Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1649: Phàm Trần Biến Chuyển: Nỗi Sợ Hãi Của Kiều Nương

Đêm đã về khuya. Ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên nền trời đen thẳm, soi rọi Thị Trấn An Bình một vẻ đẹp huyền ảo, tĩnh mịch. Tiếng gió đêm rì rào thổi qua kẽ lá, mang theo hơi sương lạnh lẽo. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ những bụi cây ven đường, tạo nên một bản nhạc đêm êm đềm. Tiếng bước chân thưa thớt của vài người dân còn nán lại ở quảng trường rồi dần tản đi cũng chìm vào hư không.

Quán sách của Tạ Trần chìm trong bóng tối, chỉ có một ngọn đèn dầu nhỏ tỏa ra ánh sáng vàng vọt, yếu ớt trên bàn. Mùi giấy cũ, mực, và hương trầm thoang thoảng vẫn vương vấn, quen thuộc. Tạ Trần ngồi bên cửa sổ, ánh trăng chiếu rọi làm nổi bật khuôn mặt thanh tú, gầy gò của hắn. Hắn không còn nhâm nhi chén trà nữa, mà chỉ lặng lẽ nhìn ra bên ngoài, nơi Thị Trấn An Bình đã chìm vào giấc ngủ. Tiếng cười nói hân hoan của dân làng sau khi quyết định được thông qua vẫn còn vọng lại đâu đó trong tâm trí hắn, như một khúc ca chiến thắng không lời.

Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi trong không khí, một sự thay đổi không đến từ sức mạnh cường bạo của tiên pháp, cũng không phải từ những lời tiên tri của Thiên Đạo, mà từ trí tuệ và sự thấu hiểu của chính những con người phàm trần. Một sự đồng thuận được kiến tạo từ những tranh luận thẳng thắn, từ những bài học lịch sử, từ những ước mơ về một tương lai bền vững. Đó không phải là một sự áp đặt, mà là một sự lựa chọn có ý thức, một sự tự giác của cả một cộng đồng.

Hắn mở mắt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên vẻ suy tư. "Nhân gian... cuối cùng cũng đã tự tìm thấy con đường của mình." Hắn độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một làn hơi nhẹ, hòa vào tiếng gió đêm. Con đường mà họ đã chọn, không chỉ là con đường vật lý xuyên qua Rừng Thanh Phong, mà còn là một con đường triết lý, một lối sống mới. Một con đường mà mỗi bước chân đều mang theo sự cân nhắc, mỗi viên đá đều thấm đẫm tâm huyết, mỗi cây cầu đều là biểu tượng của sự hòa hợp. Đó là con đường của "Bình Thường Vĩnh Cửu", nơi con người tìm thấy giá trị của sự tồn tại không phải qua quyền năng phi phàm, mà qua chính cuộc sống chân thực, qua sự gắn kết với vạn vật.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện, không chút vướng bận. Hắn vươn tay, lấy một cuốn cổ thư cũ kỹ trên giá sách. Đó là cuốn 'Vô Vi Chi Đạo', một trong những cuốn sách mà hắn thường xuyên lật giở. Hắn lật giở vài trang, nhưng tâm trí hắn lại đang lơ lửng trên những suy nghĩ về tương lai của Nhân Gian. Hắn thấy một viễn cảnh, nơi những hạt giống của triết lý 'Nhân Đạo' sẽ tiếp tục nảy mầm và đơm hoa kết trái. Lý Kiến và Thư Đồng Tiểu An sẽ không chỉ là những người tiên phong của Thị Trấn An Bình, mà còn là những ngọn đuốc thắp sáng cho nhiều cộng đồng khác trên khắp Nhân Gian, dẫn dắt thế hệ mới kiến tạo nên một nền văn minh dựa trên tri thức và sự cân bằng, không còn phụ thuộc vào linh khí mỏng manh hay sự ban phước của Thiên Đạo.

Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu, một khởi đầu vững chắc cho một kỷ nguyên mới. Một kỷ nguyên mà con người không còn khao khát thành tiên, không còn bị cuốn vào vòng xoáy của quyền năng và bất tử, mà tìm thấy sự trọn vẹn trong chính cuộc sống bình thường của mình, trong sự luân hồi của vạn vật và hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống. Và hắn, Tạ Trần, vẫn sẽ ở đây, lặng lẽ dõi theo, nhâm nhi chén trà và thưởng thức những câu chuyện mới của Nhân Gian, những câu chuyện được viết nên bằng chính trí tuệ và tâm huyết của những con người phàm trần.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rụt rè len lỏi qua kẽ lá, đánh thức Rừng Thanh Phong khỏi giấc ngủ sâu, một sự xáo động nhẹ đã bắt đầu lan tỏa. Tiếng chim hót ríu rít từ những tán cây cổ thụ, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió sớm, tiếng suối chảy róc rách qua ghềnh đá, và mùi đất ẩm sau một đêm sương đã tạo nên một bức tranh thanh bình, thấm đẫm hơi thở của tự nhiên. Tuy nhiên, sự bình yên ấy đã bị phá vỡ bởi những âm thanh mới mẻ: tiếng cuốc chim nhẹ nhàng, tiếng gỗ được dịch chuyển cẩn thận, và những giọng nói trầm thấp của những người thợ.

Kiều Nương, với mái tóc đã lấm tấm bạc và đôi vai gầy gò, đứng lặng lẽ bên rìa khu vực đang được chuẩn bị để khởi công con đường. Đôi mắt cô hằn lên những quầng thâm của một đêm không ngủ, ánh lên vẻ lo lắng đến tột cùng, như thể cô đang chứng kiến một điều gì đó hết sức kinh khủng, chứ không phải là cảnh tượng những người thợ đang cẩn trọng dọn dẹp cây cối. Bàn tay cô, vốn chai sạn vì những năm tháng dệt vải, giờ đây siết chặt vào vạt áo thô đã bạc màu. Mùi đất mới bị xới lên, mùi lá cây bị dẫm nát, và cả mùi mồ hôi của những người thợ xây, tất cả hòa quyện lại thành một thứ hương vị lạ lẫm, đè nặng lên lồng ngực cô, khiến cô cảm thấy khó thở.

"Các người không hiểu đâu! Rừng này có linh hồn, có thổ địa. Động vào là cả làng mình gặp tai họa!" Kiều Nương lẩm bẩm, giọng nói run rẩy, gần như lạc đi trong tiếng gió. Cô nhìn những cây cổ thụ cao vút, những bụi cây rậm rạp mà từ thuở bé cô đã biết đến, chúng đã là một phần không thể tách rời của cuộc sống nơi đây. Cô tin rằng mỗi tảng đá, mỗi dòng nước đều có một vị thần linh trú ngụ, và bất kỳ sự can thiệp nào cũng sẽ khiến họ nổi giận. "Cha ông ta đã dặn dò rồi, ai động đến rừng, phá hoại sự yên bình của nó, sẽ bị trừng phạt! Các người đang rước họa vào thân, rước họa vào cả làng!"

Lý Kiến, với trang phục gọn gàng, ánh mắt sáng ngời ý chí, đang chỉ dẫn các thợ xây cách dịch chuyển một tảng đá lớn sao cho không làm tổn hại đến gốc cây cổ thụ gần đó. Nghe thấy tiếng than vãn của Kiều Nương, anh khẽ cau mày, nhưng vẫn giữ vẻ kiên nhẫn. Thư Đồng Tiểu An đứng bên cạnh, tay cầm một cuộn bản vẽ đã sờn cũ, gương mặt gầy gò nhưng đôi mắt tinh anh, cũng nhìn về phía Kiều Nương với vẻ thông cảm.

Lý Kiến bước đến gần cô, giọng nói trầm tĩnh nhưng kiên định: "Kiều Nương, chúng cháu đã tính toán kỹ lưỡng, con đường này sẽ ôm lấy rừng, không phá hoại, mà còn giúp bảo vệ rừng tốt hơn. Cô thấy đó, chúng cháu không chặt phá cây lớn, chỉ dọn dẹp những bụi cây dại, và con đường sẽ uốn lượn theo địa hình tự nhiên, không đi thẳng qua những nơi được cho là linh thiêng." Anh giơ bàn tay chai sần chỉ vào bản vẽ, cố gắng giải thích từng chi tiết, từng đường nét uốn lượn được lấy cảm hứng từ những con đường cổ xưa, nơi triết lý "thuận theo tự nhiên" được đề cao. "Chúng cháu sẽ dùng đá cuội từ suối, không cần khai thác đá mới. Chúng cháu sẽ trồng thêm cây bản địa để giữ đất, ngăn ngừa sạt lở. Đây là một con đường sống, Kiều Nương ạ, nó sẽ sống cùng với rừng."

