Nhân gian bất tu tiên - Chương 1627: Nỗi Lo Của Cẩm: Hạnh Phúc Định Mệnh Hay Tự Do Lựa Chọn?
Khi ánh chiều tà dần buông xuống, nhuộm vàng cả Rừng Thanh Phong bằng một sắc màu ấm áp, Tạ Trần rời khỏi bóng cây cổ thụ. Dù không trực tiếp gieo mầm, nhưng tận mắt chứng kiến tinh thần đoàn kết và ý chí phục hồi của người dân thị trấn đã khiến tâm hồn hắn dấy lên một cảm giác mãn nguyện sâu sắc. Đó là một niềm vui không lời, một sự xác tín về con đường mà hắn đã lựa chọn – con đường của phàm nhân, của sự trọn vẹn nơi nhân gian. Hắn chậm rãi trở về quán sách của mình, bước chân nhẹ nhàng như thể không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng đang ngự trị trong không gian chiều muộn.
Quán sách nhỏ của Tạ Trần luôn là một nơi dung chứa những tâm tư, một chốn bình yên giữa dòng đời cuồn cuộn. Ánh sáng vàng vọt từ ngọn đèn dầu treo trên cao hắt xuống, phủ lên những chồng sách cổ kính một vẻ trầm mặc. Mùi giấy cũ, mực tàu, và hương trà thanh đạm quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng mà chỉ những người yêu sách mới có thể cảm nhận trọn vẹn. Hắn ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc bên bàn trà, rót cho mình một chén trà hoa cúc nóng hổi, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay. Tiếng lật sách khe khẽ của ai đó từ góc phòng khẽ vang lên, phá vỡ sự im lặng.
Đó là Cẩm, cô gái trẻ với đôi mắt thường trực nỗi lo âu, người đã ghé quán từ ban chiều. Nàng ngồi đối diện Tạ Trần, thân hình nhỏ nhắn như lọt thỏm giữa bộ bàn ghế gỗ lim nặng nề. Gương mặt thanh tú của nàng giờ đây hốc hác đi trông thấy, như bị bào mòn bởi những suy tư chất chứa. Đôi mắt nàng, vốn đã u buồn, nay lại càng thêm trĩu nặng, ánh lên sự hoang mang và bế tắc. Nàng mân mê vạt áo bằng vải thô, hành động quen thuộc mỗi khi nàng cảm thấy căng thẳng hay lo lắng, đôi khi cúi gằm mặt xuống, tránh đi ánh mắt của Tạ Trần. Hắn im lặng lắng nghe tiếng thở dài khe khẽ của nàng, kiên nhẫn chờ đợi. Tạ Trần biết, những lời nàng sắp nói ra đã được ấp ủ từ rất lâu, nặng trĩu trong lòng nàng tựa như mây đen vần vũ trước cơn mưa.
Cuối cùng, Cẩm ngẩng đầu lên, ánh mắt cầu cứu hướng về phía Tạ Trần, giọng nói nàng nhỏ nhẹ, run rẩy như sợi tơ mỏng manh trong gió. "Tiên sinh, con thật sự không biết phải làm sao. Cha mẹ con nói, phận nữ nhi thì phải lấy chồng, sinh con nối dõi mới là trọn đạo. Họ bảo con đã đến tuổi cập kê, không thể cứ mãi quẩn quanh với những cuốn sách, những bức vẽ vô bổ này được. Con... con cảm thấy mình chưa sẵn sàng, con còn muốn làm nhiều điều khác... Con muốn tự mình khám phá thế giới, muốn học hỏi những điều mới mẻ, muốn tự tay tạo ra những món đồ thủ công tinh xảo, những bức tranh sống động. Nhưng những điều đó, trong mắt cha mẹ con, đều là phù phiếm." Nàng dừng lại, đôi mắt lại cụp xuống, những ngón tay gầy guộc miết nhẹ lên vạt áo. Nàng cảm thấy ngột ngạt, như một con chim bị nhốt trong lồng vàng, dù thức ăn nước uống đầy đủ nhưng vẫn khao khát bầu trời tự do. Những lời so sánh, những kỳ vọng mà không ai hỏi nàng muốn gì cứ như những sợi xích vô hình, trói chặt tâm hồn nàng. Nàng sợ làm gia đình thất vọng, nhưng lại càng sợ đánh mất chính mình trong những định nghĩa về "hạnh phúc" mà người đời áp đặt.
