Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1573: Hồi Ức Bình Yên: Lời Kể Của Sương Và Hạt Mầm Hy Vọng Mới

Chiều tà hôm trước đã nhường chỗ cho bình minh rạng rỡ của một ngày mới, nhưng trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, dòng chảy của suy tư dường như chưa bao giờ ngơi nghỉ. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ gỗ, nhảy múa trên những kệ sách cũ kỹ, đậu lại trên trang giấy đã ngả vàng của cuốn sách mà Hương vẫn đang cầm trên tay. Cô ngồi đối diện Tạ Trần, trên chiếc ghế gỗ đơn sơ, dáng vẻ vẫn còn mang nặng ưu tư, song không còn là sự lạc lõng vô định của những ngày trước. Thay vào đó là một sự trăn trở có định hướng, một nỗi băn khoăn đang cố gắng tìm kiếm lời giải đáp. Cuốn sách về người thợ rèn vẫn nằm đó, như một điểm tựa hữu hình cho những suy nghĩ vô hình đang cuộn xoáy trong lòng cô gái trẻ.

Hương khẽ thở dài, thanh âm nhỏ đến nỗi hòa lẫn vào tiếng lật sách xào xạc của Thư Đồng Tiểu An ở góc phòng. Tiểu An, vẫn gầy gò và nhanh nhẹn, đôi mắt thông minh lấp lánh sau vành sách, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Hương, dường như cũng đang lắng nghe những dòng suy tư không lời của cô. Mùi giấy cũ, mùi mực nhàn nhạt, hòa quyện cùng hương trà thanh khiết mà Tạ Trần vừa pha, tạo nên một bầu không khí yên bình, trầm mặc, lý tưởng cho những cuộc đối thoại sâu sắc về lẽ sống.

“Tiên sinh Tạ Trần,” Hương cất tiếng, giọng cô vẫn còn chút ngập ngừng, “cuốn sách người cho con đã khiến con suy nghĩ rất nhiều. Con đọc đi đọc lại câu chuyện về người thợ rèn ấy, về những nhát búa chân thành, về lưỡi cày sắc bén không chỉ là kim loại. Con dần hiểu được rằng ý nghĩa có thể không cần phải vĩ đại như tiên đạo, không cần đến phép thuật thần thông. Nhưng con vẫn không hiểu, làm sao những việc bình thường như đục gỗ, rèn sắt, may vá, hay bất cứ nghề nghiệp nào của phàm nhân chúng ta, lại có thể mang lại ý nghĩa sâu sắc đến vậy? Làm sao một người có thể tìm thấy sự trọn vẹn, sự bình yên trong những điều nhỏ bé, lặp đi lặp lại mỗi ngày?”

Tạ Trần đặt cuốn sách đang đọc dở xuống, động tác chậm rãi, thong thả. Ánh mắt y sâu thẳm, tĩnh tại, như hồ nước mùa thu không gợn sóng. Y khẽ đẩy tách trà về phía Hương, hơi ấm từ men sứ truyền sang đầu ngón tay cô, nhẹ nhàng xua đi chút lạnh lẽo trong lòng. “Ý nghĩa không nằm ở việc con làm gì, mà ở cách con cảm nhận và đặt tâm huyết vào nó, Hương cô nương ạ,” Tạ Trần đáp, giọng y trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông chùa cổ tự, nhưng lại dịu dàng như làn gió thoảng. “Ngay cả khi Thiên Đạo còn thịnh, con người cũng không ngừng tìm kiếm ý nghĩa cho sự tồn tại của mình. Có người tìm trong việc tu luyện trường sinh, có người tìm trong danh vọng quyền lực, có người lại tìm trong tình yêu thương, trong sự cống hiến cho gia đình, cho cộng đồng. Giờ đây, khi con đường tiên đạo đã mờ nhạt, thậm chí gần như biến mất, l��� nào chúng ta lại từ bỏ việc tìm kiếm ý nghĩa? Lẽ nào chỉ có ‘thành tiên’ mới là mục đích duy nhất của cuộc đời?”

