Nhân gian bất tu tiên - Chương 1576: Hài Hòa Giữa Mộng Mơ Và Thực Tại: Lời Khuyên Của Thư Sinh
Tiếng lật sách khe khẽ, như hơi thở của thời gian đang luân chuyển, vọng nhẹ trong quán sách An Bình. Ngoài kia, nắng chiều đã ngả vàng, gió nhẹ luồn qua khung cửa gỗ mục, mang theo chút hương hoa dại và mùi đất ẩm sau cơn mưa sớm. Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt lanh lợi và dáng vẻ gầy gò, đang cẩn trọng sắp xếp lại những chồng sách cũ kỹ trên kệ, tiếng sột soạt của giấy cũ hòa cùng tiếng gió, tạo nên một bản nhạc tĩnh lặng. Trong bầu không khí yên tĩnh và ấm cúng ấy, Tạ Trần ngồi sau quầy, thân hình thư sinh gầy gò ẩn mình trong bộ áo vải bố giản dị, đôi mắt sâu thẳm như hồ thu lặng lẽ dõi theo từng cử động của Tiểu An, nhưng tâm trí y dường như đang lắng nghe một âm thanh khác, một giai điệu của những nỗi niềm chưa được bày tỏ. Mùi giấy cũ, mực và chút hương trà thoang thoảng từ ấm trà vừa mới pha vẫn còn vương vấn trong không gian, nhưng không thể xua đi cái cảm giác nặng nề, ưu tư đang đè nặng trong lòng những vị khách sắp đến.
Và rồi, đúng như dự cảm, cánh cửa quán sách khẽ mở, mang theo một luồng gió lạnh hơn, báo hiệu sự xuất hiện của gia đình Ông Lão Thợ Mộc Hùng. Nét mặt họ vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi và ưu tư từ buổi trò chuyện hôm trước, như những đám mây xám xịt còn sót lại sau cơn giông. Ông Lão Hùng, với gương mặt khắc khổ, nhiều nếp nhăn hằn sâu do năm tháng lao động vất vả, đôi tay thô ráp chai sạn nắm chặt tay Bà Thợ Thêu Lan. Bà Lan, dáng người nhỏ nhắn, đôi mắt hiền từ nhưng ẩn chứa sự kiên cường, vẫn còn ôm trong tay một mảnh thêu dang dở, những sợi chỉ nhiều màu sắc như những hy vọng đan xen. Thiếu Niên Thanh đi phía sau cha mẹ, dáng vẻ thư sinh của cậu có phần rụt rè, đôi mắt sáng bừng khi nói về hội họa giờ đây lại cúi gằm xuống, dường như muốn trốn tránh mọi ánh nhìn. Cậu mặc một bộ áo vải thô, đơn giản, nhưng vẫn không giấu được vẻ thanh thoát, mềm mại của một người cầm cọ chứ không phải cầm đục.
Tạ Trần khẽ gật đầu chào đón, một nụ cười nhạt hiện lên trên khóe môi y. Y không nói gì, chỉ pha thêm trà, tiếng nước chảy róc rách trong ấm sứ như lời mời gọi nhẹ nhàng, trấn an. Hương trà thanh khiết lan tỏa, xua đi phần nào không khí căng thẳng. Y biết, họ đã suy nghĩ rất nhiều về những lời y nói ở chương trước, về sự dung hòa giữa ước mơ và thực tại, nhưng việc đưa ra quyết định cuối cùng vẫn là một gánh nặng không hề nhỏ. Sự giằng xé nội tâm của Ông Lão Hùng, nỗi lo lắng của Bà Lan, và cả sự rụt rè của Thiếu Niên Thanh khi phải đối mặt với mong muốn khác biệt của mình, tất cả đều hiện rõ qua từng cử chỉ, từng ánh mắt. Họ ngồi xuống những chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tiếng kẽo kẹt nhẹ nhàng dưới sức nặng của những tâm tư trĩu nặng.
