Nhân gian bất tu tiên - Chương 1613: Chân Nguyên Phong Tục: Hạt Mầm Dung Hòa
Ánh trăng thanh cùng ngàn sao lấp lánh đêm qua đã chứng kiến một sự chuyển động vô hình trong lòng Thị Trấn An Bình. Không phải là một cuộc cách mạng ồn ào, mà là một sự thức tỉnh nhẹ nhàng, gieo mầm vào tâm thức của một thế hệ trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa của sự đổi thay. Tiểu An, với lời răn dạy thấm thía của Tạ Trần, đã trở thành cầu nối, mang những hạt mầm thấu hiểu và lòng bao dung đến những tâm hồn non trẻ. Giờ đây, tư tưởng về "chân nguyên" của vạn vật, của "Nhân Đạo" đã nhen nhóm, không ngừng thôi thúc họ trên hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, để rồi tự tay vá víu những vết rạn của thời gian, kiến tạo một kỷ nguyên mới không cần đến sự phù trợ của tiên đạo.
***
Sáng muộn, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua khe cửa sổ bằng gỗ mun đã bạc màu của quán sách Tạ Trần, vẽ lên nền gạch đá những vệt sáng lung linh tựa như những đường nét của một bức thủy mặc cổ xưa. Không khí trong quán tĩnh lặng, chỉ có hương thơm dịu nhẹ của giấy cũ, mực tàu và một chút hương trầm thoảng qua, quyện vào nhau tạo nên một không gian vừa trang nghiêm vừa an yên đến lạ. Tạ Trần, thân hình gầy gò thư sinh trong bộ áo vải bố cũ kỹ, vẫn như mọi ngày, ngồi ở vị trí quen thuộc bên cạnh ô cửa sổ, tay cầm một cuốn sách bìa đã sờn, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng dòng chữ cổ. Đôi mắt ấy dường như có thể nhìn thấu vạn vật, nhưng lại luôn giữ một vẻ điềm tĩnh, an nhiên như dòng nước hồ thu không gợn sóng.
Trước mặt hắn, trên một chiếc bàn gỗ lớn chất đầy sách vở ngổn ngang, Thư Đồng Tiểu An và nhóm bạn trẻ, bao gồm cả Tiểu Hoạt Bát, đang vây quanh. Khác với vẻ hăng hái, sôi nổi của ngày hôm trước, giờ đây trên gương mặt non trẻ của họ lại hiện rõ sự bối rối, thậm chí là một chút thất vọng. Những cuốn sách cổ, những ghi chép về các phong tục xưa cũ được lật đi lật lại, nhưng dường như càng đọc, họ càng thấy mơ hồ. Tiếng lật giấy sột soạt, tiếng thở dài khe khẽ của Tiểu Hoạt Bát và những tiếng xì xào trao đổi đầy hoài nghi, tất cả đều bị nuốt chửng vào khoảng không tĩnh lặng của quán sách.
Tiểu Hoạt Bát, với đôi mắt lanh lợi thường ngày giờ đây lại ánh lên vẻ uể oải, vò đầu bứt tai than thở: "Sách vở nói rất nhiều về cách làm, về từng bước đục đẽo, từng loại gỗ, nhưng lại chẳng nói tại sao phải làm như vậy. Các cụ thì cứ bảo 'ngày xưa là vậy', chẳng ai giải thích được cái 'tại sao' cả! Cứ như thể chúng ta phải chấp nhận nó như một lẽ hiển nhiên, không được phép hỏi." Cậu bé buông cuốn sách xuống bàn, tạo ra một tiếng động nhỏ phá vỡ sự im lặng.
Một thanh niên khác, gương mặt trẻ trung nhưng đã thấm mệt mỏi, thêm vào: "Đúng vậy! Chúng con đã hỏi mấy cụ già trong làng, nhưng họ cũng ch�� kể lại những chuyện từ thời ông bà, từ những lời răn dạy của tiền nhân, chứ không có một lời giải thích nào thực sự thuyết phục về ý nghĩa sâu xa của từng nghi thức. Có vẻ như nó chỉ là những quy tắc cổ hủ, không còn phù hợp với thời đại này nữa, chỉ là một thói quen được truyền từ đời này sang đời khác mà thôi."
