Nhân gian bất tu tiên - Chương 1621: Giải Mã Thiên Tượng: Khi Lý Trí Xua Tan Sợ Hãi
Sau buổi gặp gỡ ở quán trà hôm ấy, những lời của Tạ Trần đã gieo vào lòng Sơn và Lão Tiệm Cầm một hạt giống suy tư, dù còn non nớt nhưng đã bắt đầu cựa quậy. Bầu trời đêm sao chổi đã qua, nhường chỗ cho một buổi sáng trong trẻo, nhưng dư âm của sự sợ hãi và những lời đồn đại vẫn còn lảng vảng trong không khí Thị Trấn An Bình.
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ cũ kỹ của quán sách Tạ Trần, đậu trên những giá sách cao ngất, làm sáng bừng lớp bụi thời gian bám trên gáy những cuốn cổ thư. Không khí trong quán vẫn tĩnh mịch như thường lệ, chỉ có tiếng lá cây xào xạc bên ngoài và tiếng lật trang sách khe khẽ của Tạ Trần. Anh ngồi bên cửa sổ, tấm thân gầy gò ẩn mình trong chiếc áo vải bố màu xám nhạt, ánh mắt sâu thẳm lướt qua từng hàng chữ Hán Nôm cổ kính. Gương mặt anh thanh tú, ẩn chứa vẻ u hoài nhưng cũng toát lên sự bình thản đến lạ. Đôi lúc, anh khẽ đưa ngón tay thon dài vuốt nhẹ lên một dòng chữ, như thể đang chạm vào dòng chảy của lịch sử, của trí tuệ nhân loại.
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh nhưng lúc này còn vương chút mệt mỏi và lo lắng sau một đêm không ngủ yên, nhẹ nhàng mang đến một chén trà nóng. Hơi trà bốc lên nghi ngút, mang theo mùi hương thanh đạm của lá trà tươi, xua đi phần nào cái se lạnh còn sót lại của buổi sớm mai. Tiểu An đặt chén trà xuống bên cạnh Tạ Trần, đoạn đứng im lặng một lát, ánh mắt đầy phân vân.
"Tiên sinh," cuối cùng, cậu bé cũng không kìm được, khẽ cất tiếng, giọng nói có phần run rẩy. "Người ta nói sao chổi là điềm gở, báo hiệu tai ương giáng xuống. Liệu có thật không ạ? Con nghe mấy cô chú ở chợ nói, có người còn mơ thấy rồng đen nuốt mặt trời, có người lại thấy quỷ dạ xoa hiện hình..." Cậu bé kể một tràng, dường như muốn trút hết những nỗi sợ hãi đang đè nặng trong lòng mình. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu An lộ rõ sự hoang mang, ánh mắt cậu bé không ngừng tìm kiếm một lời trấn an, một lời giải thích từ vị tiên sinh mà cậu vô cùng kính trọng. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi trà trong quán sách dường như cũng không thể xoa dịu được nỗi bất an đang lớn dần trong tâm trí non nớt của cậu.
Tạ Trần khẽ khép cuốn sách lại, đặt ngón trỏ lên gáy sách, ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời trong xanh không một gợn mây, nhưng vẫn ẩn chứa một sự bao la, huyền bí. Anh không vội trả lời, mà nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị chát nhẹ và hương thơm lan tỏa trong khoang miệng. "Tai ương do người hay do trời, Tiểu An?" Anh hỏi lại, giọng điềm đạm, trầm ấm, không hề có chút vội vã hay phán xét nào. "Con thấy sao chổi bay qua bầu trời thế nào? Con hãy nói những gì con đã thấy, đừng nói những gì con đã nghe."
Tiểu An ngẩng đầu, suy nghĩ một lát, vẻ mặt bớt đi sự lo lắng mà thay vào đó là nét tập trung. "Nó rất sáng, thưa tiên sinh. Sáng hơn bất kỳ vì sao nào con từng thấy. Nó có cái đuôi dài, màu trắng bạc, như một dải lụa bay lượn trên nền trời đêm. Và nó bay rất nhanh, rất nhanh, rồi biến mất sau những ngọn núi phía Đông." Cậu bé kể lại chi tiết, cố gắng gợi nhớ lại hình ảnh rõ ràng nhất trong tâm trí mình. "Nó không có hình thù đáng sợ như rồng đen, cũng không có vẻ hung tợn như quỷ dạ xoa... Nó chỉ là một vệt sáng đẹp đẽ, nhưng lại khiến người ta sợ hãi đến vậy."
