Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1566: Tranh Tài Hữu Nghị và Bài Học Về Chữ 'Thắng'

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Tạ Trần và Tiểu An quay lưng bước đi, bóng dáng họ dần khuất sau rặng tre. Phía sau họ, Thôn Vân Sơn vẫn ấm áp, bình yên, với những hạt giống niềm tin mới đang nảy mầm, hứa hẹn một tương lai tươi sáng cho những con người biết trân trọng giá trị của sự sống, của sự thay đổi, và của chính bản thân mình.

***

Ánh nắng chiều vàng rực rỡ, như mật ong sánh đặc, đổ tràn xuống quảng trường làng Thôn Vân Sơn. Không khí sau một ngày dài oi ả bỗng trở nên dịu mát hơn, mang theo mùi đất ẩm hòa quyện với hương cỏ cây xanh tươi từ những triền đồi xa, và thoang thoảng mùi khói bếp ấm áp từ những ngôi nhà gỗ ẩn mình dưới rặng tre. Tiếng chim hót ríu rít trong lùm cây, tiếng suối chảy róc rách qua những tảng đá rêu phong, và tiếng gà gáy thưa thớt từ những góc vườn xa xăm, tất cả tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, thanh tĩnh đặc trưng của chốn thôn dã.

Tại trung tâm quảng trường, một nhóm trẻ con đang say sưa với trò đá cầu. Những gương mặt non nớt, lấm lem mồ hôi nhưng rạng rỡ niềm vui, nô đùa hò reo vang vọng khắp không gian. Quả cầu đá được làm từ lông gà và đế cao su, màu sắc sặc sỡ, bay lượn trên không trung như một cánh chim chao lượn theo từng cú đá điêu luyện. Trong số đó, có Cẩu Tử và Tiểu Cường, hai đứa trẻ tinh nghịch, hiếu động nhất làng. Cẩu Tử, với mái tóc bù xù và đôi mắt lanh lợi, luôn là người khởi xướng mọi trò chơi. Y có vẻ ngoài nhanh nhẹn, linh hoạt, và dường như bẩm sinh đã có năng khiếu với mọi thứ liên quan đến thể chất. Còn Tiểu Cường, tuy cũng gầy gò nhưng lại có vẻ ngoài rắn rỏi hơn, đôi mắt cương nghị và cái bĩu môi cố chấp thường trực. Cậu bé không nhanh nhẹn bằng Cẩu Tử, nhưng lại có sức bền và sự kiên trì đáng nể.

Ban đầu, cuộc chơi diễn ra trong không khí vui vẻ, hồn nhiên. Những tiếng cười giòn tan, những lời trêu chọc vô tư lự, và những cái vỗ vai thân thiết khi ai đó đá hụt bóng. Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên gọn gàng, đôi mắt to tròn lanh lợi, đứng ở rìa vòng tròn, dõi theo từng đường bóng với vẻ thích thú. Thỉnh thoảng, cô bé cũng thử đá vài đường, dù kỹ năng không bằng các bạn nam, nhưng sự góp mặt của cô bé luôn mang lại sự ấm áp, gắn kết.

Tuy nhiên, khi cuộc chơi càng lúc càng gay cấn, sự cạnh tranh giữa Cẩu Tử và Tiểu Cường bắt đầu bùng lên. Cái khao khát chứng tỏ bản thân, cái ham muốn được là "người giỏi nhất", vốn là một phần bản năng của con người, dần thay thế niềm vui thuần túy của cuộc chơi. Cẩu Tử, sau một pha đá cầu cực kỳ điêu luyện, khiến quả cầu bay vút lên cao rồi rơi thẳng xuống chân đối thủ, y nhún vai, hất hàm đầy tự mãn.

"Ha ha, xem ta đây!" Cẩu Tử hào hứng reo lên, giọng nói vang dội khắp quảng trường, ánh mắt đầy vẻ kiêu hãnh. "Đã nói ta là nhất rồi mà! Có ai đá được như ta không?"

Tiểu Cường, người vừa đá hụt bóng trong một tư thế khó, khuôn mặt đang đỏ bừng vì cố gắng bỗng chùng xuống, ánh mắt ánh lên vẻ bực tức. Cậu bé tức tối nhặt quả cầu lên, ném mạnh xuống đất, một tiếng "bịch" khô khốc vang lên.

