Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1591: Dòng Chảy Vô Thường: Vẻ Đẹp Của Sự Buông Bỏ

Quán sách của Tạ Trần, thường ngày vốn đã tĩnh lặng, nay lại càng thanh u hơn dưới ánh nắng ban mai. Những tia nắng vàng ươm, mềm mại như tơ lụa, lọt qua khung cửa sổ bằng gỗ mun, vẽ nên những vệt sáng dài trên nền gạch lát cổ kính. Không khí trong quán mang một mùi hương đặc trưng, hòa quyện giữa vị mộc mạc của giấy cũ, sự trầm lắng của mực tàu, và chút thanh khiết của hương trà sen phảng phất từ bàn trà nhỏ. Gió nhẹ lùa qua khe cửa, mang theo tiếng chim hót líu lo từ khu vườn nhỏ phía sau, cùng với tiếng lá cây xào xạc rất khẽ, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu của tự nhiên, như một lời thì thầm của vũ trụ dành cho những tâm hồn tìm kiếm sự bình yên.

Tạ Trần, với thân hình thư sinh gầy gò, đang ngồi ở bàn trà quen thuộc, tay nâng chén trà sứ men ngọc, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa vẻ tĩnh tại nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt sương mai vẫn còn đọng trên cành lá. Y không đọc sách, chỉ đơn thuần thưởng trà và lắng nghe những âm thanh của buổi sáng. Nét mặt y thanh tú, thoát tục, phảng phất vẻ suy tư nhưng không hề u uẩn, mà là sự thấu triệt lẽ vô thường của vạn vật. Chiếc áo vải bố màu xám nhạt ôm lấy thân hình y, giản dị nhưng toát lên một khí chất khó tả, như một phần không thể tách rời của sự tĩnh lặng nơi đây.

Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh và hiếu kỳ, đang cặm cụi quét dọn góc quán. Cậu bé gầy gò, trong chiếc áo vải thô cũ, nhưng mỗi động tác đều rất cẩn trọng, như thể đang làm một công việc thiêng liêng. Cậu lướt chổi nhẹ nhàng trên sàn nhà, tiếng chổi sột soạt hòa vào không gian yên ắng, không gây chút xáo động nào. Thỉnh thoảng, cậu lại ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt lấp lánh như muốn học hỏi từng cử chỉ, từng biểu cảm của tiên sinh mình. Đối với Tiểu An, quán sách này không chỉ là nơi học chữ, mà còn là một học viện của những triết lý nhân sinh sâu sắc, nơi cậu bé đang dần thẩm thấu nh��ng chân lý về cuộc đời từ người tiên sinh bí ẩn của mình.

Cánh cửa quán khẽ mở, mang theo một luồng gió nhẹ mang theo hương hoa cúc khô mà Mai vẫn thường mang theo. Mai bước vào, dáng vẻ thanh mảnh, đôi vai khẽ rụt lại như vẫn còn mang nặng một nỗi ưu tư. Ánh mắt cô vẫn đượm buồn, nhưng sâu thẳm đã có một tia suy ngẫm, một sự lay động mong manh, tựa hồ như hạt giống Tạ Trần gieo vào lòng cô hôm qua đang cựa mình. Trong tay cô, cuốn 'Thời Gian Luân Chuyển' được ôm chặt, bìa sách cũ kỹ áp vào vạt áo vải màu trầm của cô, như một vật báu vừa được tìm thấy nhưng cũng là một gánh nặng. Cô đứng lặng ở cửa một lúc, ánh mắt dò xét khắp quán, như đang tìm kiếm một điểm tựa, một lời giải đáp cho những trăn trở trong lòng. Cô nhìn thấy Tạ Trần, và đôi mắt cô bỗng ngập ngừng, lưỡng lự.

Tạ Trần khẽ ngẩng đầu, đôi mắt y không biểu lộ sự ngạc nhiên, chỉ có một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp nhưng không hề phô trương, như làn gió xuân vừa đủ để lay động cành lá. Y đặt chén trà xuống, ra hiệu cho Mai.

"Cô nương, mời vào." Giọng y trầm ấm, điềm đạm, như một dòng suối mát lành xoa dịu tâm hồn.

