Nhân gian bất tu tiên - Chương 1629: Hạt Mầm Tri Thức: Con Đường Của Cẩm
Bầu trời Thị Trấn An Bình lúc này đã ngả sang sắc lam tím của chiều tà, một dải nắng dịu cuối cùng còn vương trên những mái ngói rêu phong, lách qua khe cửa sổ, đậu lại trên trang sách cũ của Tạ Trần. Mùi giấy cũ, mực và chút hương trầm thoảng nhẹ từ lò xông hương tạo nên một bầu không khí trầm tĩnh, suy tư, nhưng không kém phần ấm cúng. Tiếng lật sách khe khẽ của Tạ Trần là âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên lặng trong quán, như một dòng chảy thời gian bất tận, đều đặn trôi. Hắn ngồi sau quầy, thân hình gầy gò ẩn trong bộ áo vải cũ kỹ, đôi mắt sâu thẳm vẫn miệt mài dõi theo từng dòng chữ, dường như đang tìm kiếm điều gì đó vượt lên trên ngôn từ.
Một bóng người khẽ khàng bước vào, phá vỡ sự tĩnh mịch. Đó là Cẩm. Vài tuần kể từ cái đêm nàng rời quán sách với một quyết định lớn lao, nàng dường như đã thay đổi. Gương mặt thanh tú của nàng giờ đây không còn vẻ u sầu hay hoang mang, mà thay vào đó là một sự kiên định, một tia sáng ẩn sâu trong đôi mắt, dù vẫn còn chút lo lắng vương vấn. Nàng mặc bộ trang phục đơn giản, gọn gàng, không chút cầu kỳ, thể hiện sự chuyên tâm và dứt khoát. Nàng đứng lặng một lát, hít sâu hương sách cũ quen thuộc, dường như đang gom góp hết thảy dũng khí còn sót lại.
Tạ Trần, dẫu không ngẩng đầu, d��ờng như đã cảm nhận được sự hiện diện của nàng. Hắn khẽ đặt cuốn sách xuống, một động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, rồi ngước nhìn Cẩm. Đôi mắt hắn vẫn vậy, thâm sâu như giếng cổ, tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, nhưng lại có khả năng nhìn thấu vạn vật. Cái nhìn ấy không phán xét, không thúc ép, chỉ đơn thuần là một sự lắng nghe vô tận.
"Tiên sinh," Cẩm khẽ gọi, giọng nàng hơi run nhưng tràn đầy quyết tâm, "con đã quyết định rồi." Nàng tiến lại gần hơn, ánh mắt giao với Tạ Trần, như muốn khẳng định sự kiên định của mình. "Con sẽ không lấy chồng theo ý gia đình, con muốn mở một trường học nhỏ cho trẻ con trong làng." Mỗi lời nàng nói ra, như một viên đá được ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo nên những gợn sóng nhỏ trong không gian quán sách. Quyết định này không chỉ là một sự từ chối truyền thống, mà còn là một sự khẳng định bản thân, một hành động phá vỡ những khuôn khổ đã tồn tại bấy lâu. Nàng biết, con đường này sẽ đầy chông gai, sẽ phải đối mặt với bao lời dị nghị, nhưng trong lòng nàng, một ngọn lửa mới đã nhen nhóm, rực cháy khát khao được sống một cuộc đời có ý nghĩa theo cách riêng của mình.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng lại ẩn chứa vô vàn ý nghĩa. Hắn khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn trìu mến nhìn nàng. "Trường học? Vậy thì tốt, tri thức là ngọn đèn soi sáng cuộc đời." Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không chút ngạc nhiên hay vội vã, như thể hắn đã biết trước quyết định này của nàng từ lâu. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn thốt ra đều như một hạt mầm được gieo vào tâm trí người nghe, từ từ nảy nở và định hình. Đối với Tạ Trần, tri thức không phải là những phép thuật cao siêu hay những bí kíp tu tiên, mà là sự hiểu biết về nhân quả, về bản chất con người, về cách sống trọn vẹn trong cõi phàm trần. Quyết định của Cẩm, trong mắt hắn, là một bước đi đúng đắn trên con đường tìm kiếm giá trị đích thực của cuộc sống.
