Nhân gian bất tu tiên - Chương 1587: Chấp Niệm Đất Đai: Mảnh Đất Giữa Hai Nhà
Đêm trước, Thị Trấn An Bình còn chìm trong ánh sáng ấm áp của những chiếc đèn lồng, tiếng cười nói giòn tan và sự đoàn kết nồng hậu khi Cánh Cổng Hòa Bình được hàn gắn. Nhưng khi bình minh vừa ló dạng, mang theo những tia nắng đầu tiên mỏng manh xuyên qua làn sương sớm, một âm thanh chói tai đã xé toạc sự yên bình vốn có của thị trấn, báo hiệu một khởi đầu chẳng mấy êm đẹp cho một ngày mới. Tiếng cãi vã gay gắt, chát chúa, như tiếng móng ngựa nghiến trên đá sỏi, vang vọng từ phía Đông trấn, nơi những ngôi nhà san sát nhau ẩn mình dưới tán cây cổ thụ.
Đó là tiếng của Lý Trưởng Quý và Vương Tam, hai gia chủ của hai dòng họ đã ăn ở cạnh nhau hàng trăm năm, giờ đây đang đối đầu nhau như hai con cọp bị chọc tức. Mảnh đất tranh chấp nằm ngay giữa hai căn nhà của họ, một dải đất nhỏ hẹp chỉ vài thước vuông, lọt thỏm giữa những bức tường gạch đã nhuốm màu thời gian và những mái ngói rêu phong. Nó không phải là một mảnh đất màu mỡ, cũng chẳng phải là một vị trí đắc địa, chỉ là một khoảng trống nhỏ, nơi có một cái giếng cổ cạn nước và một vài bụi cây dại mọc lởm chởm. Thế nhưng, trong mắt hai gia đình, nó lại mang ý nghĩa như một biểu tượng của quyền lợi, của ranh giới tổ tiên, và của lòng tự tôn bị xâm phạm.
Lý Trưởng Quý, một người đàn ông trung niên với vóc dáng gầy gò, khuôn mặt khắc khổ thường ngày giờ đây đỏ gay lên vì giận dữ. Hắn giơ ngón tay trỏ run rẩy, chỉ thẳng vào mặt Vương Tam, đôi mắt sắc sảo tóe lửa. Làn da trắng nhợt của hắn, thường ngày ẩn mình trong thư phòng tính toán sổ sách, giờ phơi ra dưới nắng sớm, càng làm nổi bật vẻ căng thẳng. Chiếc áo vải thô màu xám hắn đang mặc dường như cũng muốn bục ra vì cơn tức giận đang sục sôi. “Mảnh đất này là của tổ tiên tôi để lại! Từ đời cụ kỵ tôi đã nói, giếng cổ này là mốc ranh giới, ông dám động vào dù chỉ một tấc sao? Đám thợ của ông đã lấn sang bờ rào nhà tôi đến nửa thước! Ông muốn nuốt chửng cả nhà tôi sao?” Giọng hắn the thé, đầy vẻ căm phẫn, khiến mấy con chim sẻ đang ríu rít trên cành cây gần đó cũng phải giật mình bay tán loạn.
Đối diện với Lý Trưởng Quý là Vương Tam, một người đàn ông vạm vỡ hơn, với khuôn mặt đỏ bừng và ánh mắt hằn học. Hắn chống nạnh, dáng vẻ ngạo nghễ, cố gắng áp đảo đối phương bằng thể hình và sự hung hăng. Vương Tam là một người nông dân chất phác, quanh năm bám lấy ruộng đồng, quen với những cuộc tranh giành nhỏ nhặt nhưng chưa bao giờ gay gắt đến vậy. Chiếc nón rơm quen thuộc của hắn bị xô lệch trên đầu, lộ ra vầng trán nhăn nhúm vì uất ức. “Tổ tiên ông? Tổ tiên tôi đã sống ở đây trăm năm, mảnh đất này vốn dĩ là ranh giới! Cái giếng này là giếng chung, từ bao đời nay cả xóm đều dùng! Ông muốn lấn chiếm sao? Rào nhà tôi dựng đúng chỗ, ông mới là người muốn dỡ rào, muốn thay đổi mốc giới!” Giọng hắn trầm đục, vang dội hơn, nhưng cũng đầy sự cố chấp. Hắn cảm thấy mình bị oan, bị vu khống, và điều đó càng khiến ngọn lửa giận trong lòng hắn bùng lên mạnh mẽ.
