Nhân gian bất tu tiên - Chương 1642: Lạc Ấn Thời Gian: Tiếng Vọng Từ Đất Cũ
Bãi Hoang Yêu Linh, giờ đây đã không còn là cái tên gợi lên sự hoang tàn và chết chóc. Dưới ánh nắng vàng dịu của một buổi chiều tà, nơi đây đã trở thành một bức tranh sống động của sự sống và màu sắc. Những cánh đồng lúa xanh mướt, uốn lượn theo triền đất, reo vui trong gió, hứa hẹn một mùa màng bội thu. Các luống rau xanh tươi, mượt mà trải dài tăm tắp, xen kẽ là những vườn cây ăn quả đang vào vụ thu hoạch, trĩu nặng những trái cây chín mọng, tỏa hương thơm ngào ngạt khắp không gian. Mùi đất ẩm, mùi cây cỏ non, mùi phân hữu cơ nhẹ nhàng hòa quyện với mùi hoa dại thanh khiết, tạo nên một bản giao hưởng của khứu giác, khiến lòng người sảng khoái lạ thường.
Người dân, với gương mặt rạng rỡ và ánh mắt lấp lánh niềm vui, đang hăng say lao động. Tiếng cười nói rộn ràng, tiếng hát hò ngẫu hứng hòa cùng tiếng cuốc xẻng lách cách, tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ những kênh mương nhỏ mà họ đã khéo léo tái tạo, tất cả tạo nên một không khí nhộn nhịp, tràn đầy sức sống. Đây là thành quả của sự kiên trì, trí tuệ, và tinh thần hợp tác không ngừng nghỉ của cả cộng đồng.
Họ đã áp dụng thành công các kỹ thuật canh tác hữu cơ mà Tạ Trần đã gợi mở. Những ụ phân xanh được ủ cẩn thận từ cây dại và rơm rạ, trả lại cho đất những dưỡng chất mà nó cần. Các luống cây luân canh được sắp xếp hợp lý, giúp đất không bị bạc màu và ngăn ngừa sâu bệnh. Những loại cây bản địa như Nguyệt Tuyết Hoa được trồng xen kẽ, không chỉ làm đẹp thêm cho cánh đồng mà còn giúp thanh lọc đất, hút đi những tàn dư yêu khí còn vương vấn từ thời tiên đạo. Họ đã học cách "lắng nghe" đất, "hòa hợp" với đất, và đất đã đáp lại họ bằng những vụ mùa bội thu chưa từng có.
Tạ Trần và Tiểu An chậm rãi đi dạo giữa những luống cây. Ánh nắng vàng dịu cuối chiều mơn man trên làn da, làn gió nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc. Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười bình yên và mãn nguyện. Hắn cảm nhận sự bình yên và sức sống đang trỗi dậy mạnh mẽ từ mảnh đất này, từ chính những con người phàm trần này. Hắn không cần pháp lực cường đại, không cần hô mưa gọi gió, nhưng hắn đã chứng kiến một điều kỳ diệu hơn cả: sự hồi sinh của đất, và sự hồi sinh của chính niềm tin vào con người.
Tiểu An reo hò, chạy nhảy tung tăng giữa các luống rau, đôi mắt y sáng rực niềm vui. Y không ngừng chỉ trỏ những bông hoa đẹp, những quả cà chua chín mọng. Bỗng, y dừng lại bên một cây cà chua, hái một quả chín đỏ, căng mọng, rồi chạy đến đưa cho Tạ Trần.
"Ngon quá tiên sinh ơi! Đất mẹ cho chúng ta đấy!" Tiểu An nói, đôi mắt toát lên vẻ hân hoan, đưa quả cà chua thơm lừng cho hắn.
Tạ Trần khẽ nhận lấy quả cà chua, cảm nhận sự mát lạnh và căng mọng của nó. Hắn cắn một miếng nhỏ, vị chua ngọt thanh mát lan tỏa trong khoang miệng. Hắn gật đầu, ánh mắt đầy trìu mến nhìn Tiểu An. "Đúng vậy. Đất mẹ ban tặng."
