Nhân gian bất tu tiên - Chương 1562: Bình Yên Nơi Quê Cũ: Hạt Mầm Trỗi Dậy
Màn đêm buông xuống Thị Trấn An Bình, mang theo hơi sương lành lạnh và mùi đất ẩm đặc trưng của những giờ khắc cuối ngày. Thanh Hằng vẫn đứng đó, dưới gốc cây cổ thụ già cỗi ven đường, nơi tán lá xào xạc tựa như đang ngân nga những khúc ca thời gian, những lời thì thầm của một quá khứ xa xôi mà nàng chưa từng biết đến. Cuốn sách cũ kỹ, không tên tuổi, giờ đây nằm chặt trong tay nàng, không còn là một vật vô tri vô giác, mà như một bảo vật vô giá, chứa đựng những lời khôn ngoan đã thay đổi cả nhận thức của nàng về thế giới, về hạnh phúc, và về ý nghĩa của việc "sống một đời bình thường".
Nàng ngước nhìn lên bầu trời đêm thăm thẳm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh như vô vàn viên ngọc trai nhỏ bé, mỗi viên ngọc là một ánh mắt đang dõi theo nàng, hay một câu hỏi không lời về hành trình sắp tới. Ánh trăng non treo lơ lửng, hiền hòa, chiếu rọi một vầng sáng bạc lên cảnh vật xung quanh, vẽ nên những bóng đổ dài, mảnh mai và cô độc của nàng trên con đường đất quen thuộc. Hơi lạnh của đêm thấm vào da thịt, nhưng tâm hồn nàng lại cảm thấy một sự ấm áp kỳ lạ, một sự bình yên chưa từng có, xoa dịu đi những bồn chồn, những khao khát phù phiếm từng ngự trị trong lòng.
Trong suy nghĩ của Thanh Hằng, những lời của cuốn sách vẫn văng vẳng bên tai, hòa quyện với những lời ngụ ngôn của Tạ Trần về dòng sông và con cá chép. Nàng tự hỏi chính mình, bằng một giọng thì thầm chỉ đủ cho gió đêm nghe thấy: "Phồn hoa... hay bình yên? Liệu có phải ta đã tìm kiếm sai điều gì đó? Nơi nào mới thực sự là nhà, là nơi ta thuộc về?" Câu hỏi ấy không còn mang theo sự khao khát cháy bỏng về danh vọng hay sự phù phiếm của Thành Vô Song như trước, mà là một sự chất vấn sâu sắc, một sự tự vấn về ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Cái chấp niệm về phồn hoa đã bắt đầu lung lay tận gốc rễ, và một con đường khác, con đường của sự bình phàm và chân thực, đang dần hiện rõ trong tâm trí nàng, như ánh trăng non soi rọi con đường về của một lữ khách lạc lối. Nàng vẫn đứng đó, giữa màn đêm tĩnh mịch, để gió đêm thổi tan đi những băn khoăn cuối cùng, để những vì sao chỉ lối cho một hành trình mới, một hành trình tự khám phá bản thân, tìm về với chính "người" trong nàng.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp giăng mắc trên những mái nhà tranh vách đất của Thôn Vân Sơn, Thanh Hằng đã thức giấc. Nàng ngồi bên khung cửa sổ nhỏ, nơi luồng gió sớm mang theo mùi hương của đất ẩm sau đêm sương, mùi cỏ dại còn đọng hơi nước và chút hương hoa dại vương vấn. Ánh sáng vàng nhạt của ban mai len lỏi qua kẽ lá, vẽ lên nền đất những hình thù nhảy múa, rồi hắt vào căn phòng nhỏ, chiếu lên trang sách cũ kỹ nàng đang cầm trên tay. Đó chính là cuốn "Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo" mà nàng đã mang về từ quán sách của Tạ Trần.
Nàng lật dở từng trang giấy đã ố vàng theo thời gian, đôi mắt nàng trầm tư dõi theo những nét chữ cổ, những câu triết lý tưởng chừng khô khan nhưng giờ đây lại thấm đẫm ý nghĩa. "Hạnh phúc không phải là đích đến, mà là hành trình ta đi qua." "Phồn hoa chỉ là ảo ảnh, bình yên mới là chân thật." "Nước chảy chỗ trũng, người tìm nơi bình an." Những lời ấy cứ thế luân phiên hiện ra, khắc sâu vào tâm trí nàng, như những hạt mầm đang lặng lẽ nảy nở trong đất khô cằn. Tâm trí nàng giằng xé giữa hình ảnh Thành Vô Song hoa lệ, lấp lánh những hứa hẹn phù du của danh vọng, và khung cảnh làng quê quen thuộc hiện ra trước mắt. Nàng nhớ lại lời Tạ Trần, về "dòng sông" và "con cá chép", về việc mỗi sinh linh đều có một nơi chốn thuộc về, một sứ mệnh riêng, không cần phải cố gắng bơi ngược dòng để tìm kiếm những giá trị không thuộc về mình.
