Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1578: Sông Vỡ Bờ: Khi Bình Yên Đối Mặt Thử Thách

Mùi hương của gỗ và màu sắc, tiếng cười nói và tiếng trầm trồ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một giai điệu mới cho nhân gian, một giai điệu của sự sống, của sự sáng tạo, và của một kỷ nguyên mới đang dần định hình, nơi con người có thể tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, nơi mỗi cá nhân được sống một đời bình thường, nhưng không hề tầm thường. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống theo những cách thức riêng của họ.

***

Tuy nhiên, niềm vui và sự hân hoan không phải là trạng thái vĩnh cửu của nhân gian. Chẳng bao lâu sau cái ngày Thị Trấn An Bình đón nhận những tác phẩm mộc nghệ hội họa đầu tiên của Thiếu Niên Thanh, một sự kiện khác đã ập đến, nhắc nhở con người về sự vô thường của tạo hóa, về ranh giới mong manh giữa bình yên và tai ương.

Ngày hôm ấy, bầu trời Thị Trấn An Bình không còn trong xanh như thường lệ. Từ sáng sớm, những đám mây đen kịt đã bắt đầu vần vũ, nặng trĩu như mang theo cả gánh nặng của đất trời. Gió nổi lên từng đợt, cuốn theo những chiếc lá khô xào xạc, báo hiệu một cơn mưa lớn sắp sửa trút xuống. Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An vẫn như mọi ngày, ngồi ở Quán Trà Vọng Giang ven sông, nơi có ban công gỗ hướng thẳng ra dòng Thiên Giang hiền hòa. Quán trà được xây dựng mộc mạc, giản dị, với những bộ bàn ghế tre trúc, nhưng lại sở hữu một vị trí tuyệt đẹp, cho phép khách nhân thưởng thức trà đạo trong tiếng nước chảy rì rào và gió mát hiu hiu. Mùi trà Long Tỉnh thanh nhẹ hòa quyện với mùi nước sông thoang thoảng, mùi hoa cỏ dại ven bờ, tạo nên một bầu không khí thư thái, dễ chịu hiếm có.

Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn điềm tĩnh lật từng trang sách cũ. Đôi mắt sâu thẳm của y thỉnh thoảng lại ngước nhìn ra xa, không phải để ngắm cảnh, mà như để cảm nhận những biến động tinh vi nhất của tự nhiên. Thư Đồng Tiểu An, ngồi đối diện, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cặm cụi ghi chép vào cuốn sổ tay đã lấp đầy những bài học và quan sát từ tiên sinh của mình. Cậu bé đã quen với những ngày mưa gió, nhưng hôm nay, có điều gì đó khác lạ trong bầu không khí. Tiếng chim hót thưa thớt dần, thay vào đó là tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng lá cây va đập phần phật.

Rồi cơn mưa ập đến. Ban đầu chỉ là những hạt li ti, rồi nhanh chóng biến thành những dòng thác nước xối xả, ào ạt trút xuống từ trời cao. Tiếng mưa đập vào mái ngói, vào mặt sông, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào và dồn dập. Dòng Thiên Giang, vốn hiền hòa uốn lượn, giờ đây bỗng trở nên hung dữ lạ thường. Nước sông dâng lên nhanh ch��ng, chỉ trong chốc lát đã cao hơn hẳn mọi ngày. Những gợn sóng nhỏ ban đầu biến thành những con sóng lớn, đập mạnh vào bờ, nuốt chửng những thảm cỏ ven sông.

Lão Quán Chủ, người đàn ông phúc hậu với mái tóc đã điểm bạc và nụ cười hiền từ, đang pha trà ở góc quán. Vẻ mặt y bỗng trở nên căng thẳng. Y vội vàng chạy ra ban công, nhìn xuống dòng sông đang cuồn cuộn chảy. "Nước lên nhanh quá!" Lão Quán Chủ thốt lên, giọng nói vốn ấm áp giờ đây nhuốm đầy vẻ hoảng hốt. "Cả đời ta chưa từng thấy thế này! Mới sáng còn trong xanh, giờ đã đục ngầu, cuồn cuộn như thú dữ!" Y không đợi thêm nữa, vội vã quay vào trong, lớn tiếng gọi người nhà, khuôn mặt đầy lo lắng. Tiếng đổ vỡ lạch cạch của đồ đạc được di dời vội vã vang lên từ phía sau.