Lão Nông, với gương mặt rạng rỡ, bước đến bên Tạ Trần, ánh mắt chứa đựng sự kính phục sâu sắc. Chiếc nón lá ông đội giờ đây không còn vẻ cũ kỹ, mà như một biểu tượng của sự cần cù và trí tuệ. "Tiên sinh, nhìn xem! Đất đã đáp lại chúng tôi rồi! Quả ngọt này, không cần linh lực mà vẫn có được!" Giọng ông đầy tự hào, chỉ tay về phía cánh đồng trĩu quả.
Một nông dân khác, gương mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt sáng ngời, cũng nói chen vào: "Nhờ có tiên sinh gợi ý, chúng tôi mới biết cách 'nói chuyện' với đất! Giờ đây, đất không còn là kẻ thù, mà là một người bạn thân thiết của chúng tôi!"
Tạ Trần chỉ khẽ mỉm cười, không nói gì thêm. Hắn biết, công lao này không thuộc về riêng hắn, mà thuộc về sự kiên trì của những người nông dân, về trí tuệ tập thể của Nhân Gian. Sự thành công của mô hình nông nghiệp hữu cơ tại Bãi Hoang Yêu Linh sẽ không chỉ dừng lại ở đây. Nó sẽ trở th��nh nền tảng và nguồn cảm hứng cho việc phát triển các phương pháp canh tác bền vững, tự chủ trên khắp Nhân Gian, gieo mầm cho một kỷ nguyên mới, nơi con người tìm thấy sự trọn vẹn mà không cần thành tiên. Những hạt mầm không chỉ là cây trồng, mà còn là niềm tin, là hy vọng, là sự kiên cường của phàm nhân. Và đó, chính là sự luân hồi của vạn vật, nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, kiến tạo nên một thế giới của riêng mình, bằng chính đôi tay và trí tuệ của con người.
***
Buổi chiều dần buông, ánh nắng vàng nhạt phủ lên những cánh đồng lúa chín vàng ươm, nhuộm một màu huyền ảo cho Bãi Hoang Yêu Linh. Dù phần lớn diện tích đã được khai hoang thành đất màu mỡ, nhưng ở phía rìa xa, nơi tiếp giáp với những đồi đất còn hoang sơ và lác đác cây bụi, một nhóm trẻ em vẫn đang mải mê với trò chơi "thám hiểm" của chúng. Chúng là những đứa trẻ của làng, lớn lên trong một thế giới không có tiên nhân, không có pháp thuật, nhưng lại tràn đầy trí tò mò và khao khát khám phá. Chúng tin rằng mỗi ngóc ngách của vùng đất này đều ẩn chứa những bí mật kỳ thú, giống như những câu chuyện cổ tích mà ông bà vẫn thường kể.
Tiểu Cương, một cậu bé lanh lợi với mái tóc đen nhánh và đôi mắt sáng ngời, đang dẫn đầu "đoàn thám hiểm" của mình. Quần áo của cậu lấm lem bùn đất, dấu vết của một buổi chiều dài chơi đùa không mệt mỏi. Cậu dùng một cành cây khô làm "kiếm", hăng hái đào bới một gò đất nhỏ, nơi có một rễ cây cổ thụ đã mục ruỗng. Những đứa trẻ khác, Tiểu Mai, Tiểu Đậu, Tiểu Hổ, vây quanh, hò reo cổ vũ. Tiếng cười trong trẻo của chúng vang vọng trong không gian tĩnh lặng của buổi chiều, hòa lẫn với tiếng gió xào xạc qua những đám cỏ lau khô. Mùi đất ẩm, mùi cỏ dại và cả một chút mùi ngai ngái của yêu khí còn vương vấn đâu đó, tạo nên một bản hòa tấu hoang dã mà quen thuộc với lũ trẻ.