Nàng ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Thôn Vân Sơn đang dần thức giấc. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, tiếng suối chảy róc rách từ khe đá, hòa cùng tiếng gà gáy eo óc từ xa vọng lại, đánh thức một ngày mới. Mùi khói bếp thoảng nhẹ, báo hiệu những bữa cơm sớm đang được chuẩn bị. Phía xa, trên con đường đất mòn, vài đứa trẻ con trong bộ quần áo vá víu đang nô đùa, tiếng cười trong trẻo vang vọng cả một góc làng. Lão Nông hàng xóm đã vác cuốc ra đồng, dáng người còng xuống nhưng bước chân vẫn thoăn thoắt. Bà Lão Bán Nước bên hiên nhà đã bày biện gánh hàng nhỏ của mình, miệng lẩm bẩm những câu ca dao cổ.
Tất cả những âm thanh, hình ảnh, mùi vị ấy, trước đây Thanh Hằng từng cảm thấy tẻ nhạt, đơn điệu, gò bó. Nàng từng ước ao được thoát ly khỏi cái vòng luẩn quẩn của cuộc sống làng quê, để vươn tới một chân trời rộng lớn hơn, rực rỡ hơn. Nhưng giờ đây, qua lăng kính của "Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo" và những lời gợi mở của Tạ Trần, chúng lại hiện ra với một vẻ đẹp hoàn toàn khác. Đó không phải là sự tẻ nhạt, mà là sự bình yên. Không phải đơn điệu, mà là chân thật. Không phải gò bó, mà là gắn kết.
Nàng tự độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một làn hơi nhẹ, hòa vào không gian tĩnh lặng của buổi sớm: "Thành Vô Song... phồn hoa rực rỡ, nhưng liệu có phải là nơi ta tìm thấy chính mình? Hay chỉ là một cái bẫy của những ảo ảnh, của những cái giá phải trả cho sự 'mất người' mà các tiên nhân vẫn thường nói đến? Ta có thực sự muốn đánh đổi tất cả những điều này, những điều bình dị mà chân thật này, để chạy theo một thứ danh vọng phù du, để rồi một ngày nào đó ta cũng đánh mất đi cảm xúc, đánh mất đi ký ức, đánh mất đi chính bản ngã của mình như những kẻ tu tiên kia?"
Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận không khí trong lành lấp đầy lồng ngực. Mùi hương của đất, của cỏ, của khói bếp, của hoa dại, tất cả hòa quyện lại thành một mùi hương quen thuộc, một mùi hương của "nhà". Những ký ức tuổi thơ ùa về, những buổi chiều theo mẹ ra đồng, những đêm trăng nghe cha kể chuyện, những ngày cùng bạn bè tắm suối, bắt cá. Tất cả đều là những mảnh ghép nhỏ bé, tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh về cuộc đời nàng, một bức tranh mà nàng từng muốn xé bỏ, nhưng giờ đây lại trân trọng từng nét vẽ.
Nàng mở mắt, ánh nhìn giờ đã trong trẻo và kiên định hơn. Nàng nhìn xuống cuốn sách trong tay, rồi nhìn ra khung cảnh làng quê đang dần bừng tỉnh dưới ánh nắng ban mai. Một hạt mầm đã được gieo vào tâm hồn nàng, không phải là hạt mầm của danh vọng, mà là hạt mầm của sự bình yên, của sự mãn nguyện nội tại. Nàng biết, con đường phía trước vẫn còn dài, và quyết định của nàng sẽ thay đổi cả một đời người. Nhưng giờ đây, nàng không còn cảm thấy sợ hãi hay bồn chồn nữa. Thay vào đó là một sự bình thản, một niềm tin vào lựa chọn của chính mình. Nàng khẽ siết chặt cuốn sách vào lòng, như siết chặt một lời hứa, một niềm tin mới vừa được gieo vào tâm hồn. Những lời lẽ của Tạ Trần, dù không trực tiếp khuyên nhủ, nhưng đã thắp lên ngọn đèn soi sáng con đường cho nàng. Ngọn đèn ấy không dẫn nàng đến chốn phồn hoa đô thị, mà dẫn nàng về chính cội nguồn, về nơi mà tâm hồn nàng thực sự thuộc về.
