Nhân gian bất tu tiên - Chương 1625: Hơi Thở Của Rừng, Trách Nhiệm Của Người: Đội Tuần Tra Thanh Phong
Đêm dần buông xuống, mang theo hơi thở se lạnh của đất trời sau một ngày dài. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu leo lét như một vì sao cô độc giữa màn đêm thăm thẳm, soi rọi lên những trang sách cổ kính và những gương mặt đang chìm đắm trong suy tư. Tiếng gió nhẹ luồn qua khe cửa, tạo nên bản hòa ca xào xạc với tiếng lá cây bên ngoài, như thì thầm kể về những điều sắp diễn ra. Mùi mực cũ, mùi giấy ố vàng hòa quyện với hương trà thoang thoảng, tạo nên một không khí tĩnh mịch, nhưng lại tràn đầy năng lượng của những ý tưởng đang nảy mầm.
Tạ Trần ngồi sau quầy sách, thân hình gầy gò của hắn như hòa lẫn vào bóng tối, chỉ có đôi mắt sâu thẳm là vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của những người trước mặt. Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa nơi đầu lưỡi, như nhắc nhở về những khó khăn đang chờ đợi. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt lại sáng rực vẻ thông minh, đang cặm cụi ghi chép vào một cuốn sổ nhỏ. Áo vải thô cũ của cậu đã sờn vai, nhưng tinh thần thì hừng hực. Bên cạnh, Lý Minh, một thanh niên khỏe mạnh với ánh mắt cương nghị, đang chăm chú lắng nghe.
Ông Lão Tiều Phu, với dáng người lưng còng và mái tóc bạc phơ, đang dùng một cành cây khô vẽ những đường nét ngoằn ngoèo lên nền đất. Từng nét vẽ là từng con đường mòn, từng khu vực rừng rậm, từng vị trí cây cổ thụ mà ông đã thuộc nằm lòng sau cả một đời gắn bó với Rừng Thanh Phong. Khuôn mặt khắc khổ của ông ánh lên nỗi đau đáu khi chỉ vào những vệt đen trên bản đồ đất, tượng trưng cho những khoảng rừng đã bị tàn phá. Trên tay ông, cây rìu gỗ cũ kỹ dường như cũng đang thở than, nặng trĩu nỗi bất lực.
"Rừng Thanh Phong không chỉ là cây cối, nó là hơi thở của thị trấn ta," Ông Lão Tiều Phu nói, giọng ông trầm buồn, mang theo nỗi đau xót xen lẫn sự bất lực. "Mất rừng, nước cạn, đất bạc màu, không khí ô nhiễm... con cháu ta sẽ sống ra sao?" Ông thở dài, tiếng thở dài như mang theo cả nỗi u hoài của đại ngàn. "Cả đời ta sống nhờ rừng, rừng cho ta củi đốt, cho ta thuốc quý, cho ta nguồn nước mát lành. Nay nhìn thấy rừng bị tàn phá, lòng ta như dao cắt. Ta chỉ mong sao, trước khi nhắm mắt xuôi tay, có thể làm được điều gì đó để giữ lại một phần, dù nhỏ bé, cho thế hệ sau."
Tiểu An ngẩng đầu, đôi mắt toát lên vẻ nhiệt huyết nhưng cũng bộc lộ sự băn khoăn. "Chúng ta không thể chờ đợi được nữa. Phải làm gì đó! Nhưng làm cách nào để ngăn chặn họ mà không gây đổ máu? Tạ tiên sinh đã dạy, bạo lực không thể giải quyết tận gốc rễ vấn đề." Cậu bé siết chặt cuốn sổ, dường như đang tìm kiếm một câu trả lời từ những dòng chữ mà Tạ Trần đã từng viết. "Những kẻ đốn gỗ đó, họ quá hung hãn. Nếu chúng ta đối đầu trực diện, e rằng..."
Lý Minh gật đầu, ánh mắt cương nghị lóe lên tia quyết tâm. "Chúng ta có thể tự mình tổ chức tuần tra. Sức người có hạn, nhưng lòng người thì vô hạn. Nếu mỗi người dân đều ý thức được trách nhiệm, đều chung tay, liệu có thể làm nên điều gì đó không?" Anh nhìn về phía Ông Lão Tiều Phu và Thủ Lĩnh Thợ Săn (người đã rời đi sau cuộc nói chuyện trước nhưng những lời của anh ta vẫn còn vang vọng), ngụ ý rằng cần đến những người hiểu rừng, những người có kinh nghiệm để dẫn dắt. "Chúng ta cần một kế hoạch cụ thể, và quan trọng nhất là sự đoàn kết của cả thị trấn."
