Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1564: Hạt Giống Của Niềm Tin Mới

Chạng vạng buông xuống trên Thôn Vân Sơn, phủ lên cảnh vật một tấm màn u tịch, nhạt nhòa. Gió heo may thổi qua những cánh đồng, mang theo hơi đất khô cằn và tiếng xào xạc thê lương của những thân lúa đã úa vàng, gãy rạp. Ánh sáng cuối ngày yếu ớt, nhuộm một màu cam cháy lên những đỉnh núi xa xa, nhưng lại chẳng đủ sức xua đi cái bóng tối của nỗi tuyệt vọng đang bao trùm lên mảnh đất của Lão Hổ. Ngôi nhà gỗ đơn sơ của ông, ẩn mình dưới tán cây cổ thụ, giờ đây cũng mang một vẻ tiêu điều, lạnh lẽo đến lạ. Con suối nhỏ chảy qua làng, thường ngày róc rách như khúc ca vui tươi của nhân gian, nay cũng dường như trầm lắng hơn, tiếng nước chảy len lỏi qua những ghềnh đá nghe như một lời than vãn. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà lân cận vẫn thoang thoảng trong không khí, nhưng chẳng thể xua đi cái mùi ngai ngái của đất khô và sự mục ruỗng từ những hạt mầm không bao giờ vươn m��nh đón nắng.

Lão Hổ, với dáng người vạm vỡ ngày nào giờ đây đã tiều tụy đi rất nhiều, ngồi thẫn thờ trên bậc hiên gỗ mục. Khuôn mặt ông khắc khổ, những nếp nhăn hằn sâu như những vết cày trên mảnh ruộng đời, giờ đây lại càng thêm chằng chịt bởi nỗi ưu tư. Đôi mắt ông, vốn dĩ sáng quắc và kiên nghị, nay lại trũng sâu, ánh lên vẻ mệt mỏi và u uất không tài nào che giấu. Ông cứ nhìn trân trân ra cánh đồng lúa của mình, nơi từng là niềm tự hào, là nguồn sống của gia đình, giờ đây chỉ còn là một mảng màu xám xịt, vô hồn. Từng cây lúa, từng bông lúa mà ông đã dồn hết tâm huyết, mồ hôi nước mắt để vun trồng, đã không còn sức sống. Chúng gục ngã, khô héo, như chính niềm tin của ông đang dần tan biến.

Sự tương phản ấy càng trở nên gay gắt hơn khi ông liếc sang mảnh ruộng của Lão Nông ở kế bên. Dưới ánh hoàng hôn, những bông lúa của Lão Nông vẫn trĩu hạt, xanh mướt một màu no đủ, uốn mình theo làn gió như những dải lụa mềm mại. Chúng như đang nhảy múa, reo vui, hứa hẹn một mùa bội thu. Tiếng cười đùa của lũ trẻ con từ phía nhà Lão Nông vọng lại, xen lẫn tiếng gà gáy thưa thớt, tạo nên một bức tranh sinh động về sự sống và hy vọng. Nhưng đối với Lão Hổ, những âm thanh ấy lại như những mũi kim châm vào trái tim ông, nhắc nhở ông về thất bại cay đắng, về cái giá của sự cố chấp.

Mấy người hàng xóm đi qua, thấy Lão Hổ ngồi lặng lẽ như pho tượng, định mở lời an ủi vài câu. Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt trống rỗng và vẻ mặt u sầu đến cùng cực của ông, họ lại ngần ngại. Họ hiểu, vào lúc này, bất kỳ lời nói nào cũng trở nên vô nghĩa, thậm chí có thể châm chọc thêm vào vết thương lòng của người đàn ông đã quen với sự kiêu hãnh. Họ chỉ khẽ lắc đầu, thở dài một tiếng, rồi bước đi, để lại Lão Hổ trong cõi riêng của sự dằn vặt.

