Nhân gian bất tu tiên - Chương 1590: Bụi Thời Gian: Câu Chuyện Của Mai
Ánh trăng vàng vọt đã lặn từ lâu, nhường chỗ cho những tia nắng đầu tiên mỏng manh xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên nền gạch cũ kỹ của quán sách. Sáng sớm, không khí còn vương chút se lạnh của sương đêm, mang theo mùi ẩm của đất, mùi thơm dịu của gỗ mục và hương trầm thoang thoảng từ bàn thờ nhỏ đặt khiêm nhường trong góc. Tạ Trần, với thân hình gầy gò thư sinh thường thấy, ngồi cạnh cửa sổ, tay giữ một chén trà xanh ngọc bích, hơi ấm nhẹ nhàng tỏa lên khuôn mặt thanh tú, trắng nhợt của y. Đôi mắt sâu thẳm, như chứa đựng cả ngàn vì sao không ngủ, lướt qua những dòng chữ trên cuốn sách cổ đang mở, nhưng tâm trí y dường như đã vượt ra ngoài những trang giấy vàng úa, vươn tới một không gian vô định, nơi những hạt giống nhân quả đang âm thầm nảy mầm.
Bên cạnh y, Thư Đồng Tiểu An vẫn còn nguyên vẻ hăng say, cẩn thận ghi chép từng câu từng chữ vào cuốn sổ tay đã sờn cũ của mình. Chiếc bút lông sột soạt trên giấy, tạo nên âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi sớm. Cậu bé, với mái tóc đen nhánh buộc gọn gàng và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, hiếu học, đang miệt mài tái hiện lại những lời răn dạy của Tạ Trần về bài học từ vụ hòa giải đất đai ngày hôm trước. Mỗi nét chữ như khắc sâu thêm một phần triết lý vào tâm hồn non trẻ của cậu. Sau khi đặt dấu chấm kết thúc một đoạn văn dài, Tiểu An ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn ánh lên sự xúc động từ những gì đã chứng kiến và ghi chép.
“Tiên sinh,” Tiểu An khẽ gọi, giọng nói của cậu bé vẫn còn chút ngập ngừng, “con thấy Lý bác và Vương thúc đã thay đổi rất nhiều. Từ sự cố chấp, họ đã tìm thấy sự thấu hiểu và hòa thuận. Có phải là do lời nói của tiên sinh không ạ?” Cậu bé nhìn Tạ Trần, đôi mắt mở to, tràn đầy vẻ ngưỡng mộ. Trong mắt Tiểu An, Tạ Trần không chỉ là một thư sinh uyên bác, mà còn là một người có khả năng nhìn thấu tâm can, một bậc thầy của sự thấu hiểu, người có thể dùng trí tuệ để phá cục những chấp niệm sâu sắc nhất.
Tạ Trần không trả lời ngay. Y nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát dịu và hương thơm thanh khiết lan tỏa trong khoang miệng, rồi khẽ đặt chén trà xuống. Y quay đầu, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng sớm đang nhảy múa trên những tán lá xanh non của cây cổ thụ trước quán. “Không phải lời nói của ta, Tiểu An,” Tạ Trần đáp, giọng nói trầm ấm và điềm đạm, mang theo một sự an nhiên tự tại, không chút vương vấn công lao. “Đó là sự lựa chọn của chính họ. Ta chỉ là người gieo một hạt giống của sự thấu hiểu, của việc nhìn nhận lại chính mình. Và hạt giống đó, may mắn thay, đã nảy mầm trong lòng họ, được cộng đồng vun đắp bằng tình làng nghĩa xóm, và cuối cùng đã đơm hoa kết trái thành một ‘mảnh đất hòa thuận’.”