"Sống cái gì mà sống!" Kiều Nương gạt tay Lý Kiến ra, nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác. Cô dùng tay áo quệt đi những giọt lệ nóng hổi, gương mặt nhăn nhó vì lo âu và phẫn nộ. "Các ng��ời toàn nói những lời hoa mỹ! Nào là 'bảo vệ', nào là 'sống cùng rừng'! Nhưng thực tế là các người đang đào xới, đang động chạm đến đất mẹ, đến linh hồn của rừng! Cô không cần những thứ đường xá mới này! Cứ để mọi thứ yên bình như cũ không được sao? Con đường mòn cũ tuy khó đi, nhưng nó đã ở đây hàng trăm năm, nó an toàn, nó không làm ai giận dữ. Cứ thay đổi, rồi các người sẽ thấy tai họa ập xuống!" Cô xua tay liên tục, không muốn nghe thêm bất kỳ lý lẽ nào, như thể những lời giải thích của Lý Kiến chỉ là những lời gió thoảng qua tai, không thể nào xuyên thủng được bức tường lo sợ đã được xây dựng kiên cố trong tâm trí cô. Nỗi sợ hãi của Kiều Nương không chỉ là sợ một con đường mới, mà là sợ sự thay đổi, sợ mất đi cái quen thuộc, sợ những điều không thể đoán trước. Nó là nỗi sợ hãi cố hữu của một người cả đời bám víu vào những gì đã được định hình, đã được truyền lại từ đời này sang đời khác. Trong mắt cô, sự thay đổi luôn tiềm ẩn một hiểm họa khôn lường, một sự phá vỡ trật tự đã đ��ợc thiết lập bởi những thế lực vô hình.

Lão Trưởng Thôn, với bộ râu tóc bạc phơ và lưng hơi còng, chậm rãi bước đến. Ánh mắt tinh anh của ông nhìn Kiều Nương đầy bao dung. Ông nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh: "Kiều Nương à, ta hiểu nỗi lòng của cô, nhưng thời thế thay đổi rồi... Con đường cũ của chúng ta đã quá nhỏ hẹp, không đủ để hàng hóa lưu thông, không đủ để con cháu đi học, đi làm. Rừng Thanh Phong này vẫn còn đó, nhưng nếu chúng ta không biết cách hòa hợp với nó một cách khôn ngoan hơn, thì đến một ngày, nó cũng sẽ bị cái đói, cái nghèo làm cho kiệt quệ. Chúng ta không thể mãi giậm chân tại chỗ, bám víu vào quá khứ mà bỏ quên tương lai được." Ông nhìn sâu vào mắt Kiều Nương, như muốn truyền cho cô một phần sự bình tĩnh và khôn ngoan của mình. "Mọi thứ trên đời đều vô thường, Kiều Nương ạ. Ngay cả núi sông, cỏ cây cũng có lúc đổi thay. Quan trọng là cách chúng ta đối diện với sự đổi thay ấy."

***

Giữa trưa, khi những tia nắng vàng óng đổ tràn qua tán lá, nhuộm vàng cả Thị Trấn An Bình, quán sách của Tạ Trần vẫn giữ một vẻ yên tĩnh lạ thường, tách biệt khỏi sự ồn ào của cuộc sống bên ngoài. Chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ, làm xao động vài trang sách cũ trên giá, và tiếng lật sách khẽ khàng từ bàn của hắn. Mùi giấy cũ, mực và hương trà thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, thanh tịnh, như một ốc đảo triết lý giữa dòng đời.

