Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1563: Hạt Giống Của Niềm Tin Cũ

Bầu trời đêm thăm thẳm bên ngoài, những vì sao vẫn lấp lánh, nhưng giờ đây, chúng không chỉ dõi theo một cô gái trẻ lạc lối, mà còn chứng kiến sự ra đời của một tâm hồn đã tìm thấy bình yên và mục đích sống, ngay trong chính mảnh đất quê hương mình. Con đường phía trước của Thanh Hằng, dù không phải là con đường đến Thành Vô Song, nhưng chắc chắn sẽ là một hành trình đầy ý nghĩa, nơi nàng sẽ dùng nét cọ của mình để tô điểm cho cuộc sống, để lưu giữ những vẻ đẹp bình dị mà vĩnh cửu của nhân gian.

***

Trong cái yên bình sâu thẳm của Thôn Vân Sơn, khi ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng, trải một lớp vàng nhạt lên những mái nhà ngói rêu phong và con đường đất ẩm ướt sương đêm, sự sống bắt đầu cựa mình. Tiếng chim hót líu lo từ những tán cây cổ thụ ven suối, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách không ngừng nghỉ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của buổi sớm. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, xen lẫn hương cỏ cây thanh khiết và khói bếp đầu ngày vương vấn, lan tỏa khắp không gian, vẽ nên một bức tranh quê an yên đến lạ. Từ xa, tiếng gà gáy vang vọng, đánh thức những đứa trẻ con trong làng, và chẳng mấy chốc, tiếng nô đùa hồn nhiên của chúng đã vọng lại từ phía những con ngõ nhỏ. Thôn Vân Sơn hiện lên như một ốc đảo của sự tĩnh lặng, một nơi mà thời gian dường như trôi chậm hơn, và mỗi hơi thở đều mang theo sự trong lành, mát mẻ của thiên nhiên chưa vướng bụi trần.

Trên cánh đồng lúa trải dài dưới chân núi, nơi những hạt sương đêm vẫn còn đọng trên lá, một bóng người gầy gò nhưng rắn rỏi đang cặm cụi làm việc. Đó là Lão Hổ, một nông dân đã gắn bó cả đời với mảnh đất này. Làn da ông cháy nắng, sạm đen như màu đất phù sa, những nếp nhăn hằn sâu trên khóe mắt và v���ng trán, ghi dấu bao mùa mưa nắng dãi dầu. Mái tóc đã bạc lấm tấm như sương tuyết, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ sắc bén, xen lẫn chút mệt mỏi và sự cứng rắn cố hữu của người đã quen với việc đối mặt với đất trời. Ông đang kiểm tra từng gốc lúa, những cây lúa chỉ mới chớm xanh, nhưng đã lộ vẻ còi cọc, yếu ớt, khác hẳn so với những ruộng lúa xanh tốt mơn mởn của những hộ xung quanh. Dù vậy, trên gương mặt Lão Hổ vẫn hiện rõ một niềm tự hào khó lý giải, một niềm tin sắt đá vào kinh nghiệm mà cha ông đã truyền lại qua bao thế hệ.

"Đất này ta cày, lúa này ta gieo, bao đời nay vẫn vậy," Lão Hổ lẩm bẩm, giọng khàn đặc, tay vẫn thoăn thoắt nhổ cỏ dại. "Cha ta, ông ta, và cả ông nội ta nữa, đều đã làm như thế này. Có gì mà phải thay đổi?" Ông ngẩng đầu nhìn những ruộng lúa xanh rì của hàng xóm, ánh mắt lóe lên chút khó chịu. "Các ngươi đừng bày vẽ thêm thắt làm gì cho tốn công, tốn của! Những thứ giống mới, phân bón mới kia, ai biết có tốt thật hay không? Đừng để đến lúc tiền mất tật mang rồi lại than thân trách phận." Niềm kiêu hãnh của một người nông dân lâu năm, gắn bó sâu sắc với từng tấc đất, từng hạt gạo, khiến ông không thể chấp nhận bất kỳ sự đổi mới nào, dù cho những dấu hiệu bất ổn đã bắt đầu hiển hiện rõ rệt trên mảnh ruộng của mình. Ông tin rằng, cái gọi là "kinh nghiệm" của tổ tiên, chính là chân lý vĩnh cửu, không thể lay chuyển.