Y khẽ thở dài, một tiếng thở dài thật nhẹ, như gió thoảng qua cành cây khô. “Con người ta, khi đủ thấu hiểu về bản chất của chấp niệm, về cái giá phải trả cho sự cố chấp, và về giá trị đích thực của tình nghĩa, sẽ tự tìm thấy con đường đúng đắn. Mảnh đất ấy, vốn dĩ chỉ là đất, là vật vô tri. Nhưng vì chấp niệm của con người mà nó trở thành nguyên nhân của mâu thuẫn. Giờ đây, khi họ đã vượt qua được chấp niệm, mảnh đất đó không còn là nguyên nhân tranh chấp, mà là biểu tượng của sự hòa thuận, của tình làng nghĩa xóm, của sự gắn kết. Nó trở thành một minh chứng sống cho việc con người có thể cùng nhau kiến tạo nên những điều tốt đẹp.”
Tiểu An gật đầu lia lịa, cố gắng thâu tóm từng lời của Tạ Trần. Cậu bé lại hỏi, ánh mắt vẫn còn vương vấn một chút u hoài, như thể đang nghĩ đến một điều gì đó xa xôi hơn, một nỗi buồn nào đó mà cậu chưa thể gọi tên. “Tiên sinh, vậy thì những nỗi đau đã qua, những mất mát không thể lấy lại, làm sao để quên đi ạ?” Câu hỏi của Tiểu An không chỉ là sự tò mò của một đứa trẻ, mà còn là nỗi băn khoăn muôn thuở của nhân loại, đặc biệt trong một kỷ nguyên mà Thiên Đạo suy yếu, và những bi kịch "mất người" đã để lại vô vàn vết sẹo.
Tạ Trần nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của Tiểu An, ánh mắt y không phải là sự thương hại, mà là sự thấu hiểu sâu sắc. Y đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé, cảm nhận mái tóc mềm mại và hơi ấm từ thân hình nhỏ nhắn. “Không phải quên, Tiểu An. Quên đi không phải là cách để hóa giải nỗi đau, mà đôi khi, nó chỉ là sự chối bỏ, là gieo thêm một hạt giống của sự lẩn tránh vào tâm hồn. Cái quên đi ấy, một khi bị khơi gợi lại, sẽ càng khiến nỗi đau thêm phần cồn cào.” Y dừng lại một chút, như thể đang lựa chọn từng lời, từng ý để truyền tải trọn vẹn triết lý của mình.
“Thay vì quên, hãy chấp nhận. Chấp nhận rằng mọi thứ trên đời đều vô thường, có sinh ắt có diệt, có hợp ắt có tan, có được ắt có mất. Nỗi đau, cũng như niềm vui, đều là một phần của dòng chảy cuộc đời. Chúng ta không thể ngăn dòng sông ngừng chảy, cũng không thể yêu cầu mặt trời đừng lặn. Điều chúng ta có thể làm, là học cách hòa mình vào dòng chảy ấy, học cách nhìn nhận nỗi đau như một phần của trải nghiệm, một phần của quá trình trưởng thành.” Giọng Tạ Trần trầm bổng, như một bản nhạc cổ, mỗi nốt đều mang theo sự suy tư và an yên.
“Rồi thời gian,” Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt y lướt qua những bụi trần đang lấp lánh trong ánh nắng sớm, “sẽ biến bụi trần thành sương sớm. Bụi trần ở đây, không chỉ là những hạt bụi vật chất, mà còn là những chấp niệm, những nỗi buồn, những hối tiếc mà con người ta ôm giữ. Thời gian không xóa nhòa chúng đi một cách thô bạo, mà nó biến đổi chúng, nhào nặn chúng. Nỗi đau sẽ không biến mất, nhưng nó sẽ không còn sắc nhọn như ban đầu nữa. Nó sẽ trở thành một phần ký ức, một phần của sự chiêm nghiệm, của sự thấu hiểu về bản chất cuộc đời. Giống như sương sớm, tuy vẫn còn đó, nhưng không còn làm ta bỏng rát, mà ngược lại, nó trở nên dịu mát, nuôi dưỡng tâm hồn, tưới tắm cho những hạt giống mới của hy vọng và sự bình yên.”
