Nhân gian bất tu tiên - Chương 1584: Vết Nứt Trên Cánh Cổng: Bài Học Từ Trẻ Thơ
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Trong quán sách yên bình, Tạ Trần và Tiểu An vẫn ngồi đó, như những người quan sát tĩnh lặng của dòng chảy cuộc đời. Họ biết, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, từng bước một, từng sự kiện một, không ngừng nghỉ. Và Tạ Trần, với "nhân quả chi nhãn" của mình, vẫn sẽ là người gợi mở, nhưng không phải là người ra tay trực tiếp, để Nhân Gian tự mình viết nên câu chuyện của mình, từng trang một, từng số phận một.
***
Ánh tà dương cuối cùng cũng chìm khuất sau rặng núi xa, để lại bầu trời một mảng màu tím than pha lẫn cam vàng, như một bức họa thủy mặc đang tan dần vào đêm. Tạ Trần khép lại cuốn sách cũ, mùi giấy ố vàng thoảng nhẹ trong không khí. Y đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những bóng đèn lồng đã bắt đầu thắp sáng, rải rác như những đốm lửa nhỏ trên nền vải nhung đêm.
“Thời gian trôi thật nhanh, tiên sinh,” Tiểu An khẽ nói, kéo ánh mắt Tạ Trần khỏi cõi xa xăm. Cậu bé đã đặt cuốn sách của mình sang một bên, vẻ mặt vẫn còn đọng lại chút suy tư từ câu chuyện về Trung ca ca. “Chỉ mới sáng nay thôi, anh ấy còn chìm trong u uất, vậy mà bây giờ…”
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, làn gió mát lành từ ngoài cửa lùa vào, làm lay động vài sợi tóc đen dài trên trán y. Y chậm rãi đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng. Dáng người y gầy gò, thanh mảnh, không hề có chút vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng lại toát ra một sự vững chãi đến lạ lùng. “Phải, thời gian là vậy, Tiểu An. Nó không chờ đợi ai, cũng không phán xét ai. Nó chỉ đơn thuần là dòng chảy, mang theo mọi thứ mà thôi.”
Y bước ra khỏi quán sách, Tiểu An nhanh nhẹn đi theo sau, đôi mắt to tròn vẫn ánh lên vẻ tò mò và khao khát học hỏi. Thị Trấn An Bình lúc này đã bớt đi phần nào sự ồn ào của ban ngày, nhưng vẫn còn đó tiếng cười nói râm ran từ các quán ăn, tiếng rao hàng cuối ngày của những người bán hàng rong, và mùi hương phức tạp của thức ăn, của gỗ mới, của đất ẩm sau cơn mưa chiều, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng rất riêng của cuộc sống phàm trần.
Họ đi ngang qua quảng trường nhỏ ở trung tâm thị trấn. Nơi đây, một công trình chạm khắc gỗ mới tinh vừa được hoàn thành, đứng sừng sững như một biểu tượng. Đó là "Cánh Cổng Hòa Bình", được dựng lên bởi bàn tay khéo léo của những người thợ mộc trong vùng, với những họa tiết chạm trổ tinh xảo hình chim chóc, hoa lá, và những con người đang nắm tay nhau. Màu gỗ mới còn thơm nồng, dưới ánh đèn lồng, nó toát lên một vẻ đẹp bình dị nhưng đầy ý nghĩa, tượng trưng cho sự đoàn kết và bình yên mà người dân An Bình đang cùng nhau xây dựng trong kỷ nguyên mới, khi Thiên Đạo dần suy kiệt.
Một nhóm trẻ con vẫn còn đang chơi đùa xung quanh Cánh Cổng, tiếng cười khúc khích của chúng vang vọng trong không khí mát mẻ của buổi chạng vạng. A Cường, cậu bé lanh lợi nhất trong đám, đang cố gắng trèo lên một trong những cột trụ của Cánh Cổng, trong khi Đại Tráng, người có thân hình mũm mĩm, đang cố gắng đẩy cậu bạn lên cao hơn. Tiểu Linh, cô bé nhỏ nhắn với đôi mắt to tròn, đứng ở dưới reo hò, vẻ mặt vừa thích thú vừa có chút lo lắng.
“Tiên sinh, anh Trung ca ca thực sự đã thay đổi rồi,” Tiểu An thì thầm, ánh mắt vẫn dõi theo lũ trẻ đang chơi đùa. “Ngài chỉ để lại chén trà và cuốn sách, không nói một lời nào, vậy mà anh ấy lại có thể đứng dậy, đối diện với cuộc sống. Con vẫn chưa hiểu hết được cái ‘duyên’ mà tiên sinh nhắc đến.”