Ông Lão Thợ Mộc Hùng hắng giọng, cố gắng xua đi sự ngập ngừng trong lòng. Đôi mắt y nhìn thẳng vào Tạ Trần, đầy vẻ bất lực và cầu thị. "Thưa tiên sinh," y bắt đầu, giọng nói khàn khàn, từng lời như được nặn ra từ sâu thẳm lòng y. "Chúng tôi… chúng tôi đã suy nghĩ rất nhiều về những lời ngài nói hôm trước. Về việc con đường của một người không nhất thiết phải là con đường mà cha mẹ đã vạch ra, về việc mỗi người có thể tìm thấy ý nghĩa trong chính cái tâm của mình. Nhưng… nhưng chúng tôi vẫn không biết phải làm sao. Làm sao để thằng bé Thanh có một tương lai ổn định, có một cái nghề để nuôi sống bản thân, mà không đánh mất niềm vui, niềm đam mê trong lòng nó?" Y dừng lại, thở dài thườn thượt, đôi vai trĩu nặng như mang theo cả gánh nặng của gia tộc. Y nhìn sang con trai, ánh mắt vừa yêu thương, vừa trách móc, vừa đầy lo toan. "Con đường thợ mộc là con đường cha đã đi, ông nội con đã đi. Nó không giàu sang, nhưng nó ổn định, nó cho chúng ta một mái nhà, một bát cơm. Cha chỉ sợ… sợ thằng bé đi sai đường, rồi phải hối hận." Nỗi lo lắng đó không phải là sự ép buộc, mà là n��i sợ hãi của một người cha đã trải qua nhiều thăng trầm của nhân gian, muốn con mình tránh khỏi những cạm bẫy, những khó khăn mà y đã từng nếm trải. Y biết, Thiên Đạo đã suy tàn, linh khí mỏng manh, con đường tu tiên đã không còn là lựa chọn. Giờ đây, chỉ còn lại những giá trị thực tại, những nghề thủ công cha truyền con nối. Và y muốn con y có được sự an toàn đó.
Bà Thợ Thêu Lan, với đôi tay vẫn thoăn thoắt đưa kim chỉ trên mảnh vải thêu, khẽ tiếp lời, giọng nàng mềm mại hơn nhưng cũng ẩn chứa nỗi ưu tư không kém. "Tạ tiên sinh, Thanh vẫn cứ lén vẽ, nó vẽ khắp mọi nơi, trên những tờ giấy cũ, thậm chí là trên những mảnh gỗ vụn cha nó vứt đi. Tôi thấy nó vui khi làm vậy, nhưng tôi cũng sợ. Tôi sợ nó sẽ bỏ bê nghề mộc mà cha nó đã đặt nhiều kỳ vọng. Sợ rằng, cái đam mê đó rồi sẽ không nuôi nổi nó, không cho nó một cuộc sống đủ đầy. Tôi lo rằng nếu nó theo đuổi cái "mộng mơ" đó, nó sẽ phải chịu khổ. Chẳng lẽ, không thể có một con đường nào để nó vừa có thể sống với đam mê, vừa có thể có một cuộc sống ổn định hay sao?" Ánh mắt nàng nhìn Tạ Trần đầy vẻ mong đợi, như thể y là người duy nhất có thể giải đáp những băn khoăn đã giày vò nàng bao ngày qua. Nàng muốn dung hòa, muốn cả con trai và chồng đều được hạnh phúc, nhưng nàng không biết phải bắt đầu từ đâu. Trong sâu thẳm, nàng tin vào sự thấu hiểu của Tạ Trần, tin vào cái nhìn sâu sắc của y đối với nhân tâm. Nàng hiểu rằng, cái "mộng mơ" của Thanh không phải là hư vô, nhưng nó cần một nền tảng vững chắc để phát triển.