Mai khẽ giật mình, dường như cô không nghĩ rằng Tạ Trần đã nhận ra sự hiện diện của mình. Cô bước những bước chân nhẹ nhàng, chậm rãi tiến đến gần bàn trà. Tiểu An, đang quét dọn ở góc quán, khẽ dừng tay, đôi mắt thông minh chăm chú nhìn về phía Mai, rồi lại quay sang nhìn Tạ Trần, như đang cố gắng thấu hiểu điều gì đó đang diễn ra. Cậu bé đã quen với những vị khách đặc biệt ghé thăm quán sách của tiên sinh, và thường thì mỗi người đều mang theo một câu chuyện, một nỗi niềm riêng.

Mai đến gần bàn trà, vẫn chưa ngồi xuống. Cô ôm chặt cuốn sách, lòng đầy giằng xé. "Tiên sinh..." Giọng cô khẽ run, như sợ phá vỡ sự yên bình của không gian. "Cuốn sách này... con đọc mà lòng vẫn thấy nặng trĩu. Con... con vẫn không hiểu hết được những gì tiên sinh muốn nói." Cô nói, ánh mắt nhìn sâu vào Tạ Trần, vừa là sự bối rối, vừa là một niềm khao khát được thấu hiểu. Chiếc trâm cài tóc trên mái cô, dù chỉ là một vật trang sức đơn giản, nhưng dường như cũng đang rung lên theo nhịp thở dồn dập của cô, phản ánh sự bất an trong lòng.

Tạ Trần nhìn thẳng vào Mai, ánh mắt y không hề phán xét, chỉ có sự thấu hiểu sâu sắc. Y nhẹ nhàng rót thêm một chén trà, hương sen thanh tao lan tỏa khắp không gian. "Nặng trĩu vì nó chạm đến những điều con vẫn còn níu giữ, phải không?" Y hỏi, giọng điệu không phải là một câu hỏi mà là một lời khẳng định, một sự thấu thị đến tận cùng tâm can Mai. "Chấp niệm. Đó là cái gông cùm vô hình trói buộc con người vào quá khứ, không cho phép họ bước đi trên dòng chảy của hiện tại."

Mai không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Nước mắt cô chực trào ra, nhưng cô cố kìm nén. Lời của Tạ Trần như một mũi kim châm thẳng vào vết thương sâu kín nhất trong lòng cô, nhưng lại không gây đau đớn mà là một sự giải thoát nhẹ nhõm. Cô vẫn còn nhớ như in những đêm dài mất ngủ, khi hình bóng người yêu cũ, hay những khoảnh khắc hạnh phúc đã qua, cứ hiện về ám ảnh. Những ký ức ấy, đẹp đẽ đến nao lòng, nhưng cũng chính là xiềng xích giữ cô lại, kh��ng cho phép cô nhìn về phía trước. Cô đã đọc 'Thời Gian Luân Chuyển' suốt đêm qua, nhưng mỗi câu chữ về sự vô thường, về vòng xoay sinh diệt của vạn vật dường như lại càng khiến nỗi buồn của cô thêm sâu đậm, bởi lẽ nó nhắc nhở cô về những gì đã vĩnh viễn mất đi.

Tạ Trần không vội vã. Y chậm rãi đưa chén trà cho Mai. "Mời cô nương dùng trà. Trà ngon sẽ giúp tâm hồn tĩnh lại, để rồi những lời ta nói sẽ dễ dàng thẩm thấu hơn." Y mỉm cười nhẹ. "Con người thường sợ hãi sự thay đổi, bởi vì họ coi sự mất đi là một kết thúc, một sự phủ định hoàn toàn. Nhưng có bao giờ con nghĩ rằng, cái mất đi ấy, thật ra lại là một sự chuyển hóa, một sự nhường chỗ cho những điều mới mẻ hơn, phù hợp hơn với hiện tại?"

