Nhân gian bất tu tiên - Chương 1586: Hợp Lực Hàn Gắn: Bài Học Từ Cánh Cổng
Bình minh đầu tiên rải những tia nắng vàng óng ả xuống Thị Trấn An Bình, mang theo hơi sương mỏng manh còn vương trên những mái ngói rêu phong. Quảng trường trung tâm, vốn là nơi tụ họp của những câu chuyện phiếm, những cuộc mặc cả sôi nổi và tiếng cười giòn tan của trẻ nhỏ, nay đã biến thành một công trường nhỏ. Không khí không còn vẻ u ám hay lo lắng như chiều qua, mà thay vào đó là sự hăng hái, một tinh thần đoàn kết len lỏi trong từng ngóc ngách. Mùi gỗ tươi, mùi đất ẩm và hơi nước từ những chén trà mới pha nhẹ nhàng quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự khởi đầu.
Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình và vẻ mặt phúc hậu, đang đứng giữa quảng trường, tay cầm một bản vẽ phác thảo đơn giản về phần chạm khắc cần ph���c hồi trên Cánh Cổng Hòa Bình. Đôi mắt tinh tường của ông lướt qua từng nét vẽ, rồi lại nhìn về phía lũ trẻ đang tụ tập xung quanh. Bên cạnh ông là Tôn Đại Thúc, gương mặt khắc khổ nhưng ánh mắt đầy sự thấu hiểu, bàn tay chai sạn của ông thoăn thoắt phân loại những thanh gỗ mới được mang đến. Từng thớ gỗ, từng khúc tre, từng hòn đá nhỏ đều được đặt gọn gàng, chờ đợi bàn tay khéo léo của người thợ.
A Cường, cậu bé khỏe mạnh và có phần tinh nghịch ngày nào, nay đã lộ rõ vẻ lúng túng trên gương mặt. Đôi mắt cậu vẫn còn chút ngượng ngùng khi đối diện với cái nhìn của những người lớn, nhưng sâu thẳm trong đó, một tia quyết tâm đã bắt đầu nhen nhóm. Cậu bé loay hoay với một mảnh gỗ nhỏ, cố gắng tìm cách sắp xếp nó vào đúng vị trí trên mặt đất, theo lời hướng dẫn của Tôn Đại Thúc. Tiểu Linh, cô bé nhanh nhẹn và tỉ mỉ, đang cẩn thận dùng một miếng vải mềm lau sạch những bụi bẩn còn vương lại trên phần cổng còn nguyên vẹn, đôi lúc lại liếc nhìn A Cường với ánh mắt thông cảm. Đại Tráng, với vóc dáng lớn hơn và sức khỏe tốt, hăng hái vác những thanh gỗ lớn hơn về phía tập kết, mồ hôi lấm tấm trên trán nhưng nụ cười vẫn thường trực.
Lão Quán Chủ khẽ gật đầu, nở một nụ cười hiền từ. Giọng ông ấm áp và chậm rãi, vang vọng trong không gian buổi sớm, như một lời động viên xoa dịu mọi nỗi lo âu. “Này lũ nhóc, đừng lo lắng quá. Ai cũng có lúc mắc sai lầm, quan trọng là chúng ta biết sửa chữa nó. Cánh cổng này là của chung, và việc sửa chữa nó cũng là bài học chung cho tất cả chúng ta.” Ông vừa nói, vừa chỉ tay vào bản vẽ, giải thích từng chi tiết đơn giản mà lũ trẻ có thể giúp sức.
Tôn Đại Thúc tiếp lời, giọng ông trầm ấm và thực tế, đúng như bản chất của một người nông dân gắn bó với đất đai. “A Cường, con thử xem, cái mảnh gỗ này có khớp vào đây không? Cần phải thật kiên nhẫn. Đất có linh, người có tình. Sống sao cho phải đạo làm người, đó là điều quan trọng nhất. Làm việc gì cũng vậy, phải đặt cái tâm vào đó, dù là sửa một cánh cổng hay vun một luống rau.” Ông cúi xuống, hướng dẫn A Cường cách cầm mảnh gỗ, cách đặt nó sao cho vừa vặn với vết nứt. Đôi tay chai sạn của ông dịu dàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của A Cường, truyền cho cậu bé sự tự tin và khéo léo.
