Nhân gian bất tu tiên - Chương 1589: Đất Đai và Tình Làng Nghĩa Xóm
Ánh hoàng hôn dần tắt, để lại một màu tím thẫm trên sông. Tiếng nước chảy vẫn dịu dàng, nhưng giờ đây, không còn sự căng thẳng làm nghẹt thở không gian. Lý Trưởng Quý và Vương Tam vẫn chưa hoàn toàn hòa giải, nhưng họ đã bắt đầu nhìn nhau với một ánh mắt khác, không còn căm ghét, mà thay vào đó là một sự suy tư, một chút bối rối. Phương pháp hòa giải của Tạ Trần, tập trung vào sự thấu hiểu và đồng cảm, đã gieo một hạt mầm mới vào lòng họ, một hạt mầm có thể sẽ trở thành nền tảng cho việc giải quyết các xung đột không chỉ của hai gia đình này, mà còn cho cả kỷ nguyên Nhân Gian mới. Sự quan sát và học hỏi của Tiểu An từ Tạ Trần tiếp tục khẳng định vai trò tiềm năng của cậu bé như một người kế thừa tinh thần của 'Nhân Đạo'. Nó cho thấy rằng, ngay cả trong một thế giới "bình thường vĩnh cửu", các xung đột đời thường vẫn sẽ tồn tại, nhưng chúng sẽ được giải quyết không phải bằng sức mạnh hay quyền lực, mà bằng trí tuệ và lòng nhân ái, bằng cách giúp con người nhìn thấu chấp niệm của chính mình.
***
Bình minh hé rạng trên Thị Trấn An Bình, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong và những con đường đất còn ẩm sương đêm. Từ phía đông, một vầng mặt trời đỏ rực từ từ nhô lên khỏi rặng núi xa, xua đi màn sương mỏng còn vương vấn trên những ngọn cây, tưới đẫm một thứ ánh sáng ấm áp, trong trẻo lên toàn bộ cảnh vật. Tiếng rao hàng của lão bán đậu phụ, tiếng leng keng của gánh hàng rong, tiếng gà gáy váng và tiếng bước chân lộc cộc của những người nông dân vội vã ra đồng đã bắt đầu phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm, hòa quyện thành một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Khói bếp từ những căn nhà tranh vương lên trời xanh, mang theo mùi cơm gạo mới nấu, mùi cá kho đậm đà, và mùi gỗ cháy thoang thoảng, tạo nên một bức tranh bình dị, ấm cúng của một thế giới đang hồi sinh sau đêm dài.
Tuy nhiên, giữa cái nhịp sống bình yên ấy, một sự căng thẳng vẫn còn vương vấn trong không khí giữa hai căn nhà liền kề của Lý Trưởng Quý và Vương Tam. Mảnh đất nhỏ bé, vốn chỉ là một dải đất mọc đầy cỏ dại nằm giữa hàng rào mục nát, giờ đây lại mang một ý nghĩa nặng nề, trở thành điểm hội tụ của biết bao toan tính, cố chấp và cả những nỗi lo âu tiềm ẩn.
Lý Trưởng Quý, người đàn ông với khuôn mặt khắc khổ và đôi tay chai sạn, bước ra hiên nhà. Ánh mắt hắn vẫn còn vương chút mệt mỏi sau một đêm trằn trọc. Hắn liếc nhìn sang nhà Vương Tam, nơi mà cánh cửa cũng vừa mở ra. Vương Tam, với dáng người vạm vỡ và nước da ngăm đen, cũng vừa bước ra ngoài, ánh mắt không hẹn mà gặp lại chạm vào ánh mắt của Lý Trưởng Quý. Không còn là cái nhìn đầy hằn học, đối đầu như những ngày trước, mà thay vào đó là một sự dè dặt, một chút bối rối. Cả hai đều nhanh chóng quay đi, như thể tránh né một điều gì đó khó gọi tên. Nhưng trong lòng mỗi người, những lời nói trầm tĩnh, sâu sắc của Tạ Trần đêm qua vẫn còn vọng lại, gieo vào đó những hạt giống suy tư.