Tạ Trần đặt chén trà xuống bàn, tạo nên một tiếng "cạch" nhẹ nhàng, dứt khoát trong không gian tĩnh mịch. Hắn nhìn từng người một, ánh mắt như muốn truyền tải một thông điệp vô hình, một sự khích lệ sâu sắc. "Mỗi hành động đều có nhân quả của nó. Một hạt mầm gieo xuống đất, sẽ nảy nở thành cây. Một ý chí kiên định, sẽ dẫn lối đến hành động. Điều quan trọng không phải là sức mạnh, mà là sự đồng lòng và trí tuệ để bảo vệ điều mình trân quý." Giọng hắn trầm tĩnh nhưng uy lực, từng lời nói như khắc sâu vào tâm trí người nghe. "Các con đã làm rất tốt khi tìm hiểu nguyên nhân, khi không vội vàng dùng bạo lực. Sức mạnh phi thường có thể giải quyết vấn đề trước mắt, nhưng chỉ có tri thức và lòng nhân ái mới có thể thay đổi tận gốc rễ."
Ông Lão Tiều Phu gật đầu lia lịa, dường như những lời của Tạ Trần đã chạm đến tận đáy lòng ông. "Tiên sinh nói chí phải. Ta đã từng nghĩ chỉ có sức mạnh của tiên gia mới có thể ngăn cản những kẻ đó. Nhưng tiên gia đã không còn màng thế sự, và chúng ta, những phàm nhân, phải tự đứng lên." Ông lại chỉ vào bản đồ trên nền đất, những ngón tay run rẩy chạm vào những khu vực trọng yếu. "Đây là con đường mà lâm tặc thường dùng để đưa gỗ ra ngoài. Chúng rất xảo quyệt, thường đi vào ban đêm, hoặc những ngày mưa gió. Chúng có thể có người chống lưng, nên rất khó đối phó."
Lý Minh ghi chép những thông tin đó vào sổ của Tiểu An, ánh mắt càng thêm kiên định. "Vậy thì chúng ta sẽ phải hành động cẩn trọng, và cần nhiều người hơn nữa. Không thể chỉ có một vài người." Anh ngẩng đầu nhìn Tạ Trần, như muốn tìm kiếm thêm lời khuyên. "Tạ huynh, liệu chúng ta có thể kêu gọi toàn bộ thị trấn cùng tham gia không? Liệu họ có tin tưởng và sẵn lòng không?"
Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu. "Lòng người là một dòng sông. Có lúc cuồn cuộn dữ dội, có lúc lại lặng lẽ như tờ. Điều quan trọng là phải khơi thông dòng chảy đó, để nó hướng về một mục đích chung." Hắn nhấp thêm một ngụm trà, hơi ấm của chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay. "Sự kiện sao chổi lần trước đã cho thấy, khi tri thức được gieo mầm, khi nỗi sợ hãi được thay thế bằng sự thấu hiểu, thì con người có thể đoàn kết lại để chiêm ngưỡng vẻ đẹp của vũ trụ. Giờ đây, vấn đề Rừng Thanh Phong lại là một thử thách khác, thử thách về trách nhiệm của con người đối với chính ngôi nhà của mình."
"Nhưng những kẻ đốn gỗ, họ cũng là con người," Tiểu An trầm ngâm nói, nhớ lại lời Tạ Trần đã nói. "Họ cũng có những chấp niệm, những nỗi sợ hãi. Nếu chúng ta chỉ đơn thuần xua đuổi, liệu họ có quay trở lại không?"
"Đó là câu hỏi then chốt," Tạ Trần đáp. "Sự thật và lòng chân thành luôn có sức mạnh. Tri thức và lòng nhân ái sẽ là vũ khí của chúng ta. Lý Minh và Tiểu An đã bắt đầu rất tốt. Các con đã thu thập bằng chứng, đã hiểu được nỗi đau của những người dân. Giờ đây, cần phải biến những điều đó thành tiếng nói, thành hành động có ý nghĩa." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi vầng trăng vẫn tròn vành vạnh, soi rọi khắp nhân gian, chiếu sáng những hàng cây cổ thụ xa xa. "Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Rừng Thanh Phong không chỉ là của thế hệ này, mà là của muôn đời sau. Trách nhiệm của chúng ta, không phải là chỉ biết bảo vệ, mà còn phải biết gieo trồng. Gieo trồng cây xanh, gieo trồng tri thức, gieo trồng lòng nhân ái."
