Nhân gian bất tu tiên - Chương 1574: Hương Thơm Từ Đất: Niềm Vui Bình Dị Của Vườn Hoa
Màn đêm buông xuống Thị Trấn An Bình, nhưng trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ngọn đèn dầu vẫn bập bùng thắp sáng, như một ngọn hải đăng giữa biển trời mịt mờ, soi rọi những tâm hồn đang kiếm tìm. Câu chuyện của Sương, về những chiếc đèn lồng và triết lý ẩn chứa trong sự tận tâm, vẫn còn vang vọng trong tâm trí Hương, gieo vào lòng cô một hạt mầm hy vọng mới. Cô rời quán sách với một cảm giác nhẹ nhõm đến lạ, như gánh nặng vô hình đã được trút bỏ, nhưng đồng thời cũng mang theo một nỗi băn khoăn mới: con đường của cô, cái “ý nghĩa bình dị” mà Sương đã nhắc đến, nó thực sự nằm ở đâu?
Sáng hôm sau, khi ánh dương rải những tia nắng vàng óng lên mái ngói cổ kính của Thị Trấn An Bình, Hương lại một lần nữa tìm đến quán sách của Tạ Trần. Cô không còn vẻ mặt u sầu, lạc lõng như những ngày đầu, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự trăn trở của một người đang đứng trước ngưỡng cửa của sự lựa chọn. Ngồi bên khung cửa sổ quen thuộc, nơi những dòng chữ cổ xưa trên trang giấy dường như cũng đang thì thầm những bí mật của thời gian, Hương lật dở cuốn sách về người thợ rèn mà Tạ Trần đã gợi ý. Tuy nhiên, ánh mắt cô lại không hoàn toàn dán vào những dòng văn tự. Thay vào đó, nó lướt qua khung cửa, tìm kiếm, dò hỏi giữa dòng người xuôi ngược trên con phố chính.
Phía ngoài kia, một ngày mới đang chuyển mình đầy sức sống. Tiếng rao hàng của bà lão bán xôi, tiếng lanh canh của gánh hàng rong, tiếng cười nói rộn ràng của những đứa trẻ đang chơi đùa trên phố... Tất cả tạo nên một bản hòa ca bình dị của nhân gian. Hương nhìn thấy người thợ mộc cần mẫn đẽo gọt từng thớ gỗ, hình dung ra sự khéo léo của đôi tay ấy khi tạo nên những món đồ nội thất tinh xảo. Cô thấy người thợ may tỉ mỉ từng đường kim mũi chỉ trên tấm lụa mềm, nghĩ đến sự kiên nhẫn để hoàn thành một bộ xiêm y lộng lẫy. Mỗi người, mỗi công việc, đều c�� một sự tận tâm riêng, một vẻ đẹp riêng.
“Ý nghĩa bình dị... nó thực sự nằm ở đâu?” Hương thì thầm trong lòng, bàn tay khẽ miết lên trang sách đã ngả vàng. “Mỗi người đều có thể tìm thấy con đường của riêng mình sao?” Câu hỏi ấy như một sợi tơ vướng mắc trong tâm trí cô, vừa thôi thúc vừa khiến cô bối rối. Cô muốn tìm, muốn khám phá, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu, không biết con đường nào mới thực sự dành cho mình. Cái khao khát thành tiên thuở nào đã hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một khát vọng giản đơn hơn, chân thật hơn: được “sống” một cách trọn vẹn, được tìm thấy giá trị của chính mình trong cõi phàm trần này.
Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm, vẫn an tĩnh pha trà bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Y không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ trầm mặc, thấu hiểu. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò và nhanh nhẹn, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang ngồi bên cạnh y, chăm chú đọc một cuốn sách giáo khoa cũ kỹ. Thỉnh thoảng, Tiểu An lại ngước nhìn Hương, rồi lại quay sang Tạ Trần, như muốn hỏi điều gì đó.
“Tiên sinh, cô Hương có vẻ vẫn còn buồn?” Tiểu An khẽ hỏi, giọng nói non nớt nhưng đầy sự quan tâm.
Tạ Trần đưa tay vuốt nhẹ bộ râu lưa thưa, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý. Y chậm rãi rót một chén trà nóng hổi, hương trà thoang thoảng lan tỏa khắp căn phòng, xua đi chút ẩm lạnh của buổi sáng. “Không phải buồn, Tiểu An ạ. Chỉ là đang tìm kiếm.” Y nhấp một ngụm trà, ánh mắt lướt qua Hương, rồi lại quay về phía cậu bé. “Đó là con đường mà ai cũng phải đi qua.”