Lý Thị, người vợ lam lũ của Lý Trưởng Quý, bước ra sau chồng, trên tay cầm một bát cháo nóng hổi. Bà nhìn theo ánh mắt chồng, rồi lại nhìn sang Vương Bà đang đứng trước cửa nhà mình, khuôn mặt phúc hậu thoáng nét ưu tư.
“Ông nó à,” Lý Thị khẽ nói, giọng đầy lo lắng, “có khi lời tiên sinh nói cũng có lý... Một mảnh đất, liệu có đáng để mất đi tình nghĩa bao năm?” Bà nhớ lại câu hỏi của Tạ Trần, về nỗi lo sợ của Vương Tam khi giữ mảnh đất này, và những suy nghĩ về tổ tiên, về mặt mũi dòng họ đã dần thay đổi trong lòng bà. Bà bắt đầu thấy mình cũng có những điểm chung với Vương Bà, với Vương Tam, những người hàng xóm đã cùng nhau trải qua biết bao nắng mưa của cuộc đời.
Vương Bà, người phụ nữ chất phác, cũng thở dài thườn thượt khi nhìn sang Lý Thị. Bà quay sang chồng mình, Tôn Đại Thúc, người đã cùng Lão Quán Chủ cố gắng hòa giải, nhưng bất thành.
“Con người ta, sao cứ phải cố chấp cái lợi trước mắt mà quên đi cái tình cái nghĩa?” Vương Bà lẩm bẩm, không hẳn là hỏi chồng, mà là tự hỏi chính mình, tự vấn về những ngày qua bà đã cùng chồng tranh giành. Bà cũng nhớ những câu hỏi của Tạ Trần, những lời mà y không phán xét, không buộc tội, mà chỉ gợi mở. Bà bắt đầu hiểu rằng, Lý gia cũng có nỗi khổ riêng, cũng có những chấp niệm mà họ cho là đúng. Ánh mắt bà lại liếc nhìn mảnh đất nhỏ bé nằm giữa hai ngôi nhà. Mảnh đất ấy, giờ đây không còn chỉ là đất, mà là một vết sẹo, một bằng chứng sống cho sự rạn nứt của tình làng nghĩa xóm.
Từ quán sách của mình, Tạ Trần pha một ấm trà nóng, hương trà thanh khiết lan tỏa khắp gian phòng nhỏ. Y ngồi bên cửa sổ, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve bìa một cuốn kinh thư cổ đã ngả màu thời gian. Đôi mắt y sâu thẳm, ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư, dường như có thể đọc thấu những dòng suy nghĩ đang cuộn chảy trong tâm trí mỗi người dân Thị Trấn An Bình. Y không hề ra mặt, không can thiệp, chỉ lặng lẽ quan sát, một phần trong cái triết lý "vô vi" của y. Y biết rằng, những hạt mầm của sự thấu hiểu đã được gieo, và giờ là lúc để chúng tự nảy mầm, tự phát triển trong lòng người.
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cẩn thận dọn dẹp bàn ghế trong quán. Cậu bé thỉnh thoảng lại ngước nhìn Tạ Trần, cố gắng hiểu những gì tiên sinh đang nghĩ, đang nhìn. Cậu cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí của Thị Trấn An Bình sáng nay. Tiếng cãi vã không còn, nhưng sự dè dặt, cái nhìn né tránh giữa Lý gia và Vương gia lại khiến cậu bận tâm. Cậu bé nhớ lại lời Tạ Trần nói về "chấp niệm" và "giá trị thực sự". Liệu có phải chấp niệm vẫn còn đó, hay một giá trị mới đang dần được hình thành? Tiểu An miết nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn gỗ đã nhẵn bóng, lòng đầy tò mò và khao khát được học hỏi thêm. C��u tin rằng, tiên sinh của mình đang chờ đợi một điều gì đó, một sự chuyển biến sâu sắc hơn, không chỉ là sự im lặng tạm thời.
