Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1592: Hương Vị Của Hiện Tại: Bước Chân Mai Ở An Bình

Ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa sổ, đậu trên gò má Mai, đánh thức nàng khỏi giấc ngủ không mộng mị. Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm, nàng cảm thấy một sự thanh thản đến vậy khi mở mắt. Không còn những dằn vặt của quá khứ, không còn sự chông chênh của hiện tại. Lời tiên sinh Tạ Trần vang vọng trong tâm trí nàng, như một dòng suối mát lành gột rửa những bụi trần cố chấp. “Buông bỏ không phải là từ bỏ, cô nương. Buông bỏ là mở lòng đón nhận.” Nàng hít thở một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình căng tràn khí tức trong lành, không vương vấn chút u sầu nào. Mùi hoa cúc khô trên tóc nàng đêm qua dường như đã nhạt đi, thay vào đó là m���t mùi hương mới mẻ, tựa sương sớm.

Nàng bước ra khỏi căn phòng nhỏ của mình, đôi chân khẽ khàng lướt trên nền đất quen thuộc. Thân hình mảnh mai của nàng giờ đây không còn cúi gập, mà đã thẳng thớm hơn, dẫu vẫn còn chút e dè cố hữu. Ánh mắt nàng không còn xa xăm nhìn vào hư vô, mà đã thực sự hiện diện, soi chiếu từng vật nhỏ bé quanh mình. Hôm nay, nàng sẽ không vội vã. Hôm nay, nàng sẽ sống.

Thị Trấn An Bình đón nàng bằng một buổi sáng trong trẻo. Những ngôi nhà gỗ và gạch, san sát nhau hai bên con đường lát đá, vẫn còn vương vấn hơi sương đêm. Ánh nắng vàng nhạt như mật ong chảy tràn, phủ lên những mái hiên cũ kỹ, làm nổi bật màu xanh rêu phong của thời gian. Gió nhẹ lay động những tán lá non, mang theo mùi đất ẩm, mùi gỗ mục và cả mùi mồ hôi thoang thoảng của những người nông phu đã thức dậy từ sớm để bắt đầu một ngày mới. Tiếng xe ngựa lộc cộc xa xa, tiếng rao hàng đều đều của người bán bánh màn thầu, tiếng cười khúc khích của lũ trẻ con đang nô đùa trên quảng trường trung tâm. Tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bình dị, quen thuộc mà bấy lâu nay Mai đã vô tình bỏ quên.

Nàng hít một hơi thật sâu, cố gắng cảm nhận từng làn gió mơn man qua mái tóc, từng tia nắng ấm áp mơn trớn trên làn da. Thay vì đi thẳng về hướng quán sách như mọi khi, hoặc vội vã lao vào công việc thường nhật, Mai rẽ vào khu chợ. Đây là một quyết định tự phát, không chút tính toán, chỉ là một sự thúc giục nhẹ nhàng từ sâu thẳm tâm hồn. Lần đầu tiên, nàng không vội vã lướt qua những gian hàng, không né tránh những ánh mắt tò mò. Nàng dừng lại, đôi mắt ngọc ngà chăm chú quan sát, lắng nghe.

Gánh hàng của bà lão bán hoa nằm ngay đầu chợ, rực rỡ sắc màu như một bức tranh thủy mặc sống động. Bà lão lưng còng, tóc bạc phơ như sương tuyết, khuôn mặt nhăn nheo nhưng luôn rạng rỡ nụ cười phúc hậu. Đôi tay chai sạn của bà thoăn thoắt sắp xếp những bó hoa tươi rói, tỏa hương thơm ngát.

"Hoa tươi đây! Hoa tươi đây! Mua một bó để lòng thêm vui!" Giọng bà lão trong trẻo, vang vọng giữa khu chợ đang dần đông đúc.

Mai bước đến gần, đôi mắt nàng dừng lại trên những đóa cúc vàng ươm, những bông hồng nhung đỏ thắm, và cả những cành baby trắng muốt li ti. Trước đây, nàng chỉ xem hoa là một vật trang trí vô tri. Nhưng giờ đây, mỗi cánh hoa, mỗi nụ xanh đều ẩn chứa một vẻ đẹp riêng, một câu chuyện riêng của sự sống. Nàng mỉm cười, một nụ cười chân thành, không còn chút gượng ép nào.

"Bà ơi, cho con một bó cúc vàng nhỏ." Giọng nàng nhẹ nhàng, thanh thoát.