Tạ Trần dừng lại một chút, để Tiểu An có thể ngắm nhìn cảnh vật. Y nhẹ nhàng đưa tay xoa đầu cậu bé. “Cái duyên đó, Tiểu An, không phải là một phép màu hay một lời nguyền. Nó là sợi dây vô hình kết nối vạn vật, là sự tương tác giữa nhân và quả. Ta không hề ban phát cho Trung sức mạnh hay trí tuệ, ta chỉ đưa cho anh ấy một hạt mầm hy vọng, và quan trọng hơn, là tạo ra một mảnh đất màu mỡ để hạt mầm đó có thể nảy nở. Ý chí sống, vốn dĩ đã có sẵn trong tâm khảm của mỗi người, chỉ cần một chút ánh sáng để nó được thức tỉnh mà thôi.”
Đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần ánh lên vẻ thấu hiểu. Y nhìn vào lũ trẻ đang chơi đùa, rồi lại nhìn về phía Cánh Cổng Hòa Bình, một công trình mới tinh, mang theo bao nhiêu kỳ vọng của người dân. Y biết, trong cái thế giới Nhân Gian đang dần tìm lại sự bình thường này, những vấn đề không còn là những trận chiến long trời lở đất giữa tiên ma, mà là những xung đột nhỏ bé, đời thường, những bài học về nhân tính, về trách nhiệm mà mỗi người cần phải tự mình trải qua.
“Con người, dù là phàm nhân hay tu sĩ, đều cần có không gian để tự mình chiêm nghiệm, tự mình lựa chọn,” Tạ Trần nói tiếp, giọng y trầm bổng như một khúc nhạc. “Nếu ta can thiệp quá sâu, nếu ta áp đặt suy nghĩ của mình, thì cái họ nhận được sẽ không phải là sự thức tỉnh chân thật, mà chỉ là sự phục tùng. Và như vậy, thì cái ‘nhân’ ta gieo, liệu có cho ra ‘quả’ mà ta mong muốn?”
Tiểu An gật đầu, cố gắng ghi nhớ từng lời của Tạ Trần. Cậu bé cảm thấy như mình đang đứng trước một cánh cửa lớn, từ từ được mở ra, hé lộ những triết lý sâu xa về cuộc đời, về con người mà trước đây cậu chưa từng nghĩ tới. Dù không phải lúc nào cũng hiểu rõ tường tận, nhưng cậu bé vẫn cảm nhận được sự đúng đắn trong từng lời nói, từng hành động của tiên sinh mình. Cậu biết, đây không phải là những bài học trong sách vở, mà là những bài học từ chính dòng chảy vô thường của Nhân Gian.
***
Đêm dần xuống, mang theo cái lạnh se sắt của cuối thu. Quảng trường trung tâm thị trấn, vốn dĩ vẫn còn râm ran tiếng cười nói, bỗng chốc trở nên tĩnh lặng một cách bất thường. Lũ trẻ, vốn đang hăng say chơi đùa, giờ đây lại đứng co ro lại thành một nhóm, nét mặt sợ hãi và bối rối.
Vừa rồi, trong một khoảnh khắc nghịch ngợm quá đà, A Cường đã cố gắng đu lên một phần chạm khắc của Cánh Cổng Hòa Bình. Cậu bé muốn chứng tỏ mình là người mạnh mẽ nhất, lanh lợi nhất trong đám. Đại Tráng, với sức lực có phần thô kệch của mình, đã đẩy mạnh từ phía dưới. Nhưng một tiếng "rắc" khô khốc vang lên, theo sau đó là tiếng gỗ nứt vỡ. Một phần cánh cổng, nơi chạm khắc hình một chú chim đang cất cánh, đã gãy rời, rơi xuống đất vỡ tan thành nhiều mảnh.
Sự im lặng chết chóc bao trùm lấy quảng trường. A Cường là người đầu tiên phá vỡ nó, với đôi mắt trợn ngược vì sợ hãi. Cậu bé không nghĩ mọi chuyện lại thành ra thế này. Bản năng đầu tiên của cậu là trốn tránh trách nhiệm.
