Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1645: Con Đường Mới: Hòa Âm Giữa Lợi Ích Và Thiên Nhiên

Dưới bầu trời đêm đầy sao, những ngọn lửa vẫn bập bùng, chiếu sáng những gương mặt rạng rỡ của người dân An Bình. Tiếng cười nói, tiếng hát hò hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng mới, một bản giao hưởng của niềm hy vọng và sự kiến tạo. Việc thành lập ‘Trung Tâm Văn Hóa Cổ Nhân’ không chỉ là một dự án đơn thuần, mà nó còn là hạt nhân cho sự phát triển của văn hóa và tri thức phàm nhân, hứa hẹn sẽ thu hút sự chú ý từ các vùng khác, và có thể dẫn đến việc khám phá thêm các di tích tương tự trong tương lai. Những hoa văn và cấu trúc được tìm thấy tại di tích, một khi được giải mã, chắc chắn sẽ chứa đựng những tri thức cổ xưa về nông nghiệp, kiến trúc, hoặc triết lý sống mà thế hệ hiện tại đã quên lãng, không liên quan đến tiên đạo.

Sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Giờ đây, những người phàm đã tìm thấy một phần cội nguồn của mình, không phải trong những lời tiên tri hay sức mạnh siêu nhiên, mà trong chính lòng đất, trong ký ức của tổ tiên, và trong sự đoàn kết của chính họ. Ngọn đuốc tri thức, được Tạ Trần đốt lên một cách vô vi, giờ đây đang cháy sáng rực rỡ trong trái tim mỗi người, soi đường cho Nhân Gian bước vào một kỷ nguyên mới, một kỷ nguyên mà con người sẽ tự mình viết nên lịch sử, bằng chính đôi tay và trí tuệ của mình, xây dựng một nền văn minh mà trong đó, tinh thần đoàn kết và tự lực của cộng đồng trong việc kiến tạo văn hóa sẽ trở thành một đặc điểm cốt lõi, đối trọng với sự phụ thuộc vào tiên đạo trước đây. Và Tạ Trần, từ quán sách nhỏ của mình, vẫn sẽ là nguồn cảm hứng thầm lặng, chứng kiến sự trưởng thành của một nền văn minh mới dựa trên những giá trị chân thật nhất của con người.

***

Khoảng hai mươi năm sau, Thị Trấn An Bình đã thay da đổi thịt. Không còn là một nơi hẻo lánh dưới chân núi, nơi đây đã trở thành một trung tâm giao thương nhỏ, thu hút những chuyến xe ngựa chở hàng từ các trấn lân cận. Dưới ánh chiều tà, quảng trường chính của thị trấn trở nên chật kín người. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, các quán trọ và cửa hàng san sát hai bên đường, giờ đây đông đúc hơn, nhộn nhịp hơn. Tiếng nói chuyện râm ran, tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng bánh xe ngựa lộc cộc trên con đường đất đã được san phẳng, hòa cùng tiếng bước chân vội vã của những lữ khách và cư dân địa phương. Một mùi hương tổng hợp của thức ăn mới nấu, gỗ mới xẻ, đất ẩm sau cơn mưa chiều và cả mùi mồ hôi của những người lao động cần mẫn, quyện vào nhau tạo nên một bầu không khí sống động, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của một vùng đất phàm nhân. Không khí thân thiện lan tỏa, mọi người đều quen biết nhau, hoặc ít nhất cũng nở một nụ cười chào hỏi.

Trên một bục gỗ tạm được dựng lên giữa quảng trường, Dương Quân đứng đó, nét mặt tuấn tú, khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại ẩn chứa vẻ anh tuấn của người từng trải qua phong ba. Mái tóc đen dài của hắn được buộc cao gọn gàng, đôi mắt sáng rực tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng. Hắn giơ cao một tấm bản đồ phác thảo, tấm bản đồ ấy không phải là địa đồ các linh mạch tiên gia, mà là lộ trình của một con đường mới, một con đường hoàn toàn do phàm nhân tự tay kiến tạo.

