Nhân gian bất tu tiên - Chương 1567: Trò Chơi Của Tình Bằng Hữu
Hoàng hôn dần buông hẳn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch. Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An tiếp tục bước đi trên con đường mòn. Phía sau họ, Thôn Vân Sơn chìm vào bóng tối, nhưng những hạt giống của niềm tin mới, của tình bạn, của trí tuệ, vẫn đang âm thầm nảy mầm và phát triển, hứa hẹn một tương lai tươi sáng cho Nhân Gian, nơi mà sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự bất tử hay quyền năng phi phàm, mà chỉ cần sự trọn vẹn của nhân tính.
***
Sáng sớm hôm sau, Thôn Vân Sơn thức giấc trong một vạt nắng ban mai dịu nhẹ, trải dài trên những mái ngói rêu phong và những con đường đất còn vương hơi sương. Không khí trong lành, mang theo mùi đất ẩm, mùi cỏ cây xanh non và thoang thoảng khói bếp từ những ngôi nhà đã lên đèn. Tiếng gà gáy rộn ràng từ xa, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tạo nên một bản giao hưởng yên bình của buổi bình minh. Gió nhẹ lướt qua, mang theo cái se lạnh của buổi sớm, mơn man trên những gương mặt còn ngái ngủ.
Tại quảng trường làng, nơi ngày hôm qua đã chứng kiến một cuộc tranh cãi nhỏ và sau đó là sự hòa giải, vài đứa trẻ đã tụ tập. Trong số đó có Cẩu Tử và Tiểu Cường, cùng với Tiểu Hoa và một vài bạn nhỏ khác. Chúng đang chơi đá cầu. Quả cầu bằng lông chim và vỏ bưởi được chuyền qua lại giữa những đôi chân bé nhỏ, nhưng không khí không còn hồn nhiên, vô tư như mọi khi. Sự thận trọng và một chút gượng gạo vẫn còn vương vấn trong từng ánh mắt, từng động tác. Cẩu Tử đá một cú yếu ớt sang cho Tiểu Cường, ánh mắt lảng tránh, không dám đối diện trực tiếp. Tiểu Cường cũng đáp lại một cách miễn cưỡng, trái tim còn mang theo dư âm của sự ngượng ngùng từ buổi tối hôm trước. Nụ cười trên môi chúng, nếu có, cũng chỉ là một vệt mỏng, không chạm tới đôi mắt.
Tiểu Hoa, cô bé lanh lợi với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn, cố gắng khuấy động không khí. Cô bé chạy nhảy xung quanh, reo hò cổ vũ, nhưng dường như tiếng cười của cô bé không đủ sức xua tan đi sự dè dặt đang bao trùm. “Cố lên Cẩu Tử! Đá mạnh vào!” Cô bé kêu lên, giọng cố gắng vui vẻ, nhưng nhận lại chỉ là một tiếng “Ừm...” khẽ khàng từ Cẩu Tử, kèm theo một cú đá cầu không mấy dứt khoát. Ánh mắt cậu bé vẫn tránh né Tiểu Cường, như thể sợ hãi bất kỳ sự chạm mặt nào có thể khơi gợi lại những lời lẽ đã buông ra hôm qua.
Tiểu Cường cũng không khá hơn. Cậu bé đón lấy quả cầu, nhưng thay vì chuyền lại một cách tự nhiên, cậu lại do dự một chút, rồi mới đá nhẹ cho một đứa trẻ khác. Cái bóng của sự ganh đua và những lời nói tổn thương vẫn còn lẩn khuất, khiến mỗi hành động của chúng đều trở nên nặng nề hơn, mất đi vẻ thanh thoát, vô tư vốn có của trò chơi. Đám trẻ còn lại cũng cảm nhận được điều này. Chúng chơi theo, nhưng không còn sự hăng hái, mà thay vào đó là một vẻ mặt có phần lo lắng, sợ hãi rằng bất cứ lúc nào, cuộc tranh cãi lại có thể bùng phát. Tiếng cười đùa thưa thớt dần, chỉ còn lại tiếng chân chạy lạch bạch và tiếng quả cầu bay đi trong không gian, mang theo một nỗi buồn không tên.
Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An xuất hiện ở rìa quảng trường. Từ xa, dáng vẻ gầy gò của Tạ Trần, với bộ áo vải bố cũ kỹ màu xám nhạt, hiện lên một cách tĩnh lặng giữa khung cảnh ồn ào của buổi sáng. Làn da trắng nhợt của y dường như phát sáng nhẹ trong ánh nắng ban mai, và đôi mắt sâu thẳm của y, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dõi theo những đứa trẻ. Tiểu An, vẫn còn mặc chiếc áo vải thô cũ, đứng cạnh tiên sinh, đôi mắt toát lên vẻ thông minh nhưng lúc này lại chất chứa một nỗi niềm khó hiểu. Cậu bé quan sát Cẩu Tử và Tiểu Cường, rồi quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy thắc mắc. Cảnh tượng trước mắt, tuy không phải là tranh cãi, nhưng lại mang một nỗi buồn âm ỉ, khiến cậu bé cảm thấy bối rối hơn cả những lời lẽ gay gắt hôm qua.
Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu. Y thấu hiểu rằng, dù bề ngoài đã hòa giải, nhưng cái rạn nứt trong lòng những đứa trẻ vẫn chưa lành hẳn. Chúng cần một sự thấu hiểu sâu sắc hơn, một bài học không chỉ dừng lại ở việc xin lỗi suông. Y dẫn Tiểu An tiến lại gần hơn. Mỗi bước chân của Tạ Trần đều nhẹ nhàng, trầm ổn, như một dòng nước chảy xuôi, không vội vã nhưng đầy kiên định. Y không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng khí chất toát ra từ y lại khiến người khác cảm thấy một sự an định lạ thường.
Khoảng giữa buổi sáng, ánh nắng đã vươn lên cao hơn, trải vàng khắp quảng trường làng, xua đi những giọt sương cuối cùng. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương thơm của hoa dại từ những ngọn đồi xa xa, và tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ bên cạnh làng. Bầu không khí trở nên ấm áp và dễ chịu hơn, nhưng những đứa trẻ vẫn duy trì một sự dè dặt nhất định trong trò chơi của mình.
Tạ Trần và Tiểu An tiến gần đến một gốc cây đa cổ thụ lớn ở rìa quảng trường. Cây đa đã chứng kiến không biết bao nhiêu thế hệ lớn lên, với những rễ cây sần sùi bám sâu vào lòng đất, cành lá sum suê tỏa bóng mát rượi. Tạ Trần nhẹ nhàng ngồi xuống dưới gốc cây, lưng tựa vào thân cây sần sùi, đôi mắt vẫn không rời những đứa trẻ. Y ra hiệu cho Tiểu An ngồi xuống bên cạnh.
Tiểu An, vẫn còn trăn trở về bài học hôm qua, không thể kìm nén được sự bối rối trong lòng. Cậu bé quay sang Tạ Trần, đôi mắt thông minh nhưng lúc này lại đầy thắc mắc. “Tiên sinh,” cậu bé khẽ nói, giọng trầm xuống, “con vẫn chưa hiểu hết lời người nói hôm qua... Thắng mà không vui thì là thua sao? Con thấy Cẩu Tử và Tiểu Cường hôm qua đã xin lỗi nhau rồi, nhưng hôm nay, chúng vẫn không vui như trước. Phải chăng, thắng hay thua, nó vẫn ở đó, không thể xóa bỏ?”
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió thoảng, nhưng lại mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc. Y không trả lời ngay, mà đưa mắt nhìn về phía những đứa trẻ đang chơi đá cầu. Y thấy rõ sự gượng gạo trong từng động tác, sự thiếu vắng của tiếng cười hồn nhiên. Điều đó càng củng cố thêm cho triết lý của y. Y không vội vàng, bởi y biết rằng những hạt mầm tri thức cần thời gian để nảy nở.