“Không phải cháu! Là Đại Tráng làm!” A Cường nhanh chóng chỉ tay vào Đại Tráng, giọng nói the thé, cố gắng thoát khỏi tội lỗi. “Cháu chỉ bảo Đại Tráng đẩy cháu lên thôi, ai ngờ hắn ta dùng sức mạnh quá đà, làm gãy cả cổng!”
Đại Tráng, thân hình mũm mĩm, đứng ngây ra như trời trồng. Đôi mắt cậu bé mở to, vẻ mặt chất phác hiện rõ sự bối rối và sợ hãi. Cậu bé chưa từng đổ lỗi cho ai, và cũng chưa từng bị đổ lỗi một cách trắng trợn như vậy. “Không phải cháu… A Cường đẩy cháu… cháu chỉ đỡ thôi mà… tại vì… tại vì A Cường nhảy lên mạnh quá…” Đại Tráng lắp bắp, lời nói đứt quãng, không biết phải bào chữa thế nào cho mình.
Tiểu Linh đứng cạnh, rụt rè túm chặt vạt áo mình. Đôi mắt to tròn của cô bé ngấn nước, rụt rè liếc nhìn mảnh gỗ vỡ tan trên mặt đất, rồi lại nhìn sang A Cường và Đại Tráng đang tranh cãi. Cô bé sợ hãi, không dám nói lên sự thật mà mình vừa chứng kiến. Cô không muốn làm A Cường giận, cũng không muốn thấy Đại Tráng bị phạt. Cả người cô bé run lên bần bật.
Tiếng động lạ từ quảng trường nhanh chóng thu hút sự chú ý của người lớn trong thị trấn. Lão Quán Chủ, với dáng người phúc hậu và nụ cười hiền từ thường trực, là người đầu tiên bước tới. Ông vừa nhâm nhi chén trà, vừa nghe ngóng tình hình. Theo sau ông là Bà Chủ Quán Trà, với vẻ mặt hiền từ nhưng lúc này lại ánh lên sự lo lắng. Bà vừa dọn dẹp quán trà của mình xong, định bụng về nhà thì nghe thấy tiếng động. Và Tôn Đại Thúc, người nông dân với gương mặt khắc khổ và đôi bàn tay chai sạn, đang từ cánh đồng trở về, cũng dừng bước. Ông đặt chiếc nón rơm xuống, nhìn chằm chằm vào Cánh Cổng Hòa Bình đang bị hư hại.
“Chuyện gì thế này?” Bà Chủ Quán Trà cất giọng, sự lo lắng hiện rõ trong lời nói. “Ai đã làm hỏng công trình chung của thị trấn thế này?” Bà nhìn một lượt lũ trẻ, ánh mắt dừng lại ở mảnh gỗ vỡ. Cánh Cổng Hòa Bình là niềm tự hào của cả thị trấn, là biểu tượng cho sự đoàn kết mà họ đã cùng nhau vun đắp.
A Cường, với sự lanh lợi của mình, nhanh chóng giấu đi vẻ sợ hãi ban đầu, cố gắng tạo ra một vẻ mặt đáng thương. “Không phải cháu, thưa bà! Là Đại Tráng! Cậu ta dùng sức mạnh quá đà, làm gãy cả cổng!” Cậu bé cố gắng đẩy hết tội lỗi sang Đại Tráng.
Đại Tráng oan ức đến mức nước mắt lưng tròng. “Không phải… không phải cháu… Bà ơi, cháu không có cố ý…” Cậu bé nhìn Lão Quán Chủ, như tìm kiếm sự che chở.
Lão Quán Chủ, với vẻ mặt trầm tĩnh, chậm rãi bước tới gần lũ trẻ. Ông cúi xuống nhặt một mảnh gỗ vỡ, nhẹ nhàng vuốt ve những đường chạm khắc tinh xảo giờ đã không còn nguyên vẹn. “Các cháu đừng sợ, cứ nói thật đi,” ông nói, giọng điệu ấm áp nhưng không kém phần kiên định. “Vết nứt trên gỗ có thể sửa chữa, nhưng vết nứt trong lòng người, nếu không được hàn gắn bằng sự thật, sẽ mãi mãi là một lỗ hổng.”
Lời nói của Lão Quán Chủ như một tia sáng xuyên qua màn đêm của sự sợ hãi và dối trá. A Cường hơi chùn lại, ánh mắt cậu bé dao động. Tiểu Linh vẫn rụt rè, nhưng cô bé bắt đầu ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào mảnh gỗ vỡ. Tôn Đại Thúc, với vẻ mặt khắc khổ, nhìn thẳng vào mắt A Cường. “Đất có linh, người có tình. Sống sao cho phải đạo làm người,” ông nói một cách thẳng thừng, nhưng giọng điệu lại ẩn chứa sự bao dung. “Đừng vì một chút sợ hãi mà đánh mất cái tâm chân thật của mình.”