Hắn nhắm hờ mắt, trong tâm trí hiện lên hình ảnh những cây cổ thụ xanh rì, hiên ngang vươn mình giữa trời đất. Dù Thiên Đạo đang suy yếu, dù linh khí ngày càng mỏng, nhưng sức sống của nhân gian, của những phàm nhân này, lại đang dần trỗi dậy. Họ không cần tiên thuật, không cần thần thông, chỉ cần ý chí, tri thức và lòng nhân ái để tự bảo vệ lấy ngôi nhà của mình. Tiếng gió bên ngoài như mang theo lời thì thầm của rừng, của những cây cổ thụ đang thở than, chờ đợi sự giúp đỡ từ những đứa con của mình.
Lời nói của Tạ Trần như một làn gió mát xoa dịu những tâm hồn đang sôi sục, đồng thời thắp lên một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm. Ông Lão Tiều Phu, dù vẫn còn vẻ khắc khổ, nhưng ánh mắt đã sáng lên những tia hy vọng. Ông biết rằng, mình không còn cô đơn. Lý Minh và Tiểu An, với sự nhiệt huyết của tuổi trẻ và tri thức mới mẻ, cảm thấy gánh nặng trên vai mình không còn là sự bất lực, mà là một sứ mệnh cao cả. Họ đã có một kế hoạch, một mục tiêu, và quan trọng nhất là niềm tin. Đêm đã về khuya, nhưng những suy tư trong quán sách vẫn còn đọng lại, như những hạt mầm tri thức và lòng nhân ái đang chờ đợi để nảy nở, để mang đến một khởi đầu mới cho Rừng Thanh Phong, và cho cả nhân gian này.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng vàng đầu tiên vừa xuyên qua làn sương mỏng, phủ lên mái ngói cổ kính của Thị Trấn An Bình, quảng trường trung tâm đã trở nên đông đúc hơn thường lệ. Nắng ấm áp bao trùm, xua tan đi cái lạnh còn sót lại của đêm, và gió nhẹ mơn man qua những tán cây cổ thụ quanh quảng trường, mang theo mùi hương của đất ẩm và sự tươi mới của một ngày mới. Tiếng bước chân rộn ràng, tiếng trò chuyện xì xào, tiếng trẻ con nô đùa đã bị lấn át bởi một bầu không khí nghiêm túc, pha lẫn lo lắng và cả sự tò mò.
Người dân tụ tập thành từng nhóm nhỏ, ánh mắt đổ dồn về một bục gỗ tạm bợ dựng lên giữa quảng trường. Trên đó, Thư Đồng Tiểu An, Lý Minh, Ông Lão Tiều Phu và Thủ Lĩnh Thợ Săn đang chuẩn bị phát biểu. Tạ Trần đứng lẫn trong đám đông, chiếc áo vải bố cũ kỹ của hắn hòa vào màu sắc trầm lắng của quần áo người dân. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát. Đôi mắt sâu thẳm của hắn như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, giờ đây lại chăm chú dõi theo từng biểu cảm trên khuôn mặt của những phàm nhân này. Hắn cảm nhận được sự lo lắng ẩn sâu trong ánh mắt của họ, nhưng cũng thấy được một tia hy vọng đang nhen nhóm, một ý chí kiên cường đang dần bùng cháy.
Thư Đồng Tiểu An bước lên phía trước, thân hình gầy gò của cậu bé dường như cao lớn hơn dưới ánh nắng ban mai. Cậu hít một hơi thật sâu, đôi mắt thông minh quét qua một lượt những gương mặt đang mong chờ. Giọng cậu, dù còn non nớt, nhưng lại vang dội, đầy nhiệt huyết, như tiếng chuông đánh thức tâm hồn mọi người. "Hỡi bà con Thị Trấn An Bình! Rừng Thanh Phong đang bị tàn phá! Từ ngàn đời nay, rừng là nguồn sống của chúng ta, là nơi cung cấp gỗ làm nhà, thuốc quý trị bệnh, và cả nguồn nước mát lành cho ruộng đồng. Nhưng giờ đây, những kẻ tham lam đang từng ngày tàn phá lá phổi xanh của thị trấn chúng ta! Chúng ta không thể khoanh tay đứng nhìn! Chúng ta phải bảo vệ hơi thở của chính mình! Bảo vệ rừng chính là bảo vệ cuộc sống của con cháu chúng ta!"