Tạ Trần gật đầu nhẹ, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười ẩn ý. "Chính xác. Con đã tự mình quan sát và đã thấy được vẻ đẹp của nó. Vậy tại sao con lại để những lời đồn thổi kia che mờ đi những gì con mắt con đã chứng kiến?" Anh đặt chén trà xuống, quay hẳn người lại nhìn Tiểu An, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, nhưng lại ánh lên sự ấm áp, khuyến khích. "Vạn vật trong vũ trụ này đều có quy luật riêng của nó. Một sao chổi xuất hiện, nó chỉ là một hạt bụi lấp lánh đang du hành qua không gian bao la. Nó không mang theo tai ương hay điềm lành nào cả, mà chỉ đơn thuần là sự vận động của tự nhiên. Tai ương hay điềm lành, thường là do chính tâm niệm của con người mà ra."
Anh chậm rãi đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, đưa tay chỉ ra bầu trời trong xanh. "Con nhìn xem, bầu trời kia có gì khác so với những ngày trước? Mặt trời vẫn mọc, gió vẫn thổi, chim vẫn hót. Trái đất vẫn xoay vần theo quỹ đạo của nó. Con người, khi đối diện với những điều mình không hiểu, thường có xu hướng gán cho nó những ý nghĩa mà mình muốn, hoặc những ý nghĩa mà nỗi sợ hãi của mình gợi ra. Đây là một điều rất đỗi tự nhiên, nhưng cũng là một cái bẫy của sự mê tín."
Tạ Trần quay lại nhìn Thư Đồng Tiểu An, ánh mắt khẽ trùng xuống. "Nhiều khi, việc ‘mất người’ không chỉ là đánh mất ký ức hay cảm xúc, mà còn là đánh mất đi khả năng tự suy luận, tự quan sát, và tin tưởng vào những gì mắt thấy tai nghe của chính mình. Họ để nỗi sợ hãi và những lời đồn thổi dẫn dắt, thay vì dùng lý trí để tìm hiểu chân tướng. Con đường xây dựng một kỷ nguyên Nhân Đạo, nơi con người có thể sống một đời bình thường, trọn vẹn, chính là con đường đòi hỏi mỗi cá nhân phải tự mình vượt qua những nỗi sợ hãi cố hữu đó, phải tự mình gieo trồng hạt giống lý trí trong tâm hồn." Anh nói, giọng nói mang theo một chút trầm tư, như đang nói với chính mình, nhưng cũng là bài học sâu sắc nhất mà anh muốn truyền lại cho Tiểu An.
Tiểu An lắng nghe từng lời, đôi mắt mở to. Cậu bé bắt đầu hình dung ra những điều Tạ Trần nói, và cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa trong lòng. Nỗi sợ hãi ban đầu dần tan biến, nhường chỗ cho sự tò mò và khao khát tìm hiểu. "Vậy... vậy chúng ta nên làm gì khi có người nói về điềm gở, thưa tiên sinh?"
"Chúng ta không cần phải làm gì cả, Tiểu An," Tạ Trần nhẹ nhàng đáp. "Chúng ta chỉ cần tiếp tục sống, tiếp tục quan sát, và tiếp tục suy nghĩ. Hãy đọc sách, hãy học hỏi, hãy tìm hiểu về thế giới xung quanh mình. Khi con có đủ tri thức, con sẽ tự mình phân biệt được đâu là sự thật, đâu là hư ảo. Con sẽ hiểu rằng, nhiều khi, tai ương lớn nhất không phải đến từ một vệt sáng trên trời, mà đến từ chính sự thiếu hiểu biết và nỗi sợ hãi trong lòng người."
