Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1570: Sự Học Hỏi Vĩnh Hằng: Lời Ngụ Ngôn Từ Cây Cổ Thụ

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống trên dòng suối tĩnh mịch, nhưng trong xưởng mộc, một ánh đèn lồng dầu vẫn lung linh, soi rọi hai bóng người đang cúi mình bên bản vẽ. Thanh Niên Thợ Mộc kiên nhẫn chỉ dẫn, từng đường nét trên giấy như mở ra một thế giới mới trong tâm trí Cường Thợ Mộc. Cơn gió se lạnh cuối ngày mơn man qua kẽ lá, mang theo hơi ẩm từ dòng suối, nhưng không làm tan đi sự ấm áp của sự thấu hiểu và sẻ chia vừa mới nhen nhóm. Cường Thợ Mộc, với đôi mắt nay đã ngời sáng hơn, nhìn những chi tiết tinh xảo trên bản vẽ, cảm thấy như mình vừa vén màn một bức màn cũ kỹ để nhìn thấy một chân trời rộng lớn hơn. Ông không còn là người thợ già cố chấp, mà là một học trò đầy khao khát, một cây cổ th�� đang học cách đâm chồi non. Một tiếng thở dài thoát ra từ lồng ngực Cường Thợ Mộc, không còn là tiếng thở dài của sự bất lực hay gánh nặng, mà là tiếng thở của sự giải tỏa, của một tảng đá nặng nề vừa được gỡ bỏ khỏi trái tim. Ông đưa đôi tay chai sạn của mình ra, chạm nhẹ vào bản vẽ, rồi ngẩng đầu nhìn Thanh Niên Thợ Mộc, ánh mắt không còn vẻ tự phụ hay cố chấp, mà thay vào đó là sự khiêm tốn và khao khát học hỏi.

"Huynh à..." Cường Thợ Mộc cất tiếng, giọng ông hơi khàn, mang theo chút ngượng ngùng. "Ta... ta đã cố chấp quá rồi. Những gì huynh nói, ta đã suy nghĩ cả đêm. Dòng sông vẫn chảy, nhưng ta lại muốn giữ mãi một khúc sông cũ rích. Cái nghề này, nếu không biết học hỏi, không biết đổi mới, thì e rằng sẽ mai một mất thôi." Ông dừng lại, hít một hơi thật sâu. "Huynh... huynh có thể chỉ dạy cho ta kỹ thuật này được không? Dù ta đã già, nhưng ta vẫn muốn học, muốn làm cho cây cầu này vững chắc hơn nữa, để con cháu đời sau còn có thể đi lại an toàn." Lời nói của ông chứa đựng sự chân thành, một sự thay đ���i tận sâu thẳm trong tâm hồn, không chỉ là sự chấp nhận mà là sự chủ động tìm kiếm tri thức mới. Ông cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm, như thể gánh nặng của hàng chục năm kinh nghiệm đã được đặt xuống, nhường chỗ cho sự háo hức của một người mới bắt đầu hành trình.

Thanh Niên Thợ Mộc mỉm cười rạng rỡ, trong ánh đèn lồng lay động, nụ cười ấy như xua đi mọi sự lạnh lẽo và khoảng cách thế hệ. Hắn không nói gì, chỉ gật đầu, rồi nhẹ nhàng mở bản vẽ ra rộng hơn, đặt xuống một chiếc bàn gỗ cũ kỹ trong xưởng. Cường Thợ Mộc không ngần ngại, cúi thấp người xuống, cùng Thanh Niên Thợ Mộc bắt đầu xem xét từng chi tiết trên bản vẽ. Hai thế hệ thợ mộc, một già một trẻ, cùng cúi đầu trên cùng một bản thiết kế, ánh mắt họ cùng hướng về một mục tiêu chung: làm cho cây cầu của làng trở nên vững chãi và an toàn hơn. Họ trao đổi, tranh luận, không còn sự ngăn cách mà là sự bổ trợ, dung hòa giữa kinh nghiệm và sự sáng tạo. Tiếng gỗ cưa, tiếng đục đẽo vang lên đều đặn trong đêm, không còn là âm thanh của sự đơn ��ộc mà là khúc ca của sự hợp tác, của một tương lai đang được xây dựng.