"Hừ, lần này là ngươi may mắn thôi!" Tiểu Cường bướng bỉnh đáp trả, giọng nói đầy vẻ bất mãn, xen lẫn chút ghen tị. "Lần sau ta sẽ cho ngươi biết tay! Ai mà chẳng có lúc may mắn!"

Cẩu Tử cười khẩy, y không nhịn được mà tiếp tục châm chọc. "May mắn? Ngươi xem lại đi, đây là kỹ năng! Ngươi có đá hụt bao nhiêu lần cũng không bao giờ bằng ta được đâu!"

Lời nói của Cẩu Tử như một mũi tên nhọn, xuyên thẳng vào lòng tự tôn của Tiểu Cường. Khuôn mặt cậu bé tối sầm lại, đôi mắt hằn lên những tia giận dữ. "Ngươi nói gì? Ngươi dám bảo ta không bằng ngươi sao? Ta đá hụt là vì trời tối, ta chưa khởi động!"

"Ha ha, kiếm cớ!" Cẩu Tử đáp lại, giọng điệu càng thêm phần thách thức. "Người thua cuộc thì bao giờ cũng có lý do. Ngươi chỉ là kẻ kém cỏi!"

Những đứa trẻ khác trong vòng tròn im lặng, không khí vui vẻ ban đầu đã tan biến, thay vào đó là sự căng thẳng, ngột ngạt. Tiểu Hoa, đứng gần đó, khẽ nhíu mày, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ lo lắng. Cô bé cảm thấy một điều gì đó không ổn, một sợi dây vô hình trong tình bạn của họ đang bị kéo căng đến cực hạn.

Một pha bóng nữa, lần này Tiểu Cường cố gắng hết sức, dồn toàn bộ sức lực vào cú đá. Nhưng quả cầu lại bay chệch hướng, chạm vào vai một đứa trẻ khác, khiến nó mất thăng bằng ngã ra đất. Dù không đau, nhưng sự cố chấp của Tiểu Cường đã đẩy tình hình đi xa hơn.

"Ngươi thấy không?" Cẩu Tử gào lên, vẻ mặt giận dữ không kém. "Ngươi đá dở thì thôi đi, còn làm người khác bị thương! Đúng là đồ vô dụng!"

"Ngươi... ngươi dám nói ta vô dụng?!" Tiểu Cường nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên trán. Cậu bé cảm thấy bị sỉ nhục tột độ. "Ngươi mới là đồ kiêu ngạo, hống hách!"

Lời qua tiếng lại, những từ ngữ nặng nề hơn bắt đầu tuôn ra, không còn là những câu trêu chọc vô tư lự nữa, mà là những lời lẽ mang tính sát thương, công kích trực tiếp vào lòng tự tôn của đối phương. Những đứa trẻ khác lùi lại, không dám can thiệp. Tiểu Hoa run rẩy, cô bé biết rằng tình bạn của Cẩu Tử và Tiểu Cường, vốn bền chặt như keo sơn, đang đứng trên bờ vực tan vỡ. Cuối cùng, không chịu nổi sự giận dữ, Tiểu Cường gạt phắt quả cầu đá đang lăn dưới chân, quay lưng bỏ đi, những bước chân nặng nề giẫm lên đám cỏ khô, bụi đất bay tung tóe. Cẩu Tử đứng lại, ngực phập phồng, đôi mắt vẫn còn hằn lên sự tức giận, nhưng sâu thẳm trong đó, dường như có một thoáng hụt hẫng, trống rỗng. Y nhìn theo bóng lưng Tiểu Cường, rồi cũng quay người, bước đi về hướng ngược lại, không thèm đoái hoài đến quả cầu đá nằm trơ trọi giữa quảng trường.

Từ xa, trên một băng ghế dưới gốc cây cổ thụ cổ kính, Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An lặng lẽ quan sát toàn bộ sự việc. Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt như vẫn thường ẩn mình trong thư phòng, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm của y khẽ nheo lại khi chứng kiến màn cãi vã. Y đang cầm một cuốn sách cũ kỹ, nhưng ánh mắt không hề rời khỏi những đứa trẻ. Tiểu An, cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, ban đầu còn thích thú dõi theo cuộc chơi, giờ đây đã lộ rõ vẻ lo lắng, buồn bã. Cậu bé nhìn tiên sinh, rồi lại nhìn về phía quả cầu đá nằm cô độc giữa quảng trường, nơi mà chỉ vài phút trước còn vang vọng tiếng cười nói. Cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo một chút hơi lạnh của buổi chiều tà, khiến không khí trở nên u buồn hơn.

Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng, chứa đựng bao nhiêu suy tư về nhân tình thế thái. Y biết rằng, đây không chỉ là một trò chơi con trẻ, mà là một ví dụ nhỏ về cái cách mà những chấp niệm về thắng thua, về danh tiếng, về cái tôi, có thể dễ dàng hủy hoại những giá trị quý giá khác, dù là trong thế giới của phàm nhân hay tiên gia. Cái gọi là "mất người" không chỉ là đánh mất ký ức hay cảm xúc, mà còn là đánh mất đi sự thiện lương, sự gắn kết, sự thấu hiểu mà lẽ ra con người nên có. Trong kỷ nguyên Nhân Gian đang dần tìm lại bản ngã này, những bài học như thế lại càng trở nên cần thiết hơn bao giờ hết.

***

Tạ Trần và Tiểu An đã rời quảng trường làng, bước chân chậm rãi trên con đường đất dẫn đến Quán Trà Vọng Giang, một quán trà nhỏ nằm bên bờ con sông hiền hòa chảy qua Thôn Vân Sơn. Kiến trúc quán là những thanh gỗ đơn giản, mộc mạc, hòa mình vào cảnh vật thiên nhiên. Từ ban công của quán, người ta có thể phóng tầm mắt ra xa, ngắm nhìn dòng sông lững lờ trôi, những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài tít tắp, và những ngọn núi xa xa ẩn hiện trong màn sương chiều. Tiếng nước sông chảy róc rách không ngừng, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven sông, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của vài ba khách quen đang nhâm nhi chén trà, tất cả tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái và dễ chịu. Mùi trà thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không gian, hòa quyện với mùi nước sông tươi mát và hương hoa cỏ dại, mang đến một cảm giác thanh tịnh, gột rửa tâm hồn. Gió nhẹ nhàng lướt qua, mơn man làn da, xua đi những ưu phiền còn vương vấn.

Tiểu An ngồi đối diện Tạ Trần, vẻ mặt vẫn còn nặng trĩu. Cậu bé không ngừng nhìn về phía quảng trường làng, nơi cuộc cãi vã của Cẩu Tử và Tiểu Cường vừa diễn ra. Ánh mắt cậu bé toát lên sự bối rối và buồn bã. Với một đứa trẻ hiếu học và lanh lợi như Tiểu An, việc chứng kiến sự rạn nứt trong tình bạn của những người bạn cùng trang lứa là một điều khó hiểu và đau lòng. Cậu bé đã quen với những trò chơi vui vẻ, với sự gắn kết của lũ trẻ, và giờ đây, sự chia rẽ này khiến cậu bé cảm thấy như có một sợi dây vô hình nào đó trong lòng mình cũng đứt gãy. Cậu bé không hiểu tại sao một niềm vui đơn thuần lại có thể biến thành sự tức giận và thù hằn đến vậy.

Tạ Trần đặt cuốn sách cũ xuống bàn, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà nóng. Hương trà thanh khiết lan tỏa nơi đầu lưỡi, xoa dịu phần nào những suy tư trong y. Y nhìn Tiểu An, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu. Y biết Tiểu An đang bận tâm điều gì, và y cũng hiểu rằng đây là một cơ hội tốt để gieo mầm những triết lý nhân sinh vào tâm hồn non nớt của cậu bé. Y không vội vàng trả lời, mà để cho Tiểu An có đủ thời gian để tự mình suy ngẫm, để những câu hỏi tự nhiên đó nảy nở trong tâm trí cậu bé.

Cuối cùng, Tiểu An không thể kìm nén được sự thắc mắc trong lòng. Cậu bé ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ lo lắng. "Tiên sinh, tại sao Cẩu Tử và Tiểu Cường lại cãi nhau dữ dội vậy? Tình bạn của họ cứ thế mà rạn nứt sao? Con nhớ họ thân nhau lắm mà."