Anh quay lại với cuốn sách của mình, nhưng không quên dặn dò thêm: "Mỗi hiện tượng tự nhiên đều là một bài học, Tiểu An. Hãy học cách đọc những bài học đó bằng con mắt của lý trí, không phải bằng con mắt của mê tín. Đó chính là con đường để con tự mình tìm thấy sự trọn vẹn, không cần phải tìm kiếm sự thành tiên hão huyền." Thư Đồng Tiểu An gật đầu, trong lòng đã vơi đi nhiều gánh nặng. Cậu bé hiểu rằng, con đường phía trước còn dài, nhưng với sự dẫn lối của tiên sinh Tạ Trần, cậu sẽ không còn sợ hãi những điều chưa biết nữa, mà sẽ dũng cảm tìm hiểu chúng. Hạt giống lý trí đã được gieo trong tâm hồn non nớt của Tiểu An, nương theo ánh nắng ban mai và hương trà thanh khiết mà âm thầm nảy mầm.
***
Buổi trưa cùng ngày, quảng trường Thị Trấn An Bình trở nên ồn ào và náo nhiệt hơn bao giờ hết, đối lập hoàn toàn với sự tĩnh lặng ở quán sách của Tạ Trần. Ánh nắng gắt của mặt trời đổ xuống, hắt lên những mái ngói rêu phong, làm tăng thêm cái không khí oi bức, ngột ngạt. Tiếng người xì xào bàn tán, tiếng rao hàng của những người bán rong, và đặc biệt là tiếng trống phách dồn dập từ giữa quảng trường đã thu hút một đám đông khổng lồ. Mùi mồ hôi, mùi hương trầm nồng nặc và mùi đồ ăn vặt quyện vào nhau, tạo nên một thứ hỗn tạp khó chịu.
Trên một cái bục cao được dựng tạm bợ, Đạo Sĩ Lừa Đảo, với bộ áo vàng lòe loẹt đã cũ nát, những sợi chỉ kim tuyến bung ra, đang múa may ấn quyết. Khuôn mặt gầy gò của hắn lem luốc, bộ râu ria xồm xoàm được vuốt dầu bóng loáng, nhưng vẫn không che giấu được vẻ xảo quyệt trong đôi mắt ti hí. Hắn cầm một cây phất trần cũ kỹ, phẩy lia lịa trong không khí, miệng lẩm bẩm những câu thần chú vô nghĩa, âm điệu lúc trầm lúc bổng, đầy kịch tính. Bên cạnh hắn là một cái la bàn to tướng, mặt kính đã ố vàng, kim chỉ lung lay theo từng động tác của hắn.
"Hỡi bá tánh thiện nam tín nữ!" Đạo Sĩ Lừa Đảo gào lên, giọng nói khàn đặc nhưng đầy nội lực, cố gắng át đi tiếng ồn ào của đám đông. "Đêm qua, thứ ánh sáng tai ương kia đã gieo rắc điềm gở lên nhân gian! Nó là dấu hiệu của sự thịnh nộ từ thiên đình, báo hiệu tai ương sắp giáng xuống! Đại họa khôn lường! Bệnh tật, mất mùa, gia đình ly tán! Chỉ có bùa hộ mệnh của bần đạo đây mới có thể hóa giải! Chỉ có những lá bùa được yểm phép bằng tinh hoa nhật nguyệt, được bần đạo cầu khấn trăm ngày trăm đêm, mới có thể trấn tà, xua đuổi tai ương, mang lại bình an cho quý vị!"
Hắn vừa nói vừa múa may quay cuồng, rồi đột ngột dừng lại, vẻ mặt đầy bí hiểm, hai mắt trợn trừng nhìn về phía đám đông. "Nhanh tay lên, nhanh tay lên! Số lượng có hạn! Mỗi lá bùa là một hy vọng, một cánh cửa thoát khỏi vòng xoáy tai ương! Giá cả không thành vấn đề, quan trọng là mạng sống, là sự bình an của gia đình quý vị!"
Đám đông người dân Thị Trấn An Bình, từ già đến trẻ, chen chúc nhau. Có người sợ hãi đến tái mặt, vội vàng móc túi mua bùa. Có người tò mò, há hốc mồm nhìn Đạo Sĩ biểu diễn. Lại có những người khác, trong đó có Sơn và Lão Tiệm Cầm, ban đầu cũng có chút hoang mang, nhưng dần dần, sự nghi ngờ bắt đầu len lỏi vào tâm trí họ. Bà Lão Bán Nước, với mái tóc bạc phơ và lưng còng, cũng đang đứng trong đám đông, vẻ mặt lo lắng. Bà đã mua ba lá bùa cho cả gia đình, nhưng trong lòng vẫn còn nặng trĩu một nỗi bất an không thể xua đi.