Tạ Trần, đứng từ xa, khuất sau một bụi cây rậm rạp gần bờ suối, lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng. Nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên môi y, một nụ cười bình yên và thấu hiểu. Y biết rằng, sự dung hòa giữa truyền thống và đổi mới trong nghề thủ công này sẽ là nền tảng cho sự phát triển bền vững của xã hội phàm nhân, nơi giá trị con người được đề cao hơn bất cứ điều gì. Y cảm nhận được sợi dây nhân quả đang được thắt chặt một cách tinh tế, không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng trí tuệ và sự thấu cảm. Tạ Trần sẽ tiếp tục gieo mầm trí tuệ vào những vấn đề đời thường, giúp cộng đồng tự điều chỉnh và phát triển theo hướng 'Nhân Đạo', nơi sự khiêm tốn và học hỏi là chìa khóa. Y tin rằng, những giá trị này sẽ vững bền hơn bất kỳ phép thuật hay tiên đạo nào.

Thư Đồng Tiểu An và Tiểu Hoa, có lẽ sẽ không bao giờ biết được Tạ Trần đã gián tiếp gieo những hạt mầm trí tuệ này vào lòng Cường Thợ Mộc. Nhưng chúng, chứng kiến những bài học này, sẽ trở thành những người kế thừa và phát triển 'Nhân Đạo' trong tương lai, mang theo những giá trị về sự gắn kết, về lòng nhân ái, và cả sự dung hòa giữa cái cũ và cái mới. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhưng trên cây cầu cũ kỹ, một khởi đầu mới, một sự kết nối giữa quá khứ và tương lai đang dần được kiến tạo, vững chắc như chính những thanh gỗ được ghép mộng tinh xảo. Tạ Trần khẽ quay người, bước đi trong bóng tối, để lại sau lưng một cảnh tượng bình yên và đầy hy vọng.

***

Vài ngày sau, khi nắng chiều buông vàng dịu xuống thị trấn An Bình, nhuộm vàng mái ngói rêu phong và con đường lát đá cũ kỹ, Tạ Trần đang sắp xếp lại những chồng sách cũ trong quán. Không gian quán sách của y luôn mang một vẻ tĩnh lặng riêng biệt, mùi giấy cũ và mực in hòa quyện cùng hương thảo mộc thoang thoảng từ ấm trà sen, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, khơi gợi suy tư. Những chồng sách cao thấp, đủ loại bìa, từ những cuốn kinh điển bọc lụa đến những tập truyện dã sử bìa thô, xếp ngay ngắn trên các kệ gỗ mun đã sờn bóng. Thỉnh thoảng, tiếng lật sách xào xạc của Thư Đồng Tiểu An, đang ngồi ở một góc, chăm chú đọc một cuốn sách minh họa về thiên văn, lại phá vỡ sự im lặng, nhưng chỉ càng làm nổi bật thêm vẻ yên bình của quán. Tiểu An, với vóc dáng gầy gò nhưng đôi mắt tinh anh, dường như đã tìm thấy niềm vui bất tận trong từng trang sách, và thỉnh thoảng lại ngước nhìn tiên sinh của mình với vẻ hiếu kỳ.

