Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1561: Quyển Sách Cũ Và Lời Mơ Về Bình Yên

Buổi chiều tà buông xuống Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng cam cả một góc trời, rót thứ ánh sáng diệu vợi qua khung cửa sổ quán sách của Tạ Trần. Từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không trung như những vũ công cô độc, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, tạo nên một cảnh tượng vừa hư ảo vừa chân thực. Gió nhẹ hiu hiu thổi, mang theo hương thảo mộc từ những ngọn đồi xa, thoảng qua mùi mực và giấy cũ đặc trưng của thư phòng, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, gợi hoài niệm.

Bên trong quán, Thư Đồng Tiểu An vẫn ngồi ở góc quầy quen thuộc, đôi mắt lanh lợi dán chặt vào trang sách. Cậu bé gầy gò, chiếc áo vải thô cũ sờn vai, nhưng tinh thần lại vô cùng tập trung, đôi môi nhỏ khẽ mấp máy theo từng dòng chữ như đang cố gắng nuốt trọn tri thức vào lòng. Ánh sáng vàng cam hắt lên mái tóc đen nhánh, phủ một vầng quang mỏng manh lên dáng vẻ hiếu học của cậu.

Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình gầy gò của hắn như hòa vào cái tịch mịch của không gian. Hắn vừa pha xong một ấm trà sen, hương sen dịu nhẹ lan tỏa, xoa dịu mọi giác quan. Hắn khẽ nhấp một ngụm, đôi mắt sâu thẳm, tỉnh táo lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi con đường đất dần chìm vào bóng tối. Ánh mắt ấy không nhìn cố định vào một điểm nào, mà như đang thu gom tất cả những gì diễn ra xung quanh, từ tiếng bước chân lạo xạo của người qua đường, tiếng cười đùa vọng lại từ xa, cho đến sự chuyển động của những chiếc lá cuối cùng trên cành cây khô. Hắn bình thản, an nhiên, như một phần của bức tranh tĩnh vật mà không hề có ý định phá vỡ nó.

Đúng lúc ấy, một bóng hình mảnh mai khẽ khàng bước vào. Đó là Thanh Hằng, cô gái tr��� từ Thôn Vân Sơn. Chiếc áo vải màu xanh ngọc bích đơn giản, nhưng được là phẳng phiu, cho thấy một sự cố gắng nhỏ nhoi để trở nên tươm tất hơn. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa cũng đã bạc màu. Trên tay nàng vẫn cầm chặt cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' mà Tạ Trần đã đưa cho nàng từ buổi tối hôm trước. Ánh mắt nàng vẫn còn vẻ bồn chồn, bối rối, nhưng không còn sự kiên quyết, cháy bỏng như lúc đầu. Thay vào đó là một sự mơ hồ, một nỗi hoài nghi lẩn khuất mà đến chính nàng cũng chưa thể gọi tên.

Nàng khẽ khàng bước đi trên nền gỗ cũ kỹ của quán sách, mỗi bước chân đều nhẹ như sợ làm vỡ tan cái không khí tĩnh lặng nơi đây. Ánh mắt nàng quét qua những kệ sách cao ngất, chứa đựng hàng ngàn cuốn sách đủ loại, từ những bộ kinh thư cổ xưa đến những câu chuyện phàm trần. Nhưng nàng không thực sự nhìn vào bất kỳ cuốn sách cụ thể nào, ánh mắt nàng như đang tìm kiếm một thứ gì đó vô hình, một lời giải đáp cho những băn khoăn đang giằng xé nội tâm.

