Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1648: Hòa Điệu Phát Triển: Trí Tuệ Nhân Gian Đồng Thuận

Mùi giấy cũ và mực còn vương vấn trong không gian, hòa quyện với hương trà thoang thoảng, tạo nên một mùi hương đặc trưng, dễ chịu. Hắn khẽ khép cuốn sách lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn của Thị Trấn An Bình vừa bắt đầu được thắp lên, từng đốm sáng nhỏ li ti như những vì sao trên mặt đất. Quãng đường từ Trung Tâm Văn Hóa Cổ Nhân đến quảng trường, rồi đến quán sách này, hắn đã đi qua biết bao cung bậc cảm xúc, nhưng luôn giữ vẻ ngoài trầm tĩnh.

"Một con đường... không chỉ là con đường," Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một làn hơi nhẹ, tựa như đang nói với chính mình, hoặc với cả nhân gian. "Đó là tư tưởng, là cách con người hòa mình vào thế giới. Lý Kiến đã làm rất tốt. Cậu ta không chỉ kế thừa tri thức cổ nhân, mà còn thổi vào đó hơi thở của thời đại, của những giá trị nhân văn mà ta hằng mong mỏi." Hắn nhớ lại ánh mắt đầy nhiệt huyết của Lý Kiến, sự thông minh lanh lợi của Thư Đồng Tiểu An, và cả những ánh mắt hoài nghi ban đầu rồi dần chuyển sang tán thưởng của Lão Trưởng Thôn, Lão Nông, và những người thợ xây. Tất cả đều là những mảnh ghép quan trọng, tạo nên bức tranh đầy màu sắc của một xã hội phàm nhân đang tự mình kiến tạo tương lai. Tạ Trần cảm nhận được sự chuyển mình của Nhân Gian, một sự chuyển mình tích cực và đầy hứa hẹn. Không cần đến tiên thuật diệu kỳ, không cần đến pháp lực vô biên, con người vẫn có thể tạo ra những điều vĩ đại, những điều thực sự bền vững và có ý nghĩa. Điều đó còn vĩ đại hơn bất kỳ phép thuật nào, bởi nó đến từ chính nội tại của con người, từ trí tuệ, từ sự đồng thuận, và từ lòng trân trọng vạn vật.

Cái gọi là "Thiên Đạo" suy ki��t, "linh khí mỏng mảnh" giờ đây dường như không còn là mối bận tâm hàng đầu của những con người này. Họ đã tìm thấy một "đạo" khác, một "đạo" thuộc về chính họ – Nhân Đạo. Một con đường mà mỗi bước chân đều mang theo sự cân nhắc, mỗi viên đá đều thấm đẫm tâm huyết, mỗi cây cầu đều là biểu tượng của sự hòa hợp. Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện. Nụ cười ấy không phải của một vị cứu tinh, cũng không phải của một kẻ thống trị, mà là của một người quan sát, một người gieo hạt tư tưởng, một điểm neo nhân quả cho kỷ nguyên mới. Hắn đã thấy những hạt giống triết lý "Nhân Đạo" được gieo từ những câu nói giản dị của mình đã nảy mầm và đơm hoa kết trái trong lòng người phàm. Con đường mà Lý Kiến vừa trình bày không chỉ là một công trình kiến trúc; nó là một minh chứng sống động cho triết lý ấy. Hắn biết rằng, sự thành công của thiết kế con đường này sẽ không chỉ dừng lại ở Thị Trấn An Bình. Nó sẽ trở thành một hình mẫu, một câu chuyện được kể, một tấm gương để các cộng đồng kh��c trên khắp Nhân Gian noi theo. Nó sẽ thúc đẩy các dự án phát triển cơ sở hạ tầng khác theo hướng bền vững và hài hòa với thiên nhiên, không còn là sự đối đầu, mà là sự đồng hành. Lý Kiến và Thư Đồng Tiểu An, với tầm nhìn và sự kiên trì của mình, sẽ không chỉ là những kiến trúc sư hay thư đồng bình thường. Họ sẽ trở thành những nhân vật tiêu biểu cho thế hệ mới của Nhân Gian, những người kiến tạo nên một nền văn minh mới dựa trên tri thức và sự cân bằng. Việc ứng dụng thành công tri thức cổ đại từ 'Trung Tâm Văn Hóa Cổ Nhân' sẽ mở ra cánh cửa cho nhiều khám phá và ứng dụng khác trong tương lai, từ nông nghiệp, y học đến kiến trúc đô thị, chứng minh rằng quá khứ không phải là gánh nặng, mà là kho tàng vô giá. Tạ Trần nhìn ra ngoài, nơi bóng đêm đã nuốt chửng ánh hoàng hôn cuối cùng, và những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đen thẳm. Hắn thấy một tương lai, nơi con người không còn khao khát thành tiên, không còn bị cuốn vào vòng xoáy của quyền năng và bất tử, mà tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình thường c��a mình. Một tương lai nơi sự luân hồi của vạn vật và hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống sẽ được tiếp nối bởi những thế hệ kế cận, trên chính con đường mà họ đã tự tay kiến tạo, trên chính mảnh đất phàm trần này. Và hắn, Tạ Trần, vẫn sẽ ở đây, lặng lẽ dõi theo, nhâm nhi chén trà và thưởng thức những câu chuyện mới của Nhân Gian.

