Nhân gian bất tu tiên - Chương 1620: Thiên Tượng Dị Biến: Khi Ánh Sao Gieo Sợ Hãi
Tiếng nhạc du dương từ các quán rượu, tiếng cười nói rộn ràng của những kẻ buôn khách, mùi hương liệu quý phái từ các cửa hàng tơ lụa, mùi thức ăn nóng hổi từ các quán ăn ven đường, mùi vải vóc mới, mùi kim loại thoang thoảng từ các tiệm kim hoàn – tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự phồn thịnh, một bức tranh đa sắc, đa vị của một thành phố đang vươn mình. Thị Trấn An Bình, dưới sự ảnh hưởng thầm lặng của những ý niệm mới mẻ, đang từng bước thoát khỏi cái bóng của một vùng đất hẻo lánh, hướng tới một tương lai tươi sáng hơn, nơi giá trị của lao động và sự hợp tác được tôn vinh. Sự thành công của “Liên Minh Thủ Công An Bình” chính là minh chứng hùng hồn nhất cho con đường mà Tạ Trần đã khơi gợi, chứng tỏ rằng ngay cả trong cái xã hội phàm tục, không cần đến pháp lực hay thần thông, con người vẫn có thể kiến tạo nên sự thịnh vượng bền vững.
Thế nhưng, trong cái chuỗi vận hành vô thường của vạn vật, đâu đó vẫn luôn tồn tại những biến cố nằm ngoài tầm kiểm soát của con người, những điều nhắc nhở rằng dù nhân thế có tự tin đến đâu, vẫn còn đó những huyền bí của vũ trụ.
Đêm hôm ấy, khi ánh trăng non vừa leo qua ngọn cây cổ thụ phía tây Thị Trấn An Bình, bóng đêm buông xuống nhuộm màu huyền hoặc, một sự kiện thiên văn hiếm gặp đã xảy ra, xé tan màn tĩnh lặng và gieo rắc nỗi bất an vào lòng người. Bầu trời đêm, vốn là tấm thảm nhung đen điểm xuyết ngàn vạn vì sao lấp lánh, bỗng trở nên khác lạ một cách rợn người. Từ phía đông, một vệt sáng rực rỡ đột ngột xuất hiện, kéo dài như một dải lụa khổng lồ, một cái đuôi phượng hoàng rực lửa vắt ngang bầu trời đêm. Nó không phải là một ngôi sao băng vụt tắt, mà là một vật thể lạ mang theo ánh sáng chói lòa, màu đỏ cam rực rỡ, lướt đi chậm rãi nhưng đầy uy nghi, như một vị khách không mời mà đến, mang theo điềm báo của một tương lai vô định.
Toàn bộ Thị Trấn An Bình dường như ngừng thở. Tiếng rao hàng tắt lịm, tiếng nhạc từ các tửu quán im bặt, ngay cả tiếng chó sủa thỉnh thoảng cũng trở nên rụt rè. Dân chúng, vừa mới chìm đắm trong sự hân hoan của một ngày làm việc hiệu quả và những thành công bước đầu, giờ đây đổ ra đường, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời với ánh mắt kinh hoàng. Họ tụ tập thành từng nhóm nhỏ ở quảng trường, trên các con phố chính, chỉ trỏ, thì thầm. Gió đêm lùa qua, mang theo cái lạnh thấu xương và những lời bàn tán xôn xao, run rẩy.
“Trời ơi, sao chổi! Sao chổi!” Một giọng nói the thé vang lên, cắt ngang màn đêm, đó là của Người Kể Chuyện gầy gò, dáng vẻ hóm hỉnh thường ngày giờ đây biến thành sự sợ hãi tột độ. Hắn vung quạt giấy trong tay, không phải để làm mát mà như để xua đi một nỗi sợ vô hình. “Điềm báo đại họa cho Nhân Gian chúng ta đây mà! Xưa nay có sao chổi xuất hiện, nào là hạn hán, nào là chiến tranh, nào là dịch bệnh! Lần này không biết là tai ương gì giáng xuống!” Lời hắn như dầu đổ vào lửa, khiến đám đông càng thêm hoảng loạn.
