Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1630: Dòng Chảy Đổi Thay: Nỗi Buồn Thị Trấn Lạc Thủy

Ánh nắng chiều rải vàng trên mái ngói, xuyên qua những khe lá cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Tiếng đọc bài đồng thanh về chữ "Nhân", về ý nghĩa của tình người, của sự tử tế vẫn còn vương vấn trong không khí, như một làn hương nhẹ, thanh khiết. Tạ Trần đứng đó, tựa vào thân cây già cỗi, hình bóng gầy gò của hắn hòa lẫn vào bóng râm, như một phần không thể tách rời của bức tranh tĩnh lặng. Đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi theo Cẩm, dõi theo những gương mặt non nớt đang say sưa lắng nghe, và một nụ cười nhẹ nhàng, gần như vô hình, hé nở trên môi hắn. Đó là nụ cười của sự mãn nguyện, của một người đã gieo hạt và giờ đây đang chứng kiến những mầm xanh đầu tiên cựa mình nảy nở.

Hạt mầm đã gieo. Giờ là lúc nó nảy nở… Hắn không cần phải hô hào, không cần phải thuyết giảng cao siêu, không cần dùng đến phép thuật hay quyền năng. Hắn chỉ cần gieo những ý niệm, những câu hỏi, và để mỗi người tự tìm thấy câu trả lời cho riêng mình. Cẩm, với quyết định và hành động của nàng, đã trở thành minh chứng sống động nhất cho triết lý của hắn. Nàng đã không chọn con đường thành tiên hay sống theo sự an bài, mà nàng chọn cách sống trọn vẹn với nhân tính của mình, cống hiến cho đời bằng tri thức và lòng yêu thương.

Tạ Trần nhìn thấy trong ngôi trường nhỏ bé này, một khởi đầu mới mẻ. Những đứa trẻ này, chúng sẽ lớn lên với một tư tưởng khác, một nhận thức khác về cuộc đời. Chúng sẽ không còn sùng bái sức mạnh tuyệt đối, không còn khao khát sự trường sinh bất tử một cách mù quáng. Thay vào đó, chúng sẽ trân trọng tri thức, trân trọng tình người, trân trọng cuộc sống bình thường mà đầy ý nghĩa. Đây chính là nền móng cho một kỷ nguyên mới của Nhân Gian, một kỷ nguyên mà Tạ Trần đã hình dung, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên.

Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, không cần đến những phép thuật cao siêu hay những lời tiên tri huyền bí, mà chỉ bằng trí tuệ, lòng nhân ái và sự thấu hiểu nhân quả. Ngôi trường nhỏ của Cẩm, với tiếng đọc bài và tiếng cười trong trẻo, là minh chứng rõ ràng nhất cho điều đó. Nó không chỉ là một nơi dạy chữ, mà là một điểm neo tri thức, một nơi nuôi dưỡng những tâm hồn, một biểu tượng cho sự chuyển mình thầm lặng nhưng mạnh mẽ của cả một thế giới đang dần thay đổi, từng chút một, từ những lựa chọn nhỏ bé nhất của mỗi con người. Và Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân, một người quan sát, một người gieo mầm, lặng lẽ mỉm cười trong ánh nắng chiều, nhìn về phía tương lai đang dần được kiến tạo.

***

Sáng hôm sau, một buổi sáng muộn với ánh nắng nhẹ nhàng như tơ lụa giăng mắc khắp Thị Trấn An Bình, mang theo làn gió mát lành từ phương xa thổi đến, luồn lách qua những con phố nhỏ, đậu trên những mái ngói rêu phong. Quán sách của Tạ Trần vẫn yên bình như mọi ngày, hương giấy cũ và trà thanh đạm quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí tĩnh tại, thoát tục. Tạ Trần ngồi sau quầy gỗ cổ kính, thân hình gầy gò của hắn gần như bị che khuất bởi chồng sách cao ngất. Đôi tay gầy guộc lật giở từng trang của một cuốn cổ thư đã ố vàng, mực in mờ nhạt. Đôi mắt sâu thẳm của hắn, tựa như hai hồ nước không đáy, lướt qua từng dòng chữ Hán Việt cổ kính, dường như đang tìm kiếm điều gì đó ẩn sâu trong từng câu chữ, từng triết lý nhân sinh. Hắn không đọc nhanh, mà chậm rãi, như nhấm nháp từng giọt rượu ngon, để ý niệm thấm dần vào tâm trí.

Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò với đôi mắt toát lên vẻ thông minh lanh lợi, đang cặm cụi quét dọn sàn nhà. Cậu bé cầm chiếc chổi tre, những sợi tre quét nhẹ nhàng trên nền gạch, tạo ra tiếng sột soạt đều đặn, không phá vỡ sự yên tĩnh của quán. Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng Tiểu An đã dần quen với nhịp sống trầm mặc nơi đây, và dường như cậu bé cũng cảm nhận được sự sâu sắc trong con người Tạ Trần. Thi thoảng, cậu bé lại ngước đôi mắt tròn xoe lên nhìn Tạ Trần, như muốn hỏi điều gì đó, nhưng rồi lại thôi, tiếp tục công việc của mình. Có lẽ, cậu bé đang nghĩ về những bài học của cô giáo Cẩm, về chữ "Nhân", về tình người, những điều mà trước đây cậu chưa từng được nghe dạy ở bất kỳ đâu.

Đúng lúc đó, một bóng người béo tròn, nhanh nhẹn, đột ngột xuất hiện ở ngưỡng cửa, phá vỡ bầu không khí an tĩnh. Đó chính là Bà Mối Mai, người phụ nữ đeo kính, mái tóc búi cao gọn gàng, luôn tươi cười và nói nhanh như gió. Hôm nay, vẻ tươi cười thường thấy trên khuôn mặt bà dường như bị che lấp bởi một nét lo lắng rõ rệt, đôi mắt ẩn sau cặp kính sáng lên vẻ bất an. Bà bước vội vào quán, tiếng chân lẹt kẹt trên sàn gỗ, mang theo một luồng khí tức hối hả, gấp gáp.

"Ôi chao, Tạ công tử! Chú có nghe tin gì về Thị Trấn Lạc Thủy không?" Bà Mối Mai vừa bước vào đã cất giọng the thé, không đợi Tạ Trần đáp lời đã nói tiếp, ngữ điệu nhanh như gió cuốn, dồn dập, như thể bà đang chạy đua với thời gian. "Cả cái thị trấn sống bằng nghề đánh cá giờ tiêu điều lắm! Người trẻ bỏ đi hết rồi, chẳng còn ai muốn bám biển nữa... Chú xem, ngày xưa Lạc Thủy phồn vinh là thế, cá tôm đầy khoang, nhà nhà ấm no. Giờ thì... ôi chao, thê thảm lắm!"

Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt cuốn sách xuống bàn, đôi mắt hắn không biểu lộ nhiều cảm xúc, nhưng sự chú ý của hắn đã hoàn toàn hướng về Bà Mối Mai. Hắn lắng nghe bà than vãn, giọng nói trầm bổng, lúc cao lúc thấp, như một bản nhạc buồn về sự suy tàn. Mùi biển mặn, mùi cá ươn, mùi gỗ mục, và cả mùi của sự tuyệt vọng dường như phảng phất đâu đó trong lời kể của bà, dù bà đang đứng trong quán sách khô ráo của hắn.

Tiểu An, đang đặt chiếc chổi xuống góc tường, đôi tai cậu bé vểnh lên nghe ngóng. Cậu bé là một đứa trẻ hiếu kỳ, và những câu chuyện về thế giới bên ngoài luôn thu hút sự chú ý của cậu. "Lạc Thủy sao ạ? Con nghe nói cá ở đó giờ cũng ít đi nhiều." Tiểu An nói, giọng trong trẻo, ánh mắt cậu bé nhìn về phía Tạ Trần, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp.