Không khí căng thẳng bao trùm lấy quảng trường. Đám trẻ con đứng im thin thít, không ai dám nói thêm lời nào. Người lớn thì im lặng quan sát, chờ đợi một lời thú tội, một sự thật được phơi bày. Vết nứt trên Cánh Cổng Hòa Bình không chỉ là vết nứt trên vật chất, mà còn là vết nứt tiềm ẩn trong lòng người, trong đạo đức của một thế hệ mới đang lớn lên. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào lũ trẻ, như thể muốn nhìn xuyên thấu vào tâm can chúng, tìm ra sự thật bị che giấu.
***
Trong khi đó, ánh đèn lồng từ quán sách của Tạ Trần vẫn tỏa ra một vầng sáng ấm áp, như một hòn đảo bình yên giữa dòng đời đang xao động. Tạ Trần không ra mặt can thiệp vào sự việc ở quảng trường. Y vẫn ngồi trong quán sách, pha một ấm trà sen thơm ngát. Mùi hương thanh khiết của trà lan tỏa khắp không gian, xua đi cái lạnh lẽo của màn đêm. Tiếng lật sách nhẹ nhàng của Tiểu An, cùng với tiếng gió thổi qua cửa sổ, tạo nên một bản nhạc tĩnh lặng.
Tuy nhiên, đôi mắt sâu thẳm của Tạ Trần không hề rời khỏi quảng trường. Y không cần nhìn trực tiếp, nhưng với khả năng cảm nhận "nhân quả" phi thường, y có thể cảm nhận được từng làn sóng cảm xúc đang dao động nơi đó: sự sợ hãi, bối rối, tức giận, và cả sự bao dung.
“Tiên sinh, con nghe nói có chuyện xảy ra ở quảng trường,” Tiểu An thì thầm, đôi mắt cậu bé không còn tập trung vào cuốn sách nữa, mà hướng về phía cửa sổ. “Hình như Cánh Cổng Hòa Bình bị hỏng… và bọn trẻ đang tranh cãi.”
Tạ Trần đặt chén trà xuống, khẽ thở dài. Y không nói gì, chỉ rót một chén trà nóng cho Tiểu An. “Tiểu An, con có biết câu chuyện về cây cầu gãy không?” y chậm rãi hỏi, giọng nói trầm ấm, thoát khỏi cái không khí căng thẳng đang bao trùm bên ngoài.
Tiểu An lắc đầu, đôi mắt tò mò nhìn Tạ Trần. “Dạ không ạ.”
Tạ Trần đưa chén trà cho Tiểu An, rồi bắt đầu kể, giọng y như một dòng suối chảy, nhẹ nhàng nhưng đầy sức cuốn hút. “Ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ, có một cây cầu gỗ bắc qua con sông lớn. Cây cầu đó là huyết mạch của làng, là nơi mọi người qua lại mỗi ngày. Một đêm nọ, trời mưa bão lớn, một thanh gỗ quan trọng trên cây cầu bị gãy, tạo thành một lỗ hổng nguy hiểm. Sáng hôm sau, người làng phát hiện ra, ai nấy đều lo lắng.”
“Rồi sao nữa ạ?” Tiểu An hỏi, hoàn toàn bị cuốn hút vào câu chuyện.
“Người ta bắt đầu tìm hiểu xem ai đã làm gãy cầu,” Tạ Trần tiếp tục. “Ban đầu, không ai nhận trách nhiệm. Người này đổ lỗi cho người kia, người kia đổ lỗi cho người nọ. Ai cũng sợ bị phạt, sợ bị chỉ trích. Thế rồi, một vị thợ mộc già, người đã dựng nên cây cầu đó, mới nói một câu: ‘Vết nứt trên gỗ có thể sửa, nhưng vết nứt trong lòng người, nếu không được hàn gắn bằng sự thật, sẽ mãi mãi là một lỗ hổng.’”