Đúng lúc đó, một giọng nói oang oang, tràn đầy sự ngạc nhiên và có phần khoa trương vang lên từ cửa quán, như một cơn gió lốc bất ngờ tràn vào, xua tan không khí trầm mặc. "Ôi chao! Con bé Cẩm này lại nghĩ ra trò gì nữa vậy? Con gái thì phải lo chuyện gia đình, lấy chồng sinh con chứ! Dạy dỗ làm gì cho mệt thân?" Bà Mối Mai, với thân hình béo tròn và mái tóc búi cao quen thuộc, bước vào, đôi mắt đeo kính sáng quắc lướt qua Cẩm rồi dừng lại trên Tạ Trần, đầy vẻ tò mò và một chút khó hiểu. Bà vừa đi chợ về, tay xách nách mang, nhưng vẫn không quên ghé qua quán sách để "buôn chuyện" như thường lệ. Mùi vị của mớ rau tươi và thịt lợn trộn lẫn với mùi giấy cũ, tạo nên một sự tương phản rõ rệt giữa thế giới phàm tục và không gian tri thức của Tạ Trần.
Cẩm khẽ giật mình, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Nàng biết, đây là một trong những thách thức đầu tiên mà nàng phải đối mặt. Cái nhìn của Bà Mối Mai, những lời nói mang nặng quan niệm truyền thống, là hình ảnh thu nhỏ của xã hội mà nàng đang cố gắng vượt qua. "Bẩm Bà Mối, con không muốn sống một cuộc đời an bài. Con muốn tự mình kiến tạo giá trị, muốn gieo những hạt mầm tri thức cho thế hệ sau." Giọng Cẩm, dù vẫn còn chút e dè, nhưng đã ẩn chứa một sự kiên cường đáng ngạc nhiên. Nàng không còn là cô gái yếu đuối, hoang mang của những ngày trước. Quyết định của nàng, dù chỉ mới được công bố, đã trở thành một phần không thể tách rời của nàng.
Bà Mối Mai nghe vậy thì tròn mắt, miệng há hốc, dường như không tin vào tai mình. "Ái chà chà! Con bé này lại nói lời lớn lao. Hạt mầm tri thức cái gì? Có miếng cơm manh áo mà ăn là tốt rồi, con gái lớn thì phải nghĩ đến chuyện chồng con, cha mẹ ở nhà đang lo sốt vó lên đấy! Bà mối ta đây đã tìm được mấy mối rất tốt cho con rồi, nào là tú tài nọ, con nhà phú hộ kia, đều là những người có tiền đồ, con gả vào là sướng một đời!" Bà Mối Mai không ngừng thao thao bất tuyệt, tay múa máy minh họa, như muốn vẽ ra một tương lai tươi sáng theo quan niệm của bà cho Cẩm. Đối với bà, hạnh phúc của người phụ nữ là phải gắn liền với một người chồng tốt, một gia đình êm ấm, và những đứa con nối dõi. Mọi sự khác biệt đều là "nghịch lý", là "chuyện điên rồ".
Tạ Trần vẫn ngồi yên lặng, tay khẽ xoa chén trà đã nguội, đôi mắt hắn dõi theo từng cử chỉ, từng biểu cảm trên khuôn mặt Cẩm. Hắn không xen vào cuộc đối thoại, bởi hắn biết, đây là trận chiến của riêng Cẩm. Bà Mối Mai, dù ồn ào và có phần cố chấp, nhưng lại là một phép thử cần thiết để Cẩm tự củng cố niềm tin vào con đường mình đã chọn. Hắn nhìn thấy trong ánh mắt Cẩm một sự giằng xé, nhưng đồng thời cũng là một ý chí kiên cường đang dần lớn mạnh. Nàng không phản bác gay gắt, nhưng nàng cũng không nao núng. Nàng chỉ đơn giản là lắng nghe, và để lời nói của Bà Mối Mai trôi qua như gió thoảng.
