Nhân gian bất tu tiên - Chương 1626: Hạt Mầm Hy Vọng: Chiến Dịch Trồng Cây Thanh Phong
Ánh tà dương cuối ngày đã nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ngọn đèn dầu vẫn bập bùng thắp sáng, soi rõ những nét mặt còn vương sự mệt mỏi nhưng tràn đầy quyết tâm của Thư Đồng Tiểu An và Lý Minh. Hai thiếu niên, vừa trở về từ chuyến tuần tra đầu tiên trong Rừng Thanh Phong, không giấu nổi vẻ bàng hoàng khi thuật lại những gì tận mắt chứng kiến.
"Tiên sinh, chúng con đã ngăn được vài kẻ lâm tặc vặt vãnh, chỉ là những tên chuyên đánh trộm củi khô, hoặc vài thân cây mục ruỗng..." Thư Đồng Tiểu An bắt đầu, giọng nói còn mang theo chút hổn hển, "Nhưng điều đáng sợ hơn cả là những gì chúng con thấy sâu bên trong rừng. Những khoảng trống hoang tàn, những vết sẹo lớn trên thân rừng, hằn sâu như những nhát dao oan nghiệt. Cả một khu vực rộng lớn, nơi từng là tán lá rậm rạp, giờ chỉ còn trơ trọi gốc cây và cành khô. Cứ như có một bàn tay vô hình nào đó đã xé toạc tấm áo xanh của đại ngàn vậy." Cậu bé siết chặt nắm tay, đôi mắt thông minh thường ngày nay ngập tràn sự phẫn nộ và nỗi buồn.
Lý Minh, nét mặt thư sinh thường ngày giờ đây điểm chút bụi bặm và sự u sầu, tiếp lời, "Chúng con đã đi sâu hơn một chút, men theo những con đường mòn mà Ông Lão Tiều Phu chỉ dẫn. Có những nơi, đất đai trơ trụi, cỏ cây không mọc nổi. Dòng suối nhỏ chảy qua đó cũng đục ngầu, không còn trong lành như lời ông tả. Những thân cây bị đốn hạ nằm ngổn ngang, không được thu dọn, tựa như những chiến binh gục ngã trên chiến trường. Tiếng chim hót cũng thưa thớt hơn hẳn, và chúng con không còn thấy bóng dáng của những loài thú nhỏ từng sinh sống ở đó." Hắn thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu của một người trẻ tuổi lần đầu tiên đối mặt với sự tàn phá khủng khiếp của thiên nhiên. "Không chỉ là ngăn chặn, tiên sinh ạ. Việc tuần tra chỉ như vá víu những lỗ hổng nhỏ trên một con đê đã vỡ. Chúng ta cần phải làm gì đó lớn hơn, chủ động hơn để rừng hồi sinh. Cứ nhìn những gì đã xảy ra, con e rằng chỉ một thời gian ngắn nữa, Rừng Thanh Phong sẽ không còn là Thanh Phong nữa."
Tạ Trần ngồi đối diện, dáng người gầy gò của hắn nép mình vào chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tạo nên một hình ảnh tĩnh lặng đối lập với sự bồn chồn của hai thiếu niên. Hắn không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, đôi mắt sâu thẳm lướt qua những trang sách cổ đang mở trên bàn, rồi lại hướng về phía cửa sổ, nơi xa xa là tán rừng Thanh Phong mờ ảo trong đêm. Hơi thở của hắn vẫn đều đặn, nhưng trong ánh mắt tĩnh mịch ấy, một dòng suy nghĩ cuộn chảy. Hắn đã lường trước được điều này. Nạn khai thác gỗ trái phép không chỉ là một hành vi đơn lẻ của vài kẻ tham lam, mà nó là biểu hiện của một sự mất cân bằng sâu sắc hơn, một sự quên lãng về mối liên hệ nhân quả giữa con người và tự nhiên.