Thiếu Niên Thanh, ngồi cạnh mẹ, ánh mắt vẫn cúi gằm xuống, không dám đối diện với ánh nhìn của cha mẹ hay Tạ Trần. Cậu cảm thấy một gánh nặng vô hình đè lên đôi vai mình. Cậu yêu hội họa, yêu những màu sắc, những đường nét. Mỗi khi cầm cọ, cậu cảm thấy tâm hồn mình được tự do, được bay bổng. Nhưng cậu cũng hiểu những lo lắng của cha mẹ. Cậu biết cha đã vất vả thế nào để giữ gìn cái xưởng mộc, để nuôi sống gia đình. Cậu không muốn làm cha mẹ thất vọng, nhưng cậu cũng không muốn từ bỏ cái phần hồn của mình. Cậu sợ rằng, nếu phải lựa chọn, cậu sẽ đánh mất một điều gì đó quý giá. Sự im lặng của cậu không phải là sự bất mãn, mà là sự bối rối, sự giằng xé giữa lòng hiếu thảo và khát vọng cá nhân. Cậu nghe những lời của cha mẹ, mỗi câu nói đều xoáy sâu vào tâm can, khiến cậu càng thêm hoang mang. Cậu muốn nói ra ước mơ của mình, nhưng một nỗi sợ hãi vô hình đã khóa chặt cổ họng cậu. Cậu sợ bị phán xét, sợ bị coi là viển vông, sợ rằng niềm đam mê của mình sẽ bị dập tắt. Cái cảm giác bị kẹt giữa hai thế giới, một bên là truyền thống và trách nhiệm, một bên là sáng tạo và khát vọng, khiến cậu vô cùng mệt mỏi. Cậu chỉ ước gì có một con đường, một con đường mà cả cha mẹ và cậu đều có thể chấp nhận, một con đường mà cậu không cần phải "mất người" vì những chấp niệm của bất kỳ ai.
Tạ Trần lắng nghe tất cả, không chen ngang, chỉ nhẹ nhàng rót trà và nhìn họ bằng đôi mắt thấu hiểu. Y biết, đây không chỉ là câu chuyện của một gia đình, mà còn là hình ảnh thu nhỏ của cả một kỷ nguyên đang chuyển mình. Kỷ nguyên mà những giá trị cũ đang dần phai nhạt, và những giá trị mới đang chập chững hình thành. Y hiểu rằng, sự "mất người" không chỉ xảy ra khi tu hành quá cao mà còn khi con người đánh mất chính mình trong những lựa chọn áp đặt, trong những định kiến nặng nề. Mùi gỗ cũ từ những chiếc kệ sách dường như hòa quyện với mùi trà, tạo nên một không gian vừa cổ kính, vừa thanh tịnh, nơi những tâm hồn đang lạc lối có thể tìm thấy sự bình yên. Y nhìn Tiểu An đang chăm chú lắng nghe, như muốn ghi nhớ từng lời, từng cử chỉ, để rồi sau này, chính cậu bé cũng sẽ là người gieo mầm những giá trị này. Y biết, thời điểm để gỡ rối đã đến.
***
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm quán sách một màu vàng ươm dịu dàng, như rót mật vào từng khe cửa, từng trang sách cũ kỹ. Ánh sáng ấy không chói chang, mà ấm áp, bao dung, làm dịu đi những đường nét khắc khổ trên gương mặt Ông Lão Hùng, làm mềm đi nỗi ưu tư trong ánh mắt Bà Lan. Tạ Trần vẫn ngồi đó, trầm tĩnh như một pho tượng cổ, nhưng ánh mắt y lại rạng rỡ sự tinh anh, thấu hiểu. Y khẽ cầm một cuốn sách cũ trên bàn, lật nhẹ một trang, tiếng sột soạt nhỏ xíu như một nốt nhạc dạo đầu cho lời nói sắp thốt ra. Mùi trà mới pha vẫn còn vương vấn, quyện với mùi gỗ cũ và mùi của những giấc mơ đang ấp ủ. Bầu không khí trong quán, từ sự căng thẳng ban đầu, giờ đây đã chuyển sang một sự mong chờ, một niềm hy vọng mong manh.