Một Bà Lão Bán Nước lưng còng, tóc bạc, vẻ mặt hiền từ thường ngày giờ đây nhăn nhúm vì lo lắng, run rẩy ôm chặt chiếc gáo nước trong tay. Bà lẩm bẩm, nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo: “Sẽ có tai ương gì giáng xuống không? Lẽ nào tiên đạo sụp đổ, giờ đến phàm trần cũng không yên? Ông trời có còn thương xót chúng sinh nữa chăng?” Đôi mắt bà lão đăm đăm nhìn vào vệt sáng rực rỡ trên cao, như thể đó là một con quái vật sắp nuốt chửng cả thế gian. Mùi khói bếp thoang thoảng trong không khí, giờ đây trộn lẫn với mùi mồ hôi lạnh toát của những người đang đứng chen chúc, hoảng sợ.
Một vài người dân, không kìm được nỗi sợ hãi, đã quỳ sụp xuống đất, chắp tay cầu khấn. Tiếng lầm rầm khấn vái trộn lẫn với tiếng khóc thút thít của trẻ con bị cha mẹ ôm chặt. Những người khác, với gương mặt tái nhợt, thì thầm kể lại những câu chuyện truyền thuyết cổ xưa về những lần sao chổi xuất hiện, mỗi lần đều gắn liền với những biến cố đau thương của lịch sử. Họ nhìn nhau, ánh mắt chất chứa nỗi kinh hoàng và sự bất lực, như thể vận mệnh của họ đã bị định đoạt bởi vệt sáng vô tri kia. Sự phồn thịnh vừa mới nhen nhóm, những hy vọng về một cuộc sống bình thường, an yên, bỗng chốc trở nên mong manh như ngọn đèn trước gió. Cái vô thường của vũ trụ, của Thiên Đạo tưởng chừng đã suy kiệt, vẫn đủ sức khuấy động nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất trong lòng con người phàm trần.
***
Trong khi bên ngoài, cả Thị Trấn An Bình đang chìm trong sự hoảng loạn và những lời đồn đoán đáng sợ, thì bên trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, một không khí hoàn toàn khác ngự trị. Tiếng xôn xao, tiếng la hét từ bên ngoài vọng vào chỉ như một âm thanh xa xôi, mờ nhạt, không đủ sức phá vỡ sự tĩnh lặng đang bao trùm. Tạ Trần vẫn bình thản ngồi sau chiếc bàn gỗ cũ kỹ, tay cầm một cuốn sách cổ bìa đã sờn, những trang giấy ố vàng khẽ lật qua trong im lặng. Khuôn mặt thanh tú, gầy gò của anh được chiếu sáng một phần bởi ngọn đèn dầu nhỏ trên bàn, và một phần bởi ánh sáng dị thường từ vệt sao chổi đang rọi qua khung cửa sổ. Ánh sáng đỏ cam ấy in hình chiếc bóng anh lên tường, tạo nên một hình ảnh đối lập đầy ám ảnh: một cá nhân nhỏ bé, tĩnh tại giữa cơn bão của sự hỗn loạn bên ngoài.
Mùi giấy cũ, mực và chút hương trầm thoang thoảng trong quán sách tạo nên một bầu không khí yên bình, sâu lắng, đối lập hoàn toàn với nỗi kinh hoàng đang bủa vây thế gian. Tạ Trần, với đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự, không hề có chút biểu hiện nào của sự sợ hãi. Anh không sùng bái sức mạnh, không tin vào số mệnh an bài, và trên hết, anh trọng chữ "sống" – một cuộc sống trọn vẹn, chân thực, được kiến tạo trên nền tảng của lý trí và sự thấu hiểu.
Cánh cửa quán sách đột ngột bật mở, kéo theo một luồng gió lạnh mang theo tiếng ồn ào từ bên ngoài. Thư Đồng Tiểu An, với dáng người gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh thường ngày giờ đây lại lộ rõ sự hốt hoảng, hớt hải chạy vào. Hơi thở cậu dồn dập, mái tóc đen rối bời, và chiếc áo vải thô cũ kỹ dường như cũng không thể che giấu được sự run rẩy trong cơ thể cậu.
“Tiên sinh! Tiên sinh!” Tiểu An vội vã thốt lên, giọng nói còn mang theo chút hổn hển. “Bên ngoài… bên ngoài ai cũng nói là sao chổi sẽ mang đến tai ương! Con nghe nói ngày xưa có sao chổi xuất hiện là chiến tranh, là dịch bệnh… Có người còn nói đó là điềm báo Thiên Đạo sẽ hoàn toàn sụp đổ, Nhân Gian sẽ biến thành địa ngục!” Cậu bé nhìn Tạ Trần với ánh mắt đầy lo lắng, mong chờ một lời trấn an, một lời giải thích từ vị tiên sinh luôn điềm tĩnh.