Y đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng đang khẽ lay động trong gió. "Cũng như những chiếc lá kia, rụng xuống để nuôi dưỡng đất mẹ, để rồi mùa xuân đến, những chồi non mới lại đâm chồi nảy lộc. Đó là lẽ tuần hoàn của thiên địa, lẽ vô thường của vạn vật. Nếu chúng ta cứ mãi cố gắng níu giữ những chiếc lá đã vàng úa, thì làm sao có thể đón nhận vẻ đẹp xanh tươi của chồi non? Chẳng phải đó là một sự phí hoài sao?"

Mai khẽ đưa tay nhận chén trà ấm. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay cô, xua đi một phần cái lạnh lẽo trong tâm hồn. Cô nhìn theo hướng tay Tạ Trần chỉ, nhìn những chiếc lá vàng đang rơi. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ giữa những chiếc lá kia và chính cuộc đời mình. Cô đã cố gắng níu giữ quá khứ, níu giữ những hình bóng, những kỷ niệm đã phai tàn, và chính điều đó đã khiến cô không thể cảm nhận được vẻ đẹp của hiện tại, giống như việc cố gắng giữ chặt chiếc lá khô mà bỏ lỡ cả một mùa xuân đang đến.

"Con... con sợ hãi sự thay đổi," Mai khẽ thì thầm, giọng cô nhỏ như tiếng gió thoảng. "Sợ hãi những gì sẽ mất đi, sợ hãi rằng mình sẽ lại cô độc, sẽ lại mất đi những gì quý giá. Con không biết làm sao để buông bỏ, không biết làm sao để chấp nhận rằng mọi thứ sẽ không bao giờ trở lại như xưa." Nỗi sợ hãi ấy, đã đeo bám cô tựa như bóng đêm, khiến cô không thể nào tìm thấy sự an yên. Đó là nỗi sợ của một phàm nhân giữa cõi nhân gian, nơi Thiên Đạo đã suy yếu, và mỗi sự mất mát đều trở nên khốc liệt hơn, bởi lẽ không còn những ảo vọng về sự bất tử hay hồi sinh.

Tạ Trần nhìn Mai, ánh mắt y chất chứa một sự đồng cảm sâu sắc. "Đó là lẽ tự nhiên của nhân sinh, cô nương. Ai ai cũng sợ hãi sự mất mát, ai ai cũng có những chấp niệm riêng. Nhưng chính vì thế, con người mới trở nên quý giá, bởi họ biết trân trọng từng khoảnh khắc được ban tặng." Y khẽ đưa tay, chạm nhẹ vào cuốn 'Thời Gian Luân Chuyển' trên bàn. "Cuốn sách này không dạy con quên đi quá khứ, mà dạy con cách hòa giải với nó. Nó không bắt con từ bỏ những kỷ niệm, mà giúp con biến chúng thành một phần sức mạnh để tiếp tục bước đi."

Y hít một hơi thật sâu, hương trà hòa quyện với mùi giấy cũ, tạo nên một không khí trầm mặc, thiền định. "Hãy nghĩ xem, nếu một dòng sông cứ mãi cố chấp giữ lại từng giọt nước đã chảy qua, từng hạt cát đã lắng đọng, thì liệu nó có thể tiếp tục hành trình của mình ra biển lớn không? Dòng sông không thể chảy ngược, nhưng nó cũng không bao giờ ngừng mang theo vẻ đẹp của những gì nó đã đi qua. Mỗi con cá, mỗi phiến đá, mỗi bờ cây bên dòng, đều là một phần của câu chuyện dòng sông đã kể. Con người cũng vậy, những gì đã mất đi, những người đã rời xa, những ký ức đã phai nhạt, có lẽ không phải là đã biến mất hoàn toàn, mà là đã hóa thành dòng chảy của chính chúng ta, làm nên con người của hiện tại. Chúng đã định hình ta, đã dạy ta những bài học, đã khắc sâu vào tâm hồn ta những vết sẹo mà chỉ có thời gian mới có thể chữa lành, biến chúng thành những dấu tích của sự trưởng thành."

