Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1582: Cốc Trà Vô Ngôn: Gieo Mầm An Bình

Sau lời Tạ Trần trầm tư, không khí trong quán sách chợt chùng xuống. Tôn Đại Thúc và Ông Chủ Tiệm Thuốc, hai người đàn ông từng kinh qua bao sóng gió cuộc đời, chợt thấy mình đứng trước một vấn đề mà kinh nghiệm phàm tục hay y thuật tinh thâm đều trở nên bất lực. Họ đã chứng kiến Nhân Gian thay đổi, đã nhìn thấy những phép màu do sự đoàn kết và trí tuệ phàm nhân tạo ra, nhưng nỗi đau trong tâm khảm của một con người, lại là một vực thẳm khó lường. Tiểu An, với đôi mắt to tròn, vẫn nhìn Tạ Trần, những lời cuối của tiên sinh về "nhân tính", về "sự kết nối" vẫn văng vẳng trong tâm trí non trẻ của em.

Tạ Trần, với thân hình gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt vì thường ẩn mình trong thư phòng, đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, vẫn đứng đó, như một cái cây cổ thụ tĩnh lặng giữa dòng đời. Y biết, có những bài học không thể giảng giải bằng lời, có những vết thương chỉ có thể chữa lành khi người bệnh tự mình tìm thấy ánh sáng. Và đôi khi, để ánh sáng xuất hiện, cần một sự tĩnh lặng đến mức cực điểm, một khoảng trống đủ lớn để linh hồn tự cất tiếng.

Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những tia nắng cuối cùng còn vương vấn trên mái ngói rêu phong của Thị Trấn An Bình, vẽ nên những vệt sáng vàng cam trên mặt sông Vọng Giang cuộn chảy. Khác với vẻ vội vã, dồn dập của những dòng nước lũ trước đây, con sông giờ đây chảy hiền hòa, mang theo phù sa bồi đắp và sự sống cho đôi bờ. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng của những người bán rong, tiếng xe ngựa lộc cộc trên đường đá cuội, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản hòa tấu trầm bổng của cuộc sống phàm nhân. Mùi thức ăn từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mới và đất ẩm sau cơn mưa, mùi mồ hôi thoang thoảng của những người lao động, tất cả đều là hơi thở của một Nhân Gian đang từng bước kiến tạo lại bình thường vĩnh cửu.

Tạ Trần khẽ xoay người, ánh mắt lướt qua Tôn Đại Thúc và Ông Chủ Tiệm Thuốc, những con người đã cùng y vượt qua bao thăng trầm. Y không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu hàm chứa cả sự thấu hiểu và một quyết định thầm lặng. "Tiểu An, chúng ta đi thôi," giọng y trầm, điềm tĩnh vang lên, phá vỡ sự im lặng.

Tiểu An ngoan ngoãn đứng dậy, cất cuốn sách nhỏ vào túi vải. Em vẫn chưa hiểu hết những lời tiên sinh vừa nói, nhưng em biết, khi tiên sinh nói "đi thôi", có nghĩa là một hành trình mới sắp bắt đầu, một bài học mới sắp được mở ra.

Tạ Trần và Tiểu An bước ra khỏi quán sách, hòa vào dòng người trên những con phố quen thuộc của Thị Trấn An Bình. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, đều toát lên vẻ ấm cúng, kiên cố hơn sau những đợt lũ lịch sử. Có một quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn, nơi trẻ con đang nô đùa, tiếng cười giòn tan vang vọng trong không gian tĩnh mịch của buổi chiều tà. Bầu không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình, toát lên sự thân thiện và gắn kết của cộng đồng.

Họ đi qua vài con hẻm nhỏ, lách mình qua những gánh hàng rong còn sót lại, cho đến khi một hình bóng quen thuộc xuất hiện ở cuối con đường. Đó là Ông Chủ Tiệm Thuốc, với dáng vẻ gầy gò, đeo kính, vẻ mặt hiền lành, nhưng giờ đây lại mang một nét thất vọng rõ rệt. Ông ta đang từ từ bước ra từ một căn nhà nhỏ, mái ngói đã bạc màu, bức tường đất đã phủ rêu xanh. Từ người ông luôn phảng phất mùi thảo dược đặc trưng, nhưng hôm nay, mùi hương ấy dường như cũng nhuốm một nét u buồn. Ông ta vừa đi vừa lắc đầu ngao ngán, tự lẩm bẩm: "Ta bó tay rồi, thuốc tốt đến mấy cũng không bằng lòng người muốn chữa bệnh... Thôi thì đành vậy, số phận nó đã vậy rồi." Ông ta thở dài thườn thượt, dường như đã dốc hết mọi nỗ lực mà vẫn không thể lay chuyển được ý chí của người bệnh.