Tạ Trần khẽ gật đầu, y không trực tiếp trả lời câu hỏi của Tiểu An, mà dẫn dắt cậu bé đi vào một suy ngẫm sâu sắc hơn. Giọng nói của y trầm ấm, điềm tĩnh, không chút cao giọng hay phán xét, nhưng mỗi lời nói đều như thấm vào lòng người nghe, buộc họ phải suy ngẫm. "Tiểu An, con thấy đấy, cuộc đời này có muôn vàn trò chơi. Trò đá cầu hôm nay chỉ là một trong số đó. Ban đầu, tất cả đều vì niềm vui, vì sự sẻ chia. Nhưng rồi, khi cái tâm của con người bị vẩn đục bởi chữ 'thắng', bởi cái khao khát vượt trội hơn người khác, thì niềm vui ban đầu dần phai nhạt."

Tạ Trần dừng lại, nhìn vào tách trà đang bốc hơi nghi ngút, như thể đang nhìn thấy cả một thế giới thu nhỏ trong đó. "Cái 'thắng' đôi khi lại chính là khởi nguồn của cái 'thua'. Khi người ta quên đi niềm vui của cuộc chơi, và chỉ còn lại sự hơn thua, thì dù có thắng cũng đã là thua rồi."

Tiểu An lắng nghe, đôi mắt mở to, cố gắng thấu hiểu từng lời của tiên sinh. Cậu bé cảm thấy những lời này thật sâu sắc, vượt xa những điều cậu bé thường nghe về thắng thua trong các trò chơi. Cậu bé chưa bao giờ nghĩ rằng "thắng" lại có thể là "thua".

"Con nghĩ mà xem," Tạ Trần tiếp tục, giọng nói vẫn giữ vẻ trầm tĩnh nhưng ẩn chứa một triết lý sâu xa. "Cẩu Tử thắng Tiểu Cường trong trò đá cầu. Nhưng y có thực sự vui không, khi y đã làm tổn thương bạn mình, khiến Tiểu Cường giận dỗi bỏ đi? Và Tiểu Cường, dù thua trong trò chơi, nhưng cái 'thua' đó lại đến từ sự chấp niệm, từ lòng tự tôn bị tổn thương. Cả hai đều đã đánh mất đi một điều quý giá hơn cả chiến thắng hay thất bại trong một ván đá cầu."

Y khẽ nhấp thêm một ngụm trà, rồi ánh mắt lại hướng về Tiểu An. "Tình bạn, đó mới là điều quý giá. Tình bạn quý giá hơn một cái danh hiệu 'nhất' kia nhiều. Chân lý không nằm ở việc vượt qua người khác một cách mù quáng, mà ở việc cùng nhau bước đi, cùng nhau sẻ chia niềm vui, cùng nhau vượt qua khó khăn. Cái ý nghĩa thực sự của cuộc chơi không phải là ai là người giỏi nhất, mà là tất cả mọi người có thể cùng nhau tận hưởng nó."

Những lời của Tạ Trần không chỉ là lời khuyên cho Tiểu An, mà còn là một sự nhắc nhở về giá trị nhân sinh trong một kỷ nguyên đang dần xa rời những giáo điều cũ của Thiên Đạo. Y đang gieo mầm cho một thế hệ mới, thế hệ sẽ không còn bị ràng buộc bởi sự sùng bái sức mạnh hay khao khát thành tiên, mà sẽ tìm thấy sự trọn vẹn trong chính những giá trị nhân văn, trong cuộc sống bình thường.

Tiểu An cúi đầu, suy nghĩ. Những lời của Tạ Trần như một dòng suối mát lành, gột rửa đi sự bối rối và buồn bã trong lòng cậu bé, thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa của tình bạn, của cuộc sống. Cậu bé nhận ra rằng, cái "thắng" hay "thua" trong một trò chơi chỉ là hư danh, còn tình bạn, sự gắn kết của con người mới là điều trường tồn. Đây là một bài học không có trong bất kỳ cuốn sách nào, nhưng lại có giá trị hơn vạn lời kinh điển.