Thanh Hằng lướt qua một kệ sách ch��a đầy những cuốn truyện ký về các bậc kỳ nhân, dị sĩ đã từng công thành danh toại ở Thành Vô Song, về những câu chuyện thăng quan tiến chức, phú quý vinh hoa. Nàng khẽ dừng lại, ngón tay mảnh mai lướt nhẹ trên gáy sách. Một dòng chữ "Danh vọng..." khẽ thoát ra từ đôi môi khô khốc của nàng, gần như chỉ là một tiếng thở dài. "Danh vọng... liệu có thực sự đáng giá như thế?" Nàng thì thầm, giọng nói như tan vào không gian, chỉ đủ cho chính nàng nghe thấy, như đang tự hỏi chính mình, tự chất vấn cái khát vọng mà nàng từng coi là lẽ sống. Cái tên "Thành Vô Song" từng vang vọng trong tâm trí nàng như một lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, giờ đây lại mang một âm điệu xa lạ, đầy nghi vấn. Nàng cảm thấy một sự trống rỗng, một nỗi thất vọng mơ hồ khi nghĩ về những hào nhoáng phù du mà nàng từng khao khát.

Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, ánh mắt hắn khẽ lướt qua Thanh Hằng, một cái gật đầu nhẹ nhàng, không hề có ý thăm dò hay phán xét. Hắn chỉ đơn giản là thừa nhận sự hiện diện của nàng, như một chiếc lá rơi vào dòng suối, không làm xáo động dòng chảy, mà chỉ nhẹ nhàng trôi theo. "Tìm gì sao?" Hắn khẽ hỏi, giọng nói trầm ấm, không cao không thấp, như một làn gió nhẹ, không hề mang theo chút áp đặt hay mong đợi nào. Câu hỏi ấy đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn, nhưng lại mở ra một khoảng không cho Thanh Hằng tự do bày tỏ, hoặc tự do chìm đắm trong suy nghĩ của mình.

Thanh Hằng giật mình nhẹ, như vừa thoát khỏi một giấc mộng. Nàng quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Tạ Trần. Trong đôi mắt ấy, nàng không thấy sự tò mò, không thấy sự thúc giục, chỉ thấy một sự thấu hiểu bình lặng, như mặt hồ thu phản chiếu vạn vật mà không hề bị lay động. "Tiên sinh..." Nàng khẽ gọi, âm điệu ngập ngừng. "Ta... ta cũng không biết mình muốn tìm gì nữa." Giọng nàng nhỏ dần, rồi tắt hẳn, như một ngọn nến bị gió thổi. Nàng cảm thấy một sự lúng túng, một nỗi xấu hổ mơ hồ khi phải thừa nhận sự hoang mang của mình trước mặt một người sâu sắc như Tạ Trần. Cuốn 'Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo' trên tay nàng dường như trở nên nặng trĩu hơn, như một gánh n���ng của những tư tưởng mới mẻ đang đè nén lên những chấp niệm cũ kỹ. Những lời ngụ ngôn của Tạ Trần về dòng sông mất đi tên gọi, về con cá chép không còn là chính mình sau khi hóa rồng vẫn văng vẳng trong tâm trí nàng, gieo rắc những hạt mầm của sự nghi vấn vào sâu thẳm lòng nàng. Nàng không còn chắc chắn về con đường mà nàng đã chọn, không còn tin tưởng vào cái phồn hoa mà nàng từng ao ước.

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào. Hắn hiểu rằng, đôi khi, sự im lặng còn có sức mạnh hơn vạn lời nói. Hắn để nàng tự do lang thang trong thế giới của tri thức, tự do tìm kiếm câu trả lời cho chính mình. Quán sách của hắn, không chỉ là nơi chứa đựng sách vở, mà còn là một không gian tĩnh lặng, một miền đất hứa cho những tâm hồn đang lạc lối tìm về. Ánh nắng cuối ngày dần tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh sáng yếu ớt từ những ngọn đèn dầu bắt đầu leo lét trong quán, tạo nên những vệt sáng vàng cam ấm áp trên những kệ sách, lên dáng vẻ trầm tư của Thanh Hằng, và lên khuôn mặt bình thản của Tạ Trần. Mùi giấy cũ, mùi gỗ ẩm, mùi trà sen, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của tri thức và sự bình yên, mời gọi những tâm hồn đang tìm kiếm sự tĩnh lặng để dừng chân và chiêm nghiệm. Thanh Hằng vẫn đứng đó, đôi mắt nàng vẫn lướt qua những kệ sách, như một con thuyền không bến bờ, đang tìm kiếm một hòn đảo để neo đậu giữa biển khơi của những suy tư.