Tiểu An, dù đã cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng đôi mắt thông minh của cậu cũng ánh lên vẻ băn khoăn. Cậu bé đã dành trọn một ngày để cùng bạn bè tìm kiếm, lật giở từng trang sách cổ, đến từng nhà những người lớn tuổi để hỏi chuyện, nhưng càng đào sâu, càng cảm thấy như lạc vào một mê cung không lối thoát. Những gì họ tìm thấy chỉ là những quy tắc, những bước thực hiện, chứ không phải cái "linh hồn," cái "chân nguyên" mà Tạ Trần đã nhắc đến. Cậu biết rằng lời tiên sinh không bao giờ vô nghĩa, nhưng họ đã bỏ sót điều gì đó quan trọng. Cậu bé siết chặt cuốn sách trên tay, cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên đôi vai non nớt. "Tiên sinh đã nói, phải tìm đến 'chân nguyên' của nó... nhưng 'chân nguyên' đó rốt cuộc nằm ở đâu? Có phải chúng con đã hiểu sai ý của tiên sinh rồi không?" Cậu thầm nghĩ, ánh mắt hướng về phía Tạ Trần, mong chờ một lời chỉ dẫn.
Tạ Trần vẫn giữ nguyên tư thế trầm mặc, khép lại cuốn sách trên tay một cách nhẹ nhàng, tiếng giấy khẽ sột soạt như một lời nhắc nhở về sự tĩnh lặng. Hắn đặt cuốn sách xuống, ngẩng đầu lên, ánh mắt sâu thẳm quét qua từng gương mặt non trẻ đang bối rối. Giọng nói của hắn trầm ấm, điềm tĩnh, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, mang theo một vẻ triết lý quen thuộc: "Mỗi vật phẩm thủ công, dù là một chiếc bát sành hay một cây đàn tinh xảo, đều có linh hồn của nó. Linh hồn ấy không phải tự nhiên mà có, cũng không phải được ban tặng từ một vị thần linh nào. Nó được hình thành từ ý niệm, từ công sức, từ tâm huyết của người tạo ra nó." Hắn dừng lại một chút, như để những lời này thấm sâu vào tâm trí đám trẻ. "Các ngươi đã tìm hiểu xem, linh hồn của cây đàn được gửi gắm vào nó từ đâu chưa? Có phải nó chỉ nằm ở kỹ thuật đục đẽo khéo léo, hay ở loại gỗ quý hiếm? Hay còn một điều gì đó sâu xa hơn, mà các ngươi, trong sự vội vã của mình, đã bỏ lỡ?"
Lời của Tạ Trần như một tiếng chuông cảnh tỉnh, nhưng đồng thời cũng gieo thêm vào lòng đám trẻ một sự bối rối mới. "Linh hồn?" Tiểu Hoạt Bát lẩm bẩm, ánh mắt tròn xoe, chưa thể hiểu thấu. "Nhưng... làm sao một cây đàn lại có linh hồn được, tiên sinh? Nó chỉ là gỗ và dây, được tạo ra bởi bàn tay con người mà thôi."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như làn gió thoảng qua, nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Bàn tay con người, Tiểu Hoạt Bát, chính là nơi bắt đầu của mọi linh hồn. Một món đồ được làm ra chỉ để phục vụ mục đích nhất thời sẽ khác với một món đồ được tạo tác bằng cả tâm huyết, bằng cả ước nguyện, bằng cả một truyền thống dài lâu. Truyền thống không phải chỉ là những quy tắc cũ kỹ, mà nó là dòng chảy của ý niệm, là sự kế thừa của những ước nguyện từ thế hệ này sang thế hệ khác. Nó không chỉ là 'cái vỏ', mà là 'cái lõi' để 'linh hồn' được h��nh thành và tồn tại." Hắn nhìn vào Tiểu An, ánh mắt đầy sự tin tưởng. "Chẳng phải Lão Tiệm Cầm đã dành cả đời để gìn giữ cái 'lõi' ấy sao? Chẳng phải đó là điều mà các ngươi đã bỏ qua khi chỉ nhìn vào những nghi thức bề ngoài, mà không màng đến cái 'tinh thần' được gửi gắm vào từng thớ gỗ, từng sợi dây đàn?"
Tiểu An ngẩng đầu, đôi mắt đột nhiên bừng sáng. Lời của Tạ Trần như một tia chớp xé toạc màn sương mù trong tâm trí cậu. "Con... con đã hiểu rồi, tiên sinh!" Cậu bé đứng phắt dậy, vẻ bối rối tan biến, thay vào đó là sự quyết tâm rạng ngời. "Chúng con đã tìm kiếm trong sách vở, đã hỏi những người già về những câu chuyện, nhưng chúng con lại quên mất người đang sống ngay trước mắt mình, người đang hàng ngày gìn giữ và thổi hồn vào những cây đàn ấy!"