Tạ Trần ngồi sau quầy sách, tay cầm một cuốn sách cũ, bìa đã sờn rách theo năm tháng, nhưng ánh mắt hắn lại không tập trung vào những con chữ. Thay vào đó, đôi mắt sâu thẳm của hắn dõi qua khung cửa sổ, nơi hắn có thể loáng thoáng thấy những hoạt động nhỏ nhoi ở khu vực Rừng Thanh Phong. Mặc dù khoảng cách khá xa, nhưng những âm thanh vang vọng, những lời than phiền của Kiều Nương từ sáng sớm đã lọt vào tai hắn, và hắn hiểu rõ hơn ai hết nỗi lòng của người phụ nữ ấy. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, như đang suy ngẫm về bản chất của nỗi sợ hãi và sự thay đổi, về cái giá của sự tiến bộ và gánh nặng của truyền thống.

"Nỗi sợ hãi không phải là kẻ thù, mà là một phần của nhân tính," Tạ Trần độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một làn hơi nhẹ, như thì thầm cùng với gió. "Vấn đề không phải là xóa bỏ nó, mà là chuyển hóa nó. Mọi sự phá cục đều khởi nguồn từ những chấp niệm, từ những lo lắng sâu thẳm nhất trong tâm hồn con người. Kiều Nương sợ hãi, không phải vì cô ấy không hiểu lý lẽ, mà vì cô ấy sợ mất đi cái đã quá quen thuộc, cái đã mang lại cho cô ấy cảm giác an toàn giả tạo trong suốt cuộc đời."

Hắn đặt cuốn sách xuống bàn, đưa tay xoa nhẹ thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi mơ hồ từ những dòng suy nghĩ miên man. Suốt mấy chục năm qua, hắn đã chứng kiến vô số những chấp niệm, những nỗi sợ hãi tương tự trong lòng người. Từ những tu sĩ khao khát thành tiên đến mức đánh mất nhân tính, cho đến những phàm nhân bám víu vào những niềm tin cổ hủ, tất cả đều xuất phát từ một điểm chung: sự bất an trước vô thường, trước sự luân hồi không ngừng của vạn vật. Họ tìm kiếm sự vĩnh cửu, sự bất biến trong một thế giới mà bản chất của nó là sự thay đổi.

"Nếu không có sự chuyển hóa, nỗi sợ hãi sẽ trở thành gông cùm, trói buộc con người vào một vòng lặp vô tận của sự trì trệ," hắn tiếp tục suy ngẫm. "Nhưng làm sao để chuyển hóa? Bằng sức mạnh? Bằng phép thuật? Không, những thứ đó chỉ có thể áp đặt, không thể thực sự thay đổi được tâm trí con người. Thiên Đạo đã từng cố gắng làm điều đó, và kết quả là sự suy kiệt, là vòng xoáy 'mất người'."

Ánh mắt Tạ Trần lại dõi ra ngoài, về phía Rừng Thanh Phong. Hắn nhớ lại những lời mà Lý Kiến đã nói, về việc con đường sẽ "ôm lấy rừng", sẽ "sống cùng với rừng". Đó chính là một dạng chuyển hóa. Không phải là chống đối tự nhiên, mà là hòa hợp. Không phải là phá hủy truyền thống, mà là kế thừa và phát triển nó một cách khôn ngoan, có chọn lọc. "Vô Vi Chi Đạo" của hắn, suy cho cùng, không phải là không làm gì cả, mà là làm một cách thuận theo tự nhiên, thuận theo lòng người, để mọi thứ tự tìm thấy con đường của mình, với một sự dẫn dắt nhẹ nhàng, không cưỡng ép.

Hắn nhấp thêm một ngụm trà nữa, vị trà đã nguội đi một chút, nhưng sự thanh tịnh của nó vẫn còn nguyên. "Cái gọi là 'Bình Thường Vĩnh Cửu' không phải là một trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, không có bất kỳ sự thay đổi nào," hắn tự nhủ. "Mà là một trạng thái cân bằng động, nơi con người chấp nhận sự luân hồi, chấp nhận vô thường, và tìm thấy giá trị trong chính sự thay đổi, trong sự thích nghi không ngừng. Nơi mà nỗi sợ hãi được thấu hiểu, được xoa dịu, và cuối cùng được chuyển hóa thành động lực để tiến lên."

