Nhân gian bất tu tiên - Chương 1594: Hương Thảo Của Lòng Người: Bài Thuốc Từ Đất Mẹ
Trong khoảng sân rộng nhất của Thôn Vân Sơn, nơi những tảng đá xám xịt phơi mình dưới ánh ban mai và những luống rau xanh mướt còn đọng sương, một khung cảnh náo động nhưng đầy hy vọng đang dần hình thành. Không khí sáng sớm, vốn trong lành và thanh tĩnh với tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng suối chảy róc rách qua kẽ đá và tiếng gà gáy đều đặn, giờ đây pha lẫn tiếng ho khan yếu ớt vọng ra từ vài căn nhà gỗ. Một nỗi lo lắng vô hình vẫn còn vương vấn trong không gian, nhưng đã được thay thế bằng sự quyết tâm đang nhen nhóm.
Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc đã vương chút bụi đường và vẻ m���t mỏi hằn sâu dưới vành mắt, đứng giữa vòng tròn những gương mặt chất phác, lam lũ của dân làng. Nàng vẫn giữ được nét thanh lịch cố hữu, nhưng sự dịu dàng thường ngày đã nhường chỗ cho một vẻ kiên định, một ý chí sắt đá. Ánh mắt nàng đảo qua từng người, tìm kiếm sự tin tưởng và đồng lòng. Bên cạnh nàng là Ông Chủ Tiệm Thuốc, dáng người gầy gò, chiếc kính đã trễ xuống sống mũi, nhưng đôi mắt sau lớp kính lại long lanh vẻ tinh anh. Ông không ngừng xoa xoa đôi bàn tay đã hằn vết thời gian, mùi thảo dược nồng nặc từ thân ông như một lời khẳng định cho tri thức cổ xưa mà ông mang vác. Vài ông lão, bà lão tóc bạc phơ, lưng còng, cũng đứng đó, những nếp nhăn trên khuôn mặt hằn sâu dấu vết của nắng gió và kinh nghiệm sống. Họ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật gù, ánh mắt đong đầy sự lo âu cho con cháu nhưng cũng ánh lên tia hy vọng vào người thầy thuốc trẻ tuổi này.
Mai đứng lẫn trong đám đông, nàng không còn là cô gái đắm chìm trong nỗi buồn quá khứ như trước. Gương mặt nàng, tuy vẫn còn một chút nét ưu tư, nh��ng đã thay bằng sự nghiêm túc và tập trung. Chiếc áo vải bố đơn giản, gọn gàng khiến nàng trông càng thêm rắn rỏi. Nàng nhớ lại lời Tạ Trần nói, về trí tuệ, lòng nhân ái và sự đoàn kết của phàm nhân. Những lời ấy, như một hạt giống đã nảy mầm trong tâm hồn nàng, giờ đây bắt đầu đâm chồi, thôi thúc nàng phải hành động. Nàng đã thấy sự bất lực của Mộ Dung Tuyết khi đối mặt với sự thiếu thốn thuốc men, đã thấy nỗi lo của Ông Chủ Tiệm Thuốc, và nàng không muốn chỉ đứng nhìn. Nàng muốn là một phần của sự "phá cục" mà Tạ Trần đã nhắc đến.
Mộ Dung Tuyết hắng giọng, tiếng nàng vang rõ trong không gian đang dần tĩnh lặng. "Kính thưa các vị trưởng bối, các vị huynh đệ, tỷ muội Thôn Vân Sơn!" Giọng nàng trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự khẩn thiết. "Căn bệnh đang hoành hành, chúng ta đều đã thấy. Linh dược của tiên gia không còn, nhưng không có nghĩa là chúng ta phải bó tay chịu trận. Thiên Đạo không còn phù hộ, nhưng Nhân Đạo vẫn còn đó!" Nàng dừng lại một chút, để những lời ấy thấm vào lòng người nghe. "Chúng ta kh��ng còn tiên nhân để cầu cứu, nhưng chúng ta có tri thức của cha ông, có bàn tay của chính mình. Hãy tin vào những gì chúng ta có!" Nàng giơ tay lên, như thể đang muốn nắm lấy niềm tin của mọi người. "Từ ngàn xưa, tổ tiên ta đã sống nương tựa vào đất trời, tìm kiếm những bài thuốc từ cây cỏ. Giờ đây, chính là lúc chúng ta phải khơi dậy những tri thức ấy!"
