Nhân gian bất tu tiên - Chương 1646: Kiến Tạo Hòa Hợp: Con Đường Từ Di Sản Cổ Xưa
Ánh trăng đã vươn lên giữa bầu trời đêm, chiếu sáng quảng trường bằng thứ ánh sáng bạc huyền ảo, xoa dịu những căng thẳng còn sót lại. Lời của Tạ Trần, như một làn gió mát lành thổi qua những tâm hồn đang chừng mực chấp niệm, đã khơi mở một hướng đi mới: sự dung hòa không phải là nhượng bộ, mà là kiến tạo. Cộng đồng Thị Trấn An Bình, sau một đêm dài trăn trở, đã quyết định không để con đường mãi là ý tưởng trong những tranh luận gay gắt, mà phải là một hiện thực, một hiện thực được dệt nên từ trí tuệ và sự đồng thuận. Một ủy ban khảo sát chung đã được thành lập, mang theo bao kỳ vọng và cả những băn khoăn còn chưa ngỏ.
***
Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng sau những rặng núi xanh biếc, rải những tia nắng vàng óng ả xuống Thị Trấn An Bình, một không khí nhộn nhịp vừa phải đã bao trùm quảng trường. Tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng bánh xe lộc cộc của xe ngựa chở hàng, và tiếng bước chân vội vã của những người dân đang bắt đầu một ngày mới hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản hòa tấu của cuộc sống phàm trần. Mùi thức ăn từ các quán nhỏ ven đường, mùi gỗ mới từ xưởng mộc, mùi đất ẩm sau sương đêm, và mùi mồ hôi thoang thoảng của những người lao động sớm, tất cả tạo nên một bức tranh chân thực và sống động.
Trong một góc nhỏ của quảng trường, dưới bóng mát của cây đa cổ thụ hàng trăm năm tuổi, rễ cây chằng chịt như những cánh tay hộ vệ, các thành viên ủy ban khảo sát con đường mới đã tụ họp. Một chiếc bàn gỗ thô mộc được đặt giữa họ, trên đó trải ra một tấm bản đồ cũ kỹ của vùng đất này, với những đường vẽ nguệch ngoạc và những ký hiệu khó hiểu.
Dương Quân, người vẫn giữ được vẻ tuấn tú và khí chất nho nhã của một thư sinh, dù gương mặt hắn vẫn còn phảng phất nét mệt mỏi sau đêm dài suy tư. Hắn mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, toát lên vẻ thanh cao nhưng giờ đây lại mang thêm chút trầm tư, khác hẳn vẻ tự tin thái quá thường thấy. Đôi mắt sáng của hắn vẫn tràn đầy nhiệt huyết, nhưng đã học được cách nhìn xa hơn, không chỉ dừng lại ở lợi ích trước mắt. Hắn trải tấm bản đồ ra, dùng những viên đá nhỏ để giữ mép, ánh mắt đăm chiêu dò xét từng đường nét.
"Chúng ta cần một con đường hiệu quả hơn," Dương Quân mở lời, giọng hắn trầm tĩnh và dứt khoát hơn bao giờ hết, không còn vẻ bốc đồng của đêm qua. "Nó sẽ rút ngắn hành trình giao thương, giúp hàng hóa đến chợ nhanh hơn, giảm bớt gánh nặng cho bà con. Nhưng đồng thời, chúng ta lại không thể phá hủy Rừng Thanh Phong, không thể gây ô nhiễm suối nguồn, nơi cung cấp nước cho toàn bộ thị trấn và các làng lân cận. Các kế hoạch hiện tại, dù đã được xem xét kỹ lưỡng, đều không thỏa đáng. Kế hoạch nào cũng vấp phải những trở ngại lớn về môi trường hoặc đòi hỏi chi phí quá cao."
Lão Nông, với làn da đen sạm vì nắng gió và đôi tay chai sạn hằn sâu dấu vết của lao động, ngồi đối diện. Ông luôn đội chiếc nón lá đã bạc màu, che đi phần lớn mái tóc lốm đốm bạc. Ánh mắt ông vẫn đầy lo lắng, nhưng không còn vẻ cố chấp. Ông khẽ day day ngón tay cái lên lòng bàn tay, như đang nhẩm tính những hạt gạo đã làm ra.