Nhóm thanh niên khác cũng bắt đầu lờ mờ nhận ra. Ánh mắt họ từ bối rối chuyển sang ngạc nhiên, rồi dần dần là sự giác ngộ. "Lão Tiệm Cầm..." Tiểu Hoạt Bát lẩm bẩm, như thể lần đầu tiên cái tên ấy mang một ý nghĩa sâu sắc hơn. "Ông ấy chính là người đang nắm giữ cái 'chân nguyên' mà chúng ta cần tìm hiểu!"
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ hài lòng. "Đúng vậy. Cái 'chân nguyên' không phải lúc nào cũng được ghi chép trong sách vở, hay được kể lại bằng lời. Đôi khi, nó nằm trong hành động, trong sự cống hiến thầm lặng của một người nghệ nhân, trong từng nhịp thở, từng giọt mồ hôi của họ. Các ngươi đã đi tìm 'tinh hoa' của cây đàn, nhưng lại quên mất 'tinh hoa' của người làm ra nó. Hãy đi, hãy lắng nghe không chỉ bằng tai, mà bằng cả trái tim. Hãy quan sát không chỉ bằng mắt, mà bằng cả tâm hồn. Chỉ khi đó, các ngươi mới có thể thực sự thấu hiểu cái 'linh hồn' của những phong tục ấy, và biết được nó nên được gìn giữ, phát triển, hay buông bỏ." Hắn nói, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người. Những hạt mầm triết lý của hắn, từ từ, lặng lẽ, đang nảy nở trong tâm hồn non trẻ của thế hệ kế tiếp, như một dòng chảy vô hình định hình tương lai của "Nhân Đạo."
***
Buổi chiều hôm đó, bầu trời Thị Trấn An Bình dịu mát, những đám mây nhẹ trôi lững lờ, tạo nên một bức tranh thanh bình. Mùi gỗ thoang thoảng, xen lẫn hương sơn mài và nhựa cây đặc trưng, dẫn lối Tiểu An cùng nhóm thanh niên tìm đến tiệm của Lão Tiệm Cầm. Đây không phải lần đầu tiên họ đến đây, nhưng thái độ của họ hôm nay đã hoàn toàn khác. Không còn vẻ hoài nghi, chế giễu hay hời hợt, thay vào đó là sự nghiêm túc, tôn kính và một khao khát học hỏi chân thành.
Lão Tiệm Cầm, dáng người gầy gò, đôi mắt cận thị vẫn dán chặt vào cây đàn dang dở trên tay, những ngón tay dài và khéo léo tỉ mỉ mài giũa từng chi tiết. Ông đang đục đẽo một cách chậm rãi, tiếng lách cách nhỏ nhẹ của dụng cụ chạm vào gỗ vang lên đều đặn, hòa vào không khí yên bình của tiệm. Mùi gỗ mới, tinh dầu và keo dán quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng mà chỉ những người thợ thủ công mới thực sự cảm nhận được. Khi Tiểu An và nhóm bạn bước vào, ánh mắt Lão Tiệm Cầm hơi ngạc nhiên. Ông ngẩng đầu lên, vẻ mặt thoáng chút e dè, dường như vẫn còn mang theo vết sẹo từ những lời lẽ thiếu tôn trọng của bọn trẻ ngày hôm trước.
Tiểu An là người đầu tiên bước tới, cúi đầu thật thấp, vẻ mặt thành kính: "Tiệm Cầm gia, chúng con đến đây không phải để chất vấn, mà là để học hỏi. Chúng con đã quá nông cạn khi chỉ nhìn vào bề ngoài mà không thấu được cái tinh hoa ẩn sâu bên trong. Hôm nay, chúng con muốn biết, ngoài những bước kỹ thuật, những loại gỗ quý, còn có điều gì khác làm nên một cây đàn của gia tộc ngài, điều gì khiến nó có 'linh hồn' như tiên sinh Tạ Trần đã nói?" Giọng cậu bé tuy còn non nớt nhưng lại vang lên đầy chân thành, đủ để chạm đến trái tim của người nghệ nhân già.