Ông Chủ Tiệm Thuốc tiến lên một bước, giọng ông khàn khàn nhưng rõ ràng: "Đúng vậy! Loại bệnh này, triệu chứng giống với 'Phong hàn nhập thể' mà cụ tôi từng nói đến. Thân nhiệt tăng cao, ho khan, đau nhức toàn thân... Nó không phải là loại bệnh lạ lẫm với người phàm chúng ta. Theo những ghi chép cổ, và kinh nghiệm truyền miệng, có thể dùng cây 'Hoàng Liên' để thanh nhiệt giải độc, lá 'Tía Tô' để phát tán phong hàn, rễ 'Cát Căn' để giải cơ, hạ sốt. Và không thể thiếu 'Gừng' để ôn ấm tỳ vị." Ông Chủ Tiệm Thuốc vừa nói vừa dùng ngón tay gầy guộc vẽ vào không khí, như đang chỉ dẫn về hình dạng của từng loại cây. "Loại 'Hoàng Liên' này thường mọc ở những nơi ẩm thấp, dưới tán cây cổ thụ. Lá 'Tía Tô' thì dễ tìm hơn, mọc ven đường, trong vườn nhà. Rễ 'Cát Căn' thì phải đào sâu dưới đất, cần có chút sức lực. Còn 'Gừng' thì có thể tìm thấy trong các vườn tược của chúng ta."
Một bà lão tóc bạc, gương mặt hiền lành, chậm rãi lên tiếng: "Ta nhớ hồi nhỏ, bà cố ta từng dùng một loại lá cây có mùi thơm đặc trưng, lá hình trái tim, gọi là 'Lá Chè Vằng' để nấu nước cho người ốm sốt. Nó giúp ra mồ hôi, hạ nhiệt rất hiệu nghiệm."
Một người đàn ông trung niên, tay chân chai sần vì làm ruộng, bổ sung: "Còn có cây 'Bạc Hà' nữa! Lá của nó vò nát, ngửi vào giúp thông mũi, giảm ho. Dễ tìm lắm, mọc dại đầy ven suối."
Mộ Dung Tuyết lắng nghe cẩn thận từng lời chia sẻ, nàng ghi chép lại một cách tỉ mỉ vào một cuốn sổ tay nhỏ. Mỗi từ, mỗi câu nói đều là một tia sáng, một mảnh ghép quý giá trong bức tranh y học phàm nhân mà nàng đang cố gắng tái dựng. Nàng biết, những tri thức này, tuy không có sức mạnh thần kỳ như linh dược, nhưng lại là tinh hoa của hàng ngàn năm tích lũy, là sự hòa h��p giữa con người và thiên nhiên.
Trong lúc mọi người đang bàn luận sôi nổi, Mai cảm thấy một luồng nhiệt chạy khắp cơ thể. Nàng đã từng run sợ trước cái chết, trước bệnh tật, nhưng giờ đây, nhìn thấy sự đoàn kết này, nhìn thấy ánh mắt kiên định của Mộ Dung Tuyết, nghe những lời triết lý của Tạ Trần vang vọng trong tâm trí, nàng thấy mình không thể đứng ngoài cuộc. Cảm giác bình yên mà nàng tìm thấy bên Bích Thủy Đàm không phải là sự thoát ly khỏi thế sự, mà là sức mạnh để đối diện với nó.
Nàng hít sâu một hơi, lấy hết can đảm, giọng nói của nàng tuy có chút ngập ngừng ban đầu, nhưng nhanh chóng trở nên rõ ràng và dứt khoát: "Ta... ta có thể đi tìm chúng." Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Mai. Nàng cảm thấy hơi rụt rè, nhưng ý chí trong lòng đã lấn át sự e ngại. "Ta... ta biết Rừng Thanh Phong có nhiều loại cây cỏ. Ta đã từng đi qua đó nhiều lần, ta có thể nhận biết một vài loại cây thuốc mà ông chủ vừa kể." Nàng quay sang nhìn Mộ Dung Tuyết, ánh mắt nàng chất chứa sự quyết tâm. "Xin cho ta được giúp sức, Mộ Dung cô nương. Ta muốn làm điều gì đó."