Tạ Trần đặt chén trà xuống, tiếng động nhỏ nhưng đủ để kéo Cẩm khỏi dòng suy nghĩ hỗn loạn. Hắn nhìn nàng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự thấu hiểu, như có thể nhìn xuyên thấu mọi uẩn khúc trong lòng người đối diện. Hắn không vội vàng an ủi, cũng không vội vàng đưa ra lời khuyên. Hắn hiểu rằng, đôi khi, sự lắng nghe chân thành còn quý giá hơn vạn lời nói. "Trọn đạo... là trọn đạo của ai?" Giọng nói hắn trầm ấm, điềm tĩnh, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách, mang theo một sức nặng triết lý khiến người nghe phải suy ngẫm. "Và điều con muốn làm, là gì? Nó có trái với cái 'trọn đạo' ấy không, hay chỉ là một con đường khác để đạt tới sự trọn vẹn?" Hắn đưa tay chỉ về phía những cuốn sách trên kệ, về những bức tranh thủy mặc treo trên tường, nơi những nét bút uyển chuyển phác họa nên cảnh sông núi hữu tình, những đóa hoa e ấp sương đêm. "Những cuốn sách này, những bức vẽ này, liệu chúng có vô bổ như lời cha mẹ con nói? Hay chúng chính là những mảnh ghép làm nên một con người Cẩm trọn vẹn, khác biệt?" Ánh mắt hắn hướng về nàng, không phán xét, chỉ gợi mở, như đang gieo một hạt giống suy tư vào tâm hồn đang hoang mang của nàng. Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu dần chuyển thành hậu vị ngọt thanh, tựa như con đường tìm kiếm chân lý, ban đầu có thể khó khăn nhưng cuối cùng lại mang đến sự an lạc. Cẩm ngẩng đầu lên, ánh mắt bớt đi phần nào sự hoang mang, bắt đầu chìm đắm vào những câu hỏi của Tạ Trần, những câu hỏi mà chính nàng cũng chưa từng dám đối diện một cách thẳng thắn.
***
Hoàng hôn đã buông hẳn, nhường chỗ cho màn đêm tĩnh mịch. Bên ngoài, những ánh đèn lồng bắt đầu thắp sáng các con đường của Thị Trấn An Bình, hắt lên những vệt sáng vàng cam ấm áp. Gió đêm bắt đầu thổi nhè nhẹ, mang theo hơi mát lành của đất trời và thoảng mùi khói bếp từ những mái nhà xa xa. Khi Tạ Trần vừa định rót thêm trà cho Cẩm, thì một tiếng nói lanh lảnh, rộn ràng như tiếng chim sẻ non, phá tan bầu không khí tĩnh lặng trong quán sách.
"Ôi chao, tiên sinh Tạ Trần, quán xá vẫn đông khách như mọi khi nhỉ!"
Đó là Bà Mối Mai, người hàng xóm nhiệt tình và xởi lởi bậc nhất thị trấn. Bà bước vào quán với dáng vẻ béo tròn, mái tóc búi cao gọn gàng, chiếc kính nhỏ trễ xuống sống mũi, và trên tay là chiếc quạt mo phe phẩy liên tục. Mùi trầu cau thoang thoảng theo bước chân của bà, báo hiệu sự xuất hiện của một người phụ nữ đã trải qua bao thăng trầm của đời người, nay lại mang trong mình một sự "nhiệt tình" có phần áp đặt. Bà nhìn thấy Cẩm đang ngồi đối diện Tạ Trần, đôi mắt tinh tường lóe lên vẻ phấn khởi, như vừa tìm thấy một kho báu.