"Các con," Tạ Trần cất giọng, trầm ấm và điềm tĩnh, không quá lớn nhưng đủ để những đứa trẻ gần đó, vốn đang tò mò về sự hiện diện của y, cũng phải lắng tai nghe. Những đứa trẻ ngừng chơi, quay lại nhìn Tạ Trần, đôi mắt tròn xoe đầy hiếu kỳ. Tiểu Hoa, với sự hoạt bát của mình, chạy ngay đến ngồi xổm gần Tạ Trần, đôi mắt lấp lánh. Cẩu Tử và Tiểu Cường cũng ngập ngừng đi tới, đứng cách một quãng, ánh mắt vừa tò mò vừa có chút e dè.
“Các con có biết,” Tạ Trần bắt đầu, giọng y như một dòng suối chảy róc rách, chậm rãi mà đầy sức hút, “vì sao người ta lại sáng tạo ra trò chơi không? Từ thuở xa xưa, con người đã biết chơi. Trò chơi có từ khi nào, không ai còn nhớ rõ, nhưng nó luôn hiện hữu trong cuộc sống của chúng ta, từ những trò đuổi bắt đơn giản của trẻ thơ cho đến những cuộc đấu trí phức tạp của người lớn.”
Tiểu An nhìn tiên sinh, rồi lại nhìn những đứa trẻ. Cậu bé cảm nhận được một sự chú ý đặc biệt đang lan tỏa trong không gian. Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt y nhìn xa xăm, như đang chiêm nghiệm về vạn vật.
“Mỗi trò chơi đều có luật lệ, có thắng có thua,” y nói. “Nhưng đó chỉ là bề nổi của tảng băng chìm. Một trò chơi, nếu chỉ để phân định ai mạnh hơn, ai giỏi hơn, thì cuối cùng, người thắng cũng sẽ cô độc, còn người thua thì buồn bã. Các con nghĩ xem, khi Cẩu Tử thắng, nhưng Tiểu Cường lại bỏ đi, không còn ai chơi cùng, thì Cẩu Tử có còn thấy vui không? Hay khi Tiểu Cường thua, nhưng vì thua mà mất đi một người bạn, thì sự thua đó có đáng không?”
Cẩu Tử và Tiểu Cường nghe những lời đó, hai cậu bé khẽ cúi đầu, ánh mắt thoáng nét suy tư. Chúng nhớ lại buổi chiều hôm qua, khi tiếng cười đùa tắt hẳn, và quảng trường trở nên trống vắng lạ thường. Cái cảm giác trống rỗng ấy còn ám ảnh chúng đến tận bây giờ.
Tạ Trần tiếp tục, giọng y nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, chạm đến những góc khuất trong tâm hồn non nớt của lũ trẻ. “Vậy niềm vui ở đâu? Mục đích thực sự của trò chơi, không phải là để thắng hay thua, mà là để mọi người cùng nhau trải nghiệm, cùng nhau cười đùa, cùng nhau gắn kết. Khi các con chơi mà quên đi 'thắng thua', chỉ còn lại sự sẻ chia và niềm vui chung, đó mới là thắng lợi lớn nhất. Đó là khi quả cầu bay đi không phải để chứng tỏ ai giỏi hơn, mà để nối kết những bàn tay, những trái tim.”
Y dừng lại một chút, để những lời nói của mình thấm sâu vào tâm trí của lũ trẻ. “Các con thấy đấy, một khi các con quá chấp niệm vào việc thắng thua, các con sẽ vô tình 'mất người' trong chính cuộc chơi của mình. Các con sẽ mất đi niềm vui, mất đi sự kết nối, và đôi khi, mất đi cả tình bạn quý giá. Cái giá của một chiến thắng như vậy, liệu có xứng đáng?”
Tiểu An gật gù, ánh mắt cậu bé đã bớt đi sự bối rối, thay vào đó là một sự thấu hiểu dần hiện hữu. Cậu bé nhớ lại lời Tạ Trần nói hôm qua, về việc "thắng không phải là vượt qua người khác, mà là giữ được niềm vui và tình bằng hữu." Hôm nay, những lời đó được giải thích một cách sâu sắc hơn, khiến cậu bé nhận ra rằng những gì mình thấy sáng nay chính là minh chứng rõ ràng nhất cho triết lý đó.