Tạ Trần đặt cuốn sách xuống, ngước nhìn Thiếu Niên Thanh, ánh mắt đầy khích lệ. Giọng y trầm ấm, nhẹ nhàng như gió thoảng, nhưng lại mang một sức nặng của trí tuệ, khiến người nghe phải lắng đọng. "Chàng trai trẻ," y cất lời, "con tim ngươi đang muốn nói điều gì? Đừng ngại ngần, hãy để nó cất lên. Bởi lẽ, cái tiếng nói từ sâu thẳm tâm hồn mình, đó mới là chân lý của riêng ngươi. Cha mẹ ngươi lo lắng cho ngươi, đó là lẽ thường tình của bậc sinh thành. Nhưng nỗi lo đó, đôi khi, lại vô tình che khuất đi con đường mà chính ngươi mới là người có thể nhìn thấy rõ nhất." Tạ Trần ngừng lại một chút, khẽ nhấp một ngụm trà. "Trong nhân gian này, mỗi người là một thế giới. Thế giới của cha mẹ ngươi đã định hình bởi những kinh nghiệm của họ, bởi những giá trị mà họ tin tưởng. Nhưng thế giới của ngươi, lại là một trang giấy trắng, đang chờ đợi những nét vẽ của chính ngươi."
Thiếu Niên Thanh, ban đầu vẫn cúi đầu, nhưng khi nghe những lời ấy, một luồng điện như chạy dọc sống lưng cậu. Ánh mắt cậu từ từ ngước lên, chạm phải cái nhìn đầy bao dung của Tạ Trần. Trong khoảnh khắc ấy, cậu cảm thấy một sức mạnh lạ lùng, một sự dũng cảm mà cậu chưa từng có. Nỗi sợ hãi tan biến, nhường chỗ cho một khao khát cháy bỏng được bày tỏ. Cậu hít một hơi thật sâu, đôi bàn tay mềm mại khẽ siết chặt. "Con muốn... con muốn làm mộc, thưa tiên sinh," cậu bắt đầu, giọng nói còn hơi run rẩy, nhưng mỗi từ thốt ra đều mang theo sự chân thành và nhiệt huyết. "Nhưng không phải chỉ là những món đồ thông thường, những chiếc bàn, chiếc ghế lặp đi lặp lại. Con muốn khắc họa những bức tranh của con lên gỗ, muốn biến những đường nét cọ vẽ thành những đường chạm khắc tinh xảo. Con muốn… con muốn làm một nghệ nhân mộc, nơi mộc và họa là một."
Ánh mắt Thanh sáng bừng lên khi cậu nói về giấc mơ của mình, như một ngọn lửa vừa được nhóm lên. Cậu quên đi sự rụt rè, quên đi nỗi sợ hãi, chỉ còn lại niềm đam mê thuần túy. "Con không muốn bỏ nghề của cha, con yêu cái mùi gỗ, yêu cái tiếng đục đẽo. Nhưng con cũng yêu những màu sắc, yêu những hình khối mà hội họa mang lại. Con muốn dùng cái tinh hoa của hội họa để thổi hồn vào những thớ gỗ, để tạo ra những tác phẩm không chỉ bền bỉ mà còn có cái đẹp lay động lòng người. Con muốn kết hợp sự vững chắc của nghề mộc với sự bay bổng của hội họa, tạo nên những tác phẩm 'mộc nghệ' độc đáo, mang dấu ấn riêng của con, của gia đình con. Con tin rằng, những nét vân gỗ tự nhiên, những thớ gỗ thô mộc, khi được kết hợp với những đường nét mềm mại, uyển chuyển của tranh vẽ, sẽ tạo ra một vẻ đẹp mới, một giá trị mới mà cha con chưa từng nghĩ tới. Con muốn tạo ra những bức tranh không chỉ để ngắm, mà còn có thể chạm vào, cảm nhận được sự ấm áp của gỗ, sự tinh xảo của đường nét. Con muốn dùng cả đục và cọ, để làm cho cả nghề mộc và hội họa đều trở thành nghệ thuật của riêng con, một nghệ thuật mà con sẽ cống hiến cả đời mình để khám phá và phát triển." Lời nói của cậu, từng câu từng chữ, vang vọng trong không gian tĩnh lặng của quán sách, mang theo một sức thuyết phục lạ kỳ.