Hắn khẽ thở dài, rồi lại nở một nụ cười nhẹ. Vẫn còn rất nhiều Kiều Nương khác trên khắp Nhân Gian, những người đang bám víu vào cái cũ, sợ hãi cái mới. Con đường "Nhân Đạo" còn rất dài, và những thử thách như thế này sẽ còn xuất hiện. Nhưng hắn tin rằng, với sự kiên nhẫn, với trí tuệ, và trên hết là với lòng thấu hiểu sâu sắc bản chất con người, Nhân Gian sẽ tìm thấy con đường riêng của mình. Tạ Trần không trực tiếp can thiệp, nhưng sự hiện diện của hắn, triết lý của hắn, đã trở thành một điểm neo vô hình, giúp định hướng cho những dòng chảy của sự thay đổi, để chúng không trở nên hỗn loạn mà hòa vào một dòng sông lớn hơn của tiến bộ và cân bằng.

***

Buổi chiều muộn, khi vầng dương đã ngả về tây, nhuộm đỏ rặng cây phía chân trời, Lão Trưởng Thôn và Dương Quân cùng nhau đến thăm nhà Kiều Nương. Mùi khói bếp thoang thoảng từ những ngôi nhà lân cận, hòa với mùi vải thô đặc trưng trong căn nhà nhỏ của Kiều Nương, tạo nên một không khí ấm cúng nhưng cũng có phần nặng nề. Kiều Nương đang ngồi bên khung cửi, thoi dệt im lìm trong tay, đôi mắt vẫn còn vương nỗi ưu tư. Cô không dệt nữa, chỉ vuốt ve tấm vải dệt dở, như vuốt ve những kỷ niệm cũ kỹ, những thứ cô sợ hãi sẽ mất đi.

"Kiều Nương, chúng ta đến thăm cô đây." Lão Trưởng Thôn cất giọng trầm ấm, nhẹ nhàng.

Kiều Nương ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ hoe. "Lão Trưởng Thôn... Dương Quân... hai người đến đây làm gì? Lẽ nào lại muốn thuyết phục con bé dại này chấp nhận cái thứ 'đường mới' đó nữa sao?" Giọng cô đầy vẻ mệt mỏi, không còn gay gắt như buổi sáng, nhưng sự phản kháng vẫn còn rõ rệt.

Dương Quân bước vào, ánh mắt tuấn tú của hắn nhìn Kiều Nương đầy thấu cảm. "Kiều Nương, chúng cháu không đến để thuyết phục cô. Chúng cháu đến để lắng nghe." Hắn và Lão Trưởng Thôn ngồi xuống chiếc ghế gỗ đã sờn cũ, không hề thúc giục hay tỏ vẻ khó chịu trước thái độ của cô. Họ để cô nói hết những lo lắng, những nỗi sợ hãi đã chất chứa trong lòng. Kiều Nương lại bắt đầu than thở, về linh hồn của rừng, về sự trừng phạt của thổ địa, về những tai ương có thể ập xuống làng nếu họ cứ mãi động chạm vào những thứ thiêng liêng. Cô nói về những câu chuyện cũ, những lời cảnh báo từ cha ông, về những lần thiên tai ập đến khi con người dám làm trái ý trời đất. Lão Trưởng Thôn và Dương Quân chỉ lặng lẽ lắng nghe, không ngắt lời, không phán xét.

Sau một hồi, khi Kiều Nương đã trút hết nỗi lòng, không gian trở nên tĩnh lặng. Chỉ còn tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa và tiếng cối giã thuốc mơ hồ từ xa vọng lại. Lão Trưởng Thôn thở dài nhẹ nhõm, rồi bắt đầu kể một câu chuyện, giọng ông trầm ấm, như dòng suối chảy qua ghềnh đá. "Kiều Nương, cô còn nhớ cây cổ thụ đầu làng không? Cây thị cổ thụ hàng trăm năm tuổi, nơi chúng ta vẫn thường tụ họp mỗi dịp lễ hội?"

Kiều Nương gật đầu, ánh mắt thoáng chút hoài niệm. "Làm sao con quên được? Cây thị đó đã chứng kiến biết bao thế hệ của làng mình."