Y khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu nhanh chóng chuyển thành dư vị ngọt thanh, lan tỏa trong khoang miệng. “Ngươi thợ rèn trong sách, y không nghĩ đến việc rèn nên một thanh kiếm chém rồng, cũng chẳng màng đến việc tạo ra một bảo khí trấn môn. Y chỉ mong những dụng cụ y rèn ra có thể giúp ích cho cuộc sống của những người xung quanh. Mỗi lần nhìn thấy nụ cười hài lòng của người nông dân khi cầm lưỡi cày mới, hay ánh mắt tin tưởng của người thợ mộc khi sử dụng chiếc đục y rèn, y đều cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc. Đó chính là ý nghĩa. Ý nghĩa không phải là một đích đến vĩ đại, mà là một cảm nhận, một sự kết nối. Nó nằm trong những điều bình dị nhất, trong sự tận tâm, trong lòng nhân ái mà chúng ta dành cho vạn vật, cho tha nhân.”

Tạ Trần nhìn thẳng vào Hương, ánh mắt y như một dòng nước trong vắt, phản chiếu những băn khoăn sâu kín nhất của cô. “Đôi khi, một câu chuyện sẽ dễ chạm đến trái tim hơn một bài giảng đạo lý khô khan. Một ví dụ cụ thể, một cuộc đời chân thực, sẽ có sức lay động mạnh mẽ hơn ngàn vạn lời thuyết giảng suông. Người thợ rèn ấy, y không cần lời ca tụng, không cần kim quang rực rỡ, nhưng cuộc đời y lại rạng rỡ theo một cách riêng, bởi y đã tìm thấy ‘chấp niệm’ của mình, một chấp niệm mang tên ‘cống hiến’ và ‘hạnh phúc’ cho những người xung quanh.”

Hương khẽ gật đầu, cố gắng thấu hiểu từng lời Tạ Trần nói. Cô mở cuốn sách, chỉ vào một đoạn văn miêu tả sự kiên trì của người thợ rèn khi mài dũa từng nhát búa, từng đường nét. “Vậy thì,” cô nói, giọng đã bớt đi sự mơ hồ, thay vào đó là một vẻ kiên định hơn, “có phải là chúng ta phải tìm ra một điều gì đó để làm, để rồi dốc hết tâm sức vào đó, và rồi ý nghĩa sẽ tự khắc xuất hiện?”

Tạ Trần mỉm cười nhẹ. “Đúng vậy, nhưng không chỉ là ‘làm’. Mà còn là ‘cảm’. Là cảm nhận được giá trị của việc mình làm, cảm nhận được sự kết nối giữa bản thân và thế giới xung quanh qua công việc ấy. Giống như một người họa sĩ, y không chỉ vẽ một bức tranh, y còn gửi gắm vào đó tâm tư, tình cảm, và cả linh hồn của mình. Khi bức tranh ấy được người khác thưởng thức, được người khác thấu hiểu, đó chính là ý nghĩa. Hay như một người thầy thuốc, y không chỉ bốc thuốc chữa bệnh, y còn đặt cả tấm lòng vào việc xoa dịu nỗi đau, mang lại hy vọng cho bệnh nhân. Đó cũng là ý nghĩa.”

Tiểu An ở góc phòng, dù giả vờ đọc sách, nhưng đôi tai lại vểnh lên, lắng nghe từng lời Tạ Trần. Cậu bé gầy gò, đôi mắt thông minh lấp lánh, dường như cũng đang cố gắng ghi nhớ những triết lý sâu sắc ấy vào tâm trí non nớt của mình. Tạ Trần không nói thêm, chỉ khẽ gật đầu, rồi lại trở về với cuốn sách của mình. Y tin rằng, hạt giống đã gieo, giờ là lúc để nó tự nảy mầm và phát triển trong tâm hồn Hương. Những lời y nói, tựa như làn nước mát lành, tưới tắm cho mảnh đất khô cằn của cô, khơi gợi những mầm sống tiềm ẩn.

***

Buổi trưa, ánh nắng trở nên vàng hơn, ấm áp hơn, bao trùm c�� Thị Trấn An Bình trong một vẻ đẹp dịu dàng. Tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng lật sách của Tiểu An vẫn vang lên đều đặn. Khi Hương đang chìm đắm trong những suy nghĩ miên man, và Tạ Trần vẫn trầm ngâm với trang sách của mình, một bóng người nhẹ nhàng bước vào quán.