Bên cạnh Lý Trưởng Quý là Lý Thị, vợ hắn, một người phụ nữ trung niên ăn mặc gọn gàng nhưng vẻ mặt dữ dằn. Nàng ta lập tức chêm vào, đôi môi mỏng run rẩy, giọng nói cũng chói tai không kém chồng. “Ông Vương Tam, ông nói lý lẽ chút đi! Đất này có giếng cổ của nhà tôi! Ai cũng biết giếng đó là của nhà tôi từ đời cụ! Ông muốn đổ hết đất đá vào đó để lấp đi dấu vết sao? Khai hoang mở rộng cũng phải có giới hạn chứ!” Nàng ta giằng co chiếc khăn tay trong tay, thể hiện sự bực bội tột độ.
Vương Bà, vợ của Vương Tam, một người phụ nữ lớn tuổi hơn, tóc búi cao gọn gàng, cũng không hề kém cạnh. Nàng ta tay chống nạnh, ánh mắt uất ức, giọng nói the thé, át cả tiếng gà gáy sáng. “Giếng cổ gì chứ! Giếng đó từ đời nào rồi, giờ là của chung! Ai chẳng dùng nước giếng đó? Ông bà tôi còn nói, ranh giới là cái cây đa cổ thụ đằng kia, chứ không phải cái giếng cạn này! Các người muốn đổi trắng thay đen sao? Muốn lợi dụng lúc chồng tôi đi vắng mà lén lút dời mốc giới à?” Nàng ta cảm thấy bị xúc phạm nặng nề, không thể chịu đựng được sự vu khống của nhà Lý.
Mùi đất ẩm từ đêm qua, lẫn với mùi khói bếp mới nhen và mùi mồ hôi từ những người dân đang bắt đầu công việc buổi sáng, tạo nên một không khí đặc quánh. Tiếng rao hàng của người bán đậu phụ, tiếng leng keng của xe bán bánh bao từ xa vọng lại, tất cả đều bị lu mờ bởi âm thanh cãi vã không ngừng. Dọc theo con đường nhỏ dẫn đến quảng trường, những người hàng xóm bắt đầu tụ tập. Họ là những người dân chất phác của Thị Trấn An Bình, từ những cụ già tóc bạc phơ đến những người trẻ tuổi đang gánh gồng chuẩn bị cho một ngày làm việc. Ai nấy đều lộ rõ vẻ lo lắng, xì xào bàn tán, ánh mắt đưa qua đưa lại giữa hai gia đình đang hùng hổ. Họ biết rõ mối thâm tình hàng trăm năm giữa Lý gia và Vương gia, họ cũng hiểu rằng một khi mâu thuẫn bùng nổ, nó sẽ không chỉ ảnh hưởng đến hai gia đình mà còn lan rộng ra cả xóm làng. Nhưng không ai dám trực tiếp xen vào, bởi lẽ tranh chấp đất đai vốn là chuyện tế nhị, dễ làm mất lòng, và quan trọng hơn, họ vẫn chưa hiểu rõ ngọn ngành của sự việc, sợ rằng lời nói của mình sẽ đổ thêm dầu vào lửa. Ánh nắng ban mai càng gay gắt, chiếu thẳng vào khuôn mặt căng thẳng của những người đang đứng giữa vòng xoáy của một cuộc tranh chấp không hồi kết. Không khí thân thiện thường ngày của thị trấn giờ đây bị bao phủ bởi một làn mây lo lắng, bất an, đe dọa phá vỡ sự bình yên mà họ đã cùng nhau vun đắp.