“Con đường này, thưa bà con,” giọng Dương Quân rõ ràng, dứt khoát, vang vọng khắp quảng trường, “không chỉ là một con đường. Nó là huyết mạch mới, là cánh cửa mở ra sự thịnh vượng cho Thị Trấn An Bình chúng ta! Nó sẽ giúp giao thương thuận lợi hơn gấp bội, hàng hóa của chúng ta sẽ đến được những thị trấn xa xôi, và thu nhập của mỗi gia đình sẽ tăng lên đáng kể!”

Bên cạnh Dương Quân, Lão Nông với làn da đen sạm, đôi tay chai sạn hằn sâu dấu vết của bao mùa nắng mưa, mái đầu đội chiếc nón lá đã bạc màu, gật gù tán thành. Ánh mắt ông vẫn còn chút lo lắng thường trực của người nông dân, nhưng giờ đây đã pha lẫn niềm hy vọng vào một tương lai tươi sáng hơn.

“Đúng vậy!” Lão Nông lên tiếng, giọng ông có chút khàn đặc nhưng đầy kiên định. “Mấy chuyến hàng trước của tôi đi qua con đường cũ gập ghềnh, tốn biết bao nhiêu sức người sức của. Có con đường mới, chúng ta sẽ tiết kiệm được rất nhiều, cuộc sống sẽ đỡ vất vả hơn!” Ông ngừng lại, đưa tay quệt ngang trán, hình dung về những ngày tháng gian nan vận chuyển nông sản trên con đường mòn lầy lội, hiểm trở. “Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Con đường mới này sẽ giúp giọt mồ hôi của chúng ta ít đổ hơn, mà hạt gạo lại đến được nhiều nơi hơn!”

Đám đông bắt đầu xôn xao bàn tán. Những khuôn mặt khắc khổ của nông dân bỗng ánh lên vẻ hy vọng, những tiểu thương rạng rỡ tính toán lợi nhuận. Tiếng tán thành vang lên đây đó, nhưng cũng có những tiếng thì thầm băn khoăn. Họ đều hiểu rằng sự thịnh vượng mà Dương Quân và Lão Nông vẽ ra là điều đáng khao khát. Trong khi ��ó, ở một góc khuất của quảng trường, Tạ Trần lặng lẽ quan sát. Thân hình gầy gò của anh ẩn mình trong chiếc áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn. Làn da trắng nhợt của một thư sinh ít tiếp xúc với nắng gió càng làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm, luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Anh không nói gì, chỉ lắng nghe, như một nhà hiền triết đang đọc một cuốn sách vô hình từ những biểu cảm, những tiếng nói của nhân gian.

Khi Dương Quân và Lão Nông vừa dứt lời, một sự im lặng ngắn ngủi bao trùm quảng trường. Rồi, với vẻ mặt trầm tư và đầy lo lắng, Lão Trưởng Thôn chậm rãi bước lên bục. Ông là một người đàn ông già dặn, khuôn mặt khắc khổ nhưng hiền từ, râu tóc bạc phơ như sương tuyết, và đôi mắt tinh anh vẫn giữ được vẻ minh mẫn lạ thường. Chiếc áo vải thô mộc mạc càng làm nổi bật sự giản dị, gần gũi của ông. Bước chân ông chậm rãi, cẩn trọng, như thể đang cân nhắc từng lời nói sẽ thốt ra. Bên cạnh ông, Thư Đồng Tiểu An, giờ đây đã là một thiếu niên gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh và đầy kiên quyết. Cậu mặc chiếc áo vải thô cũ, mái tóc đen được buộc gọn gàng, ánh mắt đầy trăn trở nhìn về phía đám đông.