Gió vẫn nhẹ nhàng thổi, mang theo hương trà và tiếng nước sông, nhưng trong lòng Tiểu An, một hạt mầm của trí tuệ và lòng nhân ái đã được gieo xuống, hứa hẹn một sự nảy nở mạnh mẽ trong tương lai. Cậu bé cảm thấy nhẹ nhõm hơn, và trong ánh mắt đó, đã không còn vẻ buồn bã, mà thay vào đó là một sự quyết tâm, một ý niệm về việc cần phải làm gì.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả một vùng trời Thôn Vân Sơn. Ánh nắng chiều cuối cùng trải dài những vệt sáng rực rỡ lên những mái nhà gỗ, những con đường đất, và cả những hàng cây cổ thụ già cỗi. Mùi đất sau một ngày nắng hạ nay đã dịu đi, nhường chỗ cho mùi cỏ cây tươi mát, và mùi khói bếp từ các gia đình bắt đầu lan tỏa, gợi lên cảm giác ấm cúng, sum họp. Tiếng chim hót vẫn ríu rít nhưng đã thưa thớt hơn, như đang chuẩn bị cho một đêm nghỉ ngơi. Tiếng suối chảy vẫn róc rách không ngừng, tạo nên một âm thanh nền tĩnh lặng cho khung cảnh chiều tà.

Trên quảng trường làng, nơi vài giờ trước còn vang vọng những tiếng cãi vã gay gắt, giờ đây chỉ còn lại sự yên ắng đến lạ lùng. Quả cầu đá vẫn nằm trơ trọi giữa sân, một biểu tượng cho sự rạn nứt vừa xảy ra. Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn lanh lợi, không thể nào yên lòng khi chứng kiến cảnh tượng đó. Sau khi Tạ Trần và Tiểu An rời đi, cô bé đã ở lại, lòng nặng trĩu. Những lời của tiên sinh Tạ Trần nói với Tiểu An tại quán trà, dù cô bé không trực tiếp nghe thấy hết, nhưng đã được Tiểu An kể lại một phần, và những điều đó đã gieo vào lòng cô bé một ý nghĩ mạnh mẽ. Cô bé không muốn tình bạn của Cẩu Tử và Tiểu Cường cứ thế mà tan vỡ vì một chuyện nhỏ nhặt.

Với quyết tâm hàn gắn, Tiểu Hoa bắt đầu đi tìm hai cậu bạn. Cô bé tìm thấy Cẩu Tử đang ngồi thẫn thờ dưới gốc cây đa cổ thụ ở đầu làng, đôi mắt y nhìn xa xăm, vẻ mặt vẫn còn hằn lên sự giận dỗi, nhưng cũng không che giấu được một nỗi buồn man mác. Y không còn vẻ kiêu ngạo, tự mãn như khi thắng cuộc, mà thay vào đó là sự trống rỗng, hụt hẫng khi mất đi người bạn thân thiết.

"Cẩu Tử à," Tiểu Hoa khẽ gọi, giọng nói của cô bé trong trẻo nhưng đầy sự chân thành.

Cẩu Tử ngẩng đầu lên, nhìn Tiểu Hoa với ánh mắt có chút ngạc nhiên. "Tiểu Hoa... có chuyện gì vậy?"

"Cậu còn giận Tiểu Cường sao?" Tiểu Hoa hỏi thẳng, đôi mắt cô bé nhìn thẳng vào Cẩu Tử, không chút sợ sệt. "Cậu có thấy vui không khi cậu ấy bỏ đi?"

Cẩu Tử im lặng, y cúi đầu, khẽ cắn môi. Y không thể trả lời "vui", bởi vì y thực sự không cảm thấy vui chút nào. Cái "thắng" trong trò đá cầu đã không mang lại cho y niềm hân hoan như y tưởng, mà thay vào đó là sự trống vắng.

"Tình bạn của các cậu... quý giá hơn một ván đá cầu nhiều mà," Tiểu Hoa khẽ nói, giọng cô bé thì thầm, nhưng lại như một lời nhắc nhở sâu sắc. "Các cậu quên rồi sao? Chúng ta đã cùng nhau chơi đá cầu từ khi còn bé xíu. Cùng nhau cười, cùng nhau té ngã... Có cần phải vì một lần thắng thua mà mất đi tình bạn sao?"