Vừa lúc đó, Lão Nông, một người hàng xóm trẻ hơn Lão Hổ vài tuổi, đang đội chiếc nón lá rộng vành, bước ngang qua bờ ruộng. Lão Nông có làn da cũng đen sạm vì nắng gió, nhưng đôi tay, đôi chân ông lại mang vẻ nhanh nhẹn, linh hoạt hơn. Ruộng lúa của Lão Nông xanh tốt mơn mởn, lá lúa vươn cao, cứng cáp, hứa hẹn một mùa bội thu. Ông dừng lại, nhìn sang ruộng Lão Hổ với ánh mắt đầy lo lắng.

"Lão Hổ à," Lão Nông gọi, giọng điệu chất phác nhưng chân thành, "ông vẫn còn giữ lối cũ sao? Nhìn những cây lúa của ông kìa, có vẻ không được khỏe mạnh cho lắm." Ông khẽ cúi xuống, nhặt một nắm đất từ ruộng Lão Hổ, rồi lại nhặt một nắm từ ruộng mình. "Đất bây giờ đã khác xưa rồi. Đất đã cằn cỗi hơn, bạc màu hơn. Thời tiết cũng thất thường, không còn như cái thời cha ông ta nữa. Phải thử những cái mới chứ! Như tôi đây, nghe lời mấy người trẻ trong làng, thử dùng giống lúa mới chịu hạn tốt hơn, lại bón thêm ít phân hữu cơ cải tạo đất. Nhờ vậy mà vụ này lúa phát triển tốt hơn hẳn." Lão Nông vừa nói, vừa chỉ tay về phía ruộng lúa xanh mướt của mình, rồi lại hướng về ruộng của Lão Hổ, nơi những cây lúa yếu ớt đang lay lắt trong gió.

Lão Hổ ngẩng phắt dậy, vẻ mặt khó chịu. "Hừ! Ngươi thì biết gì! Giống mới giống cũ cũng chỉ là lúa thôi. Đất này là đất tổ tiên để lại, thấm đẫm mồ hôi bao đời. Làm sao lại có thể cằn cỗi được? Chẳng qua là lũ sâu bọ năm nay hoành hành hơn mà thôi, hoặc là trời đất muốn thử lòng người." Ông phủi tay, quay lưng lại với Lão Nông, tiếp tục cặm cụi nhổ cỏ, như muốn chấm dứt câu chuyện. "Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Ta hiểu cái giá của nó hơn ai hết. Không cần ngươi phải dạy ta cách làm nông!" Lão Hổ nói, giọng điệu mang theo sự cố chấp và một chút tự ái bị chạm vào. Ông tin rằng sự cần cù, chịu khó của mình sẽ đủ để bù đắp cho những thiếu sót, và rằng ông không cần bất kỳ "phép lạ" nào từ những phương pháp xa lạ kia. Cái nghèo, cái khó của bao đời đã tôi luyện ông thành một người kiên cường, nhưng cũng khiến ông trở nên cứng nhắc, khó lòng chấp nhận sự thay đổi. Ông nhìn những cây lúa còi cọc của mình, tự nhủ rằng chỉ cần ông kiên trì, chúng rồi sẽ lớn, như bao mùa màng trước. Nhưng trong sâu thẳm, một hạt mầm lo lắng nhỏ bé đã bắt đầu nhen nhóm, dù ông cố tình phớt lờ nó đi.

***

Vài tuần sau, khi ánh chiều tà bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời, Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An dừng chân tại Quán Trà Vọng Giang. Quán trà được xây dựng bằng gỗ mộc mạc, với một ban công nhỏ nhô ra phía bờ sông, nơi khách có thể ngắm nhìn dòng nước chảy lững lờ. Kiến trúc đơn giản, nhưng toát lên vẻ thanh thoát, hòa mình vào cảnh quan thiên nhiên. Từ đây, có thể nghe rõ tiếng nước sông chảy rì rào, tiếng chim muông về tổ hót líu lo trong ráng chiều, và thỉnh thoảng là tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ, khoan thai của những người khách đang thưởng trà. Mùi trà thơm thoang thoảng, hòa quyện với mùi nước sông tươi mát và hương hoa cỏ dại ven đường, tạo nên một không gian thư thái, dễ chịu. Không khí trong lành và mát mẻ, xua đi cái oi ả còn sót lại của ban ngày.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt dưới ánh hoàng hôn, ngồi tựa vào lan can gỗ, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo và trầm tư. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ và hương thơm tinh tế của trà lan tỏa trong khoang miệng, giúp hắn giữ được sự bình tĩnh và tập trung. Hắn lắng nghe những câu chuyện phiếm của những người xung quanh, những lời bàn tán về tình hình vụ mùa trong làng, về chuyện nhà cửa, chuyện làm ăn.

