Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1595: Bình Minh Sau Cơn Bệnh: Sức Mạnh Đoàn Kết Của Phàm Nhân

Ánh tà dương của ngày hôm trước đã nhường chỗ cho vầng dương mờ ảo của buổi sớm, xuyên qua những tán lá xanh um tùm, chiếu rọi lên Thôn Vân Sơn. Không khí vẫn còn vương vấn mùi đất ẩm sau một đêm sương giăng, lẫn với mùi ngai ngái của cỏ dại và đặc biệt là mùi thảo dược nồng nặc, thứ mùi đã trở thành một phần không thể thiếu của làng trong mấy ngày qua. Trong căn nhà lớn nhất thôn, vốn là nơi tụ họp của các gia đình mỗi dịp lễ hội, nay đã được trưng dụng thành một trung tâm chữa bệnh tạm thời, không khí khẩn trương vẫn bao trùm, nhưng đã có thêm một tia hy vọng len lỏi.

Bên cạnh chiếc cối giã thuốc bằng đá đã mòn vẹt theo năm tháng, Ông Chủ Tiệm Thuốc với vẻ mặt gầy gò, cặp kính trễ xuống sống mũi, đang cẩn trọng hướng dẫn Mai cách giã từng loại dược liệu. Mùi thảo dược trên người ông giờ đây càng thêm đậm đặc, như thể đã thấm sâu vào từng thớ thịt. Ông nhón một nhúm rễ cây Hoàng Liên khô, màu vàng óng ánh, đặt vào cối, đoạn đưa chiếc chày gỗ cho Mai.

“Tiểu Mai, con hãy giã nhẹ tay thôi, Hoàng Liên tuy đắng nhưng lại giòn, dễ nát. Cứ giã đều, từ từ, cho đến khi thành bột mịn như vậy.” Ông chỉ vào một chén bột màu vàng nhạt đã được giã sẵn, đôi mắt hiền lành nhưng tinh anh đầy kinh nghiệm. “Không cần phải vội, thuốc thang là phải kiên nhẫn.”

Mai, với khuôn mặt hằn rõ sự mệt mỏi sau nhiều ngày thức trắng nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời sự nhiệt huyết, gật đầu, đưa chiếc chày xuống. Tiếng "cộc cộc" nhẹ nhàng của chày giã thuốc vang lên đều đặn, hòa vào bản giao hưởng của tiếng lửa reo tí tách dưới những nồi sắc thuốc đang sôi sùng sục. Nàng đã không còn là cô gái ủ rũ, ưu sầu ngày nào. Giờ đây, mỗi động tác của nàng đều chứa đựng sự tập trung cao độ và một ý chí kiên định. Chiếc áo vải thô cũ kỹ của nàng đã lấm lem vết bùn đất và màu xanh của thảo dược, nhưng nàng không hề bận tâm.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc thanh lịch nhưng cũng không tránh khỏi những vết bẩn nhỏ, đang đứng bên cạnh một dãy nồi sắc thuốc. Nàng cẩn trọng kiểm tra ngọn lửa, điều chỉnh lượng nước và thời gian sắc. Gương mặt nàng dịu dàng nhưng không giấu nổi vẻ thông minh và sự quyết đoán. Đôi lúc, nàng cau mày suy tư, tay lật giở những trang sách y thuật cổ, đối chiếu với những lời dặn dò của Ông Chủ Tiệm Thuốc.

“Thảo dược này cần được sắc trong bao lâu, lão nhân?” Mộ Dung Tuyết hỏi, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy sự khẩn thiết, đôi mắt nàng không rời khỏi chiếc nồi đang bốc hơi nghi ngút. “Liều lượng cho trẻ nhỏ và người già có khác nhau không? Con e rằng dược tính quá mạnh có thể gây phản tác dụng với những người thể trạng yếu.”

