Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1593: Cơn Bệnh Thường Nhân: Nỗi Lo Làng An Bình

Mai tiếp tục bước đi, bó hoa cúc vàng trong tay như một lời nhắc nhở về vẻ đẹp của hiện tại, nhưng bước chân nàng không còn giữ được sự thanh thoát trọn vẹn như vừa mới đây. Dù nàng đã tìm thấy một phần linh hồn đã lạc mất, một tia hy vọng vừa nhen nhóm trong tâm hồn, thì dòng chảy vô thường của nhân gian lại một lần nữa đưa đẩy nàng đối diện với một thử thách mới, một sự xao động lớn hơn cả những nỗi u hoài cá nhân.

Thị Trấn An Bình, nơi từng tràn ngập sự bình yên đến mức tưởng chừng bất biến, giờ đây mang một vẻ ảm đạm lạ thường vào buổi sáng muộn. Ánh nắng tuy vẫn trải vàng trên những mái nhà gỗ và gạch đơn giản, chiếu rọi những con hẻm nhỏ quen thuộc, nhưng không khí đã đặc quánh một nỗi lo âu vô hình. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa lăn bánh trên đường, tất cả đều yếu ớt hơn, như thể chúng bị nuốt chửng bởi một bầu không khí nặng nề, một sự ngập ngừng khó tả. Mai, vẫn giữ bó hoa cúc vàng tươi tắn ấy, đi dạo qua khu chợ quen thuộc, nhưng lần này, nàng không còn cảm nhận được sự thơ mộng, bình dị như trước. Thay vào đó, một luồng khí lạnh lẽo, bất an luồn qua những tán lá, chạm vào làn da nàng, đánh thức những giác quan đang dần chìm vào bình yên.

Những gương mặt quen thuộc nàng từng mỉm cười chào hỏi giờ đây lộ rõ vẻ lo lắng, đôi mắt trũng sâu vì những đêm mất ngủ. Những người phụ nữ thường ngày vẫn tươi cười trò chuyện bên quầy hàng rau củ, giờ chỉ thì thầm với nhau, ánh mắt liếc nhìn về phía Thôn Vân Sơn xa xa. Nàng dừng lại nhiều lần, đôi tai vô thức lắng nghe những mẩu đối thoại rời rạc, những lời thì thầm đầy sợ hãi: "Nghe nói làng Vân Sơn có nhiều người ngã bệnh... không biết có phải bệnh truyền nhiễm không?", "Sốt cao, ho khan không dứt... y hệt cái bệnh lạ năm nào...", "Không có tiên môn, không có linh dược... lần này chúng ta phải làm sao đây?". Những âm thanh ấy, vốn dĩ là những tiếng thì thầm riêng tư, nhưng lại vang vọng trong tâm trí Mai như những hồi chuông cảnh báo. Sự bình yên mà nàng vừa tìm thấy, cái "hương vị của hiện tại" mà nàng đang cố gắng trân trọng, bỗng chốc trở nên mong manh, dễ vỡ trước nỗi sợ hãi chung của cộng đồng.

Mai thầm hỏi lòng mình: "Bình yên... liệu có thể duy trì mãi khi xung quanh là nỗi sợ hãi?". Cái câu hỏi ấy như một hòn đá nặng trĩu, nhấn chìm tâm trí nàng vào một dòng xoáy ưu tư mới. Nàng vẫn bước đi, nhưng từng bước chân không còn nhẹ bẫng như buổi sáng, mà nặng trĩu nỗi lo âu cho những người dân vô tội. Nàng biết, những vết sẹo của quá khứ, của những lần "mất người" vẫn còn đó, và dù nàng đã học cách chấp nhận chúng như những dấu ấn của một hành trình, thì việc nhìn thấy nỗi đau và sự bất lực tái hiện trên gương mặt những người khác lại khiến nàng chìm vào một cảm giác quen thuộc đến rợn người. Thiên Đạo suy yếu, tiên môn không còn, con người phải đối mặt với bệnh tật và cái chết bằng chính sức lực phàm trần của mình. Cái hiện thực trần trụi ấy, giờ đây, không còn là lý thuyết xa vời mà đã hiện hữu ngay trước mắt nàng, một cách tàn nhẫn và không thể chối cãi.

