Nhân gian bất tu tiên - Chương 1577: Mộc Nghệ Giao Duyên: Khi Đam Mê Nở Hoa Trong Tôn Trọng
Ánh nắng ban mai, dịu dàng và vàng óng, lướt qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ của quán sách Tạ Trần, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên từng trang sách phủ bụi thời gian. Không khí buổi sớm, vẫn còn vương vấn hơi sương đêm, mang theo mùi giấy cũ mộc mạc, mùi mực tàu thanh đạm, hòa lẫn với hương trà thanh khiết từ chén sứ men xanh đặt trên quầy. Đó là khoảnh khắc bình yên thường nhật, khi thế giới bên ngoài Thị Trấn An Bình dường như vẫn còn đang say ngủ, chỉ có những tâm hồn tri kỷ mới tìm đến đây để đắm mình vào biển tri thức. Nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng ấy đã được phá vỡ bởi một luồng gió mới, một làn năng lượng trẻ trung, đầy hăm hở.
Cánh cửa gỗ khẽ kẽo kẹt mở ra, và Thiếu Niên Thanh bước vào, mang theo một làn sinh khí tươi mới. Cậu vẫn giữ nguyên dáng vẻ năng động, nhưng giờ đây, đôi mắt không còn sự rụt rè hay băn khoăn, thay vào đó là ánh sáng lấp lánh của niềm tin và sự hứng khởi. Khuôn mặt cậu ửng hồng vì phấn khích, nụ cười rạng rỡ không thể kìm nén. Trên tay cậu là một cuộn giấy da được buộc cẩn thận bằng sợi đay, cùng một chiếc túi vải nhỏ đựng vài dụng cụ quen thuộc của người thợ mộc, nhưng nay lại có thêm vài cây cọ vẽ. Cậu mặc một bộ áo vải thô giản dị, nhưng bước chân lại thoăn thoắt, tràn đầy tự tin, như thể mọi gánh nặng từ những đêm trằn trọc suy tư đã hoàn toàn được trút bỏ.
Tạ Trần, người vẫn đang ngồi điềm nhiên sau quầy, tay nâng nhẹ chén trà, khẽ ngước nhìn. Thư Đồng Tiểu An, vốn đang cặm cụi sắp xếp lại những chồng sách cổ, vội vàng ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn lanh lợi ánh lên vẻ tò mò. Cậu bé, gầy gò trong chiếc áo vải thô đã sờn vai, vẫn giữ phong thái cẩn trọng nhưng không giấu được sự hứng thú trước sự xuất hiện đầy bất ngờ này của Thiếu Niên Thanh.
"Tiên sinh! Tiên sinh!" Thiếu Niên Thanh kêu lên, giọng nói còn mang chút non nớt nhưng vang vọng niềm hân hoan không thể giấu giếm. Cậu bước nhanh đến trước quầy, đặt cuộn giấy da và chiếc túi vải xuống bàn một cách nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, như đang trình bày một bảo vật. "Con đã nghĩ ra rồi! Con đã tìm thấy con đường của mình!"
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười rất khẽ, như một gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ tĩnh lặng. Đôi mắt y sâu thẳm, vẫn là vẻ tỉnh táo, suy tư ấy, dường như có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách trong tâm hồn Thiếu Niên Thanh. Y biết, niềm vui này không phải là sự bộc phát nhất thời, mà là kết quả của một quá trình tìm tòi, suy ngẫm sâu sắc. "Ồ? Xem ra đêm qua con đã có một giấc mơ đẹp, hay là một ý tưởng chợt lóe sáng?" Giọng y trầm ấm, điềm tĩnh, không giục giã nhưng lại có sức cuốn hút lạ kỳ, khiến người nghe tự nguyện bộc bạch mọi tâm tư.