“Con đường ấy... nó sẽ cắt ngang qua Rừng Thanh Phong,” Lão Trưởng Thôn bắt đầu, giọng ông trầm ấm nhưng ẩn chứa nỗi niềm nặng trĩu. “Nơi tổ tiên ta đã sống qua bao đời, nơi có dòng suối cung cấp nước trong lành cho cả làng. Rừng là lá phổi của chúng ta, là nơi ta hái thuốc, là nơi con cháu ta lớn lên. Ta nhớ những ngày còn nhỏ, bà nội ta thường dẫn ta vào rừng, chỉ cho ta từng loại cây, từng loài hoa, dạy ta cách lấy mật ong mà không làm hại đàn ong. Rừng là cuộc sống của chúng ta. Liệu cái giá đó có đáng không, khi ta đánh đổi sự bình yên và nguồn sống của mình lấy sự thuận tiện nhất thời?” Ông nhìn thẳng vào Dương Quân, ánh mắt chứa đựng sự chất vấn sâu sắc. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương hoa dại thoang thoảng từ phía Rừng Thanh Phong xa xa, như một lời nhắc nhở về vẻ đẹp và sự mong manh của tự nhiên.

Thư Đồng Tiểu An, với vẻ nhiệt huyết của tuổi trẻ nhưng cũng đầy lo lắng, tiếp lời Lão Trưởng Thôn. “Và cả những loài cây quý hiếm, những con vật nhỏ bé sống trong Rừng Thanh Phong... chúng sẽ đi đâu khi con đường của chúng ta phá hủy tổ ấm của chúng? Liệu chúng ta có thể chỉ nghĩ đến lợi ích trước mắt mà quên đi những sinh linh khác, và cả tương lai của chính mình không? Trung Tâm Văn Hóa Cổ Nhân dạy chúng ta trân trọng quá khứ, và thiên nhiên cũng là một phần quá khứ sống động cần được bảo vệ!” Giọng cậu dứt khoát, vang vọng, chạm đến lương tri của nhiều người. Cậu nhớ lại những hoa văn cổ tại Phế Tích Cổ Thành, những hình vẽ về cây cối, về muông thú, về sự hòa hợp giữa con người và tự nhiên. Những ký ức ấy, những bài học ấy, giờ đây trở nên sống động hơn bao giờ hết. Cuộc tranh luận bùng nổ trong đám đông. Những người nông dân bắt đầu chia thành hai phe, một phe vẫn cố gắng bảo vệ lợi ích kinh tế, phe còn lại lại bày tỏ sự lo ngại về môi trường. Tiếng tranh cãi gay gắt vang lên, át cả tiếng rao hàng của tiểu thương, thậm chí cả tiếng gió xào xạc qua những mái nhà.

Không khí tranh cãi gay gắt bao trùm quảng trường. Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, rồi nhường chỗ cho bóng tối. Trời se lạnh dần, gió thổi mạnh hơn, như muốn xoa dịu những cái đầu nóng, nhưng dường như vô ích. Những lời lẽ đanh thép bay qua bay lại, mỗi người một lý lẽ, mỗi người một nỗi lo. Người thì sợ đói nghèo, người thì sợ mất đi cội nguồn. Sự mâu thuẫn nội tâm của cộng đồng Thị Trấn An Bình hiển hiện rõ ràng: giữa lợi ích kinh tế trước mắt mà con đường mới mang lại, và giá trị lâu dài của môi trường, truyền thống, và bản sắc cộng đồng mà Rừng Thanh Phong đại diện. Dương Quân, ban đầu còn tự tin, giờ đây cũng chau mày, đứng yên lặng. Hắn cảm thấy mình đang bị đặt giữa hai dòng nước, một bên là lý tưởng phát triển, một bên là trách nhiệm bảo vệ thiên nhiên. Lão Nông cũng vậy, ông muốn cuộc sống bà con đỡ vất vả, nhưng cũng không thể chối bỏ mối gắn kết sâu sắc với đất đai, cây cỏ.

Khi cuộc tranh cãi lắng xuống, một khoảng im lặng nặng nề bao trùm quảng trường. Không còn tiếng cãi vã, chỉ còn tiếng gió rít qua những mái nhà và tiếng khói bếp lách tách từ các quán ăn xa xa. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về bục gỗ, nơi những người đại diện vẫn đang đứng đó, bối rối và đầy trăn trở.