"Lời của tiên sinh Tạ Trần đã khiến lão đây phải suy nghĩ rất nhiều," Lão Nông chậm rãi nói, giọng ông trầm đục, mang nặng âm hưởng của đất. "Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Nhưng nếu vì một con đường mà mất đi Rừng Thanh Phong, mất đi nguồn nước trong lành, thì cái giá phải trả còn lớn hơn nhiều. Tổ tiên ta đã dạy, con người phải sống hòa hợp với đất trời. Phá hoại thiên nhiên là tự cắt đứt gốc rễ của mình, là tự làm hại chính mình và con cháu mai sau." Ông đưa mắt nhìn Lão Trưởng Thôn, tìm kiếm sự đồng điệu.
Lão Trưởng Thôn, với dáng người phúc hậu và chòm râu bạc phơ dài đến ngực, khẽ gật đầu đồng tình. Ông mặc chiếc áo vải thô màu nâu đất đã sờn cũ, trên tay vẫn cầm chiếc gậy tre bóng loáng vì năm tháng. Đôi mắt ông hằn sâu những nếp nhăn của thời gian và sự trải nghiệm, giờ đây ánh lên vẻ thận trọng xen lẫn suy tư.
"Đúng vậy," Lão Trưởng Thôn tiếp lời. "Mỗi một cái cây, mỗi một dòng suối đều có linh hồn, đều là một phần của sự sống. Con đường là cần thiết, nhưng không thể vì nó mà đánh đổi những giá trị vĩnh cửu. Chúng ta không thể 'mất người' trong hành trình 'phát triển' này, đánh mất đi sự kết nối với tự nhiên, với cội nguồn. Chúng ta phải tìm một con đường phá cục, một con đường không chỉ giải quyết vấn đề trước mắt mà còn giữ được sự vô thường của vạn vật."
Thư Đồng Tiểu An, cậu bé gầy gò nhưng đôi mắt lại sáng rực lên vẻ thông minh, đang hăng hái ghi chép vào một cuốn sổ cũ kỹ. Cậu mặc chiếc áo vải thô đã chật và bạc màu, nhưng tinh thần lại vô cùng phấn chấn. Cậu là người kết nối tri thức cổ đại với vấn đề hiện tại, một cầu nối giữa quá khứ và tương lai. Cậu ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy suy tư.
"Thưa tiên sinh Dương Quân, thưa Lão Nông, thưa Lão Trưởng Thôn," Tiểu An lễ phép nói, giọng cậu trong trẻo và đầy tự tin. "Đêm qua, sau khi nghe lời Tạ tiên sinh, con đã đọc lại một số sách cổ mà chúng ta tìm thấy ở Trung Tâm Văn Hóa Cổ Nhân. Con thấy rằng, tổ tiên chúng ta, trong kỷ nguyên phàm nhân xưa kia, đã có những cách rất đặc biệt để xây dựng đường sá và cầu cống. Họ không chỉ nhìn vào sự tiện lợi, mà còn nhìn vào sự hòa hợp. Liệu chúng ta có thể tìm thấy lời giải đáp trong những tri thức cũ? Những gì chúng ta tìm thấy ở Trung Tâm Văn Hóa Cổ Nhân có thể giúp ích cho chúng ta không?"
Dương Quân nhìn Thư Đồng Tiểu An, một tia sáng lóe lên trong mắt hắn. Hắn đã từng nghĩ rằng kiến thức cổ đại chỉ là những chuyện xưa cũ, những câu chuyện để lưu giữ, chứ không phải là giải pháp thực tiễn cho hiện tại. Nhưng lời của Tạ Trần đêm qua đã gieo vào lòng hắn một hạt giống khác. "Tiểu An nói có lý," hắn trầm ngâm. "Chúng ta không thể cứ đi vào ngõ cụt thế này. Đã đến lúc chúng ta phải mở rộng tầm mắt, nhìn về những gì đã bị lãng quên. Có lẽ, con đường mới không phải là một con đường hoàn toàn mới, mà là một con đường được tái kiến tạo từ nền tảng của trí tuệ tổ tiên."
Lão Nông và Lão Trưởng Thôn trao đổi ánh mắt. Sự bế tắc hiện tại đã khiến họ sẵn sàng đón nhận mọi ý tưởng, dù là từ một thư đồng nhỏ tuổi. "Vậy chúng ta nên làm gì?" Lão Nông hỏi, giọng có phần nóng ruột.
