Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1568: Hội Thao Hữu Nghị: Vui Cùng Bạn, Kết Nối Tình Thâm

Ánh nắng vàng của buổi trưa trải đều trên quảng trường, tô điểm thêm cho vẻ đẹp của sự hồn nhiên và tình bằng hữu. Tiếng cười đùa của lũ trẻ vang vọng, không chỉ là âm thanh của niềm vui, mà còn là minh chứng sống động cho một kỷ nguyên mới đang dần hình thành. Một kỷ nguyên mà ở đó, con người không còn "mất người" vì những chấp niệm viển vông, mà biết trân trọng những giá trị cốt lõi của nhân tính. Tạ Trần, một phàm nhân không tu hành, vẫn là điểm neo nhân quả, nhưng giờ đây, y đang lặng lẽ gieo những hạt giống của sự thay đổi, để Nhân Gian có thể tự tìm lấy con đường của mình, không cần đến sự can thiệp của Thiên Đạo hay bất cứ thế lực siêu nhiên nào. Y chỉ ước nguyện được sống một đời bình thường, và y đang làm điều đó, một cách trọn vẹn và đầy ý nghĩa.

Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp lướt qua đỉnh núi Vân Sơn, nhuộm hồng những đám mây ngũ sắc tựa gấm lụa, quảng trường làng Thôn Vân Sơn đã rộn ràng một thứ năng lượng khác lạ. Không còn vẻ uể oải sau giấc ngủ dài, những đứa trẻ đã tụ tập đông đủ, hệt như những đàn chim non hăm hở chờ ngày vỗ cánh. Bầu không khí trong lành, tinh khiết của buổi ban mai len lỏi qua từng kẽ lá, mang theo mùi đất ẩm sau sương đêm, mùi cỏ cây dại thanh mát và thoang thoảng hương khói bếp từ những căn nhà gỗ, đá nhỏ nép mình dưới tán cây cổ thụ. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách từ con suối nhỏ vắt ngang làng, hòa cùng tiếng gà gáy xa xa, tạo nên một bản giao hưởng yên bình, thanh tĩnh, một khung cảnh gần gũi đến nao lòng với thiên nhiên.

Trung tâm của quảng trường, nơi vốn thường chỉ là bãi đất trống cho những trò chơi ngẫu hứng, giờ đây lại là tụ điểm của một cuộc "hội nghị" nhỏ. Tiểu Hoa, với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, đang hăng hái dùng một viên đá nhỏ vẽ vời nguệch ngoạc trên nền đất. Những nét vẽ của cô bé dù còn vụng về, xiêu vẹo, nhưng lại ẩn chứa một sự quyết tâm, một ý tưởng lớn lao. Cẩu Tử và Tiểu Cường, hai cậu bé ngày hôm qua còn đối đầu nhau trong sự tranh giành vô nghĩa, nay lại kề vai sát cánh, ánh mắt tràn đầy sự hứng khởi và đồng thuận. Chúng không còn nhìn nhau với vẻ thách thức hay dò xét, mà thay vào đó là sự tin tưởng, thấu hiểu, một sự gắn kết mới mẻ vừa chớm nở tựa những đóa hoa sau cơn mưa.

"Không cần biết ai thắng ai thua, quan trọng là chúng ta cùng chơi vui vẻ!" Tiểu Hoa tuyên bố, giọng nói trong trẻo, mạnh dạn, vang vọng giữa không gian tĩnh mịch của buổi sớm. Nụ cười của cô bé rạng rỡ, như ánh ban mai xua tan đi mọi u ám. "Chúng ta sẽ gọi đây là 'Hội Thao Hữu Nghị'!"

Cẩu Tử gật đầu lia lịa, khuôn mặt bầu bĩnh của cậu bé ánh lên vẻ hào hứng. "Đúng vậy! Lần này ai giúp bạn nhiều nhất mới là người thắng cuộc! Không ai được bỏ rơi ai hết!" Cậu bé nhanh nhẹn cúi xuống, nhặt một nhúm sỏi nhỏ, bắt đầu sắp xếp chúng theo những nét vẽ của Tiểu Hoa, tựa như đang phác thảo một chiến lược vĩ đại. Đôi tay thoăn thoắt, ánh mắt kiên định, không còn chút dấu vết của sự ganh đua hiếu thắng ngày trước.