Từ góc khuất, Tạ Trần chậm rãi đứng dậy. Ánh mắt sâu thẳm của anh quét qua từng khuôn mặt đang bối rối, từng ánh mắt đang tìm kiếm một câu trả lời. Anh bước lên bục, không nói một lời nào về dự án hay phân định đúng sai. Anh chỉ lặng lẽ nhìn về phía Rừng Thanh Phong, nơi những tán cây cổ thụ đang dần chìm trong ánh tà dương cuối cùng, rồi biến mất trong màn đêm thăm thẳm. Một vài ngôi sao đã lấp lánh trên nền trời xanh thẫm.

“Con đường là để đi,” Tạ Trần cất tiếng, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối mát len lỏi qua những tảng đá khô cằn. “Nhưng nếu con đường ấy dẫn ta đi lạc khỏi chính cội nguồn, khỏi những gì ta trân quý, thì liệu con đường ấy có thực sự là con đường ta muốn đi?” Anh khẽ đưa mắt nhìn về phía Trung Tâm Văn Hóa Cổ Nhân, nơi ánh đèn dầu leo lét đã được thắp lên, như một ngọn hải đăng của ký ��c. “Chúng ta vừa cùng nhau tìm thấy giá trị của ký ức trong những phiến đá cổ tại Phế Tích Cổ Thành, biến nó thành Trung Tâm Văn Hóa Cổ Nhân. Thiên nhiên cũng là một phần ký ức sống động, một di sản vĩnh cửu mà chúng ta đang cùng nhau kiến tạo. Nó không chỉ là nguồn nước, nguồn gỗ, mà còn là linh hồn của vùng đất này, là nơi lưu giữ những câu chuyện, những tri thức mà tổ tiên ta đã gửi gắm. Liệu có con đường nào khác, vừa giúp đôi chân ta đi xa, vừa giữ lại được hơi thở của đất trời, hơi thở của chính chúng ta?”

Anh dừng lại, để những lời nói của mình thấm sâu vào lòng người. Không khí chợt trở nên tĩnh lặng hơn bao giờ hết, mọi người nín thở lắng nghe, như thể đang tìm kiếm câu trả lời cho chính mình trong từng lời của Tạ Trần. Mùi đất ẩm và khói bếp giờ đây trở nên rõ ràng hơn, hòa quyện với không khí se lạnh của màn đêm.

“Thế giới không phải chỉ có trắng và đen,” Tạ Trần tiếp tục, ánh mắt anh như thấu rõ mọi sự phức tạp trong tâm tư mỗi người. “Có lẽ, trong mỗi chúng ta, đều đang tìm ki��m một sự cân bằng, một lời giải đáp không nằm ở việc chọn một trong hai, mà là tìm ra cách để cả hai cùng tồn tại và phát triển. Phát triển không có nghĩa là hủy diệt, và bảo tồn không có nghĩa là trì trệ. Chẳng phải chúng ta đã từng nói rằng, sự luân hồi của vạn vật, các thế hệ kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống sao? Có lẽ, đây chính là lúc chúng ta phải cùng nhau khám phá, kiến tạo một con đường mới, một con đường mang tinh thần Nhân Đạo.”

Sau lời của Tạ Trần, đám đông không còn chia rẽ gay gắt mà bắt đầu thảo luận sôi nổi hơn, nhưng lần này là để tìm kiếm giải pháp, không phải để đối đầu. Những lời nói của anh đã gieo vào lòng họ một hạt giống của sự dung hòa và tầm nhìn dài hạn, thức tỉnh ý thức về trách nhiệm của mỗi người đối với cả cộng đồng và thiên nhiên. Ánh trăng đã vươn lên giữa bầu trời đêm, chiếu sáng quảng trường bằng thứ ánh sáng bạc huyền ảo, xoa dịu những căng thẳng còn sót lại.