"Các ngươi đã làm rất tốt," Tạ Trần cuối cùng cũng cất tiếng, giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm như dòng suối trong khe đá, "Việc tuần tra đã thắp lên ngọn lửa trách nhiệm trong lòng cộng đồng, đã ngăn chặn những hành vi nhỏ nhặt, và quan trọng hơn, đã giúp các ngươi nhìn thấy rõ hơn bức tranh toàn cảnh. Một sự thật nghiệt ngã mà đôi khi người ta chỉ có thể cảm nhận khi tận mắt chứng kiến." Hắn dừng lại một chút, khẽ nhấp một ngụm trà nóng đã nguội lạnh. "Rừng Thanh Phong, như một sinh linh sống, đã bị tổn thương sâu sắc. Những vết sẹo, những khoảng trống ấy không thể tự lành trong một sớm một chiều, cũng như một cơ thể suy kiệt không thể lập tức phục hồi chỉ bằng cách ngừng ăn những món độc hại. Nó cần được nuôi dưỡng, cần được chăm sóc, cần được tái tạo."
Lý Minh ngẩng đầu, ánh mắt đầy vẻ mong chờ. "Vậy... vậy chúng ta phải làm gì, tiên sinh? Chúng ta không có quyền lực để bắt những kẻ đứng sau, cũng không có tiên pháp để khiến cây cối mọc lên tức thì."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như làn gió thoảng qua. "Quyền lực và tiên pháp... đôi khi lại là những thứ che mờ đi sự thật và lòng nhân ái. Các ngươi đã quên lời ta nói ư? 'Sức mạnh không đến từ thần thông, mà từ ý chí, từ tri thức và từ sự đoàn kết.' Các ngươi đã có ý chí, đã có tri thức từ Ông Lão Tiều Phu, và đang dần có sự đoàn kết. Điều các ngươi cần bây giờ, chính là một hành động cụ thể, một hành động mang tính kiến tạo, chứ không phải chỉ là phòng thủ."
Tiểu An suy nghĩ, đôi mắt cậu bé nheo lại. "Ý tiên sinh là... chúng ta phải chủ động gieo trồng? Giống như tiên sinh đã nói, 'không chỉ biết bảo vệ, mà còn phải biết gieo trồng'?"
Tạ Trần gật đầu, ánh mắt ánh lên vẻ tán thưởng. "Chính là vậy. Rừng Thanh Phong không chỉ là của thế hệ này, mà là của muôn đời sau. Trách nhiệm của chúng ta, không phải là chỉ biết bảo vệ những gì còn sót lại, mà còn phải biết gieo trồng. Gieo trồng cây xanh, gieo trồng tri thức, gieo trồng lòng nhân ái. Mỗi hạt mầm được gieo xuống, mỗi cây con được vun trồng, không chỉ là một sự sống mới cho rừng, mà còn là một tia hy vọng mới cho tâm hồn con người, cho sự cân bằng của nhân quả." Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve khung gỗ đã cũ mòn. "Thế hệ trẻ như các ngươi, chính là những người gieo mầm quan trọng nhất. Các ngươi có nhiệt huyết, có tri thức, có tầm nhìn. Hãy biến những nỗi lo lắng, những nỗi đau này thành hành động. Hãy cho cộng đồng thấy rằng, sức mạnh của phàm nhân không nằm ở việc hô mưa gọi gió, mà nằm ở khả năng thấu hiểu, ở sự kiên trì và ở tình yêu thương đối với vạn vật."
Lời nói của Tạ Trần không phải là mệnh lệnh, cũng không phải là sự ép buộc. Đó là một sự gợi mở, một tia sáng dẫn lối, khơi dậy những suy nghĩ và cảm xúc đã ẩn sâu trong lòng hai thiếu niên. Tiểu An và Lý Minh nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai đều bừng lên một ngọn lửa mới, một ý chí kiên định. Những lời của tiên sinh như sấm rền đánh thức, gỡ bỏ nút thắt trong lòng họ. Quả thực, nếu chỉ mãi tuần tra, mãi phòng thủ, rừng sẽ vẫn cứ suy kiệt. Điều cần làm là một cuộc cách mạng, một sự phục hồi toàn diện.
"Chúng con đã hiểu, tiên sinh!" Lý Minh đứng bật dậy, giọng nói tràn đầy năng lượng. "Chúng con sẽ tổ chức một cuộc họp cộng đồng, sẽ trình bày ý tưởng này. Ông Lão Tiều Phu chắc chắn sẽ ủng hộ, và cả Thủ Lĩnh Thợ Săn nữa. Chúng con tin rằng, người dân An Bình sẽ không thờ ơ trước số phận của rừng."