Trong khi bên ngoài, cả thị trấn đang dậy sóng bởi tiếng cãi vã, thì bên trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, một bầu không khí hoàn toàn khác biệt ngự trị. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ, xuyên qua khung cửa sổ bằng gỗ, rải những vệt sáng vàng óng lên những chồng sách cũ kỹ, lên chiếc bàn trà mộc mạc và lên khuôn mặt thanh tú của Tạ Trần. Mùi giấy cũ, mùi mực nhạt và một chút hương trầm nhẹ nhàng phảng phất, tạo nên một không gian yên tĩnh, thanh tịnh, dường như tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào của thế giới bên ngoài. Tạ Trần vẫn trầm ngâm ngồi bên bàn trà, tay lật giở một cuốn sách cổ đã ố vàng, bìa sách sờn rách, nhưng ánh mắt y lại ẩn chứa vẻ tỉnh táo và sâu thẳm, dường như có thể nhìn thấu vạn vật. Y nhấp một ngụm trà nóng, vị chát nhẹ nhàng lan tỏa trong khoang miệng, giúp tâm trí thêm phần minh mẫn.
Bên cạnh y, Tiểu An đang ngồi ngay ngắn, tay cầm bút lông cẩn thận chép chữ từ một cuốn kinh thư. Tuy nhiên, đôi tai cậu bé lại dỏng lên, không ngừng lắng nghe những âm thanh hỗn loạn từ phía ngoài cửa sổ. Tiếng cãi vã gay gắt của Lý Trưởng Quý và Vương Tam, cùng với tiếng Lý Thị và Vương Bà the thé, xen lẫn tiếng xì xào bàn tán của hàng xóm, tất cả đều lọt vào tai cậu bé. Khuôn mặt Tiểu An lộ rõ vẻ băn khoăn, đôi mày nhỏ nhắn khẽ nhíu lại. Cậu bé không hiểu nổi, chỉ mới hôm qua thôi, cả thị trấn còn chung tay hàn gắn Cánh Cổng Hòa Bình, lòng người ấm áp và đoàn kết đến thế. Vậy mà hôm nay, chỉ vì một mảnh đất nhỏ bé, hai gia đình vốn hòa thuận, ăn ở cạnh nhau đã bao đời, lại có thể cãi vã gay gắt đến mức ấy. Sự mâu thuẫn này khiến cậu bé cảm thấy bối rối, không thể tập trung vào những nét chữ đang chép dở.
Cậu bé đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, đôi mắt thông minh ánh lên vẻ tò mò và một chút thất vọng. “Tiên sinh,” Tiểu An khẽ gọi, giọng nói nhỏ nhẹ, phá vỡ sự tĩnh lặng của quán sách. “Con không hiểu… Tại sao hai nhà Lý, Vương lại cãi nhau dữ dội như vậy vì một mảnh đất bé tí ạ? Chẳng phải hôm qua chúng ta vừa nói về tình làng nghĩa xóm, về sự đoàn kết sao? Sao hôm nay họ lại…” Cậu bé bỏ lửng câu nói, không biết diễn tả sự khó hiểu của mình như thế nào.
Tạ Trần không vội trả lời. Y khẽ đặt cuốn sách xuống bàn, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã bắt đầu chiếu rọi gay gắt hơn. Ánh mắt y lướt qua những mái nhà lụp xụp, qua những khuôn mặt giận dữ và lo lắng của người dân, rồi dừng lại ở mảnh đất tranh chấp bé nhỏ kia. Một nụ cười mờ nhạt, khó nhận ra, thoáng qua trên môi y, không phải là nụ cười chế giễu, mà là một nụ cười thấu hiểu, có chút gì đó lạnh lùng nhưng cũng đầy nhân văn. Y biết rằng, đây chính là bản chất của "nhân gian", nơi mà ngay cả khi Thiên Đạo suy yếu, khi những cuộc tranh giành quyền năng siêu phàm đã lùi xa, thì những chấp niệm đời thường vẫn tồn tại, dai dẳng và mạnh mẽ không kém.