Tiểu An, cậu thư đồng nhỏ bé, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và hiếu kỳ, ngồi đối diện Tạ Trần. Cậu bé mặc bộ áo vải thô cũ kỹ, nhưng gương mặt lại ánh lên sự hồn nhiên, tinh nghịch. "Tiên sinh, sao cánh đồng bên kia lại xanh tốt vậy," Tiểu An hỏi, chỉ tay về phía một khoảnh ruộng lúa mướt mắt, nằm cách quán trà không xa. "Mà cánh đồng của Lão Hổ lại vàng úa hết rồi ạ? Con thấy mấy hôm trước Lão Hổ vẫn ra đó làm việc cật lực lắm mà." Giọng cậu bé trong trẻo, mang theo sự tò mò chân thành của một đứa trẻ chưa hiểu sự đời.

Một người khách ngồi bàn bên cạnh, một lão nông có vẻ ngoài khắc khổ, da đen sạm, tay chân chai sạn, nghe thấy câu hỏi của Tiểu An, liền khẽ thở dài, lắc đầu. "Ôi dào, Tiểu An à, con còn nhỏ chưa hiểu hết được. Lão Hổ nhà ta thì cứ khăng khăng theo lối cũ. Cả đời ông ấy chỉ biết làm theo những gì cha ông để lại, không chịu học hỏi cái mới. Mấy năm nay đất đai đã khác, giống lúa cũng phải thay đổi mới mong có thu hoạch tốt được." Lão nông nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục câu chuyện, giọng điệu mang theo vẻ tiếc nuối và thương cảm. "Người ta bây giờ dùng giống mới, phân bón mới, nước tưới cũng có cách riêng, mùa màng bội thu. Còn ông ấy... haizzz. Cứ nói là 'đất tổ tiên để lại thì không thể bạc màu', 'kinh nghiệm cha ông là quý giá nhất'. Nhưng thời thế đã đổi rồi, con ơi. Cái gì cũng phải thích nghi, nếu không thì chỉ có thất bại thôi."

Những lời bàn tán tiếp tục vang lên, xen lẫn tiếng thở dài của những người đồng cảm. Họ nói về sự cố chấp của Lão Hổ, về những lần Lão Nông và những người khác đã cố gắng khuyên can ông, nhưng đều bị gạt phắt đi. Những câu chuyện ấy như một dòng chảy ngầm, len lỏi vào không gian yên tĩnh của quán trà, mang theo chút vị đắng của thực tại.

Ở một góc quán, Thanh Hằng, với dung nhan thanh tú và khí chất thoát tục, nhưng giờ đây đã có thêm vẻ trầm lắng, gần gũi với thiên nhiên hơn, đang lặng lẽ phác họa khung cảnh hoàng hôn trên bờ sông. Nàng mặc y phục màu sắc nhã nhặn, chất liệu thô sơ, nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp thanh lịch. Nét cọ của nàng lướt nhẹ trên giấy, ghi lại ánh chiều vàng rực, những gợn sóng lăn tăn trên mặt sông, và cả bóng dáng những người dân làng đang vội vã về nhà. Tuy nhiên, đôi lúc, ánh mắt nàng lại hướng về phía những cánh đồng, nơi mà những lời bàn tán đang hướng đến. Những câu chuyện về Lão Hổ và vụ mùa sắp thất bát của ông khiến nàng trầm tư. Nàng đặt bút xuống, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra xa, như đang suy ngẫm về một điều gì đó sâu sắc hơn là chỉ câu chuyện về nông nghiệp.