Tiểu An cũng gật đầu lia lịa, "Vâng, tiên sinh. Chúng con sẽ bắt đầu ngay từ ngày mai. Mỗi cây non sẽ là một lời thề, mỗi hạt giống sẽ là một ước nguyện. Chúng con sẽ khiến Rừng Thanh Phong xanh tươi trở lại, không chỉ để bảo vệ, mà còn để gieo trồng một tương lai bền vững."
Tạ Trần nhìn hai thiếu niên với ánh mắt ấm áp, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười thật nhẹ. Hắn biết, hạt giống đã được gieo, và giờ đây, chúng đang bắt đầu nảy mầm. Đây chính là con đường mà hắn hằng mong muốn, con đường của 'Nhân Đạo', nơi con người tự mình tìm kiếm giải pháp, tự mình kiến tạo tương lai, không cần đến sự can thiệp của những thế lực siêu nhiên hay những phép thuật hư ảo. Hắn tin tưởng rằng, những con người phàm nhân này, với ý chí kiên cường và lòng đoàn kết, sẽ tìm ra con đường của riêng mình, con đường của sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Hắn lặng lẽ ngồi xuống, lại cầm cuốn sách cổ lên, tiếp tục đắm mình vào thế giới tri thức, nhưng tâm trí hắn vẫn dõi theo từng bước chân của những thiếu niên đang mang theo hy vọng và trách nhiệm, chuẩn bị viết nên những trang sử mới cho Thị Trấn An Bình và Rừng Thanh Phong.
***
Buổi chiều hôm sau, tại quảng trường trung tâm Thị Trấn An Bình, một cuộc họp cộng đồng lớn chưa từng có đã diễn ra. Các ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản bao quanh quảng trường, tạo nên một không gian ấm cúng nhưng trang trọng. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng thường ngày đã nhường chỗ cho những âm thanh trầm lắng hơn, tiếng bước chân xào xạc của người dân đổ về, tạo nên một bầu không khí nhộn nhịp vừa phải, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình, đặc trưng của thị trấn nhỏ này. Dưới bầu trời trong xanh, những làn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi đất và cỏ cây từ xa vọng lại, như một lời nhắc nhở về chủ đề chính của cuộc họp.
Ông Lão Tiều Phu, dáng người gầy gò, lưng còng nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, đứng lên phát biểu đầu tiên. Râu tóc ông bạc phơ như tuyết, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ. Trên tay ông vẫn cầm cây rìu gỗ cũ kỹ, tựa như một phần không thể tách rời của ông, một biểu tượng cho sự gắn bó sâu sắc với rừng. Giọng nói ông chậm rãi, từ tốn, mang theo sự từng trải của cả một đời người. "Hỡi những người con của An Bình," ông bắt đầu, tiếng nói trầm ấm vang vọng khắp quảng trường, "Tôi đã sống cả đời mình dưới tán Rừng Thanh Phong. Tôi đã chứng kiến nó xanh tươi, đã nhìn thấy nó nuôi dưỡng bao thế hệ chúng ta. Nhưng giờ đây, khi tuổi đã về chiều, tôi lại phải chứng kiến sự đau đớn của nó. Những cây cổ thụ ngàn năm tuổi, những thân cây mà tổ tiên chúng ta từng dựa vào để tồn tại, đã bị đốn hạ không thương tiếc. Tôi đã thấy những dòng suối trong vắt giờ đây đục ngầu, những con chim chóc từng hót líu lo trên cành cây giờ đây đã bay đi nơi khác, và những loài hoa dại từng khoe sắc giờ đây cũng chẳng còn tìm thấy nữa."
Ông Lão Tiều Phu dừng lại, ánh mắt ông lướt qua từng khuôn mặt người dân, tìm kiếm sự đồng cảm. "Rừng không chỉ là gỗ để đun củi, không chỉ là thú rừng để săn bắn. Rừng là hơi thở của chúng ta. Rừng là nguồn nước, là không khí trong lành, là nơi trú ngụ của biết bao sinh linh. Nếu rừng chết, chúng ta cũng sẽ khô héo. Sẽ không còn nguồn nước sạch, không khí sẽ ngột ngạt, và những mùa màng của chúng ta cũng sẽ bị ảnh hưởng. Chúng ta đã vô tình, đã thờ ơ, đã để những kẻ tham lam tàn phá ngôi nhà chung của mình. Nỗi đau này, không chỉ là của riêng tôi, mà là của tất cả chúng ta, của những thế hệ mai sau." Lời nói của ông giản dị, nhưng thấm đẫm đạo lý sâu xa, khiến ai nấy đều phải cúi đầu suy ngẫm.