"Cả đời ta trồng lúa theo cách này, có bao giờ thất bát đâu... Sao giờ lại thành ra thế này?" Lão Hổ lẩm bẩm, giọng khàn đặc, đầy rẫy sự hoài nghi và đau đớn. Những lời tự vấn cứ xoáy sâu vào tâm can ông. Ông đã làm gì sai? Ông đã làm theo đúng những gì tổ tiên truyền lại, những kinh nghiệm đã được kiểm chứng qua bao thế hệ. Mảnh đất này, dòng nước này, và cả những hạt giống này, đều đã từng mang lại cho ông những mùa vàng no ấm. Sao bây giờ, mọi thứ lại trở nên khác biệt?

Đúng lúc đó, Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió và đôi tay chai sạn vì lao động, đội chiếc nón lá quen thuộc, đi ngang qua. Trên vai ông là một gánh lúa tươi, nặng trĩu. Ông dừng lại, nhìn Lão Hổ với ánh mắt đầy ái ngại và cảm thông. Ông đã nhiều lần cố gắng khuyên can Lão Hổ thử những phương pháp canh tác mới, phù hợp hơn với sự thay đổi của đất đai và khí hậu trong những năm gần đây, nhưng đều bị Lão Hổ gạt đi.

"Lão Hổ à," Lão Nông cất tiếng, giọng ông trầm ấm, chất phác. "Hay là ông thử nghe lời tôi... Đất đai bây giờ khác xưa rồi, không thể cứ mãi giữ cách cũ được. Thời tiết cũng đổi khác, linh khí yếu dần, cây cối cũng cần được chăm sóc theo cách mới mẻ hơn. Hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống, sao ông cứ cố chấp mãi thế?"

Lão Hổ nghe thấy lời Lão Nông, cơ thể ông bỗng chốc run lên bần bật. Những lời nói ấy, dù xuất phát từ lòng tốt, lại như một lời khẳng định cho sự thất bại của ông. Nó chạm vào lòng tự tôn đã bị tổn thương sâu sắc. Ông không muốn đối diện với sự thật rằng kinh nghiệm cả đời ông, niềm tin sắt đá của ông vào "kinh nghiệm cha ông", lại trở nên lỗi thời, vô dụng. Ông đã quen với việc là người có kinh nghiệm, là trụ cột, là người luôn đúng. Giờ đây, ông lại phải đối mặt với thực tế rằng mình đã sai, và sai một cách thảm hại.

Với một tiếng hừ lạnh, Lão Hổ gạt phắt lời Lão Nông, quay mặt vào trong nhà, tránh né mọi ánh mắt thương hại hay khuyên nhủ. Ông không muốn nghe, không muốn thấy, không muốn chấp nhận bất kỳ điều gì có thể làm lung lay thêm cái vỏ bọc kiêu hãnh cuối cùng của mình. Ông muốn một mình gặm nhấm nỗi đau, nỗi thất vọng và sự dằn vặt. Cánh cửa gỗ ọp ẹp khép lại, cắt đứt ông khỏi thế giới bên ngoài, khỏi những lời khuyên nhủ thiện chí nhưng đầy cay đắng. Lão Nông chỉ biết lắc đầu, thở dài, rồi tiếp tục bước đi trên con ��ường mòn, mang theo gánh lúa trĩu nặng của mình, và cả nỗi lo lắng cho người bạn già. Sự cố chấp của Lão Hổ, dù đau đớn, nhưng lại là một phần tất yếu của quá trình thích nghi trong một kỷ nguyên đang thay đổi, nơi những giá trị cũ đang dần nhường chỗ cho những tư duy mới mẻ hơn, phù hợp hơn với "Bình Thường Vĩnh Cửu", nơi phàm nhân phải tự mình tìm lấy con đường sống.

***

Chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt len lỏi qua những tán cây cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường đất dẫn vào Thị Trấn An Bình. Không khí trong quán sách của Tạ Trần vẫn tĩnh lặng như mọi ngày, chỉ có tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa, lật nhẹ những trang sách cũ kỹ. Mùi giấy mốc, hương trầm thoang thoảng cùng với mùi mực Tạ Trần vừa mài, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa an yên, như một ốc đảo tách biệt khỏi sự ồn ào của thế gian. Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, đang ngồi sau quầy sách, đôi mắt sâu thẳm lướt qua từng dòng chữ trên cuốn sách cổ. Làn da trắng nhợt của anh, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, cùng bộ áo vải bố màu nhã nhặn, tất cả đều toát lên vẻ điềm tĩnh, an nhiên tự tại, như thể mọi biến động của nhân gian đều không thể chạm tới anh.

Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt to tròn lanh lợi và thân hình gầy gò, đang cặm cụi sắp xếp lại những chồng sách cũ trên kệ. Cậu bé thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tạ Trần, thầm ngưỡng mộ sự điềm đạm và uyên bác của tiên sinh. Vụ mùa thất bát của Lão Hổ đã lan đi khắp làng, và Tiểu An cũng đã nghe được những lời xì xào bàn tán. Trong lòng cậu bé, nỗi lo lắng cho Lão Hổ và cả sự hiếu kỳ về những phương pháp canh tác mới mẻ cứ cuộn xoáy.

Đột nhiên, cánh cửa quán sách khẽ mở, mang theo một làn gió nhẹ và một bóng dáng nhỏ bé. Đó là Tiểu Hoa, con gái của Lão Hổ. Cô bé nhỏ nhắn, mái tóc tết hai bên nay có vẻ hơi rối bời, đôi mắt to tròn lanh lợi thường ngày giờ đây lại rưng rưng, đỏ hoe vì khóc. Bộ quần áo vá víu nhưng sạch sẽ của cô bé dường như cũng không thể che giấu được sự tiều tụy, lo lắng đang hiện rõ trên khuôn mặt ngây thơ. Cô bé rụt rè bước vào, ánh mắt lạc lõng đảo quanh quán sách một lượt, rồi dừng lại ở Tạ Trần. Cô bé lén lút nhìn anh, như thể đang tìm kiếm một sự an ủi, một lời khuyên.

Tiểu An thấy Tiểu Hoa thì ngạc nhiên, vội vàng đi đến bên cạnh Tạ Trần, thì thầm: "Tiên sinh, là Tiểu Hoa."

Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt cuốn sách đang đọc dở xuống bàn một cách nhẹ nhàng, ngước lên nhìn Tiểu Hoa. Ánh mắt anh vẫn điềm tĩnh như mặt hồ thu, nhưng sâu thẳm trong đó lại ánh lên một tia quan tâm kín đáo. Anh biết, cô bé này đến đây chắc chắn không phải để mua sách.

Tiểu Hoa, sau một hồi do dự, cuối cùng cũng lấy hết can đảm, bước những bước nhỏ về phía quầy sách. Giọng cô bé run run, nghẹn ngào, như thể sắp bật khóc lần nữa: "Anh Tạ Trần... cha con buồn lắm... Ruộng lúa của mình hỏng hết rồi."

Nghe tiếng nức nở của cô bé, Tạ Trần khẽ nhíu mày, biểu cảm thoáng qua một nét suy tư. Anh không vội vàng an ủi, mà chỉ nhẹ nhàng hỏi, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng nước suối mát lành xoa dịu nỗi lòng: "Sao vậy, Tiểu Hoa? Có chuyện gì khiến con lo lắng thế? Kể cho ta nghe, đừng sợ."

Tiểu Hoa ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn lệ nhìn thẳng vào Tạ Trần. Anh Tạ Trần luôn là người lắng nghe cô bé, luôn có những câu chuyện hay, những lời nói sâu sắc khiến cô bé phải suy ngẫm. Có lẽ, anh ấy sẽ hiểu được nỗi lòng của cha cô bé. Cô bé bắt đầu kể, giọng lúc nức nở, lúc lí nhí, nhưng lời lẽ lại chất chứa sự lo lắng và cả một chút giận dỗi ngây thơ: "Cha con... cha con không nghe lời chú Nông. Chú Nông bảo phải làm đất thế này, bón phân thế kia, nhưng cha cứ khăng khăng là phải làm theo cách của ông nội, ông cố. Con đã thấy ruộng nhà chú Nông tốt thế nào rồi, lúa xanh mướt, hạt nào hạt nấy mẩy tròn. Con đã nói với cha rồi, nhưng cha không nghe... Cha cứ bảo con còn nhỏ, không biết gì cả. Giờ thì... giờ thì ruộng lúa của mình hỏng hết rồi. Cha buồn lắm, suốt ngày ngồi thẫn thờ nhìn ra ruộng, không nói chuyện với ai. Mẹ cũng lo lắng..."