Thanh Hằng vẫn lướt qua các kệ sách, bàn tay mảnh mai của nàng vô thức chạm vào những gáy sách cũ kỹ, sờn rách, như đang tìm kiếm một sợi dây liên kết vô hình. Nàng không còn vội vã, không còn sự bồn chồn như lúc mới bước vào. Bước chân nàng chậm rãi hơn, ánh mắt nàng từ sự vô định dần trở nên tập trung hơn, như một người lữ khách lạc đường bỗng nhìn thấy một tín hiệu mơ hồ trong sương mù. Dường như, nàng không còn tìm kiếm những câu chuyện về Thành Vô Song, về danh vọng phù du nữa. Thay vào đó, nàng đang tìm kiếm một thứ gì đó gần gũi hơn, chân thực hơn, một thứ có thể xoa dịu những băn khoăn đang cuộn xoáy trong lòng.

Bỗng dưng, ngón tay nàng dừng lại. Nàng rút ra một cuốn sách nhỏ, bìa đã cũ mòn đến mức không còn rõ màu sắc nguyên thủy, không hề có những hình vẽ rực rỡ hay những lời lẽ hoa mỹ để thu hút ánh nhìn. Trên gáy sách, chỉ có một dòng chữ mờ nhạt, gần như đã phai nhòa theo thời gian, nhưng lại có sức hút kỳ lạ đối với nàng: "Vẻ đẹp của sự giản dị và sự mãn nguyện." Cái tên ấy, nghe có vẻ đơn điệu, nhưng lại như một lời thì thầm dịu dàng chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn đang xao động của nàng. Nó không hứa hẹn vàng bạc, không hứa hẹn quyền lực, mà chỉ hứa hẹn một điều giản đơn: sự bình yên.

Thanh Hằng cầm cuốn sách trên tay, cảm nhận sự thô ráp của bìa sách, hơi lạnh từ những trang giấy đã ngả vàng. Nàng tìm một chiếc ghế gỗ cũ kỹ trong góc quán, nơi ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu vẫn đủ để nàng đọc. Nàng ngồi xuống, cẩn thận lật dở từng trang. Mùi giấy cũ, mùi mực đã phai nhạt, thoang thoảng hương thảo mộc từ những trang sách được làm từ vỏ cây rừng, tràn vào khứu giác nàng, mang theo một cảm giác an yên đến lạ thường.

Những dòng chữ đầu tiên hiện ra trước mắt nàng không phải là những lời lẽ cao siêu, những triết lý thâm sâu khó hiểu, mà là những câu chuyện giản dị về cuộc sống thường ngày. Nàng bắt đầu đọc, ban đầu chỉ là sự tò mò, nhưng rồi ánh mắt nàng dần dán chặt vào từng dòng chữ, từng lời lẽ. Biểu cảm trên gương mặt nàng thay đổi một cách tinh tế, từ sự tò mò sang ngạc nhiên, rồi dần dần là sự trầm tư sâu sắc, như thể những lời ấy đang mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí nàng.

Nàng đọc thầm, những lời lẽ ấy như một dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn nàng: *"Hạnh phúc không nằm ở những gì ta sở hữu, mà ở cách ta cảm nhận những gì ta có."*

Thanh Hằng dừng lại, những lời này vang vọng trong tâm trí nàng, đối lập hoàn toàn với những gì nàng từng tin tưởng. Nàng từng nghĩ, hạnh phúc là phải có được danh vọng, phải có được cuộc sống phồn hoa ở Thành Vô Song. Nhưng những lời trong sách lại nói rằng, hạnh phúc không phải là thứ có thể nắm giữ, mà là một trạng thái của tâm hồn. Nàng khẽ nhắm mắt, hình ảnh Thôn Vân Sơn hiện lên trong tâm trí nàng: những mái nhà tranh đơn sơ, những cánh đồng lúa xanh mướt, tiếng trẻ con nô đùa, tiếng người lớn cười nói. Tất cả đều giản dị, nhưng lại mang một vẻ đẹp chân thực, một sự đủ đầy mà nàng chưa từng nhận ra.

