sâu lắng.
Tạ Trần không nói thêm về Thành Vô Song hay danh vọng. Hắn hiểu rằng, những lời khuyên trực tiếp thường khó đi vào lòng người bằng những câu chuyện. Thay vào đó, hắn nhẹ nhàng kể một câu chuyện ngụ ngôn, giọng nói trầm ấm, chậm rãi, như kể một khúc ca cổ xưa: "Người ta thường nói, có một dòng sông nhỏ, suốt ngày đêm khao khát được hòa mình vào biển lớn. Nó ngán ngẩm cái sự nhỏ bé của mình, cái sự quanh quẩn giữa những con cá nhỏ, những hòn đá cuội và bờ bãi quen thuộc. Nó mơ về sự mênh mông của đại dương, về những con sóng bạc đầu vỗ bờ cát trắng, về những chân trời bất tận."
Hắn dừng lại một chút, đôi mắt vẫn nhìn vào Thanh Hằng, nhưng dường như lại đang nhìn xuyên qua nàng, nhìn vào chính cái khát vọng đang bùng cháy trong đôi mắt nàng. "Rồi một ngày, dòng sông ấy phá bỏ mọi giới hạn, bỏ lại những con cá nhỏ ngơ ngác, những hòn đá cuội đã gắn bó bao đời, và bờ bãi thân thuộc mà nó đã nuôi dưỡng. Nó lao mình vào biển lớn, với niềm hân hoan vô bờ bến. Nhưng khi đã hòa vào đại dương mênh mông, nó chợt nhận ra... nó đã mất đi tên gọi của mình, mất đi dòng chảy riêng biệt của mình. Nó chỉ là một giọt nước nhỏ bé trong hàng tỷ tỷ giọt nước khác, bị cuốn theo những con sóng không tên, không còn nhận ra bản thân mình nữa. Liệu nó có thực sự tìm thấy sự trọn vẹn, hay chỉ là mất đi bản sắc của chính mình?"
Thanh Hằng lắng nghe, ánh mắt từ kiên quyết ban đầu dần trở nên suy tư, rồi bối rối. Câu chuyện của Tạ Trần không hề chỉ trích, không hề ngăn cản, nhưng nó lại gieo vào lòng nàng một hạt mầm nghi vấn sâu sắc. Nàng nhìn xuống đôi bàn tay mình, đôi bàn tay chai sạn vì việc đồng áng, nhưng đó cũng là đôi tay đã nuôi sống nàng, đã gắn bó với nàng từ thuở bé. Nàng cảm thấy một sự giằng xé nội tâm, giữa cái khát vọng cháy bỏng về một cuộc sống khác và nỗi sợ hãi mơ hồ về việc đánh mất chính mình.
Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh, như đang khai mở một cánh cửa tri thức: "Người ta thường nói, cá chép hóa rồng. Nhưng có bao giờ người ta hỏi, con cá chép đó có còn là chính nó không, sau khi hóa rồng? Liệu nó có hạnh phúc với đôi cánh và bầu trời rộng lớn, hay lại hoài niệm về dòng nước mát và những người bạn cũ?" Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, hương trà lan tỏa nhẹ nhàng trong không khí. "Phồn hoa, cũng giống như ánh đèn lồng rực rỡ trong đêm. Nó sáng chói, nhưng nó có ấm áp không, và ánh sáng đó có thật sự thuộc về mình, hay chỉ là mượn từ một ngọn lửa khác?"
Thanh Hằng khẽ run rẩy. Những lời nói của Tạ Trần như chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn nàng, lay động những chấp niệm mà nàng đã tự xây dựng bấy lâu nay. Nàng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy băn khoăn: "Tiên sinh nói vậy... là ý gì? Chẳng lẽ, con người không nên có khát vọng?" Nàng cảm thấy một sự thách thức đối với chính cái lý tưởng mà nàng hằng theo đuổi.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy không mang ý châm biếm, mà là sự thấu hiểu. "Chỉ là một câu chuyện cũ thôi, và một cuốn sách." Hắn khẽ chỉ vào một cuốn sách cũ kỹ, bìa đã ngả màu thời gian, nằm trên kệ gần đó. Cuốn sách đó không hề hào nhoáng, không hề lấp lánh như những cuốn sách về Thành Vô Song mà Thanh Hằng vừa tìm kiếm. "Mỗi người có con đường của riêng mình, có khát vọng riêng. Quan trọng là biết mình thực sự muốn gì, và cái giá phải trả cho điều đó, liệu có đáng hay không."
Hắn nhẹ nhàng đặt cuốn "Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo" xuống bàn, trước mặt Thanh Hằng. "Có lẽ cuốn sách này sẽ giúp cô nhìn rõ hơn." Cuốn sách đó, với bìa sách thô ráp, không hề có những hình ảnh rực rỡ hay lời lẽ hoa mỹ, nhưng lại mang một vẻ trầm mặc, chứa đựng một sự khôn ngoan cổ xưa.
Thanh Hằng cầm lấy cuốn "Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo", cảm nhận sự thô ráp của bìa sách cũ, hơi lạnh từ những trang giấy đã ngả vàng. Nàng nhìn Tạ Trần một lúc lâu, như muốn tìm kiếm thêm một lời giải đáp nào đó trong đôi mắt sâu thẳm của hắn. Nhưng Tạ Trần chỉ mỉm cười, ánh mắt hắn lại hướng về phía cửa sổ, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn, và những ngôi sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh. Hắn không nói thêm điều gì, để lại cho Thanh Hằng không gian để tự chiêm nghiệm, tự suy ngẫm.
Cuối cùng, Thanh Hằng khẽ cúi đầu chào Tạ Trần, một sự cúi chào chậm rãi, không còn vẻ vội vã hay kiên quyết như lúc mới vào. Nàng giữ chặt cuốn sách trong tay, như giữ một báu vật, hoặc một gánh nặng. Nàng rời khỏi quán sách, bước vào màn đêm đang buông xuống. Bóng dáng nàng dần chìm vào bóng tối, mang theo những lời ngụ ngôn của Tạ Trần, mang theo cuốn "Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo", và mang theo một sự băn khoăn mới, một sự nghi hoặc sâu sắc về con đường mà nàng sắp sửa đi. Thành Vô Song vẫn vẫy gọi, nhưng tiếng vọng của dòng sông nhỏ bị mất đi bản sắc, của con cá chép không còn là chính mình, đã bắt đầu văng vẳng trong tâm trí nàng, như một lời cảnh báo về cái vô thường của mọi chấp niệm, về cái giá của sự đánh đổi mà nàng có thể phải trả.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.