Thiếu Niên Thanh gật đầu lia lịa, hai má ửng hồng vì phấn khích đến độ gần như phát sáng. "Vâng, tiên sinh! Con đã suy nghĩ rất nhiều về những lời người nói, về sự dung hòa, về việc không nhất thiết phải chọn một mà từ bỏ cái kia. Con nhận ra, con cá trong lòng con không chỉ muốn bơi trong nước, mà còn muốn bay lượn trên trời!" Cậu nói, dùng chính những ẩn dụ mà Tạ Trần từng dùng để giải thích cho cậu về sự vô hạn của những con đường. Trong lời nói của cậu, có sự chuyển hóa, từ một người bị mắc kẹt giữa hai lựa chọn, trở thành một người dám mơ ước về một con đường hoàn toàn mới. Niềm vui sướng tràn ngập trong ánh mắt cậu, là niềm vui của sự giải thoát, của sự khai mở.
Cậu cẩn thận mở cuộn giấy da, trải phẳng nó lên mặt bàn gỗ cũ kỹ, nơi vết thời gian hằn sâu như những nếp nhăn của một câu chuyện dài. Đó là những bản phác thảo chi tiết, nét vẽ tuy còn đôi chỗ vụng về, chưa đạt đến sự hoàn mỹ, nhưng tràn đầy sức sống và sự sáng tạo. Mỗi đường nét đều thể hiện sự cân nhắc, sự kết hợp giữa tư duy logic của người thợ mộc và sự bay bổng của người họa sĩ. "Con sẽ dùng những đường nét của khắc gỗ để tạo khung, để tạo hình khối, để tạo nên cái hồn cốt, cái chiều sâu cho tác phẩm. Rồi sau đó," cậu chỉ vào một bản vẽ phác họa hình ảnh một ngôi làng nhỏ ven sông, nơi những mái nhà và cây cầu được tạo hình bằng những đường khắc sâu, vững chãi, mang hơi thở của mộc nghệ truyền thống, nhưng bầu trời, dòng nước và những bông hoa lại được tô điểm bằng màu sắc rực rỡ, mềm mại, như những nét chấm phá của hội họa, "con sẽ dùng màu sắc của hội họa để thổi hồn vào chúng, như những bức tranh nổi trên gỗ vậy! Mỗi tác phẩm sẽ là một câu chuyện, vừa có chiều sâu của mộc nghệ, vừa có sự bay bổng của hội họa, không cái nào lấn át cái nào, mà cùng nhau tôn vinh!"
Thư Đồng Tiểu An đứng cạnh Tạ Trần, đôi mắt mở to, chăm chú nhìn vào những bản phác thảo. Cậu bé chưa từng thấy một ý tưởng nào độc đáo đến vậy, một sự kết hợp mà cậu chưa bao giờ nghĩ tới. Trong thế giới của cậu, mộc nghệ là mộc nghệ, hội họa là hội họa, hai thứ rõ ràng rành mạch. Nhưng Thiếu Niên Thanh lại đang vẽ nên một khả năng khác. "Tiên sinh," Tiểu An thốt lên, giọng nói tự nhiên, pha chút ngạc nhiên và ngưỡng mộ, "vậy là Thiếu Niên Thanh có thể vừa làm thợ mộc vừa làm họa sĩ ạ? Cậu ấy không phải chọn lựa nữa sao?" Câu hỏi của Tiểu An như một lời khẳng định cho sự đơn giản hóa trong tư duy của nhiều người, và đồng thời, là sự ngạc nhiên trước một lối thoát mới.
Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt y lướt qua những bản phác thảo, dừng lại ở những chi tiết nhỏ mà Thiếu Niên Thanh đã dụng tâm vẽ. Y thấy trong đó không chỉ là kỹ năng, mà còn là sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của cả hai loại hình nghệ thuật. "Đúng vậy, Tiểu An. Đó chính là sự dung hòa. Khi con người không còn bị ràng buộc bởi những lựa chọn cứng nhắc, khi họ dám phá bỏ giới hạn của định kiến, họ sẽ tìm thấy con đường thứ ba, con đường của sự sáng tạo vô tận, nơi mọi khả năng đều được mở ra." Y nhìn Thiếu Niên Thanh, ánh mắt hiện lên vẻ tán thưởng thầm lặng. "Vậy con đã tìm thấy con đường thứ ba của mình rồi sao, Thiếu Niên Thanh? Con đã tìm thấy dòng chảy mà con muốn hòa mình vào?"