Tạ Trần nhấp một ngụm trà nữa, ánh mắt y nhìn xa xăm, như thể đang nhìn thấy một tương lai xa xôi của Nhân Gian, nơi con người sẽ học được cách đối diện với mọi thăng trầm mà không cần đến quyền năng siêu phàm hay sự can thiệp của Thiên Đạo. “Đó chính là giá trị thực sự của ‘nhân quả’ trong cuộc sống phàm nhân, Tiểu An. Mỗi hành động, mỗi suy nghĩ, dù nhỏ bé đến đâu, đều sẽ gieo một hạt giống nhân quả. Và khi con người chọn gieo hạt giống của sự thấu hiểu, của lòng nhân ái, của sự hòa thuận, của sự chấp nhận, thì quả ngọt sẽ đến, không phải là sự vinh hoa phú quý, mà là sự bình an trong tâm hồn, là một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, không cần phải thành tiên.”
Tiểu An gật đầu lia lịa, đôi mắt mở to, cố gắng thâu tóm từng lời của Tạ Trần. Cậu bé hiểu rằng, bài học hôm nay không chỉ là về một mảnh đất, mà là về cách con người sống, cách con người đối xử với nhau, và cách con người xây dựng một thế giới. Cậu bé cảm thấy một trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy vinh dự đang dần đặt lên vai mình. Cậu biết rằng, những giá trị mà Tạ Trần đang gieo mầm, cậu sẽ phải là người tiếp tục vun xới, tiếp tục truyền bá. Mảnh đất hòa thuận giữa Lý gia và Vương gia, với những cây tre và cây ăn quả sẽ nảy mầm, sẽ không chỉ là một biểu tượng, mà còn là một lời hứa, một sự khởi đầu cho kỷ nguyên mới.
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài đầy mãn nguyện và một niềm hy vọng sâu sắc vào tương lai của Nhân Gian. Y lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng đã lên cao hơn, trải dài trên những mái nhà của Thị Trấn An Bình. Những chồi non của sự thấu hiểu, của lòng nhân ái, đang cựa mình thức giấc, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới tiên giới, mà bằng cách sống trọn vẹn trong cõi nhân gian này.
***
Buổi chiều tại Thị Trấn An Bình, ánh nắng vàng ươm như mật ong trải khắp các ngõ ngách, len lỏi qua những mái hiên cổ kính, nhuộm vàng cả một góc trời. Gió nhẹ thổi, mang theo mùi hương của cỏ dại, mùi khói bếp và tiếng cười nói rộn ràng từ khu chợ sầm uất. Con đường lát đá cuội dẫn vào chợ tấp nập người qua lại, tiếng rao hàng vang vọng, tiếng mặc cả, tiếng xe đẩy kẽo kẹt hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống phàm nhân. Những gian hàng đủ màu sắc bày bán đủ thứ: từ rau củ quả tươi ngon, những con cá còn nhảy tanh tách, đến các loại vải vóc, đồ gốm sứ thủ công. Mùi hương của đồ ăn vặt nóng hổi, mùi gia vị nồng nàn, mùi hoa tươi thoang thoảng quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.
Tạ Trần và Tiểu An bước đi chậm rãi giữa dòng người hối hả. Tạ Trần, vẫn với bộ áo vải bố cũ kỹ màu nhã nhặn, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, thong dong quan sát mọi vật xung quanh. Y không có vẻ gì là vội vã, đôi mắt sâu thẳm của y lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ, như thể đang đọc một cuốn sách vô hình về nhân sinh. Tiểu An, với vẻ mặt hiếu kỳ, đôi mắt to tròn liên tục đảo quanh, cố gắng ghi nhớ mọi hình ảnh, mọi âm thanh. Cậu bé đi sát bên cạnh Tạ Trần, thỉnh thoảng lại hỏi về một món đồ lạ mắt, hay một câu chuyện mà cậu nghe lỏm được.