"Chúng ta hãy đến Trung Tâm Văn Hóa Cổ Nhân," Thư Đồng Tiểu An hăng hái đề xuất, đôi mắt cậu lấp lánh như sao. "Con tin rằng, trong những phiến đá, những bản vẽ cổ xưa, sẽ có những gợi ý quý giá. Tổ tiên chúng ta đã từng sống một đời bình thường, nhưng không tầm thường. Họ đã kiến tạo nên những điều vĩ đại mà không cần đến tiên đạo."
Một sự đồng tình thận trọng được hình thành giữa các thành viên ủy ban. Ánh nắng ban mai tiếp tục rải rắc xuống quảng trường, làm ấm lên những khuôn mặt còn vương nét lo âu. Họ biết rằng, hành trình tìm kiếm giải pháp này sẽ không dễ dàng, nhưng niềm tin vào trí tuệ tập thể và vào những giá trị của Nhân Đạo đã trở thành kim chỉ nam cho họ. Tiếng chim hót líu lo trên tán cây cổ thụ như cổ vũ, nhắc nhở họ về vẻ đẹp của tự nhiên mà họ đang cố gắng bảo vệ.
***
Buổi chiều cùng ngày, khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm vàng các phiến đá rêu phong của Trung Tâm Văn Hóa Cổ Nhân, ủy ban khảo sát đã có mặt tại đây. Không khí ở đây hoàn toàn khác biệt so với sự ồn ào của thị trấn. Một sự tĩnh lặng bao trùm, chỉ có tiếng gió xào xạc luồn qua những khe đá, mang theo hơi thở của thời gian. Mùi đất ẩm và rêu phong cổ kính phảng phất trong không gian, gợi lên cảm giác về một quá khứ xa xăm đang dần được đánh thức.
Phế tích cổ thành, giờ đây đã được chỉnh trang thành Trung Tâm Văn Hóa Cổ Nhân, hiện lên uy nghiêm dưới ánh chiều tà. Những bức tường đá cao ngất, những phiến đá chạm khắc hoa văn tinh xảo, dù đã hoen ố vì thời gian, vẫn toát lên vẻ đẹp bí ẩn và trí tuệ cổ xưa. Các hiện vật được sắp xếp cẩn thận, dưới những mái che tạm bợ, nhưng vẫn thể hiện sự tôn trọng đối với lịch sử.
Thư Đồng Tiểu An, với một bó cuộn giấy da cũ kỹ và vài mảnh gốm vỡ trên tay, dẫn các thành viên ủy ban đi giữa những hiện vật. Cậu bé, trong bộ áo vải thô cũ kỹ, trông nhỏ bé giữa không gian rộng lớn của phế tích, nhưng giọng nói của cậu lại đầy tự tin và rõ ràng.
"Đây là bản vẽ về cách người xưa xây dựng cầu cống và kênh dẫn nước," Tiểu An chỉ vào một phiến đá lớn, trên đó khắc những đường nét tinh xảo. "Họ không hề phá hủy dòng chảy tự nhiên mà khéo léo uốn lượn theo nó. Con đường và kênh dẫn nước được thiết kế để trở thành một phần của cảnh quan, không phải là một sự xâm lấn. Họ dùng đá tảng lớn để xây dựng nền móng, nhưng lại dùng những loại cây thủy sinh để gia cố bờ kè, vừa bền vững lại vừa giữ được hệ sinh thái."
Dương Quân tiến lại gần, cúi người quan sát những hoa văn phức tạp. Hắn đã từng nhìn thấy những bản vẽ tương tự trong các thư viện của tiên môn, nhưng chúng thường chỉ được xem như những di vật khảo cổ, không ai nghĩ đến việc ứng dụng chúng vào thực tế. "Những kỹ thuật này thật tinh xảo," hắn trầm trồ, "nhưng đó là những kỹ thuật cổ xưa, liệu có phù hợp với quy mô và yêu cầu hiện đại của chúng ta? Chúng ta cần một con đường có thể chịu được tải trọng lớn, phục vụ giao thương liên tục." Sự hoài nghi vẫn còn ẩn hiện trong giọng nói của hắn.
Lão Nông và Lão Trưởng Thôn cũng chăm chú nhìn, đôi khi lại đưa tay chạm vào những nét khắc trên đá, như muốn cảm nhận được trí tuệ của tổ tiên.