Mộ Dung Tuyết nhìn Mai, trong mắt nàng thoáng qua một sự ngạc nhiên, rồi chuyển thành một nụ cười ấm áp. Nàng biết, cô gái này đã trải qua nhiều đau khổ, nhưng giờ đây, nàng đã tìm thấy ý nghĩa mới trong cuộc sống. "Mai cô nương, tấm lòng của nàng thật đáng quý. Nhưng Rừng Thanh Phong rộng lớn, lại có nhiều hiểm trở. Nàng cần cẩn trọng."
Ông Chủ Tiệm Thuốc gật đầu lia lịa: "Đúng vậy, Mai cô nương. Việc hái thuốc không đơn giản. Cần phải biết cách nhận dạng, cách hái sao cho không làm mất dược tính. Và quan trọng nhất là phải tìm đúng loại cây mọc ở đúng vị trí."
Mai kiên định: "Ta sẽ học hỏi. Ta sẽ cẩn thận. Ta đã học được cách trân trọng sự sống, và ta muốn dùng nó để bảo vệ sự sống khác." Lời nói của nàng tuy đơn giản, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người.
Vậy là, trong khoảng sân rộng nhất của Thôn Vân Sơn, dưới ánh nắng ban mai dần lên cao, những người phàm nhân đã bắt đầu hành trình "phá cục" của riêng mình. Không có phép thuật, không có linh khí, chỉ có trí tuệ, kinh nghiệm, và một lòng nhân ái dạt dào. Tiếng ho vẫn còn đó, nhưng đã bị lu mờ bởi tiếng bàn tán sôi nổi, tiếng hỏi han, và tiếng bước chân khẩn trương của những người đang chuẩn bị lên đường.
***
Buổi trưa hôm ấy, trong Tiệm Thuốc Đông Y Cổ của Ông Chủ Tiệm Thuốc ở Thị Trấn An Bình, không khí trở nên căng thẳng nhưng cũng đầy tập trung. Ánh nắng ấm áp của ngày hè xuyên qua khung cửa sổ gỗ, rọi xuống những tủ thuốc cổ kính với hàng trăm ngăn kéo nhỏ, tạo nên một không gian vừa trang nghiêm vừa quen thuộc. Mùi thảo dược nồng nặc, mùi thuốc bắc, mùi hương liệu quen thuộc giờ đây lại mang một ý nghĩa cấp bách hơn bao giờ hết. Tiếng cối giã thuốc đều đặn vang lên từ phía sau, tiếng cân thuốc lách cách, và tiếng người nói chuyện nhỏ nhẹ, thì thầm.
Mộ Dung Tuyết và Ông Chủ Tiệm Thuốc đang cúi mình trên một chiếc bàn gỗ lớn, trải đầy những cuộn sách cổ đã ngả màu thời gian và các mảnh giấy ghi chép chi chít chữ. Nàng và ông đang thảo luận sôi nổi về từng loại thảo dược, cách bào chế chúng sao cho hiệu quả nhất, và liều lượng phù hợp cho người bệnh. Mộ Dung Tuyết, với kiến thức y học uyên thâm của mình, đang cố gắng hệ thống hóa những tri thức dân gian rời rạc, đối chiếu chúng với những nguyên tắc cơ bản của y lý.
"Ông Chủ," Mộ Dung Tuyết nói, ngón tay nàng lướt trên một dòng chữ Hán cổ trong cuốn sách "Bách Thảo Kinh" mà Ông Chủ Tiệm Thuốc vừa đưa. "Loại 'Huyết Đằng' này, theo kinh nghiệm của ông, có thể dùng để giải độc và cường tráng gân cốt, nhưng liệu có an toàn cho người đang suy yếu vì bệnh phong hàn không? Sách có ghi nó có tính ấm, dễ gây bốc hỏa nếu dùng quá liều." Nàng nhíu mày, vẻ mặt đầy suy tư.