Những lời của Tiểu Hoa như chạm vào một sợi dây mềm mại trong lòng Cẩu Tử. Y nhớ lại những ngày thơ ấu, khi y và Tiểu Cường cùng nhau trốn học đi bắt ve, cùng nhau vượt suối hái quả dại, cùng nhau chia sẻ từng mẩu bánh. Những kỷ niệm ấy, giờ đây, bỗng trở nên sống động và chân thực hơn bao giờ hết, đối lập hoàn toàn với sự tức giận và kiêu ngạo vừa qua.

"Nhưng mà... hắn nói ta không bằng hắn..." Cẩu Tử cuối cùng cũng lên tiếng, giọng nói nhỏ hơn, ngập ngừng, như một đứa trẻ đang làm nũng. Lòng tự tôn của y vẫn còn đó, nhưng đã không còn vẻ sắc bén, hung hăng như trước.

"Vậy thì sao?" Tiểu Hoa hỏi ngược lại, cô bé tiến lại gần hơn. "Có ai mãi mãi là người giỏi nhất đâu? Hôm nay cậu giỏi hơn, ngày mai có thể là Tiểu Cường. Quan trọng là chúng ta chơi cùng nhau, vui cùng nhau, không phải sao?"

Cẩu Tử im lặng, y bắt đầu suy nghĩ về những lời của Tiểu Hoa. Những lời nói ấy, tuy đơn giản, lại chứa đựng một triết lý mà y chưa từng nghĩ đến.

Tiểu Hoa sau đó tiếp tục tìm Tiểu Cường. Cậu bé đang ngồi bên bờ suối, dùng một hòn đá nhỏ ném xuống mặt nước, tạo nên những gợn sóng lan tỏa. Khuôn mặt cậu bé vẫn còn vẻ bướng bỉnh, giận dỗi, nhưng ánh mắt lại đượm buồn. Cậu bé cảm thấy bị oan ức, bị xúc phạm, nhưng đồng thời cũng cảm thấy cô đơn, trống vắng khi không còn Cẩu Tử bên cạnh.

"Tiểu Cường à," Tiểu Hoa khẽ gọi.

Tiểu Cường giật mình, quay lại. "Tiểu Hoa... cậu tìm ta làm gì?"

"Cậu có vui không khi cãi nhau với Cẩu Tử?" Tiểu Hoa hỏi thẳng, giọng nói của cô bé vẫn giữ sự chân thành, không hề trách móc.

Tiểu Cường cúi đầu, giọng nói cũng nhỏ hơn, có vẻ đã lay động. "Hắn... hắn nói ta hèn nhát... ta không chịu được."

"Đúng là Cẩu Tử nói không đúng," Tiểu Hoa dịu dàng nói. "Nhưng cậu cũng nói những lời khó nghe mà. Cả hai đều nóng giận. Nhưng giờ đây, ai thắng thì có vui hơn không khi không còn bạn để chơi cùng? Ai thua thì có buồn hơn không khi biết mình đã mất đi một người bạn tốt?"

Tiểu Cường ngẩng đầu lên, nhìn Tiểu Hoa. Ánh mắt cậu bé dần trở nên mềm mại hơn. Lời nói của Tiểu Hoa, giản dị nhưng đầy ý nghĩa, đã đánh trúng vào nỗi lòng của cậu bé. Cậu bé nhận ra rằng, dù có thắng trong một cuộc cãi vã, dù có bảo vệ được lòng tự tôn của mình, nhưng cái giá phải trả lại là tình bạn, là niềm vui chung, là sự gắn kết mà cậu bé vẫn luôn trân trọng.

"Cẩu Tử đang đợi cậu ở gốc cây đa đấy," Tiểu Hoa khẽ nói, nở một nụ cười ấm áp. "Cậu ấy cũng không vui đâu."

Tiểu Cường đứng dậy, ánh mắt dao động. Cậu bé nhìn về phía gốc cây đa xa xa, rồi lại nhìn Tiểu Hoa, như muốn xác nhận. Tiểu Hoa gật đầu khích lệ.

Khi Tiểu Cường trở lại quảng trường, Cẩu Tử đã đứng ở đó, ánh mắt y nhìn về phía quả cầu đá nằm cô độc. Khi hai ánh mắt chạm nhau, một sự ngập ngừng thoáng qua. Nhưng rồi, nhờ những lời của Tiểu Hoa, và có lẽ cả những lời Tạ Trần đã vô tình gieo vào tâm trí Tiểu An rồi được Tiểu Hoa nghe lỏm và nhắc khéo, cả hai đều nhận ra giá trị thực sự của tình bạn.