"Phải," Lão Trưởng Thôn tiếp tục, "Cây thị đó từng bị sét đánh gãy một cành lớn vào một đêm mưa bão dữ dội. Mọi người đều nghĩ rằng nó sẽ chết, rằng nó đã bị trời phạt. Con người ta cũng sợ hãi như cô bây giờ vậy. Nhưng rồi, vài tháng sau, từ cái thân cây tưởng chừng đã tàn lụi ấy, lại đâm chồi mới. Không chỉ một cành, mà là rất nhiều chồi non xanh biếc, còn xanh tốt hơn xưa. Nó không chết, Kiều Nương ạ. Nó đã thích nghi, nó đã chuyển hóa. Cành gãy đi không phải là kết thúc, mà là khởi đầu cho một sự sống mới, mạnh mẽ hơn."

Ông dừng lại một chút, để câu chuyện thấm vào lòng Kiều Nương. "Đạo lý tự nhiên cũng vậy thôi. Dòng sông vĩnh viễn chảy, không bao giờ ngừng lại. Nó có lúc cạn, có lúc lũ, nhưng nó luôn tìm thấy con đường của mình. Núi đá cũng có lúc phong hóa, nhưng rồi lại tạo nên những thung lũng màu mỡ. Sự sống luôn tìm cách thích nghi và phát triển, đôi khi cần phải 'buông bỏ' để 'nắm giữ' điều tốt đẹp hơn. Không phải là chúng ta phá hoại, mà là chúng ta cùng với tự nhiên tạo nên một sự phát triển hài hòa. Chúng ta không thể ngăn cản dòng chảy của thời gian, không thể ngăn cản sự luân hồi của vạn vật. Điều chúng ta có thể làm là học cách sống cùng với nó."

Dương Quân gật đầu, bổ sung: "Lão Trưởng Thôn nói đúng đó Kiều Nương. Chúng ta không phá hủy, mà là kiến tạo, xây dựng trên nền tảng của sự tôn trọng. Bản thiết kế của Lý Kiến không phải là 'chống lại' rừng, mà là 'tôn trọng' rừng. Mỗi viên đá được đặt xuống, mỗi cái cây được trồng lên đều mang theo tâm huyết của chúng ta, mang theo lời hứa sẽ bảo vệ Rừng Thanh Phong. Con đường này sẽ là một phần của rừng, không phải là một vết sẹo trên rừng." Hắn nói với giọng điệu chân thành, không chút giả dối. "Chúng ta muốn con cháu chúng ta sau này có một con đường đi lại thuận tiện, nhưng cũng có một khu rừng trong lành để hít thở, để vui chơi. Đó không phải là tham lam, đó là sự cân bằng, là 'Nhân Đạo' mà chúng ta đang xây dựng."

Kiều Nương ban đầu vẫn cau mày, ánh mắt chao đảo giữa khuôn mặt hiền từ của Lão Trưởng Thôn và sự kiên định của Dương Quân. Cô vuốt ve tấm vải dệt dở, cảm nhận từng sợi chỉ thô ráp dưới đầu ngón tay. Những lời nói của họ không phải là những lý lẽ khô khan, mà là những câu chuyện giản dị, gần gũi với cuộc sống của cô, thấm vào lòng cô như những giọt mưa rả rích. Hình ảnh cây thị bị sét đánh mà vẫn đâm chồi mới cứ lẩn quẩn trong tâm trí cô. Có lẽ, thay đổi không phải lúc nào cũng là tận thế. Có lẽ, con người có thể tìm thấy một cách để sống hòa hợp với tự nhiên, không phải bằng cách từ bỏ mọi thứ, mà bằng cách thích nghi một cách khôn ngoan. Cô trầm ngâm, nỗi lo âu trong đôi mắt dần dịu lại, thay vào đó là một sự suy tư sâu sắc.

***

Chiều hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải dài trên Rừng Thanh Phong, xuyên qua kẽ lá tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên nền đất. Tiếng rì rầm của công việc đã trở nên quen thuộc, không còn là âm thanh xa lạ gây hoảng sợ. Tiếng xẻ gỗ nhẹ nhàng, tiếng đá được đặt xuống cẩn thận, tất cả hòa quyện với tiếng chim hót líu lo và tiếng suối chảy róc rách, tạo nên một bản giao hưởng lao động hài hòa với thiên nhiên. Mùi đất mới, mùi gỗ thông thoang thoảng trong không khí, không còn mang theo sự lo lắng mà thay vào đó là một cảm giác của sự khởi đầu, của sự kiến tạo.