Đó là một nữ tử có ngoại hình thanh tú, đôi mắt sáng và tĩnh tại, toát lên vẻ trưởng thành và khôn ngoan. Nàng vận một bộ trang phục giản dị, màu xanh lam nhạt, không chút phô trương nhưng vẫn toát lên sự thanh lịch, tự tin. Mỗi bước đi của nàng đều nhẹ nhàng, uyển chuyển, mang theo một làn gió mát lành, xua đi chút u ám còn vương vấn trong lòng Hương. Đó chính là Sương.

Sương nở một nụ cười hiền hậu khi ánh mắt nàng chạm vào Tạ Trần. Nụ cười ấy không chỉ là sự chào hỏi xã giao, mà còn ẩn chứa một sự thấu hiểu, một sự đồng điệu giữa những tâm hồn đã từng trải qua nhiều biến cố. “Chào Tạ công tử. Lâu rồi không ghé thăm,” Sương cất tiếng, giọng nàng dịu dàng như tiếng suối chảy, mang theo chút hương hoa thoang thoảng từ tà áo.

Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, ánh mắt y ánh lên vẻ vui mừng hiếm có. “Sương cô nương. Vừa hay cô đến. Ta đang có một vị khách trẻ, Hương cô nương đây, đang tìm kiếm điều cô từng tìm thấy.” Y không nói thẳng ra nỗi băn khoăn của Hương, mà chỉ khéo léo gợi mở, để Sương tự cảm nhận, tự thấu hiểu. Đó là phong cách ‘vô vi’ của y, không ép buộc, không áp đặt, chỉ dẫn lối bằng những lời gợi ý tinh tế.

Sương mỉm cười, ánh mắt nàng dừng lại trên gương mặt còn non nớt của Hương. Nàng nhìn thấy sự băn khoăn, sự lạc lõng, nhưng cũng nhìn thấy cả một khát khao cháy bỏng muốn tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống đang tiềm ẩn trong đôi mắt cô gái trẻ. Ánh mắt nàng dịu dàng, như ánh trăng rằm soi rọi giữa đêm khuya, mang theo sự ấm áp và bao dung. “Cô bé này,” Sương nói, giọng nàng vẫn giữ vẻ ôn hòa, “có phải đang băn khoăn về con đường phía trước, về ý nghĩa của sự tồn tại trong một thế giới mà những giá trị cũ đã dần phai nhạt?”

Hương khẽ giật mình, có chút rụt rè trước sự xuất hiện của Sương. Cô không ngờ rằng một người xa lạ lại có thể nhìn thấu tâm can mình chỉ qua một ánh mắt. Nhưng thay vì cảm thấy bị xâm phạm, cô lại cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường. Dường như nàng Sương này cũng đã từng trải qua những điều cô đang trải qua, và nàng đã tìm thấy câu trả lời. Nét mặt cô vẫn còn bối rối, nhưng ánh mắt đã ánh lên sự tò mò, một tia hy vọng mới lóe lên.

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, rồi lại tiếp tục nhấp trà, để hai người phụ nữ tự do trò chuyện. Y biết, Sương chính là một minh chứng sống, một câu chuyện chân thực về việc tìm kiếm ý nghĩa trong cuộc sống phàm nhân, không cần đến phép thuật hay thần thông. Câu chuyện của nàng sẽ có sức thuyết phục hơn bất cứ lời giảng giải nào của y. Tiểu An cũng ngẩng đầu lên, nhìn Sương với vẻ tò mò. Cậu bé vốn thông minh, nhạy bén, nhận ra sự khác biệt trong khí chất của Sương so với những người phàm nhân bình thường khác, một sự khác biệt không đến từ sức mạnh, mà từ sự bình yên nội tại.

Sương nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh Hương, cử chỉ thanh thoát, tự nhiên. Nàng không vội vàng nói, mà chỉ khẽ mỉm cười, ánh mắt vẫn nhìn Hương với sự thấu hiểu. “Ta cũng từng như cô,” Sương bắt đầu, giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng lại có sức lay động mạnh mẽ, “từng lạc lối, từng băn khoăn về ý nghĩa của cuộc đời khi tiên đạo không còn là con đường duy nhất, khi những lý tưởng về trường sinh, về quyền năng đã trở nên xa vời, thậm chí là vô nghĩa. Ta từng nghĩ, cuộc đời phải thật phi thường mới đáng sống, phải có thần thông, phải làm được những việc kinh thiên động địa mới có giá trị.”