Tạ Trần dừng lại một chút, nhấp một ngụm trà. “Vị thợ mộc già đó không phạt ai cả. Ông chỉ nói rằng, cây cầu sẽ vẫn ở đó, nguy hiểm rình rập, cho đến khi ai đó dũng cảm đứng ra nhận lỗi. Không phải vì ông muốn trừng phạt, mà vì ông muốn mọi người hiểu rằng, trách nhiệm không phải là gánh nặng, mà là một phần của sự trưởng thành, của tình làng nghĩa xóm. Chỉ khi nhận lỗi, người ta mới có thể cùng nhau tìm cách sửa chữa, cùng nhau hàn gắn vết thương.”
Tiểu An lắng nghe từng lời, đôi mắt cậu bé mở to. Cậu bé bắt đầu liên tưởng đến câu chuyện về Trung ca ca, về việc anh ấy tự mình tìm thấy con đường, và giờ là câu chuyện về cây cầu gãy. “Tiên sinh, vậy nếu không ai nhận lỗi thì sao ạ?” cậu bé hỏi, giọng nói vang lên vẻ lo lắng.
“Nếu không ai nhận lỗi,” Tạ Trần trầm giọng, “thì cây cầu vẫn sẽ gãy, và nguy hiểm vẫn sẽ còn đó. Không ai dám đi qua, lòng tin giữa người với người sẽ bị lung lay. Và quan trọng hơn, cái vết nứt trong lòng người gây lỗi sẽ ngày càng lớn hơn, bào mòn đi sự chân thật, sự dũng cảm của họ.”
Lời kể của Tạ Trần không chỉ dành riêng cho Tiểu An. Quán sách của y có một cửa sổ nhỏ hướng ra quảng trường, và trong màn đêm tĩnh mịch, giọng nói trầm ấm của y, dù không quá lớn, nhưng vẫn đủ để lọt vào tai một vài người lớn đang tụ tập ở quảng trường, và cả những đứa trẻ đang sợ hãi co ro. A Cường, với đôi tai thính nhạy của một đứa trẻ lanh lợi, đã nghe thấy được câu chuyện về cây cầu gãy. Trong lòng cậu bé, một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra. Cậu bé sợ bị phạt, nhưng những lời của Tạ Trần như những hạt mầm gieo vào tâm trí cậu, khiến cậu không thể nào yên lòng. Cái ý nghĩ về "vết nứt trong lòng người" khiến A Cường cảm thấy một sự khó chịu day dứt, một điều gì đó còn đáng sợ hơn cả hình phạt.
***
Đêm đã khuya, vầng trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa nền trời đen thẫm, rải ánh bạc xuống khắp Thị Trấn An Bình. Quảng trường trung tâm, dưới ánh trăng và những ngọn đèn lồng leo lét, bỗng trở nên thật yên tĩnh. Tiếng trẻ con khóc thút thít đã ngừng, thay vào đó là một sự im lặng nặng nề.
A Cường, với đôi vai gầy gò, đứng tách biệt khỏi nhóm bạn. Đầu cậu bé cúi gằm, đôi tay xoắn chặt vào nhau. Những lời của Tạ Trần về "cây cầu gãy" và "vết nứt trong lòng người" cứ văng vẳng bên tai, như một lời nguyền rủa, không ngừng dằn vặt cậu. Cậu bé cảm thấy một cảm giác khó chịu dâng lên trong lồng ngực, một sự nặng nề mà trước giờ cậu chưa từng trải qua. Cậu đã đổ lỗi cho Đại Tráng, đã nói dối, và điều đó khiến cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé và đáng khinh.
Cuối cùng, không chịu nổi sự dằn vặt đó nữa, A Cường ngẩng đầu lên. Đôi mắt cậu bé đỏ hoe, nhưng không còn là ánh mắt sợ hãi hay trốn tránh nữa, mà là một sự quyết tâm lạ lùng. “Cháu… cháu xin lỗi!” Giọng cậu bé khẽ run, nhưng rõ ràng. “Là cháu làm gãy… cháu đã cố gắng trèo lên, và cháu đã bảo Đại Tráng đẩy mạnh hơn… Không phải lỗi của Đại Tráng. Là lỗi của cháu!”
Những lời thú tội của A Cường vang lên trong màn đêm tĩnh mịch, như một tiếng chuông rung động lòng người. Đại Tráng, người vẫn còn đang ngây ngô đứng đó, đôi mắt cậu bé mở to. Tiểu Linh, vốn vẫn rụt rè nép sau lưng Lão Quán Chủ, cũng ngẩng đầu lên, nhìn A Cường với ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn ngưỡng mộ.
