Nhân gian bất tu tiên - Chương 1643: Di Tích Thầm Thì: Tiếng Gọi Từ Ký Ức Nhân Gian
Tiếng cuốc xẻng vẫn đều đặn vang lên trên mảnh đất đã hồi sinh, nơi những bí mật cổ xưa đang dần được hé lộ, mở ra một chân trời mới cho Nhân Gian. Ánh nắng buổi sớm mai vẫn còn dịu nhẹ, trải một tấm voan vàng nhạt lên Bãi Hoang Yêu Linh, nơi giờ đây không còn vẻ hoang phế mà mang một sinh khí mới, đầy ắp sự tò mò và khát khao khám phá. Gió nhẹ lướt qua những ngọn cây non mới mọc, mang theo mùi đất ẩm đặc trưng và hương rêu phong từ những phiến đá cổ đang dần lộ diện.
Một vài nông dân, với đôi tay chai sạn quen cầm cày bừa, giờ đây lại cẩn trọng dùng những chiếc xẻng nhỏ, những cây chổi mềm để làm sạch lớp đất và rêu phong bám trên mặt những phiến đá. Họ làm vi���c không ngừng nghỉ, nhưng không hề vội vã, mỗi động tác đều chứa đựng sự kính trọng đối với quá khứ. Những phiến đá, bị thời gian và đất đai chôn vùi, giờ đây hiện ra với những hoa văn tinh xảo, những đường nét kỳ lạ mà không ai trong số họ từng thấy qua. Chúng không giống bất kỳ ký tự nào họ biết, cũng không phải là những hình vẽ trang trí đơn thuần. Chúng là những ẩn số, những câu đố thầm thì từ sâu thẳm lòng đất.
Lão Nông, với vóc dáng gầy guộc nhưng đôi mắt tinh anh, cúi gằm người bên một phiến đá lớn nhất, tay vuốt ve những đường khắc sâu hoắm. Khuôn mặt sạm nắng của ông hằn lên vẻ suy tư sâu sắc. Mấy ngày nay, kể từ khi những phiến đá này được tìm thấy, ông đã dành gần như toàn bộ thời gian rảnh rỗi của mình ở đây, cố gắng tìm kiếm một lời giải đáp. Nhưng mọi nỗ lực đều như mò kim đáy bể.
“Những ký hiệu này... chẳng giống chữ viết của chúng ta chút nào,” Lão Nông thở dài, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió xào xạc. Ông ngẩng đầu nhìn Thư Đồng Tiểu An, người đang chăm chú vẽ lại một phần hoa văn vào cuốn sổ của mình. “Liệu có phải là một loại mật mã mà chúng ta không thể giải?” Giọng ông chất chứa sự bối rối, pha lẫn chút nản lòng. Sự hăng hái ban đầu giờ đây đang dần nhường chỗ cho nỗi hoài nghi. Liệu những tri thức cổ xưa này có phải đã vĩnh viễn mất đi cùng thời gian?
Tiểu An, gầy gò nhưng đôi mắt toát lên vẻ thông minh lạ thường, ngẩng đầu lên. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ, nhưng động tác ghi chép lại vô cùng cẩn trọng, tỉ mỉ. “Con đã thử hỏi các cụ già trong làng, họ cũng chưa từng thấy bao giờ. Chỉ có nhắc đến những câu chuyện mơ hồ về 'người xưa' sống hòa mình với đất mẹ, nhưng không có gì rõ ràng.” Cậu bé dừng bút, nhìn vào những đường nét uốn lượn trên đá, cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ. Những câu chuyện cổ mà bà nội cậu thường kể về Thần Nông, về những người biết lắng nghe tiếng nói của đất, cứ hiện lên trong tâm trí cậu. Có phải những hoa văn này chính là "tiếng nói" ấy, được khắc ghi lại?
Tiểu Cương và các trẻ em khác, với sự hiếu động vốn có, lẩn quẩn xung quanh khu di tích. Chúng không hiểu hết sự phức tạp của công việc người lớn, nhưng lại bị thu hút bởi sự bí ẩn của những phiến đá. Chúng bắt chước người lớn, dùng những cành cây nhỏ cạo cạo lớp đất trên đá, đôi khi lại chơi đùa với những mảnh gốm vỡ không đáng kể. Tiếng cười đùa trong trẻo của chúng, tiếng xô đẩy nho nhỏ, tạo thành một bản hòa âm đối lập với không khí trầm tư của người lớn. Sự hăng hái của chúng, dù ngây thơ, lại là một lời nhắc nhở về sự sống động, về tương lai mà những người lớn đang cố gắng kiến tạo.