Sau lời chia sẻ đầy xúc động của Ông Lão Tiều Phu, Lý Minh, với vẻ ngoài thư sinh nhưng toát ra sự năng động và nhiệt huyết, bước lên. Cạnh hắn là Thư Đồng Tiểu An, đôi mắt thông minh lấp lánh sự quyết tâm. "Thưa bà con, những gì Ông Lão Tiều Phu nói là sự thật đau lòng mà chúng con đã tận mắt chứng kiến trong những ngày qua khi tuần tra rừng." Lý Minh cất tiếng, giọng nói tuy không trầm ấm như ông lão, nhưng lại đầy sức thuyết phục và sự chân thành. "Việc tuần tra là cần thiết để ngăn chặn những hành vi phá hoại nhỏ lẻ, nhưng như tiên sinh Tạ Trần đã nói, nó chỉ là giải pháp tạm thời. Rừng Thanh Phong cần nhiều hơn thế. Nó cần được phục hồi, cần được gieo trồng lại sự sống."
"Vì vậy, chúng con xin đề xuất một 'Chiến Dịch Trồng Cây Thanh Phong'," Thư Đồng Tiểu An tiếp lời, giọng nói rành rọt và đầy tự tin. "Chúng ta không thể trông chờ vào ai khác để cứu lấy rừng của mình. Rừng là của chúng ta, trách nhiệm là của chúng ta. Mỗi người chúng ta, dù là già hay trẻ, đều có thể đóng góp một phần công sức nhỏ bé của mình. Mỗi cây con được trồng, mỗi hạt giống được gieo, sẽ là một tia hy vọng cho tương lai của Rừng Thanh Phong, cho tương lai của Thị Trấn An Bình."
Lý Minh đưa ra những lý lẽ cụ thể, phân tích lợi ích lâu dài của chiến dịch. "Việc trồng cây không chỉ giúp phục hồi môi trường, giữ đất, giữ nước, mà còn mang lại lợi ích kinh tế cho chúng ta trong tương lai. Nguồn dược liệu sẽ dồi dào hơn, gỗ sẽ có để sử dụng hợp lý, và không khí trong lành sẽ thu hút khách thương đến thị trấn. Quan trọng hơn, đây là cách chúng ta thể hiện sự đoàn kết, sự gắn bó với thiên nhiên, và truyền lại cho con cháu một di sản quý báu. Chúng ta không chỉ bảo vệ rừng, mà còn đang gieo những hạt mầm cho một cuộc sống bền vững, một cuộc sống không cần phải dựa dẫm vào những thứ phi phàm." Hắn nói, nhấn mạnh vào những giá trị mà Tạ Trần đã gieo vào tâm trí họ.
Ban đầu, người dân lắng nghe chăm chú, có chút hoài nghi và lo lắng về công việc nặng nhọc. Một số người thì thầm to nhỏ, tự hỏi liệu phàm nhân như họ có thể làm được gì lớn lao như vậy. Nhưng dần dần, khi Lý Minh và Tiểu An trình bày một cách logic, kết hợp với những lời lẽ chân thành, đầy nhiệt huyết, và đặc biệt là câu chuyện đau lòng của Ông Lão Tiều Phu, sự hoài nghi đó dần tan biến, thay vào đó là sự thấu hiểu và đồng tình.
Một người phụ nữ trung niên cất tiếng hỏi, "Nhưng chúng tôi phải làm thế nào? Chúng tôi không biết cách trồng cây, cũng không có nhiều hạt giống."
Thư Sinh Giỏi, tuấn tú và phong thái nho nhã, đứng lên từ phía sau. Hắn luôn cầm một quyển sách trên tay, và giờ đây, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng. "Thưa bà con, chúng tôi đã thảo luận kỹ lưỡng. Ông Lão Tiều Phu và Thủ Lĩnh Thợ Săn sẽ hướng dẫn kỹ thuật trồng cây. Chúng tôi cũng sẽ đi vận động quyên góp hạt giống và cây con từ các làng lân cận, những nơi vẫn còn giữ được rừng. Tri thức là sức mạnh! Chúng ta sẽ học, sẽ làm, và sẽ thành công!" Hắn nói, giọng nói dứt khoát, đầy tự tin.