Y nhấp thêm một ngụm trà, hơi nóng lan tỏa từ chén trà gốm sứ cũ kỹ, mang theo hương thơm của lá trà mới hái. Rồi y chậm rãi cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối chảy qua những viên đá cuội, đầy triết lý. “Con thấy đó, dù không có tiên nhân, không có ma quỷ, lòng người vẫn có những chấp niệm… Những chấp niệm ấy, đôi khi không liên quan đến sinh tử, không liên quan đến đại đạo, mà lại nằm ở những điều nhỏ nhặt nhất, hữu hình nhất. Đất đai chỉ là một mảnh nhỏ, vài thước vuông thôi, nhưng lại phản chiếu cả một thế giới trong lòng người. Một cái giếng cạn, một bờ rào mục nát, trong mắt kẻ này là ranh giới bất khả xâm phạm, là di sản tổ tiên; trong mắt kẻ kia lại là sự chật hẹp, là cản trở cho sự phát triển. Giá trị của một vật, đôi khi không nằm ở bản thân nó, mà nằm ở cách người ta nhìn nhận nó, ở những câu chuyện, những ký ức, những cảm xúc mà người ta gán cho nó.”
Tiểu An lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt mở to. Cậu bé bắt đầu hình dung về những câu chuyện mà Lý Trưởng Quý và Vương Tam đã nghe từ đời cha ông họ, những lời dặn dò, những tranh chấp nhỏ nhặt đã ăn sâu vào tiềm thức, trở thành một phần của bản thân họ. Cậu bé hiểu rằng, đây không chỉ là một cuộc tranh giành đất cát đơn thuần, mà là một cuộc chiến của những ký ức, những niềm tin, những chấp niệm đã được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
“Vậy làm sao để hóa giải, tiên sinh? Họ dường như không ai chịu nhường ai,” Tiểu An tiếp tục hỏi, giọng nói vẫn còn chút bối rối, nhưng đã có thêm sự suy tư. Cậu bé nhìn th��y sự bế tắc của tình cảnh, nơi lý lẽ thông thường dường như không có tác dụng.
Tạ Trần lại đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt y lướt qua những khuôn mặt đang giận dữ, căng thẳng. Y biết rằng, sự hóa giải không thể đến từ một mệnh lệnh, một phán quyết đơn thuần. Nó phải đến từ sự tự nhận thức, từ việc thay đổi cách nhìn nhận. “Không phải là hóa giải, mà là tìm thấy giá trị thực sự,” Tạ Trần đáp, giọng nói vẫn bình thản nhưng ẩn chứa một ý nghĩa sâu xa. “Thứ quý giá nhất, đôi khi không phải là thứ có thể nhìn thấy hay chạm vào, không phải là đất đai hay giếng nước. Nó có thể là tình làng nghĩa xóm, là sự bình yên của cộng đồng, là cái nhìn của con cháu sau này. Chấp niệm là sợi dây vô hình trói buộc con người, khiến họ không thể nhìn thấy những điều thật sự quan trọng. Chỉ khi nào họ tự mình tháo gỡ được sợi dây đó, khi nào họ nhìn nhận lại, khi đó, vấn đề sẽ không còn là vấn đề nữa.”
Lời nói của Tạ Trần như một làn gió mát thổi qua tâm trí Tiểu An, gieo vào đó những hạt giống của sự suy ngẫm. Cậu bé vẫn chưa thể hiểu hết được ý nghĩa sâu xa của nó, nhưng đã bắt đầu cảm nhận được rằng, tiên sinh không muốn trực tiếp can thiệp, mà muốn họ tự tìm ra câu trả lời, tự trưởng thành từ những bài học của cuộc sống. Đó chính là "Vô Vi Chi Đạo" mà Tạ Trần luôn theo đuổi, không phải là không làm gì, mà là tạo điều kiện để vạn vật tự nhiên phát triển, tự tìm ra con đường của mình. Cậu bé nhìn chằm chằm vào cuốn sách cổ trên bàn, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi tiếng cãi vã vẫn chưa dứt. Trong lòng Tiểu An, một ý nghĩ chợt nảy mầm, một tia hy vọng về cách để giúp đỡ cộng đồng, một tia sáng dẫn lối cho sự trưởng thành của cậu bé trong hành trình thấu hiểu "nhân quả" và "vô thường" của Tạ Trần.