***

Ánh hoàng hôn cuối cùng đã tắt hẳn, nhường chỗ cho những đốm sáng lấp lánh từ hàng trăm ngọn đèn dầu, đèn lồng được thắp lên trên khắp Thị Trấn An Bình. Quảng trường trung tâm, nơi buổi thảo luận về con đường mới vẫn đang tiếp diễn, vẫn còn đông đúc người. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng thưa thớt của những người bán hàng cố níu kéo chút khách cuối ngày, tiếng xe ngựa lộc cộc xa xa, và tiếng bước chân dồn dập của những người dân từ các ngả đường đổ về, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống. Mùi thức ăn còn vương vấn từ các quán hàng, mùi gỗ tươi từ những công trình đang xây dựng, mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều, và mùi mồ hôi thoang thoảng từ đám đông chen chúc, tạo nên một không khí vừa nhộn nhịp vừa thân thuộc, ồn ào nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình đặc trưng của một thị trấn phàm nhân.

Trên bục gỗ đơn sơ, Lý Kiến, chàng kiến trúc sư trẻ tuổi, vẫn đứng vững vàng bên cạnh Dương Quân, người điều phối chính của buổi họp. Lý Kiến, với vẻ ngoài tuấn tú, khí chất điềm đạm, đôi mắt kiên định và thông minh, đang chỉ tay vào một tấm bản đồ lớn được treo trên phông nền. Tấm bản đồ ấy không chỉ là những nét vẽ thông thường mà còn là cả một tác phẩm nghệ thuật, với những đường cong uốn lượn mềm mại, những ký hiệu tinh xảo mô phỏng cây cối, dòng suối, và những cụm dân cư. Hắn đang cố gắng giải thích những chi tiết phức tạp của bản thiết kế con đường mới cho hàng trăm đôi tai đang lắng nghe phía dưới. Dù đã qua một ngày dài với nhiều tranh luận, giọng Lý Kiến vẫn giữ được sự rõ ràng và nhiệt huyết, từng câu chữ đều toát lên niềm đam mê và sự tin tưởng tuyệt đối vào công trình của mình.