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu tan dần, để lại hậu vị ngọt thanh. Y khẽ thở dài, không phải vì mệt mỏi, mà vì một sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất con người. Cái gọi là "bình thường vĩnh cửu" không phải là một thế giới không có vấn đề, mà là một thế giới nơi con người, bằng chính trí tuệ và lòng nhân ái của mình, tự mình giải quyết những vấn đề ấy, tìm kiếm sự trọn vẹn mà không cần đến những sức mạnh siêu phàm hay sự can thiệp của Thiên Đạo. Mảnh đất nhỏ bé ấy, giờ đây, không còn là một cuộc tranh chấp đơn thuần, mà đã trở thành một phép thử, một bài học quý giá cho toàn bộ cộng đồng Thị Trấn An Bình. Y biết, một sự thay đổi đang đến, một sự thay đổi bắt nguồn từ chính những điều nhỏ nhặt nhất, từ chính trái tim của những phàm nhân.
***
Khi ánh chiều dần buông, hắt những tia nắng vàng óng lên mặt sông, nhuộm đỏ những gợn sóng lăn tăn, Quán Trà Vọng Giang hôm nay đông đúc hơn thường lệ, nhưng không khí không ồn ào mà mang một sự chờ đợi tĩnh lặng, pha lẫn chút hồi hộp. Kiến trúc gỗ đơn giản của quán, với những chiếc bàn ghế mộc mạc và ban công vươn ra sát mặt nước, trở nên lung linh hơn dưới ánh hoàng hôn. Tiếng nước sông chảy rì rào như một bản nhạc nền dịu êm, hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây ven bờ, và mùi trà thơm thoang thoảng quyện với hương sen từ phía hạ nguồn, tạo nên một không gian yên bình, thư thái đến lạ.
Tiểu An, với đôi mắt sáng ngời, đã chu đáo sắp xếp chỗ ngồi cho tất cả mọi người. Theo lời Tạ Trần gợi ý, cậu bé đã mời Lão Quán Chủ và Tôn Đại Thúc, cùng với hai gia đình Lý, Vương, và một số người dân có uy tín trong Thị Trấn An Bình đến đây. Tạ Trần vẫn ngồi ở một bàn khuất, tự mình pha một ấm trà Long Tỉnh, tay áo trắng tinh khẽ lay động theo từng động tác chậm rãi. Y không nói gì, chỉ nhấp chén trà, để Tiểu An và các vị trưởng bối làm chủ cuộc trò chuyện. Cái triết lý "vô vi" của y không phải là kh��ng làm gì, mà là tạo điều kiện, gieo mầm, và để vạn vật tự phát triển theo quy luật của nó.
Lão Quán Chủ, với dáng người trung bình và vẻ mặt phúc hậu, chậm rãi đặt chén trà xuống. Đôi mắt tinh tường của ông lướt qua từng gương mặt, dừng lại ở Lý Trưởng Quý và Vương Tam, rồi khẽ thở dài. “Hỡi bà con chòm xóm, chúng ta ai cũng biết câu chuyện về mảnh đất nhỏ bé này. Nó đã khiến tình làng nghĩa xóm của Lý gia và Vương gia rạn nứt, khiến không khí An Bình của chúng ta cũng chẳng còn trọn vẹn. Nhưng đêm qua, có lẽ tất cả chúng ta đều đã nghe những lời vàng ngọc của tiên sinh Tạ Trần. Y không phán xét ai, chỉ giúp chúng ta nhìn lại chính mình, nhìn lại cái ‘chấp niệm’ đã che mờ lý trí và tình cảm.” Lão Quán Chủ dừng lại, nhấp một ngụm trà, rồi nói tiếp, giọng ấm áp và chậm rãi. “Cái giá của một mảnh đất, dù lớn đến đâu, liệu có thể sánh bằng giá trị của một tình thân, một sự hòa thuận đã bao đời vun đắp? Ta tin rằng, trong lòng mỗi người chúng ta, đều có một tiếng nói mách bảo đâu là điều đúng đắn.”
Tôn Đại Thúc, với bàn tay chai sạn và gương mặt khắc khổ, gật đầu tán thành. “Lão Quán Chủ nói phải. Đất có linh, người có tình. Sống sao cho phải đạo làm người, đó mới là điều cốt yếu.”
Dưới sự động viên của Lão Quán Chủ, Tôn Đại Thúc, và đặc biệt là ánh mắt mong chờ của toàn bộ cộng đồng, Lý Trưởng Quý khẽ ho một tiếng, rồi từ từ đứng lên. Hắn cúi đầu thật sâu, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của người nông dân cần lao, ánh mắt ban đầu còn vương sự cố chấp, giờ đã chuyển sang vẻ chân thành, pha chút xấu hổ.