Chiều tà, khi những vệt nắng cuối cùng còn vương trên đỉnh núi, nhuộm vàng cả cánh đồng lúa đang thì con gái, Thanh Hằng bước đi trên con đường làng quen thuộc. Nàng không còn vẻ bồn chồn, vội vã như những ngày trước, mà bước chân nàng chậm rãi, thư thái, như thể nàng đang thưởng thức từng hơi thở của cuộc sống. Gió nhẹ mơn man mái tóc, mang theo mùi hương của lúa chín non và cỏ dại. Những âm thanh quen thuộc của làng quê như tiếng trẻ con nô đùa, tiếng người gọi nhau í ới, tiếng chuông bò leng keng từ xa vọng lại, tất cả đều trở nên du dương, ấm áp trong tai nàng.
Nàng nhìn thấy cha mẹ mình, Lão Nông và vợ, đang cặm cụi trên cánh đồng. Lưng cha nàng đã còng đi nhiều theo năm tháng, đôi tay chai sạn vì những tháng ngày vất vả vun trồng. Mẹ nàng, mái tóc đã lốm đốm bạc, vẫn cần mẫn nhổ cỏ bên luống rau. Khung cảnh ấy, trước đây nàng từng thấy thật mệt mỏi, thật nặng nhọc. Nhưng giờ đây, trong mắt nàng, đó lại là một bức tranh sống động về sự kiên cường, về tình yêu thương vô bờ bến. Nàng nhận ra, những giọt mồ hôi rơi trên cánh đồng kia không chỉ là mồ hôi của sự lao động, mà còn là mồ hôi của tình yêu dành cho gia đình, cho mảnh đất này.
Lão Nông ngẩng đầu lên, thấy bóng dáng Thanh Hằng từ xa. Khuôn mặt sạm nắng, đầy những nếp nhăn của thời gian bỗng giãn ra, nở một nụ cười hiền hậu.
"Con gái, con vẫn chưa đi sao? Cha mẹ lo cho con lắm." Giọng ông trầm ấm, chất phác, nhưng chứa đựng một sự lo lắng chân thành, một tình yêu thương sâu nặng.
Thanh Hằng mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng chiều. Nàng bước đến bên cha mẹ, giúp mẹ nàng nhổ vài cọng cỏ, rồi xoa bóp đôi vai mệt mỏi của cha. "Con không đi nữa đâu cha ạ. Con sẽ ở lại đây, với cha mẹ, với làng mình."
Nụ cười trên môi Lão Nông càng thêm phần tươi tắn. Ông gật đầu, không nói gì thêm, nhưng ánh mắt ông ánh lên niềm hạnh phúc khôn tả. Bà Lão Bán Nước, người đang ngồi bên hiên nhà tết những chiếc nón lá mới, thấy Thanh Hằng đi qua, liền cất tiếng gọi: "Thanh Hằng, con bé này, về thì ở lại ăn cơm với bà lão này chứ? Mấy hôm nay thấy con cứ bồn chồn, bà lo lắm."
"Dạ, con cảm ơn bà. Con sẽ ở lại đây ạ." Thanh Hằng đáp lời, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, một sự ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Đó là cảm giác của sự thuộc về, của tình làng nghĩa xóm, những điều mà Thành Vô Song dù có phồn hoa đến mấy cũng không thể nào mang lại.
Nàng đi chậm rãi quanh làng, quan sát tỉ mỉ từng chi tiết nhỏ bé mà trước đây nàng chưa từng để ý. Những bức tường đá rêu phong, những giàn hoa leo nở rộ trước hiên nhà, những cụ già ngồi trò chuyện bên ấm trà, những đứa trẻ con cười đùa đuổi bắt con chuồn chuồn trên bờ đê. Mỗi khung cảnh đều như một nét vẽ, một gam màu, tạo nên bức tranh Thôn Vân Sơn sống động, chân thật.
Nàng dừng lại bên con suối nhỏ chảy qua làng, nơi dòng nước trong vắt róc rách không ngừng. Nàng cúi xuống, vốc một ngụm nước mát lành, cảm nhận sự tinh khiết của tự nhiên. Nàng nhớ lại câu chuyện ngụ ngôn của Tạ Trần về dòng sông, về việc mỗi con cá chép đều có một dòng chảy riêng, một hành trình riêng. Nàng chợt hiểu ra, dòng chảy của nàng không phải là dòng chảy về Thành Vô Song hoa lệ, mà là dòng chảy về Thôn Vân Sơn bình dị này, nơi nàng có thể tìm thấy sự bình yên, sự trọn vẹn mà không cần phải "thành tiên" hay nắm giữ bất kỳ quyền năng siêu phàm nào.