Tiểu An, thư đồng của Tạ Trần, đứng cạnh A Cường, ánh mắt cậu bé chăm chú theo dõi từng cử chỉ của người lớn. Cậu hiểu rằng, đây không chỉ là việc sửa chữa một cánh cổng, mà là một bài học sâu sắc về nhân sinh. Nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói, cậu khẽ quay sang A Cường, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sự thấu hiểu. “Anh Tạ Trần từng nói, mỗi vết sẹo đều kể một câu chuyện. Cánh cổng này sẽ mạnh mẽ hơn sau khi được chúng ta hàn gắn, không chỉ vì nó được sửa chữa, mà còn vì nó mang trong mình dấu ấn của sự hợp tác và lòng trung thực của chúng ta.” Lời của Tiểu An như một luồng gió mát xoa dịu đi sự căng thẳng trong lòng A Cường, khiến cậu bé tự tin hơn một chút. A Cường gật đầu, dùng hết sự tập trung để cố gắng đặt mảnh gỗ vào vị trí. Dù còn vụng về, nhưng mỗi cử chỉ của cậu bé đều chứa đựng sự cố gắng và lòng quy���t tâm.
Tiểu Linh và Đại Tráng, sau khi hoàn thành công việc của mình, cũng hăng hái tiến lại gần, ngó nghiêng xem A Cường làm. Lão Quán Chủ chỉ cho Tiểu Linh cách dùng một chiếc đục nhỏ để nạo vét những phần gỗ bị mục, còn Đại Tráng thì được giao nhiệm vụ giữ chặt những thanh gỗ khi Tôn Đại Thúc hướng dẫn cách ghép nối. Tiếng cưa xè xè vang lên đều đặn, tiếng đục lách cách nhịp nhàng hòa vào tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ quanh quảng trường. Mùi gỗ thông mới xẻ thơm lừng, xua đi mùi ẩm mốc của những mảnh gỗ cũ.
Từ xa, trong bóng râm dưới mái hiên của quán sách, Tạ Trần vẫn lặng lẽ quan sát. Thân hình y gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt dưới ánh nắng ban mai. Đôi mắt sâu thẳm của y ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự vận động của "nhân quả" đang diễn ra trước mắt. Y không cần phải nói lời nào, không cần phải trực tiếp can thiệp. Y biết rằng, những bài học sâu sắc nhất thường đến từ sự tự nhận thức và hành động của chính con người. Sự bình tĩnh, trầm t�� của y như một điểm tựa vô hình, cho phép dòng chảy của cuộc sống tự vận hành, tự sửa chữa những lỗi lầm của mình. Khóe môi y khẽ cong lên một nụ cười nhẹ, biểu lộ sự hài lòng với sự phát triển của cộng đồng, với cách những hạt mầm triết lý "Vô Vi Chi Đạo" đang dần nảy nở trong tâm hồn những đứa trẻ.
Thời gian trôi đi thật nhanh. Nắng dần lên cao, phủ một màu vàng óng ả lên khắp quảng trường. Giữa trưa, ánh nắng trở nên gay gắt hơn, nhưng không khí làm việc vẫn không hề giảm sút. Lũ trẻ, cùng với sự hướng dẫn tận tình của người lớn, đã bắt đầu quen tay hơn với những dụng cụ thô sơ. Tiếng cưa, tiếng đục, tiếng gõ búa giờ đây đã không còn vụng về như buổi sáng, mà trở nên nhịp nhàng và có mục đích hơn. Mùi mồ hôi hòa quyện với mùi gỗ, mùi vôi vữa, tạo nên một mùi hương đặc trưng của lao động.
A Cường, với sự giúp đỡ của Tôn Đại Thúc, đang tập trung cao độ vào việc chạm khắc lại một phần hoa văn đơn giản trên Cánh Cổng Hòa Bình. Đôi mắt cậu bé nheo lại, cái lưỡi khẽ thè ra một chút, biểu lộ sự tập trung tuyệt đối. Tôn Đại Thúc kiên nhẫn chỉ cho cậu bé từng nhát đục, từng đường chạm. “Phải nhẹ nhàng thôi con, không thì gỗ sẽ vỡ. Nhưng cũng phải dứt khoát, để đường nét không bị run rẩy.” Ông vừa nói, vừa cầm tay A Cường, hướng dẫn cậu bé cách điều khiển lưỡi đục.