***

Buổi chiều buông xuống, ánh nắng đã dịu hẳn, chỉ còn vương lại những vệt vàng cam cuối cùng trên mái nhà. Quán sách chìm trong một bầu không khí trầm lắng, chỉ có giọng kể chuyện trầm bổng của Sương vang lên, như một dòng suối mát lành tưới tắm cho những tâm hồn đang khô cằn. Hương ngồi bất động, đôi mắt mở to, chăm chú lắng nghe từng lời Sương nói, như thể nàng đang kể về chính cuộc đời cô.

“Khi Thiên Đạo dần suy kiệt, khi ranh giới giữa tiên và phàm nhòa ��i, và cái gọi là ‘mất người’ trở thành một nỗi ám ảnh, ta đã cảm thấy mình như một cánh bèo trôi dạt,” Sương tiếp tục, giọng nàng mang theo chút hoài niệm về một quá khứ đầy biến động, nhưng không chút bi lụy. “Mọi thứ ta từng tin tưởng, từng khao khát đều sụp đổ. Ta lang thang khắp nơi, thử đủ mọi nghề, từ buôn bán nhỏ, đến làm thuê làm mướn, nhưng lúc nào cũng cảm thấy trống rỗng, vô vị. Ta nhìn những người xung quanh, họ vẫn sống, vẫn cười, vẫn làm việc miệt mài, nhưng ta không hiểu vì sao họ lại có thể tìm thấy niềm vui trong những điều bình dị ấy.”

Nàng khẽ thở dài, nhưng đó không phải là tiếng thở than, mà là một sự giải thoát. “Cho đến một ngày, ta lạc bước vào một ngôi làng nhỏ ven sông. Nơi đó nổi tiếng với nghề làm đèn lồng. Những chiếc đèn lồng đủ màu sắc, đủ hình dáng, từ đơn giản đến cầu kỳ, được treo khắp nơi, rực rỡ như những đóa hoa đêm. Ta bị cuốn hút bởi vẻ đẹp ấy, bởi sự tinh xảo trong từng chi tiết. Ta quyết định ở lại, học nghề làm đèn lồng.”

Sương dừng lại một chút, ánh mắt nàng ánh lên vẻ lấp lánh của những ký ức tươi đẹp. “Ban đầu, ta chỉ coi đó là một cách để sống qua ngày. Nhưng khi ta cầm chiếc khung tre lên, khi ta tỉ mẩn chuốt từng nan tre, dán từng mảnh giấy lụa mỏng manh, vẽ từng nét họa tiết tinh xảo, ta mới bắt đầu cảm nhận được một điều gì đó khác lạ. Mỗi chiếc đèn lồng là cả một quá trình, từ việc chọn tre, vót nan, cắt giấy, vẽ hình, đến việc lắp ráp và hoàn thiện. Mỗi công đoạn đều đòi hỏi sự kiên nhẫn, sự tỉ mỉ và cả một tấm lòng.”

“Ta nhớ có lần, ta dành cả một tuần để làm một chiếc đèn lồng hình phượng hoàng, từng chiếc lông vũ đều được vẽ bằng tay, từng chi tiết đều được chăm chút đến mức tối đa. Khi chiếc đèn hoàn thành, ta không còn nhìn nó như một món hàng để bán, mà như một tác phẩm nghệ thuật, một phần linh hồn của ta được gửi gắm vào đó. Khi chiếc đèn được thắp sáng trong đêm hội, ánh sáng của nó không chỉ soi rọi con đường, mà còn sưởi ấm trái tim ta. Ta nhìn thấy những đứa trẻ reo hò vui sướng khi cầm chiếc đèn của ta, ta nhìn thấy những cặp tình nhân trao nhau ánh mắt yêu thương dưới ánh đèn lồng rực rỡ. Lúc ấy, ta mới biết, sự phi thường không nằm ở việc ta làm ra một chiếc đèn lồng có phép thuật, mà nằm ở sự tận tâm của chính mình, ở việc ta đã dùng chính đôi tay và trái tim mình để tạo ra niềm vui, tạo ra ánh sáng cho người khác.”