Tạ Trần nhìn Tiểu Hoa, rồi nhìn Cẩu Tử và Tiểu Cường, đôi mắt y vẫn bình thản nhưng lại ẩn chứa một tia sáng trí tuệ. “Tình bạn cũng giống như vậy,” y nói. “Nó không phải một cuộc thi. Nó không có kẻ thắng người thua. Nó là một sự gắn kết, là niềm vui khi có người cùng mình bước đi, cùng mình chia sẻ những khoảnh khắc, dù là vui vẻ hay buồn bã. Khi các con tranh giành, khi các con muốn vượt qua bạn bè, các con đang biến tình bạn thành một cuộc chiến, và trong cuộc chiến đó, không ai là người chiến thắng thực sự.”
Những lời nói của Tạ Trần, tuy không dùng từ ngữ cao siêu hay phép thuật thần thông, nhưng lại có sức mạnh lay động tâm hồn một cách kỳ lạ. Chúng không chỉ là những lời khuyên, mà còn là những triết lý sâu sắc về ý nghĩa của sự tồn tại, về giá trị của những mối quan hệ con người. Y không cần hô phong hoán vũ, không cần thi triển pháp thuật, chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tình thế thái, y đã gieo những hạt mầm thiện lành vào tâm hồn những đứa trẻ. Đối với Tạ Trần, đây không chỉ là một bài học cho lũ trẻ, mà còn là một phần của quá trình "phá cục" Thiên Đạo, xây dựng một Nhân Gian mới, nơi mà các giá trị nhân văn được đặt lên hàng đầu, nơi mà con người không còn khao khát thành tiên để tìm kiếm quyền năng, mà tìm kiếm sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình thường của mình. Cái gọi là "vô thường" của Thiên Đạo, hay "chấp niệm" vào sức mạnh, đều trở nên nhỏ bé trước những giá trị vĩnh cửu của tình bằng hữu và lòng nhân ái.
Nắng đã lên cao, chiếu xiên qua những tán lá đa, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Gió vẫn nhẹ nhàng thổi, mang theo hương hoa dại và tiếng lá cây xào xạc, như đang lắng nghe những lời nói của Tạ Trần. Các đứa trẻ, từ Cẩu Tử, Tiểu Cường, Tiểu Hoa cho đến những đứa trẻ khác, đều im lặng lắng nghe. Trên gương mặt lấm lem của chúng, những nét suy tư hiện rõ. Bài học về "thắng thua" và "tình bạn" mà Tạ Trần vừa giảng giải không chỉ là một lý thuyết khô khan, mà còn là một sự thức tỉnh, một lời nhắc nhở về giá trị thực sự của những gì chúng đang có. Tiểu An nhìn tiên sinh, trong lòng dâng lên một sự ngưỡng mộ vô bờ bến. Cậu bé hiểu rằng, tiên sinh không chỉ dạy cậu chữ nghĩa, mà còn dạy cậu cách làm người, cách sống một đời bình thường nhưng ý nghĩa.
Những lời của Tạ Trần đã chạm đến trái tim non nớt của các đứa trẻ, như những giọt mưa xuân thấm vào lòng đất khô cằn. Cẩu Tử và Tiểu Cường, hai cậu bé ban nãy còn đầy vẻ gượng gạo, giờ đây trao đổi ánh mắt. Không còn sự né tránh, không còn vẻ ngượng ngùng, thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc đang nảy nở. Một nụ cười rạng rỡ, tự nhiên, dần nở trên môi Cẩu Tử, rồi Tiểu Cường cũng đáp lại bằng một nụ cười chân thành không kém. Những nụ cười ấy không còn là sự miễn cưỡng hay che giấu, mà là sự giải tỏa của những nút thắt trong lòng. Ánh mắt chúng đã sáng trở lại, không còn vương vấn nỗi buồn hay sự dè dặt.
Tiểu Hoa, cô bé vui vẻ, hoạt bát, ngay lập tức cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Cô bé reo lên, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió. “Chúng ta chơi lại đi! Lần này, chúng ta sẽ cùng nhau đá cầu, không ai là người giỏi nhất cả!” Cô bé nhanh nhẹn chạy đến nhặt quả cầu đá lên, đôi mắt lấp lánh niềm vui.