Tiểu Cường, đứng bên cạnh, cũng không kém phần nhiệt tình. "Và phải có phần thưởng cho tất cả mọi người!" Cậu bé đề xuất, giọng nói đầy phấn khích, "Không ai được buồn vì không có quà! Mỗi người đều sẽ có một phần, vì chúng ta đã cùng nhau cố gắng!" Cậu bé dùng một cành cây nhỏ, cẩn thận gọt giũa những viên đá sỏi, biến chúng thành những vật đánh dấu các "trạm" trò chơi, từng động tác đều chứa đựng sự chăm chút, tỉ mỉ.

Những đứa trẻ khác, ban đầu còn ngập ngừng đứng từ xa quan sát, giờ đây cũng dần tiến lại gần hơn. Chúng vây quanh ba người bạn, đôi mắt tròn xoe lắng nghe từng lời, từng ý tưởng. Tiếng cười đùa vang vọng, không còn là những tiếng trêu chọc hay chế giễu, mà là những âm thanh của sự đoàn kết, của những lời góp ý chân thành. Một đứa bé gái nhỏ nhắn rụt rè đưa ra một ý tưởng về trò chơi "nhảy sạp" mà cha mẹ chúng vẫn thường chơi trong những dịp lễ hội. Một cậu bé khác đề xuất trò "kéo co" để thử sức mạnh tập thể. Không khí bỗng chốc trở nên sôi động hơn bao giờ hết, mỗi đứa trẻ đều cảm thấy mình là một phần quan trọng của kế hoạch chung, mỗi ý kiến đều được lắng nghe và tôn trọng.

Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An, như thường lệ, xuất hiện ở rìa quảng trường, dưới bóng mát dịu dàng của cây đa cổ thụ. Y vẫn giữ dáng vẻ thư sinh gầy gò, làn da trắng nhợt ẩn mình trong bộ áo vải bố cũ kỹ, nhưng đôi mắt sâu thẳm của y lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự đang diễn ra. Tiểu An, với đôi mắt thông minh, nhanh nhẹn, ban đầu còn có vẻ ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột này, nhưng rất nhanh sau đó, ánh mắt cậu bé cũng ngời sáng vẻ thấu hiểu, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi.

Tạ Trần không nói một lời, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà nóng từ chiếc chén sứ đơn giản. Ánh mắt y dõi theo những đứa trẻ, dõi theo từng nét vẽ trên đất, từng cử chỉ, từng lời nói. Y nhìn thấy sự chuyển hóa diệu kỳ trong tâm hồn non nớt của chúng, một sự chuyển hóa từ chấp niệm cá nhân sang sự gắn kết cộng đồng, từ ganh đua sang hợp tác. "Mầm mống của Nhân Đạo đã bén rễ," y thầm nghĩ. "Không cần Thiên Đạo ban phước, không cần linh khí dưỡng nuôi, những giá trị của con người vẫn tự mình nảy nở, mạnh mẽ hơn bất kỳ loại thần thông nào." Y cảm nhận được một sự bình yên sâu sắc dâng trào trong lòng, một sự mãn nguyện không đến từ thành tựu vĩ đại, mà đến từ việc chứng kiến những hạt giống thiện lành mà y đã gieo, giờ đây đang đâm chồi nảy lộc. Sự thành công của 'Hội Thao Hữu Nghị' này là một dấu hiệu cho thấy thế hệ mới đang xây dựng một nền văn minh phàm nhân dựa trên những giá trị nhân văn, sự hợp tác và lòng nhân ái, thay vì quyền lực hay sức mạnh. Khả năng tự tổ chức và đặt ra các quy tắc dựa trên sự công bằng và niềm vui của những đứa trẻ báo hiệu cho sự phát triển của 'Nhân Đạo' trong tương lai, nơi con người có thể tự định đoạt và xây dựng xã hội của mình.