Lão Tiệm Cầm im lặng một thoáng, đôi mắt cận thị nheo lại nhìn từng gương mặt non trẻ. Ông thấy được sự thay đổi rõ rệt trong ánh mắt của chúng, không còn vẻ ngông nghênh, bồng bột mà thay vào đó là sự khiêm nhường và khao khát hiểu biết. Sự dè dặt ban đầu trong ánh mắt ông dần tan biến, thay vào đó là một sự ấm áp, dịu dàng khó tả. Ông đặt dụng cụ xuống, phủi nhẹ mạt gỗ trên chiếc áo vải thô cũ kỹ, rồi ra hiệu cho đám trẻ ngồi xuống trên những chiếc ghế gỗ mộc mạc xung quanh.
"Các ngươi muốn biết?" Lão Tiệm Cầm nói, giọng ông trầm ấm, mang theo chút phong trần của năm tháng. "Được thôi. Mỗi cây đàn không chỉ là một vật phẩm, nó là một câu chuyện, một lời thề được truyền từ tổ tiên. Từ thuở khai sinh ra nghề làm đàn của gia tộc ta, mỗi người thợ không chỉ học kỹ thuật, mà còn phải học cách 'nghe' tiếng gỗ, 'cảm' được mạch nhựa, 'hiểu' được linh khí của cây. Từng khúc gỗ không phải chỉ là vật liệu vô tri, từng sợi dây không phải chỉ là những sợi tơ vô hồn. Chúng đều phải được đối đãi bằng cả tâm hồn, bằng sự tôn kính tuyệt đối."
Lão Tiệm Cầm bắt đầu kể, giọng điệu chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sự sâu sắc của một đời người. Ông kể về lịch sử gia tộc, về những nghệ nhân đã dành cả đời để hoàn thiện kỹ thuật, không ngừng tìm tòi, cải tiến. Nhưng trên hết, ông kể về những nghi lễ. "Các ngươi thấy những nghi lễ thanh tẩy gỗ, nghi lễ khai quang cho đàn là lỗi thời, là mê tín chăng?" Ông hỏi, ánh mắt nhìn thẳng vào đám trẻ. "Nhưng nó không chỉ để 'thanh tẩy' vật liệu, mà còn để 'thanh lọc' tâm hồn của chính người thợ. Trước khi chạm vào gỗ, người thợ phải tĩnh tâm, gột rửa mọi tạp niệm, mọi dục vọng. Họ phải gửi gắm ước nguyện của mình vào từng thớ gỗ, từng nhát đục, từng sợi dây đàn. Ước nguyện về một âm thanh trong trẻo, về một tâm hồn an lành, về sự hòa hợp giữa con người và thiên nhiên."
Ông đứng dậy, tiến đến một góc khuất của tiệm, nơi một chiếc hộp gỗ mun đã cũ kỹ được đặt trang trọng. Lão Tiệm Cầm cẩn thận mở hộp, để lộ ra một cây đàn cổ, thân đàn đã ngả màu thời gian, nhưng vẫn toát lên một vẻ đẹp thoát tục, đầy uy nghi. "Đây là cây đàn do tổ tiên ta, người khai sinh ra nghề này, tự tay làm ra. Nó đã trải qua hàng trăm năm, chứng kiến bao thăng trầm của gia tộc, của nhân gian." Ông nhẹ nhàng đặt cây đàn lên bàn, rồi khẽ lướt ngón tay dài, gầy guộc trên dây đàn.
Một âm thanh trong trẻo, ngân vang như tiếng suối chảy từ ngàn năm, như tiếng gió thì thầm qua rừng trúc, như tiếng lòng người trải qua bao biến cố mà vẫn giữ được sự thanh khiết, vang vọng khắp không gian tiệm. Âm thanh ấy không chỉ là nốt nhạc, nó là một câu chuyện, một cảm xúc, một dòng chảy của thời gian. Nó mang theo hơi thở của những thế hệ nghệ nhân đi trước, mang theo những ước nguyện đã được gửi gắm từ thuở ban sơ. Cả nhóm thanh niên đều im lặng, như bị mê hoặc. Họ không chỉ nghe bằng tai, mà còn cảm nhận bằng cả tâm hồn.
"Âm thanh này..." Tiểu An thì thầm, đôi mắt cậu lấp lánh như vừa chạm đến một điều kỳ diệu. "Nó không chỉ là âm nhạc, nó là... là linh hồn."