Tạ Trần và Tiểu An bước đến gần. Ông Chủ Tiệm Thuốc ngẩng đầu, nhìn thấy hai người, liền khẽ gật đầu chào hỏi, ánh mắt vẫn còn vương vấn sự bất lực. "Tạ công tử, Tiểu An," ông cất tiếng, giọng nói khàn khàn, "Hai người lại đi dạo buổi chiều sao?"

Tạ Trần khẽ cúi đầu đáp lễ. "Tiệm thuốc có vẻ bận rộn. Ông chủ vừa từ nhà Trung về sao?" Giọng Tạ Trần trầm, điềm tĩnh, không một chút phán xét hay dò hỏi, chỉ là một câu hỏi tự nhiên.

Ông Chủ Tiệm Thuốc lại thở dài. "Phải, Tạ công tử. Ta lại mang thuốc đến cho Trung, nhưng y vẫn vậy. Cứ quay mặt vào tường, không nói một lời, cũng không chịu uống thuốc. Thậm chí còn không thèm liếc nhìn ta một cái. Đúng là... tâm bệnh thì y thuật của ta không thể nào chạm tới được." Ông ta lắc đầu một lần nữa, đôi mắt ẩn sau lớp kính dày ánh lên vẻ bất lực. "Bệnh nhẹ thì uống thuốc, bệnh nặng thì cầu trời! Nhưng Trung thì... chẳng chịu làm gì cả."

Tiểu An, với bản tính tò mò và lòng trắc ẩn của một đứa trẻ, khẽ nắm lấy vạt áo Tạ Trần, ngước nhìn y. "Tiên sinh, người đàn ông này... người không muốn sống nữa sao?" Giọng em thì thầm, đầy lo lắng. Em đã chứng kiến bao nhiêu sự sống hồi sinh sau lũ lụt, bao nhiêu nụ cười quay trở lại trên môi người dân An Bình, nhưng hình ảnh một người đàn ông từ chối cả sự sống, điều đó thật khó hiểu đối với em.

Tạ Trần không trả lời trực tiếp câu hỏi của Tiểu An. Y khẽ lắc đầu, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng chứa đựng vô vàn suy tư. Đôi mắt y sâu thẳm, nhìn về phía ngôi nhà của Trung, nơi cánh cửa gỗ cũ kỹ khép hờ, toát lên một vẻ buồn bã, cô độc đến nao lòng. Căn nhà im lìm giữa tiếng ồn ào của phố xá, như một vết sẹo cũ kỹ trên da thịt của Thị Trấn An Bình đang hồi sinh. "Cuộc đời này, Tiểu An, có rất nhiều điều không thể lý giải bằng một câu 'muốn' hay 'không muốn'," Tạ Trần khẽ nói, giọng y vang lên trầm ấm, "Có những nỗi đau không thể thốt thành lời, có những gánh nặng không thể chia sẻ. Chúng ta chỉ có thể nhìn thấy cái cây đã héo úa, chứ khó lòng biết được gốc rễ của nó đã mục ruỗng từ bao giờ."

Ông Chủ Tiệm Thuốc nghe Tạ Trần nói, gương mặt ông ta chợt giãn ra một chút. Ông ta chưa bao giờ nghe Tạ Trần nói một lời trực tiếp về bệnh tình của Trung, nhưng những câu nói ẩn dụ của y luôn khiến người nghe phải suy ngẫm. "Tạ công tử nói đúng. Nhi��u khi ta cũng tự hỏi, rốt cuộc Trung đã gặp phải chuyện gì, mà lại biến thành bộ dạng này."

Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, không bình luận thêm. Y hướng ánh mắt về phía cánh cửa khép hờ của ngôi nhà Trung. Sự tĩnh lặng bao trùm lấy căn nhà đó, một sự tĩnh lặng khác hẳn với vẻ bình yên của phố phường. Đó là sự tĩnh lặng của nỗi tuyệt vọng, của sự buông xuôi. Tạ Trần biết, y thuật có thể chữa thân bệnh, nhưng không thể chạm tới căn nguyên của tâm bệnh. Sự can thiệp trực tiếp, những lời khuyên giáo điều, đôi khi chỉ càng đẩy người bệnh lún sâu hơn vào sự cô lập.