Tạ Trần dừng lại, để những lời của mình thấm sâu vào tâm trí Mai. Y không thúc ép, chỉ nhẹ nhàng dẫn dắt, như một người lái đò đưa khách qua sông, không đẩy khách xuống nước mà chỉ cầm chắc tay chèo, chỉ lối. Tiểu An, với đôi mắt sáng ngời, đang chăm chú lắng nghe từng lời của Tạ Trần, thỉnh thoảng lại khẽ gật đầu, như thể cậu bé đã thấu hiểu phần nào những triết lý sâu xa mà tiên sinh đang truyền đạt. Cậu bé biết rằng đây không chỉ là câu chuyện dành cho Mai, mà còn là một bài học vô giá dành cho chính mình, về cách đối diện với sự mất mát và trân trọng cuộc sống.

Mai siết chặt chén trà trong tay, cảm nhận hơi ấm lan tỏa. Lời của Tạ Trần như một dòng nước mát, từ từ gột rửa những bụi bặm trong tâm hồn cô. Cô ngước nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt sương mai trên lá đã tan chảy, nhường chỗ cho ánh nắng vàng rực rỡ hơn. Cô nhớ lại những đêm dài cô độc, những giọt nước mắt lăn dài trên gối, những cố gắng vô vọng để níu giữ những bóng hình đã xa. Mỗi lần như vậy, cô lại càng cảm thấy kiệt sức, càng cảm thấy cuộc đời mình nặng nề hơn. Nhưng giờ đây, những lời của Tạ Trần đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí cô, cho cô thấy một góc nhìn khác về sự mất mát, về sự tồn tại.

"Nhưng... con sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi những gì sẽ mất đi..." Mai khẽ thì thầm, giọng cô vẫn còn chút run rẩy, nhưng đã bớt đi phần nào sự tuyệt vọng. "Con sợ rằng, nếu con buông bỏ, con sẽ quên đi họ, quên đi những kỷ niệm đẹp đẽ ấy. Con sợ rằng mình sẽ trở thành một người khác, một người không còn giữ được những gì thuộc về quá khứ." Nỗi sợ hãi này không phải là sự cố chấp thông thường, mà là một nỗi lo lắng sâu thẳm về việc đánh mất bản thân, đánh mất những sợi dây liên kết với quá khứ đã định hình nên cô.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu vô biên. "Quên đi, cô nương, không phải là điều ta muốn con làm. Buông bỏ không có nghĩa là lãng quên. Buông bỏ là không còn để quá khứ trói buộc con, không còn để nó cản trở con sống trọn vẹn với hiện tại. Kỷ niệm đẹp đẽ ấy, những ngư���i con yêu quý ấy, họ sẽ không bao giờ biến mất. Họ sẽ sống mãi trong tim con, trong tâm trí con, trong từng mạch máu của con, trở thành một phần không thể tách rời của con người con ngày hôm nay. Chính những mất mát ấy đã tạo nên con người Mai của hiện tại, một Mai sâu sắc hơn, kiên cường hơn."

Y đặt tay lên cuốn 'Thời Gian Luân Chuyển' một lần nữa, ngón tay khẽ vuốt ve bìa sách sờn cũ. "Mỗi người chúng ta đều là một dòng sông riêng. Chúng ta không thể chọn nơi mình bắt đầu, cũng không thể chọn những gì mình gặp trên đường. Nhưng chúng ta có thể chọn cách mình chảy. Con có thể chọn để dòng sông mình trở nên đục ngầu vì mãi cố giữ lại bùn đất của quá khứ, hay con có thể chọn để nó chảy xiết, gột rửa mọi thứ, để rồi trở nên trong lành, thuần khiết hơn, mang theo những tinh hoa của hành trình đã qua, và sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ ở phía trước."

Y ngước nhìn Mai, ánh mắt y như nhìn thấu tâm can cô. "Nếu con cứ mãi chìm đắm trong nỗi sợ hãi về những gì đã mất, con sẽ bỏ lỡ tất cả những vẻ đẹp đang hiện hữu xung quanh mình, bỏ lỡ những cơ hội để tạo nên những kỷ niệm mới, những hạnh phúc mới. Đó chẳng phải là một sự lãng phí lớn lao hơn sao? Lãng phí chính cuộc đời con, lãng phí chính hiện tại mà con đang được ban tặng, một món quà vô giá mà không phải ai cũng có được." Lời của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, mà là một lời khuyên chân thành, thấu tình đạt lý, khiến người nghe phải tự suy ngẫm và tự tìm ra con đường cho mình.