Lão Tiệm Cầm mỉm cười hiền hậu. "Đúng vậy, Tiểu An. Đó là 'tinh thần' đư��c lưu giữ, được truyền lại qua bao đời. Nó không chỉ được tạo ra bởi kỹ thuật, mà bởi cái tâm, cái tình của người nghệ nhân. Đó là 'chân nguyên' của phong tục làm đàn của gia tộc ta. Nó dạy chúng ta rằng, bất kể làm gì, cũng phải đặt cả tâm hồn vào đó. Phải tôn trọng vật liệu, tôn trọng quá trình, và tôn trọng cả người sẽ nghe âm thanh ấy." Ông nói, giọng ông tràn đầy niềm tự hào và sự mãn nguyện khi thấy hạt mầm thấu hiểu đã nảy nở trong lòng đám trẻ. "Nếu không có những nghi lễ, những ước nguyện ấy, cây đàn này dù có được làm từ gỗ quý nhất, bởi người thợ tài hoa nhất, cũng chỉ là một vật vô tri, không bao giờ có được cái 'linh hồn' vang vọng như vậy."
Lời nói của Lão Tiệm Cầm, cùng với âm thanh vượt thời gian của cây đàn cổ, đã gột rửa mọi hoài nghi trong tâm trí đám trẻ. Họ nhận ra rằng, những phong tục mà họ từng cho là lỗi thời, cổ hủ, lại chính là những sợi dây vô hình kết nối họ với quá khứ, với tinh hoa của tiền nhân, và là nền tảng vững chắc để xây dựng tương lai. Cái mùi gỗ, mùi sơn m��i, tiếng đục đẽo nhẹ nhàng trong tiệm không còn là những âm thanh đơn thuần, mà là hơi thở của một truyền thống sống động, đang được những đôi tay tài hoa gìn giữ. Sự thô ráp của gỗ khi chạm vào, sự mát lạnh của dây đàn khi lướt qua, tất cả đều trở thành những cảm nhận chân thực về một "chân nguyên" đang tồn tại.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm Thị Trấn An Bình trong một màu vàng dịu ấm áp, báo hiệu một ngày nữa sắp khép lại. Ánh nắng cuối ngày hắt qua ô cửa sổ quán sách, tạo thành những vệt sáng lay động trên nền gạch, ấm áp và an yên. Mùi giấy cũ, mực, và hương trầm vẫn vương vấn, nhưng giờ đây, không gian quán sách còn tràn ngập một luồng sinh khí mới, một sự sôi nổi đầy hy vọng.
Tiểu An và nhóm bạn trẻ trở lại quán sách. Nét mặt họ không còn vẻ bối rối hay hoài nghi như buổi sáng, mà thay vào đó là sự trầm tư sâu sắc và một ánh sáng mới trong đôi mắt. Họ ngồi quây quần bên Tạ Trần, người vẫn đang ngồi tựa lưng vào ghế, ánh mắt bình thản quan sát sự thay đổi trong tâm hồn những người trẻ.
"Tiên sinh, con đã hiểu rồi!" Tiểu An hào hứng lên tiếng, giọng cậu bé tràn đầy sự phấn khích, nhưng cũng pha lẫn một chút xúc động. "Phong tục không chỉ là những quy tắc cũ kỹ, mà nó là cách để người nghệ nhân kết nối với tác phẩm, gửi gắm tâm hồn và lời thề của mình vào đó! Nó là nền tảng để tạo nên những tác phẩm có 'linh hồn'! Con đã từng nghĩ nó là gánh nặng, nhưng bây giờ con biết, nó là một nguồn suối, là 'chân nguyên' của sự sáng tạo!"
Tiểu Hoạt Bát gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rực. "Đúng vậy! Chúng con nhận ra rằng, chúng con có thể tìm những cách mới để tạo ra âm nhạc, những giai điệu mới mẻ, những loại đàn khác lạ, nhưng tinh hoa của sự cống hiến, của tình yêu nghề, của sự tôn trọng vật liệu, của việc đặt cả tâm hồn vào từng công đoạn thì phải giữ lại! Lão Tiệm Cầm đã cho chúng con thấy, cái 'linh hồn' của cây đàn không nằm ở hình dáng hay chất liệu, mà nằm ở cái 'tâm' của người làm ra nó."