Tiểu An, nghe thấy tiếng Lão Quán Chủ, cũng buông bút, ngước nhìn Tạ Trần với ánh mắt sợ hãi. "Tiên sinh, nước... nước sẽ vào quán sao? Con thấy nó cao quá!" Cậu bé run rẩy chỉ tay ra phía sông. Cảnh tượng nước sông cuồn cuộn nhấn chìm đường làng, cuốn trôi một số vật dụng ven bờ, khiến cậu bé chưa từng chứng kiến cảnh tượng tương tự, không khỏi hoảng sợ. Tiếng kêu cứu vọng lại từ những ngôi nhà thấp hơn ven sông, khiến bầu không khí càng thêm căng thẳng. Những người dân hối hả di chuyển đồ đạc lên cao, tiếng chân người chạy rầm rập, tiếng la hét chỉ huy, tiếng trẻ con khóc thét, tất cả tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn chưa từng có ở Thị Trấn An Bình yên bình.

Tạ Trần, vẫn ngồi yên tại chỗ, nhưng đôi mắt sâu thẳm của y đã rời khỏi trang sách, hướng về phía dòng sông đang gào thét. Y không hề tỏ ra sợ hãi hay hoảng loạn. Vẻ mặt y vẫn điềm tĩnh đến lạ, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt lại ánh lên một sự suy tư khó tả, như thể y đang đọc được một quy luật nào đó từ chính sự cuồng nộ của thiên nhiên. Mùi ẩm mốc của mưa, mùi bùn đất tanh nồng từ dòng sông, và cái lạnh ẩm ướt của không khí dường như cũng không làm lay chuyển được sự tĩnh tại của y. Tạ Trần khẽ thở dài, một hơi thở nhẹ tựa làn khói, rồi cất giọng trầm bổng, lời nói chứa đựng một triết lý sâu xa mà Tiểu An vẫn đang dần học hỏi. "Thiên tai vô thường. Đất trời biến đổi không ngừng, nhân tai cũng vậy. Nhưng lòng người, lòng người cũng có thể kiên cường, Tiểu An à. Quan trọng là cách chúng ta đối mặt với sự vô thường đó." Y không trực tiếp trả lời câu hỏi của Tiểu An, nhưng lời nói của y lại mang một sức nặng an ủi lạ thường.

Lão Quán Chủ, sau khi tạm thời cất giữ được một số đồ đạc quan trọng, quay lại, thấy Tạ Trần vẫn bình thản ngồi đó, không khỏi vừa khâm phục vừa lo lắng. "Tạ công tử, ngài nên... ngài nên cùng Tiểu An tìm chỗ cao hơn để trú ẩn. Dòng nước này... không ai biết trước được điều gì!" Y nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ tôn kính, nhưng cũng chứa đựng sự thúc giục.

Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt lướt qua những ngôi nhà đang bị đe dọa, qua những người dân đang hối hả chống chọi với dòng nước lũ. Y không phải là một tiên nhân có thể hô mưa gọi gió, hay dùng pháp lực để ngăn chặn dòng nước. Y chỉ là một phàm nhân. Nhưng chính vì là phàm nhân, y càng thấu hiểu sự yếu đuối và giới h��n của con người trước sức mạnh tự nhiên. Tuy nhiên, y cũng nhìn thấy được tiềm năng, sức mạnh ẩn giấu trong chính sự đoàn kết và trí tuệ của phàm nhân. Y biết, đây là một bài kiểm tra, không chỉ cho Thị Trấn An Bình, mà cho cả cái "Nhân Đạo" mà y đang âm thầm xây dựng.