Thiếu Niên Thanh ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy kiên định và tự hào. "Vâng, tiên sinh! Con sẽ gọi nó là 'Mộc Nghệ Giao Duyên', nơi gỗ và màu sắc, kỹ thuật và cảm xúc, cùng nhau hòa quyện, cùng nhau thăng hoa." Cậu vung tay hào hứng, như thể đã nhìn thấy tương lai rực rỡ của ý tưởng này, một tương lai mà cậu tự mình kiến tạo. "Con sẽ bắt đầu ngay từ hôm nay! Cha con đã đồng ý cho con mượn một góc xưởng, và mẹ con hứa sẽ chỉ cho con cách pha màu, cách tạo ra những sắc thái tinh tế nhất, giống như cách mẹ thêu từng mũi chỉ vậy. Họ không còn ép buộc con nữa, tiên sinh. Họ tin tưởng con!" Giọng cậu tràn đầy niềm hạnh phúc và sự biết ơn, không chỉ với Tạ Trần, mà còn với cha mẹ mình.
Tạ Trần chỉ khẽ "Ừm" một tiếng, nhưng nụ cười trên môi y sâu hơn một chút. Y biết, hạt mầm của sự dung hòa đã nảy mầm trong tâm hồn Thiếu Niên Thanh, và nó sẽ không chỉ đơn thuần là một bông hoa, mà là một khu rừng bạt ngàn, một con đường mới mẻ cho những người phàm nhân. Y nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang dần rực rỡ hơn, soi sáng khắp Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái nhà, những con đường. Cái thế giới phàm nhân này, không có tiên pháp thần thông, không có linh khí cuồn cuộn, nhưng lại đang dần khoác lên mình một tấm áo mới, một tấm áo dệt nên từ sự sáng tạo, từ lòng nhiệt huyết, và từ những giá trị nhân sinh tưởng chừng giản dị nhưng lại vô cùng sâu sắc. Đó là một kỷ nguyên mà con người tự định nghĩa lấy ý nghĩa sự tồn tại của mình.
Thư Đồng Tiểu An, sau khi ghi chép cẩn thận vào cuốn sổ nhỏ của mình, lại nhìn Thiếu Niên Thanh với ánh mắt ngưỡng mộ. Cậu bé thầm nghĩ, tiên sinh nói đúng, thế giới này rộng lớn hơn nhiều so với những gì cậu từng nghĩ, và con người thì có thể làm được nhiều điều phi thường hơn là chỉ tu tiên hay làm theo lối mòn. Mùi gỗ tươi từ những bản phác thảo của Thiếu Niên Thanh hòa quyện với mùi giấy cũ và mực, tạo nên một hương thơm lạ lùng, vừa cổ kính lại vừa tươi mới, như chính cái kỷ nguyên này vậy. Tạ Trần khẽ nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu vị ngọt thanh, như hương vị của cuộc sống, bình dị mà đầy ý nghĩa, không cần đến những ảo ảnh của sự bất tử.
***
Buổi chiều tại Thị Trấn An Bình mang một vẻ đẹp riêng, không còn ồn ã như buổi sáng chợ búa tan tầm, cũng không tĩnh lặng như đêm khuya. Tiếng rao hàng đã thưa dần, nhường chỗ cho những âm thanh đời thường hơn, gần gũi hơn: tiếng bước chân đều đặn của những người thợ trở về sau một ngày lao động vất vả, tiếng cười khúc khích trong trẻo của lũ trẻ đang chơi trò đuổi bắt trên con đường đất đã khô ráo sau cơn mưa nhỏ buổi trưa, xen lẫn tiếng lạch cạch của một chiếc xe ngựa chở hàng nhẹ nhàng lăn bánh qua. Không khí mát mẻ, dễ chịu, mang theo mùi đất ẩm ướt, hòa quyện với mùi thức ăn thơm lừng từ những gian bếp đang chuẩn bị bữa tối, và đâu đó là mùi gỗ thông tươi mới từ các xưởng mộc, một mùi hương đặc trưng của sự lao động và sáng tạo.