"A! Cái gì đây? Cứng quá!" Tiểu Cương đột ngột kêu lên, giọng cậu tràn đầy sự ngạc nhiên. Cành cây trong tay cậu vừa chạm phải một vật rắn chắc dưới lòng đất, khác hẳn với đất mềm hay đá tảng th��ng thường.
Tiểu Mai, cô bé cẩn thận hơn, khẽ nhíu mày. "Đừng phá, có khi là đá ma quỷ đó! Lão Nông nói, những chỗ đất cũ thường có yêu ma ẩn nấp!" Giọng cô bé hơi run run, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi chỗ Tiểu Cương đang đào bới. Lũ trẻ khác cũng có chút sợ hãi, nhưng sự tò mò đã nhanh chóng lấn át nỗi sợ. Chúng xích lại gần hơn, cố gắng nhìn rõ vật thể bí ẩn.
Tiểu Cương không hề sợ hãi. Cậu bé vốn tính hiếu động và gan dạ, càng nghe Tiểu Mai nói vậy lại càng thêm phần hứng thú. Cậu dùng cành cây nhỏ, cẩn thận hơn, cạy lớp đất xung quanh vật thể cứng. Từng chút một, lớp đất mùn, rễ cây nhỏ và sỏi đá được gạt sang một bên. Dưới ánh nắng chiều tà xiên qua kẽ lá, một góc của vật thể dần lộ diện. Đó không phải là một tảng đá tự nhiên xù xì, mà là một phiến đá vuông vức, với những đường nét hoa văn kỳ lạ, được chạm khắc tinh xảo. Những đường nét đó không hề giống với bất kỳ hình vẽ hay ký hiệu nào mà chúng từng thấy trong sách vở hay trên đồ gốm của làng. Chúng là những hình khối ��ối xứng, những vòng tròn đồng tâm, những đường cong uốn lượn như hình ảnh của nước và cây cối, nhưng lại được sắp đặt theo một trật tự bí ẩn, gợi lên cảm giác về một điều gì đó rất cổ xưa, rất thâm sâu.
"Nhìn kìa! Có hình!" Tiểu Cương reo lên, gạt phăng những suy nghĩ về "đá ma quỷ" sang một bên. Cậu bé dùng tay trần, gạt bỏ nốt những hạt đất cuối cùng, để lộ ra toàn bộ một mặt của phiến đá. Phiến đá có màu xám đậm, bề mặt đã bị phong hóa ít nhiều bởi thời gian và đất cát, nhưng những hoa văn vẫn còn khá rõ ràng. Chúng dường như được tạo ra bởi một bàn tay khéo léo, không hề thô kệch hay ngẫu nhiên. Cả lũ trẻ đều sững sờ. Đôi mắt chúng mở to, lấp lánh sự kinh ngạc và phấn khích. Chúng đã tìm thấy một kho báu, một bí mật mà người lớn chưa từng biết đến!
Tiểu Mai, lúc này đã quên đi nỗi sợ hãi ban đầu, cẩn thận chạm tay vào bề mặt phiến đá. "Lạnh quá! Nhưng mà đẹp thật. Giống như... giống như những hình vẽ trong giấc mơ của bà con vậy."
Tiểu Đậu, một cậu bé mũm mĩm, tò m�� hỏi: "Cái này là cái gì vậy Tiểu Cương? Có phải là kho báu của yêu ma không?"
Tiểu Cương lắc đầu, đôi mắt vẫn dán chặt vào phiến đá. "Không phải yêu ma. Cái này... cái này giống như một câu chuyện. Một câu chuyện được kể bằng đá." Cậu bé cảm nhận một luồng khí lạnh lẽo nhưng không hề đáng sợ từ phiến đá, mà là một cảm giác cổ xưa, tĩnh mịch. Cậu chợt nhớ lại lời Lão Nông thường nói: "Đất đai có linh hồn, nó ghi nhớ tất cả." Phiến đá này, có lẽ, chính là một phần của linh hồn ấy. Nỗi tò mò đã hoàn toàn chiếm lấy tâm trí lũ trẻ. Chúng bắt đầu bàn tán xôn xao, tưởng tượng ra vô vàn câu chuyện về nguồn gốc của phiến đá lạ lùng này, về những người đã khắc nên nó, và về những bí mật mà nó cất giấu. Cảnh tượng này, như một lời thì thầm từ quá khứ, đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm trí non nớt của lũ trẻ, gieo vào lòng chúng hạt mầm của sự khám phá và khát vọng tìm hiểu những điều bí ẩn.