Những lời của Tiểu An như một luồng điện xẹt qua đám đông, khiến nhiều người gật gù đồng tình, nhiều người khác thì siết chặt nắm đấm, ánh mắt đầy phẫn nộ. Tiếng xì xào bàn tán nổi lên, thể hiện sự đồng cảm và nỗi lo chung. Ông Lão Tiều Phu bước lên kế tiếp, dáng người lưng còng của ông càng khiến mọi người cảm thấy xót xa. Ông không nói nhiều, chỉ chỉ tay về phía Rừng Thanh Phong xa xa, ánh mắt đầy đau đớn. "Ta đã sống cả đời trong rừng. Ta biết từng con suối, từng gốc cây. Giờ đây, mỗi nhát rìu của những kẻ đó như cứa vào tim ta. Rừng là nhà, chúng ta phải cùng nhau bảo vệ nhà mình!" Giọng ông đầy xúc động nhưng kiên định, khiến nhiều người dân lớn tuổi phải rơm rớm nước mắt.
Thủ Lĩnh Thợ Săn, với thân hình vạm vỡ và vẻ mặt khắc khổ, bước lên. Tay hắn vẫn cầm cây cung quen thuộc, ánh mắt cương nghị quét qua đám đông, mang theo sự nghiêm túc và quyết đoán. "Những kẻ lâm tặc đó rất xảo quyệt. Chúng ta không thể đánh đuổi chúng bằng bạo lực mù quáng. Chúng ta cần sự đoàn kết và một kế hoạch cụ thể, có tổ chức." Hắn vỗ vai Ông Lão Tiều Phu, thể hiện sự tôn trọng. "Tôi, cùng với Ông Lão Tiều Phu đây, người đã hiểu rừng như lòng bàn tay, sẽ hướng dẫn mọi người. Chúng ta sẽ tổ chức các đội tuần tra, giám sát, và tìm cách ngăn chặn những kẻ tàn phá rừng mà không gây ra đổ máu vô ích."
Một người dân trong đám đông, với vẻ mặt lo lắng, rụt rè cất tiếng hỏi, giọng run run. "Nhưng liệu chúng ta có đủ sức không? Bọn chúng có thể có vũ khí! Chúng ta chỉ là phàm nhân, làm sao đối phó được?" Nỗi sợ hãi là một điều khó tránh khỏi, đặc biệt khi phải đối mặt với những kẻ hung hãn.
Đúng lúc đó, một thư sinh trẻ tuổi, tuấn tú với phong thái nho nhã, tay vẫn cầm một quyển sách cũ, bước ra từ đám đông. Đó là Thư Sinh Giỏi, một trong những người đã được Tạ Trần và Tiểu An khơi dậy tinh thần lý trí trong sự kiện sao chổi. Hắn đứng thẳng, giọng nói khẳng khái, dứt khoát. "Sức mạnh không chỉ đến từ vũ khí. Sức mạnh còn đến từ ý chí, từ tri thức và từ sự đoàn kết của cả cộng đồng! Chúng ta không có tiên thuật, nhưng chúng ta có trí tuệ. Chúng ta không có thần thông, nhưng chúng ta có lòng nhân ái. Chúng ta có cả một thị trấn đồng lòng, đó là sức mạnh lớn nhất!" Lời nói của Thư Sinh Giỏi khiến nhiều người dân như bừng tỉnh, những ánh mắt lo lắng dần được thay thế bằng sự kiên định.
Tiểu An và Lý Minh sau đó trình bày kế hoạch tuần tra chi tiết. Họ phác thảo các tuyến đường mà Ông Lão Tiều Phu đã chỉ ra, phân công nhiệm vụ cho từng nhóm, nhấn mạnh tầm quan trọng của việc quan sát, ghi chép và cảnh báo thay vì đối đầu trực tiếp. Thủ Lĩnh Thợ Săn bổ sung thêm các kỹ năng cần thiết như cách nhận biết dấu chân, cách di chuyển im lặng trong rừng, và các tín hiệu báo động đơn giản.