Nàng lại mở mắt, tiếp tục đọc. Những lời lẽ trong sách cứ thế thấm đẫm vào từng tế bào của nàng, như giọt mưa thấm vào đất khô cằn: *"Cuộc sống giản dị không phải là thiếu thốn, mà là sự đủ đầy từ bên trong, khi tâm hồn tìm thấy sự bình yên."*

"Đủ đầy từ bên trong..." Nàng lặp lại những lời ấy, như đang nếm thử một hương vị mới lạ. Nàng từng nghĩ, cuộc sống ở Thôn Vân Sơn là thiếu thốn, là tẻ nhạt. Nàng từng cho rằng, phải đến Thành Vô Song, phải có được những thứ mà người khác ao ước, nàng mới có thể "đủ đầy". Nhưng cuốn sách này lại nói ngược lại. Nó nói rằng, sự đủ đầy không đến từ bên ngoài, mà đến từ chính nội tâm con người. Nàng bắt đầu hình dung về những người dân làng, những gương mặt chất phác, lam lũ, nhưng ánh mắt họ lại ánh lên sự an nhiên, sự mãn nguyện. Họ không có danh vọng, không có của cải chất đống, nhưng họ có sự bình yên trong tâm hồn, có những mối quan hệ gắn bó, có những niềm vui giản dị từ lao động và cuộc sống.

Cuốn sách còn kể về những người thợ thủ công, dành cả đời để tạo ra một tác phẩm nghệ thuật duy nhất, không vì danh lợi mà chỉ vì niềm đam mê và sự hoàn hảo. Kể về những lão nông, ngày ngày gắn bó với ruộng đồng, tìm thấy niềm vui trong từng hạt mầm nảy nở, từng giọt mồ hôi rơi. Kể về những đứa trẻ, chạy nhảy trên triền đê, cười vang mà không cần đến những món đồ chơi xa xỉ. Tất cả những câu chuyện ấy, dù nhỏ bé, nhưng lại có sức mạnh lay động tâm hồn Thanh Hằng một cách sâu sắc.

Nàng nhớ lại những lời của Tạ Trần, về dòng sông mất đi tên gọi, về con cá chép không còn là chính mình. Nàng nhận ra, có lẽ, cái "phồn hoa" mà nàng khao khát cũng chính là dòng biển mênh mông ấy, nơi nàng có thể mất đi bản sắc của mình, trở thành một giọt nước vô danh trong hàng tỷ tỷ giọt nước khác. Nàng đã từng nghĩ, sự thay đổi là tốt, là tiến bộ. Nhưng giờ đây, nàng bắt đầu tự hỏi, liệu có phải sự thay đổi nào cũng đều đáng giá? Liệu có phải cái giá phải trả cho "phồn hoa" là quá đắt, đến nỗi phải đánh đổi cả sự bình yên, cả bản sắc của chính mình?

Từng lời lẽ trong sách, từng câu chuyện giản dị, như những hạt mầm tri thức được gieo vào mảnh đất tâm hồn nàng. Nàng cảm thấy một sự giằng xé nội tâm mạnh mẽ. Một bên là khát vọng danh vọng đã cháy bỏng bấy lâu, một bên là sự bình yên, mãn nguyện mà cuốn sách này đang vẽ ra. Sự bình yên ấy, không cần phải đi xa xôi tìm kiếm, không cần phải tranh giành, đấu đá, mà nó nằm ngay trong tầm tay, nằm ngay trong chính cuộc sống mà nàng đã từng muốn từ bỏ. Ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu hắt lên khuôn mặt nàng, làm nổi bật lên vẻ trầm tư, đôi mắt nàng ánh lên một nỗi bâng khuâng khó tả, như một người vừa chợt nhận ra một điều gì đó vô cùng quan trọng, nhưng lại chưa thể hoàn toàn chấp nhận nó. Nàng khẽ vuốt ve bìa sách, cuốn sách cũ kỹ ấy, giờ đây không chỉ là một vật vô tri, mà như một người bạn tri kỷ đang thì thầm những lời khôn ngoan vào tai nàng.