***
Đêm về khuya, ánh trăng mờ nhạt treo lơ lửng trên bầu trời trong vắt, rải một lớp bạc mỏng lên mái ngói của Thị Trấn An Bình. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, không khí vẫn tĩnh mịch và ấm cúng. Mùi giấy cũ, mực tàu và trà thanh đạm quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng mà chỉ những người yêu sách mới có thể cảm nh���n trọn vẹn. Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố màu xám nhạt, đang ngồi sau quầy, đôi mắt sâu thẳm ẩn dưới hàng mi dài chăm chú lướt qua từng dòng chữ trong một quyển sách cổ đã ố vàng. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn hắt bóng hắn lên bức tường, khiến hình ảnh hắn càng thêm trầm tư và tĩnh lặng. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, nhưng lại toát ra một khí chất thanh cao, tự tại, như một cây cổ thụ đã trải qua bao phong ba bão táp của nhân thế.
Bên cạnh hắn, Tiểu An ngồi ngay ngắn trên một chiếc ghế thấp, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng. Cậu bé, với vẻ mặt tập trung và đôi mắt tinh anh, đang cẩn thận chép lại những dòng chữ khó hiểu từ một bản kinh Phật cổ mà Tạ Trần đã giao cho. Tiếng cọ quẹt của bút lông trên giấy, tiếng lật sách nhẹ nhàng của Tạ Trần là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên tĩnh trong quán. Tiểu An thường hỏi Tạ Trần về ý nghĩa của những câu chữ đó, và Tạ Trần luôn kiên nhẫn giải thích, không phải bằng những lời lẽ giáo điều, mà bằng những câu chuyện ng��� ngôn sâu sắc, khiến Tiểu An phải suy ngẫm.
Đột nhiên, tiếng cửa quán khẽ mở, phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Một làn gió nhẹ mang theo hơi sương đêm ùa vào, cùng với hai bóng người thấp thoáng. Đó là Lão Nông, tay vẫn cầm chiếc nón lá quen thuộc, và đi bên cạnh ông là Tiểu Cương, khuôn mặt lấm lem bùn đất nhưng đôi mắt sáng rực vẻ phấn khích. Cả hai đều thở hổn hển, như vừa trải qua một hành trình dài và gấp gáp, nhưng trên gương mặt họ lại hiện rõ sự kinh ngạc và mừng rỡ khó tả.
"Tiên sinh Tạ Trần, chúng tôi có một chuyện lạ muốn bẩm báo!" Lão Nông vừa bước vào đã cất tiếng, giọng ông hơi hụt hơi nhưng đầy vẻ nghiêm trọng, không giấu nổi sự phấn khích. Ông bước nhanh đến trước quầy, cúi người hành lễ.
Tạ Trần ngẩng đầu lên, đặt quyển sách xuống một cách nhẹ nhàng. Đôi mắt hắn khẽ chớp, nhìn Lão Nông và Tiểu Cương một lượt, rồi mỉm cười thanh đạm. "Chuyện gì mà khiến lão huynh và Tiểu Cương lại hăm hở đến vậy, bất chấp màn đêm xuống?" Giọng hắn trầm ấm, điềm tĩnh, không hề có chút ngạc nhiên hay vội vã nào. Hắn đã quen với việc người dân trong làng tìm đến hắn mỗi khi có điều gì đó bất thường hoặc cần lời khuyên.