"Ôi chao Cẩm ơi, con gái con lứa như con mà cứ mãi ngồi đây nghe tiên sinh kể chuyện thì bao giờ mới yên bề gia thất đây? Cha mẹ con mấy bận sang than thở với ta rồi đó. Người ta bảo, con gái đẹp như hoa là để người ta ngắm, chứ không phải để ngồi một xó mà đọc sách đâu con ạ!" Bà Mối Mai nói một tràng, không ngừng vẫy quạt, rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế trống bên cạnh Cẩm, khiến chiếc ghế kêu ken két. "Ta vừa biết nhà họ Lý có cậu ấm vừa từ thành về, tướng mạo khôi ngô, gia sản cũng khá. Lại còn có nhà họ Trần ở thôn bên, con trai út tuy hơi nhút nhát nhưng biết làm ăn, ruộng vườn đầy đủ, con gái về đó thì chỉ việc hưởng phúc thôi!"
Cẩm cúi gằm mặt, đôi má ửng hồng vì ngượng, không dám nhìn Tạ Trần. Nàng cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Những lời của Bà Mối Mai, dù xuất phát từ ý tốt, nhưng lại vô tình khoét sâu thêm vào nỗi lo và sự bế tắc của nàng. Áp lực từ gia đình, nay lại được cụ thể hóa bằng những lời mai mối trực diện, khiến nàng chỉ muốn độn thổ. Nàng mân mê vạt áo một cách bồn chồn hơn, đôi tay siết chặt vào nhau.
Bà Mối Mai quay sang Tạ Trần, đôi mắt long lanh đầy vẻ thán phục. "Tiên sinh Tạ Trần đây, người có học thức, hiểu rõ lẽ đời, người thấy ta nói có đúng không? Con gái là phải có nơi có chốn, có mụn con để bồng bế mới là có phúc chứ! Đàn bà con gái mà cứ mãi đọc sách, vẽ vời thì có ích gì cho gia đình, cho dòng họ?" Bà nói, giọng điệu đầy tự tin, như thể những lời bà nói ra là chân lý vĩnh cửu không thể chối cãi. Bà tin rằng, hạnh phúc của người phụ nữ nằm trong việc hoàn thành thiên chức làm vợ, làm mẹ, và bất kỳ con đường nào khác đều là lạc lối.
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười của hắn rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại chứa đựng một sự thâm thúy khó tả. Hắn không phản bác, cũng không đồng tình, chỉ nhấp một ngụm trà, ánh mắt vẫn điềm tĩnh quan sát Cẩm, rồi lại lướt qua Bà Mối Mai. Hắn hiểu rằng, những lời nói của bà lão không phải là ác ý, mà là sự phản ánh của một định kiến xã hội đã ăn sâu bám rễ qua bao đời. Hắn không thể thay đổi suy nghĩ của một người đã sống gần trọn một đời theo những quy tắc cũ kỹ, nhưng hắn có thể gieo vào lòng Cẩm một hạt giống của sự tự do, của sự lựa chọn. Tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, làm lay động những trang sách cũ, tựa như một tiếng thở dài của thời gian, của những quy tắc đang dần được định nghĩa lại.