Nắng trưa đã lên đến đỉnh đầu, hắt những vệt sáng chói chang xuống con đường đất bụi. Khí nóng hầm hập bốc lên từ mặt đất, trộn lẫn với không khí căng thẳng đang bao trùm Thị Trấn An Bình. Tiếng cãi vã giữa Lý Trưởng Quý và Vương Tam không những không giảm bớt mà còn leo thang, tựa như ngọn lửa cháy âm ỉ nay được thêm dầu. Giờ đây, không chỉ còn là hai người đàn ông mà cả hai người vợ, Lý Thị và Vương Bà, cũng đã lao vào cuộc chiến, khiến không khí càng thêm phần hỗn loạn.
Lão Quán Chủ, với vẻ mặt phúc hậu thường ngày giờ đây đầy lo lắng, và Tôn Đại Thúc, với bàn tay chai sạn vẫn còn vương vấn mùi đất, đã có mặt từ lúc nào. Họ đứng giữa đám đông đang vây quanh, cố gắng can thiệp. Lão Quán Chủ, người được cả thị trấn kính trọng bởi sự điềm đạm và thấu hiểu lẽ đời, nhẹ nhàng bước tới, cố gắng nói lý lẽ. Ông đưa tay xoa xoa chòm râu bạc, giọng nói ấm áp, chậm rãi vang lên, mang theo sự từng trải của một người đã chứng kiến bao nhiêu thăng trầm của nhân gian. “Hai nhà là hàng xóm lâu năm, có gì từ từ nói chuyện! Đừng để mất mặt trước cả trấn! Chuyện đất đai, có thể ngồi lại bàn bạc, tìm người trung gian phân xử, đâu cần phải ồn ào như thế này?” Ông nhìn Lý Trưởng Quý rồi lại nhìn Vương Tam, ánh mắt đầy vẻ khuyên nhủ. Ông nhớ rõ hình ảnh hai đứa trẻ Lý gia và Vương gia từng cùng nhau chơi đùa trên mảnh đất này, nhớ những buổi tối cả hai gia đình cùng nhau quây quần dưới ánh trăng. Giờ đây, cảnh tượng này thật khiến ông đau lòng.
Tôn Đại Thúc, với dáng vẻ lam lũ của một người nông dân thực thụ, cũng tiến lên, cố gắng đưa ra một giải pháp thực tế hơn. Ông đưa tay gạt những giọt mồ hôi trên trán, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào hai người đang tranh cãi. “Hay là mời người đến đo đạc lại theo sổ sách cũ? Có gì thì theo đó mà giải quyết. Sổ sách là bằng chứng, chúng ta cứ dựa vào đó mà phân định. Chứ cãi vã mãi thế này cũng chẳng đi đến đâu, chỉ khiến tình nghĩa rạn nứt mà thôi.” Ông là người của đất, hiểu rõ giá trị của từng tấc đất, nhưng cũng hiểu hơn ai hết giá trị của tình làng nghĩa xóm.
Tuy nhiên, lời khuyên của hai người lớn tuổi dường như không thể lọt vào tai của Lý Trưởng Quý và Vương Tam. Cả hai như những con bò húc, bị chấp niệm che mờ lý trí, chỉ thấy đối phương là kẻ thù cần phải đánh bại. Lý Trưởng Quý gầm gừ, khuôn mặt đỏ gay lên vì uất ức. “Sổ sách đâu bằng lời tổ tiên dặn! Ông bà tôi đã sống ở đây bao đời, đã chỉ rõ ranh giới là cái giếng này! Không ai được lấn chiếm! Cái sổ sách kia là của đời nào rồi, làm sao có thể tin được bằng lời người đã khuất?” Hắn khăng khăng bám vào niềm tin và những câu chuyện truyền miệng từ tổ tiên, không chịu chấp nhận bất kỳ bằng chứng vật chất nào khác. Đối với hắn, đó không chỉ là đất, mà là danh dự của cả dòng họ.
Vương Tam cũng không chịu nhượng bộ, hắn nhếch mép, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. “Ông nói thế là không được! Rõ ràng ranh giới là ở đây! Cái cây đa cổ thụ đằng kia mới là mốc giới thật sự! Ông muốn ăn không của tôi sao?! Muốn lợi dụng sự chất phác của tôi mà lấn chiếm à?” Hắn cảm thấy Lý Trưởng Quý đang cố tình lươn lẹo, dùng những lý lẽ mơ hồ để chiếm đoạt tài sản của mình. Sự bức xúc và cảm giác bị oan ức khiến hắn càng trở nên nóng nảy.