Xa xa, từ quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn lờ mờ vẫn hắt ra, tạo nên một vẻ ấm cúng quen thuộc. Mùi giấy cũ, mực, trà và hương gỗ thoang thoảng bay ra, nhưng dường như cũng không đủ sức xua đi cái không khí nặng nề đang bao trùm thị trấn. Tạ Trần vẫn ngồi cạnh cửa sổ, ánh nắng chiều hắt nhẹ lên tấm lưng gầy gò, thư sinh của y. Y vẫn vận bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Đôi mắt sâu thẳm của y đang chăm chú đọc một cuốn sách cổ, vẻ mặt bình thản, mãn nguyện, dường như đã hòa mình vào từng con chữ, nhưng ánh mắt ấy lại thi thoảng lướt qua khung cửa sổ, nhìn dòng người hối hả trên phố. Y không nói gì, nhưng sự tĩnh lặng của y lại có sức nặng riêng, một sự tĩnh lặng của người quan sát, của kẻ thấu hiểu dòng chảy vô thường của nhân gian.

Bên cạnh y, Thư Đồng Tiểu An gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang chăm chú viết chữ vào cuốn sổ của mình. Nhưng không khí bất an bên ngoài cũng đã lan vào quán sách nhỏ. Tiểu An thi thoảng lại ngước lên nhìn Tạ Trần tiên sinh với vẻ lo lắng và hiếu kỳ, đôi tay cầm bút không còn vững vàng như mọi khi. Cậu bé đã nghe những lời thì thầm trên phố, đã thấy những gương mặt xanh xao được người nhà vội vã đưa đi, và nỗi sợ hãi về một cơn bệnh lạ đã len lỏi vào tâm trí non nớt của cậu.

"Tiên sinh, con nghe nói có người ở làng bên đã..." Tiểu An ngập ngừng, giọng nói nhỏ dần, không dám nói hết câu, nhưng ánh mắt cậu bé đã nói lên tất cả sự sợ hãi và bối rối. Cậu bé nhìn Tạ Trần, như đang tìm kiếm một lời giải đáp, một sự trấn an từ người mà cậu tin tưởng nhất.

Tạ Trần khẽ gật đầu, ánh mắt không rời khỏi dòng người trên phố, nhưng dường như y đã nhìn thấu những nỗi lo âu đang giày vò tâm trí cậu học trò nhỏ. Y nhấp một ngụm trà, hương trà thoang thoảng lan tỏa trong không khí, như cố gắng xoa dịu đi sự căng thẳng. Y không trả lời trực tiếp, không phủ nhận hay khẳng định những tin đồn, mà chỉ nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống bàn, quay sang nhìn Tiểu An. Đôi mắt y vẫn sâu thẳm, nhưng ẩn chứa một sự điềm tĩnh lạ thường, một cái nhìn thấu hiểu mọi nỗi niềm nhân thế. Y biết rằng, trong một thế giới không còn tiên đạo, những tai ương như thế này sẽ là bài kiểm tra khắc nghiệt nhất đối với nhân tính và trí tuệ của con người. Hạt giống bình yên mà y đã gieo vào lòng Mai, vào lòng những người dân An Bình, giờ đây sẽ phải đối mặt với thử thách đầu tiên, và y, với vai trò của một người gieo mầm triết lý, sẽ chỉ có thể quan sát, dẫn dắt, chứ không thể can thiệp bằng sức mạnh siêu nhiên.

***

Trong Tiệm Thuốc Đông Y Cổ, không khí ngột ngạt và hỗn loạn đến tột cùng. Mùi thảo dược nồng nặc, mùi thuốc bắc, mùi hương liệu trộn lẫn với mùi mồ hôi, mùi bệnh tật và cả mùi sợ hãi, tạo nên một thứ hỗn hợp khó chịu, len lỏi vào từng ngóc ngách của ngôi nhà gỗ cổ kính. Những tủ thuốc với các ngăn kéo nhỏ, vốn dĩ chứa đầy các loại dược liệu quý hiếm, giờ đây đã trống rỗng một cách đáng báo động. Tiếng cối giã thuốc vội vã, tiếng cân thuốc loảng xoảng, tiếng người nói chuyện nhỏ nhẹ nhưng gấp gáp, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng và hy vọng mong manh. Bầu không khí vốn dĩ yên tĩnh và trang nghiêm của một tiệm thuốc truyền thống giờ đây đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự hỗn loạn, chen chúc của hàng người bệnh nhân và người nhà.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục màu xanh ngọc của y sư, với vẻ mặt nghiêm nghị nhưng đầy quyết tâm, đang cố gắng hết sức để khám chữa cho những người dân Thôn Vân Sơn được đưa đến. Gương mặt nàng toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng giờ đây, nỗi buồn ấy đã nhường chỗ cho sự lo lắng tột độ. Nàng đặt ngón tay lên mạch đập của một bệnh nhân, một cậu bé với gương mặt xanh xao, tiều tụy, đôi mắt mệt mỏi và đôi môi khô nứt. Sắc mặt nàng càng lúc càng trầm trọng, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Các triệu chứng của căn bệnh lạ này không hề đơn giản: sốt cao dai dẳng, ho khan không dứt, toàn thân đau nhức, và điều đáng sợ nhất là tốc độ lây lan chóng mặt của nó. Kiến thức y thuật mà nàng đã dày công học hỏi, những kinh nghiệm cứu chữa vô số bệnh nhân trong suốt nhiều năm qua, dường như cũng đang bị thử thách đến cực hạn.