Mặt trời dần lên cao, những tia nắng vàng óng ả bắt đầu trải đều trên khắp quảng trường làng, xua đi màn sương sớm và sưởi ấm từng ngóc ngách. Không khí trở nên rực rỡ và sôi động hơn bao giờ hết. Hội thao chính thức bắt đầu trong tiếng hò reo phấn khích của lũ trẻ. Chúng chia thành nhiều đội nhỏ, mỗi đội đều mang một cái tên ngộ nghĩnh và đầy ý nghĩa do chính chúng đặt. Không còn là những cuộc so tài đơn lẻ, mà là những trò chơi tập thể, nơi mỗi cá nhân đều là một mắt xích quan trọng trong chuỗi gắn kết.

Trò "kéo co" được chọn làm màn mở đầu. Sợi dây thừng to bản, thô ráp được đặt giữa hai đội. Những khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì sức lực, nhưng trên môi vẫn nở nụ cười rạng rỡ. Một bên là đội của Cẩu Tử và Tiểu Cường, nay không còn là đối thủ mà là đồng đội ăn ý, chúng cùng nhau phối hợp, dồn sức vào từng nhịp kéo. "Cố lên! Cố lên! Chúng ta cùng nhau kéo nào!" Tiếng reo hò của những đứa trẻ khác không chỉ là cổ vũ, mà còn là sự sẻ chia năng lượng, sự gắn kết vô hình.

Khi một đội gần như kiệt sức, thay vì chế giễu, những thành viên đội còn lại sẽ đưa ra lời động viên, thậm chí có đứa còn tình nguyện chạy sang giúp sức, miễn sao cuộc chơi được tiếp diễn trong không khí vui vẻ. Tiểu Hoa, với vai trò "trọng tài" kiêm "người truyền lửa", chạy đi chạy lại khắp sân, đôi mắt lấp lánh niềm vui. "Đừng lo Cẩu Tử, để tớ giúp cậu giữ thăng bằng!" Cô bé reo lên khi thấy Cẩu Tử suýt ngã vì mất đà. Cử chỉ nhỏ bé ấy không chỉ là sự giúp đỡ, mà còn là minh chứng cho tinh thần "hữu nghị" mà chúng đã cùng nhau đặt ra.

Tiếp đến là trò "chuyền bóng", một trò chơi đòi hỏi sự khéo léo và phối hợp. Những quả bóng vải được chuyền tay nhau một cách nhịp nhàng, liên tục. Cẩu Tử và Tiểu Cường, từng là những người tranh giành từng pha bóng, giờ đây lại cùng nhau phối hợp ăn ý đến lạ. Một cú chuyền hơi mạnh, một đứa trẻ lỡ tay làm rơi bóng, thay vì đổ lỗi, những người khác sẽ nhanh chóng nhặt lên và tiếp tục, kèm theo những tiếng cười giòn tan. "Tiểu An, tiên sinh nhìn kìa, họ thật sự đang chơi vì niềm vui, không phải vì muốn thắng!" Tiểu An không kìm được sự phấn khích, quay sang thì thầm với Tạ Trần, giọng nói đầy ngưỡng mộ. Cậu bé hiểu rằng, những gì Tạ Trần đã gieo mầm, giờ đây đang nở hoa rực rỡ trước mắt mình.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt y dõi theo những đứa trẻ đang nô đùa. Y không nói gì, nhưng nụ cười ấy đã thay cho vạn lời. Y cảm nhận được sự thay đổi tích cực trong chúng, không chỉ ở hành động mà còn ở sâu thẳm trong tâm hồn. Tiếng cười của lũ trẻ không còn pha lẫn chút ganh đua hay cay đắng, mà hoàn toàn trong trẻo, hồn nhiên, tựa như dòng suối đầu nguồn chưa vướng chút bụi trần. Mùi mồ hôi trẻ thơ hòa quyện với mùi đất, mùi cỏ cây, tạo nên một thứ hương vị rất đỗi nhân gian, rất đỗi chân thực. Y nghĩ về Thiên Đạo đang suy kiệt, về những tu sĩ "mất người" vì chấp niệm thành tiên. Họ tìm kiếm sức mạnh, quyền năng, sự bất tử, nhưng lại đánh mất đi những giá trị cốt lõi của "người". Còn những đứa trẻ này, chúng không có linh khí, không có phép thuật, nhưng chúng lại tìm thấy niềm vui, tìm thấy ý nghĩa trong sự gắn kết, trong tình bằng hữu. Đó chẳng phải là "Nhân Đạo" sao? Một con đường mà không cần đến sự phù hộ của trời đất, vẫn có thể dẫn đến sự trọn vẹn và hạnh phúc. Cái gọi là "thắng" hay "thua" trong mắt phàm nhân lại trở nên vô nghĩa trước niềm vui chung, trước sự sẻ chia và lòng nhân ái. Đây chính là "vô vi chi đạo" mà y hằng theo đuổi, một sự ảnh hưởng không cần phô trương, không cần can thiệp trực tiếp, nhưng lại có sức mạnh thay đổi cả một thế hệ. Ánh nắng vàng rực rỡ, gió nhẹ thoảng qua mang theo tiếng cười nói của lũ trẻ, Tạ Trần khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong tâm hồn.