Trong một góc xưởng mộc của Ông Lão Hùng, nơi mà trước đây chỉ chất đầy gỗ thô, những bào gỗ vụn và những dụng cụ nặng nề, giờ đây đã xuất hiện một không gian nhỏ được dọn dẹp gọn gàng, đón ánh sáng tự nhiên từ một ô cửa sổ. Những dụng cụ khắc đẽo được sắp xếp ngăn nắp bên cạnh những lọ màu rực rỡ và những cây cọ vẽ tinh xảo. Thiếu Niên Thanh đang miệt mài trong không gian riêng của mình, hoàn toàn đắm chìm vào thế giới "Mộc Nghệ Giao Duyên" vừa mới định hình trong tâm trí cậu. Cậu mặc một chiếc tạp dề vải cũ, trên tay cầm một chiếc đục nhỏ, đầu cúi sát xuống một tấm gỗ mun đã được bào nhẵn, bề mặt đen bóng như gương. Tiếng "cốc... cốc..." nhẹ nhàng, đều đặn vang lên khi mũi đục của cậu ăn vào thớ gỗ, tạo nên những đường nét tinh xảo, uyển chuyển, mang theo cả sự mạnh mẽ của mộc nghệ và sự mềm mại của hội họa.
Lúc này, Ông Lão Thợ Mộc Hùng và Bà Thợ Thêu Lan đang đứng từ xa, nép mình sau khung cửa ra vào xưởng, lẳng lặng quan sát con trai. Khuôn mặt khắc khổ của Ông Lão Hùng, nay đã bớt đi phần nào s�� căng thẳng, những nếp nhăn nơi khóe mắt dường như mềm mại hơn, nhưng vẫn còn đó chút nghi ngại, chút băn khoăn về con đường mà Thiếu Niên Thanh đã chọn. Y vẫn là một người của truyền thống, thấm nhuần tư tưởng "nhất nghệ tinh, nhất thân vinh", và việc con trai y muốn kết hợp hai thứ tưởng chừng như không liên quan này vẫn khiến y cảm thấy mơ hồ, như đứng trước một bức màn sương. Tuy nhiên, ánh mắt y không còn sự phản đối gay gắt như trước, mà thay vào đó là một vẻ tò mò, pha lẫn một chút hy vọng mong manh, một sự mở lòng hiếm có.
Bà Thợ Thêu Lan đứng cạnh chồng, ánh mắt nàng hiền từ, nhưng cũng chất chứa nhiều suy tư. Nàng là người đầu tiên ủng hộ đam mê hội họa của con, nhưng nàng cũng hiểu những khó khăn, những thử thách mà một con đường mới mẻ sẽ mang lại, đặc biệt là trong một thị trấn nhỏ nơi mọi người đều quen thuộc với những lối mòn cũ. Nàng lo lắng cho tương lai của Thanh, nhưng sâu thẳm trong lòng, nàng tin vào sự lựa chọn của con mình, bởi nàng thấy được ngọn lửa đam mê đang cháy sáng rực rỡ trong đôi mắt cậu, một ngọn lửa mà không sức mạnh nào có thể dập tắt.
Họ thấy Thiếu Niên Thanh, sau khi hoàn thành một phần khắc chạm, khẽ đặt chiếc đục xuống, động tác nhẹ nhàng như sợ làm vỡ một giấc mơ. Cậu chuyển sang cầm một cây cọ nhỏ, nhúng vào lọ màu đã được pha sẵn, mùi gỗ tươi hòa quyện với mùi sơn dầu nhẹ nhàng lan tỏa trong không gian, tạo nên một hương vị đặc trưng của xưởng mộc mới. Bàn tay cậu, thoăn thoắt và khéo léo, di chuyển trên bề mặt gỗ, tô điểm từng đường nét, từng chi tiết mà cậu đã khắc. Một cảnh vật làng quê dần hiện ra, sống động và đầy màu sắc, như thể một bức tranh vừa được thêu dệt lên chất liệu gỗ cứng cáp, một sự kết hợp đầy bất ngờ và tinh tế.
Ông Lão Thợ Mộc Hùng khẽ chau mày, rồi lại giãn ra, một sự thay đổi rất nhỏ nhưng đầy ý nghĩa trên khuôn mặt y. Y đã quen với việc đục đẽo ra những sản phẩm mộc chắc chắn, bền bỉ, những đồ dùng hữu ích cho đời sống hàng ngày, những thứ mang tính thực dụng cao. Còn đây, Thiếu Niên Thanh lại đang tạo ra thứ gì đó khác biệt, thứ gì đó mang vẻ đẹp của nghệ thuật thuần túy, một thứ mà y chưa từng hình dung được. "Nó... nó thật sự đang làm điều gì đó rất khác biệt," Ông Lão Hùng thì thầm với vợ, giọng y trầm đục, mang theo chút ngạc nhiên và cả sự thán phục. Y chưa từng nghĩ rằng những thanh gỗ thô cứng lại có thể trở thành một bức tranh sống động đến vậy, một sự biến hóa kỳ diệu.