Một thanh niên khác, gương mặt thư sinh hơn, trầm ngâm nói: "Chúng con đã từng nghĩ rằng đổi mới là phải phá bỏ hoàn toàn cái cũ. Nhưng bây giờ, chúng con hiểu rằng, đổi mới chân chính là phải dựa trên nền tảng của truyền thống, phải hiểu rõ 'chân nguyên' của nó để rồi từ đó mà phát triển. Giống như một cái cây, muốn vươn cao, phải có gốc rễ vững chắc. Một dòng sông muốn chảy xa, phải nhớ nguồn cội." Cậu ta quay sang Tạ Trần, ánh mắt đầy kính trọng. "Chúng con muốn tìm cách để thế hệ chúng con cũng có thể trân trọng và phát huy những giá trị đó, theo cách riêng của mình, để phong tục không biến mất mà sẽ được tiếp nối, được đổi mới mà vẫn giữ được cái hồn, cái tinh thần của 'Nhân Đạo' đã được gửi gắm trong đó."
Tạ Trần lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt toát lên sự hài lòng sâu sắc. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi hắn. "Vậy là các ngươi đã tìm thấy 'chân nguyên' của mình. Một cái cây muốn vươn cao, phải có gốc rễ vững chắc. Một dòng sông muốn chảy xa, phải nhớ nguồn cội." Hắn lặp lại lời mình, như một lời khẳng định cho sự giác ngộ của đám trẻ. "Chỉ khi thấu hiểu được cội nguồn, các ngươi mới có thể thực sự tự do sáng tạo, tự do đổi mới mà không sợ đánh mất chính mình, không sợ đánh mất cái tinh hoa của 'Nhân Đạo' đã được hun đúc qua bao đời."
Không khí trong quán sách trở nên sôi nổi hơn. Nhóm thanh niên bắt đầu bàn bạc sôi nổi, không còn là những lời than vãn hay hoài nghi, mà là những ý tưởng đầy nhiệt huyết. Chúng muốn tổ chức những buổi trò chuyện với Lão Tiệm Cầm và các cụ già khác trong làng, không chỉ để nghe kể chuyện, mà để ghi chép lại, để tìm hiểu sâu hơn về ý nghĩa của từng phong tục. Chúng muốn tìm cách để giới thiệu những giá trị truyền thống này đến với những người trẻ khác, không phải bằng những lời giáo điều khô khan, mà bằng những trải nghiệm thực tế, bằng những câu chuyện cảm động, bằng chính những tác phẩm mang đậm hơi thở của thời đại nhưng vẫn lưu giữ được cái "linh hồn" cổ xưa.
Tạ Trần nhìn cảnh tượng ấy, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Hắn biết rằng, những hạt mầm triết lý mà hắn đã gieo, những lời gợi mở mà hắn đã nói, đã bắt đầu nảy nở trong tâm hồn thế hệ trẻ. Đây không phải là một sự thay đổi đột ngột, mà là một quá trình chuyển biến từ từ, từ sự hoài nghi đến thấu hiểu, từ việc bác bỏ đến tôn trọng, từ việc tìm kiếm cái mới đến việc dung hòa cũ và mới. Sự thấu hiểu về "tinh hoa" của truyền thống sẽ là yếu tố quan trọng giúp thế hệ mới xây dựng nền văn minh "Nhân Đạo" vững chắc, không bị đứt gãy với quá khứ. Vai trò của Tạ Trần, như một "người gieo mầm" triết lý, không trực tiếp can thiệp mà thông qua gợi mở, sẽ tiếp tục định hình tư duy của nhiều người trong kỷ nguyên mới. Và Tiểu An, với sự nhạy cảm và lòng kiên trì của mình, sẽ không chỉ là một thư đồng, mà sẽ trở thành một người lãnh đạo tư tưởng trong tương lai, có khả năng dung hòa giữa truyền thống và đổi mới, nối tiếp hành trình "sự luân hồi của vạn vật" để "Nhân Đạo" mãi mãi trường tồn.
Ánh trăng đã bắt đầu len lỏi qua ô cửa sổ, hòa vào ánh đèn lồng dịu nhẹ trong quán sách. Dưới bầu trời Thị Trấn An Bình, một thế hệ trẻ đang tự mình tìm kiếm và kiến tạo ý nghĩa cuộc sống, không cần đến sự phù trợ của tiên đạo, mà bằng chính trí tuệ và trái tim phàm nhân của mình. Họ đã hiểu rằng, để vươn tới tương lai, đôi khi phải quay về tìm kiếm "chân nguyên" trong quá khứ, để rồi từ đó, dệt nên một tấm thảm mới, vừa rực rỡ sắc màu hiện đại, vừa thấm đẫm tinh hoa của truyền thống.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.