Mai cúi đầu, đôi mắt cô nhắm nghiền lại, như đang cố gắng sắp xếp lại những mảnh vỡ trong tâm trí mình. Hương trà thanh khiết, mùi giấy cũ và lời nói trầm ấm của Tạ Trần hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian tĩnh lặng, an yên, nơi tâm hồn cô bắt đầu tìm thấy một chút bình thản hiếm hoi. Cô cảm thấy như có một luồng khí mát lành đang len lỏi vào từng tế bào, xoa dịu những nỗi đau đã hằn sâu. Trong đầu cô, hình ảnh dòng sông cuồn cuộn chảy, những chiếc lá vàng rơi, và những chồi non xanh biếc hiện lên rõ ràng, như một lời nhắc nhở về lẽ vô thường của vạn vật, về sự chuyển hóa không ngừng nghỉ của cuộc sống.

Bên ngoài quán, ánh nắng buổi trưa đã trở nên ấm áp và dễ chịu hơn, chiếu rọi khắp Thị Trấn An Bình. Tiếng chim hót vẫn còn vương vấn đâu đó, nhưng giờ đây đã thêm vào tiếng cười nói vọng lại từ xa, tiếng bước chân nhộn nhịp của những người dân đang đi lại trên phố. Một không khí của sự sống động, bình dị và đầy sức sống đang bao trùm. Từ góc quán, Tiểu An, sau khi đã quét dọn xong, ngồi xuống một chiếc ghế nhỏ, tay cầm bút lông và một cuốn sổ ghi chép, cẩn thận ghi lại từng lời của Tạ Trần. Nét chữ của cậu bé còn non nớt, nhưng mỗi nét bút đều chứa đựng sự tập trung cao độ và niềm khao khát học hỏi. Cậu bé biết rằng những lời này không chỉ là những triết lý suông, mà là những bài học sống còn, những chân lý sẽ định hình nên một kỷ nguyên mới của nhân gian, nơi con người học cách sống trọn vẹn, không cần dựa dẫm vào những phép màu hay sự bất tử hão huyền.

Tạ Trần nhẹ nhàng kết thúc câu chuyện, giọng y trầm ấm như tiếng gió thoảng qua khe cửa. "Vẻ đẹp của hoa không chỉ ở lúc nó nở rộ rực rỡ nhất, mà còn ở khoảnh khắc nó tàn phai, nhẹ nhàng buông mình xuống đất, nhường chỗ cho một mùa mới, một chu kỳ sống mới. Cuộc đời con người cũng vậy, Mai à. Mỗi giai đoạn, dù là tươi đẹp nhất hay đau buồn nhất, đều có vẻ đẹp và ý nghĩa riêng của nó. Chúng ta không thể mãi giữ lại mùa xuân, cũng không thể né tránh mùa đông. Điều quan trọng là chúng ta biết cách trân trọng từng khoảnh khắc mình đang sống, từng hơi thở mình đang hít vào, từng ánh nắng mình đang cảm nhận."

Y nhìn Mai, ánh mắt đầy sự khuyến khích. "Chấp nhận sự thay đổi không phải là quên đi quá khứ, mà là học cách sống hòa hợp với nó, để nó không còn là gánh nặng níu giữ con, mà trở thành một phần của vẻ đẹp hiện tại. Hãy mở lòng đón nhận những điều mới mẻ, trân trọng từng khoảnh khắc bình dị của cuộc sống, từng nụ cười, từng ánh mắt, từng câu chuyện con gặp được. Bởi lẽ, chính những điều bình dị ấy, lại là những viên ngọc quý giá nhất, tạo nên một cuộc đời trọn vẹn."