Thủ Lĩnh Thợ Săn, vạm vỡ và vẻ mặt khắc khổ, bước lên, gật đầu khẳng định. "Tôi và các thợ săn sẽ đảm bảo an toàn cho bà con khi vào rừng. Chúng tôi sẽ phân công khu vực, chỉ dẫn đường đi, và cảnh báo về bất kỳ mối nguy hiểm nào. Việc trồng cây sẽ được tổ chức bài bản, có kế hoạch rõ ràng. Chúng ta không đơn độc." Lời nói của hắn, tuy ngắn gọn nhưng đầy sức nặng, củng cố thêm niềm tin cho mọi người.
Nhìn thấy sự quyết tâm của những người trẻ và sự đồng lòng của những người lớn tuổi, những tiếng thì thầm ban đầu đã biến thành những lời bàn tán sôi nổi, sau đó là những tiếng hô hào ủng hộ. "Trồng cây! Trồng cây Thanh Phong!" "Chúng ta sẽ làm được!" Những cánh tay giơ lên, những nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên khuôn mặt. Các Thư Sinh Giỏi bắt đầu ghi chép, lập danh sách những người tình nguyện tham gia chiến dịch, từng cái tên được xướng lên đầy hào hứng. Đó không chỉ là một danh sách, mà là một minh chứng cho sự thức tỉnh của một cộng đồng, cho tinh thần tự quản và trách nhiệm đối với môi trường trong kỷ nguyên 'Nhân Đạo' mới. Sự chuyển hóa từ nỗi đau và bất lực sang hành động cụ thể, thể hiện sức mạnh của ý chí phàm nhân, đã bắt đầu.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng vàng ấm áp đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, chiếu rọi xuống những con đường mòn phủ đầy sương sớm, Rừng Thanh Phong chứng kiến một cảnh tượng chưa từng có. Đông đảo người dân Thị Trấn An Bình, từ những đứa trẻ thơ còn đang học vỡ lòng cho đến những cụ già lưng còng, tóc bạc, tất cả đều hăng hái mang theo những vật dụng đơn giản: cây con nhỏ bé được bọc trong vải ẩm, những túi hạt giống đầy ắp, những chiếc cuốc xẻng đã mòn vẹt vì thời gian, và cả những chiếc rổ tre đựng đất mùn. Tiếng cuốc xẻng đào đất vang lên nhịp nhàng, hòa cùng tiếng cười nói hăng hái của người dân, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống và hy vọng. Mùi đất mới trộn lẫn với mùi lá cây và hoa dại thoang thoảng trong không khí, một mùi hương trong lành và mát mẻ, xua tan đi sự ẩm ướt của đêm.
Trong số những người tham gia, Thư Đồng Tiểu An và Lý Minh là những người đi đầu, vừa hướng dẫn mọi người, vừa tự mình cần mẫn vun trồng từng hạt mầm. Khuôn mặt họ lấm lem đất cát, nhưng ánh mắt lại rạng rỡ niềm vui và sự quyết tâm. "Mỗi cây non là một hơi thở mới cho rừng, tiên sinh nói đúng, nhân quả tuần hoàn!" Thư Đồng Tiểu An vừa trồng một cây con vào hố đất vừa nói với Lý Minh, giọng nói vẫn còn chút non nớt nhưng đầy kiên định. "Chúng ta gieo xuống đây không chỉ là cây, mà còn là tương lai, là trách nhiệm của chúng ta với đất trời."
Lý Minh gật đầu đồng tình, bàn tay hắn nhẹ nhàng phủ lớp đất mùn lên gốc cây con vừa trồng. Cảm giác đất dưới tay vừa mềm mại, vừa ấm áp, tựa như đang chạm vào một sinh linh mới ra đời. "Đúng vậy, Tiểu An. Tiên sinh thường nói, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Rừng Thanh Phong không chỉ là của thế hệ này, mà là của muôn đời sau. Chúng ta đang gieo mầm cho những thế hệ ấy, gieo mầm cho một cuộc sống trọn vẹn, không cần phải tìm kiếm sức mạnh hư ảo của tiên đạo."