Tạ Trần nhìn Tiểu An, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang nhảy múa trên những tán lá xanh non. Ánh mắt hắn xa xăm, như đang nhìn xuyên qua không gian, về phía Thị Trấn Lạc Thủy đang chìm trong khó khăn. Hắn trầm ngâm một lát, rồi nhẹ giọng nói, lời lẽ không nặng nề, nhưng lại chứa đựng một tầng ý nghĩa sâu sắc. "Mọi vật đều có lúc thịnh suy, biển cả cũng vậy. Linh khí của Thiên Đạo đã dần cạn kiệt, kéo theo sự thay đổi của vạn vật. Biển không còn ưu ái ngư dân, đất không còn màu mỡ như xưa. Đó là lẽ tự nhiên của vô thường." Hắn ngừng lại một chút, rồi ánh mắt sắc bén lướt qua Bà Mối Mai và Tiểu An, như muốn thấu hiểu tâm can của họ. "Nhưng con người thì sao? Con người có chấp nhận sự vô thường đó, hay sẽ tìm một con đường khác?"

Bà Mối Mai thở dài thườn thượt. "Thì cũng phải chấp nhận chứ sao. Người ta bảo, không có cá thì không có cơm ăn. Thanh niên trai tráng thì bỏ đi thành phố, tìm việc ở xưởng dệt, xưởng gốm. Con gái thì đi lấy chồng xa, hoặc làm người giúp việc cho nhà giàu. Chứ ở lại Lạc Thủy thì chỉ có đói mà chết thôi, Tạ công tử ạ. Cái cảnh nhà nhà cửa đóng then cài, những chiếc thuyền mục nát phơi mình trên bãi cát, trông mà đau lòng lắm." Bà lau khóe mắt, giọng nói đầy chua xót. "Tôi cũng có mấy đứa cháu bên đó, chúng nó cũng đang tính bỏ xứ mà đi. Con người cứ thế mà 'mất người' dần đi, mất đi cái nghề, cái nếp sống, cái tình làng nghĩa xóm bao đời nay."

Tạ Trần nhắm mắt lại trong giây lát, như đang cảm nhận nỗi đau khổ của những con người ở Lạc Thủy. "Mất người", hắn thầm nhủ, "không chỉ là mất đi sinh mệnh, mà còn là mất đi bản sắc, mất đi niềm tin, mất đi ý nghĩa của sự tồn tại. Khi Thiên Đạo suy kiệt, không chỉ linh khí, mà cả những giá trị, những niềm tin cũ cũng đang dần tan biến. Con người không còn được an bài bởi số phận, không còn bị ràng buộc bởi những con đường đã định. Đó là một sự tự do, nhưng cũng là một gánh nặng. Mỗi cá nhân, mỗi cộng đồng giờ đây phải tự mình tìm kiếm ý nghĩa, tự mình định đoạt vận mệnh của mình."

Hắn mở mắt, ánh mắt vẫn tĩnh lặng nhưng ẩn chứa một sự ưu tư sâu sắc. "Một dòng sông có thể đổi dòng, một cái cây có thể thay lá, một con người có thể đổi nghề. Đó là sự thích nghi. Nhưng sự thích nghi đó có đem lại bình yên trong tâm hồn, hay chỉ là sự chạy trốn khỏi thực tại nghiệt ngã?" Tạ Trần không trả lời câu hỏi của chính mình, mà chỉ để nó lơ lửng trong không gian, như một hạt mầm tư tưởng được gieo vào tâm trí của Bà Mối Mai và Tiểu An. Bà Mối Mai ngơ ngẩn nhìn Tạ Trần, dường như bà chưa bao giờ nghe ai nói về sự suy tàn của một thị trấn với một cái nhìn triết lý đến vậy. Tiểu An thì chớp chớp mắt, cố gắng hiểu những lời sâu sắc của tiên sinh.

Tạ Trần hiểu rằng, những lời lẽ của hắn sẽ không ngay lập tức thay đổi được tình cảnh của Thị Trấn Lạc Thủy, cũng như không thể xua tan nỗi lo lắng của Bà Mối Mai. Nhưng hắn tin rằng, mỗi lời nói, mỗi ý niệm được gieo ra, đều có thể trở thành một hạt mầm, một ngày nào đó sẽ nảy nở, dẫn lối cho những con người đang lạc lối tìm thấy con đường mới cho chính mình. Sự thay đổi không đến từ một phép màu hay một vị cứu tinh, mà đến từ chính sự thức tỉnh của lòng người, từ những lựa chọn nhỏ bé nhưng kiên định.