Tiểu Cương không đợi Lão Nông nói, cậu bé đã vội vàng chen vào, giọng nói líu lo, đầy vẻ tự hào và phấn khích. "Là những tảng đá có khắc hình! Chúng con tìm thấy dưới đất ở Bãi Hoang Yêu Linh, tiên sinh! To lắm, mà hình vẽ lạ lắm!" Cậu bé đưa bàn tay nhỏ xíu, lấm lem đất cát, cố gắng diễn tả kích thước và hình dạng của phiến đá.
Lão Nông gật đầu lia lịa, xác nhận lời Tiểu Cương. "Đúng vậy, tiên sinh. Ban đầu lũ trẻ chỉ nghĩ là đá tảng bình thường, nhưng khi tôi đến xem, hóa ra đó là một phiến đá lớn, vuông vức, với những hoa văn... những hoa văn mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Nó không giống với bất kỳ ký hiệu nào của tiên đạo, cũng không giống những hình vẽ trên đồ dùng của phàm nhân chúng tôi. Cảm giác như nó đến từ một thời rất xa xưa." Lão Nông vừa nói vừa lấy một mẩu than củi và một mảnh giấy rách từ trong túi ra, cẩn thận vẽ lại một vài đường nét hoa văn mà ông còn nhớ được. Những đường cong uốn lượn, những hình tròn đan xen, và những chấm nhỏ được sắp xếp có vẻ như có quy luật.
Tạ Trần chăm chú nhìn vào những hình vẽ nguệch ngoạc của Lão Nông, đôi mắt sâu thẳm khẽ nheo lại. Hắn không nói gì ngay, chỉ lẳng lặng quan sát, như đang cố gắng thấu hiểu một bức tranh trừu tượng. Sau một lúc im lặng, hắn nhẹ nhàng đưa tay vuốt nhẹ lên mép sách. "Đất đai không chỉ nuôi dưỡng sự sống mà còn cất giữ ký ức. Mỗi tấc đất, mỗi viên đá đều có câu chuyện riêng của nó. Có lẽ, những gì các vị tìm thấy không phải là một viên đá vô tri, mà là một trang sử đã bị lãng quên, một lời thì thầm từ quá khứ."
Hắn dừng lại, ánh mắt trầm ngâm quét qua gương mặt đầy hy vọng của Lão Nông và sự háo hức của Tiểu Cương. "Hãy lắng nghe nó kể chuyện, và tìm kiếm những gì nó muốn nói với các vị. Mảnh đất mà các vị đang vun trồng, nó không chỉ là đất đai cằn cỗi bị yêu khí xâm lấn, mà còn là nơi đã từng chứng kiến biết bao đổi thay, biết bao nền văn minh. Đôi khi, những tri thức vĩ đại nhất lại không nằm trên những đỉnh núi cao của tiên nhân, mà ẩn mình sâu dưới lòng đất, trong sự tĩnh lặng của thời gian."
Thư Đồng Tiểu An, người vẫn ngồi yên lặng chép bài, ngẩng đầu lên, đôi mắt tò mò nhìn Tạ Trần. Cậu bé chăm chú lắng nghe từng lời của tiên sinh, rồi lại cẩn thận ghi chép lại những lời gợi mở triết lý ấy vào cuốn sổ của mình. "Tiên sinh Tạ Trần nói, đất đang kể chuyện!" cậu bé lẩm bẩm, như thể đang khám phá ra một bí mật vĩ đại. Ánh mắt cậu bé dường như đã nhìn thấy một thế giới khác, một thế giới mà đất đá cũng có thể nói năng.
Lão Nông và Tiểu Cương nhìn nhau, trong lòng dấy lên một cảm giác vừa kính phục vừa bối rối. Họ đến đây mong Tạ Trần cho một lời giải đáp trực tiếp, một phép màu nào đó để hiểu được những phiến đá kia. Nhưng Tạ Trần lại không làm vậy. Hắn chỉ gieo vào lòng họ một hạt mầm của sự suy ngẫm, một hướng đi để tự mình tìm kiếm. Hắn không ban phát tri thức, mà gợi mở con đường dẫn đến tri thức. Điều này làm Lão Nông nhớ l���i cách Tạ Trần đã hướng dẫn họ "lắng nghe đất" để cải tạo Bãi Hoang Yêu Linh. Hắn nhận ra, Tạ Trần không phải là một tiên nhân ban phép, mà là một người thầy chỉ lối, người thắp lên ngọn lửa trí tuệ trong mỗi con người.