Cô bé kể xong, những giọt nước mắt lại không kìm được mà lăn dài trên má. Tiểu An đứng bên cạnh, lắng nghe câu chuyện, vẻ mặt cậu bé cũng đầy vẻ thương cảm. Cậu biết Lão H�� là người cố chấp, nhưng không ngờ sự cố chấp ấy lại dẫn đến hậu quả nghiêm trọng đến vậy.

Tạ Trần lắng nghe một cách kiên nhẫn, không ngắt lời cô bé. Ánh mắt anh vẫn sâu thẳm, như thể đang nhìn thấu vào tận cùng nỗi lo lắng, sự tuyệt vọng của một gia đình nhỏ đang đối mặt với khó khăn. Anh biết, đây không chỉ là câu chuyện về một vụ mùa thất bát, mà còn là một minh chứng sống động cho cái giá của sự bảo thủ, của việc từ chối thích nghi trong một kỷ nguyên đang thay đổi. Thiên Đạo suy kiệt, linh khí mỏng manh, những phương pháp cũ kỹ, dù đã từng hiệu quả, giờ đây cũng không còn phù hợp. Nhân gian buộc phải tự mình tìm lấy con đường mới, con đường của trí tuệ phàm nhân, của sự thích nghi và đổi mới. Và câu chuyện của Lão Hổ, dù đau đớn, lại là một bài học đắt giá cho tất cả mọi người. Tạ Trần thấu hiểu rằng, đôi khi, những bài học khắc nghiệt nhất lại là những hạt mầm cho sự thay đổi lớn lao.

***

Trong quán sách yên tĩnh, ánh nắng chiều tà càng lúc càng dịu đi, hắt những vệt sáng dài lên những chồng sách cũ. Tiếng nức nở của Tiểu Hoa đã lắng xuống, chỉ còn tiếng hít mũi khe khẽ. Tạ Trần vẫn ngồi đó, trầm ngâm một lát, như đang cân nhắc từng lời nói, từng ý tứ. Anh biết, một lời khuyên trực tiếp, dù đúng đắn đến mấy, cũng khó có thể làm thay đổi một người đã quá cố chấp như Lão Hổ. Cái cần là một hạt mầm của sự vỡ lẽ, một tia hy vọng được gieo từ bên trong, chứ không phải một sự áp đặt từ bên ngoài.

Sau một khoảnh khắc im lặng kéo dài, Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang một vẻ ấm áp lạ thường, xoa dịu đi nỗi lo lắng trong lòng Tiểu Hoa. Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, không chút vội vàng hay thúc giục, như thể anh đang kể một câu chuyện cổ, một triết lý sâu xa: "Tiểu Hoa, con có biết tại sao những cây lúa của chú Nông lại tốt tươi không?"

Tiểu Hoa ngước nhìn anh, đôi mắt to tròn vẫn còn ướt lệ nhưng đã bớt đi vẻ hoảng sợ, thay vào đó là sự tò mò. Cô bé lắc đầu: "Con không biết... Chỉ thấy chú ấy làm khác cha một chút. Chú ấy hay trộn thêm thứ gì đó vào đất, rồi bón nước cũng khác, còn có một loại cây nhỏ nhỏ trồng xen kẽ nữa."

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tán thưởng sự quan sát tinh tường của cô bé. "Đúng vậy. Đôi khi, lời nói không đủ sức thuyết phục. Con người ta cần nhìn thấy tận mắt, cần cảm nhận bằng chính đôi tay của mình, cần chứng kiến kết quả bằng chính đôi mắt của họ. Lời nói chỉ là lời nói, nhưng hành động và kết quả mới là minh chứng hùng hồn nhất."