Bà lão ngước lên, đôi mắt mờ đục nheo lại, nhận ra Mai. Bà lão đã quen mặt nàng, một cô gái trẻ thường xuyên lui tới quán sách, nhưng luôn mang một vẻ u sầu, trầm mặc. Hôm nay, ánh mắt nàng khác hẳn. Có một tia sáng mới, một sự bình yên lạ lẫm.

"Ôi chao, cô nương hôm nay có vẻ vui hơn rồi! Chọn bó này nhé, cúc vàng tươi tắn, như ánh nắng ban mai vậy!" Bà lão chọn một bó cúc nhỏ, gói ghém cẩn thận bằng lá sen xanh mướt.

Mai đón lấy bó hoa, khẽ chạm vào những cánh hoa mềm mại. Mùi hương thanh khiết của cúc xộc vào khứu giác, đánh thức một cảm giác an lành. Nàng mỉm cười gật đ��u, đưa tiền. "Cảm ơn bà."

Nàng tiếp tục bước đi, nhưng không phải là những bước chân vô định như trước. Nàng đi chậm rãi, để cho tâm hồn mình hòa vào dòng chảy của cuộc sống nơi đây. Tiếng trẻ con líu lo gọi nhau, tiếng mẹ mắng yêu con, tiếng người bán hàng rong rao vặt, tiếng dao thớt va vào nhau lách cách từ một quán ăn nhỏ. Mùi bánh mới nướng thơm lừng từ tiệm bánh bên cạnh, mùi cá tươi từ gánh hàng của người đánh cá (người mà nàng thường thấy bên Bích Thủy Đàm), mùi gia vị nồng nàn từ quán bún riêu cua. Tất cả những hương vị ấy, những âm thanh ấy, nàng đã từng cảm nhận được, nhưng chưa bao giờ thực sự *nếm* được, *nghe* được, *thấy* được một cách trọn vẹn như lúc này.

Nàng thấy người đánh cá da đen sạm, khuôn mặt chất phác, đang thoăn thoắt xếp những con cá tươi rói lên mẹt. Hắn ta vừa làm vừa huýt sáo một điệu nhạc dân gian vui tai. Nàng chợt nhận ra, cuộc sống của hắn ta, dẫu lam lũ, nhưng lại có một vẻ bình yên, một sự chuyên tâm đáng ngưỡng mộ. Hắn ta không màng đến những điều xa xôi, chỉ chuyên chú vào công việc của mình, vào khoảnh khắc hiện tại.

Mai dừng lại bên một gian hàng bán vải vóc, ngắm nhìn những tấm lụa đủ màu sắc. Nàng chạm nhẹ vào chúng, cảm nhận sự mềm mại, mát lạnh. Nàng chưa từng nghĩ rằng, chỉ một hành động nhỏ như vậy cũng có thể mang lại niềm vui. Nàng chợt nhận ra một chân lý đơn giản mà Tạ Trần tiên sinh đã gieo vào lòng nàng: Hạnh phúc không phải là một đích đến xa xôi, mà là hành trình của mỗi khoảnh khắc, là sự cảm nhận những điều bình dị nhất đang diễn ra quanh ta.

Nàng khẽ thì thầm, một mình nàng nghe thấy, như một lời tự nhủ từ sâu thẳm tâm hồn: "Thì ra, hương vị của hiện tại lại rõ ràng đến thế. Rõ ràng đến mức, nếu ta không chú tâm, ta sẽ bỏ lỡ mất." Bó hoa cúc vàng trong tay nàng như một vật phẩm thiêng liêng, một biểu tượng của sự hồi sinh, của một tâm hồn đang dần hé nở. Nàng chợt thấy yêu đời hơn, yêu chính bản thân mình hơn, yêu cả những vết sẹo từ quá khứ đã giúp nàng trân trọng những khoảnh khắc hiện tại này. Cuộc sống, đúng là một dòng chảy v�� thường, nhưng vẻ đẹp của nó lại nằm ở chính sự vô thường ấy.

Sau khi dạo quanh khu chợ, tâm hồn Mai đã nhẹ nhõm đi rất nhiều, như trút bỏ được gánh nặng vô hình bấy lâu nay vẫn đè nặng lên đôi vai nàng. Bó hoa cúc vàng trong tay nàng rung rinh theo từng bước chân, phản chiếu ánh nắng dịu dàng của buổi giữa sáng. Nàng không vội vã trở về nhà, cũng không tìm đến công việc. Một lực hút vô hình, một sự mách bảo từ sâu thẳm tâm hồn, dẫn lối nàng đến Bích Thủy Đàm, nơi nàng thường lui tới trong những ngày u uất nhất.