Tiểu An nghiêng đầu, vẻ mặt ngây thơ. “Tìm kiếm gì ạ, tiên sinh?”
Tạ Trần đặt chén trà xuống, tiếng men sứ va chạm vào mặt bàn tạo nên một âm thanh trong trẻo. “Tìm kiếm bản ngã, tìm kiếm ý nghĩa tồn tại. Mỗi sinh linh đều là một hạt mầm. Khi được tưới tắm đúng cách, nó sẽ tự tìm ra con đường nở hoa rực rỡ nhất của mình.” Y nói khẽ, nhưng đủ để Hương, người đang giả vờ chăm chú đọc sách, có thể nghe thấy rõ ràng từng lời.
Những l���i của Tạ Trần như một làn gió mát lành thổi qua tâm hồn Hương, xua đi những đám mây mù đang vướng víu. “Hạt mầm... nở hoa...” Cô lẩm bẩm trong lòng, bắt đầu liên tưởng đến những điều bình dị nhất, gần gũi nhất. Cuốn sách về người thợ rèn trong tay cô bỗng trở nên sống động hơn, mỗi câu chữ như được Sương và Tạ Trần thổi hồn vào.
Tia nắng đầu giờ chiều đã đổ đầy căn phòng, làm ấm áp cả không gian và tâm hồn. Hương đứng dậy, đặt cuốn sách về người thợ rèn lại vị trí cũ trên kệ. Cô cảm thấy mình không thể chỉ ngồi yên mà đọc sách hay suy tư nữa. Cô cần phải hành động, cần phải dấn thân vào cái "nhân gian" mà cô đang cố gắng tìm hiểu.
“Cảm ơn tiên sinh, Tiểu An,” Hương khẽ nói, giọng cô đã bớt đi vẻ nặng nề.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt y vẫn bình thản nhưng thấu triệt. Tiểu An nở một nụ cười rạng rỡ, tạm gác cuốn sách sang một bên. Hương quay người bước ra khỏi quán, từng bước chân chậm rãi trên con đường lát đá quen thuộc. Cô không còn vội vã, không còn lạc lõng hoàn toàn, nhưng một sự thôi thúc, một khao khát mới đã trỗi dậy. Giữa dòng người hối hả, cô như một bông hoa đang chầm chậm hé nở, tìm kiếm ánh sáng của riêng mình. Mùi đất ẩm, mùi hoa cỏ từ những khu vườn nhỏ ven đường, mùi khói bếp từ những căn nhà xa xa... tất cả như đang gọi mời cô, mách bảo cô một điều gì đó. Cô sẽ đi tìm, tìm kiếm cái "hương" của riêng mình, như Bà Lão Bán Hoa đã từng nói về "hương" của hoa.
Hương bước đi trên con đường chính của Thị Trấn An Bình, ánh nắng chiều đã ngả vàng dịu, nhuộm lên vạn vật một sắc màu ấm áp, thanh bình. Gió nhẹ lay động những tán cây cổ thụ ven đường, tạo nên những âm thanh xào xạc như lời thì thầm của thời gian. Cô đi qua những cửa hàng sầm uất, những quán ăn nghi ngút khói, những tiệm thủ công mỹ nghệ đầy màu sắc. Mỗi nơi đều có một sức sống riêng, một nhịp điệu riêng, và mỗi người đều đang bận rộn với công việc của mình, tạo nên một bức tranh sống động của nhân gian. Hương quan sát, cố gắng cảm nhận cái "ý nghĩa" mà Sương đã nói, cái "hương" mà Tạ Trần đã gợi mở.
Bỗng nhiên, một mùi hương thoang thoảng, dịu mát và thanh khiết lướt qua cánh mũi cô, quyến rũ đến lạ. Đó không phải là mùi khói bếp, cũng không phải mùi thức ăn, mà là một mùi hương của tự nhiên, của sự sống. Cô ngước nhìn, và ánh mắt cô bị hút vào một góc phố nhỏ, nơi có một cửa hàng khiêm tốn nhưng lại rực rỡ sắc màu. Đó là cửa hàng hoa của Bà Lão Bán Hoa.