Trong một góc tường, Tạ Trần ngồi lặng lẽ trên một khối đá đã mòn nhẵn, tỉ mẩn lau chùi một phiến đá khắc chữ cổ. Thân hình hắn gầy gò, thư sinh, làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, càng làm nổi bật vẻ thanh thoát. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản. Hắn mặc bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn, không chút phô trương. Đôi mắt sâu thẳm của hắn luôn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự.
Hắn không trực tiếp tham gia vào cuộc thảo luận, nhưng đôi tai hắn vẫn lắng nghe mọi lời nói. Khi nghe thấy sự hoài nghi của Dương Quân, Tạ Trần khẽ ngẩng đầu. Hắn không nhìn thẳng vào Dương Quân, ánh mắt hắn lướt qua những phiến đá cổ kính, rồi dừng lại ở dòng suối nhỏ chảy róc rách cách đó không xa, tiếng nước chảy hòa cùng tiếng gió, tạo nên một bản nhạc êm đềm của tự nhiên.
"Sự vững chãi của một con đường, một cây cầu, không chỉ nằm ở vật liệu, mà còn ở sự hòa hợp với nơi nó tồn tại," Tạ Trần nhẹ nhàng nói, giọng hắn trầm ấm và điềm tĩnh, như tiếng suối chảy. Lời n��i của hắn không mang tính khẳng định, mà chỉ là một gợi ý, một vấn đề để suy ngẫm. "Một dòng suối mạnh mẽ có thể làm xói mòn mọi thứ nếu bị cưỡng ép, nếu bị bẻ cong theo ý muốn của con người. Nhưng nó sẽ trở thành bạn đồng hành, thậm chí là sức mạnh hỗ trợ, nếu được tôn trọng, nếu con người biết cách nương theo dòng chảy của nó, cùng nó kiến tạo. Thiên Đạo suy kiệt không có nghĩa là chúng ta phải từ bỏ sự hài hòa, mà càng phải tìm cách dung hòa để 'sống' một cách trọn vẹn hơn. Con đường mà chúng ta tìm kiếm, có lẽ, không phải là một con đường thẳng tắp, mà là một con đường uốn lượn, mềm mại, biết cách ôm ấp thiên nhiên."
Lời nói của Tạ Trần như một làn gió mát thổi tan đi những đám mây mù trong tâm trí Dương Quân. Hắn chợt bừng tỉnh. Bấy lâu nay, hắn luôn nghĩ về con đường như một thực thể riêng biệt, một vết cắt trên bức tranh thiên nhiên. Nhưng Tạ Trần đã gợi ý một góc nhìn khác: con đường có thể là một phần hữu cơ của thiên nhiên, được dệt nên từ sự hiểu biết và tôn trọng.
"Hòa hợp... kiến tạo..." Dương Quân lẩm bẩm, ánh mắt hắn dần trở nên sáng rõ hơn. "Không phải là phá bỏ, mà là hòa mình vào. Không phải là chống lại, mà là nương theo."
Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt lấp lánh ý tưởng, lập tức hiểu được ý tứ của Tạ Trần. Cậu vội vàng lật giở những cuộn giấy da cũ kỹ. "Đúng vậy! Trong sách cổ có ghi, người xưa thường dùng các loại cây có rễ sâu để gia cố sườn núi, xây dựng các cầu cạn bằng gỗ mục để nước vẫn có thể chảy qua bên dưới mà không làm thay đổi dòng chảy. Họ còn dùng những tảng đá lớn, không phải để san phẳng, mà để tạo thành những bậc thang tự nhiên, giúp con đường vượt qua địa hình hiểm trở mà vẫn giữ được vẻ hoang sơ của núi rừng."
Lão Nông và Lão Trưởng Thôn cũng gật gù tán thành. Họ đã sống cả đời gắn bó với đất đai, với thiên nhiên, nên họ hiểu sâu sắc ý nghĩa của sự hòa hợp. "Tạ tiên sinh nói chí lý," Lão Nông thốt lên, "đó mới chính là đạo lý của người phàm, của Nhân Đạo. Chúng ta không cần đến sức mạnh phi thường để làm điều đó, chỉ cần trí tuệ và tấm lòng."