"Bẩm Bà Mối, con biết bà có ý tốt. Nhưng con đã tìm thấy con đường mà con tin là hạnh phúc của mình. Con muốn sống một đời có ý nghĩa, không chỉ cho riêng con, mà còn cho những đứa trẻ, cho cái làng này." Cẩm cúi đầu nhẹ, một sự kính trọng lễ phép nhưng không nhún nhường. Nàng không tranh cãi, không đối đầu trực diện, mà chỉ ôn tồn khẳng định lập trường của mình. Đây chính là "hạt mầm" mà Tạ Trần đã gieo, hạt mầm của sự tự chủ, của việc nhận ra giá trị bản thân và dám sống theo lựa chọn của mình.
Bà Mối Mai vẫn còn muốn nói thêm, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt kiên quyết của Cẩm, và cái nhìn bình thản của Tạ Trần, bà đành thở dài một tiếng, lắc đầu nguầy nguậy. "Thôi được rồi, tùy con vậy. Ta đây chỉ là người làm phúc, sợ con sau này hối hận thì đừng có trách ta không nhắc nhở." Bà nói rồi lầm bầm vài câu, tay vẫn xách giỏ đồ, rồi quay người bước ra khỏi quán sách, tiếng bước chân nặng nề dần xa. Không khí trong quán lại trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ lay qua những tán lá bên ngoài.
Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà nguội, ánh mắt vẫn dõi theo Cẩm. "Cẩm, con đã tìm thấy 'cái hồ' của mình. Giờ là lúc con nuôi dưỡng nó, để nó không chỉ trong lành cho riêng con, mà còn tưới mát cả một vùng đất." Giọng hắn nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sức nặng triết lý sâu sắc. Hắn không hỏi về kế hoạch cụ thể của nàng, không đưa ra lời khuyên chi tiết, chỉ đơn giản là một lời động viên, một sự xác nhận cho con đường nàng đã chọn. Hắn tin vào sự lựa chọn của con người, tin rằng mỗi cá thể đều có khả năng tự tìm thấy con đường riêng để sống trọn vẹn, miễn là họ dám lắng nghe tiếng gọi từ sâu thẳm tâm hồn mình.
Cẩm gật đầu, ánh mắt lấp lánh sự biết ơn. "Dạ, tiên sinh. Con sẽ làm được." Nàng đã trải qua một trận chiến nội tâm và một "phép thử" nhỏ bên ngoài, và nàng đã vượt qua. Nàng biết, con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng nàng đã tìm thấy sự bình an trong chính quyết định của mình. Nàng cúi chào Tạ Trần một lần nữa, sâu sắc hơn bao giờ hết, rồi quay bước, bước ra khỏi quán sách, hòa mình vào ánh hoàng hôn đang dần buông xuống Thị Trấn An Bình, mang theo một quyết tâm mới, một niềm hy vọng mới. Tạ Trần nhìn theo bóng nàng khuất dần, trong lòng hắn, một suy nghĩ nhẹ nhàng trỗi dậy: "Hạt mầm đã gieo, giờ là lúc nó cần được chăm sóc và nảy nở..."
***
Vài tuần sau, ánh nắng sớm mai rực rỡ chiếu rọi lên Thị Trấn An Bình, mang theo hơi ấm và sự tươi mới. Một căn nhà cũ kỹ nằm ở rìa làng, vốn dĩ hoang phế và bị lãng quên, giờ đây đã khoác lên mình một diện mạo mới. Tiếng đục đẽo nhẹ nhàng của người thợ mộc, tiếng chổi quét sàn xào xạc, và đôi khi là tiếng trẻ con nô đùa từ xa, hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu của sự sống và hy vọng. Mùi gỗ mới thơm lừng, mùi vôi ve thoang thoảng, xen lẫn với mùi đất ẩm sau trận mưa đêm, tất cả báo hiệu một sự khởi đầu. Đây chính là "Trường Học Phàm Nhân" đầu tiên của Thị Trấn An Bình, và cũng là giấc mơ của Cẩm đang dần hiện hữu.
Cẩm, với chiếc áo vải màu nâu giản dị và mái tóc búi cao gọn gàng, đang tự tay sắp xếp những chiếc bàn gỗ nhỏ được đóng mới tinh tươm. Gương mặt nàng rạng rỡ, tràn đầy nhiệt huyết, không còn chút dấu vết của sự lo lắng hay hoang mang ngày nào. Nàng miết tay lên mặt bàn nhẵn nhụi, cảm nhận sự mát lạnh của gỗ, và trong lòng trào dâng một cảm xúc khó tả: niềm vui của sự kiến tạo. Đôi mắt nàng quét qua từng góc nhỏ, hình dung ra cảnh những đứa trẻ sẽ ngồi đây, sẽ học chữ, học đạo lý làm người. Đối với nàng, mỗi chiếc bàn, mỗi viên gạch ở đây đều chứa đựng một phần ước mơ và quyết tâm của nàng.