Lão Nông là người phá vỡ sự im lặng đầu tiên sau lời của Tạ Trần, giọng ông vẫn còn chút băn khoăn nhưng đã pha lẫn sự suy tư. “Lời tiên sinh nói thật chí lý. Vậy chúng ta nên làm gì bây giờ? Không lẽ cứ để con đường mãi là ý tưởng, để bà con tiếp tục vất vả?”

Dương Quân, người đã lắng nghe Tạ Trần một cách cẩn trọng, gật đầu đồng tình. Hắn và Lão Trưởng Thôn trao đổi ánh mắt, một sự hiểu biết ngầm được hình thành giữa hai người từng đứng ở hai chiến tuyến. Nét mặt Dương Quân giờ đây không còn vẻ tự tin thái quá, mà thay vào đó là sự trầm tĩnh và chín chắn. “Có lẽ chúng ta nên cử một nhóm người, bao gồm cả những người ủng hộ phát triển và những người muốn bảo vệ thiên nhiên, đi khảo sát kỹ hơn. Tìm một lộ trình khác, hoặc nghĩ cách làm đường mà không phá hoại quá nhiều. Chúng ta có thể học hỏi từ cách xây dựng cầu, đường cổ xưa, làm sao cho nó hài hòa với địa hình, giảm thiểu tác động đến Rừng Thanh Phong.” Hắn nhìn về phía Lão Trưởng Thôn, như muốn tìm kiếm sự đồng thuận.

Lão Trưởng Thôn khẽ gật đầu, khuôn mặt đã bớt căng thẳng. “Đúng vậy. Tổ tiên ta đã biết cách sống hòa hợp với thiên nhiên. Có lẽ chúng ta nên xem xét lại những tri thức cổ xưa.”

Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt lấp lánh ý tưởng, hăng hái ghi chép lại những lời bàn bạc. Cậu lập tức bổ sung: “Chúng ta có thể quay lại Trung Tâm Văn Hóa Cổ Nhân, xem những bản vẽ kiến trúc cổ. Biết đâu, tổ tiên chúng ta đã có những cách xây dựng thân thiện với thiên nhiên mà chúng ta đã lãng quên. Đó cũng là một cách để phát triển ‘Nhân Đạo’ của chúng ta, không chỉ là bảo tồn ký ức mà còn là ứng dụng nó vào cuộc sống hiện tại!”

Cộng đồng đồng ý tạm hoãn dự án con đường theo kế hoạch ban đầu. Một ủy ban khảo sát chung được thành lập ngay lập tức, bao gồm đại diện từ cả những người muốn phát triển và những người muốn bảo vệ. Họ cam kết tìm kiếm một giải pháp tối ưu, thân thiện với cả con người và thiên nhiên, đồng thời xem xét các tri thức cổ đại từ di tích để làm nguồn cảm hứng. Tiếng gió đêm vẫn thổi, mang theo hơi lạnh, nhưng giờ đây, trong lòng mỗi người dân An Bình, một ngọn lửa hy vọng mới đã bùng lên, một ngọn lửa của sự kiến tạo dựa trên trí tuệ và sự đồng thuận. Những người phàm nhân không cần đến tiên đạo để giải quyết mâu thuẫn, họ chỉ cần trái tim và khối óc của chính mình, cùng nhau viết nên những trang sử mới cho Nhân Gian. Sự ra đời của các cơ chế quản lý cộng đồng tự chủ, dựa trên thảo luận và đồng thuận, không cần quyền lực siêu nhiên, đang dần định hình nên nền tảng của kỷ nguyên Nhân Gian mới. Việc cộng đồng tìm kiếm giải pháp dung hòa cho thấy triết lý 'Nhân Đạo' không phải là trì trệ, mà là phát triển bền vững và có trách nhiệm, tôn trọng vạn vật, và Tạ Trần, vẫn là nguồn cảm hứng thầm lặng, chứng kiến sự trưởng thành của một nền văn minh mới dựa trên những giá trị chân thật nhất của con người.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free