Họ dừng lại trước một gánh hoa nhỏ nằm khiêm nhường dưới bóng cây đa cổ thụ. Bà Lão Bán Hoa, với tấm lưng còng, mái tóc bạc phơ như sương tuyết và khuôn mặt phúc hậu, đang tươi cười sắp xếp những bó hoa tươi thắm. Hoa cúc vàng rực rỡ, hoa hồng đỏ thắm, hoa lan trắng tinh khôi, tất cả đều đang khoe sắc thắm, tỏa hương dịu nhẹ, như mang cả một vườn xuân đến giữa lòng chợ. Bà lão luôn có một nụ cười thường trực trên môi, đôi mắt bà ánh lên sự hiền từ và niềm vui đơn sơ khi được chăm sóc những đóa hoa.
Thế nhưng, giữa khung cảnh tươi vui ấy, có một hình bóng dường như lạc lõng. Một người phụ nữ trẻ, dáng người mảnh mai, vận y phục màu nhạt, giản dị, đang đứng tần ngần trước gánh hoa. Khuôn mặt cô thanh tú, nhưng đôi mắt lại đượm buồn, như chứa đựng vô vàn tâm sự không thể giãi bày. Cô mang theo một chiếc trâm cài tóc cũ kỹ, bằng gỗ mộc, được chạm khắc hình một đóa hoa sen đã phai màu theo năm tháng, dường như là vật kỷ niệm vô giá. Cô không mua, chỉ đứng đó, ngắm nhìn những đóa hoa như thể đang tìm kiếm điều gì đó đã mất, một ký ức xa xăm nào đó mà thời gian đã phủ mờ. Hàng mi dài của cô khẽ rung động, che đi ánh mắt xa xăm, vô định. Mùi hương của hoa không làm cô tươi tỉnh hơn, mà dường như chỉ càng khiến nỗi u hoài trong cô thêm sâu đậm.
Bà Lão Bán Hoa, với bản tính hiền lành và sự quan tâm thường thấy của người lớn tuổi, thấy vậy liền lên tiếng. “Cô nương, hoa cúc này tươi lắm, mới hái từ sáng sớm, mua một bó về cắm trong nhà cho lòng thêm vui, cho căn phòng thêm hương sắc?” Giọng bà lão ấm áp, chứa đựng ý tốt muốn xua đi nét u sầu trên khuôn mặt người phụ nữ.
Người phụ nữ, tên Mai, khẽ giật mình, như thoát ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt buồn bã lướt qua Bà Lão Bán Hoa, rồi lại quay về những đóa hoa. Cô khẽ lắc đầu, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng kiên quyết. “Không cần, cảm ơn bà.” Giọng cô nhỏ nhẹ, thanh thoát, nhưng lại mang theo một sự mệt mỏi, một nỗi niềm không thể che giấu. Cô không nói thêm lời nào, chỉ lại cúi đầu, tiếp tục chìm đắm trong thế giới riêng của mình.
Bà Lão Bán Hoa nhìn theo bóng lưng Mai, rồi khẽ lắc đầu, thở dài một tiếng. Bà quay sang người hàng xóm bên cạnh, một bà lão bán trầu cau đang ngồi nhai trầu bỏm bẻm, nói nhỏ, giọng chứa đựng sự cảm thông. “Con bé này tội nghiệp, cứ như người mất hồn vậy. Ngày nào cũng ghé qua gánh hoa của tôi, cứ đứng đó ngắm nhìn, rồi lại bỏ đi mà không mua gì. Chắc là có nỗi niềm gì sâu nặng lắm. Thấy nó cứ u sầu thế, lòng tôi cũng không yên.”
Người hàng xóm nhả bã trầu xuống đất, gật gù. “Ài, đời người mà. Ai chẳng có lúc phải chịu đựng khổ đau. Nhất là trong cái thời buổi này, Thiên Đạo suy yếu, bao nhiêu người đã ‘mất người’, những cái chết vô cớ, những sự chia ly không thể nào lý giải. Cái thân người phàm như chúng ta thì biết làm sao đây, chỉ biết tự mình mà chịu đựng thôi.”