Các thành viên ủy ban bắt đầu nghiên cứu các bản vẽ cổ với một tinh thần hoàn toàn mới. Họ không còn nhìn chúng như những di vật đã lỗi thời, mà như những bản thiết kế đầy cảm hứng, chứa đựng những giải pháp mà họ đang tìm kiếm. Ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm cả không gian phế tích bằng một màu vàng cam huyền ảo, như thể thời gian đang quay ngược, kết nối quá khứ và hiện tại. Tiếng gió tiếp tục xào xạc, nhưng giờ đây, nó không còn mang theo sự tĩnh mịch của một quá khứ đã ngủ quên, mà là tiếng vọng của một tương lai đang được kiến tạo, một tương lai nơi con người và thiên nhiên cùng tồn tại trong sự hòa hợp. Sự ứng dụng tri thức cổ đại từ Trung Tâm Văn Hóa Cổ Nhân vào vấn đề thực tế này đã chứng minh giá trị to lớn của việc bảo tồn văn hóa và lịch sử, đồng thời khẳng định Tạ Trần vẫn là người gieo hạt tư tưởng, định hình bản chất của kỷ nguyên mới.
***
Hoàng hôn ngày hôm sau, quảng trường Thị Trấn An Bình trở nên đông đúc hơn bao giờ hết. Không khí mát mẻ của buổi chiều tà, cùng với ánh hoàng hôn rực rỡ đang dần tắt phía chân trời, đã thu hút gần như toàn bộ người dân trong thị trấn và các làng lân cận tụ tập về đây. Những khuôn mặt hân hoan, pha lẫn chút tò mò và hy vọng, chiếu rọi dưới ánh sáng cuối ngày. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng trẻ con nô đùa, và mùi hương thơm lừng từ các món ăn vặt ven đường tạo nên một bức tranh sinh hoạt đời thường ấm áp.
Dương Quân, cùng với Thư Đồng Tiểu An, đứng trên một bục gỗ nhỏ được kê tạm giữa quảng trường. Giờ đây, nét mặt Dương Quân không còn vẻ tự tin thái quá hay sự băn khoăn. Thay vào đó, hắn toát lên vẻ trầm tĩnh, chín chắn và một niềm tự hào sâu sắc. Hắn mặc bộ đạo bào màu lam nhạt, nhưng khí chất lại vững chãi như một ngọn núi. Bên cạnh hắn, Thư Đồng Tiểu An, gầy gò trong chiếc áo vải thô cũ, nhưng đôi mắt lại rực sáng, ánh lên vẻ thông minh và hưng phấn. Cậu bé ôm một chồng bản vẽ và cuộn giấy da, sẵn sàng trình bày những khám phá của mình.
"Kính thưa bà con cô bác Thị Trấn An Bình!" Dương Quân cất tiếng, giọng hắn vang vọng khắp quảng trường, rõ ràng và đầy thuyết phục. "Sau nhiều ngày trăn trở, suy tư, và đặc biệt là sau khi được Tạ tiên sinh gợi mở cùng với những tri thức quý giá từ Trung Tâm Văn Hóa Cổ Nhân, chúng ta đã tìm thấy một con đường. Một con đường không chỉ giải quyết nhu cầu giao thương cấp bách, mà còn là minh chứng cho trí tuệ của tổ tiên ta và sự sáng tạo của chúng ta trong kỷ nguyên Nhân Đạo này."
Hắn ra hiệu cho Tiểu An. Thư Đồng Tiểu An hăng hái trải một bản thiết kế lớn lên bục gỗ. Bản thiết kế này không phải là một đường thẳng đơn giản, mà là một tác phẩm kiến trúc hòa hợp. Trên đó, con đường được vẽ với những đoạn uốn lượn mềm mại, nương theo địa hình của Rừng Thanh Phong, tránh né những cây cổ thụ và những khu vực nhạy cảm. Những cây cầu gỗ kiểu dáng cổ xưa, được thiết kế với những cột trụ mảnh mai và kết cấu đan xen, cho phép dòng suối vẫn chảy tự do bên dưới, không hề bị cản trở hay ô nhiễm. Vật liệu xây dựng được chú trọng sử dụng các loại gỗ địa phương bền chắc và đá tự nhiên, hòa mình vào cảnh quan xung quanh. Những khu vực dốc sẽ được gia cố bằng kỹ thuật bậc thang, kết hợp với các loại cây bản địa có rễ sâu, vừa chống xói mòn vừa tạo cảnh quan xanh mát.