Anh dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí non nớt của cô bé, và cả của Tiểu An đang chăm chú lắng nghe. "Cha con, Lão Hổ, là một người nông dân dày dạn kinh nghiệm. Ông ấy đã gắn bó với mảnh đất này cả đời, và những gì ông ấy tin tưởng đều đã từng mang lại cho ông ấy sự no ấm. Việc thay đổi một niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy là điều vô cùng khó khăn, đôi khi còn đau đớn hơn cả việc mất đi mùa màng. Con hiểu không?"

Tiểu Hoa gật đầu khẽ, những lời Tạ Trần nói có vẻ hơi khó hiểu, nhưng cô bé cảm nhận được sự sâu sắc trong đó.

"Vậy thì, con hãy thử nói với cha con," Tạ Trần tiếp tục, giọng anh vẫn nhẹ nhàng nhưng mỗi lời lại mang một trọng lượng nhất định, "xin cha cho con một mảnh đất nhỏ, thật nhỏ thôi, ở một góc nào đó của cánh đồng. Rồi con sẽ làm theo cách con thấy chú Nông làm. Đừng vội vàng, đừng cố gắng thuyết phục cha bằng lời nói, bởi lời nói vào lúc này chỉ khiến cha con thêm phần khó chịu mà thôi."

Anh khẽ vươn tay, nhẹ nhàng vuốt mái tóc tết hai bên của Tiểu Hoa, một cử chỉ ấm áp mang theo sự trấn an vô hình. "Cứ kiên nhẫn chờ đợi, cứ chăm sóc mảnh đất nhỏ của mình bằng cả tấm lòng. Rồi kết quả sẽ tự mình chứng minh tất cả. Khi cha con nhìn thấy sự khác biệt, khi ông ấy nhìn thấy những hạt lúa xanh tốt từ chính bàn tay con vun trồng, đó sẽ là bằng chứng mạnh mẽ hơn vạn lời nói."

Thư Đồng Tiểu An đứng bên cạnh, nghe Tạ Trần nói, cậu bé bỗng chốc như vỡ ra điều gì đó. Cậu bé lẩm bẩm: "Dùng kết quả để chứng minh..." Cậu bé hiểu, đây không chỉ là lời khuyên cho Tiểu Hoa, mà còn là một triết lý sâu sắc, một phương pháp để đối diện với sự cố chấp, với những niềm tin đã lỗi thời. Trong cái kỷ nguyên "Bình Thường Vĩnh Cửu" này, khi những quy tắc cũ của Thiên Đạo đã suy tàn, thì việc kiểm chứng mọi thứ bằng thực tiễn, bằng kết quả cụ thể, trở thành con đường duy nhất để tiến về phía trước. Sự thật không cần phải được tuyên bố ồn ào, nó chỉ cần được thể hiện qua hành động và kết quả.

Tiểu Hoa chớp mắt, đôi mắt ngấn lệ lúc nãy giờ đã sáng lên một tia hy vọng. Cô bé dường như đã hiểu ra điều gì đó, một con đường mới, một cách để giúp cha mình mà không phải đối đầu trực tiếp. Lời Tạ Trần không phải là một giải pháp thần kỳ, mà là một hạt mầm triết lý được gieo vào tâm trí non nớt của cô bé, khuyến khích sự kiên nhẫn, sự quan sát và niềm tin vào sức mạnh của thực tiễn. Anh Tạ Trần không trực tiếp can thiệp vào cuộc sống của phàm nhân, nhưng những lời nói và triết lý của anh lại như một điểm neo vô hình, nhẹ nhàng định hướng cho dòng chảy của nhân gian. Anh không muốn ai phải "mất người" vì những chấp niệm cũ kỹ, mà mong muốn họ tìm thấy sự trọn vẹn trong cuộc sống bình thường, biết thích nghi và học hỏi.