Tạ Trần và Tiểu An đã lướt qua gánh hoa, nhưng mọi lời nói, mọi cử chỉ của Mai và Bà Lão Bán Hoa đều không thoát khỏi đôi tai và ánh mắt thấu thị của Tạ Trần. Y không nói gì, chỉ khẽ thở dài một tiếng thật khẽ, tiếng thở dài ấy như hòa vào làn gió chiều, mang theo một nỗi ưu tư về nhân thế. Tiểu An, dù chưa hiểu hết câu chuyện, nhưng cảm nhận được nỗi buồn sâu sắc tỏa ra từ Mai, và cả sự cảm thông từ Bà Lão Bán Hoa. Cậu bé quay sang nhìn Tạ Trần, ánh mắt như muốn hỏi điều gì đó, nhưng Tạ Trần chỉ khẽ lắc đầu, ra hiệu cho cậu bé tiếp tục đi. Y biết, có những nỗi đau không thể dùng lời nói mà xoa dịu, và có những chấp niệm, cần phải tự người trong cuộc mà hóa giải. Mai là một điển hình của những con người đang phải vật lộn với quá khứ, những vết sẹo từ thời kỳ Thiên Đạo đang dần suy yếu, nơi những biến cố "mất người" đã để lại những ám ảnh khó phai mờ, khiến họ không thể nào sống trọn vẹn với hiện tại.
***
Đêm buông xuống, Thị Trấn An Bình chìm trong một màn sương mỏng, mang theo cái se lạnh đặc trưng của những ngày cuối thu. Ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, rải những vệt sáng bạc xuống những mái nhà cổ kính, lên những con đường lát đá im lìm. Tiếng gió thổi vi vu qua những tán cây, nghe như tiếng thở dài của thời gian. Quán sách của Tạ Trần, giờ đây, không còn tiếng ồn ào của chợ búa, mà chìm trong sự tĩnh lặng tuyệt đối. Bên trong, một ngọn đèn dầu nhỏ treo lơ lửng trên trần, tỏa ra ánh sáng vàng vọt, ấm áp, soi rõ những kệ sách cao chất ngất, những chồng sách cũ kỹ đã ngả màu thời gian, tỏa ra mùi giấy cũ và mực thơm thoang thoảng.
Tạ Trần, với vẻ mặt thư thái, đang ngồi bên bàn trà, nhấp từng ngụm trà nóng hổi. Tiểu An đã đi ngủ từ lâu, nhưng Tạ Trần vẫn chưa muốn nghỉ ngơi. Y đặt cuốn sách đang đọc xuống, ánh mắt lướt qua những dòng chữ, nhưng tâm trí lại đang suy nghĩ về những hình ảnh đã thấy ở chợ chiều nay. Nỗi buồn của Mai, sự khắc khoải trong đôi mắt cô, tất cả đều gợi cho y những suy tư sâu sắc về bản chất của chấp niệm và sự trôi chảy của thời gian. Y biết rằng, trong một thế giới đang dần chuyển mình, nơi giá trị phàm nhân dần được khẳng định, thì việc giúp con người đối diện và hóa giải những nỗi đau nội tâm còn quan trọng hơn việc đối phó với những kẻ tu tiên cao ngạo.
Một tiếng động nhẹ ở cửa khiến Tạ Trần khẽ ngẩng đầu. Cánh cửa gỗ lim cũ kỹ khẽ mở ra, và một hình bóng mảnh mai bước vào, mang theo hơi lạnh của đêm và mùi hương dịu nhẹ của hoa cúc khô. Đó chính là Mai. Cô vẫn vận bộ y phục màu nhạt giản dị, và trên mái tóc đen nhánh, chiếc trâm cài tóc cũ kỹ bằng gỗ mộc vẫn lặng lẽ nằm đó, như một vật chứng cho những ký ức không thể xóa nhòa. Đôi mắt cô, dưới ánh đèn dầu, vẫn đượm buồn, nhưng lần này, chúng ánh lên một chút quyết tâm, một chút tìm kiếm.