Bà Mối Mai vẫn không ngừng thao thao bất tuyệt, kể lể về những "mối hời" mà bà đã mai mối thành công, về những cặp vợ chồng "môn đăng hộ đối" sống hạnh phúc bên nhau. Bà còn không quên nhắc nhở Cẩm về "thời gian" và "tuổi xuân", những thứ mà theo bà, một khi đã qua đi thì không thể nào lấy lại được. "Chồng con là cái nợ đời, nhưng cũng là phúc phận lớn nhất của người phụ nữ đó con ơi. Cứ nhìn xem, cô Ba nhà bên có hai mặt con, đứa nào cũng kháu khỉnh, lại được chồng yêu chiều, thế mới là sướng chứ!" Bà cười xởi lởi, khuôn mặt béo tròn nhăn lại. Cẩm cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim châm vào tim. Nỗi lo lắng và áp lực trong lòng nàng dâng lên đến đỉnh điểm, khiến nàng muốn bật khóc. Nàng ước gì mình có thể biến mất khỏi nơi đây, khỏi những lời nói vô tình mà nặng trĩu ấy. Tạ Trần vẫn giữ nguyên vẻ trầm tĩnh, ánh mắt hắn như một hồ nước sâu thẳm, phản chiếu mọi sự nhưng không bị khuấy động. Hắn để Bà Mối Mai nói hết, bởi hắn biết, mọi lời nói đều có nhân quả của nó, và đôi khi, sự im lặng lại là câu trả lời mạnh mẽ nhất.
***
Cuối cùng, sau một hồi lâu rao giảng về "phúc phận" và "thiên chức" của người phụ nữ, Bà Mối Mai cũng phe phẩy chiếc quạt mo rời đi, để lại phía sau một làn hương trầu cau vương vấn và một khoảng trống tĩnh lặng đến ngột ngạt. Tiếng bước chân của bà dần xa, rồi mất hút vào màn đêm. Ánh trăng đã lên cao, chiếu rọi qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc trên nền nhà gỗ. Tiếng gió đêm vẫn xào xạc bên ngoài, nhưng trong quán sách, chỉ còn lại Tạ Trần và Cẩm, cùng với sự im lặng đầy suy tư.
Cẩm ngẩng đầu lên, gương mặt nàng vẫn còn chút bối rối, nhưng ánh mắt đã bớt đi phần nào sự hoang mang ban đầu. Nàng nhìn Tạ Trần, như tìm kiếm một lời giải đáp, một con đường thoát khỏi mớ bòng bong trong tâm trí.
Tạ Trần rót thêm trà cho nàng, hơi ấm từ chén trà lan tỏa ra bàn tay lạnh lẽo của Cẩm. Hắn không nhắc lại những lời của Bà Mối Mai, mà chỉ khẽ hỏi, giọng nói trầm ấm như tiếng suối chảy đêm khuya: "Hạnh phúc, con thấy nó là gì? Là lời khen của người khác, hay là sự bình yên trong tâm hồn mình? Một cuộc đời trọn vẹn, là cuộc đời làm hài lòng tất cả mọi người, hay là cuộc đời mà con được sống đúng với bản thân nhất, không hối tiếc?"
Cẩm im lặng, đôi mắt nàng nhìn chằm chằm vào chén trà, những câu hỏi của Tạ Trần như những hạt mưa rào, thấm sâu vào mảnh đất khô cằn trong lòng nàng. Nàng chưa bao giờ nghĩ về hạnh phúc một cách sâu sắc đến thế. Từ nhỏ, nàng đã được dạy rằng hạnh phúc là khi cha mẹ vui lòng, là khi được gả vào một gia đình tốt, sinh con đẻ cái. Nhưng những định nghĩa đó, giờ đây, lại trở thành gánh nặng.
Tạ Trần tiếp tục, giọng điệu từ tốn, chậm rãi, như đang kể một câu chuyện cổ tích xa xưa. "Có một cái cây, nó lớn lên giữa một khu vườn đầy hoa trái. Mùa xuân đến, những cây khác đua nhau nở rộ, khoe sắc thắm, tỏa hương thơm ngát. Nhưng cái cây ấy vẫn chỉ là một cành khô, không chút lá xanh, không một nụ hoa. Chim chóc bay qua, ong bướm lượn lờ, đều xì xào bàn tán, chê bai cái cây kia vô dụng, không biết hưởng thụ vẻ đẹp của mùa xuân. Người làm vườn cũng buồn bã, cố gắng vun xới, tưới tắm, thậm chí còn buộc thêm những bông hoa giả lên cành để nó trông giống những cây khác. Nhưng cái cây ấy vẫn im lìm, không một chút phản ứng."