Kiều Nương một mình đi ra khu vực công trường. Cô không còn mang vẻ mặt phẫn nộ hay sợ hãi tột độ như hôm trước. Thay vào đó là sự trầm tư, một vẻ quan sát tĩnh lặng. Bước chân cô nhẹ nhàng hơn, không còn nặng trĩu những gánh nặng của nỗi sợ hãi. Cô đến gần hơn, đứng nấp sau một gốc cây lớn, lặng lẽ dõi theo công việc của những người thợ.

Cô thấy Lý Kiến đang chỉ dẫn các thợ xây cách đặt từng viên đá, từng gốc cây sao cho không làm tổn hại đến hệ sinh thái xung quanh. Anh không chỉ đơn thuần là một người chỉ huy, mà là một người đồng hành, một người giải thích cặn kẽ từng bước đi, từng lý do. Thư Đồng Tiểu An, với đôi mắt lanh lợi, không ngừng ghi chép và đưa ra những lời khuyên dựa trên những kiến thức cổ thư mà cậu đã nghiên cứu. Họ không chỉ xây một con đường, họ đang xây dựng một triết lý.

Kiều Nương đặc biệt chú ý đến một vài người thợ. Họ không vội vàng, không thô bạo. Khi dịch chuyển một tảng đá, họ nhẹ nhàng đặt nó sang một bên, tránh làm tổn thương những cây con nhỏ mọc xung quanh. Cô thậm chí còn thấy một người thợ đặt một bát nước trong vắt bên cạnh gốc cây lớn, như một cách tỏ lòng tôn kính, một cử chỉ giản dị nhưng đầy ý nghĩa. Nó không phải là một lời cầu khấn thần linh, mà là một sự tôn trọng thực sự đối với sự sống, một cách để nói rằng "chúng tôi không phá hủy, chúng tôi đang xây dựng cùng với các bạn."

Những hình ảnh đó, những âm thanh đó, những cử chỉ nhỏ bé đó đã dần dần xua đi những đám mây u ám trong tâm trí Kiều Nương. Cô bắt đầu hiểu những lời của Lão Trưởng Thôn và Dương Quân. Đây không phải là sự phá hoại. Đây là một cách khác để tồn tại, một cách để hòa hợp. Những nỗi sợ hãi cố hữu của cô, những chấp niệm về cái cũ, về sự bất biến, dần dần được ánh sáng của sự thấu hiểu xoa dịu. Cô nhận ra rằng, có lẽ, có lẽ họ không tệ như mình nghĩ. Có lẽ thay đổi... cũng không phải lúc nào cũng là tận thế. Nó có thể là một cánh cửa mới, dẫn đến một tương lai tốt đẹp hơn, nếu con người biết cách bước qua nó một cách khôn ngoan và tôn trọng.

Kiều Nương lặng lẽ đứng nhìn một lúc lâu nữa, cho đến khi vệt nắng cuối cùng dần phai nhạt. Nỗi sợ hãi đã vơi đi nhiều, thay vào đó là một sự bình yên lạ lùng, một sự chấp nhận thầm lặng. Cô quay người bước đi, nhưng không phải với vẻ mặt nặng trĩu hay phẫn nộ. Trên đường về nhà, cô cúi xuống, nhặt một cành hoa rừng nhỏ, màu tím biếc, đặt nó bên vệ đường, ngay cạnh một tảng đá mới được đặt xuống. Đó là một hành động tượng trưng, một lời hòa giải, một sự chấp nhận lặng lẽ của cô đối với con đường mới, đối với sự thay đổi đang diễn ra. Nỗi sợ hãi vẫn có thể tiềm ẩn trong lòng người, nhưng những hạt mầm của sự thấu hiểu và thích nghi đã được gieo, hứa hẹn sẽ nảy mầm và đơm hoa kết trái trong kỷ nguyên Nhân Gian mới. Sự luân hồi của vạn vật, các thế h��� kế tiếp sẽ tiếp tục hành trình khám phá ý nghĩa cuộc sống, và Kiều Nương, dù chỉ là một phàm nhân nhỏ bé, đã trở thành một phần của dòng chảy vĩ đại ấy.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free