"Cảm ơn anh Tạ Trần," Tiểu Hoa lí nhí, giọng cô bé đã bớt run rẩy hơn. Cô bé cảm thấy một luồng sức mạnh mới đang chảy trong mình. Dù vẫn còn lo lắng, nhưng giờ đây cô bé đã có một mục tiêu, một phương hướng rõ ràng. Cô bé sẽ thử, sẽ dùng chính đôi tay mình để vun trồng niềm hy vọng mới cho cha.

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn giữ vẻ trầm tư. Anh biết, hành trình của Tiểu Hoa sẽ không dễ dàng, nhưng anh tin vào sự kiên trì và lòng tốt của cô bé. Đây sẽ là một bài học nữa, không chỉ cho Lão Hổ, mà còn cho cả cộng đồng Thôn Vân Sơn, về sự luân hồi của vạn vật, và rằng các thế hệ kế tiếp sẽ phải tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, bằng cách học hỏi và thích nghi không ngừng.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thôn Vân Sơn, mang theo cái se lạnh đặc trưng của buổi tối muộn. Tiếng chim hót thưa thớt dần, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích và tiếng suối chảy đều đều, như một bản nhạc buồn bã của thiên nhiên. Mùi khói bếp từ những ngôi nhà xung quanh đã tắt hẳn, chỉ còn mùi đất và hơi sương đêm bắt đầu phủ xuống. Ngôi nhà của Lão Hổ chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn dầu leo lét hắt ra từ bên trong, yếu ớt như chính ngọn lửa hy vọng trong lòng ông.

Lão Hổ vẫn ngồi đó, bên bậc hiên nhà, nơi ông đã ngồi thẫn thờ suốt buổi chiều. Vẻ mặt ông vẫn còn u uất, đôi mắt nhìn vô định vào cánh đồng lúa đã héo úa của mình. Nỗi thất vọng, sự dằn vặt và cả niềm kiêu hãnh bị tổn thương cứ giằng xé trong tâm can ông. Ông thở dài thườn thượt, một tiếng thở dài nặng nề mang theo bao nhiêu tâm sự, bao nhiêu nỗi lo lắng cho tương lai của gia đình. Ông tự hỏi, liệu có phải ông đã thực sự già rồi, đã không còn đủ minh mẫn để hiểu được những thay đổi của đất trời, của thời thế? Liệu có phải những kinh nghiệm cả đời ông tích lũy, những điều ông tin tưởng tuyệt đối, giờ đây đã trở thành gánh nặng, thành xiềng xích trói buộc ông vào sự lạc hậu?

Đúng lúc đó, một bóng dáng nhỏ bé xuất hiện. Đó là Tiểu Hoa, con gái ông. Cô bé bước đến gần cha, trên tay vẫn còn cầm theo một chiếc cuốc nhỏ, gương mặt lấm lem đất nhưng đôi mắt lại sáng lên một cách lạ thường, như vừa tìm thấy một tia sáng trong màn đêm. Lời nói của Tạ Trần vẫn văng vẳng bên tai cô bé, "dùng kết quả để chứng minh". Cô bé biết, mình phải làm gì đó, không chỉ để giúp cha, mà còn để chứng minh rằng những điều mới mẻ không hẳn là xấu, rằng sự thay đổi là điều cần thiết.

"Cha ơi," Tiểu Hoa cất tiếng, giọng cô bé không còn run rẩy hay nức nở như lúc chiều, thay vào đó là sự kiên trì và một niềm tin ngây thơ, nhưng lại mạnh mẽ đến lạ. "Cha cho con một mảnh đất nhỏ xíu thôi được không? Con sẽ tự trồng lúa ở đó, theo cách con thấy chú Nông làm. Nếu không được, cha đừng buồn con nhé."