Tiểu An nhìn tiên sinh của mình, rồi nhìn ra dòng sông. Nước đã bắt đầu tràn vào một số ngôi nhà thấp ven bờ, tiếng ván gỗ kêu kẽo kẹt, tiếng nước va đập ầm ầm. Cậu bé cảm nhận rõ cái lạnh ẩm ướt của không khí, và sự lo lắng len lỏi trong lòng. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt bình thản của Tạ Trần, một sự trấn an vô hình lan tỏa. Cậu bé lại cầm bút lên, ghi lại những gì Tạ Trần vừa nói: "Thiên tai vô thường, lòng người kiên cường." Những dòng chữ này, vào khoảnh khắc đó, dường như mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ như gió thoảng, rồi lại hướng mắt về phía dòng Thiên Giang đang cuồn cuộn, ánh mắt đăm chiêu. Y không can thiệp, nhưng y quan sát. Y không hành động, nhưng y suy nghĩ. Và trong suy nghĩ của y, có lẽ đã có những "hạt mầm triết lý" được gieo xuống, chuẩn bị cho những bước đi tiếp theo của Nhân Đạo.

***

Cơn mưa vẫn không ngớt, tuy đã chuyển thành những hạt nhỏ hơn, nhưng dòng Thiên Giang vẫn không ngừng dâng cao, nhấn chìm thêm nhiều khu vực ven bờ. Đến giữa trưa, cả Thị Trấn An Bình, đặc biệt là những khu dân cư gần sông, đã chìm trong một biển nước đục ngầu, hỗn loạn. Tiếng nước chảy xiết, tiếng bùn đất sạt lở, tiếng la hét cầu cứu của người dân, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng. Nhưng rồi, giữa cảnh hỗn mang đó, một giọng nói vang dội, đầy uy lực đã cất lên, cắt xuyên qua màn mưa và tiếng nước lũ.

"Mọi người tập trung về phía đê phía Đông! Nhanh lên! Không ai được bỏ cuộc!"

Đó là Thủ Lĩnh Dân Quân, một người đàn ông thân hình cường tráng, vẻ mặt cương nghị, đang mặc bộ giáp sắt thô sơ. Y xuất hiện như một ngọn hải đăng giữa biển sóng, nhanh chóng tập hợp những người dân còn đang hoang mang, chỉ huy họ một cách dứt khoát. Dù nước lũ đã rút h��t sức sống và hy vọng khỏi nhiều khuôn mặt, nhưng khi nhìn thấy vị Thủ Lĩnh kiên cường này, một tia lửa nhỏ của sự đoàn kết và ý chí chống trả lại bùng lên. Người dân, vốn chỉ biết kêu than và chạy tán loạn, giờ đây bắt đầu có tổ chức hơn, nghe theo những mệnh lệnh rõ ràng của y.

Tạ Trần và Thư Đồng Tiểu An đã rời khỏi Quán Trà Vọng Giang, hòa mình vào dòng người đang hối hả chống chọi với lũ lụt. Tạ Trần vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhưng ánh mắt y không ngừng quan sát. Y thấy những gương mặt mệt mỏi, những đôi tay chai sần đang ra sức vác từng bao cát nặng trĩu. Y thấy Lão Ngư Dân, với làn da đen sạm vì nắng gió và bộ râu bạc trắng, đang thở dốc, mồ hôi trộn lẫn với nước mưa, nhưng vẫn không ngừng vác những thân gỗ lớn để gia cố bờ đê. "Sức người có hạn, nhưng không thể bỏ cuộc!" Lão Ngư Dân thốt lên, giọng nói khản đặc, vừa là một lời động viên cho chính mình, vừa là một lời nhắn nhủ cho những người xung quanh.

Tiểu Hoa, cô bé nhỏ nhắn với mái tóc tết hai bên và đôi mắt to tròn lanh lợi, cũng không đứng ngoài cuộc. Ban đầu, cô bé sợ hãi nép sau lưng Tạ Trần, nhưng sau đó, được sự động viên của Thư Đồng Tiểu An, Tiểu Hoa đã cùng những đứa trẻ khác giúp đỡ di chuyển những đồ vật nhẹ hơn, phân phát nước uống và bánh khô cho những người lớn đang làm việc cật lực. Những hành động nhỏ bé ấy, dù không trực tiếp ngăn chặn được dòng nước lũ, nhưng lại là những tia sáng ấm áp, nhắc nhở mọi người về tình người, về sự đồng lòng.