Ông Chủ Tiệm Thuốc, sau khi quan sát Mai giã thuốc một lát, quay sang Mộ Dung Tuyết, vuốt chòm râu bạc. “Cứ theo bài thuốc cũ mà làm, Mộ Dung cô nương. Bài thuốc này đã được tổ tiên ta truyền lại qua bao đời, đã cứu không biết bao nhiêu người dân Vân Sơn qua khỏi những cơn dịch bệnh nhỏ. Liều lượng đã được cân nhắc kỹ lưỡng. Quan trọng là lòng người, và sự kiên trì của người sắc thuốc, của người uống thuốc. Tâm an thì bệnh mới thuyên giảm nhanh được.” Ông nói, đôi mắt đầy vẻ thâm trầm. “Dược liệu quý đến mấy mà lòng người không vững, cũng khó mà phát huy hết công dụng.”

Mộ Dung Tuyết khẽ gật đầu, thấu hiểu. Nàng đã quen với cách nói chuyện đầy triết lý và kinh nghiệm của Ông Chủ Tiệm Thuốc. Kiến thức y thuật của nàng có phần uyên bác, bài bản hơn, nhưng kinh nghiệm dân gian của ông lại mang một vẻ thực tế, gần gũi với hơi thở cuộc sống, mà đôi khi sách vở không thể nào ghi chép hết. Sự kết hợp giữa hai loại tri thức này đã tạo nên một phương pháp chữa bệnh hiệu quả đến bất ngờ.

Trong một góc phòng, một bà lão với mái tóc bạc phơ, đang ho khan từng tiếng thưa dần, Mai vội vã bưng một chén thuốc còn nóng hổi đến gần. Mùi thảo dược bốc lên từ chén thuốc làm bà lão nhíu mày, nhưng ánh mắt bà lại ánh lên sự biết ơn.

“Bà ơi, bà hãy uống thuốc đi ạ. Tuy hơi đắng một chút, nhưng sẽ giúp bà nhanh khỏe lại.” Mai nói, giọng nàng nhẹ nhàng, đôi tay khéo léo đỡ lấy lưng bà lão, giúp bà ngồi dậy. Nàng còn cẩn thận thổi nhẹ vào chén thuốc, giảm bớt hơi nóng.

Bà lão ho thêm một tiếng, rồi chậm rãi cầm lấy chén thuốc. “Cảm ơn con, Tiểu Mai. Mấy ngày nay, nhờ có con và Mộ Dung cô nương mà ta thấy trong người đỡ nhiều rồi. Mấy cơn ho cũng không còn dồn dập như trước.” Bà uống từng ngụm nhỏ, gương mặt nhăn nhó vì vị đắng, nhưng vẫn cố gắng nuốt hết.

“Cố gắng lên bác, thuốc đã có rồi, bệnh sẽ thuyên giảm thôi!” Mai động viên một người đàn ông trung niên nằm gần đó, đang cố gắng chống tay ngồi dậy. “Sáng nay, Mộ Dung cô nương nói cơn sốt của bác đã hạ rồi, chỉ cần uống thuốc đều đặn và nghỉ ngơi thật tốt thôi ạ.”

Người đàn ông g���t đầu yếu ớt, ánh mắt mệt mỏi nhưng đã không còn vẻ tuyệt vọng. Tiếng ho thưa dần từ những người bệnh khác, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng rên khẽ, nhưng tổng thể, không khí đã bớt căng thẳng hơn rất nhiều so với những ngày đầu. Những chén thuốc nóng hổi được các tình nguyện viên khác liên tục mang đến, mỗi chén thuốc là một tia hy vọng được trao đi.