Dưới chân bục, đám đ��ng dân làng vẫn chưa tan. Họ là những con người chất phác, những gương mặt nhuốm màu nắng gió, những bàn tay chai sạn của Lão Nông, những ánh mắt sắc sảo nhưng đầy hoài nghi của Bà Lão Bán Trầu, và cả những người thợ xây từng trải, những thương nhân buôn bán, đủ mọi thành phần của xã hội Nhân Gian. Tạ Trần, thân hình gầy gò, làn da trắng nhợt, mái tóc đen dài buộc gọn gàng, vẫn ngồi lặng lẽ trong một góc quán trà ven quảng trường. Bộ áo vải bố cũ kỹ, màu sắc nhã nhặn của hắn gần như hòa lẫn vào bóng tối đang buông xuống. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong miệng, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ tỉnh táo, dõi theo từng cử chỉ, từng lời nói của những người đang tranh luận. Hắn không nói gì, chỉ quan sát, như một người chèo đò đứng yên trên dòng sông, để cho con thuyền của nhân gian tự tìm lấy hướng đi của mình.

"Con đường này uốn lượn thế, có khi lại tốn kém hơn đường thẳng nhiều, lại còn mất công bảo dưỡng rừng nữa chứ?" Lão Nông, với gương mặt đầy nếp nhăn và đôi tay chai sạn, cất tiếng h���i, giọng nói còn vương chút hoài nghi. Hắn đội chiếc nón lá quen thuộc, che đi phần nào ánh mắt mệt mỏi nhưng vẫn đầy thực tế. "Một hạt gạo làm ra, bao nhiêu giọt mồ hôi rơi xuống. Tiền xây đường cũng là mồ hôi nước mắt của dân làng mà ra cả."

Bà Lão Bán Trầu, lưng còng, miệng nhai trầu đỏ quạch, răng đen, gật gù phụ họa: "Đúng đó, mấy cái chuyện bảo vệ cây cỏ này nghe thì hay, nhưng liệu có thực tế không? Xưa nay ta vẫn thấy chặt cây làm đường, lấp suối xây cầu, có sao đâu. Giờ lại vẽ vời ra lắm chuyện." Bà lão nhổ bã trầu xuống đất, tiếng "phì" một cái nghe rõ giữa đám đông. "Ăn miếng trầu cho đỏ môi, nghe chuyện đời cho thông thái! Nhưng chuyện này ta thấy phi lý quá."

Lý Kiến mỉm cười nhẹ, không chút nao núng trước những câu hỏi thẳng thắn nhưng rất đỗi đời thường. Hắn đưa tay chỉ vào bản đồ, nơi có những đường nét xanh biếc uốn lượn quanh co. "Thưa bà con, con đường này tuy ban đầu có vẻ tốn kém hơn so với việc san phẳng mọi thứ và làm một con đường thẳng tắp, nhưng nó đảm bảo không làm ảnh hưởng đến mạch nước ngầm của Rừng Thanh Phong. Mạch nước ngầm là nguồn sống của làng ta, là nơi cung cấp nước cho đồng ruộng, cho cây cối. Nếu ta phá vỡ, không chỉ cây cối héo úa, mà đất đai cũng sẽ bị khô cằn, xói mòn. Con đường này, bằng cách uốn lượn theo địa hình tự nhiên, sẽ giúp giữ đất khỏi xói mòn, đặc biệt là vào mùa mưa lũ. Nó sẽ bền vững hàng trăm năm mà không cần sửa chữa lớn, không như những con đường thẳng tắp dễ bị nước cuốn trôi hay sạt lở."

Dương Quân, với vẻ ngoài tuấn tú và khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, bước lên một bước, giọng nói rõ ràng, dứt khoát. "Không chỉ vậy, thưa bà con. Con đường này còn tạo ra những cảnh quan đẹp, hòa mình vào thiên nhiên Rừng Thanh Phong. Sẽ có những điểm dừng chân để ngắm cảnh, những cây cầu nhỏ duyên dáng bắc qua suối. Điều đó không chỉ làm đẹp cho làng ta, mà còn thu hút du khách từ các thị trấn lân cận đến chiêm ngưỡng, mang lại lợi ích kinh tế lâu dài cho chúng ta. Chúng ta không chỉ xây đường cho hôm nay, mà còn cho con cháu mai sau. Việc bảo vệ môi trường, bảo vệ dòng suối, bảo vệ Rừng Thanh Phong chính là bảo vệ tương lai của chúng ta, bảo vệ nguồn sống của chúng ta." Ánh mắt Dương Quân quét qua đám đông, chất chứa sự nhiệt huyết và quyết tâm, như muốn truyền tải một lý tưởng cao cả hơn là chỉ một công trình xây dựng.