Bà Thợ Thêu Lan khẽ siết chặt tay chồng, ánh mắt nàng lấp lánh một niềm xúc động khó tả, như thể nàng đang chứng kiến một phép màu. "Ánh mắt nó cháy bỏng như vậy," nàng đáp, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng, "hệt như khi con bé ngày xưa cầm kim chỉ thêu vậy. Nó tìm thấy niềm vui trong đó, Hùng à. Niềm vui thật sự." Nàng nhớ lại những ngày tháng miệt mài bên khung thêu, từng mũi chỉ, từng sợi tơ đều được nàng thổi hồn vào, và giờ đây nàng thấy điều tương tự ở con trai mình, nhưng trên một chất liệu hoàn toàn mới, một con đường hoàn toàn khác biệt. Nàng hiểu rằng, hạnh phúc của con mới là điều quan trọng nhất.
Thiếu Niên Thanh hoàn toàn không hay biết cha mẹ đang đứng quan sát. Cậu lẩm bẩm một mình, giọng nói đầy tập trung và say mê, như thể đang đối thoại với chính tác phẩm của mình. "Đường nét này phải mềm mại hơn, để tạo cảm giác những đám mây đang trôi lững lờ. Màu sắc này phải tươi tắn hơn, như màu của bình minh đang lên. Phải làm sao để ánh sáng lan tỏa ra từ trong bức tranh, chứ không phải chỉ là những nét vẽ đơn thuần..." Cậu cúi sát xuống, đôi mắt tinh anh chăm chú vào từng chi tiết nhỏ nhất, từng đường vân gỗ, từng vệt màu. Đôi khi, cậu lại ngẩng đầu lên, nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, như đang hình dung ra cảnh vật thật sự, rồi lại hạ tầm mắt xuống, tiếp tục công việc của mình với một sự tỉ mỉ đến đáng kinh ngạc, không bỏ qua bất cứ chi tiết nào.
Ông Lão Hùng lặng lẽ bước lại gần hơn một chút, đứng ở một khoảng cách vừa đủ để không làm phiền con trai, nhưng đủ gần để nhìn rõ từng cử động của cậu, từng vết đục, từng nét cọ. Y thấy Thiếu Niên Thanh không chỉ đục đẽo, mà còn gọt giũa, mài dũa, rồi lại dùng những cây cọ mảnh để tô vẽ những chi tiết nhỏ xíu, tạo nên một sự hài hòa đến kinh ngạc. Đó không chỉ là sự kết hợp đơn thuần của hai kỹ thuật, mà là một sự dung hợp, một sự giao thoa, nơi mộc nghệ tạo nên cấu trúc, còn hội họa thổi vào đó linh hồn, biến một vật vô tri thành một tác phẩm có cảm xúc. Y nhận ra, con trai mình đang tạo ra một thứ gì đó hoàn toàn mới mẻ, vượt ra ngoài những khuôn mẫu mà y từng biết, vượt ra ngoài những định kiến mà y từng mang trong lòng.
Sự nghi ngại ban đầu trong lòng Ông Lão Hùng dần tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác khác, một cảm giác ấm áp và xa lạ nhưng đầy tự hào. Đó là sự ngưỡng mộ. Y chưa từng thấy ai làm mộc với một sự say mê đến mức quên cả thời gian như vậy, và y cũng chưa từng thấy một bức tranh nào được vẽ trên gỗ lại sống động đến thế. Tấm gỗ thô cứng, dưới bàn tay tài hoa của con trai y, đã biến thành một tác phẩm nghệ thuật có chiều sâu, có cảm xúc, mang một ý nghĩa mới.