Thời gian trôi đi thật nhanh trong tiếng cười và sự hăng say của lũ trẻ. Khi ánh nắng hoàng hôn bắt đầu nhuộm đỏ cả một góc trời, buông những dải màu dịu nhẹ xuống quảng trường làng, Hội thao Hữu Nghị cũng dần đi đến hồi kết. Không có tiếng trống chiêng rộn ràng, không có bục vinh quang hay những lời tuyên bố chiến thắng lẫy lừng. Cuộc thi không có đội thắng hay đội thua rõ ràng, vì mục đích của nó ngay từ đầu đã không phải để phân định cao thấp, mà để gắn kết tình bằng hữu. Tất cả đều nhận được những món quà nhỏ, có thể chỉ là một chiếc bánh nướng mẹ làm, một nắm kẹo đường giản dị, hay một bông hoa dại được hái vội từ ven đường, nhưng chúng đều được trao đi với sự trân trọng và nhận lại bằng niềm vui sướng không thể tả.

Lũ trẻ quây quần lại thành một vòng tròn lớn trên nền đất ẩm ướt hơi sương, chia nhau những món ăn vặt mang đến. Tiếng trò chuyện rôm rả, không ngớt, kể cho nhau nghe về những pha bóng đẹp mắt, những lần kéo co suýt ngã, hay những khoảnh khắc giúp đỡ đồng đội. Mùi đất ẩm sau một ngày nắng, mùi cỏ cây dại quyện lẫn mùi bánh nướng thơm lừng và thoang thoảng mùi khói bếp từ những căn nhà đã bắt đầu lên đèn, tạo nên một không khí ấm cúng, an yên đến lạ.

Cẩu Tử, với khuôn mặt lấm lem bùn đất và mái tóc rối bù, vỗ vai Tiểu Cường cười ha hả. "Hôm nay vui quá! Lần sau chúng ta lại tổ chức nữa nhé!" Giọng cậu bé tràn đầy sự phấn khích và niềm vui chân thật. Trong ánh sáng hoàng hôn dịu nhẹ, đôi mắt cậu bé lấp lánh, không còn vẻ ganh đua mà thay vào đó là sự tinh nghịch, hồn nhiên.