"Vậy... chúng tôi phải làm gì đây, tiên sinh?" Lão Nông hỏi, giọng có chút bối rối nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ kiên định mới. Ông hiểu rằng, Tạ Trần muốn họ tự mình khám phá, tự mình tìm ra câu trả lời.
Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. "Đất đai đã ban tặng cho các vị một vụ mùa bội thu, giờ đây, nó lại ban tặng cho các vị một món quà khác, một món quà của tri thức. Hãy dùng chính đôi tay, khối óc và sự kiên nhẫn của mình mà đón nhận. Hãy cẩn thận, tỉ mỉ, như khi các vị chăm sóc từng hạt mầm, từng luống rau. Hãy hợp sức lại, cùng nhau giải mã. Có lẽ, trong đó ẩn chứa những điều mà con người đã lãng quên từ rất lâu, những tri thức có thể giúp ích cho cuộc sống của Nhân Gian chúng ta."
Hắn lại nhìn Tiểu Cương, ánh mắt đầy trìu mến. "Và con, Tiểu Cương, con là người đầu tiên tìm thấy. Con hãy là người đầu tiên lắng nghe tiếng nói của những phiến đá ấy. Đừng sợ hãi, mà hãy tò mò. Tò mò là khởi nguồn của mọi khám phá."
Tiểu Cương gật đầu lia lịa, trái tim cậu bé đập thình thịch vì phấn khích. Cậu cảm thấy mình đang gánh vác một trọng trách lớn lao, một sứ mệnh mà tiên sinh Tạ Trần đã giao phó. Lão Nông cũng cúi đầu, ánh mắt đầy sự tôn kính và quyết tâm. Ông biết, một hành trình mới lại bắt đầu, một hành trình không chỉ khai phá đất đai mà còn khai phá cả lịch sử và tri thức của Nhân Gian. Tạ Trần nhìn họ rời đi, lòng hắn tràn đầy sự mãn nguyện. Hắn đã thấy những hạt mầm tri thức được gieo, và giờ đây, chúng sẽ tự mình nảy nở, tự mình lớn lên, không cần bất kỳ sự can thiệp nào của tiên đạo hay pháp thuật. Điều này không chỉ là một khám phá nhỏ, mà là một bước ngoặt lớn, một minh chứng cho sự "luân hồi của vạn vật", nơi các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, kiến tạo nên một thế giới của riêng mình, bằng chính đôi tay và trí tuệ của con người.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của bình minh vừa xuyên qua màn sương mỏng, rải những vệt vàng óng ả lên những cánh đồng lúa còn đọng sương đêm, toàn bộ khu vực rìa Bãi Hoang Yêu Linh đã trở nên sôi động lạ thường. Tin tức về "những tảng đá kể chuyện" mà lũ trẻ đã tìm thấy đã lan truyền khắp làng nhanh hơn cả gió. Mọi người, từ những nông dân chất phác đến những người phụ nữ tảo tần, đều tò mò và háo hức. Họ tụ tập lại, ánh mắt đổ dồn về gò đất nhỏ nơi Tiểu Cương đã phát hiện ra phiến đá đầu tiên. Khu vực di tích đã được Lão Nông và một vài nông dân có kinh nghiệm khoanh vùng cẩn thận bằng những sợi dây thừng và cành cây, để đảm bảo không ai vô tình giẫm đạp hay làm hư hại những vật phẩm cổ xưa.