Y chậm rãi bước đến trước cửa nhà Trung, không gõ cửa, cũng không gọi tên. Bàn tay y khẽ đặt lên cánh cửa gỗ đã sờn cũ, nhẹ nhàng đẩy vào. Cánh cửa kêu kẽo kẹt, mở ra một khe hở nhỏ, vừa đủ để một người lách mình vào. Không gian bên trong tối om, ẩm mốc, mùi bụi cũ và khí tức u uất xộc thẳng vào mũi. Tạ Trần không chần chừ, bước vào. Tiểu An, với vẻ mặt vừa tò mò vừa lo lắng, cũng theo sát phía sau. Ông Chủ Tiệm Thuốc đứng ngoài cửa, nhìn theo bóng hai người, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả, vừa bất lực, vừa hy vọng mong manh. Ông ta biết, Tạ Trần không phải là một thầy thuốc theo nghĩa thông thường, nhưng y có một khả năng nhìn thấu nhân tâm, một trí tuệ sâu sắc mà ông chưa từng thấy ở bất kỳ ai.

Bên trong căn nhà, ánh sáng hoàng hôn chỉ còn leo lét xuyên qua khe cửa sổ bẩn thỉu, phủ một lớp mờ ảo lên mọi vật. Không khí nặng nề, ẩm thấp, thoang thoảng mùi ẩm mốc và một chút mùi của sự bỏ bê, của cuộc sống không được chăm sóc. Trung nằm trên một chiếc giường tre cũ kỹ, quay mặt vào tường, tấm lưng gầy gò, tiều tụy gồ lên dưới lớp chăn mỏng. Râu ria y lởm chởm, mái tóc rối bời, quần áo xộc xệch, toát lên vẻ chán chường, buông xuôi. Dáng vẻ của Trung không chỉ là sự mệt mỏi về thể xác, mà còn là sự kiệt quệ của tinh thần, của một linh hồn đã từ bỏ mọi hy vọng.

Tạ Trần không nói một lời. Y cũng không cố gắng lay gọi Trung, hay thốt ra bất kỳ câu hỏi thăm xã giao nào. Y hiểu rằng, trong thời khắc này, mọi lời nói đều có thể trở thành gánh nặng, mọi sự động chạm đều có thể bị coi là xâm phạm. Y chậm rãi lướt mắt qua căn phòng, nhìn những đồ vật bám bụi, những vết nứt trên tường, những dấu hiệu của một cuộc sống đang dần tàn lụi.

Y tìm một cái bàn nhỏ còn trống ở góc phòng, đầy bụi bặm nhưng không bị lộn xộn quá mức. Bàn tay gầy gò của y khẽ phủi đi lớp bụi, sau đó y trải một tấm khăn lụa đơn giản, màu xanh nhạt. Từ trong túi vải nhỏ của mình, y cẩn thận lấy ra một bộ trà cụ bằng gốm sứ trắng tinh, một ấm trà nhỏ, hai chiếc chén, và một hộp trà gỗ đàn hương. Bên cạnh đó, y còn đặt xuống một cuốn sách cổ, bìa đã ngả màu ố vàng, mang tên "Vô Vi Chi Đạo", một cuốn sách mà y vẫn thường đọc mỗi khi có thời gian rảnh rỗi ở quán sách của mình.

Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, lặng lẽ ngồi xuống một chiếc ghế gỗ mục nát gần đó, quan sát mọi hành động của Tạ Trần. Em không hỏi, chỉ im lặng dõi theo từng cử chỉ của tiên sinh, như một học trò đang chiêm nghiệm một bài học sâu sắc mà không cần lời giảng giải. Em đã quen với cách làm việc kỳ lạ của Tạ Trần, cách y quan sát, suy luận, và đôi khi, cách y hành động mà không cần bất kỳ lời nói nào.

Tạ Trần bắt đầu pha trà. Nước sôi được rót vào ấm, tiếng nước chảy nhẹ nhàng, thanh thoát vang lên trong không gian tĩnh mịch. Mùi trà thanh khiết, dịu dàng, dần dần lan tỏa, xua đi mùi ẩm mốc và sự u uất trong căn phòng. Đó là mùi của trà Phổ Nhĩ lâu năm, một hương thơm trầm ấm, có khả năng an thần, lắng đọng. Tạ Trần nhẹ nhàng tráng ấm, rồi rót nước vào chén, động tác uyển chuyển, chậm rãi, mỗi cử chỉ đều toát lên một vẻ thi���n định. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa ra không khí, mang theo một chút sinh khí vào căn phòng lạnh lẽo.