"Làm sao chúng ta biết lời ông nói là thật?" Một người dân ở phía trước, có vẻ là một thư sinh trẻ tuổi, bỗng nhiên cất tiếng hỏi, giọng nói tuy nhỏ nhưng vẫn đủ để lọt vào tai đám đông đang im lặng lắng nghe.
Đạo Sĩ Lừa Đảo trừng mắt nhìn người thư sinh, hắn ho khan một tiếng, cố gắng lấy lại vẻ uy nghiêm. "Lão phu hành đạo nhiều năm, nhìn thấu thiên cơ! Sao chổi là điềm gở đã được ghi chép trong cổ thư! Chẳng lẽ con mắt phàm trần của ngươi có thể nhìn thấu được thiên ý khó dò sao?" Hắn vung phất trần, cố gắng trấn áp sự phản kháng.
Sơn, người thợ thủ công với đôi tay chai sạn và ánh mắt chất phác, đứng cạnh Lão Tiệm Cầm. Anh khẽ cau mày, thì thầm đủ nghe: "Ta thấy nó chỉ là một vật thể bay trên trời, có gì mà phải sợ hãi đến thế? Chẳng phải tiên sinh Tạ Trần đã nói nên quan sát kỹ lưỡng sao? Rằng mọi hiện tượng đều có quy luật của nó?" Anh nhớ lại những lời Tạ Trần đã nói đêm qua, và cảm thấy một sự mâu thuẫn lớn trong lòng. Nỗi sợ hãi ban đầu dần bị thay thế bởi sự bối rối và hoài nghi.
Lão Tiệm Cầm, đôi mắt cận thị nheo lại, cũng gật gù đồng tình. "Đúng vậy. Tiên sinh đã nói, nếu chỉ nghe lời đồn thổi mà không tự mình suy xét, đó mới là điềm gở lớn nhất." Ông không trực tiếp đối chất với Đạo Sĩ, nhưng những lời thì thầm của ông và Sơn đã lan truyền trong một số người xung quanh, gieo vào lòng họ một hạt giống nghi ngờ.
Trong lúc đó, Tạ Trần, với vẻ ngoài thư sinh gầy gò, quần áo giản dị, đang đi ngang qua quảng trường. Anh không dừng lại, cũng không can thiệp trực tiếp vào cảnh tượng ồn ào kia. Anh chỉ thoáng nhìn qua đám đông hỗn loạn, ánh mắt sâu thẳm lướt qua vẻ hoang mang của những người dân, sự xảo trá của Đạo Sĩ Lừa Đảo, và cả những ánh mắt bắt đầu hoài nghi của Sơn và Lão Tiệm Cầm. Anh không nói một lời, chỉ tiếp tục bước đi, nhưng trong ánh mắt anh ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. Anh biết rằng, việc gieo mầm lý trí là một quá trình dài hơi, không thể đốt cháy giai đoạn bằng một lời nói hay một hành động trực tiếp nào. Sự thay đổi thực sự phải đến từ bên trong, từ sự tự nguyện suy ngẫm và nhận ra của mỗi người. Anh đi ngang qua, mang theo một làn gió nhẹ của sự bình tĩnh, của trí tuệ, để lại phía sau quảng trường một sự đối lập rõ nét giữa lý trí và mê tín, giữa sự yên bình nội tại và nỗi sợ hãi bên ngoài. Cái bóng của anh, dài và gầy gò, in trên nền đất bụi bặm, như một biểu tượng của con đường mà anh đang lặng lẽ đi, con đường dẫn lối nhân gian thoát khỏi bóng tối của sự mê tín.
***
Khi chiều muộn buông xuống, ánh nắng vàng dịu nhẹ trải khắp Thị Trấn An Bình, phủ lên mái ngói, những con đường lát đá một vẻ đẹp cổ kính, trầm mặc. Từ phía dòng sông, một làn gió nhẹ thổi vào, mang theo hơi nước mát lành và mùi hương thoang thoảng của hoa cỏ dại ven bờ. Tiếng nước sông chảy êm đềm, tiếng chim hót líu lo đâu đó trong tán lá cây cổ thụ, tạo nên một bản hòa tấu của sự yên bình.