Ông Lão Hùng và Bà Thợ Thêu Lan ngồi lặng người, ánh mắt từ ngạc nhiên chuyển dần sang sự kinh ngạc, rồi đến thấu hiểu. Họ chưa từng nghĩ đến một con đường như vậy, một sự kết hợp mà họ tưởng chừng như đối lập. Cái sự "mộng mơ" của Thanh, qua lời giải thích của cậu, không còn là điều viển vông, mà đã trở thành một tầm nhìn rõ ràng, một con đường đầy tiềm năng. Họ nhìn con trai, giờ đây không còn là đứa trẻ bối rối, mà là một thanh niên tràn đầy quyết tâm và sáng tạo. Nỗi lo lắng trong lòng họ dần tan biến, nhường chỗ cho một niềm tự hào khó tả.
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, gật đầu tán thưởng. "Vậy ra," y nói, giọng vẫn trầm ấm, "ngươi không muốn bỏ đi dòng chảy nào cả, mà muốn chúng hòa quyện. Giống như con sông lớn được tạo nên từ vô vàn dòng suối, mỗi dòng mang một đặc tính, một hương vị, một câu chuyện riêng. Có dòng suối chảy xiết qua ghềnh đá, có dòng suối nhẹ nhàng len lỏi qua cánh đồng hoa, có dòng suối mang theo phù sa bồi đắp. Mỗi dòng suối đều là một phần không thể thiếu của con sông. Và khi chúng hợp lại, chúng không mất đi bản sắc của mình, mà tạo nên một vẻ đẹp và sức sống vĩ đại hơn, một dòng chảy mạnh mẽ, uyển chuyển, có thể bồi đắp phù sa, nuôi dưỡng vạn vật. Đạo lý nằm ở sự dung hòa, không phải sự loại bỏ."
Y nhìn sang Ông Lão Hùng và Bà Lan, đôi mắt ẩn chứa sự khuyên nhủ nhẹ nhàng. "Mỗi hạt giống đều có tiềm năng của riêng nó. Có hạt sẽ mọc thành cây đại thụ vững chãi, có hạt sẽ nở thành đóa hoa rực rỡ, có hạt lại trở thành cây thuốc quý. Nếu ta cứ ép buộc tất cả hạt giống phải mọc thành đại thụ, liệu nhân gian này có còn phong phú, còn tươi đẹp? Con đường của Thiếu Niên Thanh, có thể không phải là con đường mà cha mẹ ngươi đã quen thuộc, nhưng nó là con đường của riêng Thanh, con đường mà cậu ấy nhìn thấy, con đường mà cậu ấy khao khát. Sự hỗ trợ và thấu hiểu của cha mẹ, chính là ánh nắng và mưa móc để hạt giống ấy có thể nảy mầm và phát triển mạnh mẽ nhất. Đừng sợ hãi sự khác biệt, hãy sợ hãi sự dập tắt những khát vọng chân chính. Bởi vì, chính những điều khác biệt, những sự kết hợp tưởng chừng như đối lập, lại là nguồn cội của sự sáng tạo, của sự phát triển."
Tạ Trần ngừng lại, nhấp thêm một ngụm trà. "Thiên Đạo nay đã suy tàn, nhưng Nhân Đạo lại đang dần khởi sắc. Kỷ nguyên này, không còn là kỷ nguyên của những phép thuật cao siêu hay những con đường thành tiên huyền ảo. Mà là kỷ nguyên của sự trân trọng những giá trị bình dị, của sự phát triển toàn diện, của việc mỗi cá nhân tìm thấy ý nghĩa và giá trị của riêng mình trong cuộc sống. Cái gọi là 'mộc nghệ' của Thanh, chính là một minh chứng cho sự sáng tạo vô tận của con người, cho thấy rằng nghệ thuật có thể tồn tại trong mọi ngóc ngách của cuộc sống, và rằng lao động thủ công cũng có thể thăng hoa thành những tác phẩm mang giá trị vĩnh cửu. Đó chính là cách chúng ta 'vá trời' cho kỷ nguyên mới này, không phải bằng pháp thuật, mà bằng trí tuệ và trái tim con người."