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Những đám mây trôi lững lờ, tựa như những nét cọ mềm mại trên bức tranh thiên nhiên. Thanh Hằng đứng đó, ngắm nhìn cảnh hoàng hôn trên cánh đồng, tâm hồn nàng thanh tĩnh lạ thường. Nàng cảm thấy như mình vừa trút bỏ được một gánh nặng vô hình, một cái chấp niệm đã đeo bám nàng bấy lâu. Giờ đây, nàng đã tìm thấy con đường của mình, một con đường tuy không rực rỡ hào nhoáng, nhưng lại đầy ắp ý nghĩa và tình yêu thương. Nàng tin rằng, với tài năng và tâm huyết của mình, nàng có thể góp phần làm cho Thôn Vân Sơn trở nên tươi đẹp hơn, không phải bằng sự phồn hoa giả tạo, mà bằng vẻ đẹp chân thật, mộc mạc của chính nó. Quyết định của nàng đã được đưa ra, không còn chút do dự hay băn khoăn nào. Nàng sẽ ở lại, và nàng sẽ sống một cuộc đời bình thường, trọn vẹn tại nơi đây.
Khi màn đêm đã buông xuống hẳn, ánh trăng vằng vặc treo trên nền trời đen thẳm, rọi sáng con đường đất dẫn đến Thị Trấn An Bình. Thanh Hằng bước vào quán sách của Tạ Trần, nhưng lần này, bước chân nàng không còn vẻ bồn chồn, lo âu như những lần trước. Thay vào đó là sự bình yên và một niềm quyết tâm hiện rõ trên gương mặt thanh tú. Đôi mắt nàng, từng ánh lên khát vọng danh vọng, giờ đây ngập tràn sự tĩnh lặng và thấu hiểu.
Quán sách vẫn yên tĩnh như mọi khi, mùi giấy cũ, mực và hương trầm nhẹ nhàng phảng phất trong không khí, tạo nên một không gian trang nghiêm nhưng cũng đầy ấm cúng. Tạ Trần vẫn ngồi sau quầy, dáng người gầy gò thư sinh, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ suy tư thường trực. Thư Đồng Tiểu An đang cặm cụi sắp xếp lại những chồng sách trên kệ, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, lanh lợi. Ánh đèn dầu hắt hiu chiếu sáng những kệ sách cao vút, tạo nên những bóng đổ dài, huyền ảo.
Thanh Hằng nhẹ nhàng bước đến bên quầy, đặt cuốn "Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo" xuống mặt bàn gỗ đã cũ. Động tác của nàng trang trọng, như thể đang dâng lên một vật phẩm quý giá, một lời tri ân sâu sắc, chứ không phải để trả lại. Nàng ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, nở một nụ cười chân thành, từ tận đáy lòng.
"Tiên sinh," nàng khẽ nói, giọng nàng trong trẻo nhưng đầy sự kiên định, "con đã hiểu rồi. Con sẽ không đến Thành Vô Song nữa. Con sẽ ở lại Thôn Vân Sơn."
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt hắn vẫn tĩnh lặng như mặt nước hồ thu, không có chút bất ngờ hay phán xét nào. Hắn đã nhìn thấu sự đấu tranh nội tâm của nàng từ những lần nàng đến quán sách trước đây, và hắn biết rằng quyết định này không phải là một sự từ bỏ, mà là một sự lựa chọn.
Thanh Hằng tiếp tục, giọng nàng tràn đầy cảm xúc: "Con từng nghĩ Thành Vô Song là nơi con thuộc về, nơi con có thể tìm thấy danh vọng, tìm thấy ý nghĩa cuộc đời. Nhưng sau khi đọc cuốn sách này, và sau khi suy ngẫm về những lời tiên sinh đã gợi mở, con nhận ra rằng, vẻ đẹp thực sự, hạnh phúc thực sự không nằm ở những nơi xa hoa, tráng lệ, mà nằm ngay trong những điều bình dị nhất, trong tình cảm gia đình, trong tình làng nghĩa xóm, trong chính hơi thở của mảnh đất đã nuôi dưỡng con." Nàng khẽ siết chặt đôi tay, như muốn nắm giữ tất cả những cảm xúc ấy. "Con muốn dùng tài năng vẽ tranh của mình, để làm đẹp cho làng, để vẽ lại những khoảnh khắc bình dị mà tuyệt vời của Thôn Vân Sơn, để những người như con trước đây, cũng có thể nhìn thấy vẻ đẹp chân thật của cuộc sống ngay tại nơi mình sinh ra."