Một nông dân trẻ tuổi, mồ hôi nhễ nhại, dùng tay áo lau trán. Anh ta vừa đào được một mảnh vỡ lớn, có vẻ như là một phần của bức tường lớn hơn. “Chúng ta đào được thêm vài mảnh vỡ lớn, có vẻ như là một phần của bức tường lớn hơn,” anh ta nói, giọng hơi hụt hơi. “Nhưng không biết phải nối chúng lại thế nào, và để làm gì.” Anh ta nhìn quanh, ánh mắt đầy vẻ cầu thị. Họ đã quen với việc trồng trọt, gặt hái, những công việc thực tế, nhìn thấy được thành quả. Còn công việc này, nó quá trừu tượng, quá xa vời.
Những người khác cũng gật đầu đồng tình. Càng đào sâu, càng thấy quy mô của di tích này lớn hơn họ tưởng. Những phiến đá không chỉ nằm rải rác mà dường như tạo thành một cấu trúc phức tạp, một mê cung của những ký hiệu và hình vẽ. Mùi đất ẩm và rêu phong càng lúc càng nồng, mang theo hơi thở của ngàn năm. Họ cảm thấy mình đang đứng trước một cánh cửa lớn của quá khứ, nhưng lại không có chìa khóa.
Sự bối rối của họ ngày càng tăng. Họ đã dốc sức, dốc lòng, nhưng dường như càng cố gắng, bí ẩn lại càng thêm dày đặc. Những ký hiệu trên đá không chỉ là những đường nét vô tri, mà là cả một hệ thống tri thức, một ngôn ngữ mà họ không thể nào hiểu được. Dù không có dấu vết của tiên đạo hay pháp thuật, nhưng sự tinh xảo và phức tạp của chúng lại khiến họ cảm thấy nhỏ bé. Niềm tự hào về một nền văn minh phàm nhân cổ xưa vẫn còn đó, nhưng làm thế nào để tiếp cận nó, để hiểu được nó, lại là một câu hỏi quá lớn.
Tiếng chim hót xa xăm vọng lại từ rừng cây, như một lời nhắc nhở về sự rộng lớn của tự nhiên, và về sự nhỏ bé của con người trước dòng chảy vô tận của thời gian. Những người nông dân vẫn kiên trì, họ tin rằng, như Tạ Trần từng nói, đất đai không chỉ nuôi dưỡng sự sống mà còn cất giữ ký ức. Vấn đề là, làm sao để lắng nghe được những ký ức ấy, khi ngôn ngữ đã trở nên xa lạ? Câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí Lão Nông và Tiểu An, thôi thúc họ tìm đến người mà họ tin tưởng nhất để tìm kiếm một sự chỉ dẫn, dù chỉ là một lời gợi mở nhỏ nhoi. Họ hiểu rằng, những gì họ đang làm không chỉ là đào bới những phiến đá, mà là đang cố gắng vén bức màn của thời gian, tìm về cội nguồn của chính mình, của Nhân Gian.
***
Khi chiều tà buông xuống, nhuộm quán sách nhỏ của Tạ Trần trong một màu nắng vàng dịu, Lão Nông và Thư Đồng Tiểu An đã ngồi đối diện với Tạ Trần. Quán sách vẫn giữ vẻ yên bình và cổ kính vốn có. Mùi giấy cũ, mực và gỗ ấm áp quyện vào nhau, tạo nên một không khí tĩnh lặng, đ���y chất triết lý. Tạ Trần, với thân hình gầy gò của một thư sinh, làn da trắng nhợt và đôi mắt sâu thẳm, vẫn trầm tĩnh như thường lệ. Anh ngồi tựa lưng vào ghế gỗ, chậm rãi nhấp một ngụm trà, động tác thanh thoát và nhẹ nhàng, như thể thời gian cũng phải chậm lại theo từng cử chỉ của anh.
Trước mặt Tạ Trần, trên chiếc bàn gỗ đã cũ, Lão Nông và Tiểu An trải ra những bản phác thảo chi tiết các ký hiệu, hoa văn và cả những mô hình kiến trúc thô sơ mà họ đã cố gắng tái hiện từ di tích. Nét mặt của Lão Nông pha lẫn sự hào hứng khi kể về những gì họ đã tìm thấy, nhưng cũng không giấu được vẻ bối rối, lo lắng khi đối mặt với sự bí ẩn không lời giải. Tiểu An, với đôi mắt toát lên vẻ thông minh, bổ sung thêm những chi tiết mà cậu bé đã ghi chép, giọng nói đầy nhiệt huyết nhưng cũng chất chứa một nỗi băn khoăn sâu sắc.