Những lời của Tạ Trần, thấm sâu vào tâm trí của Ông Lão Hùng và Bà Lan, như một dòng nước mát lành xoa dịu những vết nứt trong lòng họ. Họ nhìn nhau, rồi nhìn con trai, ánh mắt giờ đây đã tràn ngập sự thấu hiểu và niềm tin. Hoàng hôn đã gần tắt, nhưng trong quán sách, một ánh sáng mới đang dần ló dạng.
***
Đêm đã buông xuống, trăng non treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, rải ánh sáng bạc dịu dàng xuống con phố nhỏ của Thị Trấn An Bình. Tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây ven đường, tiếng gió đêm xào xạc qua kẽ lá, tất cả tạo nên một bản hòa ca tĩnh mịch, thanh bình. Từ cửa quán sách của Tạ Trần, một luồng ánh sáng vàng ấm áp vẫn hắt ra, như một ngọn hải đăng nhỏ giữa biển đêm tĩnh lặng. Mùi hoa cỏ ban đêm thoang thoảng, hòa quyện với mùi đất ẩm và hơi lạnh của sương. Bầu không khí giờ đây đã hoàn toàn nhẹ nhõm, tràn đầy hy vọng.
Ông Lão Thợ Mộc Hùng đứng dậy, gương mặt y không còn vẻ khắc khổ hay ưu tư như khi mới đến. Thay vào đó là một sự thanh thản, một niềm tự hào khó tả. Y đưa tay ra, không phải để trách mắng hay ngăn cản, mà để đặt lên vai con trai, một cử chỉ đầy tình yêu thương và sự chấp thuận. "Tiên sinh nói đúng," giọng y trầm ấm, đầy xúc động, "chúng tôi đã quá cứng nhắc. Đã quá lo sợ mà vô tình bóp nghẹt đi tài năng và khát vọng của con. Con đường của Thanh, dù không phải lối cũ mà cha đã đi, nhưng nếu nó có thể phát triển toàn diện, nếu nó có thể tìm thấy niềm vui và ý nghĩa trong chính công việc của mình, đó mới là điều quan trọng nhất. Cha đã sai khi chỉ nhìn vào sự ổn định mà quên đi sự trọn vẹn." Ông Lão Hùng đưa tay nắm lấy bàn tay của Bà Thợ Thêu Lan, ánh mắt y nhìn nàng đầy vẻ hối lỗi và biết ơn. "Cảm ơn nàng, nàng đã kiên nhẫn hơn ta, đã thấu hiểu con hơn ta."
Bà Thợ Thêu Lan khẽ cười, đôi mắt nàng lấp lánh những giọt nước mắt hạnh phúc. Nàng siết chặt tay chồng, rồi lại ôm lấy Thiếu Niên Thanh. "Mẹ tin con, Thanh. Hãy cứ làm điều con yêu thích, hãy cứ theo đuổi con đường 'mộc nghệ' mà con đã chọn. Cha mẹ sẽ luôn ở bên, ủng hộ con, và là hậu phương vững chắc cho con. Đừng lo lắng điều gì cả, hãy cứ sáng tạo, hãy cứ cháy hết mình với đam mê của con." Giọng nàng ấm áp như dòng suối mùa xuân, xoa dịu mọi lo lắng còn sót lại trong lòng Thanh. Nàng đã tìm thấy sự dung hòa, sự bình yên mà nàng hằng tìm kiếm.