Mai quay lại với công việc giã thuốc, thỉnh thoảng lại đưa tay lau mồ hôi trên trán. Dù cơ thể nàng rã rời, nhưng trái tim lại tràn đầy một sự bình yên kỳ lạ. Nàng nhớ lại lời Tạ Trần đã nói: "Sức mạnh chân chính nằm ở việc giữ trọn nhân tính của mình, ở việc cùng nhau đối mặt với khó khăn, tìm ra con đường của riêng mình." Chính trong những khoảnh khắc này, khi nàng cùng mọi người san sẻ gánh nặng, khi nàng cảm nhận được từng hơi thở yếu ớt dần trở nên mạnh mẽ hơn của những người bệnh, nàng mới thực sự hiểu được ý nghĩa sâu sắc của câu nói ấy. Dù Thiên Đạo có suy tàn, nhưng Nhân Đạo lại đang trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, được vun đắp bằng tình ngư���i và sự đoàn kết.

Mộ Dung Tuyết nhấc một nồi thuốc đã sắc xong ra khỏi bếp lửa, mùi thảo dược thơm ngát bay khắp căn phòng, xua tan đi phần nào mùi bệnh tật. Nàng nhìn những gương mặt lấm lem mồ hôi nhưng đầy vẻ kiên cường của Mai và các tình nguyện viên, nhìn những ánh mắt hy vọng của người bệnh, trong lòng dấy lên một niềm tin mãnh liệt. Đây chính là con đường mà nàng đã chọn, con đường của y thuật phàm nhân, không cần linh dược tiên gia, không cần phép thuật cao siêu, mà chỉ cần trí tuệ, lòng nhân ái và sự đồng lòng của con người. Nàng tin rằng, dù khó khăn đến đâu, Nhân Gian này vẫn sẽ tìm được con đường của riêng mình để tồn tại và phát triển.

***

Vài ngày sau, không khí tại Thị Trấn An Bình đã trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều, một sự thay đổi rõ rệt đến từ những tin tức tốt lành liên tiếp được đưa về từ Thôn Vân Sơn. Trong quán sách của mình, Tạ Trần vẫn giữ thói quen cũ. Anh ngồi sau chiếc bàn gỗ đã sờn cũ, tay cầm một cuốn sách cổ bìa đã ố vàng, nhưng ánh mắt lại không hoàn toàn tập trung vào những dòng chữ Hán tự. Thay vào đó, tầm nhìn của anh xuyên qua khung cửa sổ gỗ, hướng ra con đường lát đá quen thuộc, nơi anh có thể quan sát một phần cuộc sống đang diễn ra ngoài kia.

Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang cẩn thận lau dọn từng giá sách. Bụi bặm dường như không bao giờ biến mất hoàn toàn khỏi những chồng sách cũ kỹ, nhưng Tiểu An vẫn làm việc với sự tỉ mỉ và một niềm say mê kỳ lạ. Tiếng cọt kẹt nhẹ nhàng của chiếc khăn vải trên mặt gỗ, tiếng gió nhẹ thoảng qua khe cửa, và tiếng lật sách khẽ khàng của Tạ Trần tạo nên một bản giao hưởng tĩnh lặng, quen thuộc của quán sách. Mùi giấy cũ, mùi mực nhạt và mùi trà thoang thoảng từ chén trà nghi ngút khói trên bàn Tạ Trần hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian vừa cổ kính vừa ấm cúng.

Tạ Trần nhấp một ngụm trà, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. Anh không trực tiếp tham gia vào công tác cứu chữa tại Thôn Vân Sơn, nhưng mọi diễn biến, mọi thay đổi trong tâm trạng của người dân Thị Trấn An Bình đều không thoát khỏi tầm mắt và suy nghĩ của anh. Anh nhận thấy rõ ràng sự thay đổi: từ vẻ hoang mang, lo lắng, thậm chí là tuyệt vọng ban đầu khi dịch bệnh bùng phát, giờ đây gương mặt mọi người đã hiện rõ sự nhẹ nhõm, và một niềm tin mới mẻ đang dần hình thành. Tiếng cười đùa của trẻ con đã trở nên rộn ràng hơn, tiếng rao hàng của những người bán rong cũng mang một vẻ lạc quan hơn.