Người Kể Chuyện, dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh, luôn cầm quạt giấy phe phẩy, lúc này cũng góp lời: "Này các vị, nghe ta kể chuyện đây! Xưa kia, có một vị vua muốn xây cung điện thật lớn, đã ra lệnh chặt hết cây cối trong rừng, lấp hết hồ nước. Cung điện xây xong thì lộng lẫy thật, nhưng đất đai khô cằn, dân chúng đói khổ vì mất mùa, thú dữ tràn về làng. Cuối cùng, chính cung điện ấy cũng bị trận bão lớn cuốn phăng. Đó là cái giá phải trả khi không biết thuận theo tự nhiên đó nha!" Lời kể của hắn tuy mang tính chất giai thoại, nhưng lại gợi mở một vấn đề sâu sắc hơn.

Lý Kiến tiếp lời, chỉ vào những khu vực trên bản đồ nơi có những cây cổ thụ lớn hay những tảng đá có hình thù kỳ dị mà dân làng vẫn tin là có linh hồn trú ngụ. "Hơn nữa, con đường này được thiết kế để tránh xa những khu vực linh thiêng, những cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi, những dòng suối nhỏ mà tổ tiên ta đã từng thề nguyện bảo vệ. Đó không chỉ là sự tôn trọng đối với thiên nhiên, mà còn là sự tôn trọng đối với tín ngưỡng, đối với lịch sử của chính chúng ta. Triết lý 'Nhân Đạo' mà Tạ tiên sinh vẫn thường nhắc nhở, chính là như vậy. Con người và tự nhiên phải là một thể, cùng t���n tại, cùng phát triển, không phải là kẻ đối đầu." Lý Kiến nói, ánh mắt nhìn về phía Tạ Trần đang ngồi trong quán trà, một cái nhìn đầy kính trọng và biết ơn.

Tạ Trần nhận thấy ánh mắt đó, hắn khẽ gật đầu, một nụ cười ẩn hiện nơi khóe môi. Hắn biết, hạt giống đã được gieo, và giờ đây, nó đang nảy mầm trong tâm trí của thế hệ trẻ. Sự kiên nhẫn, sự thấu hiểu và khả năng kết nối giữa tri thức cổ xưa với thực tiễn hiện đại của Lý Kiến đã bắt đầu lung lay những định kiến, những thói quen cũ đã ăn sâu vào tiềm thức của người dân. Không khí bắt đầu chuyển biến, từ những tiếng xì xào bàn tán to tiếng ban đầu, giờ đã chuyển sang những lời thì thầm nhỏ nhẹ, những ánh mắt bắt đầu suy tư, những cái gật đầu kín đáo.

***

Hoàng hôn đã buông xuống hẳn, nhuộm tím cả một góc trời phía tây. Ánh nắng chiều dịu dàng đã tắt, nhường chỗ cho một không khí dịu mát, trong lành của buổi tối. Tiếng người nói chuyện tại quảng trường đã nhỏ dần, không còn ồn ào như lúc đầu, chỉ còn tiếng chim hót lảnh lót cuối ngày vội vã tìm về tổ. Mùi đất ẩm sau trận mưa chiều nhẹ, hòa với mùi khói bếp thoang thoảng từ các nhà chuẩn bị bữa tối, tạo nên một cảm giác ấm cúng, thanh bình. Bầu không khí tại quảng trường đã thay đổi rõ rệt. Từ sự nghi ngại ban đầu, những gương mặt của dân làng giờ đây đã giãn ra, chuyển sang lắng nghe một cách chăm chú, và dần dần, một sự thấu hiểu lặng lẽ đang lan tỏa.