Lời nói của Tiểu Hoa như một luồng gió lạ, thổi vào tâm trí đang hỗn loạn của Lão Hổ. Ông ngạc nhiên, quay đầu nhìn con gái. Đôi mắt ông chớp chớp, như không tin vào những gì mình vừa nghe. Một mảnh đất nhỏ? Con bé ngốc này, nó biết gì mà đòi trồng lúa? Nó còn nhỏ quá, chưa hiểu được sự khắc nghiệt của việc làm nông. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt chân thành, đầy hy vọng của con gái, trái tim Lão Hổ bỗng chốc mềm lại. Nỗi lo lắng cho tương lai, tình yêu thương dành cho con gái đã lấn át đi sự cố chấp và niềm kiêu hãnh của ông. Dù sao, ruộng lúa của ông cũng đã thất bát cả rồi, một mảnh đất nhỏ nữa có mất đi thì cũng chẳng thấm vào đâu. Thử một lần, cũng chẳng mất gì. Huống hồ, ánh mắt mong chờ của con gái ông, nó sáng rực như thế, làm sao ông có thể từ chối được?

Ông thở dài một tiếng, tiếng thở dài lần này không còn nặng nề như trước, mà mang theo một chút bất đắc dĩ, một chút nhượng bộ. "Con bé ngốc này... Thôi được rồi, con cứ thử đi. Một chút đất đó cũng chẳng làm gì được nữa." Giọng ông vẫn còn vẻ hoài nghi, nhưng ẩn sâu bên trong là sự lay động, là một tia sáng nhỏ vừa được nhen nhóm. Ông chỉ tay ra một góc ruộng nhỏ đã khô cằn, nơi những cây lúa đã gục ngã hoàn toàn, chỉ còn trơ trọi gốc rạ.

"Cha đồng ý thật ạ?" Tiểu Hoa reo lên, mắt cô bé sáng rực như hai vì sao nhỏ. Nụ cười tươi tắn nở trên môi, xua tan đi vẻ u sầu trên gương mặt non nớt. Cô bé vui sướng ôm chầm lấy cha, rồi vội vã chạy ra mảnh đất nhỏ mà cha vừa chỉ. Dù trời đã tối, dù cô bé chưa biết chính xác phải làm thế nào, nhưng trong lòng cô bé đã tràn đầy hy vọng và quyết tâm. Cô bé bắt đầu lúi húi dùng chiếc cuốc nhỏ xới đất, dù còn vụng về, nhưng mỗi nhát cuốc đều chất chứa niềm tin mãnh liệt.

Lão Hổ nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của con gái, ngồi xuống bậc hiên, ánh mắt vẫn còn chút hoài nghi, nhưng đã không còn vẻ tuyệt vọng tột cùng như trước. Ông biết, một mảnh đất nhỏ thì chẳng thể thay đổi được tình cảnh của cả gia đình, nhưng hành động của Tiểu Hoa, ánh mắt của con bé, lại gieo vào lòng ông một hạt mầm hy vọng mong manh. Hạt mầm về một khả năng, một con đường khác, một sự thích nghi mà bấy lâu nay ông đã từ chối. Việc Lão Hổ đồng ý thử nghiệm phương pháp mới trên một mảnh đất nhỏ báo hiệu cho sự thay đổi tư duy và thích nghi dần dần của ông, cũng như của cộng đồng phàm nhân nói chung. Lời khuyên của Tạ Trần về việc "dùng kết quả để chứng minh" đã bắt đầu phát huy tác dụng, không chỉ trong nông nghiệp mà còn là một triết lý quan trọng cho kỷ nguyên Nhân Gian, nơi sự thật được kiểm chứng bằng thực tiễn thay vì giáo điều. Tiểu Hoa, với sự kiên trì và lòng tin, có thể sẽ trở thành một hình mẫu nhỏ về tinh thần đổi mới và hy vọng cho thế hệ trẻ, chứng minh rằng ngay cả trong những điều bình thường nhất, con người vẫn có thể tìm thấy con đường để "sống một đời bình thường" mà vẫn giữ trọn "nhân tính" của mình. Dưới ánh trăng mờ nhạt, hình ảnh Lão Hổ trầm ngâm nhìn con gái, cùng với tiếng cuốc đất lạch cạch của Tiểu Hoa, trở thành một bức tranh đầy cảm xúc, đánh dấu sự khởi đầu của một hạt giống niềm tin mới, đang nảy mầm trong lòng đất khô cằn của Thôn Vân Sơn.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free