Không khí trong quảng trường dần chuyển từ lo lắng sang quyết tâm. Từng người, từng người một, bắt đầu xung phong ghi tên tham gia vào các đội tuần tra. Từ những người đàn ông khỏe mạnh, những người phụ nữ tháo vát, cho đến cả những người lớn tuổi muốn đóng góp chút sức tàn. Họ tạo thành các nhóm nhỏ, mỗi nhóm được phân công một khu vực cụ thể của Rừng Thanh Phong. Mùi mồ hôi của sự nhiệt huyết, mùi của đất và cây cỏ phảng phất trong không khí.
Tạ Trần, đứng ẩn mình trong đám đông, lặng lẽ quan sát cảnh tượng này. Hắn không can thiệp, không nói một lời, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự hài lòng kín đáo. Đây chính là những gì hắn mong muốn: một cộng đồng phàm nhân tự đứng lên bảo vệ chính mình, không dựa vào bất kỳ sức mạnh phi thường nào. Đây là sự hiện hữu rõ ràng nhất của "Nhân Đạo" mà hắn đã ấp ủ bấy lâu. Hắn nhìn Thư Đồng Tiểu An, Lý Minh, Ông Lão Tiều Phu, và cả Thư Sinh Giỏi, những người đang tràn đầy nhiệt huyết, dẫn dắt cộng đồng. Họ, những con người bình thường, đang trở thành điểm neo của một kỷ nguyên mới, nơi tri thức và lòng nhân ái là nền tảng. Sự kiện này là một trong những thử thách đầu tiên cho triết lý 'Nhân Đạo' và khả năng giải quyết vấn đề của cộng đồng phàm nhân mà không cần đến sức mạnh phi thường. Tạ Trần biết rằng, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhưng hạt mầm đã được gieo, và nó đang bắt đầu nảy mầm mạnh mẽ.
***
Khi ánh nắng chiều tà bắt đầu dát vàng lên những ngọn cây cổ thụ của Rừng Thanh Phong, tạo nên một bức tranh huyền ảo giữa ánh sáng và bóng tối, các đội tuần tra đầu tiên của Thị Trấn An Bình đã tập trung ở rìa rừng. Không khí nơi đây mang một vẻ trang nghiêm khác hẳn với sự ồn ào của quảng trường. Tiếng gió xào xạc trong tán lá, tiếng suối róc rách vọng lại từ sâu trong rừng, tiếng chim hót líu lo như những bản nhạc thiên nhiên êm dịu, nhưng tất cả đều không thể xua tan đi sự căng thẳng, sự thận trọng đang bao trùm lên những con người phàm tục này. Mùi đất ẩm và mùi lá cây mục rữa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng của rừng già, vừa quen thuộc vừa mang theo chút bí ẩn.
Ông Lão Tiều Phu, với dáng vẻ gầy gò nhưng ánh mắt tinh anh, đứng giữa một nhóm khoảng mười người. Ông chỉ vào những dấu chân mờ nhạt trên nền đất, những vết bánh xe hằn sâu vào bùn lầy, giải thích cặn kẽ. "Đây là con đường mòn cũ. Lâm tặc thường dùng nó để vận chuyển gỗ. Chúng rất xảo quyệt, thường đi vào ban đêm, hoặc những ngày mưa gió. Chúng ta phải chia nhau ra giám sát từng đoạn, nhưng không được đi quá sâu vào những khu vực nguy hiểm. Nhớ kỹ, mục tiêu của chúng ta là giám sát và cảnh báo, không phải đối đầu trực diện." Giọng ông trầm tĩnh, từng lời nói đều thấm đẫm kinh nghiệm của cả một đời người gắn bó với rừng. Ông Lão Tiều Phu, người từng đau đáu với nỗi bất lực, giờ đây lại là ngọn hải đăng chỉ lối cho những người khác.
Thủ Lĩnh Thợ Săn, vạm vỡ và cương nghị, đang trang bị cho mỗi đội một vài công cụ đơn giản: những chiếc còi bằng sừng trâu để báo hiệu, những chiếc đèn lồng dầu thắp sáng khi đêm xuống, và những chiếc gậy gỗ chắc chắn để mở đường và tự vệ khi cần. Hắn kiểm tra từng nút thắt, từng sợi dây, đảm bảo mọi thứ đều an toàn. "Nhớ kỹ những tín hiệu này," hắn nói, giọng dứt khoát. "Ba tiếng còi liên tiếp là có nguy hiểm. Hai tiếng còi là phát hiện dấu vết. Một tiếng còi là tập hợp. An toàn là trên hết. Mạng sống của chúng ta quý giá hơn bất cứ khúc gỗ nào. Hãy cẩn trọng, và đừng bao giờ hành động một mình." Hắn nhấn mạnh kỷ luật và sự an toàn, bởi hắn biết rằng, đối mặt với lâm tặc là một điều không hề đơn giản.