Tại Quán Trà Vọng Giang, một kiến trúc gỗ đơn giản với ban công nhìn ra sông, không khí trở nên thư thái và dễ chịu hơn hẳn. Tạ Trần ngồi ở một góc quán, tách trà trên bàn đã vơi đi một nửa. Ánh mắt anh vẫn hướng về phía dòng sông, nơi những con thuyền nhỏ lặng lẽ trôi, phản chiếu hình ảnh bầu trời đang dần chuyển màu. Mùi trà thơm lừng quyện cùng mùi nước sông và mùi hoa dạ lý hương từ phía vườn nhà ai đó, tạo nên một cảm giác an yên đến lạ thường.
Không lâu sau, Sơn và Lão Tiệm Cầm bước vào. Gương mặt họ vẫn còn vương vấn sự bất mãn và lo lắng sau những gì chứng kiến ở quảng trường. Sau khi gọi trà và tìm một bàn gần Tạ Trần, Sơn không kìm được, khẽ thở dài một tiếng nặng nề.
“Tiên sinh,” Sơn bắt chuyện, giọng anh vẫn còn chút gì đó nặng nề. “Nhìn thấy cảnh đó lòng tôi thật không yên. Dân chúng bỏ tiền của, công sức cho những điều vô nghĩa. Lại còn tin vào những lời lừa lọc của tên đạo sĩ kia nữa chứ.” Anh lắc đầu, cảm thấy bất lực trước sự mê tín của người đời.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn nhìn ra dòng sông, làn nước trong xanh phản chiếu bầu trời không một gợn mây. “Sợ hãi là một phần của con người,” anh nói, giọng điềm đạm, trầm ấm, như tiếng gió nhẹ lướt qua lá. “Khi đối diện với những điều chưa biết, những hiện tượng nằm ngoài khả năng lý giải, con người ta thường tìm kiếm một lời giải đáp, một điểm tựa. Và nếu không có lý trí soi đường, họ sẽ dễ dàng bám víu vào những lời đồn thổi, những giải thích hời hợt, dù nó có vẻ phi lý đến đâu.” Anh quay lại nhìn Sơn và Lão Tiệm Cầm, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ thấu hiểu. “Nhưng trí tuệ cũng vậy. Nó cũng là một phần của con người, một hạt giống luôn tiềm ẩn, chờ đợi được gieo trồng và tưới tắm.”
Lão Tiệm Cầm, người thợ thủ công lão luyện, gật gù. Ông đã từng trải qua nhiều biến cố, chứng kiến nhiều thăng trầm của nhân thế, nên hiểu rõ lời Tạ Trần. “Sao chổi, dù là hiện tượng tự nhiên hay điềm báo, nó vẫn ở đó. Điều quan trọng là ta nhìn nhận nó bằng con mắt nào.” Ông nhắc lại ý của Tạ Trần từ đêm qua, như thể muốn tự mình củng cố niềm tin. “Tin vào lời nói suông, hay tự mình quan sát, suy nghĩ?”
“Chính xác là vậy.” Tạ Trần mỉm cười nhẹ. “Vệt sáng kia, nó chỉ là một vệt sáng trên bầu trời. Nhưng cách mà con người phản ứng với nó, cách mà chúng ta lựa chọn để đối diện với nó – bằng sự sợ hãi và mê tín, hay bằng sự tò mò và lý trí – đó mới là điều thực sự quan trọng.” Anh đặt chén trà xuống, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. “Con đường xây dựng một kỷ nguyên Nhân Đạo, nơi phàm nhân tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên, không phải là con đường trải đầy hoa hồng. Nó là một lộ trình gian nan, đầy rẫy những thử thách. Và một trong những thử thách lớn nhất chính là đấu tranh với chính nỗi sợ hãi và sự thiếu hiểu biết cố hữu trong lòng mỗi người.”
Sơn lắng nghe từng lời của Tạ Trần, lòng anh dần cảm thấy sáng tỏ hơn. Anh vẫn còn bận tâm về những kẻ lừa đảo, nhưng lời nói của Tạ Trần đã mở ra một góc nhìn khác. “Ý tiên sinh là, chúng ta không nên trực tiếp ngăn cản, mà để họ tự mình nhận ra?”