Trong lúc hai người đàn ông vẫn đang lời qua tiếng lại, Lý Thị và Vương Bà đã không giữ được bình tĩnh. Ánh mắt nảy lửa, họ lao vào nhau, tay túm tóc, miệng không ngừng chửi bới. “Đồ đàn bà lấn chiếm! Bà dám động vào rào nhà tôi sao?!” Lý Thị la lên the thé, tay giật mạnh tóc Vương Bà. “Con đĩ mồm thối! Bà mới là kẻ cướp đất! Để coi bà còn lộng hành được bao lâu!” Vương Bà cũng không vừa, nắm chặt tay Lý Thị, cả hai lăn lộn trên nền đất bụi bặm, những tiếng la hét, tiếng giật tóc, tiếng quần áo xé rách vang lên chói tai. Mùi mồ hôi, mùi đất và mùi giận dữ hòa quyện vào nhau, khiến không khí trở nên ngột ngạt đến khó thở.
Căng thẳng leo thang đến đỉnh điểm. Những người hàng xóm chứng kiến ai nấy đều lộ rõ vẻ lo sợ. Họ không ngờ mọi chuyện lại có thể đi xa đến mức này. Tiếng xì xào bàn tán đã biến thành những tiếng thở dài, những tiếng kêu lên kinh ngạc. Mấy người phụ nữ vội vàng kéo con cái mình ra xa, sợ rằng cuộc ẩu đả sẽ lan rộng. Người Đánh Cờ, thường ngày chỉ ngồi trầm ngâm bên bàn cờ, giờ đây cũng đứng dậy, khuôn mặt gầy gò nhăn nhúm vì lo lắng. Bà Chủ Quán Trà vội vàng rời khỏi quán, tay vẫn còn cầm chiếc khăn lau bàn, ánh mắt đầy sự bất an. Tất cả đều lo sợ một cuộc ẩu đả lớn sẽ xảy ra, phá vỡ hoàn toàn sự bình yên mà họ đã vun đắp bấy lâu. Những vết nứt không chỉ xuất hiện trên bức tường giữa hai nhà, mà còn bắt đầu xuất hiện trong lòng cộng đồng, đe dọa chia rẽ tình làng nghĩa xóm, và điều đó, còn đáng sợ hơn bất kỳ cuộc tranh chấp vật chất nào. Cả thị trấn như nín thở, chờ đợi một điều gì đó tồi tệ hơn sẽ xảy ra, nhưng không ai biết phải làm gì để ngăn chặn nó.
Ánh nắng chiều dịu hơn, không còn gay gắt như giữa trưa, nhưng không khí ở Thị Trấn An Bình vẫn còn đọng lại chút căng thẳng sau cuộc cãi vã kịch liệt. Lý Trưởng Quý và Vương Tam đã tạm thời được can ngăn, nhưng họ vẫn đứng đối diện nhau, ánh mắt tóe lửa, như hai con chó dữ chỉ chực chờ cơ hội để lao vào nhau một lần nữa. Những người hàng xóm vẫn còn tụ tập, không ai muốn bỏ đi, bởi sự lo lắng về một cuộc chiến chưa kết thúc vẫn đè nặng trong lòng họ. Mùi đất ẩm và khói bếp đã phần nào xua đi mùi giận dữ, nhưng sự bất an vẫn còn phảng phất trong không khí.
Thư Đồng Tiểu An, sau khi nghe những lời sâu sắc từ Tạ Trần, đã rời khỏi quán sách. Trong đầu cậu bé, những câu nói của tiên sinh cứ vang vọng mãi: “Thứ quý giá nhất, đôi khi không phải là thứ có thể nhìn thấy hay chạm vào… Chấp niệm là sợi dây vô hình trói buộc con người…” Cậu bé nhìn quanh, nhìn những khuôn mặt mệt mỏi, lo lắng của Lão Quán Chủ, của Tôn Đại Thúc, và của những người dân khác. Rồi ánh mắt cậu bé dừng lại ở Cánh Cổng Hòa Bình, nơi mà chỉ mới hôm qua thôi, cả thị trấn đã cùng nhau hàn gắn, cùng nhau vui vẻ. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong tâm trí Tiểu An, như một tia sáng xé tan màn sương mù bối rối. Cậu bé hiểu rằng, đây chính là lúc để áp dụng những gì mình đã học được.