Tạ Trần khẽ đặt cuốn sách xuống, một động tác nhẹ nhàng nhưng đủ sức thu hút toàn bộ sự chú ý của Tiểu An. Anh ngẩng đầu, đôi mắt anh không nhìn Tiểu An mà hướng về phía cửa sổ, nơi ánh sáng của sao chổi vẫn đang rực rỡ một cách đáng sợ. Một nụ cười nhạt thoáng hiện trên môi anh, nhưng nụ cười ấy không phải là sự chế giễu, mà là một sự thấu hiểu sâu sắc về nỗi sợ hãi cố hữu của con người.
“Con đã tự mình quan sát nó chưa, Tiểu An?” Tạ Trần hỏi, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối mát chảy qua tâm hồn đang hoang mang của cậu bé. “Nó có hình dạng thế nào, màu sắc ra sao? Nó di chuyển nhanh hay chậm? Con có thấy nó làm rơi rụng thứ gì xuống trần gian không? Có phải nó thật sự đáng sợ như lời đồn không, hay chỉ là một hiện tượng tự nhiên mà ta chưa hiểu rõ?”
Tiểu An ngập ngừng, đôi mắt bối rối. Cậu bé đã ra ngoài nhìn, nhưng nỗi sợ hãi và những lời đồn đoán đã che mờ khả năng quan sát của cậu. Cậu chỉ thấy một vệt sáng rực rỡ, và trong tâm trí cậu, nó là hiện thân của tai ương.
Tạ Trần không thúc giục, chỉ nhẹ nhàng chỉ tay ra bầu trời đang rực rỡ ánh sao chổi. “Con nhìn đi. Nó vẫn ở đó. Một vệt sáng. Có phải nó đang cố gắng tấn công chúng ta không? Hay nó chỉ đơn thuần là một vật thể đang đi theo quỹ đạo của nó, như mặt trăng, mặt trời, và các vì sao khác mà ta vẫn thấy mỗi ngày?” Anh nói, từng lời như gieo một hạt mầm lý trí vào tâm hồn non nớt của Tiểu An. “Lời đồn, Tiểu An, thường được thêu dệt từ sự sợ hãi và thiếu hiểu biết. Điều đáng sợ không phải là vệt sáng kia, mà là sự hoảng loạn trong lòng người, là cái cách mà nỗi sợ hãi có thể khiến con người ta mất đi khả năng suy xét.”
Tạ Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, bàn tay gầy gò khẽ đặt lên bệ cửa sổ lạnh lẽo. Anh nhìn ra ngoài, ánh mắt quét qua những con người đang tụ tập, những khuôn mặt nhăn nhúm vì lo sợ. Trong lòng anh, một sự suy tư sâu sắc dấy lên. Con người, ngay cả khi đang xây dựng một cuộc sống phàm nhân thịnh vượng, vẫn không thể thoát khỏi bóng ma của mê tín và nỗi sợ hãi trước những điều không thể giải thích. Đây chính là một phần của cái giá mà "Nhân Đạo" phải trả khi Thiên Đạo đang dần suy kiệt – một khoảng trống quyền năng được lấp đầy bởi nỗi sợ và sự mơ hồ. Tạ Trần hiểu rằng, nhiệm vụ của anh không phải là trực tiếp giải thích khoa học về sao chổi, hay dùng pháp thuật trấn an mọi người, mà là gieo mầm của lý trí, của sự quan sát và suy luận. Anh là một "điểm neo nhân quả", không phải bởi sức mạnh phép thuật, mà bởi khả năng nhìn thấu nhân tâm và gợi mở con đường tư duy. Con đường "phá cục" của Thiên Đạo, mở ra một kỷ nguyên mới, không phải là một con đường bằng phẳng, mà là một hành trình dài đầy thử thách, nơi lý trí và mê tín sẽ không ngừng đấu tranh. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự kiên nhẫn và hy vọng, vì anh biết, hạt giống đã được gieo, và rồi sẽ có ngày chúng nảy mầm.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng chói chang của buổi bình minh đã xua đi phần nào bóng đêm và nỗi sợ hãi bao trùm Thị Trấn An Bình, nhưng không thể xua đi những đồn đoán và mê tín đã bén rễ sâu trong lòng dân chúng. Quảng trường trung tâm, nơi tối qua còn là nơi người dân tụ tập hoảng loạn nhìn lên trời, giờ đây đã biến thành một 'đàn tế' tạm bợ, được dựng lên một cách vội vã nhưng đầy vẻ khoa trương.