Đột nhiên, A Cường lỡ tay, lưỡi đục trượt mạnh, tạo nên một đường chạm khắc lệch đi. Cậu bé thở dài thườn thượt, vẻ mặt lộ rõ sự thất vọng và hối lỗi. “Cháu làm hỏng rồi, Tôn Đại Thúc,” cậu bé lí nhí nói, giọng đầy vẻ chán nản.
Tôn Đại Thúc, với kinh nghiệm của một người đã trải qua bao thăng trầm của cuộc đời, chỉ cười hiền, không một lời trách mắng. Ông đặt tay lên vai A Cường, khẽ xoa nhẹ. “Không sao, con. Cứ từ từ. Mỗi nhát dao đều là một bài học. Chú sẽ chỉ cho con cách sửa. Quan trọng là con đã cố gắng, đã đặt cái tâm vào đó. Sai rồi sửa, đó mới là lẽ thường tình của con người.” Lời nói của ông như một liều thuốc an ủi, xoa dịu đi nỗi mặc cảm trong lòng A Cường.
Tiểu An, thấy vậy, cũng tiến lại gần. Cậu bé nhớ lại những lời Tạ Trần đã dạy về sự vô thường và khả năng biến chuyển của vạn vật. “Mặc dù chúng ta không thể làm nó y hệt như cũ, nhưng chúng ta có thể làm nó tốt hơn, bằng chính công sức của mình. Vết sẹo này, tuy không hoàn hảo, nhưng nó sẽ là minh chứng cho sự kiên trì và nỗ lực của chúng ta, A Cường à.” Tiểu An khẽ cười, ánh mắt động viên. “Hơn nữa, mỗi vết sẹo còn là một câu chuyện, và câu chuyện này sẽ đẹp hơn vì nó được tạo nên từ sự chân thật và lòng dũng cảm của anh.”
A Cường nghe vậy, gật đầu mạnh mẽ. Cậu bé lau mồ hôi trên trán, lại cầm lấy chiếc đục, bắt đầu làm lại. Lần này, động tác của cậu đã cẩn thận hơn, chắc chắn hơn. Tiểu Linh, với sự tỉ mỉ vốn có, đang cẩn thận lau chùi các khe hở trên thân cổng, loại bỏ những mùn gỗ nhỏ còn sót lại. Cô bé dùng một chiếc cọ nhỏ, nhẹ nhàng quét sạch từng ngóc ngách, đảm bảo rằng mọi thứ đều sạch sẽ trước khi tiến hành ghép nối. Đại Tráng, với sức khỏe của mình, hăng hái vận chuyển những khối gỗ nhỏ đã được Tôn Đại Thúc bào nhẵn, đưa đến tay những người thợ lành nghề hơn để họ tiến hành ghép nối. Thỉnh thoảng, cậu bé cũng giúp đỡ một vài người lớn khác trong việc trộn vữa hoặc chuẩn bị sơn.
Các cư dân khác của Thị Trấn An Bình cũng không ngừng nghỉ. Bà Chủ Quán Trà, với vẻ phúc hậu và nụ cười hiền từ, liên tục mang những ấm trà nóng và bánh ngọt ra mời mọi người. Tiếng cười nói của bà, cùng với những lời động viên ấm áp, xua tan đi sự mệt mỏi của những người đang làm việc. Người Đánh Cờ, với vẻ mặt tập trung thường thấy khi chơi cờ, nay cũng tạm gác lại ván cờ dang dở, đến gần quan sát. Ông khẽ vuốt chòm râu dài, đôi mắt tinh anh lướt qua từng chi tiết của công việc. “Nước cờ này, ẩn chứa thiên cơ! Lỗi lầm hôm nay, lại là cơ hội để gieo mầm cho sự đoàn kết và trách nhiệm. Thật là một nước cờ hay!” Ông nói, giọng hóm hỉnh, khiến mọi người bật cười.