"Mộ Dung cô nương, thuốc men trong kho đã cạn kiệt rồi." Ông Chủ Tiệm Thuốc, một lão ông gầy gò, đeo kính, với vẻ mặt hiền lành nhưng giờ đây đã phờ phạc vì mệt mỏi và lo lắng, xoa tay bất lực. Mùi thảo dược trên người ông ta dường như cũng không còn đủ sức xoa dịu đi sự bất an trong lòng. Ông ta chỉ vào những thùng thuốc trống rỗng, giọng nói nghẹn ngào: "Loại thảo dược này... e là không đủ dược tính để trị tận gốc căn bệnh này. Chúng ta đã dùng hết những gì có thể rồi." Ông ta thở dài thườn thượt, nhìn những gương mặt xanh xao đang xếp hàng chờ đợi, ánh mắt đầy sự bất lực. "Thiên Đạo đã suy yếu, linh khí đã mỏng, thảo dược cũng không còn mang đầy đủ dược tính như xưa. Đây là cái giá của một thời đại mới sao?"

Mộ Dung Tuyết khẽ buông tay khỏi mạch của cậu bé, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không trước mặt, như đang cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp vô vọng. "Căn bệnh này có vẻ không đơn giản. Triệu chứng lạ, lây lan nhanh... ta cần thêm thời gian để nghiên cứu, nhưng e là không còn nhiều." Nàng nói, giọng trầm xuống, chất chứa sự lo lắng. Nàng vốn là một y sư tận tâm, luôn tin vào khả năng của y thuật phàm nhân, nhưng lần này, nàng cảm thấy một sự bất lực lớn lao đang đè nặng lên vai mình. "Cứu một mạng người còn hơn tu trăm năm đạo," câu nói quen thuộc nàng vẫn tâm niệm, giờ đây lại vang vọng trong đầu nàng như một lời nhắc nhở đầy cay đắng về giới hạn của bản thân. Đạo gì mà phải đánh đổi nhân tính? Đạo gì mà phải bất lực nhìn sinh linh lầm than?

Bên ngoài, hàng người bệnh nhân và người nhà đứng chen chúc, những tiếng ho khan xen lẫn tiếng rên rỉ yếu ớt. Ánh mắt họ vừa hoảng loạn, vừa chất chứa một hy vọng mong manh vào vị y sư trẻ tuổi. Một người phụ nữ với gương mặt xanh xao, tiều tụy, ôm chặt đứa con nhỏ đang sốt cao, van nài: "Thầy thuốc ơi, cứu con tôi với! Nó sốt cao mấy ngày rồi, không ăn uống được gì!" Tiếng kêu của nàng như một mũi kim đâm vào trái tim Mộ Dung Tuyết, khiến nàng càng thêm dằn vặt.

Đứng từ xa, Mai quan sát tất cả. Nàng đã đi theo dòng người lo lắng từ chợ đến tiệm thuốc, và cảnh tượng trước mắt nàng đã hoàn toàn xé tan lớp bình yên mỏng manh vừa mới bao bọc tâm hồn nàng. Nỗi sợ hãi dâng lên trong lòng cô, một nỗi sợ hãi không phải cho riêng mình, mà cho toàn bộ cộng đồng. Nàng nhìn những gương mặt xanh xao, tiều tụy, nhìn những ánh mắt tuyệt vọng, và cảm thấy một sự đồng cảm sâu sắc. Cái giá của việc "mất người" khi Thiên Đạo còn thịnh, có lẽ còn chưa đau đớn bằng cái giá của việc "sống" nhưng lại bất lực trước bệnh tật và cái chết khi Thiên Đạo đã suy tàn. Nàng tự hỏi, liệu những triết lý về "trân trọng hiện tại", về "buông bỏ" mà Tạ Trần đã gieo vào lòng nàng có còn giá trị gì trong lúc này, khi cái hiện tại lại là một cơn ác mộng?