Mai ngẩng đầu lên, đôi mắt cô, vốn dĩ đượm buồn và mờ đục, giờ đây đã bớt đi phần nào u ám, thay vào đó là một tia sáng của sự suy tư, của sự bừng tỉnh. Một nụ cười mong manh, như cánh hoa vừa hé nở sau cơn mưa, khẽ nở trên môi cô. Nụ cười ấy vẫn còn chút ngần ngại, nhưng đã chứa đựng một niềm hy vọng mới, một sự chấp nhận đầu tiên. Cô khẽ đặt chén trà xuống, rồi đặt cuốn 'Thời Gian Luân Chuyển' cạnh bên, như thể giờ đây cô đã sẵn sàng để nó ở một vị trí khác trong lòng mình, không còn là gánh nặng mà là một người bạn đồng hành.

"Con... con hiểu rồi, tiên sinh," Mai khẽ thì thầm, giọng cô không còn run rẩy mà đã trở nên vững vàng hơn một chút. "Có lẽ con đã quá cố chấp, quá sợ hãi. Con đã mãi nhìn về phía sau mà quên mất rằng dòng sông vẫn đang chảy về phía trước." Cô đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc lá vàng còn sót lại trên cây đang khẽ rơi theo làn gió nhẹ. Trong khoảnh khắc ấy, cô không còn thấy chúng là biểu tượng của sự mất mát, mà là một phần tự nhiên của sự tuần hoàn, của vòng luân chuyển vô thư��ng.

Tạ Trần mỉm cười, nụ cười thanh thoát như mây trời. "Buông bỏ không phải là từ bỏ, cô nương. Buông bỏ là mở lòng đón nhận. Mở lòng đón nhận sự thay đổi, đón nhận những điều mới mẻ, và quan trọng nhất, mở lòng đón nhận chính bản thân con, với tất cả những gì con đã trải qua, đã mất đi và đang có. Khi con buông bỏ được những chấp niệm, con sẽ thấy cuộc đời mình trở nên nhẹ nhàng hơn, rộng lớn hơn, và trọn vẹn hơn rất nhiều."

Mai đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một sự cung kính chân thành từ tận đáy lòng. "Con cảm ơn tiên sinh. Những lời tiên sinh dạy, con sẽ khắc ghi trong lòng." Cô không nói thêm gì, nhưng sự biết ơn trong ánh mắt cô đã nói lên tất cả. Cô quay người, bước đi nhẹ nhàng ra khỏi quán sách, bóng dáng thanh mảnh của cô dần khuất sau cánh cửa. Mùi hương hoa cúc khô trên tóc cô dường như đã bớt đi phần nào sự u buồn, thay vào đó là một chút thanh thoát, như một dấu hiệu của sự chuyển mình.

Tạ Trần khẽ gật đầu, y biết rằng hạt giống của sự thấu hiểu và chấp nhận đã được gieo vào tâm hồn Mai. Y lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng trưa vàng ươm đang chiếu rọi khắp Thị Trấn An Bình. Dưới ánh nắng ấy, thị trấn hiện lên thật yên bình, thật ấm áp, với những con người bình dị đang sống cuộc đời của họ. Những chồi non của sự thấu hiểu, của lòng nhân ái, của sự chấp nhận vô thường, đang cựa mình thức giấc, báo hiệu một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không phải bằng cách vươn tới tiên giới hão huyền, mà bằng cách sống trọn vẹn trong cõi nhân gian này, dù cho những vết sẹo của quá khứ, của những lần "mất người" vẫn còn hằn sâu. Mai, với cuốn sách 'Thời Gian Luân Chuyển' trong tay và một tia hy vọng mới trong lòng, có thể sẽ là một trong những người đầu tiên tìm thấy sự trọn vẹn ấy, và bắt đầu hành trình chữa lành, chấp nhận, để rồi trở thành một phần của dòng chảy luân hồi bất tận của vạn vật.

Tiểu An khẽ đóng cuốn sổ ghi chép lại, đôi mắt cậu bé ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Cậu nhìn theo bóng Mai khuất xa, rồi lại nhìn về phía Tạ Trần, như thể đang thấu hiểu một chân lý vĩ đại. Cậu biết rằng những gì cậu vừa ghi lại không chỉ là lời nói, mà là những viên gạch đầu tiên, xây dựng nên nền móng cho một nhân gian mới, nơi mỗi người đều có thể tìm thấy con đường của riêng mình, không cần tiên đạo, chỉ cần nhân đạo.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free