Bà Thợ Thêu Lan khẽ đặt tay lên vai chồng, ánh mắt nàng tràn ngập sự mãn nguyện. Nàng biết, khoảnh khắc này, chồng nàng đã thực sự thấu hiểu, không chỉ bằng lý trí mà bằng cả trái tim. Họ không cần phải nói thêm lời nào. Chỉ cần đứng đó, chứng kiến con trai mình đang hạnh phúc với con đường đã chọn, đang tạo ra những giá trị mới mẻ, là đủ. Tiếng đục gỗ vẫn đều đặn vang lên, hòa với tiếng cọ vẽ lướt nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng lao động, một khúc ca của sự sáng tạo và đam mê, vang vọng trong lòng Thị Trấn An Bình, như một lời khẳng định cho một kỷ nguyên mới.
***
Một buổi sáng trong lành, nắng vàng như rót mật, trải đều lên quảng trường trung tâm Thị Trấn An Bình, nơi từng là điểm tụ hội của những gánh hàng rong, những buổi chợ phiên huyên náo. Không khí nơi đây hôm nay đặc biệt náo nhiệt, không chỉ bởi những tiếng gọi mời của người bán hàng hay tiếng cười đùa trong trẻo của lũ trẻ đang nô đùa, mà còn bởi sự kiện khác thường đang diễn ra ở một góc quảng trường, thu hút mọi ánh nhìn. Một đám đông hiếu kỳ đang tụ tập quanh một gian hàng nhỏ, được dựng lên đơn sơ nhưng toát lên vẻ trang trọng đặc biệt. Ở đó, Thiếu Niên Thanh, trong bộ y phục gọn gàng, khuôn mặt rạng rỡ niềm tự tin và hạnh phúc, đang đứng cạnh tác phẩm đầu tay của mình, như một họa sĩ trình bày kiệt tác trước công chúng.
Tác phẩm mà cậu trưng bày là một chiếc hộp gỗ mun tinh xảo, kích thước không quá lớn, chỉ bằng khoảng hai bàn tay chụm lại, nhưng đủ để thu hút mọi ánh nhìn, khiến người ta phải nán lại chiêm ngưỡng. Trên bề mặt hộp, một cảnh làng quê An Bình hiện ra một cách sống động, như một thế giới thu nhỏ được gói gọn trong lòng gỗ: những mái nhà cong cong, cổ kính, được khắc chạm sâu, tạo nên cảm giác ba chiều chân thực; cây cầu đá bắc qua dòng suối nhỏ hiện lên với những đường nét mạnh mẽ, vững chãi của mộc nghệ truyền thống; và xa xa là những ngọn núi mờ ảo, hùng vĩ. Nhưng điều đặc biệt nhất, thứ khiến mọi người phải trầm trồ, chính là màu sắc. Dòng suối được tô điểm bằng những gam màu xanh ngọc bích lấp lánh, như những viên ngọc quý được khảm vào gỗ; những bông hoa dại ven đường rực rỡ sắc đỏ, vàng, tím, sống động đến ngỡ ngàng; và bầu trời bao la được vẽ bằng những mảng màu xanh lam chuyển sắc tinh tế, từ xanh nhạt đến xanh thẫm, tạo nên một bức tranh hài hòa, vừa có chiều sâu của điêu khắc, vừa có sự bay bổng, lãng mạn của hội họa. Các chi tiết được Thiếu Niên Thanh xử lý một cách điêu luyện, cho thấy sự kết hợp hoàn hảo giữa kỹ thuật đục đẽo tinh xảo của người thợ mộc và sự tinh tế trong cách phối màu của người họa sĩ, một sự giao duyên đầy kỳ diệu. Mùi gỗ mun thoang thoảng hòa quyện với mùi sơn dầu mới, tạo nên một hương thơm độc đáo, lạ lẫm mà cuốn hút, khơi gợi cả thị giác và khứu giác của người xem.
Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, chen lấn qua đám đông, đứng ngay hàng đầu tiên, ngẩng đầu nhìn tác phẩm với vẻ ngưỡng mộ tột độ. Đôi mắt bé sáng lên, chỉ vào một chi tiết nhỏ trên chiếc hộp, nơi có hình ảnh một chú cá vàng đang uốn lượn trong dòng suối: "Oa! Đẹp quá! Con cá này như đang bơi thật vậy!" Giọng nói trong trẻo của cô bé vang lên, phá tan sự im lặng trầm trồ của mọi người, như một tiếng chuông đánh thức.