"Con đường này," Thư Đồng Tiểu An hăng hái giải thích, chỉ vào từng chi tiết trên bản vẽ, "sẽ không phá hủy Rừng Thanh Phong, không gây ô nhiễm dòng suối. Nó sẽ trở thành một phần của thiên nhiên, một con đường mà chúng ta có thể tự hào. Chúng ta đã học được từ những người đi trước rằng, sự phát triển bền vững phải đến từ sự thấu hiểu và tôn trọng vạn vật, không phải là sự chinh phục. Đây không chỉ là một con đường vận chuyển hàng hóa, mà còn là một con đường du ngoạn, một con đường minh chứng cho triết lý Nhân Đạo của chúng ta."
Tiểu An còn chỉ ra những điểm đặc biệt trong thiết kế, như việc tận dụng các hốc đá tự nhiên để làm nơi trú chân tạm thời cho lữ khách, hay việc xây dựng các cầu cống nhỏ để bảo vệ những con đường mòn của thú rừng. Mọi chi tiết đều thể hiện sự cân nhắc kỹ lưỡng, không chỉ vì con người mà còn vì vạn vật.
Cộng đồng lắng nghe, ánh mắt từ hoài nghi ban đầu dần chuyển sang kinh ngạc, rồi cuối cùng là sự tán thưởng tột độ. Tiếng vỗ tay bắt đầu rộ lên, rồi nhanh chóng biến thành những tiếng reo hò phấn khích. Những người nông dân, những tiểu thương, những người thợ xây, tất cả đều cảm thấy một niềm tự hào dâng trào trong lòng. Họ đã cùng nhau tìm ra giải pháp, không cần đến bất kỳ sức mạnh siêu nhiên nào.
Lão Trưởng Thôn, với chòm râu bạc phơ khẽ rung rung, là người đầu tiên đứng dậy. Ông vỗ tay thật mạnh, đôi mắt già nua ánh lên niềm vui sướng và sự nhẹ nhõm. "Tuyệt vời! Tuyệt vời! Đây chính là con đường mà chúng ta đã mong đợi! Đây chính là con đường của Nhân Đạo! Tổ tiên ta ở dưới suối vàng chắc chắn sẽ rất tự hào!"
Lão Nông cũng vỗ tay tán thành, khuôn mặt sạm nắng nở một nụ cười rạng rỡ. "Chẳng sai lời Tạ tiên sinh. Phát triển không có nghĩa là hủy diệt, và bảo tồn không có nghĩa là trì trệ. Chúng ta đã tìm được lời giải đáp!"
Trong quán sách nhỏ của mình, nằm khuất sau những hàng cây xanh mát nhìn ra quảng trường, Tạ Trần khẽ mỉm cười. Hắn vẫn thân hình gầy gò, thư sinh, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, nhìn ra khung cảnh hân hoan đó. Hắn không cần phải xuất hiện, không cần phải nhận lấy công lao. Hắn chỉ là một người quan sát, một người gieo hạt tư tưởng, một điểm neo nhân quả cho kỷ nguyên mới. Hắn đã thấy những hạt giống triết lý "Nhân Đạo" được gieo từ những câu nói giản dị của mình đã nảy mầm và đơm hoa kết trái trong lòng người phàm.
Tiếng reo hò, tiếng vỗ tay và tiếng cười nói vui vẻ vang vọng khắp quảng trường. Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho ánh trăng bạc, nhưng ngọn lửa hy vọng và sự sáng tạo trong lòng người dân An Bình thì vẫn bùng cháy rực rỡ. Họ đã phá cục, không phải bằng sức mạnh thần thông, mà bằng trí tuệ và sự đồng thuận. Con đường mới này sẽ không chỉ là một lối đi vật chất, mà còn là một biểu tượng, một minh chứng cho kỷ nguyên Nhân Gian nơi trí tuệ và sự hài hòa với thiên nhiên là nền tảng cho mọi sự phát triển. Tạ Trần, vẫn là một phàm nhân giữa cõi phàm, chứng kiến sự trưởng thành của một nền văn minh mới, nơi con người học cách tự mình giải quyết vấn đề một cách có ý thức và sáng tạo, không còn khao khát thành tiên, mà tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình thường của mình. Con đường ấy, mang theo những tinh hoa từ quá khứ, đang mở ra một tương lai đầy hứa hẹn cho nhân gian, nơi sự luân hồi của vạn vật và hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống sẽ được tiếp nối bởi những thế hệ kế cận, trên chính con đường mà họ đã tự tay kiến tạo.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.