“Thưa các vị, thưa Lão Quán Chủ, Tôn Đại Thúc, và toàn thể bà con chòm xóm… và cả tiên sinh Tạ Trần nữa.” Lý Trưởng Quý nói, giọng hắn trầm khàn, không còn vẻ hùng hổ như hôm qua. “Sau đêm qua, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Mảnh đất này vốn nhỏ bé, nhưng vì cái chấp niệm, vì cái sĩ diện hão huyền, chúng tôi đã suýt đánh mất đi tình nghĩa láng giềng đã bao đời. Tôi… tôi đã sai rồi. Tôi đã quá cố chấp, đã để cái lợi nhỏ bé che mờ đi cái tình lớn lao.” Hắn nói đến đây, Lý Thị bên cạnh hắn đã rưng rưng nước mắt, khẽ nắm lấy tay chồng.
Vương Tam, dáng người vạm vỡ, cũng chậm rãi đứng dậy. Hắn nhìn Lý Trưởng Quý, ánh mắt không còn sự thù địch, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu, một chút bối rối. “Lý huynh nói phải. Tôi… tôi cũng có lỗi. Tôi cũng bị cái chấp niệm về tổ tiên, về việc giữ đất mà quên mất rằng, chúng ta vốn là anh em, là hàng xóm kề vai sát cánh đã bao đời. Nhìn Lý huynh vất vả, nhìn Lý Thị lo toan, tôi cũng thấy không đành lòng. Chúng ta vốn là anh em, là hàng xóm, cớ gì vì một mảnh đất mà thành thù?” Vương Tam nói, giọng hắn cũng nghẹn lại. Vương Bà bên cạnh hắn cũng đã đưa tay lên che miệng, nước mắt lăn dài trên gò má. Hai người phụ nữ, vốn là đối thủ không đội trời chung, giờ đây lại nhìn nhau với ánh mắt đồng cảm, như thể vừa trút bỏ được gánh nặng đè nén bấy lâu.
Lão Quán Chủ gật đầu hài lòng, nét mặt phúc hậu giãn ra. “Thế thì, hai vị có cách nào để hóa giải mối bất hòa này không? Không phải là để ta hay ai khác phán xử, mà là để chính hai vị, bằng lòng mình, tìm ra con đường cho sự hòa thuận vĩnh cửu.”
Trong lúc Lý Trưởng Quý và Vương Tam đang trầm ngâm suy nghĩ, Tiểu An, với vẻ mặt hào hứng và đôi mắt sáng rực, đột nhiên cất lời. “Vậy hai bác có muốn cùng nhau làm gì đó trên mảnh đất ấy không ạ? Không phải để chia ranh giới, mà là để nó trở thành một thứ gì đó ý nghĩa cho cả hai nhà, cho cả Thị Trấn An Bình?”
Câu hỏi ngây thơ nhưng đầy trí tuệ của Tiểu An như một luồng gió mát thổi tan đi sự ngột ngạt còn sót lại. Lý Trưởng Quý và Vương Tam nhìn nhau, rồi cùng hướng ánh mắt về mảnh đất tranh chấp trong tâm trí. Một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu họ, một ý tưởng mà Tạ Trần đã khéo léo gieo vào lòng họ từ đêm qua, về giá trị của sự gắn kết và biểu tượng.
Sau một thoáng im lặng, Lý Trưởng Quý hít một hơi thật sâu, rồi nhìn Vương Tam. “Vương huynh… tôi nghĩ… tôi có một ý này.”
Vương Tam cũng hiểu ý, gật đầu kiên quyết. Cả hai cùng quay lại nhìn Lão Quán Chủ và mọi người, đồng thanh nói, giọng nói tuy không lớn nhưng vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh lặng của quán trà: “Chúng tôi muốn chia đôi mảnh đất, nhưng không phải để phân ranh giới, mà là để cùng nhau canh tác một loại cây chung, như cây tre hay cây ăn quả, tượng trưng cho sự gắn kết của hai nhà, và cũng là một món quà nhỏ cho Thị Trấn An Bình này. Nửa bên Lý gia sẽ trồng tre, nửa bên Vương gia sẽ trồng cây ăn quả. Hai bên sẽ cùng nhau chăm sóc, cùng nhau thu hoạch, và cùng nhau chia sẻ thành quả. Để từ nay về sau, mỗi khi nhìn thấy mảnh đất ấy, chúng ta sẽ nhớ về tình nghĩa, chứ không phải tranh chấp.”