Đám đông xôn xao, những lời bàn tán nhỏ to vang lên. Lúc này, một bóng người to lớn, ăn mặc sang trọng, râu dài, từ từ tiến đến, vẻ mặt đầy kiêu căng. Đó chính là Lão Gia Phủ, người nổi tiếng là khó tính và sành sỏi về các loại đồ cổ, đồ mỹ nghệ trong vùng. Ban đầu, lão nhíu mày, có vẻ bất mãn khi thấy một thứ "lạ" như vậy xuất hiện, một sự kết hợp chưa từng có tiền lệ. Lão vốn chỉ quen với những bức tranh lụa truyền thống được vẽ theo lối cổ điển hoặc những pho tượng gỗ điêu khắc đơn thuần, mang đậm dấu ấn của thời gian. Nhưng khi đôi mắt lão lướt qua từng chi tiết của chiếc hộp "Mộc Nghệ Giao Duyên", vẻ hống hách ban đầu dần biến mất, thay vào đó là sự kinh ngạc, rồi từ từ chuyển thành sự thán phục chân thành. Lão đưa tay vuốt nhẹ theo đường nét khắc chạm, cảm nhận độ mịn màng của gỗ, rồi lại ngắm nhìn màu sắc được pha trộn tinh tế, cách ánh sáng và bóng tối được tạo ra trên bề mặt.
"Thật tài tình!" Lão Gia Phủ thốt lên, giọng nói đầy bất ngờ và tán thưởng, vang vọng khắp quảng trường. "Chưa từng thấy mộc nghệ nào kết hợp hội họa một cách tinh tế như vậy! Đây là một con đường hoàn toàn mới! Thiếu niên, con đã mở ra một hướng đi chưa từng có cho nghề mộc, một sự khai phá đáng kinh ngạc!" Lời khen từ một người khó tính và có uy tín như Lão Gia Phủ nhanh chóng lan truyền, khiến đám đông càng thêm phấn khích, ai nấy đều muốn đến gần hơn để chiêm ngưỡng tác phẩm. Nhiều người bắt đầu bàn tán sôi nổi, bày tỏ sự ngưỡng mộ trước sự sáng tạo của Thiếu Niên Thanh, trước tầm nhìn vượt xa những gì họ từng biết.
Đứng hơi xa một chút, lẫn vào đám đông, là Ông Lão Thợ Mộc Hùng và Bà Thợ Thêu Lan. Ánh mắt họ dõi theo từng cử động của con trai, lắng nghe từng lời khen ngợi từ mọi người, lòng tràn ngập cảm xúc. Khuôn mặt Ông Lão Hùng, vốn đã bớt đi nét khắc khổ, giờ đây hoàn toàn giãn ra, những nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu niềm vui sướng và tự hào không thể che giấu. Y chưa bao giờ nghĩ rằng nghề mộc truyền thống của mình lại có thể phát triển theo một hướng phi thường đến vậy dưới bàn tay của con trai, một hướng đi mà y từng cho là viển vông. "Con trai ta... nó đã làm được rồi," y thì thầm, giọng nói run run, chứa đựng cả niềm vui sướng lẫn chút ân hận vì đã từng nghi ngờ con mình.
Bà Thợ Thêu Lan khẽ nắm chặt tay chồng, đôi mắt nàng rưng rưng, những giọt nước mắt hạnh phúc chực trào, lấp lánh dưới ánh nắng mai. "Chúng ta đã đúng khi tin tưởng nó, Hùng à. Con đường nó chọn, tuy mới lạ, nhưng lại rực rỡ đến thế, mang lại niềm vui cho cả nó và mọi người." Nàng thấy được sự trọn vẹn, sự bình yên trong ánh mắt của Thiếu Niên Thanh, thứ mà nàng hằng mong mỏi cho con mình, một cuộc sống không bị gò bó bởi những định kiến cũ kỹ.