Trong khi Thanh Hằng chìm đắm trong thế giới của những trang sách cũ kỹ, Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy, vẻ mặt bình thản như mặt nước hồ thu. Ánh mắt hắn khẽ lướt qua Thanh Hằng, một cái nhìn thoáng qua, không dừng lại quá lâu, nhưng đủ để cảm nhận được sự chuyển động tinh tế trong tâm hồn cô gái trẻ. Hắn không nhìn chằm chằm, không có ý định xâm phạm không gian riêng tư của nàng, nhưng mọi thay đổi trên gương mặt nàng, từng khoảnh khắc nàng dừng lại suy ngẫm, từng cái chau mày nhẹ hay cái thở dài vô thức, đều không qua khỏi ánh mắt tinh tường của hắn. Tạ Trần biết cuốn sách cô đang đọc, đó là một trong vô vàn những cuốn sách không tên tuổi, không hào nhoáng, nhưng lại ẩn chứa những triết lý sâu sắc về cuộc sống, về giá trị của sự bình phàm mà hắn đã cất giữ cẩn thận trong quán. Hắn biết, những lời lẽ giản dị trong cuốn sách ấy đang gieo những hạt giống nào trong lòng cô gái trẻ.

Hắn khẽ nhấp một ngụm trà sen, vị đắng chát ban đầu dần tan ra, để lại dư vị ngọt thanh nơi đầu lưỡi. Hắn không nói, không làm gì để can thiệp vào hành trình tự vấn của Thanh Hằng. Bởi lẽ, hắn hiểu rằng, mỗi người đều phải tự tìm lấy con đường của mình, tự mình chiêm nghiệm để tìm ra chân lý cho riêng mình. Sách vở, những câu chuyện, những lời ngụ ngôn mà hắn kể, chỉ là người dẫn lối, là những ngọn hải đăng nhỏ bé trên biển khơi cuộc đời, chứ không phải là kẻ quyết định vận mệnh. Quan trọng nhất là họ có sẵn lòng lắng nghe tiếng lòng của chính mình hay không, có đủ dũng khí để đối mặt với những chấp niệm của bản thân hay không.

Trong suy nghĩ của Tạ Trần, Thiên Đạo không phải là một thực thể quyền năng để con người phải sùng bái hay khát khao thành tiên. Thiên Đạo, đối với hắn, chính là quy luật vận hành của nhân quả, của v���n vật. Khi Thiên Đạo suy kiệt, khi linh khí mỏng dần, không có nghĩa là sự kết thúc, mà có thể là một cơ hội để nhân gian tìm lại chính mình, tìm lại cái bản chất "người" đã bị bào mòn bởi những tham vọng tu tiên hư ảo. Con người cứ mải miết theo đuổi sức mạnh, sự bất tử, mà quên mất đi giá trị của một đời sống trọn vẹn, chân thực. Họ "mất người" không phải vì bị ai đó cướp đi, mà vì tự tay đánh đổi cảm xúc, ký ức, và nhân tính của mình để đổi lấy quyền năng.