Dưới ánh nắng gay gắt, từng người, từng người một, từ đứa trẻ nhỏ nhất đến người già nhất, đều góp một phần sức lực của mình vào việc hàn gắn Cánh Cổng Hòa Bình. Những tiếng cưa, tiếng đục, tiếng búa hòa lẫn vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của lao động và sự đoàn kết. Không còn những lời phàn nàn, không còn những ánh mắt nghi ngờ. Thay vào đó là sự thấu hiểu, sự sẻ chia và niềm tin vào khả năng tự sửa chữa của chính mình, của cộng đồng. Mỗi đứa trẻ, mỗi người lớn, đều đang học một bài học quý giá về sự sống, về "nhân quả" và về giá trị của một cuộc đời bình thường, nơi mà mọi vấn đề đều có thể được giải quyết bằng lòng nhân ái và trí tuệ.
Khi những tia nắng cuối cùng của hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, Thị Trấn An Bình chìm trong một sắc màu dịu mát và bình yên lạ thường. Cánh Cổng Hòa Bình đã được sửa chữa xong. Tuy không còn hoàn hảo như ban đầu, không còn vẻ nguyên vẹn không tì vết, nhưng nó lại mang một vẻ đẹp khác, một vẻ đẹp của sự nỗ lực, của lòng trung thực và của tinh thần đoàn kết. Những vết ghép nối, những đường chạm khắc không hoàn hảo do bàn tay vụng về của lũ trẻ, nay lại trở thành những dấu ấn đặc biệt, kể câu chuyện về một bài học quý giá.
Lũ trẻ, với những gương mặt lấm lem mồ hôi và bụi gỗ, đứng vây quanh cánh cổng, ánh mắt chúng ánh lên vẻ tự hào không thể giấu được. A Cường, cậu bé đã từng làm hỏng cánh cổng, nay lại là người đứng gần nhất, tay khẽ vuốt ve phần chạm khắc mà mình đã cố gắng làm lại. Dù đường nét còn thô kệch, không thể sánh bằng sự tinh xảo của nguyên bản, nhưng đó là thành quả từ chính đôi tay và lòng hối lỗi của cậu.
Lão Quán Chủ, với vẻ mặt rạng rỡ và nụ cười mãn nguyện, bước đến bên lũ trẻ. Giọng ông ấm áp, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của buổi chiều tà. “Thấy không? Nếu chúng ta cùng nhau cố gắng, không có gì là không thể sửa chữa. Cánh cổng này không chỉ là một lối đi, mà nó còn là biểu tượng của sự hòa bình, của lòng bao dung. Và hôm nay, chính các con đã làm cho nó trở nên bền chặt hơn, ý nghĩa hơn.”
A Cường, với vẻ tự tin đã trở lại, ngẩng đầu nhìn Lão Quán Chủ, rồi lại nhìn về phía cánh cổng. “Cháu đã tự tay chạm khắc cái này! Nó không đẹp bằng cái cũ, nhưng cháu đã làm nó!” Giọng cậu bé đầy vẻ tự hào, không còn chút e dè hay mặc cảm nào. Tiểu Linh và Đại Tráng cũng gật đầu lia lịa, trên môi nở nụ cười tươi rói, cùng chỉ vào những phần việc mà chúng đã giúp sức.
Người Đánh Cờ, vẫn với dáng vẻ gầy gò và chòm râu dài, khẽ gật đầu lia lịa. Ông nhấp một ngụm trà nóng từ tay Bà Chủ Quán Trà, rồi chậm rãi lên tiếng. “Một bài học quý giá cho lũ trẻ. Cánh cổng này giờ đây còn mang ý nghĩa lớn hơn cả vẻ đẹp ban đầu của nó. Nó là minh chứng cho việc, dù có mắc sai lầm, chỉ cần dũng cảm đối diện và cùng nhau sửa chữa, thì mọi thứ đều có thể trở nên tốt đẹp hơn, thậm chí còn mạnh mẽ hơn trước kia.” Ông nhìn về phía Tạ Trần, nở một nụ cười thấu hiểu.