Ông Chủ Tiệm Thuốc đeo chiếc kính đã cũ kỹ, dí sát mặt vào trang sách, đọc lẩm nhẩm. "Huyết Đằng... Huyết Đằng..." Ông gật gù. "Đúng là có tính ấm, nhưng lại có công hiệu hoạt huyết, bổ huyết. Đối với người suy yếu mà phong hàn nhập thể, đôi khi khí huyết ứ trệ, cần phải hành khí hoạt huyết để đẩy tà khí ra ngoài. Tuy nhiên, Mộ Dung cô nương nói đúng. Phải dùng lượng nhỏ, kết hợp với 'Cam Thảo' để trung hòa tính ấm của nó, làm dịu đi. Và quan trọng nhất, phải là 'Huyết Đằng' mọc ở nơi đất ẩm, có bóng râm, không phải loại mọc ở triền núi đá khô cằn. Loại sau dược tính mạnh hơn, dễ gây phản ứng phụ."
Họ tiếp tục bàn bạc, trao đổi những kiến thức mà mỗi người có. Mộ Dung Tuyết đưa ra nh���ng câu hỏi sắc sảo, dựa trên nguyên tắc y học, còn Ông Chủ Tiệm Thuốc đáp lời bằng kinh nghiệm thực tiễn và những ghi chép gia truyền. Sự kết hợp giữa lý luận và thực nghiệm này là nền tảng cho một nền y học phàm nhân mới, không còn phụ thuộc vào linh dược tiên gia.
Tạ Trần, người vẫn ngồi lặng lẽ ở góc quán, đọc một cuốn sách cũ. Y không trực tiếp tham gia vào cuộc thảo luận, nhưng ánh mắt y thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía hai người thầy thuốc. Y không nói gì, chỉ đôi lúc khẽ nhấp trà, hoặc vô tình đặt ngón tay lên một trang sách cụ thể, hay một loại thảo dược nào đó trên bàn mà Ông Chủ Tiệm Thuốc vừa nhắc đến. Những hành động nhỏ nhặt ấy, tưởng chừng vô nghĩa, nhưng Mộ Dung Tuyết, với sự nhạy bén của mình, lại luôn bắt lấy.
Vừa rồi, khi Ông Chủ Tiệm Thuốc nhắc đến 'Huyết Đằng', Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống, ánh mắt y lướt qua một cuộn tranh thủy mặc treo trên tường, vẽ cảnh một khu rừng rậm rạp. Rồi y khẽ nói, gần như tự nói với mình, giọng y trầm ấm, mang theo chút suy tư: "Mọi th�� đều có nhân quả... Sức mạnh của đất mẹ không thể coi thường... Loại cây nào sinh trưởng ở đâu, hấp thụ tinh hoa gì, đều ảnh hưởng đến dược tính của nó."
Lời nói của Tạ Trần không lớn, nhưng Mộ Dung Tuyết đã nghe thấy. Nàng ngước lên nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn xuống bản đồ khu rừng mà nàng vừa vẽ. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu nàng. Nàng ngay lập tức quay sang Ông Chủ Tiệm Thuốc: "Ông Chủ, liệu chúng ta có nên vẽ một bản đồ chi tiết về các khu vực có thể tìm thấy các loại thảo dược quý, đặc biệt là những loại cần điều kiện sinh trưởng đặc biệt như 'Huyết Đằng' không? Ví dụ, khu vực đất ẩm, bóng râm nào trong Rừng Thanh Phong thường có loại cây này?"
Ông Chủ Tiệm Thuốc vỗ đùi: "Mộ Dung cô nương nói chí phải! Cụ tôi từng có một cuốn 'Bản Đồ Thảo Dược Bí Truyền' ghi lại vị trí những loại thuốc quý quanh vùng. Nhưng nó đã thất lạc từ lâu rồi. Ta chỉ nhớ được vài điểm chính. Nếu chúng ta cùng nhau tập hợp trí nhớ, và cả những người dân làng có kinh nghiệm đi rừng, có thể phục dựng lại được một phần."