Hắn đứng dậy, bước ra phía cửa sổ, ánh mắt dõi về phương Tây, nơi Thị Trấn Lạc Thủy đang nằm đó, vật lộn với số phận. Gió vẫn thổi, mang theo chút hương hoa thoang thoảng từ khu vườn nhà ai đó, nhưng cũng không thể xua đi cái cảm giác bi tráng của một kỷ nguyên đang tàn, và những thách thức đang chờ đợi một nhân gian mới mẻ. Hắn biết, mình cần phải đến Lạc Thủy, không phải để cứu vớt, mà để quan sát, để lắng nghe, và để gieo thêm những hạt mầm mới.

***

Tà dương buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời, nhưng ở Thị Trấn Lạc Thủy, ánh hoàng hôn không mang vẻ đẹp lãng mạn mà nặng trĩu một nỗi buồn vắng vẻ. Tạ Trần một mình bước đi trên những con đường lát đá đã mòn vẹt, những viên đá trơn nhẵn dưới gót chân hắn dường như đang kể câu chuyện về một thời phồn thịnh đã qua. Gió biển thổi mạnh hơn, mang theo hơi ẩm và mùi muối mặn nồng, rít qua những khe cửa sổ của những ngôi nhà đóng kín, tạo nên những âm thanh ai oán. Những con phố từng tấp nập nay vắng hoe, chỉ còn vài bóng người lầm lũi qua lại, cúi gằm mặt xuống đất, bước chân nặng nề như mang theo gánh nặng của cả thị trấn.

Những cửa tiệm dọc hai bên đường đều đã đóng kín, những tấm ván gỗ mục nát che khuất bên trong, như những đôi mắt đã nhắm nghiền trước cảnh suy tàn. Trên tường, những chiếc lưới đánh cá rách nát, cũ kỹ treo phơi khô, không còn được vá víu hay sửa chữa, chỉ còn là vật chứng cho một ngành nghề đang hấp hối. Mùi cá ươn, mùi gỗ mục, mùi rêu phong ẩm ướt quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự bỏ hoang, của một nơi đang dần bị thời gian lãng quên. Dọc theo bờ biển, những chiếc thuyền đánh cá, từng là niềm tự hào của ngư dân Lạc Thủy, nay nằm phơi mình trên bãi cát trắng, thân thuyền mục ruỗng, sơn bong tróc, không ai còn đoái hoài sửa chữa. Chúng giống như những bộ xương khô khốc của những con thú khổng lồ, bị bỏ lại sau một trận chiến tàn khốc.

Tạ Trần chậm rãi bước đi, đôi mắt hắn không bỏ qua bất cứ chi tiết nhỏ nào. Hắn quan sát từng nếp nhà, từng con đường, từng gương mặt lướt qua. Nỗi buồn, sự mệt mỏi và tuyệt vọng dường như đã trở thành hơi thở của thị trấn này. Hắn cảm nhận được sự "mất người" mà Bà Mối Mai đã nhắc đến, không chỉ là sự ra đi của những con người, mà còn là sự mất mát của linh hồn, của bản sắc. Con người Lạc Thủy, vốn gắn liền với biển, nay lại bị biển cả chối bỏ, khiến họ không biết phải nương tựa vào đâu.

Bên hiên một ngôi nhà nhỏ, xiêu vẹo gần bờ biển, Tạ Trần nhìn thấy một bóng người già nua, lưng còng, da sạm nắng, đôi mắt đục mờ vì bao năm tháng nhìn về phía biển cả bao la. Đó là Lão Ngư Dân, đại diện cho thế hệ cũ, người đã chứng kiến bao thăng trầm của Lạc Thủy. Lão ngồi thẫn thờ trên một chiếc ghế tre đã ọp ẹp, ánh mắt vô hồn nhìn về phía chân trời, nơi sóng biển vẫn vỗ rì rào, một cách bất cần. Mùi biển mặn nồng thoảng qua, như một lời nhắc nhở đau đớn về những gì đã mất.