Từ một góc khuất hơn nữa, Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An đang lặng lẽ quan sát toàn bộ khung cảnh, như hai người lữ khách đang chứng kiến một màn kịch nhân sinh đầy ý nghĩa. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng khóe môi y khẽ cong lên một nụ cười mãn nguyện, một nụ cười của sự thấu hiểu và chấp nhận. Y không cần phải lên tiếng, không cần phải can thiệp. Chỉ cần gieo những hạt mầm triết lý, những lời gợi mở về sự dung hòa và tự do, rồi để nhân gian tự mình nảy nở, tự mình phát triển theo quy luật của nó. Thư Đồng Tiểu An, với cuốn sổ tay đã lấp đầy những ghi chép, ngước nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu. Cậu bé đã học được một bài học quý giá về giá trị của sự sáng tạo và lòng dũng cảm theo đuổi ước mơ, về cách mà những ý tưởng mới có thể thay đổi cả một cộng đồng.
Thiếu Niên Thanh, đứng giữa vòng vây của sự ngưỡng mộ, không hề tỏ ra kiêu ngạo hay phô trương. Cậu nhiệt tình giải thích về ý tưởng, về quá trình thực hiện, chia sẻ niềm đam mê của mình với mọi người bằng tất cả sự chân thành. "Mỗi tác phẩm là một câu chuyện, một mảnh ghép của nhân gian này," cậu nói, giọng đầy nhiệt huyết, vang vọng giữa quảng trường. "Con muốn những thanh gỗ vô tri trở nên có hồn, những màu sắc vô định trở nên có ý nghĩa, để mỗi người khi nh��n vào, có thể tìm thấy một phần ký ức, một phần tâm hồn của mình trong đó, tìm thấy sự kết nối với cuộc sống bình dị nhưng đầy thi vị."
Nhiều người dân bắt đầu hỏi mua tác phẩm của cậu, thậm chí Lão Gia Phủ còn ngỏ ý muốn đặt hàng riêng, đòi hỏi những thiết kế độc đáo hơn nữa. Thành công của Thiếu Niên Thanh không chỉ là thành công cá nhân, mà còn là một minh chứng sống động cho sự chuyển mình của Thị Trấn An Bình, và rộng hơn là của cả kỷ nguyên Nhân Gian. Nó cho thấy rằng, giá trị thực sự không nằm ở những phép thuật hay sự bất tử hão huyền, không nằm ở việc "thành tiên" theo nghĩa thông thường, mà nằm ở chính sự sáng tạo, ở lòng nhiệt huyết, ở khả năng dung hòa những điều tưởng chừng như đối lập, và ở sự trân trọng những giá trị nhân sinh bình dị nhất.
Những câu chuyện về sự dung hòa và phát triển cá nhân như của Thiếu Niên Thanh sẽ là những "hạt mầm" nhỏ, dần hình thành nên một nền văn minh phàm nhân đa dạng, phong phú và bền vững. Sự thành công của cậu trong việc kết hợp mộc nghệ và hội họa sẽ trở thành một điển hình, một nguồn cảm hứng, khuyến khích các thế hệ trẻ khác ở Thị Trấn An Bình và các nơi khác mạnh dạn khám phá những con đường sáng tạo, dung hòa giữa truyền thống và hiện đại, không ngại phá bỏ những giới hạn. Sự đón nhận nồng nhiệt của cộng đồng cho thấy kỷ nguyên Nhân Gian đã thực sự coi trọng giá trị của nghệ thuật, sự sáng tạo và lòng nhân ái hơn bất kỳ sức mạnh hay quyền lực nào của tiên đạo đã tàn lụi.
Tạ Trần khẽ gật đầu với Thư Đồng Tiểu An, ánh mắt y đầy sự mãn nguyện. Y biết, thế giới này đang thay đổi, không phải bởi những trận chiến hay những pháp bảo thần thông, mà bởi chính những điều nhỏ bé, bình dị nhất, những chấp niệm được phá bỏ, những mong ước được tôn vinh. Mùi hương của gỗ và màu sắc, tiếng cười nói và tiếng trầm trồ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một giai điệu mới cho nhân gian, một giai điệu của sự sống, của sự sáng tạo, và của một kỷ nguyên mới đang dần định hình, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi mỗi cá nhân được sống một đời bình thường, nhưng không hề tầm thường. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống theo những cách thức riêng của họ.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.