Những chậu hoa đủ loại, đủ màu sắc đang đua nhau khoe sắc thắm. Hoa hồng nhung đỏ thắm, hoa cúc vàng tươi, hoa sen trắng ngần, hoa trà thanh tao... Chúng được sắp xếp một cách khéo léo, tạo nên một bức tranh sống động, đầy sức sống. Ong bướm bay vè vè quanh những bông hoa, tạo nên một bản nhạc tự nhiên êm ái. Mùi hương nồng nàn của hoa cỏ quyện với mùi đất ẩm, tạo nên một bầu không khí dễ chịu đến lạ lùng, như thể cả khu vườn xuân đang gói gọn trong không gian nhỏ bé ấy.
Hương đứng lặng yên một lúc, ngắm nhìn những bông hoa. Mỗi cánh hoa, mỗi chiếc lá đều được Bà Lão Bán Hoa chăm sóc tỉ mỉ, toát lên vẻ tinh khôi và mạnh mẽ. Cô thấy Bà Lão, lưng còng, tóc bạc phơ, khuôn mặt phúc hậu luôn nở nụ cười hiền từ, đang dùng chiếc kéo nhỏ tỉa tót từng cành hoa héo úa. Đôi tay bà run rẩy nhưng lại vô cùng khéo léo, như thể đang chạm vào những sinh linh yếu ớt nhất.
Trong khoảnh khắc ấy, một tia sáng bỗng lóe lên trong tâm trí Hương. Những bông hoa này, chúng cũng bình dị, cũng nhỏ bé, nhưng lại mang trong mình một sức sống mãnh liệt và một vẻ đẹp rực rỡ. Chúng không cần phép thuật, không cần tu tiên, chúng chỉ cần đất, nước, ánh sáng và sự chăm sóc tận tâm. Phải chăng, đây chính là cái "ý nghĩa bình dị" mà cô đang tìm kiếm?
Hít một hơi thật sâu, Hương lấy hết can đảm bước vào cửa hàng. Tiếng chuông gió treo trên cửa khẽ reo lên, báo hiệu có khách. Bà Lão Bán Hoa ngước lên, đôi mắt mờ đục nhưng ánh lên sự tinh anh và hiền hậu.
“Chào con bé,” Bà Lão nói, giọng nói ấm áp như tiếng suối chảy. “Con muốn mua hoa sao?”
Hương khẽ cúi đầu, có chút ngượng ngùng. “Thưa bà, những bông hoa này... chúng đẹp quá. Con... con không biết phải nói sao. Liệu con có thể xin bà chỉ dạy cách chăm sóc chúng không ạ?”
Bà Lão Bán Hoa nhìn Hương một lúc lâu, đôi mắt bà như xuyên thấu tâm can cô, nhìn thấy sự khao khát chân thành ẩn sâu bên trong. Bà mỉm cười, nụ cười phúc hậu làm rạng rỡ cả khuôn mặt. “Con bé này, con có duyên với hoa cỏ. Chăm hoa cũng như chăm người, cần tấm lòng và sự kiên nhẫn. Cứ thử xem sao, nhưng đừng nản lòng nhé.”
Lời nói của Bà Lão như một sự động viên lớn lao. Hương cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lòng, xua đi mọi nỗi e ngại. “Con sẽ không nản lòng, thưa bà!” cô đáp, giọng nói đầy quyết tâm.
Thế là, Hương bắt đầu hành trình mới của mình. Bà Lão Bán Hoa chỉ cho cô những công việc đơn giản nhất: tưới nước, nhổ cỏ, bón phân. Những công việc tưởng chừng dễ dàng nhưng lại đòi hỏi sự tỉ mỉ và kiên nhẫn đến bất ngờ. Ngày đầu tiên, Hương loay hoay với bình tưới, làm đổ nước ra khắp sàn, khiến những hạt đất nhỏ vương vãi. Cô nhổ cỏ nhưng lại nhổ nhầm cả những mầm cây non bé xíu. Tay cô nhanh chóng bị lấm lem bùn đất, móng tay dính đầy đất cát. Mồ hôi lấm tấm trên trán, và có lúc, cô cảm thấy nản lòng.
“Sao lại khó đến vậy?” Hương tự hỏi trong lòng, khi cô vụng về làm rơi chiếc chậu hoa nhỏ, khiến đất đổ vung vãi. “Một công việc tưởng chừng đơn giản mà lại đòi hỏi nhiều công phu đến thế?”