Tạ Trần tiến lại gần, khẽ khàng cất tiếng chào. "Lão trượng, ngài đang ngắm biển sao?"

Lão Ngư Dân giật mình, quay lại nhìn Tạ Trần bằng đôi mắt mờ đục. Lão thấy một thư sinh gầy gò, ăn mặc giản dị, khuôn mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại sâu thẳm, chứa đựng một sự thấu hiểu lạ thường. Lão thở dài, giọng nói khàn đặc, mang theo vị mặn chát của gió biển và nỗi buồn của cuộc đời. "Biển cả đã không còn như xưa, tiểu huynh ạ. Linh khí cạn kiệt, cá cũng chẳng còn nhiều. Những năm tháng ta bám biển, chưa bao giờ thấy cảnh này. Biển đã quay lưng lại với chúng ta rồi. Con người cũng phải tìm đường sống khác thôi... Nhưng biết đi đâu, về đâu? Cả đời ta chỉ biết bám biển, giờ tay chân đã mỏi, sức lực đã tàn, làm sao mà bắt đầu lại được?" Lão Ngư Dân nói, những nếp nhăn trên khuôn mặt hằn sâu thêm bởi nỗi u hoài.

Tạ Trần chỉ lắng nghe, không vội vàng đáp lời. Hắn hiểu rằng, đôi khi, điều con người cần nhất không phải là lời khuyên, mà là một đôi tai biết lắng nghe. Cái cảm giác mất mát của Lão Ngư Dân là có thật, là nỗi đau của cả một thế hệ, một cộng đồng. Sự suy tàn của Thiên Đạo không chỉ là sự suy yếu của linh khí, mà còn là sự tan rã của những nền tảng kinh tế, xã hội, và cả tâm linh của phàm nhân.

Đúng lúc đó, từ một con hẻm nhỏ gần đó, một Thanh Niên Lạc Thủy khoảng hai mươi tuổi bước ra. Dáng người cậu gầy gò, khuôn mặt lấm lem bùn đất và dầu cá, ánh mắt cậu đầy sự bất mãn và mông lung, không còn cái hồn nhiên, nhiệt huyết của tuổi trẻ. Cậu đang vác một cái túi vải cũ kỹ trên vai, bên trong có vẻ chứa rất ít đồ đạc. Cậu nhìn thấy Tạ Trần và Lão Ngư Dân, chỉ khẽ gật đầu chào rồi bước vội.

Tạ Trần lên tiếng gọi. "Tiểu huynh, ngươi định đi đâu?"

Thanh Niên Lạc Thủy dừng lại, quay đầu nhìn Tạ Trần. Giọng cậu ta đầy vẻ chán chường, xen lẫn một chút bất lực. "Thưa công tử, con định rời Lạc Thủy. Ở lại đây cũng chỉ có chết đói. Mấy năm nay cá ít đi trông thấy, đánh bắt cả đêm cũng chẳng đủ ăn. Cha mẹ con thì cứ khăng khăng bám lấy cái nghề cũ, nhưng con thì không chịu được nữa rồi. Thà đi nơi khác, biết đâu tìm được cơ hội mới. Dù sao thì, cũng chẳng ai cứu vãn được cái nghề này nữa rồi." Cậu ta nói, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn về một tương lai mờ mịt nào đó ở nơi xa. Cậu ta không muốn rời đi, nhưng cũng không thể ở lại. Đó là một sự lựa chọn đầy đau khổ, một cuộc giằng xé nội tâm giữa tình yêu quê hương và khao khát được sống, được tồn tại.

Tạ Trần nhìn vào mắt Lão Ngư Dân, rồi lại nhìn sang Thanh Niên Lạc Thủy. Hắn không nói thẳng, mà chỉ đặt ra một câu hỏi đầy suy tư, như một hạt giống được gieo vào tâm hồn họ. "Biển cả có lúc thịnh suy. Nhưng liệu có phải chỉ có một cách để 'sống' với biển, hay 'sống' ở nơi đây? Liệu có phải rời bỏ, hay bám víu mù quáng, là hai con đường duy nhất?"