Dưới sự chỉ đạo của Lão Nông, một nhóm nông dân khỏe mạnh, tay cầm cuốc, xẻng, và cả những dụng cụ thô sơ hơn như que gỗ, gáo dừa, đang cẩn thận tiến hành khai quật. Không khí làm việc không hề ồn ào, mà thay vào đó là sự t��p trung cao độ và thái độ tôn kính. Tiếng cuốc xẻng va vào đất đá vang lên lách cách đều đặn, nhưng không hề thô bạo. Mọi người đều thấm nhuần lời dặn dò của Lão Nông: "Cẩn thận, đừng làm hỏng những hình vẽ này. Chúng ta không biết chúng có ý nghĩa gì, nhưng chắc chắn chúng là di vật của tổ tiên chúng ta."
Lão Nông, với chiếc nón lá đã ngả màu sương gió, đứng giữa đám đông, đôi mắt tinh anh quét qua từng người, từng góc khai quật. Ông không chỉ là người chỉ huy mà còn là người truyền cảm hứng, nhắc nhở mọi người về giá trị của những gì họ đang làm. Lão Nông đã từng có lúc hoài nghi, từng có lúc chỉ biết đến cày cấy theo những gì đã được truyền lại từ đời này sang đời khác. Nhưng sau khi được Tạ Trần gợi mở, ông đã học cách "lắng nghe đất", và giờ đây, ông hiểu rằng đất đai không chỉ cho họ lương thực, mà còn cho họ những câu chuyện, những tri thức đã bị thời gian vùi lấp.
Từng lớp đất mùn, từng viên sỏi nhỏ được nhẹ nhàng gạt bỏ. Dưới lớp đất dày đặc, những phiến đá vuông vức khác dần dần lộ diện. Chúng không đơn lẻ mà xếp đặt cạnh nhau một cách có trật tự, tạo thành một phần của một kiến trúc ngầm phức tạp. Những bức tường đá cổ xưa, những bậc thang ẩn mình dưới lòng đất, những đường rãnh được chạm khắc tinh xảo – tất cả đều gợi lên hình ảnh của một công trình vĩ đại, được xây dựng bởi một nền văn minh đã biến mất từ lâu. Không khí xung quanh khu di tích phảng phất mùi đất ẩm và rêu phong cổ kính, như một hơi thở từ quá khứ xa xăm.
"Hoa văn này giống như những gì tổ tiên ta kể về cách xem mùa màng!" Một nông dân trẻ tuổi, gương mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt sáng ngời, đột nhiên kêu lên. Anh ta chỉ vào một phiến đá lớn, trên đó khắc hình một vòng tròn lớn được chia thành nhiều phần, mỗi phần lại có những ký hiệu nhỏ hơn tượng trưng cho cây cối, mặt trời, và mặt trăng. "Ông nội tôi từng nói, ngày xưa, người ta nhìn vào mặt trăng và vị trí các vì sao để biết khi nào gieo hạt, khi nào thu hoạch. Cái này... cái này giống y như vậy!"
Những người khác xúm lại, cùng nhau chiêm ngưỡng. Đúng vậy, những hoa văn trên đá ngày càng rõ nét, mô tả các chu kỳ của mặt trời, mặt trăng, các loài cây và dòng nước. Chúng không chỉ là những hình ảnh đơn thuần mà còn là những biểu đồ phức tạp, thể hiện một sự hiểu biết sâu sắc về tự nhiên, về sự vận động của vũ trụ và ảnh hưởng của nó đến nông nghiệp. Đó là một tri thức hoàn toàn thuộc về phàm nhân, không hề có dấu vết của linh lực hay pháp thuật, nhưng lại tinh vi và chính xác đến kinh ngạc. Đây là một nền khoa học của riêng người phàm, được đúc kết từ hàng ngàn năm quan sát và chiêm nghiệm.
Tiểu An, đi cùng Lão Nông, chăm chú quan sát mọi thứ. Cậu bé không tham gia đào bới, nhưng lại tỉ mỉ ghi chép vào cuốn sổ của mình. Cậu so sánh những hoa văn trên đá với những câu chuyện dân gian, những bài đồng dao mà cậu bé biết từ khi còn nhỏ. Một hình vẽ giống như mặt trời mọc và lặn, một hình khác mô tả dòng chảy của nước qua các khe núi, một hình nữa lại giống như một loại cây trồng đang nảy mầm.