Mai bước đi thật khẽ, như sợ làm vỡ tan sự tĩnh lặng của quán sách. Cô đi thẳng đến khu vực sách cổ, nơi những cuốn sách viết về thơ ca, truyện cổ tích và những câu chuyện tình yêu thường được đặt. Cô lướt ngón tay mảnh khảnh trên những gáy sách, tìm kiếm điều gì đó. Cuối cùng, cô dừng lại trước một cuốn sách đã cũ mèm, bìa sách đã bạc màu, có vẻ như là một tập hợp những câu chuyện tình yêu dang dở, những bi kịch chia ly trong quá khứ. Cô cầm cuốn sách lên, khẽ lật dở vài trang, đôi mắt dừng lại ở những dòng chữ u hoài, như thể đang tìm thấy chính mình trong đó.
Tạ Trần không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Y cảm nhận được nỗi u sầu sâu thẳm tỏa ra từ Mai, một nỗi buồn không phải do một biến cố nhất thời, mà là sự tích tụ của những mất mát, những hối tiếc kéo dài, có lẽ đã ăn sâu vào tâm hồn cô từ thời kỳ Thiên Đạo suy yếu, khi những người thân yêu có thể đã “mất người” một cách bí ẩn, không lời giải đáp. Chính những điều đó đã neo giữ cô trong quá khứ, khiến cô không thể bước tiếp.
Sau một lúc, Mai ngẩng đầu lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt của Tạ Trần. Cô khẽ giật mình, như chợt nhận ra sự hiện diện của y, rồi cúi đầu, có chút ngượng nghịu. “Công tử, tôi... tôi tìm một cuốn sách về... những điều đã mất.” Giọng cô nhỏ nhẹ, thanh thoát, nhưng lại mang theo một sự run rẩy khó nhận thấy, như sợi tơ mỏng manh sắp đứt. Cô không nói rõ hơn, nhưng Tạ Trần hiểu. Y hiểu rằng cô đang tìm kiếm sự đồng cảm, sự an ủi trong những trang sách, tìm cách lý giải cho những nỗi đau mà cô đang mang vác.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như làn gió xuân, ấm áp và nhẹ nhàng, không một chút phán xét. Y không trả lời trực tiếp câu hỏi của Mai. Y đứng dậy, bước đi chậm rãi đến một góc khác của kệ sách, nơi những cuốn sách triết lý, những tác phẩm về vũ trụ và thời gian được đặt. Y tìm kiếm một lúc, rồi nhẹ nhàng rút ra một cuốn sách. Cuốn sách này cũng đã ngả màu thời gian, bìa sách bằng da mộc mạc, tên sách được viết bằng những nét chữ cổ kính: 'Thời Gian Luân Chuyển'. Y cầm cuốn sách trở lại bàn, đặt nó cạnh cuốn sách về tình yêu dang dở mà Mai đang cầm.
“Mọi thứ trên đời đều là dòng chảy, cô nương,” Tạ Trần nói, giọng y trầm ấm và điềm đạm, như tiếng suối chảy róc rách. “Có hợp ắt có tan, có sinh ắt có diệt. Đôi khi, cái mất đi lại là để nhường chỗ cho cái mới. Giống như lá cây rụng xuống để nuôi dưỡng đất, để rồi mầm non mới lại đâm chồi. Đó là lẽ vô thường của vạn vật.”