Không chỉ có mình Cẩm, một vài người dân trong làng, những người đã chứng kiến sự kiên định của nàng, cũng tự nguyện đến giúp đỡ. Ông Chủ Tiệm Thuốc, với thân hình gầy gò, đôi kính trễ trên sống mũi và mùi thảo dược đặc trưng luôn phảng phất quanh người, đang cẩn thận treo một tấm bảng gỗ nhỏ lên tường. Tấm bảng viết đơn giản hai chữ "Nhân Học", với nét chữ tuy còn vụng về nhưng lại chứa đựng một ý nghĩa sâu sắc. Ông Chủ Tiệm Thuốc, vốn là một người trọng tri thức, đã luôn ủng hộ Cẩm kể từ khi nàng bày tỏ ý định. "Cô Cẩm thật có lòng," ông nói, giọng điệu chậm rãi nhưng đầy thành kính, "Dù ai nói ngả nói nghiêng, tôi vẫn tin tri thức là thứ quý giá nhất. Có tri thức, con người mới biết phân biệt phải trái, mới biết sống có đạo lý." Ông mỉm cười hiền hậu, ánh mắt lấp lánh sự tin tưởng.
Bên ngoài cửa sổ, một cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang tò mò nhìn vào bên trong. Đó là Thư Đồng Tiểu An, người học trò nhỏ thường xuyên lui tới quán sách của Tạ Trần. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ, nhưng gương mặt lại ánh lên sự háo hức và mong chờ. Tiểu An đã nghe phong thanh về "cái trường học của cô Cẩm" từ vài ngày nay, và sự tò mò đã thôi thúc cậu bé đến tận nơi để xem.
Cẩm nhìn thấy Tiểu An, nàng mỉm cười tươi tắn, vẫy tay gọi. "Nào, Tiểu An, con có muốn học chữ không? Sắp tới ở đây sẽ có rất nhiều sách hay!" Giọng nàng ấm áp, đầy yêu thương, như mời gọi cậu bé bước vào một thế giới mới đầy màu sắc.
Tiểu An ngập ngừng một lát, rồi rụt rè bước vào. Cậu bé nhìn quanh, đôi mắt mở to trước những chiếc bàn ghế mới, những bức tường được quét vôi trắng tinh tươm, khác hẳn với vẻ cũ kỹ hoang tàn của căn nhà trước đây. "Con... con có được học thật không ạ?" Giọng cậu bé lí nhí, nhưng ánh mắt lại bộc lộ rõ sự khao khát tri thức. Tiểu An vốn là một đứa trẻ nghèo, không có điều kiện đến trường, nhưng lại đặc biệt thông minh và ham học. Cậu bé thường lén lút đứng ngoài cửa quán sách của Tạ Trần để nghe lỏm, hoặc mượn những cuốn sách cũ rách nát về đọc.
Cẩm quỳ xuống, nhìn thẳng vào mắt cậu bé. "Tất nhiên rồi, Tiểu An. Ở đây, bất cứ ai muốn học đều có thể học. Tri thức không phân biệt giàu nghèo, sang hèn." Nàng đặt tay lên vai cậu bé, nhẹ nhàng vỗ về. Lời nói của nàng không chỉ là một lời hứa, mà còn là một tuyên ngôn, một nền tảng cho ngôi trường "Nhân Học" này. Nàng muốn gieo vào lòng những đứa trẻ, không chỉ là kiến thức, mà còn là niềm tin vào giá trị của bản thân, vào khả năng tự kiến tạo cuộc đời mình.
Một vài phụ huynh khác cũng đến, mang theo chút bánh trái, chút trà để ủng hộ. Họ có thể chưa hoàn toàn hiểu hết ý nghĩa sâu xa trong việc làm của Cẩm, nhưng họ nhìn thấy sự tận tâm của nàng, nhìn thấy niềm hy vọng trong ánh mắt của những đứa trẻ. "Cô Cẩm làm được điều này thật là phước cho cái làng ta," một người phụ nữ nói, giọng đầy cảm kích. "Mấy đứa nhỏ nhà tôi cứ quấn lấy đòi đi học mãi thôi."