Đứng giữa đàn tế là một Đạo Sĩ Lừa Đảo. Hắn ta mặc một bộ đạo bào cũ nát, rách rưới nhưng được điểm xuyết bằng những sợi chỉ vàng, bạc lòe loẹt, tạo nên một vẻ ngoài nửa đạo sĩ nửa kẻ ăn mày. Khuôn mặt hắn lem luốc, râu ria xồm xoàm, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tinh ranh, xảo quyệt. Trong tay hắn là một cây phất trần đã xơ xác và một chiếc la bàn cũ kỹ, mặt kim đã gỉ sét. Hắn múa may quay cuồng, miệng lẩm bẩm những câu thần chú vô nghĩa, thỉnh thoảng lại hét lớn những lời rao giảng đầy kịch tính về cách 'hóa giải' tai ương từ sao chổi. Mùi hương của những bó nhang rẻ tiền và khói bếp từ các quán ăn ven đường trộn lẫn với mùi mồ hôi của đám đông, tạo nên một không khí ngột ngạt và hỗn tạp.
Đông đảo dân chúng, từ những người nông dân chất phác, những thợ thủ công cần cù, cho đến những người buôn bán nhỏ, đều tụ tập vây kín đàn tế. Gương mặt họ, dù đã được ánh sáng ban ngày soi rõ, vẫn còn hằn lên vẻ lo lắng, sợ hãi từ đêm qua. Nỗi sợ hãi đã biến họ thành những con cừu non dễ bị dắt mũi.
“Thiên tượng dị biến, tai họa đã cận kề!” Đạo Sĩ Lừa Đảo giật giật chiếc phất trần, giọng nói the thé vang vọng khắp quảng trường. Hắn cố tình kéo dài âm cuối, tạo nên một sự nhấn nhá đầy kịch tính. “Vầng sáng kia, chính là Phá Quân Tinh giáng thế, báo hiệu một kỷ nguyên đổ nát! Nhân Gian chúng ta sẽ chìm trong máu lửa, bệnh tật, đói khổ! Chỉ có dâng cúng, thành tâm sám hối, dâng hiến tài vật cho Đạo Môn, bần đạo mới có thể dùng thần thông hóa giải, cầu xin Thiên Lôi giáng phúc, đẩy lùi tai ương!” Hắn giương đôi mắt tinh ranh, quét một lượt qua đám đông, tìm kiếm nh��ng gương mặt dễ tin nhất.
Bà Lão Bán Nước, người tối qua còn khóc lóc lo sợ, giờ đây đã không còn giọt nước mắt nào. Bà còng lưng, vội vã chen chúc qua đám đông, đôi tay run rẩy rút ra một túi tiền vải nhỏ, trong đó có vài đồng bạc lẻ mà bà đã tích cóp bấy lâu. Bà đẩy túi tiền vào tay Đạo Sĩ Lừa Đảo, ánh mắt đầy cầu khẩn: “Xin đạo trưởng! Xin đạo trưởng cứu giúp! Cứu lấy chúng sinh! Cứu lấy Thị Trấn An Bình chúng con! Đây là chút lòng thành của lão già này, xin đạo trưởng nhận lấy!”
Đạo Sĩ Lừa Đảo nhanh tay đón lấy túi tiền, ánh mắt thoáng qua một tia tham lam không thể che giấu. Hắn gật gù, ra vẻ thâm trầm: “Lão thí chủ có lòng thành, trời xanh sẽ thấu. Bần đạo sẽ tận tâm cầu nguyện cho an bình của lão thí chủ và toàn thể bá tánh!” Hắn tiếp tục múa may, lẩm bẩm những lời khó hiểu, khiến đám đông càng thêm tin tưởng vào "phép thuật" của hắn.
Đứng lẫn trong đám đông, Sơn – người thợ gốm cần cù, tay lấm lem đất sét, dáng người vững chãi – khẽ cau mày. Anh quay sang Lão Tiệm Cầm, người thợ thủ công lớn tuổi với đôi mắt cận thị và ngón tay dài khéo léo, đang đứng cạnh anh. “Lại là trò lừa bịp cũ rích này. Sao dân chúng vẫn tin những chuyện này chứ?” Giọng Sơn đầy vẻ bất mãn, xen lẫn sự thất vọng. Anh đã chứng kiến quá nhiều lần những kẻ như vậy lợi dụng nỗi sợ hãi của người dân để trục lợi.