Tạ Trần tin rằng, sự "bình thường vĩnh cửu" mà hắn đang kiến tạo, từng chút một, qua mỗi câu chuyện, mỗi cuốn sách, mỗi lời gợi mở, chính là nền móng cho một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên mà con người không còn khao khát thành tiên, không còn bị ám ảnh bởi quyền năng siêu phàm, mà trở về với những giá trị cốt lõi của nhân sinh. Những hạt giống tri thức và nhân đạo mà hắn gieo trồng, có thể không nảy mầm ngay lập tức, nhưng chúng sẽ âm thầm đâm chồi, nảy lộc trong tâm hồn của những người như Thanh Hằng, Lý Thụ, Vương Khang, và biết bao thế hệ tr�� khác.

Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không thể nghe thấy. Mùi trầm hương từ một góc quán thoang thoảng bay tới, hòa quyện với mùi trà sen và mùi giấy cũ, tạo nên một không gian thiền định. Tạ Trần biết, Thanh Hằng đang ở một ngã ba đường quan trọng của cuộc đời nàng. Một bên là con đường phồn hoa mà nàng từng mơ ước, con đường mà xã hội thường ca tụng, hứa hẹn danh vọng và sự ngưỡng mộ. Một bên là con đường của sự giản dị, của sự mãn nguyện nội tại, con đường mà cuốn sách cũ đang gợi mở, và cũng là con đường mà Tạ Trần đang âm thầm xây dựng cho nhân gian.

Hắn không cần biết nàng sẽ chọn con đường nào. Hắn chỉ cần biết rằng, hạt giống đã được gieo. Quyết định cuối cùng thuộc về chính nàng. Đó là sự tự chủ của phàm nhân, là ý nghĩa của cuộc sống tự do lựa chọn. Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt hắn lại hướng về phía cửa sổ, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn Thị Trấn An Bình. Những ngôi sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẳm, như những viên kim cương nhỏ bé được rắc lên tấm màn nhung. Ngoài kia, cuộc sống vẫn tiếp diễn, bình dị và vô thường. Và trong quán sách nhỏ này, một tâm hồn trẻ đang trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm sâu sắc, một cuộc chuyển mình mà có thể sẽ định đoạt cả vận mệnh của nàng, và góp phần định hình tương lai của một kỷ nguyên mới. Tạ Trần chỉ là người chứng kiến, người gợi mở, còn hành trình thực sự, luôn luôn là của chính mỗi người.

Ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn dầu lay động trong quán sách, hắt những bóng đổ dài trên những kệ sách cao ngất, lên bức tường cũ kỹ, và lên dáng vẻ trầm tư của Thanh Hằng. Ngoài kia, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn, chỉ còn ánh sáng leo lét từ những ngôi nhà xa xa và ánh trăng non mới ló dạng trên nền trời thăm thẳm. Không khí trở nên se lạnh hơn, mang theo hơi sương đêm và mùi đất ẩm.

Thanh Hằng khẽ khàng gấp cuốn sách lại, động tác chậm rãi, trân trọng, như sợ làm vỡ tan những suy nghĩ vừa mới nảy sinh trong lòng. Cuốn sách cũ kỹ, không tên tuổi ấy, giờ đây nằm chặt trong tay nàng, không còn là một vật vô tri, mà như một bảo vật vô giá, chứa đựng những lời khôn ngoan đã thay đổi cả nhận thức của nàng. Nàng đứng dậy, bước chân không còn sự vội vã, bồn chồn như khi nàng đến, thay vào đó là sự tĩnh lặng đến lạ thường, pha lẫn chút bâng khuâng, một nỗi hoài niệm mơ hồ về những gì đã qua và những gì đang chờ đợi.

Nàng khẽ cúi đầu chào Tạ Trần, một cái cúi chào sâu sắc, đầy sự kính trọng và biết ơn, không phải vì một lời khuyên trực tiếp, mà vì những gì hắn đã gián tiếp gợi mở. Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu đáp lại, ánh mắt hắn vẫn tĩnh lặng như mặt nước, không hề có chút phán xét hay mong đợi nào.