Con đường dẫn ra hồ không quá xa, băng qua những hàng cây xanh mướt và những đồng cỏ thoai thoải. Khi nàng càng tiến gần, không khí trở nên trong lành hơn, mát mẻ hơn, mang theo mùi của nước, của rong rêu và của đất ẩm. Tiếng ồn ào của chợ búa dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho bản hòa tấu êm dịu của thiên nhiên: tiếng nước vỗ bờ rì rào, tiếng chim hót líu lo trên những tán cây, tiếng côn trùng rỉ rả không ngớt và tiếng gió thổi qua những rặng liễu rủ mềm mại như tóc thiếu nữ. Một cảm giác thư thái, yên bình bao trùm lấy nàng, như một chiếc chăn ấm áp ôm lấy tâm hồn đang dần được chữa lành.

Bích Thủy Đàm hiện ra trước mắt nàng, một mặt hồ trong xanh như ngọc bích, phẳng lặng như gương, phản chiếu bầu trời cao vời vợi và những áng mây trắng bồng bềnh. Linh khí thủy hệ ở nơi đây dường như nồng đậm hơn hẳn những nơi khác, mang đến một cảm giác tươi mát đến tận xương tủy. Vài chiếc thuyền nhỏ của người đánh cá đậu lững lờ ven bờ, im lìm như đang ngủ. Xa xa, những bông sen trắng muốt đang hé nở giữa mặt hồ, tỏa hương thơm dịu nhẹ. Không có kiến trúc nhân tạo nào đáng kể, chỉ có vài đình nghỉ mát nhỏ ven hồ, mái cong cong ẩn mình dưới bóng cây, và những tảng đá lớn nằm rải rác.

Mai tìm đến một tảng đá phẳng lì, nằm nhô ra mặt nước, nơi nàng thường ngồi khi lòng còn bộn bề lo toan. Nàng nhẹ nhàng đặt bó hoa cúc xuống bên cạnh, rồi ngồi xuống, đưa đôi chân trần xuống làn nước mát lạnh. Nước hồ trong vắt, để lộ những viên sỏi nhỏ lấp lánh dưới đáy. Cảm giác mát lạnh từ nước lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi chút mệt mỏi còn sót lại. Nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự bình yên thấm vào từng tế bào. Tiếng nước vỗ bờ nhẹ nhàng như một lời ru, tiếng chim hót như khúc ca hoan hỉ, tiếng gió thổi như lời thì thầm của vạn vật.

Trong khoảnh khắc ấy, Mai không còn là một cô gái với trái tim nặng trĩu những ký ức đau buồn. Nàng là một phần của Bích Thủy Đàm, là một phần của thiên nhiên bao la này. Nàng cảm thấy mình thực sự hiện diện ở đây, ngay lúc này, không vương vấn quá khứ, không lo toan tương lai. Nàng nhớ lại lời Tạ Trần tiên sinh đã nói: "Dòng chảy vô thường không ngừng nghỉ, vạn vật đều biến đổi. Điều quan trọng là chúng ta biết cách trân trọng từng khoảnh khắc mình đang sống." Nàng chợt hiểu sâu sắc ý nghĩa của những lời ấy. Dòng nước này, dẫu chảy trôi không ngừng, nhưng mỗi giọt nước đều là hiện tại. Mỗi khoảnh khắc nước chạm vào chân nàng, đều là một khoảnh khắc của sự sống, của sự tồn tại.

Nàng mở mắt, đưa tay chạm vào mặt nước, cảm nhận làn nước trôi nhẹ qua kẽ tay. "Dòng nước vẫn chảy, hoa vẫn nở, và thời gian vẫn trôi... Ta cũng nên như vậy." Nàng khẽ tự nhủ. Câu nói ấy không phải là một sự chấp nhận miễn cưỡng, mà là một sự thấu hiểu từ tận đáy lòng. Nàng đã từng níu kéo quá khứ, ôm chặt những kỷ niệm, những hối tiếc như một gánh nặng. Nhưng giờ đây, nàng hiểu rằng, níu kéo chỉ khiến nàng đau khổ. Buông bỏ không phải là quên đi, mà là để cho quá khứ trở thành một phần của dòng chảy, một phần của sự vô thường, để nàng có thể nhẹ nhàng bước tiếp.