Lão Tiệm Cầm thở dài, đôi mắt ông quét qua gương mặt lo lắng, sợ hãi của đám đông. “Khi lòng người sợ hãi, họ sẽ tìm đến bất cứ thứ gì có thể mang lại hy vọng, dù là giả dối, dù là mê tín.” Ông nói, giọng trầm đục nhưng đầy sự thấu hiểu. “Cái vệt sáng trên trời kia, nó đã đánh thức nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất trong lòng con người. Và những kẻ như tên đạo sĩ kia, luôn biết cách lợi dụng nó.” Ông lắc đầu, ngón tay dài khéo léo khẽ vuốt chòm râu bạc.
Tạ Trần, với bộ áo vải bố cũ kỹ, không chút phô trương, đang đi ngang qua quảng trường. Anh không dừng lại, chỉ khẽ liếc nhìn cảnh tượng trước mắt. Đôi mắt sâu thẳm của anh quét một lượt qua Đạo Sĩ Lừa Đảo đang khoa trương, qua Bà Lão Bán Nước đang quỳ lạy, qua Sơn và Lão Tiệm Cầm đang bất mãn. Anh thấy rõ vẻ mặt tham lam, tự mãn của tên đạo sĩ, thấy sự mê tín, sợ hãi tột độ của đám đông, và cả sự bất lực của những người muốn tin vào lý trí. Một cái lắc đầu rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, là tất cả những gì anh biểu lộ. Anh không nói gì, không can thiệp. Bởi anh hiểu, mỗi người đều phải tự mình trải qua, tự mình nhận ra. Sự thức tỉnh, nếu có, phải đến từ bên trong. Con đường xây dựng "Nhân Đạo" không thể dùng quyền năng để áp đặt, mà phải bằng trí tuệ và sự kiên nhẫn để gieo mầm.
***
Buổi chiều cùng ngày, một không khí thư thái và yên bình lạ thường ngự trị tại Quán Trà Vọng Giang, một kiến trúc gỗ đơn giản nhưng tinh tế, với ban công mở rộng nhìn ra dòng sông hiền hòa. Tiếng nước sông chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây xanh mướt ven bờ, hòa cùng tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ và tiếng pha trà thanh thoát, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng. Mùi trà thơm dịu, mùi nước sông trong lành và mùi hoa cỏ thoang thoảng quyện vào nhau, mang lại cảm giác thư thái đến lạ lùng.
Tạ Trần ngồi một mình tại một bàn nhỏ trên ban công, nhấp từng ngụm trà nóng hổi. Ánh mắt anh xa xăm nhìn về phía dòng sông, nơi những con thuyền nhỏ nhẹ nhàng lướt trên mặt nước. Anh lắng nghe những lời bàn tán xôn xao từ các bàn trà khác, chủ yếu xoay quanh sao chổi đêm qua và màn trình diễn của Đạo Sĩ Lừa Đảo sáng nay. Những câu chuyện ấy, dù mang màu sắc lo lắng và giận dữ, cũng chỉ là những âm thanh phảng phất, không thể phá vỡ sự bình yên nội tại của anh.
Không lâu sau, Sơn và Lão Tiệm Cầm bước vào quán trà. Gương mặt họ vẫn còn vương vấn sự bất mãn và lo lắng sau những gì chứng kiến ở quảng trường. Sau khi gọi trà và tìm một bàn gần Tạ Trần, Sơn không kìm được, khẽ thở dài một tiếng nặng nề.