Trong khoảnh khắc ấy, một bóng dáng nhỏ bé, gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh lanh lợi, bước lên bục gỗ. Đó là Thư Đồng Tiểu An, thư đồng của Tạ Trần. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ nhưng vẫn rất chỉnh tề. Trong tay cậu là một cuộn giấy cũ kỹ, có lẽ là một bản sao chép từ những ghi chép cổ tại Trung Tâm Văn Hóa Cổ Nhân. Cậu bé, tuy nhỏ tuổi, nhưng lại có một sự tự tin và khả năng ăn nói đáng kinh ngạc, điều mà cậu đã học được từ Tạ Trần.

"Thưa các vị lão làng, thưa bà con," Thư Đồng Tiểu An cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sức thuyết phục, vang vọng khắp quảng trường. "Tiên sinh T��� Trần đã dạy chúng con rằng, vạn vật đều có linh tính, và lịch sử luôn lặp lại. Những công trình chỉ biết 'chinh phục' mà không 'hòa hợp' thì sớm muộn cũng sẽ bị tự nhiên trả đũa. Con đường này, không chỉ là con đường, mà còn là một bài học mà cha ông ta đã đúc kết từ ngàn xưa. Trong những cuốn cổ thư tại Trung Tâm Văn Hóa Cổ Nhân, chúng con đã đọc được rất nhiều câu chuyện về sự thịnh vượng của các nền văn minh khi họ biết sống hòa hợp với thiên nhiên. Họ xây nhà dựa vào núi, làm đường tránh sông, trồng cây giữ đất. Nhờ vậy mà cuộc sống của họ thịnh vượng, con cháu họ được an cư lạc nghiệp hàng trăm, hàng ngàn năm."

Cậu bé mở cuộn giấy cũ, chỉ vào những nét vẽ cổ xưa. "Nhưng cũng có những nền văn minh, vì tham lam, vì muốn thể hiện sức mạnh mà cố gắng chinh phục tự nhiên. Họ san phẳng núi non, lấp đầy sông hồ, chặt phá rừng cây. Và kết cục của họ, thưa bà con, là sự sụp đổ. Đất đai cằn cỗi, bệnh tật hoành hành, và cuối cùng, những công trình kiên cố nhất cũng bị thiên tai cuốn trôi, chôn vùi trong cát bụi của thời gian. Đó là bài học về 'vô thường' của vạn vật, về 'nhân quả' mà chúng ta không thể nào lãng quên." Thư Đồng Tiểu An nói, ánh mắt kiên định quét qua từng gương mặt trong đám đông. Câu chuyện của cậu bé, được kể một cách lanh lợi và đầy thuyết phục, chạm đến tâm khảm của nhiều người. Những lời nói ấy không chỉ là tri thức suông, mà còn là lời cảnh tỉnh, thức tỉnh những ký ức xa xưa về những trận lụt lội, những mất mùa do thiên tai mà họ đã từng trải qua.

Sau đó, Lão Trưởng Thôn, với khuôn mặt đầy nếp nhăn của người từng trải, ánh mắt hiền từ nhưng sắc sảo, chậm rãi bước lên. Hắn không nói nhiều lời hoa mỹ, chỉ đơn giản là kể về ký ức của chính mình. "Ta còn nhớ, hồi ta còn nhỏ, khoảng hơn sáu mươi năm trước, có một năm mưa lũ kéo dài. Nước sông dâng cao, cuốn phăng bao nhiêu nhà cửa, ruộng vườn. Nguyên nhân cũng là do một con đường cũ được xây dựng quá sát mép sông, lại còn lấn vào cả dòng chảy tự nhiên. Khi nước lớn, con đường ấy chẳng những không giúp ích gì mà còn cản trở dòng chảy, khiến nước dâng cao hơn, gây ngập lụt nghiêm trọng hơn. Dân làng phải chịu cảnh màn trời chiếu đất, mất mát cả về người và của."