Trung vẫn nằm đó, quay mặt vào tường, không một tiếng động. Thế nhưng, mùi trà thơm, tiếng nước chảy nhẹ nhàng, và sự hiện diện tĩnh lặng của Tạ Trần dường như đã khẽ chạm đến giác quan của y. Trong tâm trí Trung, một sự bối rối bắt đầu len lỏi. *Kẻ này là ai? Tại sao lại không nói gì? Hắn muốn gì?* Y đã quen với những lời khuyên nhủ, những ánh mắt thương hại, những sự thúc giục phải uống thuốc, phải đứng dậy. Nhưng Tạ Trần lại hoàn toàn khác. Y không nói, không hỏi, không cố gắng lay gọi. Chỉ đơn giản là pha trà, và sau đó, y mở cuốn sách cổ, bắt đầu đọc trong sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Tiếng lật sách sột soạt, nhẹ như tiếng lá rơi, xen lẫn tiếng gió heo may lùa qua khe cửa sổ, tạo nên một bản nhạc nền dịu nhẹ. Tạ Trần nhấp một ngụm trà, ánh mắt y lướt qua Trung một cách vô tình, rồi lại tập trung vào những dòng chữ trên trang giấy. Đôi mắt y vẫn sâu thẳm, nhưng giờ đây lại ánh lên vẻ bình yên, dường như mọi sự hỗn loạn của thế gian đều không thể chạm tới được tâm hồn y.

Tiểu An, sau khi quan sát tiên sinh pha trà, cũng lấy ra cuốn sách nhỏ của mình, một cuốn sách dạy về các loại cây cỏ trong vùng. Em ngồi cạnh Tạ Trần, cũng bắt đầu đọc, bắt chước sự tĩnh lặng của tiên sinh. Hai bóng người, một lớn một nhỏ, ngồi đó, giữa căn phòng ẩm mốc, chìm đắm trong thế giới của riêng mình, chỉ có tiếng lật sách và mùi trà thơm làm chứng cho sự hiện diện của họ.

Trung, dù không quay lại, nhưng y có thể cảm nhận được. Sự yên tĩnh này không giống với sự yên tĩnh cô độc mà y đã tự giam mình trong đó. Đây là một sự yên tĩnh có bạn đồng hành, một sự tĩnh lặng không mang theo sự phán xét, không mang theo áp lực. Y cảm thấy một điều gì đó khác lạ, một cảm giác bình yên không lời, không áp đặt, từ từ len lỏi vào tâm trí đã chai sạn của y. Đây là một trạng thái mà y đã lâu không cảm nhận được, một khoảng lặng giữa những cơn bão táp của nỗi tuyệt vọng. Dù vẫn còn đầy bối rối, nhưng một hạt mầm nhỏ của sự tò mò, của một cảm giác lạ lẫm, đã bắt đầu nảy mầm trong trái tim đã khép kín của Trung.

Hoàng hôn dần buông xuống, những tia nắng cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Không gian bên ngoài trở nên tĩnh mịch hơn, chỉ còn tiếng côn trùng kêu rả rích từ những bụi cây gần đó. Trong căn nhà Trung, ánh sáng yếu ớt của một ngọn đèn dầu nhỏ do Tạ Trần thắp lên, leo lét chiếu rọi. Không khí trở nên se lạnh, mang theo hơi ẩm của đêm.

Tạ Trần vẫn kiên nhẫn đọc sách, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà đã nguội bớt. Mỗi động tác của y đều chậm rãi, thong dong, như một phần của dòng chảy tự nhiên. Cuốn "Vô Vi Chi Đạo" nằm mở trên tay y, những dòng chữ cổ xưa dường như đang thì thầm những triết lý sâu xa về sự tồn tại, về sự buông bỏ, về cách hòa mình vào dòng chảy của vạn vật mà không cần cưỡng cầu. Mùi gỗ đàn hương từ cuốn sách, hòa quyện với hương trà thoảng nhẹ, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh, thoát tục giữa sự u uất của căn phòng.

Sau một lúc lâu, Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống bàn, quay sang chiếc ấm trà. Y nhẹ nhàng rót một chén trà khác, chén trà thứ hai kể từ khi y đến. Hơi ấm từ chén trà bốc lên nghi ngút, một làn sương mỏng manh bay lượn trong không khí. Y không uống chén trà này. Thay vào đó, y chậm rãi đứng dậy, bước đến gần giường Trung, đặt chén trà nhẹ nhàng lên cái bàn nhỏ cạnh giường. Chén trà gốm sứ trắng tinh, với làn hơi ấm tỏa ra, là một điểm nhấn tinh khiết trong không gian bẩn thỉu, ảm đạm. Tất cả quá trình đó diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối. Tạ Trần không một lời nói, không một cử chỉ mời mọc, không một ánh mắt thúc giục. Y chỉ đơn giản là đặt chén trà ở đó, như một món quà vô ngôn, một lời mời gọi không lời.