Ông Chủ Tiệm Thuốc gật gù. "Đúng vậy. Cái làng ta đã quá lâu rồi không có một nơi dạy chữ tử tế. Mấy đời nay, trẻ con chỉ biết cày ruộng, chăn trâu. Có lẽ, đây chính là khởi đầu cho một điều tốt đẹp hơn." Ông nhìn Cẩm, ánh mắt chứa đựng một niềm tin rằng nàng đang làm một việc đúng đắn, một việc có thể thay đổi tương lai của cả một thế hệ.
Cẩm mỉm cười, lòng nàng tràn ngập sự ấm áp. Những lời ủng hộ, dù nhỏ bé, nhưng lại là nguồn động lực to lớn giúp nàng vững bước trên con đường mình đã chọn. Nàng biết, không phải ai cũng sẽ hiểu và chấp nhận ngay lập tức, nhưng chỉ cần có những "hạt mầm" đầu tiên được gieo, và những tâm hồn khao khát tri thức được nuôi dưỡng, thì mọi nỗ lực của nàng đều sẽ có ý nghĩa. Ngôi trường nhỏ này, dù đơn sơ, thô sơ, nhưng lại là hiện thân của một lý tưởng lớn lao, một sự thay đổi thầm lặng nhưng mạnh mẽ trong dòng chảy của Nhân Gian.
***
Một tuần sau ngày khai giảng, Trường Học Phàm Nhân đã tràn ngập tiếng cười nói và âm thanh học bài. Buổi trưa ấy, nắng ấm áp xuyên qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên những gương mặt trẻ thơ đang chăm chú lắng nghe. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của cây cỏ, cùng với mùi giấy mới, gỗ và mực, tạo nên một không gian học tập vừa gần gũi, vừa thanh khiết. Tiếng đọc bài đồng thanh của khoảng mười đứa trẻ, tuy còn ngọng nghịu, nhưng lại mang một sự chân thành và nhiệt huyết đến lạ. Tiếng phấn bảng cồm cộp, tiếng cười khúc khích khi một đứa trẻ mắc lỗi, tất cả tạo nên một bức tranh sống động về một khởi đầu mới.
Cẩm đứng giữa lớp học, gương mặt nàng rạng rỡ, đôi mắt lấp lánh niềm vui và sự mãn nguyện. Chiếc áo vải đơn giản không che giấu được vẻ thanh thoát của nàng, mà càng làm nổi bật sự chuyên tâm và nét đẹp tri thức. Nàng đã tìm thấy ý nghĩa cuộc đời mình, không phải trong những mộng tưởng về gia đình hay những khuôn mẫu xã hội, mà trong việc truyền đạt tri thức, gieo mầm hy vọng vào những tâm hồn non nớt. "Vậy 'Nhân' có nghĩa là gì?" Cẩm hỏi, giọng nàng trong trẻo và ấm áp, vang vọng khắp căn phòng nhỏ. Nàng nhìn từng gương mặt, chờ đợi câu trả lời.
Một cậu bé dạn dĩ giơ tay, rồi rụt rè trả lời: "Thưa cô giáo, 'Nhân' là người ạ!"
Cẩm mỉm cười khuyến khích. "Đúng rồi, 'Nhân' là người. Nhưng nó không chỉ có vậy." Nàng viết một nét bút lớn lên bảng, hình tượng hóa chữ "Nhân" với hai nét gạch tựa vào nhau. "Đó là con người, là tình người, là sự tử tế của chúng ta. 'Nhân' là khi chúng ta biết yêu thương, biết giúp đỡ lẫn nhau, biết sống có trách nhiệm với bản thân và với cộng đồng." Nàng giải thích một cách giản dị, dễ hiểu, nhưng lại chứa đựng những đạo lý sâu sắc, những giá trị cốt lõi của "Nhân Đạo" mà Tạ Trần đã khơi gợi. Nàng không dạy phép thuật hay những bí kíp tu tiên, mà nàng dạy về cách làm người, cách sống trọn vẹn trong cõi nhân gian.