Thủ Lĩnh Dân Quân, sau khi phân công nhiệm vụ, bắt đầu kiểm tra các điểm xung yếu trên tuyến đê. Y đi qua Tạ Trần, ánh mắt lướt qua vẻ thư sinh gầy gò của y, nhưng không có ý định dừng lại. Tuy nhiên, Tạ Trần lại khẽ gọi y. "Thủ Lĩnh Dân Quân, xin đợi một chút."

Thủ Lĩnh Dân Quân quay lại, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn Tạ Trần. Y biết Tạ Trần là một người có học thức, nhưng trong tình thế cấp bách này, y không nghĩ một thư sinh lại có thể giúp gì được.

Tạ Trần không nói nhiều. Y chỉ vào một điểm trên tấm bản đồ sơ sài mà Thủ Lĩnh Dân Quân đang cầm trên tay, đó là khu vực gần ngã ba sông, nơi có một khúc cua khá gắt. "Chỗ này, dòng chảy xoáy mạnh, Thủ Lĩnh. Nước sẽ tìm chỗ yếu mà phá. Cần gia cố thêm một lớp nữa, hoặc ít nhất là một hàng cọc gỗ vững chắc. Nếu không, e rằng cả đoạn đê này sẽ khó mà giữ được." Giọng y nhẹ nhàng, trầm tĩnh, nhưng lời nói lại mang một sự chắc chắn đến lạ.

Thủ Lĩnh Dân Quân nhìn vào điểm Tạ Trần chỉ, rồi nhìn ra dòng sông đang cuồn cuộn ở vị trí đó. Y là một người có kinh nghiệm sông nước, nhưng trong cơn hoảng loạn và áp lực, y đã không để ý kỹ đến quy luật dòng chảy phức tạp như vậy. ��nh mắt y chợt lóe lên một tia sáng, như vừa bừng tỉnh. Y nhận ra lời nói của Tạ Trần không phải là sự phỏng đoán, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc về tự nhiên, một nhãn quan phi phàm không thể có được chỉ bằng kinh nghiệm thông thường. "Đa tạ Tạ tiên sinh đã chỉ giáo!" Y nói, giọng nói đầy chân thành, rồi lập tức quay người, lớn tiếng ra lệnh cho những người lính và dân quân tập trung gia cố khu vực đó.

Tạ Trần khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào. Y không hề phô trương, cũng không hề coi đó là công lao của mình. Y chỉ đơn thuần đưa ra lời khuyên mà y nhận thấy là cần thiết, dựa trên khả năng suy luận cực hạn và sự nhạy cảm với "nhân quả" của mình. Đối với y, đó là một hành động "vô vi" theo đúng nghĩa của nó: không cố tình can thiệp bằng sức mạnh, mà thuận theo quy luật tự nhiên, dùng trí tuệ để khơi gợi và định hướng hành động đúng đắn của con người.

Cả Tiểu An và Tiểu Hoa đều chứng kiến khoảnh khắc đó. Tiểu An, với cuốn sổ tay trong tay, đã ghi lại lời nói của tiên sinh. Cậu bé bắt đầu hiểu rằng, đôi khi, sức mạnh không nằm ở nắm đấm hay phép thuật, mà nằm ở sự thấu hiểu và khả năng nhìn xa trông rộng. Tiểu Hoa thì nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy ngưỡng mộ, như thể y là một vị thần tiên ẩn mình giữa phàm trần.