“Tiên sinh, chúng con đã cố gắng hết sức,” Lão Nông bắt đầu, giọng ông hơi khàn đi vì mệt mỏi và cả vì sự thất vọng ngấm ngầm. “Nhưng những ký hiệu này quá khó hiểu. Con sợ chúng con sẽ không thể nào giải mã được bí mật của chúng, và rồi chúng sẽ lại bị lãng quên, như cách mà chúng đã từng bị chôn vùi dưới lòng đất hàng ngàn năm.” Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy hy vọng, như thể Tạ Trần là người duy nhất có thể soi sáng con đường cho họ.
Tiểu An gật đầu lia lịa, thêm vào: “Những gì chúng con tìm được dường như kể về một thời đại mà con người sống rất gần gũi với tự nhiên, nhưng không có dấu vết của tu tiên hay pháp thuật. Chúng con không biết phải làm gì với chúng, tiên sinh. Chúng con muốn hiểu, muốn học hỏi từ tổ tiên, nhưng không có cách nào.” Cậu bé chỉ vào một bản phác thảo có hình mặt trời và mặt trăng, cùng với các biểu tượng của mùa màng và nước. “Chúng con đã thử hỏi những người già nhất làng, nhưng họ cũng chỉ biết những câu chuyện mơ hồ, không ai biết những ký hiệu này có ý nghĩa gì.”
Tạ Trần đặt chén trà xuống, tiếng va chạm nhẹ của gốm sứ với mặt bàn gỗ vang lên thanh thúy trong không gian tĩnh mịch. Anh nhìn vào những bản phác thảo, đôi mắt sâu thẳm dường nh�� có thể nhìn thấu vạn vật. Một làn gió nhẹ luồn qua cửa sổ mở hờ, làm lay động những trang sách cũ trên giá, mang theo mùi mực và giấy sờn. Anh không vội vàng trả lời, mà để cho những lời băn khoăn của Lão Nông và Tiểu An lắng đọng, để họ tự cảm nhận sự cấp bách và ý nghĩa của vấn đề.
“Đừng vội vàng tìm lời giải,” Tạ Trần trầm tĩnh nói, giọng anh trầm ấm nhưng vang vọng, như một tiếng chuông chùa giữa chốn thiền môn. “Ký ức không phải lúc nào cũng là những dòng chữ rành mạch. Đôi khi, nó là tiếng vọng từ đất, từ những câu chuyện, những bài hát mà người xưa đã để lại. Các ngươi đã từng nghe về những câu chuyện cổ của làng mình chưa? Những bài đồng dao mà bà cố các ngươi vẫn hát, những huyền thoại về những vị thần nông, những người đã dạy dân trồng trọt, gặt hái? Có khi nào, những ký hiệu này chính là những mảnh ghép của những câu chuyện ấy, được thể hiện bằng một ngôn ngữ khác?”
Anh khẽ lật một trang sách cũ trên bàn, một cuốn sách đã ngả màu ố vàng, những nét chữ Hán Việt cổ được viết tay cẩn thận. “Di tích này, có thể không cần phải 'giải mã' hoàn toàn để hiểu giá trị của nó. Giá trị nằm ở chính hành trình các ngươi đang đi, ở sự gắn kết và lòng kính trọng mà các ngươi dành cho quá khứ. Bảo tồn không chỉ là giữ gìn những khối đá, mà là giữ gìn tinh thần của những người đã tạo ra chúng, để họ không bị lãng quên trong dòng chảy thời gian.”
Lời nói của Tạ Trần như một làn nước mát lành tưới lên tâm hồn đang khô cằn của Lão Nông và Tiểu An. Họ chợt nhận ra, mình đã quá tập trung vào việc “giải mã” một cách lý trí, mà quên đi việc “cảm nhận” bằng trái tim, bằng những câu chuyện đã ăn sâu vào tiềm thức của mỗi người phàm. Những lời gợi mở của Tạ Trần không phải là một câu trả lời trực tiếp, mà là một hướng đi, một ngọn đèn soi sáng con đường mờ mịt. Anh không trực tiếp đưa ra kiến thức, mà khuyến khích họ tự mình tìm kiếm, tự mình kết nối.