Trung, người vẫn nằm im lìm quay mặt vào tường, chợt khẽ cử động. Tiếng chăn sột soạt, nhẹ như tiếng lá khô rơi, vang lên trong sự tĩnh lặng. Ánh mắt y từ từ quay lại, ban đầu còn trống rỗng, vô hồn, nhưng dần dần, nó tập trung vào bóng lưng Tạ Trần, rồi dừng lại ở chén trà ấm đang tỏa hương nghi ngút trên chiếc bàn cạnh giường. Hương trà thơm thoang tho���ng chạm đến khứu giác của y, mang theo một chút ngọt ngào, một chút thanh khiết mà y đã bỏ quên từ rất lâu rồi.

Một dòng suy nghĩ bất chợt lướt qua tâm trí Trung. *Hắn... không hỏi, không trách, không khuyên... Chỉ đọc sách, pha trà... Bình yên quá...* Sự hiện diện của Tạ Trần, khác hẳn với những người khác, không mang theo bất kỳ áp lực nào. Không có ánh mắt thương hại, không có lời nói an ủi sáo rỗng, không có sự thúc giục phải thay đổi. Chỉ có một sự chấp nhận im lặng, một không gian được tạo ra để y có thể tự do tồn tại trong nỗi đau của mình, mà không bị làm phiền. Đó là một cảm giác lạ lẫm, một sự giải thoát khỏi gánh nặng của sự kỳ vọng, của sự phán xét mà y đã tự đặt lên mình và cảm nhận từ những người xung quanh.

Tạ Trần khẽ đóng cuốn sách lại, tiếng bìa sách sột soạt vang lên. Y quay lại nhìn Tiểu An, khẽ gật đầu, ra hiệu cho em. Tiểu An hiểu ý, cất cuốn sách của mình, chậm rãi đứng dậy. Hai người lặng lẽ bước ra khỏi nhà, cánh cửa gỗ khẽ kêu kẽo kẹt khi được Tạ Trần nhẹ nhàng đóng l��i, không khóa trái, chỉ khép hờ như lúc ban đầu. Họ để lại chén trà còn ấm, với làn hơi vẫn còn vương vấn trong không khí, và cuốn sách "Vô Vi Chi Đạo" mở dở trên bàn.

Trung vẫn nhìn theo bóng họ cho đến khi khuất hẳn. Ánh mắt y dừng lại ở chén trà, rồi lướt sang cuốn sách. Không có sự tức giận, không có sự từ chối như mọi khi. Chỉ có một sự trống rỗng dần được lấp đầy bởi một tia hy vọng mong manh, một sự bối rối đến từ cảm giác bình yên chưa từng có. Y không động đậy, nhưng trong sâu thẳm tâm hồn y, một hạt mầm đã được gieo. Hạt mầm của sự suy ngẫm, của một câu hỏi không lời: *Thế giới bên ngoài, có lẽ nào, không chỉ có sự phán xét và nỗi đau?*

Tạ Trần và Tiểu An bước đi trong đêm tối, những ngọn đèn lồng đã bắt đầu thắp sáng khắp Thị Trấn An Bình. Ánh trăng non treo lơ lửng trên nền trời, chiếu rọi lên dòng sông Vọng Giang lấp lánh. Tạ Trần biết, Trung sẽ bắt đầu một hành trình nội tâm của sự suy ngẫm và tự chữa lành, có thể sẽ mất một thời gian dài và không dễ dàng. Y cũng biết, phương pháp 'vô vi' của y sẽ được áp dụng trong nhiều trường hợp cá nhân khác, chứng minh hiệu quả của nó trong việc đối phó với những vấn đề tâm lý phức tạp mà sức mạnh hay vật chất không thể giải quyết.

Tiểu An bước đi bên cạnh Tạ Trần, lòng em tràn đầy những câu hỏi, nhưng em không hỏi. Em cảm nhận được sự tĩnh lặng, sự kiên nhẫn của tiên sinh, và em biết, em đang dần học được những bài học sâu sắc về sự đồng cảm và trí tuệ, những điều sẽ định hình vai trò của em trong tương lai của Nhân Gian. Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, từng bước một, từng sự kiện một, không ngừng nghỉ. Và Tạ Trần, với 'nhân quả chi nhãn' của mình, vẫn sẽ là người quan sát, người gợi mở, nhưng không phải là người ra tay trực tiếp, để Nhân Gian tự mình viết nên câu chuyện của mình, từng trang một, từng số phận một.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free