Ông Lão Tiều Phu, mặc dù tuổi đã cao, vẫn không hề kém cạnh. Ông di chuyển một cách chậm rãi nhưng chắc chắn, ánh mắt tinh tường rà soát từng hố đất, từng cách đặt cây. Ông hướng dẫn mọi người cách đào hố sâu vừa phải, cách đặt rễ cây cho đúng hướng, và cách vun đất sao cho cây con được vững chắc nhất. "Cây cũng như người," ông nói với một nhóm trẻ con đang chăm chú lắng nghe, "nó cần được chăm sóc chu đáo từ khi còn bé. Phải hiểu đất, hiểu nước, hiểu nắng. Đừng vội vàng, đừng hấp tấp. Mỗi cây là một sinh mạng, hãy đặt vào đó cả tấm lòng." Lời lẽ của ông giản dị, nhưng chứa đựng kinh nghiệm thực tế và tình yêu sâu sắc dành cho rừng.
Thủ Lĩnh Thợ Săn, với vóc dáng vạm vỡ và vẻ mặt khắc khổ, đảm nhiệm vai trò đảm bảo an toàn cho mọi người. Hắn cùng các thợ săn khác tuần tra các khu vực xung quanh, cảnh giác với bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, đồng thời cũng giúp vận chuyển cây con và nước tưới đến những khu vực khó tiếp cận. Hắn không nói nhiều, nhưng hành động của hắn lại thể hiện sự tận tâm và trách nhiệm. Hắn kiểm tra từng đường mòn, đảm bảo không có nguy hiểm rình rập, để người dân có thể an tâm thực hiện công việc của mình.
Tạ Trần đứng từ xa, nép mình dưới bóng một cây cổ thụ to lớn, rễ cây đan xen chằng chịt trên mặt đất. Hắn không tham gia trực tiếp vào việc trồng cây, nhưng đôi mắt hắn dõi theo từng hành động của người dân, từng nụ cười, từng giọt mồ hôi. Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuyên qua tán lá non xanh mướt, tạo nên những đốm sáng lung linh trên khuôn mặt hắn. Khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười hài lòng, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Hắn cảm nhận được sinh khí mạnh mẽ đang trỗi dậy từ cộng đồng phàm nhân này. Đó không phải là sinh khí của linh khí hay tiên pháp, mà là sinh khí của ý chí, của lòng đoàn kết, của tình yêu thương và trách nhiệm.
Hắn thấy rõ ràng sự chuyển mình, một tương lai bền vững đang được xây dựng từ những hành động nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa này. Đây chính là một phần của 'phá cục' mà hắn hằng mong muốn – không phải bằng bạo lực hay quyền phép, mà bằng sự thức tỉnh của nhân tâm, bằng việc con người tự mình kiến tạo giá trị sống. Chiến dịch trồng cây này không chỉ là hành động phục hồi môi trường, mà còn là nền tảng cho nhiều hoạt động bảo vệ môi trường và phát triển bền vững khác của cộng đồng trong tương lai. Sự đoàn kết và tinh thần tự quản của Thị Trấn An Bình sẽ trở thành hình mẫu cho các vùng đất khác trong kỷ nguyên 'Nhân Đạo'.
Tạ Trần thở nhẹ một hơi, hít căng lồng ngực mùi gỗ và lá cây mới. Hắn thầm nghĩ, dù không có tiên thuật, không có thần thông, những con người này vẫn đang viết nên câu chuyện của một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Họ đang gieo trồng không chỉ là cây xanh, mà còn là một triết lý sống, một con đường đi mới cho Nhân Gian. Tiếng gió xào xạc luồn qua tán lá, tựa như lời thì thầm của đại ngàn, hoan nghênh những nỗ lực phục hồi, đón chào những hạt mầm hy vọng. Rừng Thanh Phong, trong khoảnh khắc này, không chỉ là một khu rừng, mà đã trở thành biểu tượng cho sự thức tỉnh của một cộng đồng, cho hơi thở của một nền văn minh phàm nhân đang bắt đầu tự đứng vững, tự kiến tạo vận mệnh của mình. Tạ Trần, người gieo mầm tư tưởng, vẫn lặng lẽ quan sát, ẩn mình trong bóng cây, trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc cho một tương lai đang dần hình thành.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.