Thanh Hằng bước ra khỏi quán sách, bước vào màn đêm đang bao trùm Thị Trấn An Bình. Con đường đất quen thuộc giờ đây chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ mặt trăng non và vài ngọn đèn lồng treo trước hiên nhà hắt xuống. Bóng nàng đổ dài trên con đường, mảnh mai và cô độc, nhưng không còn mang vẻ vội vã của một người đang chạy trốn khỏi cuộc sống. Thay vào đó là một sự chậm rãi, một s�� trầm mặc, như thể nàng đang bước đi trên một con đường mới, một con đường mà nàng vừa mới khám phá ra trong tâm hồn mình.

Nàng ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh như những viên ngọc trai nhỏ bé. Ánh trăng non treo lơ lửng, hiền hòa, chiếu rọi một vầng sáng bạc lên cảnh vật xung quanh. Hơi lạnh của đêm thấm vào da thịt, nhưng tâm hồn nàng lại cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ, một sự bình yên chưa từng có.

Trong suy nghĩ của Thanh Hằng, những lời của cuốn sách vẫn văng vẳng bên tai, hòa quyện với những lời ngụ ngôn của Tạ Trần về dòng sông và con cá chép. Nàng tự hỏi chính mình, bằng một giọng thì thầm chỉ đủ cho gió nghe thấy: "Phồn hoa... hay bình yên? Liệu có phải ta đã tìm kiếm sai điều gì đó? Nơi nào mới thực sự là nhà, là nơi ta thuộc về?" Câu hỏi ấy không còn mang theo sự khao khát cháy bỏng như trước, mà là một sự chất vấn sâu sắc, một sự tự vấn về ý nghĩa thực sự của cuộc sống.

Nàng chậm rãi bước đi, không còn vẻ gấp gáp. Nàng dừng lại bên một gốc cây cổ th��� lớn ven đường, tán lá xào xạc trong gió đêm như đang thì thầm những câu chuyện cổ xưa. Nàng ngước nhìn lên những tán lá, nhìn lên bầu trời, tâm trí nàng vẫn chìm đắm trong những lời lẽ của cuốn sách, trong những suy tư về sự giản dị và mãn nguyện. Nàng khẽ siết chặt cuốn sách vào lòng, như siết chặt một lời hứa, một niềm tin mới vừa được gieo vào tâm hồn.

Bầu trời đêm thăm thẳm, những vì sao lấp lánh như vô vàn ánh mắt đang dõi theo nàng. Con đường phía trước vẫn còn dài, và nàng vẫn chưa biết mình sẽ đi đâu, sẽ làm gì. Nhưng có một điều nàng đã chắc chắn: hành trình của nàng, dù có đến Thành Vô Song hay không, sẽ không còn đơn thuần là theo đuổi danh vọng phù du. Nàng sẽ mang theo hạt giống của sự tự vấn, của những giá trị về cuộc sống giản dị, về sự mãn nguyện nội tại. Cuốn sách cũ và những triết lý về "Vẻ đẹp của sự giản dị" đã mở ra một chân trời mới trong tâm hồn nàng, định hình lại cái nhìn của nàng về thế giới, về hạnh phúc, và về ý nghĩa của việc "sống một đời bình thường".

Có l���, nàng sẽ không còn tìm kiếm một "ngôi nhà" ở Thành Vô Song xa hoa. Ngôi nhà thực sự, có thể không phải là một nơi chốn cụ thể, mà là một trạng thái của tâm hồn, một sự bình yên nội tại, nơi mà con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần phải "thành tiên" hay nắm giữ bất kỳ quyền năng siêu phàm nào. Cái chấp niệm về phồn hoa đã bắt đầu lung lay, và một con đường khác, con đường của sự bình phàm và chân thực, đang dần hiện rõ trong tâm trí nàng, như ánh trăng non soi rọi con đường về của một lữ khách lạc lối. Nàng vẫn đứng đó, giữa màn đêm tĩnh mịch, để gió đêm thổi tan đi những băn khoăn cuối cùng, để những vì sao chỉ lối cho một hành trình mới, một hành trình tự khám phá bản thân, tìm về với chính "người" trong nàng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free