Tiểu Cường gật đầu lia lịa, nụ cười trên môi cậu bé còn rạng rỡ hơn cả ánh nắng cuối ngày. "Đúng vậy! Chơi với các cậu vui hơn nhiều so với việc chỉ muốn thắng!" Lời nói của cậu bé không chỉ là một sự đồng tình, mà còn là một sự thừa nhận sâu sắc về giá trị mới mà chúng đã tìm thấy. Sự thay đổi trong cách nhìn nhận về "thắng thua" của những đứa trẻ, từ ganh đua sang hợp tác, là một dấu hiệu cho một xã hội mới, nơi giá trị con người được đặt lên hàng đầu.

Tiểu Hoa, cô bé hoạt bát, lại một lần nữa đứng lên giữa vòng tròn. "Vậy chúng ta sẽ tổ chức mỗi tháng một lần nhé! Ai cũng phải tham gia!" Lời đề nghị của cô bé nhận được sự hưởng ứng nhiệt liệt từ tất cả bạn bè, tiếng reo hò vang vọng khắp quảng trường, phá tan sự tĩnh mịch của buổi hoàng hôn.

Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An vẫn lặng lẽ đứng dưới gốc cây đa cổ thụ, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên môi Tạ Trần, một nụ cười không pha chút tạp niệm hay toan tính, mà là sự bình yên tuyệt đối, sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của nhân quả. Y khẽ gật đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng chứa đựng vô vàn ý nghĩa. Y biết rằng, những bài học về giá trị con người và tình bạn mà y đã gián tiếp gieo rắc, giờ đây đã bén rễ sâu sắc trong tâm hồn những đứa trẻ này. Chúng sẽ dần định hình tư duy của thế hệ mới, tạo nên một nền tảng vững chắc cho kỷ nguyên Nhân Gian, nơi sự gắn kết và lòng nhân ái được đề cao hơn bất kỳ quyền năng siêu phàm nào.

Thư Đồng Tiểu An nhìn tiên sinh, ánh mắt cậu bé đầy ngưỡng mộ và thấu hiểu. Cậu bé hiểu rằng, sự thành công của 'Hội Thao Hữu Nghị' này, sự chuyển hóa trong suy nghĩ và hành động của bạn bè, chính là minh chứng hùng hồn nhất cho con đường 'Vô Vi Chi Đạo' của Tạ Trần. Tiên sinh không cần hô mưa gọi gió, không cần thi triển thần thông, chỉ bằng trí tuệ và sự thấu hiểu nhân tâm, y đã gieo mầm những giá trị tốt đẹp vào thế hệ tương lai. Khả năng của Tạ Trần trong việc dùng lời nói và trí tuệ để giải quyết các vấn đề, thay vì sức mạnh, sẽ tiếp tục là yếu tố then chốt trong việc xây dựng xã hội mới này.

Khi những ánh sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời tím thẫm, lũ trẻ dần dần tản đi, mỗi đứa mang theo không chỉ là món quà nhỏ, mà còn là niềm vui lớn lao và những bài học vô giá về tình bằng hữu. Tiếng cười đùa của chúng xa dần, nhưng dư âm của sự hồn nhiên và gắn kết vẫn còn đọng lại trong không khí.

Tạ Trần vẫn đứng đó, ngước nhìn lên bầu trời đầy sao. Y hiểu rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Y không còn phải là người gánh vác toàn bộ gánh nặng của Thiên Đạo suy kiệt, mà y đã trở thành người gieo mầm, để Nhân Gian tự mình tìm lấy con đường. Sự thành công của 'Hội Thao Hữu Nghị' này là một dấu hiệu cho thấy thế hệ mới đang xây dựng một nền văn minh phàm nhân dựa trên những giá trị nhân văn, sự hợp tác và lòng nhân ái, thay vì quyền lực hay sức mạnh. Nụ cười mãn nguyện của Tạ Trần củng cố niềm tin vào con đường 'Vô Vi Chi Đạo' của anh, cho thấy sự ảnh hưởng gián tiếp của anh đang định hình thế giới một cách tích cực và bền vững. Y chỉ ước nguyện được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, và giờ đây, y đang chứng kiến điều đó dần thành hiện thực, không chỉ cho riêng y, mà cho cả một kỷ nguyên.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free