Bà Lão Bán Hoa chỉ mỉm cười hiền hậu, không trách mắng. Bà chậm rãi đến bên Hương, cúi xuống nhặt chiếc chậu vỡ, rồi dịu dàng hướng dẫn cô cách nhấc chậu đúng cách, cách pha đất, cách tưới nước sao cho vừa đủ, không quá nhiều cũng không quá ít. Bà giải thích rằng mỗi loại hoa có một "tính nết" riêng, có loại thích nắng, loại thích bóng râm, loại cần nhiều nước, loại cần đất khô ráo. Việc chăm sóc hoa không chỉ là hành động cơ học, mà còn là cả một nghệ thuật lắng nghe và thấu hiểu.
Dưới sự chỉ dẫn kiên nhẫn của Bà Lão, Hương dần dần bắt đầu học hỏi. Những ngày đầu còn vụng về, nhưng cô không bỏ cuộc. Cô nhớ lại lời Sương nói về sự tận tâm của người thợ làm đèn lồng, lời Tạ Trần nói về hạt mầm tìm đường nở hoa. Cô quyết tâm, cô sẽ tìm thấy "hương" của mình trong những bông hoa này. Ánh nắng chiều dần tắt, nhường chỗ cho ánh trăng dịu mát. Hương trở về nhà, tay chân mỏi nhừ, nhưng trong lòng lại dấy lên một niềm vui lạ lẫm, một sự háo hức chưa từng có. Mùi đất, mùi hoa vẫn còn vương vấn trên quần áo cô, như một lời hứa hẹn về những điều tốt đẹp đang chờ đợi phía trước.
Thời gian trôi qua, không ngừng nghỉ, như dòng suối nhỏ chảy xuôi, mang theo những hạt bụi của ngày cũ và gieo mầm cho những điều mới mẻ. Từ những buổi chiều muộn ban đầu còn lúng túng, Hương dần dần chìm đắm vào thế giới của hoa cỏ. Nhiều ngày, nhiều tuần lễ trôi đi, cứ như những cánh hoa rơi rụng và nảy nở theo chu kỳ vô thường của vạn vật.
Buổi sáng, khi những giọt sương mai còn đọng trên lá, lấp lánh như những viên ngọc nhỏ, Hương đã có mặt ở vườn hoa của Bà Lão. Cô học cách “đọc” ngôn ngữ của từng loại hoa: một chiếc lá úa vàng báo hiệu thiếu nước hay thừa nắng, một nụ hoa chưa chịu hé mình cần thêm chút dưỡng chất. Cô tỉ mẩn dùng chiếc kéo nhỏ tỉa đi những cành khô, nhổ từng cọng cỏ dại đang cố gắng giành giật sự sống với những bông hoa. Đôi tay cô không còn vụng về, thay vào đó là sự linh hoạt và khéo léo. Làn da cô, ban đầu trắng nhợt, giờ đây đã có chút rám nắng khỏe khoắn, và nụ cười trên môi cô đã rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Bà Lão Bán Hoa quan sát Hương, đôi mắt bà ánh lên sự hài lòng và yêu mến. “Con bé này, con đã tìm thấy ‘hương’ của riêng mình rồi,” Bà Lão nói vào một buổi chiều nắng ấm, khi Hương đang say sưa ngắm nhìn một chậu hoa trà vừa hé nụ. “Mỗi bông hoa đều là một bài học về sự sống. Chúng dạy con về sự kiên nhẫn, về vòng luân hồi của sinh diệt, về vẻ đẹp của sự giản dị và sự bền bỉ.”
Hương khẽ gật đầu, trái tim cô tràn ngập sự bình yên. Cô đã chứng kiến từng hạt mầm bé nhỏ nảy nở, vươn mình đón nắng. Cô đã thấy từng nụ hoa e ấp rồi bung nở rực rỡ, khoe sắc thắm và tỏa hương thơm ngát. Rồi cô cũng chứng kiến chúng tàn phai lặng lẽ, những cánh hoa rơi rụng, trở về với đất mẹ, để rồi lại ươm mầm cho một sự sống mới. Tất cả những điều đó không cần đến phép thuật, không cần đến tiên đạo, mà chỉ là quy luật tự nhiên, một bài học sâu sắc về sự tồn tại và vô thường.
“Thì ra ý nghĩa không cần phải tìm kiếm ở đâu xa xôi,” Hương tự nhủ trong lòng, khi cô nhẹ nhàng vuốt ve một cánh hoa hồng nhung mềm mại. “Nó ở ngay đây, trong từng cánh hoa, từng giọt sương, trong sự kiên nhẫn và tình yêu mà ta dành cho chúng.” Cô không còn cảm thấy trống rỗng hay lạc lõng nữa. Niềm vui của cô giờ đây không phải là những ước mơ viển vông về tiên giới, mà là niềm vui khi nhìn thấy một chậu cây mình chăm sóc đơm hoa, là sự mãn nguyện khi một hạt mầm nảy mầm xanh tốt.