Thư Đồng Tiểu An, vốn đang đứng gần đó, vừa tò mò lắng nghe vừa phụ Tạ Trần sắp xếp sách. Cậu bé đôi mắt toát lên vẻ thông minh, chăm chú nhìn Tạ Trần, rồi lại nhìn Mộ Dung Tuyết và Ông Chủ Tiệm Thuốc. Cậu bé đã chăm chú ghi chép lại những lời Tạ Trần giảng giải về sự vô thường, về buông bỏ và trân trọng hiện tại. Giờ đây, cậu bé thấy những lời ấy không chỉ là lý thuyết suông, mà đã thực sự tác động, thực sự chữa lành một tâm hồn tổn thương như Mai, và giờ đây, chúng sẽ là nền tảng để đối mặt với một thử thách lớn hơn, một cơn bệnh thường nhân đang gieo rắc nỗi lo sợ khắp làng An Bình. Tạ Trần không trực tiếp dùng sức mạnh, mà y đã dùng trí tuệ và sự thấu hiểu để dẫn dắt, gợi mở giải pháp cho vấn đề.
Sự kiện này là một bài kiểm tra cho triết lý "Nhân Đạo" và tinh thần "Vô Vi" của y, cũng như sự đoàn kết và trí tuệ của cộng đồng phàm nhân. Mộ Dung Tuyết, với lòng tận tâm và kiến thức y thuật của mình, chắc chắn sẽ đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển y học phàm nhân, thay thế cho linh dược của tiên đạo. Họ bắt đầu phác thảo một bản đồ sơ lược, đánh dấu những khu vực khả nghi, và lập danh sách các loại thảo dược cần tìm, kèm theo những đặc điểm nhận dạng chi tiết. Tiếng cối giã thuốc vẫn đều đặn, như nhịp đập của sự sống, của niềm hy vọng đang được vun đắp.
***
Buổi chiều, Rừng Thanh Phong chìm trong một bầu không khí mát mẻ, trong lành. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất ẩm. Gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi đất ẩm, mùi lá cây mục và mùi hoa dại thoang thoảng. Tiếng chim hót lảnh lót, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió, tiếng suối chảy róc rách và tiếng côn trùng rỉ rả tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, yên bình đến lạ. Nơi đây, sự sống vẫn căng tràn, ẩn chứa vô vàn bí ẩn và cả những phương thuốc quý giá mà con người đang tìm kiếm.
Mai dẫn đầu một nhóm nhỏ dân làng, men theo con đường mòn quen thuộc vào sâu trong Rừng Thanh Phong. Nàng đã từng đi qua đây nhiều lần, khi còn là một cô gái vô tư, hay khi lòng nặng trĩu nỗi buồn. Nhưng chưa bao giờ nàng bước đi với một tâm trạng và mục đích như thế này. Không còn sự ưu sầu thường trực, gương mặt nàng giờ đây toát lên vẻ tập trung cao độ, đôi mắt nàng sắc bén quét qua từng bụi cây, từng thảm cỏ. Chiếc áo vải thô cũ kỹ, đôi tay trần thoăn thoắt vạch lá tìm cành, nàng đã hoàn toàn hòa mình vào công việc.
Cạnh Mai là một vài người dân làng, những gương mặt chất phác, tay chân chai sần, quen thuộc với từng ngọn đồi, từng con suối trong khu rừng. Họ mang theo giỏ tre, dao nhỏ, và một sự quyết tâm chung.
"Mọi người cẩn thận, đoạn này đất ẩm, dễ trơn trượt," Mai nói, giọng nàng không còn run rẩy như khi xưa, mà đã chứa đựng sự dứt khoát của một người dẫn đường. "Đây là khu vực mà Ông Chủ Tiệm Thuốc nói có thể tìm thấy 'Hoàng Liên'. Mọi người hãy tìm những bụi cây nhỏ, lá xanh đậm, hoa vàng nhạt. Nó thường mọc ẩn mình dưới tán cây lớn, đất phải nhiều mùn."