“Tiên sinh, con nghe nói bệnh ở Thôn Vân Sơn đã đỡ nhiều rồi ạ,” Tiểu An lên tiếng, giọng nói trong trẻo của cậu bé phá vỡ sự im lặng. Cậu bé đặt chiếc khăn xuống, đôi mắt tròn xoe nhìn về phía Tạ Trần, đầy vẻ ngưỡng mộ. “Mộ Dung tiên tử và cô Mai giỏi thật! Họ đã cứu sống cả làng đấy ạ.”

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, đưa mắt nhìn xa xăm, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười nhạt. Nụ cười ấy không rạng rỡ, nhưng chứa đựng một sự hài lòng sâu sắc. Anh nhấp thêm một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ và hậu vị ngọt ngào nơi đầu lưỡi.

“Không phải họ giỏi, mà là lòng người và tri thức đã được đánh thức,” Tạ Trần đáp, giọng nói trầm tĩnh, chứa đựng sự sâu sắc thường thấy. Anh không phủ nhận công lao của Mộ Dung Tuyết và Mai, nhưng anh muốn Tiểu An nhìn nhận vấn đề ở một khía cạnh rộng lớn hơn. “Sự lo sợ ban đầu khiến con người ta dễ dàng dựa dẫm vào những thứ siêu nhiên, vào cái gọi là ‘tiên đạo’. Nhưng khi không còn điểm tựa ấy, họ buộc phải tự nhìn vào chính mình, vào những gì mình đang có.”

Tiểu An chớp chớp mắt, cố gắng lĩnh hội lời của tiên sinh. “Nghĩa là… chúng ta không cần đến tiên nhân để cứu mình ạ?”

Tạ Trần khẽ gật đầu. “Đúng vậy. Tiên nhân hay linh dược chỉ là những thứ hỗ trợ, đôi khi là một sự che lấp đi khả năng thực sự của con người. Con thấy đấy, khi đối mặt với bệnh tật, người dân Thôn Vân Sơn đã làm gì? Họ không cầu nguyện thần phật, không chờ đợi tiên nhân giáng thế. Họ đã cùng nhau tìm kiếm, chia sẻ, và áp dụng những tri thức đã được ông cha truyền lại. Mộ Dung Tuyết đã tổng hợp kiến thức y thuật, Ông Chủ Tiệm Thuốc đã mang đến kinh nghiệm dân gian, Mai và những người khác đã không quản ngại gian khổ để thu hái thảo dược, chăm sóc người bệnh.”

Anh ngừng lại một chút, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều vàng óng đang dần buông xuống. “Đó không phải là sức mạnh của một cá nhân, mà là sức mạnh của cả một cộng đồng. Sức mạnh của phàm nhân, khi đoàn kết, khi tin tưởng vào chính mình, không hề thua kém tiên đạo.”

Trong suy nghĩ của Tạ Trần, một dòng chảy triết lý sâu sắc đang vận hành. Cái mà anh chứng kiến không chỉ là việc chữa khỏi một căn bệnh, mà là sự tái sinh của một niềm tin, sự củng cố của một triết lý. Anh đã từng nói, chỉ khi không còn ai khao khát thành tiên, Thiên Đạo mới thực sự tan rã, mở ra một kỷ nguyên mới. Và những gì đang diễn ra ở Thôn Vân Sơn chính là một viên gạch đầu tiên, vững chắc, cho kỷ nguyên ấy. Con người đang dần tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, chỉ cần giữ trọn vẹn cái "người" trong mình. Sự kiện này là một bài kiểm tra, và nhân loại đã vượt qua một cách xuất sắc.

Tạ Trần nhắm mắt lại một lát, hít thở sâu mùi giấy cũ và trà. Cảm giác hài lòng lan tỏa trong lòng anh. Anh không cần phải phô trương sức mạnh, không cần phải trực tiếp ra tay. Chỉ cần gieo mầm ý niệm, khơi gợi tiềm năng, và rồi quan sát con người tự mình phá cục, tự mình tạo ra một con đường mới. Đó chính là "Vô Vi Chi Đạo" của anh, một sự dẫn dắt âm thầm nhưng lại mang đến hiệu quả vĩ đại nhất. Đây là một bước tiến quan trọng. Niềm tin vào khả năng tự lực của con người, không cần tiên đạo, sẽ ngày càng được củng cố và lan rộng, tạo nền tảng vững chắc cho triết lý 'Nhân Đạo' mà anh đang vun đắp.