Nàng đưa mắt nhìn ra xa, nơi những bông sen trắng muốt đang rung rinh trong gió. Chúng kiên cường vươn lên từ bùn lầy, khoe sắc giữa hồ nước trong xanh, không hề vướng bận bởi những gì đã qua hay những gì sẽ đến. Chúng chỉ đơn thuần là đang sống, đang nở, đang tỏa hương. Nàng chợt thấy mình cũng giống như những bông sen ấy, dẫu có từng trải qua những tháng ngày đen tối, dẫu có từng bị vùi lấp bởi bùn lầy của nỗi buồn, nhưng vẫn có thể vươn lên, vẫn có thể khoe sắc, vẫn có thể tìm thấy vẻ đẹp của riêng mình.

Một làn gió nhẹ thổi qua, làm những cánh hoa cúc trên bó hoa nàng đặt bên cạnh khẽ lay động. Nàng cầm bó hoa lên, ngắm nhìn chúng một lần nữa. Những đóa cúc vàng tươi tắn, dường như cũng đang mỉm cười với nàng. Chúng là minh chứng cho vẻ đẹp của hiện tại, là biểu tượng cho sự sống đang đâm chồi nảy lộc. Nàng chợt cảm thấy một niềm vui bình dị, một sự mãn nguyện nhỏ bé nhưng chân thực. Nàng đã buông bỏ được một phần gánh nặng trong lòng, để nhường chỗ cho niềm hy vọng và sự bình yên mới chớm. Tâm hồn nàng, cũng như mặt hồ Bích Thủy Đàm, trở nên phẳng lặng và trong trẻo lạ thường. Đây là lần đầu tiên sau rất nhiều năm, nàng cảm thấy mình thực sự được sống, được là chính mình, không vướng bận bất cứ điều gì. Nàng biết, hành trình chữa lành vẫn còn dài, nhưng nàng đã tìm thấy con đường, đã tìm thấy ánh sáng dẫn lối. Và nàng sẽ bước đi, từng bước một, trân trọng từng khoảnh khắc của hiện tại.

Khi chiều tà buông xuống, ánh nắng vàng nhạt vương vãi trên những mái ngói rêu phong của Thị Tr��n An Bình, nhuộm cả không gian trong một sắc màu trầm ấm, an yên. Mai rời Bích Thủy Đàm, bước chân nàng nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, tựa như chim én vừa thoát khỏi lồng giam. Bó hoa cúc vàng vẫn nằm yên trong tay nàng, giờ đây không chỉ là một bó hoa đơn thuần, mà còn là một biểu tượng của sự chuyển mình, của một tâm hồn đã tìm thấy được sự bình yên. Nàng đi qua những con đường quen thuộc, những gương mặt thân quen, nhưng ánh mắt nàng nhìn mọi thứ đã khác. Không còn là sự u uất, mà là một sự trân trọng, một sự cảm nhận sâu sắc về vẻ đẹp của cuộc đời.

Con đường nàng đi vô tình dẫn nàng ngang qua quán sách của Tạ Trần tiên sinh. Ngôi quán nhỏ vẫn yên tĩnh như mọi khi, với ánh đèn lờ mờ hắt ra từ bên trong, tạo nên một vẻ ấm cúng, mời gọi. Mùi giấy cũ, mực, trà và hương gỗ thoang thoảng bay ra, hòa quyện vào không khí chiều tà, tạo nên một bầu không khí thanh bình, đầy triết lý. Nàng không bước vào, chỉ dừng lại một chút ở ngưỡng cửa, ánh mắt nàng khẽ lướt qua những kệ sách cao ngất, rồi dừng lại ở hình bóng quen thuộc của Tạ Trần tiên sinh.

Y đang ngồi cạnh cửa sổ, ánh nắng chiều hắt nhẹ lên tấm lưng gầy gò, thư sinh. Y vẫn vận bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Đôi mắt sâu thẳm của y đang chăm chú đọc một cuốn sách cổ, vẻ mặt bình thản, mãn nguyện, dường như đã hòa mình vào từng con chữ. Bên cạnh y, Thư Đồng Tiểu An gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang chăm chú viết chữ vào cuốn sổ của mình, đôi lúc lại ngước lên nhìn Tạ Trần tiên sinh với vẻ kính trọng và hiếu kỳ.