Mai khẽ giật mình, đôi mắt cô ánh lên một tia sáng lạ, như thể những lời của Tạ Trần đã chạm đến một điều gì đó sâu thẳm trong tâm hồn cô. Cô ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, ánh mắt đượm buồn xen lẫn sự tò mò. “Nhưng có những thứ... không thể nào trở lại, công tử. Có những người đã đi xa mãi mãi, có những khoảnh khắc đã vĩnh viễn trôi qua. Chúng không thể nào trở lại thành cái mới được.” Giọng cô run rẩy, chứa đựng nỗi day dứt khôn nguôi. Chiếc trâm cài tóc trên mái cô như khẽ rung lên theo nhịp thở.
Tạ Trần nhìn thẳng vào đôi mắt Mai, ánh mắt y không phải là sự an ủi sáo rỗng, mà là sự thấu hiểu sâu sắc đến tận cùng của nỗi đau. “Chính vì không thể trở lại, nên hiện tại càng quý giá hơn, cô nương,” Tạ Trần đáp, lời y như một lời giải đáp cho một câu đố mà Mai đã mang vác bấy lâu. “Chính vì biết rằng mọi thứ đều là phù du, đều sẽ trôi qua, nên mỗi khoảnh khắc chúng ta đang sống, mỗi hơi thở chúng ta đang hít vào, mỗi ánh nắng chúng ta đang cảm nhận, đều trở nên vô cùng quý báu. Nếu chúng ta cứ mãi chìm đắm trong cái đã mất, cái đã qua, thì chúng ta sẽ bỏ lỡ cái đang có, cái đang hiện hữu. Chẳng phải đó là một sự lãng phí sao? Lãng phí chính cuộc đời mình, lãng phí chính hiện tại mà ta đang được ban tặng?”
Tạ Trần nhẹ nhàng đẩy cuốn sách 'Thời Gian Luân Chuyển' về phía Mai. “Cuốn sách này, có thể giúp cô nhìn thấy vẻ đẹp của sự trôi chảy. Không phải là quên đi quá khứ, mà là học cách hòa giải với nó, học cách chấp nhận nó như một phần của bản thân mình, để rồi có thể sống trọn vẹn với hiện tại. Cuộc đời là một dòng sông, không ai có thể tắm hai lần trên cùng một dòng nước. Nhưng nếu cô học được cách buông bỏ những chấp niệm vào quá khứ, cô sẽ thấy dòng sông hiện tại vẫn đang chảy xiết, vẫn đang mang theo vô vàn điều mới mẻ, vô vàn vẻ đẹp mà cô chưa từng để ý.”
Mai nhìn cuốn sách, rồi lại nhìn Tạ Trần. Đôi mắt cô, vốn dĩ đượm buồn, giờ đây ánh lên một tia sáng của sự suy tư, của sự bừng tỉnh. Cô khẽ đưa tay ra, chạm nhẹ vào bìa cuốn 'Thời Gian Luân Chuyển'. Mùi giấy cũ và mực thơm từ cuốn sách dường như hòa quyện với mùi hương hoa cúc khô mà cô mang theo, tạo nên một sự kết nối kỳ lạ giữa quá khứ và hiện tại. Cô không nói gì, nhưng sự im lặng của cô đã nói lên tất cả. Nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng trong ánh mắt cô, đã có thêm một chút hy vọng, một chút khởi đầu mới.
Tạ Trần khẽ gật đầu, y biết rằng hạt giống của sự thấu hiểu và chấp nhận đã được gieo vào tâm hồn Mai. Y lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng vẫn chiếu sáng vằng vặc. Dưới ánh trăng ấy, Thị Trấn An Bình hiện lên thật yên bình, thật ấm áp. Những chồi non của sự thấu hiểu, của lòng nhân ái, của sự chấp nhận vô thường, đang cựa mình thức giấc, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới tiên giới, mà bằng cách sống trọn vẹn trong cõi nhân gian này, dù cho những vết sẹo của quá khứ, của những lần "mất người" vẫn còn hằn sâu. Mai, với cuốn sách 'Thời Gian Luân Chuyển' trong tay, có thể sẽ là một trong những người đầu tiên tìm thấy sự trọn vẹn ấy.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.