Lão Trưởng Thôn thở dài, giọng nói trầm ấm nhưng lại chứa đựng bao nỗi niềm. "Tổ tiên đã từng nói 'thuận thiên giả tồn, nghịch thiên giả vong'. Lời này ngàn năm vẫn đúng. Chúng ta không thể cứ mãi đi theo vết xe đổ của quá khứ. Con đường mà Lý Kiến trình bày, dù có vẻ phức tạp hơn, nhưng nó đã tính toán đến sự an toàn, đến sự bền vững, đến sự hài hòa với tự nhiên. Nó không chỉ là con đường để đi, mà còn là con đường để sống, để cho con cháu chúng ta có một tương lai tốt đẹp hơn." Lão Trưởng Thôn nói, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể đang nhìn thấy cả một dòng chảy lịch sử của nhân gian, nơi sự luân hồi của vạn vật và hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống được viết nên bởi những lựa chọn của con người.

Dân làng lắng nghe trong im lặng. Những lời kể của Thư Đồng Tiểu An và Lão Trưởng Thôn không chỉ là lý lẽ, mà còn là những cảm xúc, những ký ức, những bài học xương máu được truyền từ đời này sang đời khác. Những khuôn mặt ban đầu còn hoài nghi, giờ đây đã dần giãn ra, những cái gật gù tán thành bắt đầu xuất hiện rải rác trong đám đông, rồi lan rộng ra như một làn sóng. Một người thợ rèn vạm vỡ, tay chân chai sạn, gật đầu lia lịa. Một bà lão bán nước, với nụ cười hiền từ, cũng khẽ mỉm cười đồng tình.

Tạ Trần, ngồi trong quán trà, nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn. Tiếng chén sứ chạm vào mặt bàn gỗ khô khốc vang lên khe khẽ trong không gian tĩnh lặng. Ánh mắt hắn có phần hài lòng, một nụ cười mãn nguyện hiện rõ trên môi. Hắn không cần phải nói một lời nào, không cần phải dùng đến bất kỳ quyền năng nào. Chính trí tuệ, lòng nhân ái, và sự thấu hiểu của những con người phàm trần đã tự mình phá cục, tự mình kiến tạo nên con đường của riêng họ. Sự thành công của việc thuyết phục cộng đồng chấp nhận kế hoạch con đường bền vững này sẽ trở thành một tiền lệ và nguồn cảm hứng cho các dự án phát triển khác trên khắp Nhân Gian. Lý Kiến và Thư Đồng Tiểu An, qua sự kiện n��y, đã củng cố vị thế của mình như những nhân vật tiên phong, dẫn dắt thế hệ mới trong kỷ nguyên Nhân Gian. Việc ứng dụng tri thức cổ đại từ 'Trung Tâm Văn Hóa Cổ Nhân' tiếp tục khẳng định giá trị của việc bảo tồn và khai thác di sản văn hóa một cách sáng tạo, không phải để thờ phụng mà để ứng dụng vào cuộc sống. Sự kiện này nhấn mạnh rằng 'Nhân Đạo' không chỉ là triết lý sống mà còn là phương pháp giải quyết các vấn đề thực tiễn, định hình một nền văn minh phàm nhân tự chủ và cân bằng.

***

Đêm đã về khuya. Ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, soi rọi Thị Trấn An Bình một vẻ đẹp huyền ảo, tĩnh mịch. Tiếng gió đêm rì rào thổi qua kẽ lá, mang theo hơi sương lạnh lẽo. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ những bụi cây ven đường, tạo nên một bản nhạc đêm êm đềm. Tiếng bước chân thưa thớt của vài người dân còn nán lại ở quảng trường rồi dần tản đi cũng chìm vào hư không.