Lão Nông nhìn những bản phác thảo một lần nữa, nhưng lần này ánh mắt ông đã khác. Không còn là sự bối rối, mà là một tia sáng của sự thấu hiểu. Những câu chuyện cổ về "Thần Nông", về những người biết "nói chuyện với đất", bỗng trở nên sống động hơn bao giờ hết. Có thể những ký hiệu này không phải là chữ viết, mà là những hình ảnh, những biểu tượng, những "ngôn ngữ của đất" mà tổ tiên họ đã dùng để ghi lại tri thức, để truyền lại cho con cháu.
Tiểu An đặt bút xuống, đôi mắt cậu bé mở to. Cậu nhớ lại những bài đồng dao mà bà nội vẫn hát ru, những câu chuyện về chu kỳ của mùa màng, về sự giao hòa giữa con người và thiên nhiên. “Tiên sinh nói đúng,” cậu bé thì thầm. “Có lẽ chúng con đã quá cứng nhắc. Chúng con sẽ thử nhìn chúng bằng một cách khác, lắng nghe những câu chuyện mà chúng muốn kể, thay vì chỉ cố gắng đọc chúng.”
Tạ Trần chỉ mỉm cười nhẹ. Anh không nói thêm lời nào, mà chỉ rót thêm trà vào chén của Lão Nông và Tiểu An. Sự tĩnh lặng của anh, sự điềm tĩnh trong từng cử chỉ, đã truyền cho họ m��t nguồn năng lượng và sự bình an. Họ hiểu rằng, đây không phải là một bài toán cần lời giải nhanh chóng, mà là một hành trình dài, một sự kết nối sâu sắc với cội nguồn. Di tích này không chỉ là những phiến đá vô tri, mà là một phần ký ức của Nhân Gian, một minh chứng cho sự vĩ đại của phàm nhân, và việc bảo tồn nó chính là bảo tồn tinh thần bất diệt của con người. Sự thức tỉnh về lịch sử và cội nguồn này sẽ củng cố bản sắc 'Nhân Đạo' của cộng đồng, giúp họ vững vàng hơn trước mọi thử thách và ảnh hưởng từ bên ngoài, định hình nên văn minh của kỷ nguyên mới.
***
Khi ánh hoàng hôn rực rỡ bắt đầu nhuộm cam cả bầu trời Bãi Hoang Yêu Linh, nơi phế tích cổ xưa đã được khai quật, một không khí hoàn toàn khác đã bao trùm nơi này. Không còn là sự bối rối hay nản lòng, thay vào đó là một ý chí chung, một tinh thần đoàn kết mạnh mẽ. Cộng đồng nông dân, bao gồm cả Lão Nông, Thư Đồng Tiểu An, Tiểu Cương và các trẻ em, cùng quây quần bên di tích, nhưng không phải để đào bới một cách vô vọng. Thay vào đó, họ đang tổ chức, phân chia công việc, và bắt đầu những bước đầu tiên trong việc bảo tồn di sản của mình.
Gió nhẹ vẫn thổi, mang theo mùi đất và cỏ dại, nhưng giờ đây hòa lẫn với mùi khói bếp thoảng nhẹ từ xa, gợi lên sự ấm áp của những mái nhà. Những phiến đá cổ, đã được làm sạch phần nào, hiện lên rõ nét hơn dưới ánh sáng vàng cam của buổi chiều tà. Chúng không còn là những khối đá xa lạ, mà đã trở thành một phần của họ, một phần của lịch sử mà họ đang dần khám phá và xây dựng lại.
Lão Nông đứng dậy, đôi mắt tinh anh của ông quét một vòng quanh những người đang làm việc. Khuôn mặt ông, dù vẫn còn hằn nét mệt mỏi, giờ đây ánh lên một niềm kiên định và tự hào. “Tiên sinh nói đúng,” ông cất tiếng, giọng ông vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng. “Chúng ta không cần phải hiểu hết mọi thứ ngay lập tức. Quan trọng là chúng ta không để những ký ức này bị mai một. Đây là cội nguồn của chúng ta, và chúng ta sẽ bảo vệ nó.” Lời nói của ông không chỉ là một tuyên bố, mà là một lời thề nguyện, một sự khẳng định về trách nhiệm của mỗi người đối với quá khứ.
Dưới sự hướng dẫn của Lão Nông, một nhóm nông dân trẻ tuổi bắt đầu dựng các cọc gỗ, đóng chúng xuống đất một cách chắc chắn, căng dây để khoanh vùng bảo vệ khu vực di tích. Tiếng đóng cọc "thùm thùm" vang lên đều đặn, như nhịp đập của một trái tim tập thể, mạnh mẽ và kiên cường. Cảm giác chắc chắn khi đóng cọc gỗ xuống đất, tạo ra những ranh giới rõ ràng, mang lại cho họ một sự an tâm.