Tiểu An bước tới gần Lão Quán Chủ và Tôn Đại Thúc, đôi mắt thông minh ánh lên vẻ quyết tâm. Cậu bé thì thầm vài câu vào tai hai vị trưởng lão. Lão Quán Chủ và Tôn Đại Thúc nghe xong, ánh mắt ban đầu là ngạc nhiên, sau đó dần chuyển thành sự thấu hiểu và tán đồng. Họ nhìn Tiểu An với vẻ tự hào, nhận ra rằng cậu bé đã thực sự trưởng thành.
Dưới sự dẫn dắt của Lão Quán Chủ và Tôn Đại Thúc, Tiểu An đã tập hợp những người hàng xóm lại. Đám đông im lặng lắng nghe, ánh mắt đổ dồn vào cậu bé thư sinh nhỏ tuổi. Tiểu An, với giọng nói nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, bắt đầu kể lại câu chuyện về Cánh Cổng Hòa Bình từ chương trước, về cách cả cộng đồng đã cùng nhau hàn gắn những vết nứt, không chỉ trên gỗ đá mà còn trong lòng người.
“Hai bác Lý, Vương Tam ơi, và cả hai cô nữa,” Tiểu An cất tiếng, giọng nói tuy nhỏ nhưng rõ ràng, khiến mọi người đều phải nín thở lắng nghe. Cậu bé nhìn thẳng vào Lý Trưởng Quý và Vương Tam, ánh mắt không hề sợ hãi. “Hôm trước chúng ta vừa cùng nhau sửa Cánh Cổng Hòa Bình, cùng nhau nói về sự đoàn kết, về tình làng nghĩa xóm. Chẳng lẽ lại vì một mảnh đất nhỏ mà phá vỡ tình nghĩa đã bao đời sao? Tình làng nghĩa xóm, chẳng phải còn quý hơn vàng bạc, quý hơn cả đất đai sao ạ?” Lời nói của Tiểu An không mang tính chất phán xét, mà là một câu hỏi chân thành, chạm đến lương tri của mỗi người. Cậu bé nhớ lại lời Tạ Trần, rằng thứ quý giá nhất không phải là thứ có thể nhìn thấy hay chạm vào.
Lời của Tiểu An như một luồng gió mát thổi qua không khí căng thẳng, khiến nhiều người dân phải gật gù đồng tình. Một người dân trung niên, với gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt hiền lành, mạnh dạn bước lên. “Đúng đó! Cả trấn này ai cũng biết hai nhà là hàng xóm tốt! Từ đời ông cha ta đã sống cạnh nhau, bao bọc nhau. Đừng để một chuyện nhỏ làm rạn nứt tình cảm đã bao đời. Con cháu chúng ta rồi sẽ nhìn vào chúng ta mà học theo, chẳng lẽ chúng ta muốn chúng học cách tranh giành, cãi vã sao?”
Lão Quán Chủ cũng tiếp lời, giọng nói đầy sự chân thành. “Mảnh đất này, dù lớn hay nhỏ, cũng không đáng bằng sự bình yên của cả xóm. Hãy nghĩ đến con cháu, chúng sẽ nhìn chúng ta thế nào? Chấp niệm quá sâu, sẽ khiến chúng ta đánh mất đi những điều quý giá hơn. Liệu cái giếng cổ hay bờ rào kia, có đáng để đánh đổi đi sự bình yên của cả thị trấn này không?” Ông nhìn sâu vào mắt Lý Trưởng Quý và Vương Tam, như muốn đánh thức họ khỏi cơn mê muội của chấp niệm. Tôn Đại Thúc đứng cạnh cũng gật đầu lia lịa, ánh mắt kiên định, thể hiện sự đồng tình tuyệt đối.