Mai nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh đau lòng. Bó hoa cúc vàng trong tay nàng vẫn tươi tắn, nhưng dường như vẻ đẹp của nó đã bị lu mờ bởi bóng tối của bệnh tật và nỗi sợ hãi. Nàng cảm thấy sự nặng nề trong không khí, sự se lạnh của buổi chiều tà không chỉ đến từ thời tiết mà còn đến từ sự bối rối, ưu tư trong lòng. Nàng biết mình không thể cứ đứng nhìn mãi như vậy. Nàng cần tìm Tạ Trần, cần tìm một lời giải đáp, một hướng đi trong cơn hoạn nạn này.

***

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ ảm đạm lên bầu trời, rồi len lỏi qua ô cửa sổ quán sách, chiếu lên gương mặt trầm tĩnh của Tạ Trần. Y vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế gỗ quen thuộc, tay cầm một cuốn sách cũ đã sờn rách, nhưng ánh mắt y không còn tập trung vào từng con chữ nữa. Thay vào đó, y hướng ánh nhìn về phía xa xăm, nơi Thôn Vân Sơn đang chìm dần vào bóng tối, như thể y có thể nhìn xuyên qua những ngọn núi, những hàng cây để thấy được nỗi đau và sự hoảng loạn đang diễn ra ở đó. Quán sách vẫn yên tĩnh, nhưng sự yên tĩnh ấy giờ đây mang một vẻ cô tịch lạ thường, như một ốc đảo giữa dòng xoáy bất an của nhân gian.

Bên cạnh y, Tiểu An, với vẻ mặt lo lắng, ngồi cạnh, không còn đọc sách mà chỉ thi thoảng ngẩng đầu nhìn tiên sinh. Cậu bé đã không còn giữ được sự tập trung như mọi khi. Những câu chuyện về bệnh dịch, về những người dân Thôn Vân Sơn đang ngã bệnh, đã gieo vào lòng cậu một nỗi sợ hãi mơ hồ. Cậu bé nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự bất an, như đang chờ đợi một lời nói, một cử chỉ có thể xua tan đi bóng tối đang bao trùm. Tạ Trần cảm nhận được sự lo lắng của Tiểu An, nhưng y không nói gì, chỉ khẽ nhấp một ngụm trà, hương trà lan tỏa dịu nhẹ trong không khí, như một lời an ủi vô thanh.

Cánh cửa quán sách khẽ mở, rồi lại đóng lại nhẹ nhàng. Mai bước vào, phá vỡ sự tĩnh lặng của không gian. Vẻ mặt cô lộ rõ sự bối rối và ưu tư, đôi mắt nàng đã mất đi vẻ bình yên mới mẻ mà nàng vừa tìm thấy. Sự bình yên ấy, cái "hương vị của hiện tại" mà nàng trân trọng, đã bị lung lay dữ dội bởi thực tế khắc nghiệt. Nàng bước đến gần Tạ Trần, bó hoa cúc vàng trong tay nàng dường như đã héo đi một chút, không còn tươi tắn như buổi sáng.

"Tiên sinh..." Mai khẽ gọi, giọng nàng khàn đi vì lo lắng, như thể nàng đã phải nén giữ quá nhiều cảm xúc trong lòng. "Bệnh dịch ở làng Vân Sơn... có vẻ rất nghiêm trọng. Mộ Dung cô nương nói thuốc men không đủ, và cô ấy chưa từng thấy loại bệnh nào như vậy." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt nhìn Tạ Trần đầy vẻ van cầu, như đang tìm kiếm một phép màu, một lời giải đáp mà nàng không thể tự mình tìm thấy. Nàng đã thấy sự bất lực của Mộ Dung Tuyết, sự tuyệt vọng của Ông Chủ Tiệm Thuốc, và nỗi sợ hãi của người dân. Giờ đây, nàng chỉ còn biết trông cậy vào trí tuệ của Tạ Trần, người đã giúp nàng nhìn thấy ánh sáng trong nỗi đau của riêng mình.

Tạ Trần khẽ đặt sách xuống, ánh mắt y rời khỏi phía xa xăm, quay sang nhìn Mai. Ánh mắt y chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc, như thể y đã biết trước tất cả những gì nàng muốn nói, muốn hỏi. Giọng y trầm ấm, điềm tĩnh, như tiếng gió xôn xao qua kẽ lá, một sự bình thản đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn bên ngoài. "Phàm nhân chúng ta, từ ngàn xưa đã phải đối mặt với vô số thử thách, Mai cô nương. Bệnh tật, tai ương... đều là một phần của cuộc sống. Điều quan trọng là cách chúng ta đối diện với nó."