Tạ Trần lắng nghe, đôi mắt hắn ánh lên vẻ thấu hiểu. Hắn im lặng một lát, rồi khẽ nhấp một ngụm trà nóng. "Mỗi nơi đều có vẻ đẹp riêng, quan trọng là người có mắt để nhìn và tâm để cảm nhận. Thành Vô Song có sự phồn hoa của nó, Thôn Vân Sơn có sự bình yên của nó. Không có đúng sai, chỉ có phù hợp hay không. Ta tin tưởng vào lựa chọn của con." Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối nhỏ khẽ khàng len lỏi qua khe đá. "Vẽ tranh để làm đẹp cho làng, để lưu giữ những khoảnh khắc của đời sống, đó là một việc thiện lành. Nghệ thuật, dù không phải là phép thuật, nhưng cũng có thể lay động lòng người, có thể gieo vào tâm hồn những hạt mầm của vẻ đẹp và tình yêu thương."
Thư Đồng Tiểu An, người vẫn đang sắp xếp sách gần đó, nghe thấy câu chuyện, đôi mắt cậu bé sáng lên tò mò. Cậu bé ngẩng đầu lên, vẻ mặt hớn hở: "Chị Thanh Hằng sẽ vẽ tranh cho làng thật đẹp sao? Con cũng muốn xem tranh của chị!"
Thanh Hằng mỉm cười nhìn Tiểu An, rồi quay sang Tạ Trần. "Tiên sinh, con có nên tìm đọc thêm những cuốn sách về nghệ thuật dân gian, hay về kiến trúc địa phương không ạ? Con muốn hiểu sâu hơn về văn hóa, về những giá trị truyền thống của làng mình, để có thể thể hiện chúng một cách chân thật và sống động nhất trong từng nét vẽ."
Tạ Trần khẽ gật đầu, mỉm cười nhẹ. "Đó là một ý hay. Tri thức là vô tận, và mỗi trang sách đều có thể mở ra một cánh cửa mới. Trên những kệ phía Đông kia, con có thể tìm thấy một vài cuốn sách cổ về kỹ thuật hội họa truyền thống, về cách người xưa khắc họa phong cảnh, con người. Cũng có những cuốn ghi chép về kiến trúc nhà cửa, đình làng, hay những câu chuyện dân gian được thể hiện qua các loại hình nghệ thuật khác. Hãy cứ tự nhiên tìm kiếm, và nếu có điều gì thắc mắc, đừng ngần ngại hỏi." Hắn chỉ tay về phía một dãy kệ sách cũ kỹ, nơi những cuốn sách nằm im lìm chờ đợi người tri kỷ.
Thanh Hằng cúi đầu cảm ơn Tạ Trần một lần nữa, lòng nàng tràn đầy sự biết ơn và một niềm hứng khởi mới. Nàng bước về phía dãy kệ sách Tạ Trần vừa chỉ, đôi mắt nàng lướt qua từng cuốn sách cũ, như đang tìm kiếm những kho báu tri thức. Nàng đã tìm thấy con đường của mình, một con đường mà nàng sẽ bước đi bằng cả trái tim và tài năng, một con đường dẫn nàng về với chính "người" trong nàng, tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần phải "thành tiên".
Cuốn "Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo" vẫn nằm đó, trên quầy sách, như một minh chứng cho sự thay đổi trong tâm hồn Thanh Hằng, và như một hạt mầm triết lý mà Tạ Trần đã gieo vào thế hệ mới. Quyết định của Thanh Hằng không chỉ là của riêng nàng, mà có lẽ, nó sẽ trở thành một câu chuyện, một nguồn cảm hứng thầm lặng, lan tỏa khắp Thôn Vân Sơn, minh chứng cho sự phát triển của văn minh phàm nhân về mặt nghệ thuật và văn hóa, củng cố triết lý về "Nhân Đạo" trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu".
Bầu trời đêm thăm thẳm bên ngoài, những vì sao vẫn lấp lánh, nhưng giờ đây, chúng không chỉ dõi theo một cô gái trẻ lạc lối, mà còn chứng kiến sự ra đời của một tâm hồn đã tìm thấy bình yên và mục đích sống, ngay trong chính mảnh đất quê hương mình. Con đường phía trước của Thanh Hằng, dù không phải là con đường đến Thành Vô Song, nhưng chắc chắn sẽ là một hành trình đầy ý nghĩa, nơi nàng sẽ dùng nét cọ của mình để tô điểm cho cuộc sống, để lưu giữ những vẻ đẹp bình dị mà vĩnh cửu của nhân gian.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.