Dưới áp lực mềm mỏng nhưng kiên quyết của cả cộng đồng, Lý Trưởng Quý và Vương Tam bắt đầu lộ rõ vẻ lưỡng lự. Khuôn mặt họ không còn đỏ gay như trước, mà thay vào đó là vẻ bối rối và có chút ngượng nghịu. Họ nhìn quanh, nhìn những ánh mắt khuyên nhủ của hàng xóm, nhìn sự trưởng thành của Tiểu An, và rồi ánh mắt họ lại dừng lại ở Cánh Cổng Hòa Bình, nơi những vết hàn vá còn mới. Hình ảnh những đứa trẻ cùng nhau làm việc, những tiếng cười nói ấm áp của đêm qua chợt hiện về. Chấp niệm về mảnh đất nhỏ bé, về những lời dặn của tổ tiên, bắt đầu lung lay trong lòng họ. Cái sĩ diện, sự cố chấp cá nhân, dần dần bị áp lực của cộng đồng và lương tâm đè bẹp.
Lý Trưởng Quý gầm gừ, giọng nói không còn vẻ hùng hổ như trước, mà chỉ còn sự miễn cưỡng. “Được rồi! Tạm thời dừng lại! Nhưng tôi không nói là tôi thua đâu! Mảnh đất này, tôi vẫn giữ lập trường!” Hắn tuy không chịu nhận lỗi hoàn toàn, nhưng ít nhất đã chịu nhượng bộ, không tiếp tục cuộc cãi vã. Vương Tam cũng nhếch mép, ánh mắt vẫn còn chút bất mãn. “Cứ xem ai đúng ai sai! Nhưng được thôi, để yên cho xóm làng bình yên đã.” Hắn cũng miễn cưỡng đồng ý.
Cuối cùng, dưới sự hòa giải của cả cộng đồng, hai gia đình cũng miễn cưỡng đồng ý tạm thời ngừng tranh chấp, chờ đợi một giải pháp công bằng hơn từ một người có uy tín trong trấn. Dù không phải là một sự hòa giải hoàn toàn, nhưng ít nhất, ngọn lửa giận dữ đã được dập tắt. Cộng đồng thở phào nhẹ nhõm. Họ biết rằng, dù Thiên Đạo đang suy tàn, dù con người vẫn còn những chấp niệm, nhưng sức mạnh của tình làng nghĩa xóm, của sự đoàn kết và lòng nhân ái vẫn là nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên Nhân Gian mới.
Từ xa, trong bóng tối tĩnh mịch của quán sách, Tạ Trần vẫn lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng. Ánh đèn lồng đầu tiên của buổi chiều đã được thắp lên, hắt lên khuôn mặt y, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ mãn nguyện sâu sắc. Y biết rằng, sự tái diễn của các xung đột đời thường như thế này là điều không thể tránh khỏi, ngay cả trong một thế giới "bình thường vĩnh cửu". Nhưng điều quan trọng không phải là không có vấn đề, mà là cách con người đối mặt và giải quyết chúng bằng trí tuệ và lòng nhân ái, củng cố triết lý Nhân Đạo. Vai trò của y, như một 'người hướng dẫn thầm lặng', định hình cách cộng đồng giải quyết vấn đề mà không cần đến quyền lực hay sức mạnh phi thường, chỉ bằng sự thấu hiểu nhân quả và bản chất con người, đã một lần nữa được chứng minh. Y nhìn Tiểu An, cậu bé đang đứng giữa đám đông, khuôn mặt rạng rỡ, và y biết rằng, sự phát triển của Tiểu An trong việc áp dụng triết lý của Tạ Trần vào các tình huống thực tế, khẳng định tiềm năng của cậu bé trong việc kế thừa và truyền bá những giá trị này cho thế hệ tương lai. Kỷ nguyên Nhân Gian, nơi tình làng nghĩa xóm và cộng đồng là nền tảng vững chắc, đang dần hiện hữu, được xây đắp từ những giá trị giản dị mà sâu sắc nhất của con người. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, đối mặt với những thử thách mới, lớn hơn hoặc nhỏ hơn vết nứt trên Cánh Cổng Hòa Bình này, và y, vẫn là người gợi mở, để Nhân Gian tự mình viết nên câu chuyện của mình, từng trang một, từng số phận một, nơi sự bình thường vĩnh cửu đang dần hiện hữu.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.