Mai nhìn Tạ Trần, trong lòng vẫn tràn ngập sự bối rối. Nàng đã từng nghĩ rằng, sau khi tiên đạo suy tàn, nhân gian sẽ tìm thấy một sự bình yên vĩnh cửu, một cuộc sống trọn vẹn không cần thành tiên. Nhưng giờ đây, cái hiện thực tàn khốc này lại đánh thẳng vào niềm tin ấy. "Nhưng... nếu không có tiên đạo, không có linh dược... chúng ta phải làm sao?" Nàng hỏi, giọng run run, chất chứa sự tuyệt vọng. Câu hỏi ấy không chỉ là nỗi lo của riêng nàng, mà là tiếng lòng của hàng vạn phàm nhân đang chênh vênh giữa một kỷ nguyên mới mẻ và đầy rẫy hiểm nguy.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa bao nhiêu triết lý của nhân sinh. Y không nói về tiên đạo, không nói về quyền năng siêu phàm. Y chỉ nhìn thẳng vào mắt Mai, ánh mắt y chứa đựng một tia sáng của hy vọng, một niềm tin vững chắc vào bản chất của con người. "Chúng ta có trí tuệ, có lòng nhân ái, có sự đoàn kết, Mai cô nương. Đó là những thứ mà tiên đạo đôi khi đã lãng quên, hoặc đã xem nhẹ. Chúng ta không cần thành tiên để tìm thấy sức mạnh. Sức mạnh chân chính nằm ở việc giữ trọn nhân tính của mình, ở việc cùng nhau đối mặt với khó khăn, tìm ra con đường của riêng mình."

Y đặt tay lên cuốn sách cũ, khẽ vuốt ve bìa sách sờn rách, như đang gợi nhắc về những tri thức cổ xưa, những bài học mà nhân loại đã từng trải qua. "Mỗi người đều có một dòng chảy của riêng mình, và mỗi cộng đồng cũng vậy. Thiên Đạo không còn, nhưng Nhân Đạo vẫn còn đó. Chúng ta sẽ không trông chờ vào phép màu từ trời ban, mà sẽ tự mình phá cục, tự mình tạo ra một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên."

Mai nhìn Tạ Trần, trong lòng nàng vừa bối rối vừa bắt đầu nhen nhóm một suy nghĩ mới. Nàng vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết những lời y nói, nhưng nàng cảm thấy một tia hy vọng vừa lóe lên trong bóng tối. Trí tuệ, lòng nhân ái, sự đoàn kết... những khái niệm ấy bỗng chốc trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Tiểu An, vốn đang chăm chú lắng nghe từng lời của Tạ Trần, đôi mắt cậu bé ánh lên vẻ suy tư sâu sắc. Cậu bé đã chăm chú ghi chép lại những lời Tạ Trần giảng giải về sự vô thường, về buông bỏ và trân trọng hiện tại. Giờ đây, cậu bé đã thấy những lời ấy không chỉ là lý thuyết suông, mà đã thực sự tác động, thực sự chữa lành một tâm hồn tổn thương, và giờ đây, chúng sẽ là nền tảng để đối mặt với một thử thách lớn hơn, một cơn bệnh thường nhân đang gieo rắc nỗi lo sợ khắp làng An Bình.

Tạ Trần không trực tiếp dùng sức mạnh, mà y đã dùng trí tuệ và sự thấu hiểu để dẫn dắt, gợi mở giải pháp cho vấn đề. Sự kiện này sẽ là một bài kiểm tra cho triết lý "Nhân Đạo" và tinh thần "Vô Vi" của y, cũng như sự đoàn kết và trí tuệ của cộng đồng phàm nhân. Mộ Dung Tuyết, với lòng tận tâm và kiến thức y thuật của mình, chắc chắn sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển y học phàm nhân, thay thế cho linh dược của tiên đạo. Và Mai, cùng với những người dân An Bình, sẽ phải học cách ứng dụng những triết lý ấy vào thực tế khắc nghiệt, tìm thấy sức mạnh từ chính bản thân và cộng đồng để vượt qua cơn bạo bệnh này, mở ra một chương mới cho sự luân hồi của vạn vật, nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống mà không cần đến sự phù hộ của bất kỳ vị tiên thần nào.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free