Ánh mắt Mai dừng lại thật lâu trên Tạ Trần. Trong ánh mắt nàng không còn vẻ u sầu hay giằng xé nội tâm, mà thay vào đó là một sự bình yên mới mẻ, một tia sáng của sự biết ơn sâu sắc. Nàng biết, chính những lời nói giản dị nhưng hàm chứa triết lý sâu xa của y đã gieo những hạt giống đầu tiên vào tâm hồn nàng, giúp nàng nhìn thấy được con đường thoát khỏi vực sâu của quá khứ. Nàng khẽ gật đầu, một cái gật đầu vô thanh nhưng đầy ý nghĩa, một sự tri ân chân thành từ tận đáy lòng. Nàng không cần nói lời nào, nàng tin y sẽ hiểu.

Dường như cảm nhận được ánh nhìn của nàng, Tạ Trần khẽ ngước mắt lên. Đôi mắt y giao nhau với ánh mắt Mai. Một nụ cười thanh thoát, nhẹ như mây trời, khẽ nở trên môi y. Nụ cười ấy không mang vẻ tự mãn của người chiến thắng, mà là sự mãn nguyện của một người gieo mầm đã thấy hạt giống nảy nở. Y không nói gì, chỉ khẽ gật đầu đáp lại nàng, một cái gật đầu mang đầy sự thấu hiểu và khuyến khích. Sau đó, y lại tiếp tục lật trang sách, như thể khoảnh khắc ấy chỉ là một làn gió nhẹ lướt qua, nhưng lại để lại một dấu ấn sâu sắc trong tâm hồn cả hai.

Tiểu An, vốn đang chăm chú viết chữ, cũng ngẩng đầu lên theo ánh mắt của Tạ Trần. Cậu bé nhìn thấy bóng Mai đang dần khuất xa sau cánh cửa, và cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt trong thần thái của nàng. Nàng không còn bước đi nặng nề, mà đã có một sự thanh thoát lạ thường, như thể nàng đã tìm thấy được một phần linh hồn đã lạc mất.

"Hạt giống đã nảy mầm rồi." Tạ Trần khẽ nói, giọng trầm ấm như tiếng gió xôn xao qua k�� lá, không nhìn Tiểu An mà vẫn dõi mắt theo bóng Mai.

Tiểu An nhìn theo Mai, rồi lại nhìn về phía Tạ Trần, đôi mắt cậu bé ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Cậu bé đã chăm chú ghi chép lại những lời Tạ Trần giảng giải về sự vô thường, về buông bỏ và trân trọng hiện tại. Giờ đây, cậu bé đã thấy những lời ấy không chỉ là lý thuyết suông, mà đã thực sự tác động, thực sự chữa lành một tâm hồn tổn thương.

"Nàng ấy... có vẻ khác đi, tiên sinh." Tiểu An nói, giọng mang đầy vẻ ngạc nhiên xen lẫn ngưỡng mộ.

Tạ Trần mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa bao nhiêu triết lý của nhân sinh. "Mỗi người đều có một dòng chảy của riêng mình, Tiểu An. Điều quan trọng là biết cách thuận theo dòng chảy ấy, không chống lại nó, không níu giữ nó. Mai cô nương đã tìm thấy được dòng chảy của mình."

Mai tiếp tục bước đi, bó hoa cúc vàng trong tay như một lời nhắc nhở về vẻ đẹp của hiện tại. Nàng không còn cảm thấy cô độc, không còn cảm thấy lạc lõng. Nàng biết, nàng đang trên con đường đúng đắn, con đường của s��� chấp nhận và chữa lành. Nàng biết, những vết sẹo của quá khứ, của những lần "mất người" vẫn còn đó, nhưng chúng không còn là xiềng xích, mà là những dấu ấn của một hành trình. Nàng sẽ sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, không cần thành tiên, không cần quyền năng vĩ đại. Chỉ cần được sống một đời bình thường, giữ trọn nhân tính của mình, giữa cõi nhân gian tràn ngập hương vị của hiện tại. Và Tạ Trần, với vai trò của một người gieo mầm triết lý, đã chứng kiến một tâm hồn nữa được khai sáng, một minh chứng nữa cho sự trỗi dậy của Nhân Đạo giữa một kỷ nguyên đang dần chuyển mình.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free