Người lớn trong thị trấn, những người đã kiên nhẫn chờ đợi, đều thở phào nhẹ nhõm. Lão Quán Chủ bước đến gần A Cường, ông không trách mắng, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu bé. “Tốt lắm, A Cường. Dũng cảm nhận lỗi là điều đáng quý hơn cả cánh cổng này. Vết nứt trên gỗ có thể sửa chữa, nhưng sự chân thật trong lòng con thì không thể thay thế.”
Bà Chủ Quán Trà, lúc nãy còn vẻ mặt lo lắng, giờ đây cũng nở một nụ cười hiền hậu. “Đúng vậy, Tiểu A Cường. Ai cũng có lúc mắc lỗi, quan trọng là chúng ta biết nhận lỗi và sửa sai.”
Tôn Đại Thúc, với vẻ mặt khắc khổ thường ngày, cũng gật đầu tán thưởng. “Đúng là thằng bé có cốt khí. Giờ thì, chúng ta không cần tìm người gây lỗi nữa. Chúng ta cùng nhau sửa chữa nó. Cánh cổng này là của chung, chúng ta cùng nhau góp sức, nó sẽ càng bền chặt hơn, và bài học này sẽ mãi mãi nằm trong tâm trí của mỗi đứa trẻ.”
Nghe những lời đó, A Cường cảm thấy một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ. Nước mắt cậu bé chảy dài, không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhẹ nhõm và hối hận. Tiểu Linh và Đại Tráng cũng bày tỏ sự hối hận và hứa sẽ giúp đỡ sửa chữa. “Cháu… cháu cũng sẽ giúp!” Tiểu Linh lí nhí nói. “Cháu sẽ mang nước đến cho mọi người!” Đại Tráng cũng gật đầu lia lịa, vẻ mặt quyết tâm.
Thế rồi, người lớn trong thị trấn bắt đầu hành động. Tôn Đại Thúc cùng vài người đàn ông khác bắt đầu đo đạc, xem xét phần gỗ bị gãy. Lão Quán Chủ sai người đi lấy dụng cụ, và Bà Chủ Quán Trà thì lo chuẩn bị nước uống, trà nóng cho mọi người. Không khí căng thẳng ban nãy đã tan biến, thay vào đó là một sự đồng lòng, một tinh thần đoàn kết ấm áp. Họ không chỉ sửa chữa một cánh cổng, mà còn hàn gắn những vết nứt trong lòng người, gieo vào tâm hồn lũ trẻ những bài học quý giá về trách nhiệm và lòng trung thực.
Từ xa, trong bóng tối của con phố, Tạ Trần và Tiểu An lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng. Tạ Trần mỉm cười nhẹ, ánh mắt y ánh lên sự thấu hiểu sâu sắc. Y không cần phải ra mặt, không cần phải nói một lời giáo huấn nào. Y chỉ gieo một hạt mầm, kể một câu chuyện, và để dòng chảy "nhân quả" tự vận hành.
“Tiên sinh, con hiểu rồi,” Tiểu An thì thầm, giọng nói cậu bé chất chứa sự trưởng thành. “Không phải mọi vấn đề đều cần một người hùng để giải quyết. Đôi khi, chỉ cần một sự chân thật, một lời nhận lỗi, và sự bao dung của cộng đồng, mọi thứ sẽ trở nên tốt đẹp hơn.”
Tạ Trần không nói gì, chỉ khẽ xoa đầu Tiểu An. Cậu bé đang dần trở thành một "học trò" xuất sắc của y, không chỉ học chữ mà còn học cách thấu hiểu nhân tâm và đạo lý sống. Việc lũ trẻ học được bài học về trách nhiệm và trung thực sẽ là nền tảng vững chắc cho sự phát triển đạo đức của thế hệ Nhân Gian mới. Sự bao dung và đoàn kết của cộng đồng trong việc giải quyết vấn đề nhỏ này đã củng cố triết lý "Nhân Đạo" đang dần ăn sâu vào đời sống.
Vầng trăng vẫn chiếu rọi, soi sáng những bàn tay đang cùng nhau làm việc, những nụ cười ấm áp trong màn đêm. Cánh Cổng Hòa Bình sẽ lại được dựng lên, không chỉ bằng gỗ, mà bằng cả tình người và những bài học quý giá. Tạ Trần biết, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Và y, vẫn là người gợi mở, để Nhân Gian tự mình viết nên câu chuyện của mình, từng trang một, từng số phận một, nơi sự bình thường vĩnh cửu đang dần hiện hữu.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.