Cả Lão Ngư Dân và Thanh Niên Lạc Thủy đều ngơ ngác nhìn Tạ Trần. Câu hỏi của hắn như một tia sét đánh thẳng vào những suy nghĩ cố hữu của họ, khiến họ phải dừng lại, phải chiêm nghiệm. Họ chưa từng nghĩ về điều đó một cách sâu sắc như vậy. Đối với họ, biển chỉ có ý nghĩa khi nó mang lại cá, và Lạc Thủy chỉ là nơi để bám biển mà sống. Khi những điều đó mất đi, thì tất cả đều sụp đổ. Tạ Trần không đưa ra một giải pháp cụ thể, hắn chỉ gieo một nghi vấn, một khả năng khác, một góc nhìn mới về cuộc sống. Hắn không can thiệp, không định đoạt, mà chỉ gợi mở. Rồi hắn khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào, tiếp tục bước đi chậm rãi, để lại phía sau hai con người đang chìm vào suy tư.

Hắn biết, sự thay đổi không thể đến ngay lập tức. Nhưng một hạt mầm đã được gieo, một câu hỏi đã được đặt ra. Đó là bước khởi đầu cho sự thích nghi, cho việc tìm kiếm những giá trị mới trong một thế giới đang dần mất đi những giá trị cũ. Thị Trấn Lạc Thủy, trong mắt Tạ Trần, không chỉ là một thị trấn đang suy tàn, mà còn là một tấm gương phản chiếu những thách thức mà toàn bộ Nhân Gian sẽ phải đối mặt khi Thiên Đạo sụp đổ. Con người sẽ phải học cách tự định nghĩa lại cuộc sống của mình, không còn dựa vào những quy tắc, những ban phước của tiên đạo.

***

Hoàng hôn đã dần buông mình xuống, những tia nắng cuối cùng le lói qua tầng mây đen kịt đang kéo đến từ phía chân trời, nhuộm một màu đỏ rực lên mặt biển bao la. Gió biển thổi mạnh hơn, mang theo hơi lạnh se sắt và mùi vị mặn chát đặc trưng, khiến từng đợt sóng bạc đầu đua nhau vỗ vào bờ cát, tạo nên âm thanh rì rào không ngớt, như một bản trường ca bi tráng của biển cả. Chim hải âu bay lượn vòng quanh, kêu la thảm thiết, như đang than khóc cho một ngày sắp tàn, hay cho số phận của một thị trấn đang chìm vào quên lãng.

Tạ Trần tìm một tảng đá cuội lớn, nhẵn nhụi vì bao năm tháng bị sóng biển bào mòn, và ngồi xuống đó, hướng mặt về phía chân trời. Thân hình gầy gò của hắn hòa vào khung cảnh hoang vắng của bãi biển, như một phần của bức tranh tự nhiên. Hắn cúi xuống, nhặt một hòn đá cuội nhỏ, đã được nước biển mài dũa đến mức hoàn hảo, trơn láng và mát lạnh. Hắn cảm nhận sự tinh tế của hòn đá trong lòng bàn tay, cảm nhận sự bào mòn của thời gian, của những biến đổi không ngừng nghỉ. Mỗi hạt cát, mỗi con sóng đều có một vòng tuần hoàn của riêng nó. Con người cũng vậy. Hắn thầm nhủ.

Trong tâm trí Tạ Trần, những suy tư cuộn trào như những đợt sóng biển. Hắn nhớ lại những lời của Cẩm, về việc tìm kiếm ý nghĩa cuộc sống từ bên trong, về hạnh phúc tự thân, không phụ thuộc vào những định kiến hay kỳ vọng bên ngoài. Hắn liên tưởng đến Thị Trấn Lạc Thủy, nơi sự "mất người" không phải là mất đi nhân tính, mà là mất đi bản sắc, mất đi niềm tin, mất đi ý nghĩa của sự tồn tại. Khi Thiên Đạo suy kiệt, nguồn linh khí cạn khô, những ngành nghề truyền thống dựa vào sự ưu ái của tự nhiên cũng không còn chỗ đứng. Đây chính là một ví dụ ban đầu về cách các cộng đồng phàm nhân sẽ phải tự thích nghi và tìm kiếm con đường mới khi không còn sự phụ thuộc vào tiên đạo.