Lời nói của họ vừa dứt, cả Quán Trà Vọng Giang như vỡ òa. Tiếng vỗ tay vang dội, cùng với những lời tán thưởng chân thành từ khắp nơi. “Hay lắm! Thật là hay!” “Đúng là tấm lòng rộng lượng!” “Thị Trấn An Bình lại có thêm một biểu tượng hòa thuận rồi!”
Lý Thị và Vương Bà, hai người phụ nữ đã trải qua bao lo toan, giờ đây không kìm được xúc động, nắm chặt tay nhau, nước mắt rưng rưng. Đó là những giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm, của niềm vui, và của sự tái sinh tình cảm. Lão Quán Chủ và Tôn Đại Thúc cũng nở nụ cười mãn nguyện, nhìn Lý gia và Vương gia với ánh mắt tự hào.
Từ bàn khuất, Tạ Trần khẽ mỉm cười, gật đầu. Nụ cười ấy không phô trương, không lộ liễu, nhưng chứa đựng sự mãn nguyện sâu sắc. Y nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị ngọt thanh lan tỏa nơi đầu lưỡi. Mảnh đất nhỏ bé ấy, giờ đây, không còn là nguyên nhân của xung đột, mà đã trở thành biểu tượng của sự hòa thuận, của tình làng nghĩa xóm. Đó chính là cái giá trị thực sự của "nhân quả" trong cuộc sống phàm nhân, nơi "vô vi" lại tạo nên điều hữu ích nhất, nơi con người tự mình tìm thấy con đường cho sự trọn vẹn, không cần đến những phép màu của tiên đạo. Tiếng vỗ tay và tiếng cười nói rộn rã trong quán trà như một lời khẳng định cho sự khởi đầu của một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà Tạ Trần đã lặng lẽ gieo mầm.
***
Đêm đã về khuya, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, rải một lớp bạc lấp lánh qua khung cửa sổ quán sách, soi rõ từng trang sách cũ đã ngả màu thời gian. Không gian tĩnh lặng bao trùm, chỉ còn nghe tiếng gió đêm khẽ rì rào qua tán lá, và thoang thoảng mùi trà thơm dịu cùng hương giấy cũ và mực. Tạ Trần, sau khi chứng kiến sự hòa giải thành công của Lý gia và Vương gia, đang ngồi bên bàn đọc một cuốn kinh thư cổ. Ánh mắt y thanh tĩnh như hồ thu, không một gợn sóng, nhưng sâu thẳm ẩn chứa sự thấu hiểu vạn vật.
Tiểu An, với đôi mắt còn sáng rực niềm vui và sự hưng phấn từ những gì vừa diễn ra, đang cẩn thận ghi chép vào cuốn sổ nhỏ của mình. Cậu bé miệt mài ghi lại từng lời nói, từng cử chỉ, và cả những cảm xúc của mọi người trong buổi hòa giải chiều nay. Đối với cậu, đó không chỉ là một sự kiện, mà là một bài học vô giá về nhân sinh. Sau khi ghi lại những dòng cuối cùng, cậu bé gấp sổ lại, quay sang Tạ Trần, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy sự tò mò và háo hức.
“Tiên sinh,” Tiểu An khẽ gọi, giọng nói vẫn còn chút run rẩy vì xúc động, “con thấy Lý bác và Vương thúc đã thay đổi rất nhiều. Từ sự cố chấp, họ đã tìm thấy sự thấu hiểu và hòa thuận. Có phải là do lời nói của tiên sinh không ạ?” Cậu bé nhìn Tạ Trần, đôi mắt toát lên vẻ ngưỡng mộ. Trong mắt Tiểu An, Tạ Trần không chỉ là một thư sinh uyên bác, mà còn là một người có khả năng nhìn thấu tâm can, một bậc thầy của sự thấu hiểu.