Cẩu Tử gật đầu, khuôn mặt rạng rỡ. “Được! Tiểu Cường, bên này!” Cậu bé vừa nói, vừa đá một cú cầu mạnh mẽ nhưng đầy ý muốn chia sẻ sang cho Tiểu Cường. Lần này, cú đá không phải để chứng tỏ tài năng, mà là một lời mời gọi, một sự kết nối.
Tiểu Cường đón lấy quả cầu một cách khéo léo, nụ cười trên môi cậu bé càng lúc càng rộng. “Được! Tiểu Hoa, em đỡ lấy!” Cậu bé chuyền cầu cho Tiểu Hoa với một nụ cười thân thiện, không còn chút dấu vết của sự ganh đua hay giận dỗi.
“Tuyệt vời!” Tiểu Hoa cười khúc khích, cô bé khéo léo đỡ cầu và chuyền lại cho một đứa trẻ khác. Tiếng cười đùa trong trẻo, hồn nhiên của chúng bay bổng khắp quảng trường làng, hòa cùng tiếng chim hót và tiếng gió reo, tạo nên một bản nhạc vui tươi. Những đứa trẻ khác cũng hoàn toàn hòa mình vào cuộc chơi, không còn bận tâm đến việc ai là người “giỏi nhất” hay ai đã “mắc lỗi”. Chúng cùng nhau chạy, cùng nhau cười, cùng nhau chuyền cầu, tạo thành một vòng tròn gắn kết. Mỗi cú đá, mỗi lần chuyền bóng đều tràn ngập niềm vui và sự hợp tác, khác hẳn với sự dè dặt của buổi sáng.
Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An lặng lẽ quan sát cảnh tượng đó từ dưới gốc cây đa. Tạ Trần khẽ nở một nụ cười mãn nguyện trên môi. Nụ cười ấy không phải là sự tự mãn, mà là sự bình yên sâu sắc, sự thấu hiểu về bản chất của nhân quả. Y đã gieo một hạt mầm thiện lành, và giờ đây, y đang chứng kiến nó nảy nở thành hoa trái ngọt lành.
“Mầm thiện đã gieo, ắt sẽ đơm hoa...” Tạ Trần thầm nghĩ, ánh mắt y dõi theo những đứa trẻ đang nô đùa. Y biết rằng, những bài học về giá trị con người và tình bạn mà y gieo rắc sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Chúng sẽ dần định hình tư duy của thế hệ mới, tạo nên một nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên Nhân Gian, nơi sự gắn kết và lòng nhân ái được đề cao hơn bất kỳ quyền năng siêu phàm nào. Khả năng của y trong việc dùng lời nói và trí tuệ để giải quyết các vấn đề, thay vì sức mạnh, sẽ tiếp tục là yếu tố then chốt trong việc xây dựng xã hội mới này.
Tiểu An nhìn tiên sinh, rồi lại nhìn những đứa trẻ. Cậu bé hiểu rằng, sự thấu hiểu nhanh chóng của chúng cho thấy tiềm năng lớn của "Nhân Đạo" trong việc phát triển một nền văn minh phàm nhân bền vững và hạnh phúc. Không cần đến linh khí cuồn cuộn, không cần đến phép thuật thần thông, con người vẫn có thể tìm thấy niềm vui, tìm thấy ý nghĩa, và tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình thường của mình.
Ánh nắng vàng của buổi trưa trải đều trên quảng trường, tô điểm thêm cho vẻ đẹp của sự hồn nhiên và tình bằng hữu. Tiếng cười đùa của lũ trẻ vang vọng, không chỉ là âm thanh của niềm vui, mà còn là minh chứng sống động cho một kỷ nguyên mới đang dần hình thành. Một kỷ nguyên mà ở đó, con người không còn "mất người" vì những chấp niệm viển vông, mà biết trân trọng những giá trị cốt lõi của nhân tính. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, vẫn là điểm neo nhân quả, nhưng giờ đây, y đang lặng lẽ gieo những hạt giống của sự thay đổi, để Nhân Gian có thể tự tìm lấy con đường của mình, không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo hay bất cứ thế lực siêu nhiên nào. Y chỉ ước nguyện được sống một đời bình thường, và y đang làm điều đó, một cách trọn vẹn và đầy ý nghĩa.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.