Đúng lúc đó, Cường Thợ Mộc bước vào, dáng người vạm vỡ của ông giờ đây toát lên một vẻ khiêm tốn lạ thường. Đôi tay chai sạn vẫn còn vương những vết bẩn của gỗ và bụi, nhưng ánh mắt ông không còn vẻ cố chấp thường thấy, mà thay vào đó là sự trầm tư, pha lẫn chút băn khoăn. Ông không còn vẻ tự mãn của một người thợ lão luyện, mà là sự cởi mở của một người vừa trải qua một sự chuyển hóa nội tâm sâu sắc. "Đa tạ tiên sinh," ông khẽ cúi đầu chào Tạ Trần, giọng nói chân thành, "nhờ lời nói của người mà lão hủ đã thông suốt phần nào. Cây cầu đang được sửa chữa, và tiểu tử kia (Thanh Niên Thợ Mộc) cũng rất có tài. Kỹ thuật của hắn quả thực đáng để học hỏi." Ông dừng lại, ánh mắt ông lướt qua những giá sách, rồi lại trở về nhìn Tạ Trần, nét suy tư hiện rõ trên gương mặt hằn sâu nếp nhăn. "Chỉ là... liệu kinh nghiệm của lão hủ có còn hữu dụng mãi không, hay cũng sẽ có ngày lỗi thời? Liệu một người thợ già như ta, có thể mãi mãi học hỏi và thích nghi không?"

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, đặt cuốn sách đang cầm dở xuống bàn. Y không trả lời trực tiếp câu hỏi của Cường, mà nhẹ nhàng mời ông ngồi xuống chiếc ghế gỗ đối diện. "Cường huynh, ngồi xuống đây, Tiểu An, con cũng nghe xem." Y nói, giọng trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối chảy qua ghềnh đá. Tạ Trần chậm rãi pha một ấm trà sen thơm ngát, động tác của y uyển chuyển, nhẹ nhàng, mỗi bước đều toát lên sự thong dong tự tại. Hơi nóng từ chén trà bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương dịu nhẹ, xua tan đi sự căng thẳng còn vương vấn trong lòng Cường Thợ Mộc. Tiểu An, nghe lời tiên sinh, gấp cuốn sách lại, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn về phía Tạ Tr���n và Cường Thợ Mộc, sẵn sàng lắng nghe mọi lời nói, mọi triết lý mà y sắp sẻ chia. Tiếng nước trà chảy róc rách vào chén sứ, tạo nên một âm thanh êm dịu, như một bản nhạc nền cho câu chuyện sắp được kể.

Tạ Trần nâng chén trà, khẽ nhấp một ngụm, rồi đặt xuống. Y nhìn Cường Thợ Mộc, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn vạn lời lẽ, nhưng y chọn cách đơn giản nhất để truyền đạt thông điệp. "Cường huynh à, ta nhớ có một câu chuyện cổ xưa kể rằng..." Y bắt đầu, giọng điệu trầm bổng, từ tốn, "có một cây cổ thụ vĩ đại, sống hàng ngàn năm trên đỉnh núi cao. Thân cây to lớn đến mức mười người ôm không xuể, cành lá sum suê che phủ cả một vùng trời, gốc rễ ăn sâu vào lòng đất, vững chãi như một pho tượng. Chim chóc làm tổ trên cành, thú rừng trú ngụ dưới bóng. Nó đã chứng kiến biết bao mùa mưa nắng, bao nhiêu thế hệ cây cối mọc lên rồi tàn lụi, bao nhiêu cơn bão táp quật ngã những cây non xung quanh."

Tạ Trần ngừng lại một chút, để Cường Thợ Mộc và Tiểu An hình dung ra hình ảnh cây cổ thụ. Cư���ng Thợ Mộc nhắm mắt lại, như đang cố gắng vẽ nên hình ảnh đó trong tâm trí mình. Ông cảm nhận được sức nặng của thời gian, sự vững chãi của kinh nghiệm mà cây cổ thụ tượng trưng. Tiếng chim hót líu lo bên ngoài cửa sổ, hòa cùng tiếng gió rì rào qua tán cây cổ thụ trong tưởng tượng của họ, tạo nên một bức tranh sống động. Mùi trà sen thoang thoảng, càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng và sâu sắc của khoảnh khắc này. Tạ Trần biết rằng, Cường Thợ Mộc đang lắng nghe không chỉ bằng tai, mà bằng cả trái tim và linh hồn. Y đang gieo một hạt mầm, không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu và trí tuệ.