Nàng nhớ lại cuốn "Cổ Thư Vô Vi Chi Đạo" và những lời Tạ Trần đã nói. "Mỗi nơi đều có vẻ đẹp riêng, quan trọng là người có mắt để nhìn và tâm để cảm nhận. Không có đúng sai, chỉ có phù hợp hay không." Lão Hổ, trong sự cố chấp của mình, đang tự đẩy mình vào tình thế không phù hợp. Ông đang chống lại dòng chảy của sự thay đổi, của sự thích nghi. Thanh Hằng hiểu rằng, nghệ thuật của nàng, dù có đẹp đến đâu, cũng không thể che giấu đi sự thật của cuộc sống, của những khó khăn mà người dân làng đang đối mặt. Nàng bắt đầu nghĩ, liệu những nét vẽ của mình có thể làm được điều gì đó hơn là chỉ tô điểm vẻ đẹp bên ngoài? Liệu chúng có thể truyền tải một thông điệp, một bài học, để những người như Lão Hổ có thể nhìn thấy?

Tạ Trần, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt hắn lướt qua Tiểu An, rồi dừng lại ở Thanh Hằng, như thể hắn thấu hiểu những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí nàng. Hắn không nói gì, chỉ khẽ thở dài một tiếng thật nhẹ. Hắn biết, trong cái kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu" này, những xung đột không còn là những trận chiến long trời lở đất giữa các tiên môn, mà là những cuộc đấu tranh nội tâm, những sự lựa chọn giữa cũ và mới, giữa bảo thủ và thích nghi. Câu chuyện của Lão Hổ chỉ là một trong vô vàn những câu chuyện nhỏ bé, nhưng lại chứa đựng một triết lý sâu sắc về sự luân hồi của vạn vật, về cái giá của sự cố chấp, và về hạt giống của niềm tin cũ, đôi khi lại là rào cản lớn nhất trên con đường tìm kiếm sự trọn vẹn của nhân gian.

***

Hoàng hôn buông xuống, mang theo một làn gió lạnh se sắt, thổi qua những cánh đồng khô cằn của Lão Hổ, tạo nên một âm thanh xào xạc thê lương. Bầu trời giờ đây không còn rực rỡ sắc đỏ, mà chuyển sang một màu xám xịt u ám, như báo hiệu một đêm dài và lạnh lẽo sắp tới. Mùi đất khô, mùi rơm rạ mục nát vương vấn trong không khí, càng làm tăng thêm vẻ hoang tàn, tiêu điều cho cảnh vật. Những cây lúa còi cọc, yếu ớt của Lão Hổ giờ đây đã hoàn toàn ngả vàng, héo úa, thân cây khô quắt, không còn một chút sức sống nào. Chúng đứng trơ trọi giữa mênh mông đất đai, một sự tương phản đau lòng với những ruộng lúa xanh tốt của Lão Nông và những người hàng xóm, nơi những bông lúa đã bắt đầu trĩu hạt, hứa hẹn một mùa bội thu. Tiếng chim kêu thưa thớt, mang theo một nỗi buồn man mác, còn tiếng trẻ con nô đùa đã hoàn toàn im bặt, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến rợn người.

Giữa cánh đồng hoang tàn ấy, Lão Hổ đứng đó, thân hình gầy gò đổ bóng dài dưới ánh sáng yếu ớt còn sót lại của buổi chiều. Vẻ tự hào, sự cứng rắn thường ngày trên gương mặt ông đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một biểu cảm thất vọng tột cùng, xen lẫn sự hối hận và cả niềm kiêu hãnh bị tổn thương sâu sắc. Đôi mắt sắc bén ngày nào giờ đây ánh lên vẻ mệt mỏi, trống rỗng, vô định. Ông nhìn chằm chằm vào những cây lúa đã chết, như không thể tin vào những gì mình đang chứng ki���n. Bao công sức, bao mồ hôi nước mắt đổ xuống, đổi lại chỉ là một sự trắng tay đau đớn.