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hướng về phía đường chân trời. “Chỉ có tự mình nhận ra, sự thay đổi mới thực sự bền vững. Nhiệm vụ của chúng ta không phải là ép buộc ai đó phải tin vào lý trí, hay dùng quyền năng để xóa bỏ mê tín. Nhiệm vụ của chúng ta là gieo hạt giống của lý trí, của sự quan sát, của tư duy phản biện. Gieo mầm trong những người có duyên, những người sẵn lòng lắng nghe và suy ngẫm. Để rồi, một ngày nào đó, những hạt giống ấy sẽ nảy mầm, đâm chồi, và tự mình đẩy lùi bóng tối của sự sợ hãi và mê tín.” Anh nói, giọng nói của anh mang theo một chút bi tráng của một kỷ nguyên sắp tàn, nhưng cũng ẩn chứa niềm tin vững chắc vào tiềm năng của con người.
Lão Tiệm Cầm và Sơn nhìn nhau, rồi cùng gật gù suy ngẫm. Họ hiểu rằng, hành trình loại bỏ hoàn toàn mê tín và thiết lập một 'Nhân Đạo' dựa trên lý trí sẽ còn rất dài và đối mặt với nhiều thử thách, ngay cả trong những điều bình dị nhất. Tạ Trần không phải là một vị cứu tinh dùng thần thông để giải quyết mọi rắc rối, mà là một người gieo mầm tư duy, dẫn lối cho những người có duyên tự mình tìm ra chân lý. Sự kiện sao chổi này, dù chỉ là một hiện tượng thiên văn, đã trở thành một bài học lớn, một phép thử cho niềm tin và lý trí của con người trong kỷ nguyên mới, nơi Thiên Đạo đang dần suy kiệt và con người phải tự mình định nghĩa lại ý nghĩa của sự tồn tại. Con đường phía trước còn xa, nhưng những hạt giống đã được gieo, và đó chính là nền móng cho một tương lai khác biệt.
***
Khi màn đêm dần buông xuống Thị Trấn An Bình, một vẻ tĩnh mịch bao trùm mọi ngóc ngách. Ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa nền trời đen thẳm, soi rọi vạn vật bằng thứ ánh sáng bạc huyền ảo. Những vì sao vẫn lấp lánh vô tận, như những viên kim cương được rải đều trên tấm màn nhung đen, một cảnh tượng bao la, vĩnh hằng mà con người thường dễ dàng bỏ qua trong vòng xoáy của cuộc sống và nỗi sợ hãi.
Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu leo lét trên bàn, làm nổi bật bóng dáng gầy gò của anh. Tạ Trần ngồi trước bàn, tay cầm một cây bút lông nhỏ, cẩn thận ghi chép vào một cuốn sổ tay cũ kỹ đã ố vàng theo thời gian. Cuốn sổ này không phải là sách vở thông thường, mà là nơi anh ghi lại những quan sát tinh tế của mình về thế giới, về con người, về những hiện tượng tự nhiên và phản ứng của nhân gian. Từng nét chữ của anh thanh thoát, mang theo sự trầm tư và trí tuệ sâu sắc. Mùi giấy cũ, mùi mực và một chút hương trầm thoang thoảng từ góc phòng quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của sự chiêm nghiệm.
Bên cạnh anh, trên một chiếc bàn khác, Thư Đồng Tiểu An đã ngủ gật. Khuôn mặt cậu bé non nớt, đôi mắt vẫn khép hờ, dường như còn đang chìm trong những giấc mơ về sao chổi và những lời giảng giải của tiên sinh. Trong tay cậu vẫn còn giữ chặt một cuốn sách về thiên văn cổ, có lẽ là cuốn mà Tạ Trần đã gợi ý cho cậu đọc trong ngày. Cuốn sách đó, với những hình vẽ sơ khai về các chòm sao, các hiện tượng thiên thể, dường như đã dẫn dắt tâm hồn tò mò của cậu bé vào một thế giới tri thức mới mẻ, khác xa với những lời đồn thổi mù quáng.