Thư Đồng Tiểu An, ngồi ở bàn đầu, đôi mắt sáng rực. Cậu bé giơ tay lên đầy hào hứng. "Cô giáo Cẩm, con hiểu rồi! Con người là phải yêu thương nhau phải không ạ?" Cậu bé nói, giọng vang lên đầy nhiệt tình, như thể vừa khám phá ra một bí mật vĩ đại.
Cẩm nhìn Tiểu An, lòng nàng trào dâng một niềm hạnh phúc khó tả. Đây chính là những "hạt mầm" mà nàng muốn gieo, những tư tưởng sẽ định hình nên một thế hệ mới, một thế hệ không còn bị ràng buộc bởi những chấp niệm cũ kỹ về tu tiên hay quyền lực. "Đúng vậy, Tiểu An. Yêu thương, tử tế, đó chính là cốt lõi của 'Nhân' đó." Nàng gật đầu, nở một nụ cười ấm áp. Lớp học vang lên tiếng đọc bài đồng thanh về chữ "Nhân", về ý nghĩa của tình người, của sự tử tế.
Từ phía xa, bên ngoài cửa sổ, dưới tán cây cổ thụ sum suê, Tạ Trần lặng lẽ quan sát. Hắn đứng đó, thân hình gầy gò ẩn mình trong bóng râm, như một phần của khung cảnh. Ánh nắng ấm áp phác lên một vầng hào quang mờ ảo quanh hắn. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi theo Cẩm, dõi theo những đứa trẻ đang say sưa học bài, và một nụ cười nhẹ nhàng, gần như không thể nhận ra, xuất hiện trên môi hắn. Đó là nụ cười của sự mãn nguyện, của một người đã gieo hạt và chứng kiến chúng nảy nở.
Trong tâm trí Tạ Trần, những lời suy tư trỗi dậy, lặng lẽ như dòng nước ngầm. "Hạt mầm đã gieo. Giờ là lúc nó nảy nở..." Hắn không cần phải hô hào, không cần phải thuyết giảng cao siêu, không cần dùng đến phép thuật hay quyền năng. Hắn chỉ cần gieo những ý niệm, những câu hỏi, và để mỗi người tự tìm thấy câu trả lời cho riêng mình. Cẩm, với quyết định và hành động của nàng, đã trở thành minh chứng sống động nhất cho triết lý của hắn. Nàng đã không chọn con đường thành tiên hay sống theo sự an bài, mà nàng chọn cách sống trọn vẹn với nhân tính của mình, cống hiến cho đời bằng tri thức và lòng yêu thương.
Hắn nhìn thấy trong ngôi trường nhỏ bé này, một khởi đầu mới mẻ. Những đứa trẻ này, chúng sẽ lớn lên với một tư tưởng khác, một nhận thức khác về cuộc đời. Chúng sẽ không còn sùng bái sức mạnh tuyệt đối, không còn khao khát sự trường sinh bất tử một cách mù quáng. Thay vào đó, chúng sẽ trân trọng tri thức, trân trọng tình người, trân trọng cuộc sống bình thường mà đầy ý nghĩa. Đây chính là nền móng cho một kỷ nguyên mới của Nhân Gian, một kỷ nguyên mà Tạ Trần đã hình dung, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.
Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến những phép thuật cao siêu hay những lời tiên tri huyền bí, mà chỉ bằng trí tuệ, lòng nhân ái và sự thấu hiểu nhân quả. Ngôi trường nhỏ của Cẩm, với tiếng đọc bài và tiếng cười trong trẻo, là minh chứng rõ ràng nhất cho điều đó. Nó không chỉ là một nơi dạy chữ, mà là một điểm neo tri thức, một nơi nuôi dưỡng những tâm hồn, một biểu tượng cho sự chuyển mình thầm lặng nhưng mạnh mẽ của cả một thế giới đang dần thay đổi, từng chút một, từ những lựa chọn nhỏ bé nhất của mỗi con người. Và Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân, một người quan sát, một người gieo mầm, lặng lẽ mỉm cười trong ánh nắng chiều, nhìn về phía tương lai đang dần được kiến tạo.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.