“Tiên sinh,” Sơn bắt chuyện, giọng anh vẫn còn chút gì đó nặng nề. “Nhìn thấy cảnh đó lòng tôi thật không yên. Dân chúng bỏ tiền của, công sức cho những điều vô nghĩa. Lại còn tin vào những lời lừa lọc của tên đạo sĩ kia nữa chứ.” Anh lắc đầu, cảm thấy bất lực trước sự mê tín của người đời.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn nhìn ra dòng sông, làn nước trong xanh phản chiếu bầu trời không một gợn mây. “Sợ hãi là một phần của con người,” anh nói, giọng điềm đạm, trầm ấm, như tiếng gió nhẹ lướt qua lá. “Khi đối diện với những điều chưa biết, những hiện tượng nằm ngoài khả năng lý giải, con người ta thường tìm kiếm một lời giải đáp, một điểm tựa. Và nếu không có lý trí soi đường, họ sẽ dễ dàng bám víu vào những lời đồn thổi, những giải thích hời hợt, dù nó có vẻ phi lý đến đâu.” Anh quay lại nhìn Sơn và Lão Tiệm Cầm, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu. “Nhưng trí tuệ cũng vậy. Nó cũng là một phần của con người, một hạt giống luôn tiềm ẩn, chờ đợi được gieo trồng và tưới tắm.”
Lão Tiệm Cầm, người thợ thủ công lão luyện, gật gù. Ông đã từng trải qua nhiều biến cố, chứng kiến nhiều thăng trầm của nhân thế, nên hiểu rõ lời Tạ Trần. “Sao chổi, dù là hiện tượng tự nhiên hay điềm báo, nó vẫn ở đó. Điều quan trọng là ta nhìn nhận nó bằng con mắt nào.” Ông nhắc lại ý của Tạ Trần từ đêm qua, như thể muốn tự mình củng cố niềm tin. “Tin vào lời nói suông, hay tự mình quan sát, suy nghĩ?”
“Chính xác là vậy.” Tạ Trần mỉm cười nhẹ. “Vệt sáng kia, nó chỉ là một vệt sáng trên bầu trời. Nhưng cách mà con người phản ứng với nó, cách mà chúng ta lựa chọn để đối diện với nó – bằng sự sợ hãi và mê tín, hay bằng sự tò mò và lý trí – đó mới là điều thực sự quan trọng.” Anh đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. “Con đường xây dựng một kỷ nguyên Nhân Đạo, nơi phàm nhân tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, không phải là con đường trải đầy hoa hồng. Nó là một lộ trình gian nan, đầy rẫy những thử thách. Và một trong những thử thách lớn nhất chính là đấu tranh với chính nỗi sợ hãi và sự thiếu hiểu biết cố hữu trong lòng mỗi người.”
Sơn lắng nghe từng lời của Tạ Trần, lòng anh dần cảm thấy sáng tỏ hơn. Anh vẫn còn bận tâm về những kẻ lừa đảo, nhưng lời nói của Tạ Trần đã mở ra một góc nhìn khác. “Ý tiên sinh là, chúng ta không nên trực tiếp ngăn cản, mà để họ tự mình nhận ra?”
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hướng về phía đường chân trời. “Chỉ có tự mình nhận ra, sự thay đổi mới thực sự bền vững. Nhiệm vụ của chúng ta không phải là ép buộc ai đó phải tin vào lý trí, hay dùng quyền năng để xóa bỏ mê tín. Nhiệm vụ của chúng ta là gieo hạt giống của lý trí, của sự quan sát, của tư duy phản biện. Gieo mầm trong những người có duyên, những người sẵn lòng lắng nghe và suy ngẫm. Để rồi, một ngày nào đó, những hạt giống ấy sẽ nảy mầm, đâm chồi, và tự mình đẩy lùi bóng tối của sự sợ hãi và mê tín.” Anh nói, giọng nói của anh mang theo một chút bi tráng của một kỷ nguyên sắp tàn, nhưng cũng ẩn chứa niềm tin vững chắc vào tiềm năng của con người.
Lão Tiệm Cầm và Sơn nhìn nhau, rồi cùng gật gù suy ngẫm. Họ hiểu rằng, hành trình loại bỏ hoàn toàn mê tín và thiết lập một 'Nhân Đạo' dựa trên lý trí sẽ còn rất dài và đối mặt với nhiều thử thách, ngay cả trong những điều bình dị nhất. Tạ Trần không phải là một vị cứu tinh dùng thần thông để giải quyết mọi rắc rối, mà là một người gieo mầm tư duy, dẫn lối cho những người có duyên tự mình tìm ra chân lý. Sự kiện sao chổi này, dù chỉ là một hiện tượng thiên văn, đã trở thành một bài học lớn, một phép thử cho niềm tin và lý trí của con người trong kỷ nguyên mới, nơi Thiên Đạo đang dần suy kiệt và con người phải tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại. Con đường phía trước còn xa, nhưng những hạt giống đã được gieo, và đó chính là nền móng cho một tương lai khác biệt.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.