"Mỗi sự mất mát đều có thể là khởi đầu cho một điều gì đó mới mẻ," Tạ Trần thầm nghĩ, giọng nói nội tâm trầm lắng như tiếng sóng vỗ. "Nếu không còn là ngư dân, thì liệu có thể là người đóng thuyền, người làm mắm, hay người kể chuyện về biển cả cho những thế hệ sau? Hay là người mang những tinh hoa của biển cả đến những nơi xa xôi, những nơi chưa từng biết đến hương vị của muối, của gió, của những câu chuyện cổ tích về đại dương?"

Hắn ngẫm nghĩ về những lời đã nói với Lão Ngư Dân và Thanh Niên Lạc Thủy. Hắn không thể trực tiếp đưa ra lời giải, vì mỗi người phải tự tìm lấy con đường của mình. Nhưng hắn có thể gieo vào họ một hạt mầm của suy nghĩ khác, một tia sáng hy vọng rằng sự kết thúc của một con đường không có nghĩa là chấm dứt tất cả. Nó có thể là khởi đầu cho một sự "tái sinh" khác, nếu biết cách thích nghi, nếu dám nhìn nhận lại giá trị của chính mình và của môi trường xung quanh. Tư tưởng về sự thích nghi, đổi mới và việc tìm kiếm giá trị nội tại được Tạ Trần gieo rắc, sẽ là nền tảng cho sự hình thành 'Nhân Đạo' sau này. Bình thường vĩnh cửu không có nghĩa là tĩnh tại mà là sự thích nghi liên tục.

Tạ Trần nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió biển lùa qua tóc, mang theo vị mặn của đại dương và chút hơi lạnh của hoàng hôn. Hắn không phải là một vị thần, không phải là một tiên nhân có thể ban phát phép màu. Hắn chỉ là một phàm nhân, với trí tuệ và sự thấu hiểu nhân quả, lặng lẽ gieo những hạt mầm tư tưởng vào lòng người. Những câu chuyện về sự lựa chọn cá nhân và cộng đồng như Thị Trấn Lạc Thủy sẽ dần định hình lại xã hội, cho thấy rằng 'bình thường vĩnh cửu' không có nghĩa là tĩnh tại mà là sự thích nghi liên tục.

Hắn mở mắt, ánh nhìn dõi về phía mặt trời đã hoàn toàn khuất dạng, chỉ còn lại những vệt đỏ cam cuối cùng trên nền trời tím sẫm. Tạ Trần ném hòn đá cuội trong tay xuống biển, tạo ra những gợn sóng lan tỏa trên mặt nước, rồi dần dần biến mất vào màn đêm đang buông xuống. Đó cũng là cách mà tư tưởng của hắn hoạt động: không ồn ào, không rầm rộ, nhưng len lỏi vào tâm trí, tạo ra những gợn sóng suy tư, và từ đó, thay đổi.

Hắn đứng dậy, quay lưng lại với biển cả bao la, hướng về phía thị trấn Lạc Thủy đang chìm dần trong bóng tối. Ánh mắt hắn vẫn giữ nguyên vẻ trầm tư, nhưng đã thấp thoáng một tia sáng của sự thấu hiểu, của một niềm tin kiên định vào khả năng thích nghi của con người. Hắn bước đi chậm rãi, không trực tiếp giải quyết vấn đề, nhưng đã gieo vào lòng những ngư���i anh gặp một hạt mầm của suy nghĩ khác, về sự thích nghi và giá trị của việc tự tìm kiếm con đường mới. Những bước chân của hắn, trong ánh hoàng hôn mờ ảo, như đang dẫn lối cho một kỷ nguyên mới của Nhân Gian, nơi con người sẽ tự mình kiến tạo nên tương lai, không cần đến những lời tiên tri hay sự ban phước của Thiên Đạo đã suy tàn.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free