***

Hoàng hôn đã dần buông xuống, ánh nắng vàng nhạt hắt qua khung cửa sổ quán sách, nhuộm vàng những trang sách cũ và khuôn mặt trầm tư của Tạ Trần. Y tiếp tục câu chuyện ngụ ngôn, giọng nói trầm ấm như tiếng gió xào xạc qua kẽ lá cổ thụ, mang theo sự sâu sắc và thấu hiểu. Cường Thợ Mộc ngồi đối diện, mắt vẫn nhắm nghiền, như thể ông đang thực sự đứng dưới tán lá sum suê của cây cổ thụ trong câu chuyện, cảm nhận từng hơi thở của nó, từng dòng nhựa sống chảy trong thân. Vẻ mặt ông không còn nét băn khoăn mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, mỗi nếp nhăn trên trán như đang giãn ra, đón nhận từng lời lẽ của Tạ Trần. Tiểu An ngồi bên cạnh, không bỏ sót một lời nào, đôi mắt to tròn ánh lên vẻ thông minh, tay cầm bút lông nhỏ, thỉnh thoảng lại cẩn thận ghi chép vài từ khóa vào một cuốn sổ tay nhỏ, như sợ rằng mình sẽ bỏ lỡ một phần nào đó của bài học quý giá.

"Thế rồi," Tạ Trần tiếp tục, "một ngày nọ, một hạt mầm non bé xíu, do một cơn gió nghịch ngợm mang tới, rơi xuống gần gốc cây cổ thụ. Hạt mầm đó nảy nở, yếu ớt vươn lên giữa những tán rêu phong và lá mục. Nó ngước nhìn cây cổ thụ vĩ đại, ngưỡng mộ sự to lớn, sự vững chãi của bậc tiền bối, nhưng cũng không khỏi lo lắng. Liệu nó có thể sống sót dưới bóng râm che phủ của cổ thụ? Liệu nó có thể vươn cao như cổ thụ, hay sẽ mãi mãi nhỏ bé và yếu ớt?" Tạ Trần dừng lại một chút, để những câu hỏi đó vọng trong tâm trí Cường Thợ Mộc, chạm đến n��i sợ hãi thầm kín của ông về sự lỗi thời và tầm quan trọng của kinh nghiệm bản thân.

"Thế nhưng," Tạ Trần nói tiếp, giọng y trở nên đầy ý nghĩa, "cây cổ thụ không ngừng hấp thụ dưỡng chất từ đất, nhưng cũng cần những cơn mưa mới để rửa sạch bụi bẩn, cần những cơn gió mới để lay động tán lá, giữ cho sự sống luôn tươi mới. Nó đã sống lâu năm, nhưng không có nghĩa là nó ngừng học hỏi từ thế giới xung quanh. Từng cơn mưa, từng ánh nắng, từng hạt bụi, đều mang đến cho nó những bài học mới về sự sinh tồn, về sự thay đổi của thiên nhiên. Và mầm non, nó học hỏi từ sự vững chãi của cổ thụ, học cách đứng vững trước gió bão, học cách vươn mình tìm kiếm ánh sáng. Nhưng nó cũng phải tự mình tìm kiếm nguồn nước, tự mình vươn lên để không bị khuất lấp bởi cái bóng quá lớn của cổ thụ. Nó phải tìm ra con đường riêng để thích nghi với môi trường, để chắt lọc những tinh hoa từ cổ thụ và kết hợp với sức sống mới của chính mình. Sự sống của cả hai, cổ thụ và mầm non, không phải là đối lập mà là cộng sinh, đều cần sự 'hấp thụ' và 'thích nghi' liên tục để tồn tại và phát triển. Cái cũ không thể từ chối cái mới, và cái mới không thể phủ nhận cái cũ. Chúng phải nương tựa vào nhau, học hỏi lẫn nhau, để cùng nhau tạo nên một khu rừng xanh tươi, vĩnh cửu."