Thiếu Niên Thanh, với đôi mắt rưng rưng, cúi đầu thật sâu, lòng tràn ngập sự biết ơn. "Con cảm ơn cha mẹ, con cảm ơn tiên sinh!" Cậu nói, giọng nghẹn ngào, không giấu được niềm hạnh phúc vỡ òa. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng ngày này sẽ đến, ngày mà cha mẹ cậu hoàn toàn chấp nhận và ủng hộ ước mơ của cậu. Cậu cảm thấy một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ, và một nguồn năng lượng mới đang tuôn chảy trong huyết quản. Cậu nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ và kính trọng. Chính Tạ Trần đã thắp lên ngọn lửa hy vọng trong cậu, đã mở ra một con đường mà cậu chưa từng dám mơ tới.
Cả gia đình cùng nhau quay bước ra khỏi quán sách, không khí xung quanh họ giờ đây đã hoàn toàn khác biệt. Không còn sự nặng nề, không còn sự giằng xé, mà thay vào đó là sự gắn kết, sự hòa thuận, và một niềm hy vọng mãnh liệt vào tương lai. Bước chân họ nhẹ nhàng hơn, vững chãi hơn, như những người lữ hành đã tìm thấy phương hướng sau một chặng đường dài lạc lối. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của họ dần xa, hòa vào tiếng gió đêm, để lại phía sau một bầu không khí ấm áp và thanh tĩnh.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, ánh mắt y dõi theo bóng dáng ba người họ cho đến khi họ khuất hẳn vào màn đêm. Y không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng quay vào quầy, rót thêm một chén trà cho mình. Thư Đồng Tiểu An, người đã chăm chú lắng nghe toàn bộ cuộc trò chuyện, giờ đây lại cẩn thận mở cuốn sổ tay nhỏ của mình. Cậu bé cầm bút, nét chữ non nớt nhưng đầy cẩn trọng, ghi lại những lời mà Tạ Trần vừa nói, đặc biệt là câu chuyện về những dòng suối hòa vào con sông lớn, và triết lý về sự dung hòa, không loại bỏ. Tiểu An hiểu rằng, những lời này không chỉ là lời khuyên cho một gia đình, mà là bài học quý giá cho cả một kỷ nguyên.
Sự thành công của Thiếu Niên Thanh trong con đường "mộc nghệ" sẽ không chỉ là câu chuyện của riêng cậu, mà sẽ là một minh chứng sống động cho giá trị của sự dung hòa và phát triển toàn diện trong kỷ nguyên Nhân Đạo. Nó sẽ cho thấy rằng, mỗi người đều có thể tìm thấy con đường độc đáo của riêng mình, không cần phải rập khuôn theo những lối mòn cũ kỹ. Lời khuyên của Tạ Trần về việc lắng nghe "mong muốn thực sự của đứa trẻ" và "dung hòa để phát triển toàn diện" sẽ là một triết lý nền tảng cho việc giáo dục và định hướng thế hệ mới trong kỷ nguyên không tiên đạo này, nơi mỗi cá nhân được khuyến khích phát triển tài năng và đam mê của mình, không bị gò bó bởi những định kiến hay chấp niệm.
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, hương vị thanh khiết lan tỏa trong vòm miệng. Y biết, đây chỉ là một trong vô vàn câu chuyện đang diễn ra trong nhân gian này, nhưng mỗi câu chuyện, mỗi sự thay đổi nhỏ, đều là những hạt mầm quý giá đang được gieo xuống, kiến tạo nên một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi cuộc sống bình thường được tôn vinh như một nghệ thuật đích thực. Ngọn đèn dầu trong quán sách của Tạ Trần vẫn sáng, như một ngọn nến nhỏ chiếu rọi những tư tưởng lớn lao, và trên con đường vắng, ánh trăng vẫn dịu dàng soi sáng bước chân của một gia đình đã tìm thấy sự bình yên và hạnh phúc trong chính những điều tưởng chừng như đối lập. Đó là nghệ thuật của cuộc sống, một giai điệu hòa quyện giữa tiếng đục của người thợ mộc và nét cọ của người họa sĩ, vang vọng mãi trong kỷ nguyên Nhân Đạo.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.