Hương im lặng lắng nghe, đôi mắt cô dần sáng lên, không còn chút mơ hồ nào nữa. Cô cảm nhận được sự chân thành trong từng lời Sương nói, cảm nhận được cái “ý nghĩa” mà Tạ Trần đã nhắc đến. Những chiếc đèn lồng bình dị, những việc làm tưởng chừng nhỏ bé ấy, lại chứa đựng cả một vũ trụ cảm xúc, cả một triết lý sâu sắc về sự tồn tại.

“Vậy… có phải con cũng có thể tìm thấy điều đó trong những điều nhỏ bé? Trong những công việc bình thường như dệt vải, làm gốm, hay thậm chí là trồng trọt?” Hương hỏi, giọng cô giờ đây đã mang một sự khao khát mãnh liệt.

Sương mỉm cười, nụ cười nàng ấm áp như ánh nắng cuối chiều. “Đúng vậy, Hương cô nương. M���i người là một dòng suối, mỗi dòng suối đều có con đường riêng của mình, có ghềnh đá, có thác nước, có cả những đoạn chảy êm đềm. Chỉ cần con tìm thấy đá tảng và dòng chảy phù hợp, con sẽ tìm thấy sự bình yên của chính mình. Ý nghĩa cuộc đời không phải là một viên ngọc quý hiếm mà con phải vất vả tìm kiếm trên đỉnh núi cao hay dưới đáy biển sâu. Nó là những viên sỏi lấp lánh dưới dòng suối chảy qua cuộc đời con, chỉ cần con cúi xuống, nhặt lấy, và trân trọng chúng.”

Nàng khẽ đưa tay, chạm nhẹ vào cuốn sách về người thợ rèn đang nằm trên bàn. “Người thợ rèn ấy, y tìm thấy ý nghĩa trong tiếng búa vang, trong sự sắc bén của lưỡi dao. Ta tìm thấy ý nghĩa trong ánh sáng của chiếc đèn lồng, trong nụ cười của người cầm nó. Còn cô nương, cô sẽ tìm thấy ý nghĩa của mình ở đâu? Có lẽ, nó nằm ngay trong chính những điều mà cô yêu thích, trong những điều mà cô cảm thấy mình có thể dốc hết tâm huyết vào đó. Đừng sợ hãi sự bình thường, bởi lẽ, đôi khi, sự phi thường lại ẩn chứa trong chính những điều bình dị nhất, chân thực nhất.”

Hương khẽ gật đầu, đôi mắt cô rạng rỡ, như vừa tìm thấy một kho báu. Gánh nặng trong lòng cô dường như đã được gỡ bỏ. Cô không còn cảm thấy lạc lõng nữa, mà thay vào đó là một sự háo hức, một niềm hy vọng mãnh liệt. Tạ Trần và Tiểu An chỉ im lặng quan sát, ánh mắt họ ánh lên sự hài lòng. Tạ Trần biết, Sương đã hoàn thành vai trò của mình, nàng đã gieo thêm một hạt mầm hy vọng vào mảnh đất tâm hồn của Hương. Hạt mầm ấy, mang theo triết lý về sự tận tâm, về giá trị của cuộc sống phàm nhân, sẽ nảy nở và phát triển theo cách riêng của Hương.

Ánh sáng bên ngoài quán sách đã tắt hẳn, màn đêm dần buông. Nhưng trong quán, ngọn đèn dầu vẫn thắp sáng, và trong lòng Hương, một ngọn lửa mới đã bùng lên. Một hành trình mới, một hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống không cần tiên đạo, mà trong chính những điều bình dị, chân thực của nhân gian, đã thực sự bắt đầu. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không ngừng vươn lên, không ngừng tìm kiếm. Hương sẽ không còn là một bóng hình lạc lõng, nàng sẽ là một dòng suối mới, tìm thấy con đường riêng của mình, mang theo những viên sỏi lấp lánh của ý nghĩa và hạnh phúc.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free