Tạ Trần khẽ mỉm cười khi nhìn thấy Tiểu An. Nụ cười ấy hiếm khi xuất hiện trên gương mặt anh, nhưng khi nó nở rộ, lại mang theo một vẻ ấm áp, nhân văn đến lạ. Anh nhẹ nhàng đứng dậy, không gây ra một tiếng động nào, rồi chậm rãi bước đến bên Tiểu An. Anh gỡ cuốn sách ra khỏi tay cậu bé, đặt nó gọn gàng lên bàn, sau đó cẩn thận lấy chiếc áo khoác mỏng của mình đắp lên người Tiểu An, sợ rằng gió đêm sẽ làm cậu bé cảm lạnh. Hành động nhỏ bé ấy thể hiện sự quan tâm sâu sắc của Tạ Trần, không chỉ là người thầy dẫn lối về tri thức, mà còn là người chăm sóc, bảo bọc cho một tâm hồn non nớt.
Sau khi đắp áo cho Tiểu An, Tạ Trần quay trở lại bàn của mình, nhưng anh không tiếp tục ghi chép ngay. Anh nhìn lên bầu trời đêm qua khung cửa sổ, nơi những vì sao vẫn lấp lánh vô tận. Bầu trời đêm nay trong vắt, không một gợn mây, và không còn vệt sáng rực rỡ của sao chổi đêm qua. Nhưng dư âm của nó, và những gì nó đã khuấy động trong lòng người, vẫn còn đó.
Anh nhìn vào cuốn sổ tay của mình, nơi anh vừa ghi lại những suy nghĩ về sự kiện sao chổi, về phản ứng của dân chúng và cách anh đã cố gắng gieo mầm lý trí. Anh tự nhủ, giọng nói trầm ấm như một lời thì thầm với chính mình, nhưng lại mang theo một sức nặng của triết lý, của sự chiêm nghiệm sâu sắc: "Vạn vật vô thường, lòng người cũng vậy. Từ Thiên Đạo suy kiệt đến những hiện tượng tự nhiên bé nhỏ, tất cả đều biến đổi không ngừng. Lòng người cũng vậy, khi thì hướng thiện, khi thì bị mê hoặc bởi nỗi sợ hãi, bởi những chấp niệm sai lầm."
Anh khẽ ngước nhìn lên bầu trời đầy sao một lần nữa, đôi mắt sâu thẳm như đang nhìn thấu vào tận cùng bản chất của sự tồn tại. "Nhưng trí tuệ, tựa như ánh sao, sẽ dẫn lối. Dù Thiên Đạo có suy tàn, dù tiên môn có không còn, thì ánh sáng của trí tuệ, của lý trí, vẫn sẽ vĩnh hằng, soi đường cho con người tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống phàm nhân của mình."
Tạ Trần biết rằng, con đường để Thị Trấn An Bình, và rộng hơn là cả Nhân Gian, thoát khỏi bóng tối của mê tín và sợ hãi còn rất dài. Sự kiện sao chổi này chỉ là một thử thách nhỏ, nhưng nó đã minh chứng cho sức mạnh của lý trí, dù chỉ mới được gieo mầm trong một vài tâm hồn. Cuốn sổ tay của anh, chứa đựng những quan sát và suy tư không ngừng nghỉ, có lẽ một ngày nào đó sẽ trở thành một tài liệu quan trọng, một nguồn cảm hứng cho các thế hệ sau trong việc phát triển khoa học, trong việc hiểu biết thế giới bằng con mắt của lý trí, chứ không phải bằng sự mơ hồ của thần linh.
Anh lại nhìn Thư Đồng Tiểu An đang say ngủ, gương mặt thanh thản. Hạt giống đã được gieo, và dù chúng có lớn lên chậm chạp đến đâu, thì chúng cũng đã bắt đầu bén rễ. Ảnh hưởng của Tạ Trần, dù tinh tế và gián tiếp, đang dần dần thay đổi nhận thức của Thị Trấn An Bình, khiến nó trở thành một "điểm sáng" của lý trí trong kỷ nguyên Nhân Gian đang trải qua quá trình "phá cục". Dưới ánh trăng và ngàn vạn vì sao, Tạ Trần tiếp tục trầm tư, mang theo niềm tin vững chắc vào tiềm năng vô hạn của con người, vào một kỷ nguyên mới, nơi giá trị nhân sinh sẽ được đặt lên hàng đầu, không cần đến sự bất tử hay sức mạnh của tiên giới. Con đường luân hồi của vạn vật, của các thế hệ kế tiếp, sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và những hạt giống lý trí này chính là nền móng vững chắc cho hành trình đó.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.