"Sao lại thế này... Không thể nào..." Lão Hổ lẩm bẩm, giọng khàn đặc, đầy rẫy sự tuyệt vọng. "Bao nhiêu năm nay... ta vẫn làm như vậy... Vẫn luôn có lúa... Dù không nhiều... nhưng vẫn đủ ăn... Sao năm nay..." Ông ngồi thụp xuống giữa ruộng lúa khô cằn, hai tay ôm lấy đầu, mái tóc bạc lấm tấm run rẩy trong gió lạnh. Cảm giác của đất khô dưới lòng bàn tay, cảm giác của gió lạnh se sắt trên da thịt, tất cả như hòa quyện lại, siết chặt lấy trái tim ông. Niềm tin sắt đá vào "kinh nghiệm cha ông" giờ đây đã sụp đổ hoàn toàn, để lại một khoảng trống hoác trong tâm hồn. Cái giá của sự cố chấp, của việc từ chối thích nghi, giờ đây đã được ông cảm nhận một cách rõ ràng và đau đớn nhất.

Từ xa, trên con đường mòn dẫn vào làng, Tạ Trần và Tiểu An đang đi bộ trở về. Tạ Trần vẫn giữ vẻ trầm tĩnh như thường lệ, nhưng đôi mắt hắn khẽ nheo lại khi nhìn thấy dáng người cô độc của Lão Hổ giữa cánh đồng. Tiểu An, vẫn còn hồn nhiên, đã không còn tò mò như buổi chiều ở quán trà, mà thay vào đó là một vẻ mặt có chút lo lắng, thương cảm. Cậu bé nắm chặt tay Tạ Trần, như muốn tìm kiếm sự trấn an.

Tạ Trần không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Hắn không bước đến gần, không đưa ra lời an ủi hay khuyên nhủ. Bởi hắn hiểu rằng, những lời nói vào lúc này sẽ chẳng có ý nghĩa gì. Bài học đã được cuộc sống tự mình giảng giải một cách khắc nghiệt nhất. Hắn biết, nỗi thất vọng này, sự đau khổ này, chính là khởi điểm cho một sự thay đổi. Một sự thay đổi không đến từ những lời khuyên bên ngoài, mà đến từ sự vỡ lẽ từ bên trong.

Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, hòa vào làn gió lạnh. Hắn nhìn Lão Hổ, rồi nhìn sang những cánh đồng xanh tốt ở phía xa, nơi những bông lúa đã bắt đầu cúi mình nặng trĩu. Sự tương phản này không chỉ là giữa hai phương pháp canh tác, mà còn là giữa hai tư duy, hai cách sống. Trong kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu", khi Thiên Đạo đã suy tàn và con người phải tự mình định đoạt vận mệnh, sự thích nghi, tư duy mở, và khả năng học hỏi cái mới trở thành những giá trị cốt lõi. Những thế hệ kế tiếp sẽ phải tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và bài học của Lão Hổ, dù đau đớn, cũng sẽ là một phần của hành trình ấy. Nó là một vòng luân hồi, nơi thất bại gieo mầm cho sự hiểu biết, và sự mất mát đôi khi lại mở ra cánh cửa đến với sự trọn vẹn.

Tạ Trần tiếp tục bước đi, ánh mắt vẫn giữ vẻ trầm tư. Hắn không can thiệp, nhưng sự hiện diện và sự quan sát của hắn, sự thấu hiểu sâu sắc về "nhân quả" và "luân hồi" của hắn, lại như một điểm neo vô hình, giữ cho dòng chảy của nhân gian không bị lạc lối. Hắn biết, vụ mùa thất bát này của Lão Hổ sẽ là một bài học đắt giá, có thể thúc đẩy ông phải suy nghĩ lại về niềm tin cố hữu của mình và mở lòng đón nhận cái mới. Nó báo hiệu cho sự thích nghi và phát triển của con người trong kỷ nguyên này, một kỷ nguyên mà sự thay đổi là điều tất yếu. Và có lẽ, câu chuyện này, cùng với những nỗi niềm sâu kín của Lão Hổ, sẽ được Thanh Hằng đưa vào nh��ng tác phẩm nghệ thuật của nàng, không chỉ để tô điểm, mà để phản ánh những góc khuất của cuộc sống làng quê, và sự cần thiết của một tư duy mở, một trái tim biết chấp nhận và học hỏi, trên hành trình tìm về cái gọi là "sống một đời bình thường" mà vẫn giữ trọn "nhân tính" của mình.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free