Bà Chủ Quán Trà, với vẻ phúc hậu và ấm áp, cũng tiếp lời. “Đúng vậy! Trà ngon sẵn sàng để chúc mừng công sức của mọi người! Các con đã làm rất tốt, các con đã chứng minh rằng lòng chân thật và sự hợp tác là những điều quý giá hơn bất kỳ tài năng nào.”
Tôn Đại Thúc, với đôi tay vẫn còn lấm lem đất và gỗ, vỗ nhẹ vai A Cường, ánh mắt đầy vẻ tự hào. “Đúng là thằng bé có cốt khí. Giờ thì, cánh cổng này là của chúng ta, của tất cả mọi người. Mỗi vết sẹo trên nó đều là một câu chuyện, một kỷ niệm về sự trưởng thành của các con. Đất có linh, người có tình, và cánh cổng này, giờ đây đã thấm đẫm cái tình đó.”
Những người dân khác của Thị Trấn An Bình cũng không ngớt lời khen ngợi lũ trẻ. Họ mang ra những món ăn nóng hổi, những chén rượu gạo thơm nồng, cùng nhau quây quần bên quảng trường, dưới ánh đèn lồng ấm áp vừa được thắp lên. Tiếng cười nói, tiếng chúc tụng vang vọng khắp nơi, xua đi bóng đêm đang dần bao trùm. Một không khí ấm áp, đoàn kết và đầy hy vọng bao trùm cả thị trấn.
Từ xa, trong bóng tối tĩnh mịch của quán sách, Tạ Trần vẫn lặng lẽ quan sát toàn bộ cảnh tượng. Ánh đèn lồng hắt lên khuôn mặt y, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ mãn nguyện sâu sắc. Y không cần phải bước ra, không cần phải nói lời nào. Y biết rằng, những gì y muốn gieo trồng đã bắt đầu đâm chồi nảy lộc.
Tiểu An đứng cạnh tiên sinh, ánh mắt cậu bé dõi theo lũ trẻ đang vui đùa, những gương mặt rạng rỡ dưới ánh đèn. Cậu bé hiểu rằng, sự trưởng thành của A Cường, Tiểu Linh và Đại Tráng thông qua việc sửa chữa cánh cổng không chỉ là một bài học đơn lẻ. Nó cho thấy thế hệ mới của Nhân Gian đang phát triển những giá trị đạo đức cốt lõi như trách nhiệm, hợp tác và trung thực, những giá trị mà anh Tạ Trần đã gieo trồng. Vai trò của cậu bé, Tiểu An, trong việc truyền tải và ứng dụng triết lý "Vô Vi Chi Đạo" của Tạ Trần, cũng ngày càng trở nên rõ nét, cho thấy cậu bé có thể trở thành người kế thừa tinh thần của Tạ Trần trong tương lai, một người sẽ tiếp tục hướng dẫn Nhân Gian bằng sự thấu hiểu và trí tuệ.
Cộng đồng Thị Trấn An Bình, với sự bao dung và đoàn kết của mình, không chỉ là một thị trấn bình thường. Họ là hình mẫu cho kỷ nguyên Nhân Gian mới, nơi mà các vấn đề được giải quyết bằng lòng nhân ái và trí tuệ, không cần đến quyền lực hay sức mạnh phi thường. Tạ Trần biết, những vết nứt trên Cánh Cổng Hòa Bình, dù đã được hàn gắn, sẽ mãi mãi là lời nhắc nhở về sự vô thường của vạn vật, và về khả năng tự sửa chữa, tự phát triển của con người. Y nhìn về phía bầu trời đêm đầy sao, nơi Thiên Đạo đang dần suy tàn, nhưng dưới trần gian, một kỷ nguyên mới của sự bình thường, của những giá trị nhân sinh đang dần tỏa sáng, được xây đắp từ những bàn tay nhỏ bé nhưng đầy quyết tâm của thế hệ kế tiếp. Đó chính là sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, đối mặt với những thử thách mới, lớn hơn hoặc nhỏ hơn vết nứt trên Cánh Cổng Hòa Bình này. Và y, vẫn là người gợi mở, để Nhân Gian tự mình viết nên câu chuyện của mình, từng trang một, từng số phận một, nơi sự bình thường vĩnh cửu đang dần hiện hữu, được xây đắp từ những giá trị giản dị mà sâu sắc nhất của con người.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.