Người dân vẫn tiếp tục công việc của mình, tiếng vác bao cát, tiếng đóng cọc gỗ, tiếng nước lũ gầm gừ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một khung cảnh bi tráng của con người chống chọi với thiên nhiên. Mùi bùn đất, mùi mồ hôi, mùi ẩm ướt của nước sông bốc lên nồng nặc. Dù mệt mỏi, dù hoảng loạn, nhưng trong sâu thẳm mỗi người, một ngọn lửa của sự kiên cường và đoàn kết đã được nhóm lên, không chỉ nhờ vào sự chỉ huy của Thủ Lĩnh Dân Quân, mà còn nhờ vào những lời khuyên đúng lúc, những hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa từ những người như Tạ Trần. Kỷ nguyên Nhân Gian, nơi không có tiên đạo hỗ trợ, đang tự mình tìm ra con đường để tồn tại và phát triển.

***

Khi ánh chiều yếu ớt bắt đầu len lỏi qua những đám mây tan dần, vẽ lên một vệt sáng vàng cam trên nền trời xám xịt, dòng Thiên Giang cuối cùng cũng đã rút. Nước lũ từ từ thoái lui, để lại phía sau một cảnh tượng tan hoang nhưng không có thiệt hại về người. Bùn đất bám đầy khắp nơi, từ những con đường làng cho đến các ngõ ngách, từ những bức tường nhà cho đến những thân cây ven sông. Mùi bùn tanh nồng, mùi ẩm mốc của nước đọng, và mùi của sự mệt mỏi bốc lên khắp Thị Trấn An Bình. Tuy nhiên, trong không khí không còn sự hoảng loạn, mà thay vào đó là sự nhẹ nhõm và một tinh thần đoàn kết mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Người dân bắt đầu công cuộc dọn dẹp và xây dựng lại. Tiếng xẻng cào bùn, tiếng ván gỗ được xếp lại, tiếng nói chuyện râm ran, không còn là tiếng kêu cứu mà là tiếng động viên lẫn nhau. Những gương mặt mệt mỏi nhưng ánh lên niềm hy vọng, họ biết rằng họ đã vượt qua được một thử thách lớn.

Tạ Trần, sau khi giúp đỡ một số công việc nhẹ ở khu vực ven sông, trở về quán sách của mình. Quán sách nằm ở vị trí cao hơn một chút nên không bị nước lũ tràn vào, nhưng không khí bên trong vẫn còn ẩm ướt và nặng mùi bùn đất từ bên ngoài phả vào. Y gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, bước chân vẫn ung dung như thường lệ. Y đặt cuốn sách đang đọc dở lên bàn, rồi ra cửa, nhìn ra bên ngoài. Dòng Thiên Giang giờ đây đã trở lại vẻ hiền hòa, chỉ còn những vệt nước đục ngầu còn sót lại trên bờ cát và những thân cây ngổn ngang làm chứng cho trận lũ vừa qua.

Chẳng bao lâu sau, có tiếng bước chân dồn dập tiến đến. Đó là Thủ Lĩnh Dân Quân và Lão Quán Chủ, cả hai đều người đầy bùn đất, quần áo ướt sũng, nhưng vẻ mặt lại rạng rỡ niềm vui và sự biết ơn.

"Tạ tiên sinh!" Thủ Lĩnh Dân Quân bước đến, chắp tay cúi đầu thật sâu. "Nếu không có lời nhắc nhở kịp thời của ngài về đoạn đê phía Đông, e rằng thiệt hại sẽ còn lớn hơn gấp bội, thậm chí có thể gây mất mát về người. Ngài quả là có nhãn quan phi phàm, nhìn thấu được cả dòng chảy vô thường của tự nhiên!" Giọng y chân thành, chứa đựng một sự kính phục sâu sắc.