Cẩm lắng nghe, ánh mắt nàng dán chặt vào Tạ Trần, như bị cuốn hút vào câu chuyện đơn giản mà sâu sắc. Nàng cảm thấy một sự đồng cảm kỳ lạ với cái cây ấy.
"Rồi một ngày, khi tất cả những cây khác đã tàn phai, khi mùa xuân đã đi qua và mùa hạ đã chớm, cái cây ấy bỗng nhiên thức tỉnh. Nó không nở những bông hoa rực rỡ như những cây khác, mà là những đóa hoa trắng tinh khôi, mỏng manh như sương sớm, tỏa ra một hương thơm dịu nhẹ, thanh khiết mà chưa từng loài hoa nào có được. Lúc ấy, người làm vườn mới hiểu ra, cái cây ấy không phải không muốn nở hoa, mà nó chỉ muốn nở hoa theo cách của riêng nó, vào thời điểm của riêng nó, khi nó cảm thấy đã sẵn sàng, khi nó đã tìm thấy 'cái hoa' của chính mình." Tạ Trần ngừng lại, đôi mắt hắn sâu thẳm nhìn Cẩm. "Nhân quả của một lựa chọn không nằm ở việc nó được xã hội chấp nhận hay không, mà ở việc con có thể gánh vác được nó, và tâm con có an yên với nó hay không. Con không cần phải là một bông hoa rực rỡ như người ta mong đợi, con chỉ cần là 'cái hoa' của riêng mình, dù nó có khác biệt đến đâu."
Cẩm ngẩng đầu lên, ánh mắt nàng giờ đây đã sáng hơn rất nhiều, một tia hy vọng vừa được nhen nhóm trong lòng nàng. Nàng cảm thấy như một nút thắt đã được gỡ bỏ. Những lời của Tạ Trần không phải là lời khuyên trực tiếp, mà là một cánh cửa mở ra một thế giới quan mới, nơi nàng có thể tự do định nghĩa hạnh phúc và sự trọn vẹn của chính mình. "Con... con hiểu rồi. Con phải tìm ra 'cái hoa' của riêng mình, đúng không, tiên sinh?" Giọng nàng vẫn còn chút ngập ngừng, nhưng đã không còn sự bế tắc như lúc đầu. Nàng đã bắt đầu nhận ra rằng, hạnh phúc không phải là một công thức định sẵn, mà là một hành trình tự khám phá.
Tạ Trần chỉ khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. Hắn rót thêm trà cho Cẩm, hơi nước ấm áp bốc lên, làm mờ đi một chút khung cảnh trước mắt. Hắn biết, con đường phía trước của Cẩm sẽ không dễ dàng, nàng sẽ phải đối mặt với nhiều định kiến và áp lực. Nhưng ít nhất, nàng đã bắt đầu tìm thấy hướng đi cho riêng mình. Đây chính là sự ra đời của những quan điểm mới về vai trò của phụ nữ và giá trị của sự lựa chọn cá nhân trong kỷ nguyên 'Nhân Gian', không bị ràng buộc bởi những định nghĩa cũ về 'hạnh phúc' hay 'trọn vẹn'.
Ngoài kia, tiếng rao hàng của người bán bánh đêm vọng lại từ xa xa, tiếng gió vẫn thì thầm qua những tán lá. Tạ Trần vẫn lặng lẽ ngồi đó, trở thành điểm tựa tinh thần cho những tâm hồn đang tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời. Hắn tin rằng, những câu chuyện nhỏ về xung đột đời thường và cách giải quyết chúng bằng trí tuệ và lòng nhân ái sẽ dần hình thành nên một bức tranh tổng thể về một xã hội phàm nhân tự chủ, phát triển. Cái hoa của Cẩm có thể không nở rộ ngay lập tức, nhưng hạt mầm đã được gieo, và rồi nó sẽ vươn mình đón nắng, đón gió, nở ra một đóa hoa độc đáo, mang vẻ đẹp riêng của chính nó.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.