Hương không chỉ chăm sóc hoa ở cửa hàng của Bà Lão, mà cô còn tự tạo cho mình một góc vườn nhỏ trong sân nhà. Cô mang về những chậu cây con, những hạt giống bé xíu, và dành hàng giờ liền để chăm sóc chúng. Góc vườn nhỏ ấy dần trở thành thế giới riêng của cô, nơi cô tìm thấy sự bình yên và kết nối sâu sắc v���i tự nhiên. Cô học được rằng, hạnh phúc không nằm ở việc sở hữu những điều vĩ đại, mà nằm ở việc trân trọng những điều nhỏ bé, ở sự tận tâm và tình yêu mà mình dành cho chúng.
Một buổi chiều tà, khi ánh hoàng hôn đổ những vệt màu đỏ cam lên bầu trời, Tạ Trần cùng Thư Đồng Tiểu An đi dạo qua con phố nhỏ. Y vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, đôi mắt sâu thẳm lướt qua những cảnh vật quen thuộc. Bỗng nhiên, y dừng lại trước cổng nhà Hương. Từ bên trong, y nhìn thấy Hương đang say sưa chăm sóc những chậu hoa mới mang về. Gương mặt cô rạng rỡ, toát lên vẻ bình yên và hạnh phúc mà trước đây chưa từng có. Đôi tay cô thoăn thoắt vun xới đất, tưới nước, ánh mắt cô tràn ngập sự trìu mến khi nhìn những bông hoa. Y không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười ấy ẩn chứa sự hài lòng lặng lẽ, như thể y đang nhìn thấy một hạt mầm đã tìm được đúng mảnh đất để nảy nở.
“Vẻ đẹp chân thực nhất thường ẩn mình trong những điều giản dị nhất,” Tạ Trần khẽ thầm thì, giọng nói trầm ấm chỉ đủ cho chính y và Tiểu An nghe thấy. “Không cần phép thuật, không cần tiên đạo, cuộc sống vẫn có thể nở hoa rực rỡ.”
Tiểu An, với vẻ mặt ngây thơ, nhìn tiên sinh rồi lại nhìn vào khu vườn của Hương. Cậu bé không hiểu hết những lời sâu sắc của Tạ Trần, nhưng lại cảm nhận được sự bình yên và hạnh phúc tỏa ra từ Hương.
Tạ Trần quay người, lặng lẽ bước đi, để lại Hương cùng khu vườn nhỏ của mình trong ánh chiều tà. Y biết rằng, câu chuyện của Hương chỉ là một trong vô vàn câu chuyện đang diễn ra trong nhân gian này. Rất nhiều người trẻ, giống như Hương, như Sương, đang dần tìm thấy con đường của riêng mình, gieo mầm và vun đắp những giá trị mới trong một kỷ nguyên không còn tiên đạo. Họ đang xây dựng một nền móng vững chắc cho một “Nhân Đạo” đầy sức sống, nơi ý nghĩa cuộc sống được tìm thấy trong sự trọn vẹn của con người, trong những điều bình dị, chân thực nhất.
Sự bình yên và trọn vẹn mà Hương đạt được thông qua công việc bình dị là một minh chứng sống động cho triết lý 'Vô Vi Chi Đạo' của Tạ Trần. Nó cho thấy tầm ảnh hưởng sâu rộng của y trong việc định hình xã hội mới, nơi mỗi cá nhân tự tìm thấy ánh sáng và giá trị của bản thân, không cần những mục tiêu phi thực tế.
Trong đêm tối, ngọn đèn dầu trong quán sách của Tạ Trần vẫn sáng, như một ngọn nến nhỏ chiếu rọi những tư tưởng lớn lao, còn trong khu vườn nhỏ của Hương, những đóa hoa vẫn lặng lẽ tỏa hương, mang theo câu chuyện về một tâm hồn đã tìm thấy ý nghĩa trong vẻ đẹp bình dị của nhân gian. Hương thơm từ đất, từ những cánh hoa, đã len lỏi vào tâm hồn cô, tạo nên một bản hòa ca mới của cuộc sống, một minh chứng cho sự luân hồi của vạn vật và hành trình không ngừng khám phá ý nghĩa cuộc đời của các thế hệ tiếp nối.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.