Lão Quán Chủ cũng thở phào, tiến đến gần Tạ Trần, đôi mắt lão tràn ngập s�� cảm kích. "May mắn quá, may mắn quá. Lúc đầu ta cứ nghĩ... cứ nghĩ là hết. Nhưng rồi nhờ lời chỉ điểm của Tạ công tử, và sự đồng lòng của mọi người, chúng ta đã giữ được. Con người ta không có sức mạnh tiên đạo, nhưng có lòng người, có trí tuệ. Thế là đủ rồi!" Lão nói, giọng khản đặc vì mệt mỏi nhưng lại đầy vẻ tự hào.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt y đăm chiêu nhìn ra dòng sông đang dần trở lại vẻ hiền hòa, như thể y đang lắng nghe tiếng thì thầm của vạn vật. Y không nhận lấy lời khen, cũng không hề tỏ ra kiêu hãnh. Với y, đó chỉ là sự vận hành của "nhân quả," một sự thật hiển nhiên khi mọi yếu tố được nhìn nhận và sắp xếp đúng chỗ. "Thủ Lĩnh quá lời rồi. Đó chẳng qua là quy luật của nước, tìm chỗ yếu mà phá. Chư vị đã dũng cảm và đồng lòng, đó mới là sức mạnh thực sự."

Y quay lại nhìn Thủ Lĩnh Dân Quân và Lão Quán Chủ, đôi mắt sâu thẳm lấp lánh một thứ ánh sáng triết lý. "Sức mạnh lớn nhất, đôi khi không nằm ở phép thần thông, mà ở chính trái tim và trí tuệ của phàm nhân. Thiên Đạo vô thường, biến đổi không ngừng, mang theo tai ương và thử thách. Nhưng Nhân Đạo, Nhân Đạo lại bất diệt, bởi nó được xây dựng trên nền tảng của sự thấu hiểu, của tình người, của trí tuệ và sự kiên cường."

Lời nói của Tạ Trần vang vọng trong không gian ẩm ướt của quán sách, mang theo một tầng thấu hiểu mới, không chỉ cho Thủ Lĩnh Dân Quân hay Lão Quán Chủ, mà còn cho chính y. Y nhận ra rằng, "Vô Vi Chi Đạo" của mình không phải là hoàn toàn không làm gì, mà là thuận theo tự nhiên, là khơi gợi tiềm năng trong con người, là gieo những "hạt mầm triết lý" để chúng tự nảy nở và phát triển. Y không cần phải là một cứu tinh vĩ đại, không cần phải dùng phép thuật để "vá trời" hay "cứu vãn Thiên Đạo." Y chỉ cần là một "điểm neo nhân quả," một người dẫn đường thầm lặng, giúp nhân gian tự mình vượt qua khó khăn, tự mình tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Sự kiện lũ lụt này là một trong nhiều "bài kiểm tra" tự nhiên mà kỷ nguyên Nhân Gian sẽ phải đối mặt, nơi con người phải tự mình tìm ra giải pháp, ph��t triển trí tuệ và sự đoàn kết. Khả năng quan sát và "nhân quả chi nhãn" của Tạ Trần, dù không phải phép thuật, đã và sẽ là yếu tố quan trọng giúp cộng đồng phàm nhân vượt qua nhiều thử thách trong tương lai, dần khẳng định giá trị của triết lý "Nhân Đạo." Lời khuyên của y không phải là mệnh lệnh, mà là sự gợi mở, một cách để "thuận theo tự nhiên" trong cả hành động lẫn suy nghĩ của con người.

Khi Thủ Lĩnh Dân Quân và Lão Quán Chủ cáo từ, Tạ Trần lại quay về phía cửa, ánh mắt dõi theo vệt nắng chiều đang dần tắt. Y biết, cuộc sống bình thường của nhân gian vẫn sẽ tiếp diễn, với những niềm vui nhỏ bé, những lo toan đời thường, và cả những thử thách bất ngờ. Nhưng giờ đây, y đã nhìn thấy một cách rõ ràng hơn bao giờ hết, rằng con người, ngay cả khi không có sự phù hộ của tiên thần, vẫn có thể đứng vững, vẫn có thể vươn lên, vẫn có thể tìm thấy ý nghĩa và sự trọn vẹn trong chính cuộc đời phàm tục của mình. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống theo những cách thức riêng của họ, từng bước một, từng sự kiện một, viết nên bản thiên niên sử mới cho một kỷ nguyên không còn tiên đạo.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free