Một thành viên trong đội tuần tra, một thanh niên trẻ tuổi với vẻ mặt đầy quyết tâm, siết chặt tay vào chiếc gậy gỗ. "Chúng ta sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ rừng! Sẽ không để những kẻ đó tàn phá ngôi nhà của chúng ta nữa!" Lời nói của anh ta vang lên, thể hiện ý chí kiên cường của một thế hệ mới, những người không còn chấp nhận sự bất lực.
Tạ Trần đứng từ xa, nép mình dưới bóng một cây cổ thụ to lớn, rễ cây đan xen chằng chịt trên mặt đất. Ánh nắng chiều xuyên qua kẽ lá, tạo nên những đốm sáng lung linh trên khuôn mặt hắn. Hắn dõi theo từng người dân đang học hỏi và chuẩn bị cho nhiệm vụ của mình. Họ không có pháp lực, không có thần thông, chỉ có ý chí và sự đoàn kết của phàm nhân. Hắn cảm nhận được sự mát mẻ của không khí rừng, hít thở mùi hương của sự sống đang trỗi dậy. Trong khoảnh khắc đó, Tạ Trần nhận ra rằng, đây chính là "sức mạnh của ý chí, từ tri thức và từ sự đoàn kết" mà hắn đã nói.
Hắn nhớ lại những lời mình đã nói đêm qua: "Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Rừng Thanh Phong không chỉ là của thế hệ này, mà là của muôn đời sau. Trách nhiệm của chúng ta, không phải là chỉ biết bảo vệ, mà còn phải biết gieo trồng. Gieo trồng cây xanh, gieo trồng tri thức, gieo trồng lòng nhân ái." Giờ đây, hắn đang chứng kiến những hạt giống đó nảy mầm. Việc thành lập Đội Tuần Tra Thanh Phong là bước đầu tiên trong việc hình thành các tổ chức tự quản của phàm nhân, không dựa vào quyền lực tiên đạo, thể hiện khả năng tự giải quyết vấn đề của cộng đồng. Sự tham gia của thế hệ trẻ như Thư Đồng Tiểu An và Lý Minh cho thấy vai trò ngày càng tăng của họ trong việc định hình xã hội mới, ứng dụng tri thức và lòng nhân ái vào thực tiễn.
Ông Lão Tiều Phu và Thủ Lĩnh Thợ Săn chia các đội thành nhiều nhóm nhỏ, mỗi nhóm phụ trách một khu vực. Sau lời dặn dò cuối cùng, đội tuần tra đầu tiên bắt đầu tiến vào rừng. Họ bước đi cẩn trọng, từng bước chân nhẹ nhàng, cố gắng không gây ra tiếng động lớn. Ánh nắng chiều dần tắt, những bóng cây đổ dài, tạo nên một không gian huyền bí. Tiếng nói chuyện trầm thấp dần chìm vào sự tĩnh lặng của rừng. Mỗi người đều mang theo hy vọng và trách nhiệm, gánh vác trên vai sứ mệnh bảo vệ hơi thở của thị trấn.
Tạ Trần thở nhẹ một hơi, rồi lặng lẽ quay gót, hòa mình vào bóng tối đang dần bao trùm. Hắn biết, các đội tuần tra sẽ đối mặt với nhiều thử thách và khó khăn hơn, có thể bao gồm cả sự chống trả của lâm tặc, hoặc sự xuất hiện của những thế lực lớn hơn đứng sau nạn khai thác gỗ. Nhưng hắn cũng tin tưởng rằng, với ý chí kiên cường và lòng đoàn kết, những con người phàm nhân này sẽ tìm ra con đường của riêng mình, con đường của "Nhân Đạo". Dù không có tiên thuật, không có thần thông, họ vẫn đang viết nên câu chuyện của một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Rừng Thanh Phong, trong khoảnh khắc này, không chỉ là một khu rừng, mà đã trở thành biểu tượng cho sự thức tỉnh của một cộng đồng, cho hơi thở của một nền văn minh phàm nhân đang bắt đầu tự đứng vững.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.