Tiểu Hoa mỉm cười, cô bé nhặt quả cầu đá lên, đưa cho Cẩu Tử. "Hai cậu... hãy chơi lại đi."

Cẩu Tử và Tiểu Cường nhìn nhau. Không cần thêm lời nói nào, một cái gật đầu nhẹ nhàng. Hai cậu bé khẽ mỉm cười, nụ cười ban đầu còn có chút gượng gạo, nhưng rất nhanh sau đó đã trở nên chân thành. Cẩu Tử đưa tay ra, và Tiểu Cường không ngần ngại bắt lấy, một cái bắt tay thật chặt, như một lời hòa giải không lời, một lời hứa hẹn sẽ không bao giờ để những chuyện nhỏ nhặt phá vỡ tình bạn của họ nữa.

Họ cùng nhau nhặt quả cầu đá lên, và tiếp tục cuộc chơi. Lần này, không còn những lời lẽ ganh đua, không còn sự tự mãn hay bực tức. Chỉ có tiếng cười đùa trong trẻo, tiếng quả cầu đá nảy lên đều đặn, và những ánh mắt vui vẻ, hợp tác. Cả ba đứa trẻ, Cẩu Tử, Tiểu Cường, và Tiểu Hoa, cùng nhau đá cầu, cùng nhau chia sẻ niềm vui của trò chơi.

Từ xa, trên con đường mòn dẫn ra khỏi thôn, Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An lặng lẽ quan sát. Tạ Trần khẽ nở một nụ cười nhẹ trên môi. Nụ cười ấy không phải là sự hài lòng về một kết quả, mà là sự thấu hiểu về bản chất của nhân quả, về cách mà những hạt mầm thiện lành, dù nhỏ bé, cũng có thể nảy nở và mang lại hoa trái ngọt lành. Y không cần trực tiếp can thiệp, không cần dùng đến sức mạnh hay quyền năng, nhưng những lời nói, những triết lý y gieo đã ảnh hưởng đến cuộc sống của những phàm nhân một cách tự nhiên và sâu sắc nhất.

Tiểu An nhìn tiên sinh, rồi lại nhìn về phía quảng trường làng, nơi những đứa trẻ đang nô đùa trong ánh hoàng hôn vàng rực. Cậu bé hiểu rằng, bài học về "thắng thua" hôm nay không chỉ dành cho Cẩu Tử và Tiểu Cường, mà là cho tất cả mọi người, cho cả kỷ nguyên Nhân Gian đang dần tìm thấy con đường của mình. Con đường đó không phải là con đường tu tiên, không phải là sự tìm kiếm sức mạnh siêu phàm, mà là con đường của trí tuệ, của lòng nhân ái, của sự thấu hiểu, của việc "sống một đời bình thường" nhưng trọn vẹn "nhân tính".

Sự kiện này là một ví dụ nhỏ về cách các xung đột đời thường trong kỷ nguyên Nhân Gian sẽ được giải quyết bằng trí tuệ, lòng nhân ái và sự thấu hiểu, thay vì bằng sức mạnh hay quyền lực. Khả năng tiếp thu và áp dụng những triết lý sâu sắc của Tạ Trần vào cuộc sống hàng ngày của thế hệ trẻ (như Tiểu Hoa và Tiểu An) báo hiệu cho sự phát triển của 'Nhân Đạo' trong tương lai. Sự thay đổi trong cách nhìn nhận về 'thắng thua' của những đứa trẻ, từ ganh đua sang hợp tác, là một dấu hiệu cho một xã hội mới, nơi giá trị con người được đặt lên hàng đầu.

Hoàng hôn dần buông hẳn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch. Tạ Trần và Tiểu An tiếp tục bước đi trên con đường mòn. Phía sau họ, Thôn Vân Sơn chìm vào bóng tối, nhưng những hạt giống của niềm tin mới, của tình bạn, của trí tuệ, vẫn đang âm thầm nảy mầm và phát triển, hứa hẹn một tương lai tươi sáng cho Nhân Gian, nơi mà sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự bất tử hay quyền năng phi phàm, mà chỉ cần sự trọn vẹn của nhân tính.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free