Quán sách của Tạ Trần chìm trong bóng tối, chỉ có một ngọn đèn dầu nhỏ tỏa ra ánh sáng vàng vọt, yếu ớt trên bàn. Mùi giấy cũ, mực, và hương trầm thoang thoảng vẫn vương vấn, quen thuộc. Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, ánh trăng chiếu rọi làm nổi bật khuôn mặt thanh tú, gầy gò của hắn. Hắn không còn nhâm nhi chén trà nữa, mà chỉ lặng lẽ nhìn ra bên ngoài, nơi Thị Trấn An Bình đã chìm vào giấc ngủ. Tiếng cười nói hân hoan của dân làng sau khi quyết định được thông qua vẫn còn vọng lại đâu đó trong tâm trí hắn, như một khúc ca chiến thắng không lời.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi trong không khí, một sự thay đổi không đến từ sức mạnh cường bạo của tiên pháp, cũng không phải từ những lời tiên tri của Thiên Đạo, mà từ trí tuệ và sự thấu hiểu của chính những con người phàm trần. Một sự đồng thuận được kiến tạo từ những tranh luận thẳng thắn, từ những bài học lịch sử, từ những ước mơ về một tương lai bền vững. Đó không phải là một sự áp đặt, mà là một sự lựa chọn có ý thức, một sự tự giác của cả một cộng đồng.

Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư. "Nhân gian... cuối cùng cũng đã tự tìm thấy con đường của mình." Hắn độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một làn hơi nhẹ, hòa vào tiếng gió đêm. Con đường mà họ đã chọn, không chỉ là con đường vật lý xuyên qua Rừng Thanh Phong, mà còn là một con đường triết lý, một lối sống mới. Một con đường mà mỗi bước chân đều mang theo sự cân nhắc, mỗi viên đá đều thấm đẫm tâm huyết, mỗi cây cầu đều là biểu tượng của sự hòa hợp. Đó là con đường của "Bình Thường Vĩnh Cửu", nơi con người tìm thấy giá trị của sự tồn tại không phải qua quyền năng phi phàm, mà qua chính cuộc sống chân thực, qua sự gắn kết với vạn vật.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện, không chút vướng bận. Hắn vươn tay, lấy một cuốn cổ thư cũ kỹ trên giá sách. Đó là cuốn 'Vô Vi Chi Đạo', một trong những cuốn sách mà hắn thường xuyên lật giở. Hắn lật giở vài trang, nhưng tâm trí hắn lại đang lơ lửng trên những suy nghĩ về tương lai của Nhân Gian. Hắn thấy một viễn cảnh, nơi những hạt giống của triết lý 'Nhân Đạo' sẽ tiếp tục nảy mầm và đơm hoa kết trái. Lý Kiến và Thư Đồng Tiểu An sẽ không chỉ là những người tiên phong của Thị Trấn An Bình, mà còn là những ngọn đuốc thắp sáng cho nhiều cộng đồng khác trên khắp Nhân Gian, dẫn dắt thế hệ mới kiến tạo nên một nền văn minh dựa trên tri thức và sự cân bằng, không còn phụ thuộc vào linh khí mỏng manh hay sự ban phước của Thiên Đạo.

Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu, một khởi đầu vững chắc cho một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên mà con người không còn khao khát thành tiên, không còn bị cuốn vào vòng xoáy của quyền năng và bất tử, mà tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình thường của mình, trong sự luân hồi của vạn vật và hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Và hắn, Tạ Trần, vẫn sẽ ở đây, lặng lẽ dõi theo, nhâm nhi chén trà và thưởng thức những câu chuyện mới của Nhân Gian, những câu chuyện được viết nên bằng chính trí tuệ và tâm huyết của những con người phàm trần.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free