***

Một tuần sau, Thôn Vân Sơn đã hoàn toàn rũ bỏ vẻ u ám của những ngày dịch bệnh, trở lại với một nhịp sống mới, sôi động và đoàn kết hơn bao giờ hết. Dưới ánh nắng sớm mai vàng rực, xuyên qua những tán cây cổ thụ, ngôi làng hiện lên như một bức tranh thanh bình, sống động. Tiếng chim hót ríu rít trên cành, tiếng suối chảy róc rách không ngừng nghỉ, tiếng gà gáy vang vọng khắp các ngõ xóm, hòa cùng tiếng trẻ con nô đùa rộn ràng. Không còn tiếng ho khan dồn dập, không còn mùi thảo dược nồng nặc đến nghẹt thở. Thay vào đó là mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, mùi cỏ tươi và mùi khói bếp ấm áp, quen thuộc.

Người dân Thôn Vân Sơn, đặc biệt là những người đã hồi phục sau cơn bệnh, tràn đầy sức sống và lòng biết ơn. Họ tụ tập ở sân đình làng, nơi Mộ Dung Tuyết, Mai và Ông Chủ Tiệm Thuốc đang đứng. Những gương mặt gầy gò, xanh xao giờ đây đã hồng hào trở lại, ánh mắt rạng rỡ niềm vui và sự tin tưởng. Họ không còn sợ hãi khi đối mặt với bệnh tật, mà tự tin hơn vào khả năng của chính mình và cộng đồng.

Một bà lão, với mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu, tiến đến nắm lấy tay Mộ Dung Tuyết, đôi mắt rưng rưng. “Mộ Dung cô nương, Mai cô nương, và lão bá đã cứu sống cả thôn chúng tôi! Chúng tôi sẽ không bao giờ quên ơn này!” Giọng bà lão nghẹn ngào, nhưng chứa đựng sự chân thành sâu sắc.

Nhiều người khác cũng đồng loạt lên tiếng, bày tỏ lòng biết ơn vô hạn. “Phải đó, chúng tôi tưởng chừng đã không còn hy vọng. Nhưng nhờ có các vị, mà chúng tôi đã vượt qua được kiếp nạn này!” Một người đàn ông trung niên nói, cúi đầu thật thấp.

Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục xanh ngọc đã được giặt sạch sẽ, gương mặt dịu dàng và thanh lịch, khẽ mỉm cười. Nàng cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng. Áp lực nặng nề trên vai nàng đã tan biến, nhường chỗ cho niềm vui và niềm tin tưởng mãnh liệt vào con đường mình đã chọn.

“Không, mọi người đã cứu lấy chính mình,” Mộ Dung Tuyết đáp, giọng nói thanh thoát nhưng đầy sức thuyết phục. “Đây không phải công lao của riêng ai, mà là sức mạnh của sự đoàn kết và tri thức của chính chúng ta. Mỗi người một việc, từ việc hái thuốc, sắc thuốc, chăm sóc người bệnh, đến việc giữ vững tinh thần. Tất cả đều là những mắt xích quan trọng trong chuỗi cứu chữa này. Chính các vị đã chứng minh rằng, chúng ta không cần đến sự can thiệp của tiên đạo để vượt qua khó khăn. Sức mạnh nằm ngay trong chính mỗi người, trong cộng đồng này.”