Khi Tạ Trần kết thúc câu chuyện, một sự im lặng sâu sắc bao trùm quán sách. Tiếng chim hót bên ngoài dường như cũng ngừng bặt, nhường chỗ cho sự thấu hiểu đang len lỏi trong từng ngóc ngách của tâm hồn. Mùi giấy cũ và mực in, mùi trà sen thơm thoang thoảng, cùng ánh nắng vàng dịu mát của hoàng hôn, tất cả hòa quyện tạo nên một khoảnh khắc kỳ diệu.

Cường Thợ Mộc từ từ mở mắt, ánh mắt ông sáng lên rạng rỡ, như thể một màn sương mù đã được xua tan khỏi tâm trí. Ông nhìn Tạ Trần, không còn vẻ băn khoăn hay chút ngượng ngùng nào, mà thay vào đó là sự ngộ ra sâu sắc, một sự thanh thản đến từ việc tìm thấy lời giải đáp cho những trăn trở của mình. "Lão hủ đã hiểu." Giọng ông khàn khàn nhưng chứa đầy sự chân thành. "Cổ thụ muốn sống mãi, cũng phải học cách hấp thụ cơn mưa mới. Kẻ già muốn giữ nghề, cũng phải học cách đón nhận điều mới mẻ. Không phải là bỏ đi cái cũ, mà là dung hòa, là biến hóa. Cái kinh nghiệm của lão hủ, tựa như gốc rễ của cổ thụ, vẫn còn đó, nhưng cần phải học cách đón nhận những cơn mưa mới, những nguồn dưỡng chất mới từ mầm non, để tán lá có thể vươn cao hơn, để sự sống không ngừng đổi mới." Ông cúi đầu thật sâu, một cách kính cẩn, không phải vì sợ hãi hay ép buộc, mà vì sự tôn trọng chân thành đối với trí tuệ của Tạ Trần. "Đa tạ tiên sinh đã chỉ giáo. Lời ngụ ngôn của người đã khai sáng cho lão hủ. Sẽ không còn sự cố chấp, chỉ còn sự học hỏi."

Thư Đồng Tiểu An, sau khi ghi chép xong, cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt em ánh lên sự lĩnh hội. Em nhìn Tạ Trần, rồi nhìn Cường Thợ Mộc, như thể vừa chứng kiến một phép màu nhỏ bé, một sự chuyển hóa từ nội tâm. Em hiểu rằng, những bài học này không chỉ là kiến thức sách vở, mà là những triết lý sống, là cách để con người tìm thấy sự trọn vẹn trong một thế giới đang không ngừng biến đổi. Em biết rằng, sự chuyển hóa của Cường Thợ Mộc cho thấy thế hệ cũ có thể thích nghi và trở thành cầu nối vững chắc cho sự phát triển của 'Nhân Đạo', nơi kinh nghiệm và sự đổi mới hòa quyện. Việc Tạ Trần sử dụng ngụ ngôn một cách vô vi để giải quyết xung đột nội tâm của người khác củng cố vai trò của anh như một 'điểm neo nhân quả' của tri thức và lòng nhân ái trong kỷ nguyên mới. Và chính Thư Đồng Tiểu An, khi tiếp thu những bài học này, đang được định hình bởi những triết lý sâu sắc, không chỉ bởi kiến thức sách vở mà còn bởi những bài học cuộc sống, chuẩn bị cho vai trò của mình trong một tương lai không tiên đạo, nơi sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống.

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, nụ cười nhẹ nhàng vẫn vương trên môi. Y không nói thêm lời nào, bởi y biết, những gì cần nói đã được truyền tải qua câu chuyện ngụ ngôn. Chén trà sen đã nguội bớt, nhưng hương thơm vẫn còn vương vấn trong không gian, như dư âm của một bài học sâu sắc. Cường Thợ M���c đứng dậy, cúi chào Tạ Trần một lần nữa, rồi quay người bước ra khỏi quán sách, bước chân ông nay đã vững chãi và thanh thản hơn rất nhiều. Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, màn đêm bao trùm thị trấn An Bình, nhưng trong lòng Cường Thợ Mộc, một ngọn lửa mới đã bùng lên, ngọn lửa của sự học hỏi không ngừng, của sự khiêm tốn và lòng khao khát thích nghi.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free