Một người đàn ông trung niên, với bộ râu quai nón bạc phơ, gật đầu: "Đúng vậy, Tiểu Mai nói phải. Hồi nhỏ ta từng theo cha vào đây hái. Nó có vị đắng lắm, nhưng công hiệu thì không chê vào đâu được." Ông cúi xuống, dùng con dao nhỏ cẩn thận đào một bụi cây có lá xanh thẫm. "Đây rồi! Đúng là nó! Rễ của nó vàng óng ánh."
Mai chăm chú quan sát, ghi nhớ từng chi tiết. Nàng nhớ lại những gì Mộ Dung Tuyết đã dặn dò, cách nhận biết dược tính qua màu sắc, mùi vị, và cả cách hái sao cho không làm hư hại cây thuốc, để chúng có thể tiếp tục sinh trưởng. Lòng nàng cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ khi tập trung vào công việc cứu người, một sự bình yên sâu sắc hơn bất kỳ khoảnh khắc nào nàng từng trải qua bên Bích Thủy Đàm. Nó không phải là sự tĩnh lặng đơn thuần, mà là sự tĩnh lặng đến từ hành động, từ mục đích sống.
"Đây là 'Dạ Lai Hương'," Mai chỉ vào một bụi cây nhỏ, lá hình trái tim, nở hoa trắng muốt với mùi thơm thoang thoảng. "Ông Chủ Tiệm Thuốc nói nó có thể giúp an thần, giảm sốt. Mọi người hãy cẩn thận hái, đừng làm đứt rễ. Chúng ta cần cả thân và lá." Nàng cẩn thận cắt từng cành, từng lá, đ��t vào giỏ tre của mình.
Một dân làng già, với mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, nhìn Mai với ánh mắt trìu mến. Bà chậm rãi nói: "Tiểu Mai nói đúng. Nhưng ở phía con suối kia, có loại 'Ngân Xuyên Thảo' mọc dại, thân nó có màu tím, lá nhỏ, rất tốt cho việc bổ phế, giảm ho. Ta đã dùng nó cho con trai ta khi nó bị ho lâu ngày. Để ta dẫn đường cho mấy đứa trẻ con đi tìm." Bà lão mỉm cười hiền hậu, chỉ tay về phía tiếng suối reo.
Ngay lập tức, vài thanh niên trai tráng và cả mấy đứa trẻ nhỏ trong làng, với sự tò mò và nhiệt tình, đi theo bà lão. Họ chia sẻ kinh nghiệm, chỉ cho nhau những vị trí có thảo dược quý, những con đường tắt quen thuộc. Tiếng nói cười xen lẫn tiếng lá cây xào xạc, tiếng chim hót, tạo nên một không khí lao động hăng say và đoàn kết.
Mai cảm thấy một dòng chảy ấm áp lan tỏa trong lòng. Nỗi sợ hãi về bệnh tật, về cái chết vẫn còn đó, nhưng đã bị lấn át bởi niềm tin vào sức mạnh của cộng đồng. Nàng nhận ra rằng, lời Tạ Trần nói hoàn toàn đúng: "Sức mạnh chân chính nằm ở việc giữ tr��n nhân tính của mình, ở việc cùng nhau đối mặt với khó khăn, tìm ra con đường của riêng mình." Chính trong những khoảnh khắc này, khi bàn tay nàng chạm vào từng lá cây, từng củ rễ, khi nàng cùng mọi người chia sẻ kiến thức và công sức, nàng mới thực sự cảm nhận được giá trị của sự "sống một đời bình thường," một cuộc sống không cần đến phép màu tiên gia, mà trọn vẹn bởi tình người.
Dưới ánh nắng chiều tà xuyên qua tán lá, những giỏ tre dần đầy ắp các loại thảo dược. Mùi đất ẩm và cây cỏ tươi mát len lỏi trong không khí, như một lời hứa về sự chữa lành. Mai nhìn những gương mặt lấm lem mồ hôi nhưng rạng rỡ niềm hy vọng của những người dân làng, và nàng biết rằng, dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù tiên môn có không còn, thì Nhân Đạo vẫn sẽ trường tồn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bởi chính trí tuệ, lòng nhân ái và sự đoàn kết của những con người này. Họ đang tự mình phá cục, tự mình tạo ra một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, mà chỉ cần giữ trọn vẹn cái "người" trong mình.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.