Bên cạnh nàng, Mai mỉm cười rạng rỡ. Vẻ mệt mỏi trên gương mặt nàng đã được thay thế bằng sự tươi tắn và tràn đầy năng lượng. Đôi mắt nàng ánh lên vẻ kiên định, tự hào. Nàng đã trưởng thành lên rất nhiều sau cơn dịch bệnh này, không chỉ về thể chất mà còn về tinh thần. Từ một người từng chìm đắm trong nỗi ưu sầu, nàng đã tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong việc giúp đỡ người khác, trong việc trở thành một phần của cộng đồng.

“Đúng vậy!” Mai tiếp lời Mộ Dung Tuyết, giọng nàng vang dội, đầy tự tin. “Chúng ta đã làm được. Chúng ta sẽ luôn làm được! Chỉ cần chúng ta tin tưởng vào nhau, tin tưởng vào khả năng của chính mình, thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua.”

Ông Chủ Tiệm Thuốc, đứng sau hai cô gái trẻ, vuốt chòm râu bạc, mỉm cười hiền lành. Ánh mắt ông tràn đầy niềm tự hào. Ông đã chứng kiến biết bao thăng trầm của Thôn Vân Sơn, nhưng chưa bao giờ thấy một tinh thần đoàn kết mạnh mẽ đến vậy. Ông cũng cảm thấy một sự hài lòng sâu sắc khi tri thức y học dân gian mà ông gìn giữ bao lâu nay đã phát huy được giá trị đích thực của nó, không còn bị coi nhẹ hay bị lu mờ bởi những phép thuật tiên gia.

Người dân Thôn Vân Sơn vỗ tay reo hò, tiếng cười nói rộn ràng khắp làng. Họ không chỉ biết ơn những người đã trực tiếp cứu chữa họ, mà còn biết ơn chính bản thân mình, biết ơn sự đoàn kết mà họ đã thể hiện. Họ đã tìm thấy một niềm tin mới, một phương hướng mới cho cuộc sống của mình, không còn phụ thuộc vào những điều phù phiếm hay sức mạnh siêu nhiên.

Mộ Dung Tuyết và Mai cùng nhau ngắm nhìn Thôn Vân Sơn đang hồi sinh mạnh mẽ dưới ánh nắng ban mai. Cảnh vật quen thuộc nhưng lại mang một vẻ đẹp mới, một vẻ đẹp của sự kiên cường và hy vọng. Dịch bệnh đã qua đi, nhưng những bài học và niềm tin mà nó mang lại sẽ còn mãi. Sự thành công trong việc kiểm soát dịch bệnh này chắc chắn sẽ trở thành một tiền lệ, một ví dụ điển hình cho việc cộng đồng phàm nhân tự lực giải quyết các vấn đề sức khỏe trong tương lai, thúc đẩy sự phát triển của y học phàm nhân. Mai, với sự trưởng thành và lòng nhân ái, có thể sẽ tiếp tục con đường giúp đỡ cộng đồng, trở thành một nhân vật quan trọng trong việc xây dựng kỷ nguyên Nhân Gian mới. Niềm tin vào khả năng tự lực của con người, không cần tiên đạo, sẽ ngày càng được củng cố và lan rộng, tạo nền tảng vững chắc cho triết lý 'Nhân Đạo' mà Tạ Trần đang vun đắp.

Trong khoảnh khắc ấy, Mộ Dung Tuyết chợt hiểu sâu sắc hơn ý nghĩa của việc "sống một đời bình thường." Đó không phải là sự yếu đuối hay từ bỏ, mà là một sự lựa chọn dũng cảm để đối mặt với thực tại, để tìm thấy sức mạnh trong chính những điều bình dị nhất, trong tình người, trong trí tuệ và sự đoàn kết. Thiên Đạo có thể suy tàn, nhưng Nhân Đạo vẫn sẽ trường tồn, vững vàng như chính ngọn núi, dòng suối của Thôn Vân Sơn này. Một kỷ nguyên mới đang dần hé mở, nơi con người không cần thành tiên, mà vẫn trọn vẹn là chính mình, mạnh mẽ và đầy hy vọng.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free