"Tiên sinh Tạ Trần nói đúng, đất đang kể chuyện!" Tiểu An thốt lên, đôi mắt mở to. "Những hoa văn này... chúng giống như những câu đố mà đất muốn chúng ta giải! Giống như lời bà nội kể về Thần Nông, người đã dạy dân trồng trọt, gặt hái." Cậu bé cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ giữa những phiến đá cổ xưa này và những câu chuyện truyền thuyết của làng mình. Nó không phải là phép thuật, mà là một loại trí tuệ cổ xưa, một di sản của tổ tiên phàm nhân.
Lão Nông gật đầu tán thành. "Đúng vậy, Tiểu An. Những thứ này không phải do tiên nhân tạo ra. Đây là của người phàm, của tổ tiên chúng ta. Họ đã sống ở mảnh đất này, đã biết cách hòa hợp với nó, và đã để lại những tri thức này cho con cháu." Ông cảm thấy một niềm tự hào trào dâng trong lòng. Những gì họ đang khám phá không phải là tàn dư của tiên đạo, mà là bằng chứng về sự vĩ đại của chính Nhân Gian, một nền văn minh phàm nhân đã bị lãng quên, với những tri thức và công nghệ "thuận tự nhiên" có thể còn tiên tiến hơn cả những gì tiên đạo từng biết, đặc biệt trong lĩnh vực nông nghiệp và kiến trúc.
Cộng đồng nông dân làm việc không ngừng nghỉ, với tinh thần hợp tác cao độ. Họ không chỉ đào bới, mà còn bảo vệ, ghi chép, và cố gắng suy luận. Mỗi khi một phiến đá mới lộ diện, họ lại dừng lại, cùng nhau thảo luận về ý nghĩa của những hoa văn. Dù không có kiến thức chuyên môn hay "phép thuật" hỗ trợ, nhưng bằng sự kiên trì, trí tuệ tập thể và khả năng quan sát tinh tế, họ dần dần ghép nối những mảnh ghép của quá khứ. Họ nhận ra rằng những phiến đá này không chỉ là những hình vẽ trang trí, mà là một hệ thống tri thức phức tạp về chu kỳ tự nhiên, về cách trồng trọt, về thủy lợi, và thậm chí có thể là cả về cách dự đoán thời tiết.
Sự tò mò của họ ngày càng lớn. Họ muốn biết ai đã xây dựng nên công trình này, tại sao nó lại bị chôn vùi, và những tri thức nào khác mà nó còn cất giữ. Đây không chỉ là một khám phá khảo cổ, mà còn là một cuộc tái khám phá bản thân, một sự khẳng định về giá trị và khả năng của phàm nhân. Tạ Trần, dù không có mặt, nhưng những lời gợi mở của hắn đã thắp lên ngọn lửa tri thức trong lòng mỗi người. Hắn là người "đốt lửa" cho ngọn đuốc tri thức, khuyến khích con người tự mình tìm kiếm và học hỏi từ quá khứ và thiên nhiên.
Họ tin rằng di tích này có thể chứa đựng những "lời giải" cho các vấn đề môi trường hoặc tài nguyên trong tương lai, được viết bằng ngôn ngữ của thiên nhiên và đất đai. Việc khám phá này không chỉ là một hành động đơn thuần của sự tò mò, mà còn là nền móng cho sự phát triển tri thức và văn minh của kỷ nguyên Nhân Gian mới, một kỷ nguyên mà con người sẽ tự lực cánh sinh, tự mình kiến tạo nên một thế giới thịnh vượng mà không cần dựa dẫm vào bất kỳ sức mạnh siêu nhiên nào. Tiếng cuốc xẻng vẫn đều đặn vang lên, như một bản hùng ca của sự kiên trì và khám phá, ngân vang trên mảnh đất đã hồi sinh, nơi những bí mật cổ xưa đang dần được hé lộ, mở ra một chân trời mới cho Nhân Gian.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.