Tạ Trần đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vàng vọt trải dài trên những mái nhà của Thị Trấn An Bình đang say ngủ trong sự bình yên mới. Y khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như làn gió xuân, ấm áp và nhẹ nhàng. Y đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu An, cảm nhận mái tóc mềm mại của cậu bé.
“Không phải lời nói của ta, Tiểu An,” Tạ Trần đáp, giọng nói trầm ấm và điềm đạm, mang theo một sự an nhiên tự tại. “Đó là sự lựa chọn của chính họ. Ta chỉ là người gieo một hạt giống của sự thấu hiểu, của việc nhìn nhận lại chính mình. Và hạt giống đó, may mắn thay, đã nảy mầm trong lòng họ, được cộng đồng vun đắp, và cuối cùng đã đơm hoa kết trái.”
Y quay lại nhìn Tiểu An, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn vì sao. “Con người ta, khi đủ thấu hiểu về bản chất của chấp niệm, về cái giá phải trả cho sự cố chấp, và về giá trị đích thực của tình nghĩa, sẽ tự tìm thấy con đường đúng đắn. Mảnh đất ấy, vốn dĩ chỉ là đất, là vật vô tri. Nhưng vì chấp niệm của con người mà nó trở thành nguyên nhân của mâu thuẫn. Giờ đây, khi họ đã vượt qua được chấp niệm, mảnh đất đó không còn là nguyên nhân tranh chấp, mà là biểu tượng của sự hòa thuận, của tình làng nghĩa xóm, của sự gắn kết. Nó trở thành một minh chứng sống cho việc con người có thể cùng nhau kiến tạo nên những điều tốt đẹp.”
Tạ Trần nhấp một ngụm trà, cảm nhận sự thanh tịnh lan tỏa trong khoang miệng. “Đó chính là giá trị thực sự của ‘nhân quả’ trong cuộc sống phàm nhân, Tiểu An. Mỗi hành động, mỗi suy nghĩ, dù nhỏ bé đến đâu, đều sẽ gieo một hạt giống nhân quả. Và khi con người chọn gieo hạt giống của sự thấu hiểu, của lòng nhân ái, của sự hòa thuận, thì quả ngọt sẽ đến.” Y dừng lại một chút, rồi nói tiếp, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể đang nhìn thấy một tương lai xa xôi của Nhân Gian. “Trong một thế giới mà Thiên Đạo đang dần suy yếu, nơi quyền năng siêu phàm không còn là thước đo duy nhất của giá trị, thì ‘vô vi’ lại chính là con đường dẫn đến điều hữu ích nhất. Không cần dùng sức mạnh để áp đặt, không cần phán xét để phân định đúng sai, chỉ cần giúp con người tự mình nhìn thấu, tự mình lựa chọn, tự mình kiến tạo. Đó mới là nền tảng vững chắc cho một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà nhân tính được đề cao, nơi sự trọn vẹn không cần phải thành tiên.”
Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt mở to, cố gắng thâu tóm từng lời của Tạ Trần. Cậu bé hiểu rằng, bài học hôm nay không chỉ là về một mảnh đất, mà là về cách con người sống, cách con người đối xử với nhau, và cách con người xây dựng một thế giới. Cậu bé cảm thấy một trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy vinh dự đang dần ��ặt lên vai mình. Cậu biết rằng, những giá trị mà Tạ Trần đang gieo mầm, cậu sẽ phải là người tiếp tục vun xới, tiếp tục truyền bá. Mảnh đất hòa thuận giữa Lý gia và Vương gia, với những cây tre và cây ăn quả sẽ nảy mầm, sẽ không chỉ là một biểu tượng, mà còn là một lời hứa, một sự khởi đầu.
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài đầy mãn nguyện và một niềm hy vọng sâu sắc vào tương lai của Nhân Gian. Y lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn chiếu sáng vằng vặc. Dưới ánh trăng ấy, Thị Trấn An Bình hiện lên thật yên bình, thật ấm áp. Những chồi non của sự thấu hiểu, của lòng nhân ái, đang cựa mình thức giấc, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới tiên giới, mà bằng cách sống trọn vẹn trong cõi nhân gian này.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.