Tiểu An, với cuốn sổ và cây bút chì trên tay, đang hướng dẫn một nhóm trẻ em ngồi xổm bên cạnh những phiến đá, cẩn thận vẽ lại những hoa văn. “Con sẽ hướng dẫn các em nhỏ ghi chép lại tất cả những gì chúng ta tìm thấy, và cả những câu chuyện mà mọi người kể về vùng đất này,” cậu bé nói, đôi mắt sáng rỡ. “Để đời sau biết rằng, trước khi có tiên đạo, chúng ta cũng đã có một lịch sử huy hoàng của phàm nhân. Đây là của chúng ta, là niềm tự hào của chúng ta.” Những đứa trẻ, với vẻ mặt hào hứng và đôi bàn tay nhỏ bé, tỉ mẩn sao chép từng đường nét, từng biểu tượng. Một số khác thì hào hứng kể lại những câu chuyện cổ mà chúng mới được nghe từ người lớn, những câu chuyện về Thần Nông, về những người biết lắng nghe tiếng nói của đất, biến di tích thành một "trường học" mở, nơi lịch sử được truyền miệng và lưu giữ.
Một nông dân trẻ đang đóng cọc gỗ, mồ hôi lấm tấm trên trán, cất tiếng. “Chúng ta sẽ dựng hàng rào bảo vệ chắc chắn, và tìm cách gia cố những chỗ đá bị phong hóa. Nơi này sẽ là niềm tự hào của An Bình chúng ta!” Anh ta nhìn những phiến đá, không còn là sự bối rối mà là một niềm kiêu hãnh. Sự hợp tác và tinh thần khám phá của cộng đồng đã trở thành nền tảng cho sự phát triển tri thức và văn minh của kỷ nguyên Nhân Gian mới.
Tiểu Cương, hào hứng hơn bao giờ hết, giơ cao bản vẽ của mình lên, khoe với mọi người. “Cháu sẽ vẽ thật đẹp những bông hoa trên đá này, để mọi người cùng xem!” Trên bản vẽ của cậu bé, những hoa văn cổ xưa đã được tái hiện một cách ngây thơ nhưng đầy sức sống, được tô điểm thêm b���ng những màu sắc tươi vui của trí tưởng tượng trẻ thơ.
Hoàng hôn dần chìm xuống, nhuộm cả không gian trong một màu tím than huyền ảo. Nhưng công việc vẫn tiếp diễn. Các nông dân không chỉ bảo vệ khu vực di tích, mà còn bắt đầu thu thập những câu chuyện, những truyền thuyết, những bài hát dân gian liên quan đến vùng đất này. Việc bảo tồn di tích sẽ không chỉ dừng lại ở vật chất mà còn là việc thu thập và truyền bá các truyền thuyết, câu chuyện dân gian, tạo nên một kho tàng văn hóa phong phú cho thế hệ mai sau.
Họ tin rằng, di tích này có thể là chìa khóa mở ra những tri thức cổ xưa của phàm nhân, không liên quan đến tiên đạo, mang lại những lợi ích bất ngờ cho sự phát triển của xã hội, có thể là về kiến trúc, kỹ thuật hoặc triết lý sống. Tầm ảnh hưởng của Tạ Trần, dù gián tiếp và vô vi, đang dần định hình một nền văn minh mới, nơi con người trân trọng giá trị của chính mình, của quá khứ và của sự kết nối cộng đồng.
Dưới bầu trời đêm đang dần buông xuống, những ngọn lửa bập bùng được thắp lên, chiếu sáng khu di tích, tạo nên một khung cảnh vừa cổ kính vừa ấm áp. Cộng đồng ngồi quây quần bên lửa, cùng nhau thảo luận về kế hoạch bảo tồn, về cách thức ghi chép và truyền bá những tri thức cổ xưa. Tiếng cười nói, tiếng hát hò, và tiếng gió rít qua những phiến đá cổ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sống, của niềm hy vọng.
Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Giờ đây, những người phàm đã tìm thấy một phần cội nguồn của mình, không phải trong những lời tiên tri hay sức mạnh siêu nhiên, mà trong chính lòng đất, trong ký ức của tổ tiên, và trong sự đoàn kết của chính họ. Ngọn đuốc tri thức, được Tạ Trần đốt lên một cách vô vi, giờ đây đang cháy sáng rực rỡ trong trái tim mỗi người, soi đường cho Nhân Gian bước vào một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người sẽ tự mình viết nên lịch sử, bằng chính đôi tay và trí tuệ của mình.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.